Từ Dublin đến Caribbean đến Bắc Na Uy: câu hỏi bám theo “Bạn nghĩ gì về Trump?”
Lauren Gay, 44 tuổi, kể rằng chỉ cần người đối diện nhận ra cô là người Mỹ, câu chuyện lập tức rẽ sang chính trị. Ở Dublin, tài xế gọi xe đề nghị “được nói chuyện chính trị” ngay khi nghe giọng Mỹ của cô. Anh hỏi: “Làm sao chuyện đó lại xảy ra lần nữa?” – ý nói nhiệm kỳ hai của Donald Trump. Gay – người tự mô tả mình thuộc “92% phụ nữ da đen bỏ phiếu cho Kamala Harris” – cho biết phản ứng thường là… xin lỗi và cảm thông. Từng có nhân viên hiệu thuốc ở Anh nói: “Tôi rất tiếc về tổng thống của các bạn. Tôi ôm bạn được không?”
Khi lạ hoá quen: chính trị len vào mọi cuộc gặp
Nhiều du khách Mỹ cho biết đề tài thường “rình rập” ở rìa cuộc trò chuyện: một khoảng lặng sau câu “Tôi đến từ Mỹ”, hay một câu mở kiểu “Nước bạn đang nhiều chuyện quá…”, chờ xem phản ứng. Một số người chọn né tránh, số khác cởi mở, miễn là còn giữ được phép lịch sự.
Chính sách “no-politics” trên tour: giữ nhóm, giữ niềm vui
Doni Belau – sáng lập Girls’ Guide to the World, công ty tổ chức khoảng 80 tour quốc tế/năm – đặt quy định “không bàn chính trị” ngay trong tài liệu gửi khách. Hướng dẫn viên được tập huấn để “đóng” chủ đề, tránh khiến ai đó bị đẩy ra ngoài cuộc vui. Dẫu vậy, bên ngoài đoàn thì… khó kiểm soát: tại một khách sạn ở Zurich, Angie Roach (Tennessee, ủng hộ Trump) được một du khách New Zealand “mở bài” bằng câu rên rẩm “Thế Trump thì sao?”. Cuộc nói chuyện sau đó vẫn văn minh: ông chia sẻ thuế quan ảnh hưởng đến trang trại gia đình ra sao, và đôi bên tìm thấy sự cảm thông.
Tình huống khó chịu: “Tôi không thích người Mỹ”
Nicole Hernandez (30 tuổi, nhà vật lý trị liệu – Las Vegas) đi bộ Camino de Santiago 6 tuần và liên tục nhận câu “Bạn có bỏ phiếu cho Trump không?”. Có buổi sáng ở một làng trên đường hành hương, một người Pháp nghe xong cô là người Mỹ đã nói thẳng “Tôi không thích người Mỹ” rồi quay lưng nói chuyện với chồng cô. Dẫu vậy, Nicole vẫn chấm chuyến đi “10/10”: đi ít, sống nhẹ, nhìn đời khác đi.
Khách sạn chào đón, đặt phòng châu Âu vẫn bùng nổ
Theo chuyên viên du lịch hạng sang Josh Geller (EMBARK Beyond), lượng khách Mỹ đặt châu Âu đang rất mạnh. Một số khách lo lắng “không biết bị đón nhận thế nào”, nhưng trở về đều kể: “Vẫn tuyệt. Mọi người chủ yếu tò mò xem chúng tôi đối mặt bối cảnh chính trị ở Mỹ ra sao.” Các tổng quản lý khách sạn khắp nơi nhắn gửi: họ muốn khách Mỹ, du lịch tốt cho kinh tế, và họ sẵn sàng làm mọi thứ để khách cảm thấy an toàn, được chào đón.
Nghệ thuật né khéo: có sẵn câu trả lời, đổi chủ đề tử tế
Chuyên gia nghi lễ Danielle Kovachevich (Detroit Academy of Etiquette) nhắc: cốt lõi của phép tắc là tử tế với khác biệt. Nếu không muốn bàn chính trị, hãy nhẹ nhàng chuyển kênh: “Dạo này chuyện chính trị căng quá nhỉ. Mình nói chuyện gì nhẹ nhàng hơn nhé?” hoặc “Cái đó mình không chắc, nhưng bạn có nghe…”. Nicole thừa nhận: ước gì cô chuẩn bị sẵn “script” để đỡ bối rối khi bị hỏi thẳng.
Kẻ cởi mở, người né tránh: mẫu số chung là sự tôn trọng
Angie Roach nói đúng: “Bạn có thể là người ủng hộ Trump, nhưng vẫn không thích những điều xấu xí chảy ra từ chính trị.” Nhiều cuộc chuyện trò, nếu giữ được văn minh, lại mở ra góc nhìn mới: từ nông trại New Zealand chịu thuế quan, đến người châu Âu hoang mang trước chính trường Mỹ. Và đôi khi, chỉ cần một cái ôm xin lỗi từ người xa lạ ở hiệu thuốc London là đủ thấy… thế giới nhỏ lại.
Thế giới đang nhìn – và đang đánh giá
Lauren Gay nói thẳng: “The world is watching, and they’re judging us for it.” Với du khách Mỹ, chuẩn bị sẵn một thái độ điềm đạm và vài câu trả lời “an toàn” có thể là hành trang không kém phần quan trọng so với hộ chiếu. Và với cả hai phía của cuộc trò chuyện, lưu ý nhỏ mà lớn: đi du lịch để mở lòng – không phải để đóng cửa.