|
Đám cưới của tôi được ấn định sau đúng 3 tuần nữa. Thiệp đă phát gần hết, váy cưới đă thử xong, nhà cửa hai bên bắt đầu bàn đến chuyện sắp xếp pḥng ốc, lễ lạt. Mọi thứ diễn ra theo đúng tŕnh tự của một cuộc hôn nhân mà ai nh́n vào cũng bảo là ổn thỏa.
Cho đến cái ngày tôi biết anh vừa đưa người yêu cũ đi du lịch 2 ngày.
Tôi biết chuyện đó qua người ngoài, khi về hỏi anh th́ anh lại thản nhiên bảo gặp lại người cũ, cô ấy buồn, muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, anh tiện đường lại đang rảnh nên đi cùng, không có ǵ nghiêm trọng. Tôi đừng ghen tuông vớ vẩn.
Tôi nghe mà tai ù đi, không hỏi thêm được câu nào, cả người tôi như bị rút hết sức. Tôi về nhà, đóng cửa pḥng và khóc, khóc từ sáng đến tối, khóc đến mức không c̣n nước mắt, chỉ c̣n tức ngực và đau đầu. Trong đầu tôi cứ lặp lại một h́nh ảnh: anh và người cũ, ở một nơi nào đó xa tôi trong 2 ngày trọn vẹn, họ đă làm những ǵ, đă đi những đâu, đă nói chuyện ǵ? Và quan trọng hơn là anh đă giấu tôi, không tôn trọng tôi, không tôn trọng mối quan hệ và cuộc hôn nhân sắp tới.
Tối hôm đó, tôi nói với bố mẹ là tôi muốn hủy hôn. Tôi kể rơ cho bố mẹ chuyện đă xảy ra và cảm nghĩ của tôi. Bố mẹ tôi không quát, cũng không khuyên tôi cố chịu, mẹ tôi chỉ hỏi một câu rằng tôi c̣n tin người đó được không? Tôi im lặng. Bố tôi bảo nếu con gái đă không c̣n tin tưởng và không được tôn trọng th́ cưới về chỉ là bắt đầu cho một chuỗi ngày nhẫn nhịn. Bố mẹ tôi đồng ư hủy hôn.
Đám cưới của tôi được ấn định sau đúng 3 tuần nữa. Thiệp đă phát gần hết, váy cưới đă thử xong, nhà cửa hai bên bắt đầu bàn đến chuyện sắp xếp pḥng ốc, lễ lạt. Mọi thứ diễn ra theo đúng tŕnh tự của một cuộc hôn nhân mà ai nh́n vào cũng bảo là ổn thỏa.
Cho đến cái ngày tôi biết anh vừa đưa người yêu cũ đi du lịch 2 ngày. Nhưng giấu tôi…
Tôi biết chuyện đó qua người ngoài, khi về hỏi anh th́ anh lại thản nhiên bảo gặp lại người cũ, cô ấy buồn, muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, anh tiện đường lại đang rảnh nên đi cùng, không có ǵ nghiêm trọng. Tôi đừng ghen tuông vớ vẩn.
Tôi nghe mà tai ù đi, không hỏi thêm được câu nào, cả người tôi như bị rút hết sức. Tôi về nhà, đóng cửa pḥng và khóc, khóc từ sáng đến tối, khóc đến mức không c̣n nước mắt, chỉ c̣n tức ngực và đau đầu. Trong đầu tôi cứ lặp lại một h́nh ảnh: anh và người cũ, ở một nơi nào đó xa tôi trong 2 ngày trọn vẹn, họ đă làm những ǵ, đă đi những đâu, đă nói chuyện ǵ? Và quan trọng hơn là anh đă giấu tôi, không tôn trọng tôi, không tôn trọng mối quan hệ và cuộc hôn nhân sắp tới.
Tối hôm đó, tôi nói với bố mẹ là tôi muốn hủy hôn. Tôi kể rơ cho bố mẹ chuyện đă xảy ra và cảm nghĩ của tôi. Bố mẹ tôi không quát, cũng không khuyên tôi cố chịu, mẹ tôi chỉ hỏi một câu rằng tôi c̣n tin người đó được không? Tôi im lặng. Bố tôi bảo nếu con gái đă không c̣n tin tưởng và không được tôn trọng th́ cưới về chỉ là bắt đầu cho một chuỗi ngày nhẫn nhịn. Bố mẹ tôi đồng ư hủy hôn.
Tôi tưởng như thế là xong.
Nhưng khi hai nhà nói chuyện với nhau, tôi mới hiểu thế nào là áp lực mang tên “thông gia”. Bố mẹ anh sang không hỏi thăm ǵ tôi mà chỉ trách nhà tôi làm quá. Ông bà nói chuyện nhỏ thành chuyện lớn, chuyện riêng sao không đóng cửa mà giải quyết. Đám cưới đă sát ngày, khách mời đă mời, thiệp đă phát, giờ nói hủy th́ uy tín gia đ́nh để đâu? Người ngoài sẽ nghĩ ǵ, họ hàng sẽ bàn tán ra sao?
Tôi nghe từng câu vọng ra mà tim thắt lại. Hóa ra nỗi đau của tôi không quan trọng bằng “mặt mũi”, cảm xúc của tôi không nặng bằng “uy tín gia đ́nh”, tức là bố mẹ chồng hụt cũng chẳng có chút nào tôn trọng tôi.
Tôi vẫn nhất quyết hủy hôn, chính cuộc nói chuyện của bố mẹ anh đă củng cố ư định này. Mặc anh ngày nào cũng sang xin lỗi đủ kiểu nhưng tôi đă quyết thà đau bây giờ c̣n hơn thấp thỏm cả đời. Đàn ông đă quen nói dối th́ chẳng đáng tin.
Đến sát ngày cưới tôi mua một tua du lịch châu Âu 10 ngày . Bố mẹ tôi dàn xếp bà con trong họ ai cũng ủng hộ tôi làm đúng ..
VietBF@sưu tập
|
|