Tình yêu là gì? Một câu hỏi mà cả thế giới hỏi hoài… nhưng trả lời thì toàn lạc đề.
• Tình dục không phải tình yêu.
• Hẹn hò không phải tình yêu.
• Đi chơi, ôm ấp, đăng hình cặp đôi ngọt ngào mỗi tháng cũng… chưa chắc là tình yêu.
Vậy rốt cuộc, tình yêu là gì?
🌧️ Tình yêu là khi em bù xù, mặt nổi mụn, khó ở trong lòng… mà anh vẫn bảo: “Hôm nay em xinh ghê.”
🌪️ Tình yêu là khi hai đứa giận nhau không nói gì cả… nhưng vẫn nhắn: “Đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya nữa.”
🌊 Tình yêu là khi em khóc như mất sổ đỏ, còn anh chỉ ôm em và nói: “Cứ khóc đi, anh ở đây.”
🔥 Tình yêu là khi anh thất bại, em không bỏ chạy, mà hỏi: “Giờ mình tính bước tiếp thế nào?”
Vì thật ra, tình yêu không cần lúc nào cũng ngọt. Mà nó cần thật.
Không cần phải giống phim, nhưng nên giống… một chiếc áo ấm vừa vặn khi trời bắt đầu lạnh.
Không phô trương, không náo nhiệt, nhưng có là thấy yên tâm.
Nếu bạn thấy đúng, thì có lẽ bạn đã từng yêu.
Còn nếu bạn vẫn hỏi lại: “Tình yêu là gì?”
Thì có thể… bạn đang lầm tưởng nó là cái gì đó trên story Instagram.
Tình yêu không phải là phép màu.
Nó không phải là câu chuyện cổ tích, cũng không phải là sự hoàn hảo như phim ảnh thường vẽ ra.
Chúng ta thường được dạy rằng yêu là phải “chiến đấu vì nhau”, phải “ở bên nhau trọn đời”, phải tìm được “nửa kia hoàn hảo”…
Nhưng hiếm ai dạy ta rằng:
Giá trị của tình yêu không nằm ở việc nó kéo dài bao lâu, mà nằm ở việc ta đã trưởng thành ra sao sau khi yêu.
Tình yêu không luôn phải mãi mãi.
Nó có thể chỉ là một đoạn đường ngắn — nhưng nếu trong đoạn đường ấy, ta biết cách quan tâm, biết lắng nghe, biết tổn thương và tha thứ, biết trân trọng và buông bỏ…
Thì tình yêu ấy vẫn trọn vẹn.
Tình yêu không đến để lấp đầy ta.
Nó đến để soi chiếu ta – để ta thấy chính mình rõ hơn, biết mình còn thiếu điều gì, và có đủ dũng cảm để yêu người khác mà không đánh mất bản thân.
VietBF@sưu tập