Các đây hàng trăm năm, chủ nghĩa cộng sản đă dùng những ngôn từ kích động, sáo rỗng để kêu gọi hô hào giai cấp nông dân, cong nhân và giai tầng cấp thấp ở đô thị, thiết tưởng những chiêu tṛ này là "quá xưa cũ và lạc hậu"...
Việt Nam tuy trải qua nhiều cuộc đô hộ và chiến tranh nhưng cũng đă có cơ hội tiếp cận với văn minh thế giới.
Giới trẻ VN ngày nay càng hiểu biết nhiều hơn qua công nghệ và truyền thông internet...
Vậy dùng những ngôn từ sáo rỗng để làm gi?
Con người, bất kể là dân thường hay quan chức, người ta muốn thêm chút “vinh quang” chỉ khi đă đầy đủ tiền tài, địa vị…
“Tham vinh quang” tự thân nó sẽ đủ sức mạnh để dẫn dắt quyền lực làm những việc nên làm và cần làm.
Tại sao lại phải đưa cụm từ nghĩa vụ quân sự là “nghĩa vụ vẻ vang” vào trong luật?
Phải chăng chính người làm luật cũng chưa thoát được căn bệnh “dây cà ra dây muống” vốn chỉ tồn tại trong ngôn ngữ dân gian, ngôn ngữ luật không phải là ngôn ngữ văn học, cũng không phải là lời kêu gọi, động viên quần chúng.
“Nghĩa vụ công dân” theo luật định là nghĩa vụ bắt buộc, mọi công dân đều phải tuân thủ dù có người cho là vẻ vang, có người chưa nghĩ như vậy.
Thế nên, bỏ đi từ “vẻ vang” chỉ làm cho luật trở nên khúc triết hơn, đúng “luật” hơn mà không hề ảnh hưởng đến nội dung điều luật.
Ông Nguyễn Bá Thuyền, đại biểu quốc hội đoàn Lâm Đồng nêu câu hỏi: “Nghĩa vụ quân sự vẻ vang, sao nhiều con cháu cán bộ không nhận?”. [2]
Trong bài Tham vinh quang” người viết đă đề cập vấn đề này. Con người, bất kể là dân thường hay quan chức, người ta muốn thêm chút “vinh quang” chỉ khi đă đầy đủ tiền tài, địa vị…
Có thể minh chứng điều này qua cách làm của Bộ GD&ĐT, bộ phận thi đua của Bộ này đă bỏ qua tấm bằng khen cấp bộ hay một thứ giấy tờ “vinh quang” nào đó khi công nhận danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cấp bộ”, chỉ có một danh sách “chiến sĩ thi đua” gửi về cơ quan kèm theo một triệu đồng tiền thưởng cho mỗi người!
Khi mà quá nhiều ư kiến không tán thành các h́nh thức “thi đua”, khi mà “thi đua” trở nên h́nh thức, lăng phí khá nhiều của cải vật chất mà gần như không mang lại hiệu quả ǵ th́ cái sự “vẻ vang” không phải chỉ “con cháu cán bộ, con nhà giàu người ta không nhận”, như ư kiến của ông Nguyễn Bá Thuyền mà con em các giai tầng khác đa phần cũng không muốn nhận.
Nói thế không phải chỉ dựa vào ư kiến của ông Thuyền mà vào chính thực tế người viết chứng kiến tại làng quê mỗi khi diễn ra các đợt tuyển nghĩa vụ quân sự hàng năm.
Thế nên th́ cụm từ “vẻ vang” chỉ nên viết trong … khẩu hiệu chứ đừng để trong luật. Căn bệnh h́nh thức, thành tích thể hiện ngay trong luật th́ làm sao có thể chống lại nó một cách hiệu quả ngoài cuộc sống?
Cucaisaigon