News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách

Số bài trả lời (Reply's) : 1   -   Số người đă xem (Viewers) : 549
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Kẻ Thù Của Người Tàu
Click image for larger version

Name:	Cartoon-Chinese-Women-90100.gif
Views:	0
Size:	907.3 KB
ID:	1633185  
Trên thế giới không có nước nào có lịch sử lâu đời như Tàu, không có nước nào có một nền văn hóa không đứt đoạn như Tàu, mà cái văn hóa đó lại đă từng đạt đến một nền văn minh cao độ.

Người Hy Lạp thời nay với người Hy Lạp ngày xưa chẳng liên quan ǵ với nhau. Người Ai Cập cũng vậy. Nhưng người Tàu hôm nay th́ đúng là hậu duệ của người Tàu cổ đại.

Tại sao một nước khổng lồ như vậy, một dân tộc to lớn như vậy ngày nay lại ra nông nỗi xấu xa ấy?
Chẳng những bị người nước ngoài ức hiếp mà c̣n bị ngay dân ḿnh ức hiếp. Nào là vua bạo ngược, quan bạo ngược, mà cả dân (quần chúng) cũng bạo ngược.

Thế kỷ thứ XIX, quần đảo Nam Dương thời nay tức là Đông Nam Á, c̣n là thuộc địa của Anh và Hà Lan, có một chuyên viên Anh đóng ở Malaysia nói rằng:
“Làm người Tàu ở thế kỷ thứ XIX là một tai họa”. Bởi v́ ông này đă thấy cộng đồng người Hoa sống ở quần đảo Nam Dương giống một lũ lợn, vô tri vô thức, tự sinh tự diệt, tùy thời c̣n có thể bị sát hại hàng loạt.

Thế mà tôi thấy người Hoa ở thế kỷ XX so với người Hoa ở thế kỷ XIX tai họa của họ c̣n lớn hơn.
Điều làm chúng ta đau khổ nhất là bao mong đợi của người Hoa từ một trăm năm nay cơ đồ như đă bị tiêu tan toàn bộ.
Cứ mỗi lần có một mong chờ trở lại, hứa hẹn nước nhà một tương lai sáng sủa hơn, th́ kết quả lại càng làm cho chúng ta thất vọng và t́nh h́nh lại càng trở nên tệ hại hơn.
Một mong chờ khác lại đến, để rồi lại đem về những ảo vọng, thất vọng, những tồi tệ liên miên vô tận.

Dân tộc cố nhiên là trường tồn, sinh mệnh của cá nhân là hữu hạn. Một đời người có được bao ước vọng lớn?
Có được bao lư tưởng lớn, chịu được mấy lần tan vỡ? Con đường trước mặt sáng sủa thế nào? Hay lại đen tối? Thật khó nói cho hết!

Bốn năm trước, lúc tôi diễn giảng tại New York, đến đoạn “chói tai”, có một người đứng dậy nói:
“Ông từ Đài Loan đến, ông phải nói cho chúng tôi nghe về những hy vọng, phải cổ vơ nhân tâm. Sao lại đi đả kích chúng tôi?.”
Con người đương nhiên cần được khích lệ, vấn đề là khích lệ rồi sau đó làm ǵ nữa?

Tôi từ nhỏ cũng từng được khích lệ rồi. Lúc 5, 6 tuổi, tôi được người lớn nói với tôi:
“Tiền đồ của Tàu nằm trong tay thế hệ các cháu đấy!”
Tôi cho rằng trách nhiệm của tôi lớn quá, chắc không thể nào đảm đương nổi.
Sau đó tôi lại nói với con tôi: “Tiền đồ của Tàu nằm trong tay thế hệ các con đấy!”
Bây giờ con tôi lại nói với cháu tôi: “Tiền đồ Tàu nằm trong tay thế hệ các con đấy!”

Một đời, rồi một đời, biết bao nhiêu lần một đời? Đến đời nào th́ mới thật khá lên được?
Tại Tàu đại lục rộng lớn, sau thời Phản hữu (Phong trào chống phe hữu năm 1958), tiếp theo lại là Đại Cách Mạng Văn Hóa long trời lở đất.

Từ ngày loài người có lịch sử đến nay chưa bao giờ thấy được một tai họa do con người làm ra to lớn đến như vậy.
Chẳng nói đến tổn thất sinh mạng, cái tổn thương lớn lao nhất là sự chà đạp nhân tính, giầy xéo lên phẩm hạnh cao quư.
Con người nếu rời bỏ nhân tính và những đức hạnh cao quư th́ sánh với cầm thú.

Bây giờ người ta nói nhiều về Hương Cảng [Hồng Kông]. Bất cứ nước nào, nếu có đất đai bị nước ngoài chiếm cứ đều cảm thấy tủi nhục.
Chờ cho đến lúc lấy được về chẳng khác nào ḷng mẹ bị mất con.

Ai cũng nhớ chuyện nước Pháp lúc phải cắt hai tỉnh Alsace và Lorraine giao cho Đức đă đau khổ như thế nào, lúc lấy lại được về đă sung sướng ra sao.
Nhưng Hương Cảng của chúng ta chỉ cần nghe đến việc trả về tổ quốc là lập tức hồn bay phách lạc. Chuyện ǵ mà lạ thế?
C̣n nói về Đài Loan, hiện nay nhiều thanh niên người tỉnh này hoặc người nơi khác ở đây đều chủ trương Đài Loan độc lập.

Tôi nhớ lại 30 năm trước đây, lúc Nhật Bản trả lại Đài Loan cho Tàu (1945), mọi người sung sướng như si cuồng chẳng khác nào đứa con lạc mẹ lại t́m được đường về nhà.
Cái ǵ đă xảy ra sau 30 năm đó để cho đứa con kia lại muốn bỏ nhà ra đi?

Ở nước ngoài, có lúc tôi dừng lại trong công viên, nh́n trẻ con ngoại quốc, thấy sao chúng sung sướng thế. Trong ḷng tôi lúc ấy tự nhiên cảm thấy thèm thuồng quá. Chúng không phải mang gánh nặng, con đường chúng đi bằng phẳng, rộng răi quá, tâm lư khỏe mạnh, sung măn, sảng khoái.
Con trẻ Đài Loan chúng ta đến trường học, đeo kính cận, mặt khó đăm đăm v́ phải đối phó với áp lực bài vở. Mẹ ngất ngă xuống đất, con đến đỡ mẹ dậy, mẹ kêu rống lên:
“Mẹ có chết cũng chẳng sao, việc ǵ đến con! Con đi học bài đi! Đi học bài đi!”

Vợ tôi lúc dạy học ở Đài Loan, thỉnh thoảng cứ đề cập đến đạo đức làm người, tức th́ sinh viên nhao nhao phản đối: “Chúng tôi không cần học làm người, chỉ cần học để ứng phó với việc thi cử.”
Lại nh́n về trẻ con ở Tàu lục địa, từ nhỏ đă phải học đánh đấu nhau, lừa dối bịp bợm nhau, lại luyện tập cách lừa bạn, phản đồng chí, lại phải học cách bốc phét, bịa đặt.
Một nền giáo dục đáng sợ thay! Một thế hệ nữa những đứa trẻ này lớn lên sẽ như thế nào?

Người ta thường nói: “Ḿnh nắm tương lai ḿnh trong tay ḿnh.”
Lúc đă luống tuổi, tôi thấy câu này không ổn; sự thực, có lẽ chỉ nắm được một nửa trong tay ḿnh, c̣n một nửa lại ở trong tay của kẻ khác.
Kiếp người trên đời này giống như một cục sỏi trong một máy nhào xi măng, sau khi bị nhào trộn, thân chẳng tự chủ được.
Điều ấy khiến tôi cảm thấy đó không phải là một vấn đề của riêng một cá nhân nào, nhưng là một vấn đề xă hội, văn hóa.

Lúc chết, Chúa Giê Su (Jesus) bảo: “Hăy tha thứ cho họ, họ đă làm những điều mà họ không hề hiểu.”
Lúc trẻ, đọc câu này tôi cho rằng nó chỉ là một câu tầm thường. Lớn lên rồi lại vẫn thấy nó không có ǵ ghê gớm cả, nhưng đến cái tuổi này rồi tôi mới phát hiện rằng nó rất thâm thúy, thật đau ḷng thay!
Có khác nào người Tàu sở dĩ trở thành xấu xí như ngày nay bởi chính v́ họ không hề biết rằng ḿnh xấu xí.



Chúng ta có đủ tư cách làm chuyện đó và chúng ta có lư do tin rằng Tàu có thể trở thành một nước rất tốt đẹp. Chúng ta không cần cứ phải muốn có một quốc gia hùng mạnh.
Quốc gia không hùng mạnh th́ có can hệ ǵ?
Chỉ cần sao cho nhân dân hạnh phúc rồi th́ đi t́m quốc gia hùng mạnh cũng chưa muộn.

Tôi nghĩ người Tàu chúng ta có phẩm chất cao quư. Nhưng tại sao cả trăm năm rồi, cái phẩm chất ấy thủy chung vẫn không làm cho người Tàu thoát khỏi khổ nạn?
Nguyên do v́ sao?

Tôi muốn mạo muội đề xuất một câu trả lời có tính cách tổng hợp: Đó là v́ văn hóa truyền thống Tàu có một loại siêu vi trùng, truyền nhiễm, làm cho con cháu chúng ta từ đời này sang đời nọ không khỏi được bệnh.
Có người sẽ bảo: “Tự ḿnh không xứng đáng, lại đi trách tổ tiên!.”
Xét cho kỹ câu nói này có một sơ hở lớn. Trong vở kịch nổi tiếng “Quần Ma” (Những Con Ma) của Ibsen (íp sen) có kể chuyện hai vợ chồng mắc bệnh giang mai sinh ra một đứa con cũng bị bệnh di truyền.

Mỗi lần phát bệnh nó lại phải uống thuốc. Có lần tức quá nó kêu lên: “Con không uống thuốc này đâu! Con thà chết đi thôi! Bố mẹ đă cho con cái thân thể như thế này à!?”
Trường hợp này th́ nên trách đứa bé hay trách bố mẹ nó? Chúng ta không phải trách bố mẹ, cũng không phải trách tổ tiên chúng ta, nhưng nhất quyết phải trách cái thứ văn hóa họ đă truyền lại cho chúng ta.

Một nước rộng ngần đó, một dân tộc lớn ngần đó, chiếm đến một phần tư dân số toàn cầu, lại là một vùng cát chảy của sự đói nghèo, ngu muội, đấu tố, tắm máu mà không tự thoát được.
Tôi nh́n cách cư xử giữa con người với nhau ở những nước khác mà lại càng thèm.
Cái văn hóa truyền thống kiểu nào để sinh ra hiện tượng này?
Nó đă khiến cho người Tàu chúng ta mang sẵn trong ḿnh nhiều đặc tính rất đáng sợ!

Một trong những đặc tính rơ nhất là dơ bẩn, hỗn loạn, ồn ào. Đài Loan đă từng có một dạo phải chống bẩn và chống hỗn loạn, nhưng chỉ được mấy ngày. Cái bếp của chúng ta vừa bẩn vừa lộn xộn. Nhà cửa chúng ta cũng vậy. Có nhiều nơi hễ người Tàu đến ở là những người khác phải dọn đi.

Tôi có một cô bạn trẻ tốt nghiệp đại học chính trị. Cô này lấy một người Pháp rồi sang Paris sinh sống. Rất nhiều bạn bè đi du lịch Âu châu đều ghé nhà cô trú chân. Cô ta bảo với tôi:
“Trong ṭa nhà tôi ở, người Pháp đều dọn đi cả, bây giờ toàn người Á đông nhảy vào!” (Người Á đông có khi chỉ người châu Á nói chung, có khi lại chỉ người Tàu).
Tôi nghe nói vậy rất buồn, nhưng khi đi xem xét tận mắt mới thấy là chỗ nào cũng đầy giấy kem, vỏ hộp, giầy dép bừa băi, trẻ con chạy lung tung, vẽ bậy lên tường, không khí trong khu bốc lên một mùi ẩm mốc. Tôi hỏi:
“Các người không thể tổ chức quét dọn được hay sao?” Cô ta đáp: “Làm sao nổi!”


Không những người nước ngoài thấy chúng ta là bẩn, loạn, mà qua những điều họ nhắc nhở chúng ta cũng tự thấy ḿnh là bẩn, loạn.
C̣n như nói đến ồn ào, cái mồm người Tàu th́ to không ai b́ kịp, và trong lĩnh vực này người Quảng Đông phải chiếm giải quán quân.

Ở bên Mỹ có một câu chuyện tiếu lâm như sau: Có hai người Quảng Đông lặng lẽ nói chuyện với nhau, người Mỹ lại tưởng họ đánh nhau, bèn gọi điện báo cảnh sát. Khi cảnh sát tới, hỏi họ đang làm ǵ, họ bảo: “Chúng tôi đang th́ thầm với nhau.”
Tại sao tiếng nói người Tàu lại to?
Bởi tâm không yên ổn. Cứ tưởng lên cao giọng, to tiếng là lư lẽ ḿnh mạnh.
Cho nên lúc nào cũng chỉ cốt nói to, lên giọng, mong lư lẽ đến với ḿnh. Nếu không, tại sao họ cứ phải gân cổ lên như thế?

Tôi nghĩ những điểm này cũng đủ để làm cho h́nh ảnh của người Tàu bị tàn phá và làm cho nội tâm ḿnh không yên ổn.
V́ ồn ào, dơ bẩn, hỗn loạn dĩ nhiên có thể ảnh hưởng tới nội tâm, cũng như sáng sủa, sạch sẽ với lộn xộn, dơ bẩn là hai thế giới hoàn toàn khác xa nhau.
C̣n về việc xâu xé nhau th́ mọi người đều cho đó là một đặc tính nổi bật của người Tàu.

Một người Nhật đơn độc trông chẳng khác nào một con lợn, nhưng ba người Nhật hợp lại lại thành một con rồng. Tinh thần đoàn kết của người Nhật làm cho họ trở thành vô địch.
Bởi vậy trong lĩnh vực quân sự cũng như thương mại, người Tàu không thể nào qua mặt được người Nhật.
Ngay tại Đài Loan, ba người Nhật cùng buôn bán th́ lần này phiên anh, lần sau đến lượt tôi.
Người Tàu mà buôn bán th́ tính cách xấu xa tức th́ lộ ra bên ngoài theo kiểu: Nếu anh bán 50 tôi sẽ bán 40. Anh bán 30 tôi chỉ bán 20.

Cho nên, có thể nói, mỗi người Tàu đều là một con rồng, nói năng vanh vách, cứ như là ở bên trên th́ chỉ cần thổi một cái là tắt được mặt trời, ở dưới th́ tài trị quốc b́nh thiên hạ có dư.

Người Tàu ở một vị trí đơn độc như trong pḥng nghiên cứu, trong trường thi nơi không cần quan hệ với người khác th́ lại có thể phát triển tốt.
Nhưng nếu ba người Tàu họp lại với nhau, ba con rồng này lại biến thành một con heo, một con gịi, hoặc thậm chí không bằng cả một con gịi nữa. Bởi v́ người Tàu có biệt tài đấu đá lẫn nhau.

Chỗ nào có người Tàu là có đấu đá, người Tàu vĩnh viễn không đoàn kết được, tựa hồ trên thân thể họ có những tế bào thiếu đoàn kết.
V́ vậy khi người nước ngoài phê phán người Tàu không biết đoàn kết th́ tôi chỉ xin thưa: “Anh có biết người Tàu v́ sao không đoàn kết không?

V́ Thượng đế muốn thế. Bởi v́ nếu một tỷ người Hoa đoàn kết lại, vạn người một ḷng, anh có chịu nổi không?
Chính ra Thượng Đế thương các anh nên mới dạy cho người Hoa mất đoàn kết!”
Tôi tuy nói thế nhưng rất đau ḷng.

Người Tàu không chỉ không đoàn kết, mà mỗi người lại c̣n có đầy đủ lư do để có thể viết một quyển sách nói tại sao họ lại không đoàn kết.
Cái điều này thấy rơ nhất tại nước Mỹ với những h́nh mẫu ngay trước mắt. Bất cứ một xă hội người Hoa nào ít nhất cũng phải có 365 phe phái t́m cách tiêu diệt lẫn nhau.

Ở Tàu có câu: “Một ḥa thượng gánh nước uống, hai ḥa thượng khiêng nước uống, ba ḥa thượng không có nước uống.”
Người đông th́ dùng để làm ǵ? Người Tàu trong thâm tâm căn bản chưa biết được tầm quan trọng của sự hợp tác. Nhưng nếu anh bảo họ chưa biết, họ lại có thể viết ngay cho anh xem một quyển sách nói tại sao cần phải đoàn kết.

Lần trước (năm 1981) tôi sang Mỹ ở tại nhà một người bạn làm giáo sư đại học. Anh này nói chuyện th́ đâu ra đấy; thiên văn, địa lư; nào là làm sao để cứu nước.
Ngày hôm sau tôi bảo:
“Tôi phải đi đến đằng anh A một ti!”
Vừa nghe đến tên anh A kia, anh bạn tôi trừng mắt giận dữ. Tôi lại bảo: “Anh đưa tôi đi một lát nhé!” Anh ta bảo: “Tôi không đưa, anh tự đi cũng được rồi!”
Họ cùng dạy học tại Mỹ, lại cùng quê với nhau mà tại sao không thể cùng đội trời chung? Có thể nào nói như vậy là hợp lư được?
Bởi vậy việc người Tàu cắn xé nhau là một đặc tính nghiêm trọng.
Những người sống tại Mỹ đều thấy rơ điều này: đối xử với người Tàu tệ hại nhất không phải là người nước ngoài, mà chính lại là người Tàu với nhau.
Bán rẻ người Tàu, hăm dọa người Tàu lại cũng không phải là người Mỹ mà là người Hoa.


Tại Malaysia có một chuyện thế này. Một ông bạn tôi làm nghề khai thác mỏ khoáng sản. Anh ta bỗng nhiên bị tố cáo một chuyện rất nghiêm trọng.
Sau khi t́m hiểu mới biết rằng người tố cáo ḿnh lại là một bạn thân của anh ta, một người cùng quê, cùng đến Malaysia tha phương cầu thực với nhau.
Người bạn tôi chất vấn anh kia: “Tại sao anh lại đi làm cái việc đê tiện đó?”
Người kia bảo: “Cùng đi xây dựng cơ đồ, bây giờ anh giàu có, tôi vẫn hai tay trắng. Tôi không tố cáo anh th́ tố ai bây giờ?”
Cho nên kẻ thù của người Tàu lại là người Tàu.

Bài cùng thể loại :


  • florida80
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    florida80's Avatar
    Release: 08-09-2020
    Reputation: 135447


    Profile:
    Join Date: Aug 2007
    Posts: 77,105
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	Cartoon-Chinese-Women-90100.gif
Views:	0
Size:	907.3 KB
ID:	1633185  
    florida80_is_offline
    Thanks: 5,117
    Thanked 34,004 Times in 8,862 Posts
    Mentioned: 1 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 511 Post(s)
    Rep Power: 97 florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    Old 08-09-2020   #2
    florida80
    florida80's Avatar
     
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    Join Date: Aug 2007
    Posts: 77,105
    Thanks: 5,117
    Thanked 34,004 Times in 8,862 Posts
    Mentioned: 1 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 511 Post(s)
    Rep Power: 97
    florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9florida80 Reputation Uy Tín Level 9
    Reputation: 135447
    Default

    Không hiểu v́ sao người ta lại so sánh người Tàu với người Do Thái được?
    Tôi thường nghe nói “người Tàu và người Do Thái giống nhau ở chỗ cần cù.”
    Điều này phải chia làm hai phần:
    Phần thứ nhất: cái đức tính cần cù từ mấy ngàn năm nay cũng chẳng c̣n tồn tại nữa, nó đă bị thời kỳ “Tứ nhân bang” (bè lũ bốn tên) phá tan tại lục địa rồi.
    Phần thứ hai: Chúng ta c̣n ǵ để có thể đem so sánh với người Do Thái được?
    Báo chí Tàu thường đăng: “Quốc hội Do Thái (Knesset) tranh luận mănh liệt, ba đại biểu là ba ư kiến trái ngược nhau”, nhưng cố ư bỏ sót một sự kiện quan trọng là sau khi họ đă quyết định với nhau th́ h́nh thành một phương hướng chung.

    Tuy bên trong quốc hội tranh căi tơi bời, bên ngoài đang giao chiến, bốn phía địch bao vây, nhưng Israel vẫn tổ chức bầu cử.
    Ai cũng biết cái ư nghĩa của bầu cử là v́ có đảng đối lập. Không có đảng đối lập th́ bầu cử chỉ là một tṛ hề rẻ tiền.
    Tại Tàu chúng ta, hễ có ba người sẽ cũng có ba ư kiến, nhưng cái khác nhau là: sau khi đă quyết định xong, ba người đó vẫn làm theo ba phương hướng khác nhau.
    Giống như nói hôm nay có người đề nghị đi New York, người đề nghị đi San Francisco… Biểu quyết, quyết định đi New York, nếu ở Israel cả hai người sẽ cùng đi New York, nhưng ở Tàu th́ một người sẽ bảo: “Anh đi New York đi, tôi có tự do của tôi, tôi đi San Francisco!”

    Người Tàu không thể đoàn kết, hay cắn xé nhau, những thói xấu đó đă thâm căn cố đế. Không phải v́ phẩm chất của họ không đủ tốt.
    Nhưng v́ con siêu vi trùng trong văn hóa Tàu ấy làm cho chúng ta không thể đè nén, khống chế hành vi của chúng ta được.
    Biết rơ rành rành là xâu xé nhau, nhưng vẫn xâu xé nhau. Nếu nồi vỡ th́ chẳng ai có ăn, nhưng nếu trời sụp th́ người nào cao hơn người đó phải chống đỡ.
    Cái loại triết học xâu xé nhau đó lại đẻ ra nơi chúng ta một hành vi đặc thù khác: “Chết cũng không chịu nhận lỗi.”
    Có ai nghe thấy người Tàu nhận lỗi bao giờ chưa?
    Giả sử anh nghe một người Tàu nói: “Việc này tôi đă sai lầm rồi!”
    Lúc đó anh phải v́ chúng tôi mà uống rượu chúc mừng.

    Con gái tôi hồi bé có một lần bị tôi đánh, nhưng cuối cùng hóa ra là nó bị oan. Nó khóc rất dữ, c̣n tâm can tôi th́ đau đớn.
    Tôi biết rằng đứa con thơ dại và vô tội của tôi chỉ biết trông cậy vào bố mẹ, mà bố mẹ bỗng nhiên trở mặt th́ nó phải sợ hăi biết nhường nào.
    Tôi ôm con vào ḷng rồi nói với nó: “Bố xin lỗi con. Bố không đúng. Bố làm sai. Bố hứa lần sau bố không làm như vậy nữa. Con gái ngoan của bố, con tha thứ cho bố nhé!” Nó khóc măi không thôi.
    Cái sự việc này qua rồi mà ḷng tôi vẫn c̣n đau khổ. Nhưng đồng thời tôi lại cảm thấy vô cùng kiêu hănh bởi tôi đă dám tự nhận lỗi của ḿnh đối với nó.

    Người Tàu không quen nhận lỗi và có thể đưa ra hàng vạn lư do để che giấu cái sai trái của ḿnh.
    Có một câu tục ngữ: “Đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm” (Bế môn tư quá). Nghĩ về lỗi của ai? Dĩ nhiên của đối phương.

    Lúc tôi đi dạy học, học sinh hàng tuần phải viết tuần kư để kiểm thảo hành vi trong tuần.
    Kết quả kiểm thảo thường là: “Hôm nay tôi bị người này người nọ lừa tôi. Cái người lừa tôi ấy đă được tôi đối xử mới tốt làm sao, cũng bởi v́ tôi quá trung hậu!.”
    Lúc đọc đến kiểm thảo của đối phương, lại cũng thấy anh học tṛ kia nói ḿnh quá trung hậu.
    Mỗi người trong kiểm thảo của ḿnh đều là người quá trung hậu. Thế c̣n ai là người không trung hậu?

    Người Tàu không thể nhận lỗi, nhưng cái lỗi vẫn c̣n đó, đâu phải v́ không nhận mà nó biến mất.
    Để che đậy một lỗi của ḿnh người Tàu không nề hà sức lực tạo nên càng nhiều lỗi khác ḥng chứng minh rằng cái đầu tiên không phải là lỗi.
    Cho nên có thể nói người Tàu thích nói khoác, nói suông, nói dối, nói láo, nói những lời độc địa.

    Họ liên miên khoa trương về dân Tàu, về tộc Đại Hán, huyên thuyên về truyền thống văn hóa Tàu, nào là có thể khuếch trương thế giới v.v… Nhưng bởi v́ không thể đưa ra chứng cớ thực tế nào nên tất cả chỉ toàn là những điều bốc phét.
    Tôi chẳng cần nêu ví dụ về chuyện nói khoác, láo toét làm ǵ. Nhưng về chuyện nói độc của người Tàu th́ không thể không nói được.

    Ngay như chuyện pḥng the, người phương Tây vốn rất khác chúng ta, họ thường tŕu mến gọi nhau kiểu “Em yêu, em cưng” [Bá Dương dùng chữ “đường mật” và “ta linh” để dịch chữ Honey, Darling của tiếng Anh: ND] th́ người Tàu gọi nhau là “kẻ đáng băm vằm làm trăm khúc” (sát thiên đao đích).

    Hễ cứ có dính đến lập trường chính trị hoặc tranh quyền đoạt lợi là những lời nói độc địa sẽ được tuôn ra vô hạn định, khiến cho ai nấy nghe thấy cũng phải tự hỏi: “Tại sao người Tàu lại độc ác và hạ lưu đến thế?”

    Lại nói ví dụ về chuyện tuyển cử. Nếu là người phương Tây th́ tác phong như sau: “Tôi cảm thấy tôi có khả năng giữ chức vụ đó, xin mọi người hăy bầu cho tôi!.”
    C̣n người Tàu sẽ xử sự như Gia Cát Lượng lúc Lưu Bị tới cầu hiền (tam cố thảo lư). Nghĩa là nếu được mời, anh ta sẽ năm lần bảy lượt từ chối, nào là “Không được đâu! Tôi làm ǵ có đủ tư cách!”
    Kỳ thực, nếu anh tưởng thật mà đi mời người khác th́ anh ta sẽ hận anh suốt đời.

    Chẳng khác nào nếu anh mời tôi diễn giảng, tôi sẽ nói: “Không được đâu, tôi chẳng quen nói chuyện trước công chúng!” Nhưng nếu anh thật sự không mời tôi nữa, sau này nếu nhỡ lại gặp nhau ở Đài Bắc, có thể tôi sẽ phang cho anh một cục gạch vào đầu.

    Một dân tộc hành xử theo kiểu này không biết đến bao giờ mới có thể sửa đổi được lầm lỗi của ḿnh; sẽ c̣n phải dùng mười cái lỗi khác để khỏa lấp cái lỗi đầu tiên, rồi lại dùng thêm trăm cái khác để che đậy mười cái kia thôi.

    Tàu diện tích rộng thế, văn hóa lâu đời thế, đường đường là một nước lớn. Thế mà, thay v́ có một tấm ḷng bao la, người Tàu lại có một tâm địa thật hẹp ḥi.
    Cái tấm ḷng bao la đáng lẽ chúng ta phải có ấy chỉ đọc thấy được trong sách vở, nh́n thấy được trên màn ảnh. Có ai bao giờ thấy một người Tàu có ḷng dạ, chí khí sánh ngang được với tầm vóc nước Tàu không?
    Nếu chỉ cần bị ai lườm một cái là đă có thể rút dao ra rồi, thử hỏi nếu có người không đồng ư với ḿnh th́ sự thể sẽ ra sao?
    Người Tây phương có thể đánh nhau vỡ đầu rồi vẫn lại bắt tay nhau, nhưng người Tàu đă đánh nhau rồi th́ cừu hận một đời, thậm chí có khi báo thù đến ba đời cũng chưa hết.

    Mọi người Tàu đều sợ sệt đến độ không c̣n biết quyền lợi ḿnh là ǵ th́ làm sao c̣n biết đấu tranh, ǵn giữ nó được?
    Mỗi khi gặp một chuyện ǵ xảy ra y nhiên lại nói: “Bỏ qua cho rồi!”
    Mấy chữ “bỏ qua cho rồi” này đă giết hại không biết bao nhiêu người Tàu và đă biến dân Tàu thành một dân tộc hèn mọn.

    Giả sử tôi là một người nước ngoài hoặc một bạo chúa, đối với loại dân tộc như thế, nếu tôi không ngược đăi nó th́ trời cũng không dung tôi.
    Cái năo trạng hăi sợ này đă nuôi dưỡng bao nhiêu bạo chúa, làm tổ ấm cho bao nhiêu bạo quan. V́ vậy bạo chúa, bạo quan ở Tàu không bao giờ bị tiêu diệt.
    Trong truyền thống văn hóa Tàu, các vị có thể xem ở “Tư Trị Thông Giám” (Một pho sử của Tư Mă Quang tóm hết chuyện hơn 2.000 năm để làm gương cho người đời sau), cái việc bo bo giữ ḿnh đă được xem là kim chỉ nam và nhấn mạnh năm lần bảy lượt.
    Bạo chúa, bạo quan cũng chỉ cần dân chúng cứ bo bo giữ ḿnh là được, cho nên người Tàu mới càng ngày càng khốn đốn đến như thế.

    Nơi nào người Tàu đă đặt chân đến th́ không thể có chỗ nào là không bẩn. Có hơn một tỷ người Tàu trên thế giới này, làm sao mà không chật chội được?
    Ngoài ồn, chật, bẩn, loạn, lại c̣n thêm cái tật “thích xem” (người khác đau khổ), hoặc “chỉ quét tuyết trước nhà ḿnh mà không động tư ǵ đến sương trên mái ngói nhà người khác.”
    Họ luôn mồm “nhân nghĩa” mà tâm địa ích kỷ, tham lam. Một đằng hô to khẩu hiệu: “Phải tử tế với người và súc vật!” Trong khi đó ngày ngày không ngừng xâu xé lẫn nhau.

    Tóm lại, người Tàu đúng là một dân tộc vĩ đại, vĩ đại đến độ làm cho người đời nay không có cách nào hiểu nổi tại sao họ có thể tồn tại được trên quả địa cầu này những 5.000 năm?
    florida80_is_offline   Reply With Quote
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.


    Page generated in 0.06088 seconds with 13 queries