Ngày 4/8/2025, truyền thông nhà nước đưa tin 5 cán bộ tại trại tạm giam Công an tỉnh Kiên Giang (cũ) đã bị khởi tố và bắt tạm giam vì dùng nhục hình dẫn đến cái chết của một phạm nhân.
Đây là một trong số rất ít vụ việc cán bộ công an đánh chết người được công khai và xử lý chính thức, trong bối cảnh dư luận lâu nay vẫn nghi ngờ về tình trạng bạo lực trong các cơ sở giam giữ.
1. Bối cảnh và tiền lệ
Trong nhiều năm qua, các trường hợp tử vong trong đồn công an hoặc trại tạm giam thường được giải thích đơn giản là:
Nghi can “tự tử”.
Hoặc chết do “bệnh nền”.
Những lời giải thích này gần như không bao giờ đi kèm điều tra độc lập hoặc xét xử công khai, khiến gia đình nạn nhân và dư luận không tin tưởng vào kết quả điều tra nội bộ.
Thực tế, nhiều báo cáo quốc tế – trong đó có Báo cáo Nhân quyền thường niên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ – đã nhiều lần nêu rõ tình trạng lạm quyền, tra tấn và bạo hành tại các cơ sở giam giữ ở Việt Nam.
2. Việt Nam và cam kết quốc tế chưa được thực thi
Năm 2015, Việt Nam ký Công ước Chống tra tấn của Liên Hợp Quốc (CAT).
Theo cam kết này, Việt Nam có nghĩa vụ:
Cấm tuyệt đối mọi hình thức tra tấn và đối xử vô nhân đạo.
Điều tra nhanh chóng, độc lập, minh bạch khi có cáo buộc.
Bảo vệ nhân chứng, người tố cáo và gia đình họ.
Tuy nhiên, vụ Kiên Giang cho thấy:
Thiếu camera giám sát trong phòng hỏi cung.
Luật sư vắng mặt khi lấy lời khai.
Không có cơ chế giám sát độc lập đối với ngành công an.
Điều này tạo ra môi trường dễ lạm quyền và khó truy cứu trách nhiệm.
3. Góc nhìn chính trị – Phe công an “tự làm sạch”
Một số nhà quan sát cho rằng vụ Kiên Giang không chỉ là xử lý hình sự đơn thuần mà còn mang tính chính trị.
Thời điểm này, Bộ Công an đang đẩy mạnh chiến dịch:
“Làm sạch nội bộ”.
Tạo hình ảnh cứng rắn và liêm chính trước thềm Đại hội Đảng lần thứ 14.
Bằng cách công khai khởi tố vụ việc, Bộ Công an vừa:
Gửi thông điệp đối ngoại rằng Việt Nam có phản ứng với vi phạm nhân quyền.
Củng cố vị thế phe công an trong cuộc đấu quyền lực nội bộ, khi muốn chứng minh “không có vùng cấm” kể cả trong hàng ngũ của mình.
4. Vấn đề cốt lõi – Cần cải cách thể chế
Vụ Kiên Giang chỉ là một lát cắt nhỏ của một vấn đề lớn:
Bạo lực và nhục hình trong hệ thống tư pháp hình sự.
Thiếu cơ chế kiểm soát quyền lực đối với ngành công an.
Giải pháp mang tính căn bản:
Bắt buộc lắp camera giám sát ở tất cả phòng hỏi cung, lưu trữ dữ liệu dài hạn và cho phép kiểm tra độc lập.
Sự có mặt bắt buộc của luật sư khi lấy lời khai.
Thành lập cơ quan giám sát độc lập tách khỏi Bộ Công an, có quyền điều tra cán bộ công an vi phạm.
Bảo vệ người tố cáo để khuyến khích phản ánh vi phạm.
5. Kết luận
Vụ Kiên Giang là lời cảnh tỉnh nghiêm túc cho toàn bộ hệ thống tư pháp hình sự Việt Nam.
Nhưng nếu chỉ xử lý một vài vụ điển hình để “lấy điểm” chính trị mà không cải cách cơ chế giám sát, thì các vụ việc tương tự sẽ tiếp tục xảy ra – chỉ khác là phần lớn sẽ không bao giờ được công bố.