
Thật đấy, hôn nhân mà nói, vui cực! Là chúng ta có biết giữ niềm vui lại với hôn nhân của mình không thôi ấy!
Nhớ lại đi, đám cưới là một hỉ sự, chúng ta đã từng vui đến thế nào, nhớ không? Hôn nhân là lần duy nhất trong đời ta được quyền chọn ai đó trở thành người nhà của ta, người thân của ta. Duy nhất đấy! Chứ ta đâu chọn được cha mẹ, anh chị em hay cả con cái của ta, đúng không?
Hôn nhân cũng là nơi ta có thể vui vẻ mà vặn nhỏ đi cái Tôi của mình để làm nên hai chữ CHÚNG TA. Vốn chẳng có mối quan hệ nào làm được điều kỳ diệu đó đâu. Kể cả với cha mẹ, con cái của ta đều là hy sinh một chiều thôi. Chỉ có hôn nhân mới là hai chiều và càng hy sinh cho nhau cả hai càng nhận được nhiều hơn nữa. Hôn nhân là nơi 1+ 1= 100, bằng cả thế giới này cộng lại. Đến biển Đông ta còn tát cạn nổi huống chi…
Hôn nhân vui đến ứa nước mắt vì hạnh phúc. Là bởi ta soi thấy chính mình trong mắt của bạn đời, vẫn là ta nhưng lấp lánh đến vô cùng. Khi yêu nhau, chúng ta đều trở thành phiên bản đẹp nhất trong mắt nhau. Trong mắt người tình là Tây Thi mà, phỏng? Là rưng rưng khi nghĩ đến chặng đường xa phía trước, đến khi ta trăm tuổi, ta vẫn có người này cầm tay dắt, ta vẫn có ngực này vì ta mà đập, ta vẫn có người kia cho ta dựa cậy và ta trở thành nơi tin cậy để người ấy dựa vào. Hỏi đời có gì vui hơn?
Hôn nhân vui hơn nữa khi mỗi thứ ta làm đều trở thành di sản muôn đời sau vậy. Nhìn mà xem kìa, những đứa trẻ được sinh ra bởi tình yêu. Những đứa trẻ mang tinh chất của anh và tách ra từ một phần cơ thể em. Là anh gieo những thứ tốt đẹp nhất của đời anh vào em để em sinh thành ra điều tốt đẹp hơn nữa, bao gồm cả phần tốt đẹp nhất của em. Như những thanh xuân ta đã gieo xuống để khi mây bay khắp tóc đã thành bóng mát đường về.
Hôn nhân mà nói, vui cực! Chỉ là ai trong hai ta đã quên bật lại công tắc niềm vui ấy cho hôn nhân của mình? Những niềm vui của hôn nhân vẫn ở đó thôi, chỉ là ai trong hai ta sẽ là người bước tới, bật lại công tắc niềm vui này lên thôi…
VietBF@sưu tập