|
Tôi bước vào cuộc hôn nhân với niềm tin chỉ cần mình đẹp, chỉn chu và thành công, mọi thứ sẽ đứng vững. Nhưng cuộc đời có lúc trớ trêu, và sự thật tôi nhìn thấy trong buổi chiều hôm ấy khiến mọi điều tôi tự tin nhất bỗng trở nên mong manh.
Tôi 31 tuổi, quản lý nhân sự cho một công ty công nghệ. Công việc khiến tôi luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo: tóc được dưỡng kỹ, móng tay luôn sạch sẽ, trang phục lúc nào cũng chỉnh tề. Tôi tin một người vợ đẹp sẽ khiến chồng mình yên tâm và tự hào. Chồng tôi – Khánh – là kỹ sư điện, điềm đạm và ít nói. Chúng tôi từng rất hợp, chỉ cần nhìn nhau là hiểu, nhưng sau 5 năm cưới, cảm giác ấy dần nhạt đi lúc nào không ai nhận ra.
Những dấu hiệu đầu tiên đến rất nhẹ. Khánh thường xuyên về trễ, bảo rằng công trình kiểm tra liên tục, phải trực. Tôi tin, cho đến khi thấy anh hay quên ăn tối, hay ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Có hôm tôi hỏi anh có chuyện gì, anh chỉ cười nhạt rồi nói “anh ổn”. Nụ cười ấy không giống Khánh trước đây – người từng kể tôi nghe đủ thứ linh tinh trên đời, từ chuyện con mèo hàng xóm đến chuyện đồng nghiệp mới vào.
Một tối, khi dọn xe cho anh, tôi thấy trong cốp có một chiếc khăn tay gấp gọn, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ. Khăn được thêu một chữ cái nhỏ xíu ở góc, không phải tên tôi. Tôi đứng lặng, cảm giác bất an lan như nước lạnh đổ xuống sống lưng. Tôi không nói ra, chỉ im lặng quan sát những thay đổi nhỏ của anh mỗi ngày. Khánh vui vẻ hơn khi nhắn tin, hay mỉm cười một mình, nhưng lại rời xa tôi thêm một chút mỗi tối anh quay về.
Tôi nhờ người quen theo dõi vì cảm giác trong lòng đã quá nặng để tự trấn an. Hai ngày sau, họ gửi tin nhắn: mỗi chiều tan ca, Khánh đều ghé một quán trà nhỏ cạnh bến tàu cũ. Không phải nơi lãng mạn, mà là một góc rất bình thường – thậm chí có phần cũ kỹ và bình dị. Tôi quyết định đến đó vào buổi chiều mưa lất phất, trong lòng chỉ nghĩ rằng mình sẽ đối mặt với “tiểu tam” xinh đẹp nào đó.
Nhưng khi bước vào quán, tôi thấy Khánh ngồi cùng một người phụ nữ hoàn toàn khác với tưởng tượng. Chị khoảng đầu bốn mươi, dáng người mảnh khảnh, da ngăm vì nắng, mái tóc búi gọn sau gáy. Chị mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu ở cổ tay, không son phấn, không phụ kiện, không bất kỳ điều gì gợi ra sự quyến rũ thường thấy ở những kẻ thứ ba mà người ta hay kể. Vậy mà bên chị, Khánh cười rất thoải mái.
Họ nói chuyện nhẹ nhàng như hai người tri kỷ lâu năm. Thỉnh thoảng, chị rót thêm trà cho anh bằng động tác quen thuộc của người đã chăm sóc ai đó rất lâu. Còn Khánh, người cả tháng nay về nhà im lặng với tôi, giờ đây nói chuyện rôm rả, ánh mắt sáng lên mỗi khi chị kể điều gì đó khiến anh bật cười. Tôi nhận ra mình đã không thấy nụ cười ấy của anh quá lâu rồi.
Tôi đứng sau tấm rèm cửa, tim nặng như đá. Nếu người phụ nữ ấy trẻ đẹp hơn tôi, có lẽ tôi sẽ dễ dàng nổi giận, thậm chí có cớ để nghĩ chồng mình ham của lạ. Nhưng chị không đẹp theo bất kỳ chuẩn mực nào tôi biết. Chị chỉ bình dị và ấm. Một sự ấm áp khiến Khánh dựa vào mà thở nhẹ, giống như anh tìm được nơi để gỡ bỏ những mệt mỏi mà tôi không còn nhìn thấy.
Tôi bước lùi ra khỏi quán, lòng không còn đủ sức để giận hay ghen. Chỉ thấy mình hụt một nhịp thật sâu. Có lẽ tôi đã quá chú trọng vẻ ngoài, quá mải chạy theo sự hoàn hảo của bản thân, mà quên mất chồng mình cũng cần một nơi để tựa, cần ai đó hỏi anh có mệt không, cần một bữa trà đơn giản cùng người chịu ngồi nghe anh kể chuyện không đầu không cuối.
Tối ấy, tôi về nhà và nhìn Khánh thật lâu. Anh không biết tôi đã nhìn thấy điều gì. Nhưng tôi hiểu, giữa chúng tôi không chỉ có một người thứ ba, mà có cả khoảng cách mà cả hai im lặng vun lên suốt nhiều năm. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ biết chúng tôi cần ngồi lại, nói chuyện, và đối diện với sự thật rằng hôn nhân không thể giữ bằng nhan sắc, mà bằng sự lắng nghe lẫn nhau.
VietBF@ sưu tập
|
|