
Có khi chỉ một câu nói thoáng qua của ai đó, cũng đủ khiến ta mất ngủ suốt mấy đêm. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua. Người nói thì quên, còn người nghe thì đau.
Trên đời, không ai có thể vừa lòng hết tất cả.
Bạn sống cẩn trọng, người ta bảo “làm màu”.
Bạn chân thành, lại bị cho là “giả tạo”.
Bạn im lặng, bị nói là lạnh lùng. Bạn lên tiếng, bị chê là ồn ào.
Thôi thì... thay vì cố gắng chạy theo sự hài lòng của người khác, hãy lặng lẽ sống đúng với mình: hiền lành, tử tế – là đủ.
Đừng để mình kiệt sức trong những cuộc đua vô hình: thành tích, kỳ vọng, so sánh...
Hạnh phúc không phải lúc nào cũng nằm ở đích đến. Nó ẩn trong từng đoạn đường mình đã đi qua – nơi có những ngày mồ hôi rơi vì nỗ lực, có tiếng cười vì yêu thương, có cả những lần mình dám cháy hết mình vì một điều nhỏ bé nhưng chân thành.
Tôi có một người bạn, từng học ngành mình không yêu, làm việc trái đam mê, lạc lối trong những năm tháng đầu đời. Nhưng rồi, chính những bước rẽ ấy lại đưa bạn về đúng con đường khiến trái tim sáng lên mỗi sáng thức dậy. Hóa ra, điều quan trọng không phải là đến đâu, mà là mình đã sống thế nào trên đoạn đường ấy.
Và có lẽ, bài học lớn nhất là thế này:
Từ nay về sau, xin đừng làm khổ mình thêm nữa.
Cuộc đời đã đủ những điều khiến ta mỏi mệt.
Đừng để chính mình là người bóp nghẹt trái tim mình thêm lần nào nữa.
Hãy sống dịu dàng với chính mình hơn một chút.
Ăn ngon, ngủ sâu. Cười nhiều, khóc ít.
Nếu vấp ngã, thì đứng dậy. Nếu đau lòng, thì buông nhẹ.
Không cần phải trở thành người giỏi nhất.
Chỉ cần trở về làm phiên bản bình an nhất của chính mình – là đủ rồi.
Nếu cuộc sống là một bản nhạc, thì từ nay về sau…
Mình sẽ sống như một khúc nhạc nhẹ nhàng: đủ sâu, đủ trong, và đủ thảnh thơi.
VietBF@ sưu tập