
Bàn về bài viết “Mặt trận Hoàng Cơ Minh”, facebooker Chinh Nguyen viết :
“Lúc có hàng triệu quân và súng ống không giữ, tự buông súng hàng. Lúc trong tay theo như bài viết có khoảng 200 lính và tướng Hoàng Cơ Minh vượt biên giới Thái Lan vào VN? Giả sử các ông không bị vẹm phục kích đi thì liệu tần đó quân số có làm cho vẹm sợ hãi hay làm cho chúng sụp đổ không?
Các vị có thể cay cú, tiếc nuối. Nhưng với vài người trong tay, chẳng bao giờ làm nên trò trống gì và dẫn đến kết cục thật bi thảm.
AI NÓI LÀ NHÂN DÂN MIỀN NAM CAY CÚ VÌ BỊ MẤT NƯỚC NĂM 1975 ?
Vào năm 1975 CSVN xua quân từ miền Bắc vào Nam cướp hết đất đai tài sản của nhân dân miền Nam. Thứ nào chở được thì ngày đêm chở về Bắc . Thứ nào không chở được thì đem vợ con vào chiếm ngụ.
Từ đó nhà nào cao cửa nào rộng tại miền Nam lẫn miền Bắc đều do cán bộ CSVN chiếm ngụ, đất ruộng đất vườn hạng nhất đều do cán bộ CSVN chiếm giữ.
Còn gia đình hằng triệu bộ đội CSVN bi chết trong cuộc xâm chiếm miền Nam thì chỉ nhận được cái bằng liệt sĩ bằng giấy, thêm nỗi năm được nửa cân đường và 2 lạng trà !
Ba mươi tháng tư lệ tuôn,
Khóc thương đất mẹ cõi hồn nát tan,
Khăn tang phủ kín giang san,
Quê hương vụt chết triệu ngàn mồ hoang,
Chúng xây chủ nghĩa kinh hoàng,
Thằng quan giàu sụ nghĩa trang dân lành!
Dân miền Nam lớp thì chạy ra nước ngoài, lớp thì bị đày lên rừng “kinh tế mới” sống với kiếp lượm hái của loài vượn khỉ. Họ chết dần chết mòn vì không tìm ra miếng sống và bệnh tật, cho nên người Miền Nam phải vượt biên chạy ra nước ngoài, bỏ lại nhà cửa ruộng vườn cho quân ăn cướp. Số người bị chết trên đường vượt biên không biết bao nhiêu mà kể.
Sau đó thì nhân dân hai miền Nam Bắc phải sống kiếp trâu bò, làm ra của cải cho cán bộ CSVN ăn chơi phè phởn, sống trên đầu trên cổ nhân dân .
Người dân uất ức nhưng không được kêu than, đau khổ cũng không được oán trách.
Đảng cho nói cái gì mới được nói, cho nghĩ cái gì mới được nghĩ. Hễ nói trật hướng là bị bỏ tù vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước, bị trù dập tới 3 đời.
AI NÓI LÀ NHÂN DÂN MIỀN NAM KHÔNG BIẾT GIỮ NƯỚC ?
Chúng tôi đã giết hết 85.000 quân Cọng sản Miền Nam và 1.224.000 quân Cọng sản Bắc Việt , và chúng tôi cũng phải hy sinh tới 250.000 người. ... Vậy thì còn muốn chúng tôi phải hy sinh thêm bao nhiêu người và phải giết thêm bao nhiêu người nữa. ? ...
Năm 1885 dân tộc Việt Nam bị mất nước vào tay thực dân Pháp sau khi dùng gươm giáo đánh nhau với súng đạn của thực dân Pháp. ... Nhưng dân Việt Nam không hề cây cú vì bị mất nước.
Cũng không ai dám nói là dân tộc Việt Nam đã không biết giữ nước trước quân ăn cướp thực dân Pháp. Chỉ có bọn không có não mới nói như vậy.

NẾU CÓ MỘT CHÚT ĐẦU ÓC THÌ NÊN SUY NGHĨ NHƯ THẾ NÀY :
500.000 lính Mỹ với hằng triệu triệu tấn súng đạn mà đã phải bỏ chạy trước với 58.000 xác chết. ...
Thế thì 1 triệu lính Miền Nam đã tiếp tục chiến đấu cho tới khi không còn gạo, không còn đạn mới chịu buông tay. .... Vậy thì việc gì phải cay cú ? Họ đã làm hết sức của họ rồi.
Còn 3.000.000 cựu chiến binh Mỹ có cay cú không ? Và người Mỹ có cay cú không ?
BÙI ANH TRINH
Tủi thương đất nước Tiên Rồng,
Bảy lăm ấn dấu Lạc Hồng tiêu tan,
Tự do dân chủ ngày tàn,
Nhân quyền vụt mất hận tràn lệ đau,
Tham quan độc ác làm giàu,
Cường quyền xiềng xích đập đầu người dân,
Thương dân yêu nước xả thân,
Cùm gông án nặng nát thân ngục tù,
Tương lai tổ quốc mây mù,
Việt Nam lệ đổ thiên thu cung buồn.
*"Cung buồn" (cung hoàng đạo hay u sầu) có thể được hiểu là những cung hoàng đạo thường xuyên cảm thấy buồn bã, u sầu hoặc dễ bị ảnh hưởng bởi các tình huống khó chịu. Trong các cung hoàng đạo, một số nghiên cứu cho rằng Song Ngư, Thiên Bình và Bạch Dương được coi là những cung hoàng đạo thường xuyên cảm thấy buồn bã.