Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng nói:
“Đôi khi nhìn thấu lòng người thật giả giúp bạn sáng suốt hơn. Hiểu rõ tình đời ấm lạnh giúp bạn cảm ngộ được ít nhiều…”
Quả thật, càng đi qua nhiều năm tháng, con người ta càng nhận ra: cuộc đời không chỉ được đo bằng niềm vui hay nỗi buồn, mà bằng khả năng nhìn thẳng, nhìn sâu và nhìn đúng vào lòng người – trong đó có chính mình.
Khi còn trẻ, ta thường dễ tin. Tin vào lời hứa, tin vào sự vĩnh viễn, tin rằng tình cảm nếu đã trao đi thì sẽ được giữ gìn mãi mãi. Nhưng thời gian, bằng sự lặng lẽ và kiên nhẫn, sẽ dạy ta những bài học không cần lời. Có những người từng rất thân, rồi dần xa. Có những mối quan hệ từng ấm áp, rồi trở nên lạnh nhạt. Không hẳn vì ai xấu, mà vì bản chất con người là thay đổi, và đời sống thì không bao giờ đứng yên.
Hiểu được điều đó, ta bớt trách móc. Nhìn rõ hơn, ta bớt đau. Không phải để trở nên lạnh lùng, mà để sống tỉnh táo và nhân ái hơn. Khi ta chấp nhận rằng không ai có nghĩa vụ phải ở lại mãi bên mình, ta sẽ thôi níu kéo những điều đã đến lúc buông tay.
Thiền sư nhắc đến “nhìn một cách tích cực”, không phải là tự ru ngủ mình bằng những lời lạc quan sáo rỗng, mà là chuyển hóa nỗi đau thành sự trưởng thành. Nước mắt, nếu được nhìn đúng, không làm ta yếu đi. Ngược lại, nó giúp ta kiên cường hơn. Thất vọng, nếu được hiểu sâu, sẽ dạy ta khôn ngoan. Đau thương, nếu được ôm ấp bằng chánh niệm, có thể trở thành động lực để ta sống tốt hơn với phần đời còn lại.
Cuối cùng, bài học sâu sắc nhất là:
trên đời này, người có thể nương tựa bền vững nhất chính là bản thân mình. Khi ta biết chăm sóc thân – tâm – trí, khi ta đủ đầy từ bên trong, ta không còn sợ bị bỏ rơi, không còn hoảng loạn khi người khác đổi thay.
Sống đến một độ tuổi nhất định, bình an không đến từ việc có bao nhiêu người ở cạnh, mà đến từ việc ta có đang an trú trong chính mình hay không.
Và như lời Thiền sư, đó là lúc ta có thể mỉm cười mà nói với đời:
“Con nhé… mình vẫn ổn.”
VietBF@sưu tập