News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 11   -   Số người đă xem (Viewers) : 350
 
Thread Tools
Old 4 Weeks Ago   #1
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default KHOA HỌC &TÂM LINH



CHUYẾN TÀU ĐÊM

Tôi viết bài này với mong mỏi nếu anh chị nào biết được thân nhân của những người tù cải tạo Côn Đảo th́ t́m cách liên lạc để họ biết được mộ phần của chồng, cha ḿnh ở đâu. Đạo lư người Việt, tâm linh người Việt rất quan trọng nén hương của người sống cho người đă khuất...





Dưới đây là câu chuyện của một nữ nhà báo có nick là Lâm Nguyễn kể về một sự kiện bi thảm tại Côn Đảo sau ngày 30-4-1975. Cô ấy tâm sự với tôi, cô luôn day dứt về nó v́ chưa dám kể ra trước đây do sợ bị làm khó dễ khi viết ra sự thật giống như trường hợp của tôi. V́ vậy, tôi xin chia sẻ với mọi người câu chuyện của Lâm mà cô mới vừa post lên phây sau nhiều lần đắn đo cân nhắc. Xin cầu nguyện cho những người đă chết một cách oan khốc v́ thời cuộc và mong hương hồn họ sớm siêu thoát!

CHUYẾN TÀU ĐÊM

Câu chuyện tôi sắp kể sau đây là về một “chuyến tàu đêm”. Xin bắt đầu bằng một chuyến du lịch ở Côn Đảo hồi đầu tháng 10/2017. Tôi vốn khá nhạy với cái mà người ta hay gọi là âm khí. Ở đâu có “nó” là tôi cảm nhận được và thường rất sợ hăi. Nơi tôi đến, hai đêm liền tôi mất ngủ dù nơi đó rất đẹp. Cảm giác sợ hăi, lành lạnh sống lưng khiến tôi không tài nào nhắm mắt được dù ở với người nhà. Lúc nào tôi cũng có cảm giác có những ánh mắt vô h́nh đang nh́n ḿnh chăm chú khiến tôi cứ quay lại nh́n sau lưng ḿnh, rồi nh́n về những góc nhà. Thậm chí, sáng hôm sau, khi ở nhà một ḿnh, không chịu nổi sự sợ hăi v́ cảm giác rất nhiều “người” đang ở trong pḥng, tôi đă chạy ra ngoài dù ở ngoài nắng đă lên cao và rất nóng. Một cảm giác rất lạ mà tôi chưa bao giờ thấy dù tôi đă từng đi công tác, ngủ một ḿnh ở những nhà công vụ hoang vắng, xa khu dân cư.

Ngày cuối cùng, chúng tôi xuống pḥng ăn để ăn bữa sáng. Cô bạn trẻ đi cùng kể cho tôi nghe: “Hồi tối em hết hồn chị ơi. Em đang xếp đồ vô valy để hôm nay về, tự nhiên nh́n qua tấm kính (chỗ chúng tôi ở là những ngôi nhà có vách ngăn các pḥng bằng kính) th́ thấy một người đàn ông đứng nh́n em. Ông mặc sơ-mi màu nâu, tay dài cài khuy, đeo cà vạt. Em hét lên: Anh ơi, có ai trong pḥng. Chồng em chạy ra th́ không thấy chi cả. Ảnh nói làm sao trong nhà mà có người lạ được, có lẽ em thấy cái chi đó rồi tưởng tượng ra thôi. Tuy vậy, chồng em cũng muốn yên tâm nên gọi bảo vệ lên cùng để đi quanh ngôi nhà và ngoài vườn nhưng vẫn không thấy ai cả”. Lúc đó, người nhà tôi bật cười: Mấy bà này yếu bóng vía nên nh́n gà hóa cuốc thôi. Nhưng tôi lại cảm thấy lờ mờ có ǵ không ổn v́ hai ngày ở đó là hai ngày tôi cảm thấy tâm trạng ḿnh không được tốt.


Sau chuyến đi, tôi đăng một clip quay ở Côn Đảo lên FB. Không hiểu sao có một chị nick FB là Hoa Nguyen, không có trong danh sách bạn bè của tôi và hoàn toàn không có một người bạn chung nào, lại đọc được bài viết đó và b́nh luận rất lạ:

– Khi họ xây nơi này đă t́m thấy hố chôn tập thể trong đó có ba tôi. Ks này rất đẹp nhưng tôi không dám ở . Sorry Lâm Nguyễn !
– Xin lỗi ba của bạn trước đây là tù chính trị ở Côn Đảo ạ?
– Lâm Nguyễn ba tôi là bên thua cuộc, nên mới bị tử h́nh .
– Tử h́nh nhưng tại sao lại t́m thấy trong hố chôn tập thể hả bạn?
– Họ đập đầu xô xuống hố, nghe nói chưa chết vẫn bị chôn, người làm chuyện đó sau này bị điên, họ khai ra ḿnh mới biết.
– Hoa Nguyen ôi thành thật xin lỗi đă gợi lại chuyện đau buồn của gia đ́nh bạn. Cầu mong cho ba của bạn sớm được siêu thoát.

Sau khi nghe câu chuyện này, tôi đă kết bạn với chị và chúng tôi đă nói chuyện qua messenger. Theo lời chị kể lại: Đêm 23/12/1975, chính quyền thông báo cho gia đ́nh sẽ đưa hơn 70 người gồm quân nhân, cảnh sát, viên chức chế độ cũ đă từng làm việc tại Côn Đảo lên tàu về Cần Thơ cải tạo. Nhưng thật ra ngay trong đêm đó, họ đă bị đưa đến khu rừng dương xa khu dân cư và bị hành h́nh bằng cách đập đầu và xô xuống hố.

Tôi hỏi chị v́ sao chị biết rơ sự việc như vậy khi các chú, các bác đó đều đă chết. Chị nói theo lời dân đảo kể lại th́ ông Tư Đ. trong một lần say xỉn đă buột miệng kể ra. Ông Tư là ai hả chị? Ông ấy là một trong những người của đội hành h́nh.

Sau này, chị nói thêm là những người trong đội có nhiệm vụ di dời và mai táng hài cốt ra khỏi nơi đang xây dựng nói rằng các hộp sọ đều có vết nứt. Trong đội này cũng có một người địa phương đă nhận ra cặp chân giả của một viên chức tên là Sơn.

Từ đó người dân ở Côn Đảo mới biết về số phận của 70 người tù cải tạo ở đảo. Câu chuyện này đă giải đáp nỗi thắc mắc cho bà con trên đảo v́ sao những người tù cải tạo đưa đi Cần Thơ đều không có ai trở về. Ngay cả khi những người tù cuối cùng ở các trại cải tạo tại miền Bắc đă trở về (1992) và đi H.O th́ tin tức của những người tù cải tạo ở Côn Đảo vẫn bặt tăm. Biết về câu chuyện này nhưng dân trên đảo họ chỉ th́ thào với nhau chứ không ai dám nói ra. Bây giờ, chỉ cần nói ba từ “Chuyến tàu đêm” là những người già cả, những người dân sống lâu năm trên Côn Đảo hiểu ngay rằng đang nói về ai.

Ngay khi biết tin, năm 2015, chị Hoa Nguyen đă từ Úc trở về đến vùng đất xây dựng khu du lịch hầu t́m mộ cha ḿnh. Những người làm việc ở đây nói rằng tất cả hài cốt đều đă đem ra ngoài. Chị kể tiếp: Không biết hỏi ai, chị đành đi về. Nhưng khi xe đến Đất Dốc th́ tắt máy. Chị linh tính nên hỏi thăm những người dân ở đó. Đúng là có 2 ngôi mộ tập thể, trong đó chị chắc chắn là có hài cốt của ba chị, bác Nguyễn Văn Tân, sinh năm 1927. Chị nói: “Tôi là người đạo Thiên Chúa, không tin lắm về Luật Nhân Quả. Nhưng những người giết ba tôi h́nh như cuộc sống không tốt đẹp. Gần đến Noel là tôi thấy ba tôi về, chỉ mặc quần cụt màu đen, không có áo, chắc ba tôi chết khổ như vậy”.

Nói về các hài cốt được phát hiện ỏ khu vực rừng dương hẻo lánh, sau khi di dời ra khỏi khu vực xây dựng, đội mai táng thuộc Pḥng Giao thông Công chánh huyện Côn Đảo đă mai táng các hài cốt trong hai ngôi mộ. Ngôi mộ thứ nhất có 26 hài cốt, được ép đá xanh xung quanh. Ngôi mộ thứ hai có 10 hài cốt được xây thành xi măng chung quanh lên ngang đầu gối. Lâu ngày, ngôi mộ thứ nhất bị mưa gió xói cát nên nấm mộ sập xuống. Người dân địa phương không biết đó là mộ nên đă vất rác quanh khu vực đó và thường xuyên đi lại trên ngôi mộ.

Tôi cũng không rơ khi chị Hoa Nguyen đến đây th́ hai ngôi mộ tập thể c̣n sơ sài hay không. Chỉ biết rằng đầu năm 2018, qua liên lạc với bạn Thu Nguyen th́ tôi mới được biết do những cơ duyên kỳ lạ, năm 2015, chị Thu Nguyen phát tâm đứng ra vận động các nhà hảo tâm đóng góp để xây dựng ngôi mộ đầu tiên trong đó có 26 hài cốt. Tiếp đó, chị Thu Nguyen lại tiếp tục xây dựng ngôi mộ thứ hai có 10 bộ hài cốt. Những ngôi mộ đă được xây dựng tươm tất với chỗ đặt bát hương, hoa quả.

Số tiền xây dựng mộ là từ những người dân sống ở Côn Đảo, hoặc là những người từng sống ở đây và nay đang sống khắp nơi trong và ngoài nước đóng góp. Chi Thu Nguyen cũng cho biết thêm trong số tiền đóng góp xây mộ, phần lớn là của một anh, con trai bác Trương Văn Sến. Anh cho biết sở dĩ anh làm việc này là v́ người cha của anh, bác Sến đă báo mộng cho anh. Ngoài anh con trai bác Sến, c̣n có một chị ở Hà Nội cũng phát tâm số tiền lớn để cúng dường xây mộ.

Cũng từ đó, những năm qua, chị Thu Nguyễn là người chăm sóc mộ phần. Vậy là sau bao năm mồ hoang mả lạnh, chẳng ai biết mà thắp cho nén nhang dù là dịp Tết nhất, đến nay, vong linh các bác, các chú cũng đỡ tủi hờn, lạnh lẽo bởi tấm ḷng của chị Thu Nguyễn, của những người thương cảm cho người đă khuất mà đến đây thắp nhang.

Dần dà, những thông tin về hai ngôi mộ tập thể của tù cải tạo Côn Đảo đến tai những người quen biết hoặc họ hàng của vợ con những người đă mất. Tôi đă gặp ba người trong số ấy.

Chị Hang Vo kể về người ba của chị là bác Vơ Văn Rông cao to như Tây. Khi thấy hài cốt, những người biết bác Rông đều nhận ra đây chính là hài cốt của bác.

Em Thanh Pham lại kể rằng hơn bốn mươi năm nay, mẹ em không chịu lập bàn thờ cũng như làm giỗ cho ba em. Bà tin rằng ba em vẫn c̣n sống. Nhiều khi bà nói: Có lẽ ba tụi con đă ra nước ngoài và lấy vợ khác, bỏ lại mẹ con ḿnh rồi. Thanh nói rằng đối với mẹ, việc ba c̣n sống dù có ở với người phụ nữ khác vẫn là niềm hy vọng bấu víu của mẹ c̣n hơn là ba đă mất. Khi biết tin về số phận của ba ḿnh, mới đây, Thanh và các chị đă đưa mẹ ra Côn Đảo thắp hương cho ba.

Em Loc Nguyen là con của chú Nguyễn Văn Thái. Em nói em không c̣n nhớ ǵ về ba v́ hồi ba đi em mới là cậu bé bốn, năm tuổi ǵ đó. Tôi nói em vậy bây giờ đă biết mộ ba rồi, em cố gắng sắp xếp dẫn mẹ ra thăm ba một chuyến. Ba em hẳn sẽ vui mừng lắm. Em nói: Mẹ em đă mất hai mươi năm rồi chị ơi.

Tôi hỏi Thu Nguyen th́ cho đến nay, chỉ có khoảng hơn 10 gia đ́nh đă biết thông tin về ngôi mộ tập thể này. Như vậy vẫn c̣n lại rất nhiều những bác, những chú chưa được người thân đến thắp hương. Họ vẫn măi đi t́m các bác các chú, c̣n các chú bác th́ cứ ngóng chờ ngày vợ con đến thăm.

Tôi viết bài này với mong mỏi nếu anh chị nào biết được thân nhân của những người tù cải tạo Côn Đảo th́ t́m cách liên lạc để họ biết được mộ phần của chồng, cha ḿnh ở đâu. Đạo lư người Việt, tâm linh người Việt rất quan trọng nén hương của người sống cho người đă khuất. Tôi tin rằng một khi chưa được chính người thân thắp hương, những linh hồn chết tức tưởi khó mà siêu thoát. Họ cũng như những người bị tử nạn trong vụ máy bay rơi ở Sơn Trà năm 1979, sẽ cứ lẩn quất đi t́m người thân trong sự đau khổ khôn nguôi.

Cuối cùng, bài viết này như một nén hương mà con xin gửi đến các chú, các bác và cầu mong con, cháu của tất cả các chú, các bác sẽ biết được thông tin về người thân của ḿnh. Tôi cũng ước ao sao có một nghi thức tôn giáo dành cho người đă khuất được tiến hành tại hai ngôi mộ để những linh hồn ra đi trong chuyến tàu đêm năm ấy không c̣n vướng bận trần gian mà nhẹ ḷng ra đi.

Sau đây là danh sách những người mất mà tôi thu thập được. Hy vọng anh chị, cô, chú, bác nào biết được ai là thân nhân của họ th́ chuyển thông tin này đến những người đó. Thật ra số người mất là 70 công chức, cảnh sát, quân nhân trên Côn Đảo nên danh sách này c̣n thiếu sót nhiều người. Anh chị nào biết thêm th́ xin bổ sung giúp. Xin chân thành cảm ơn!

Danh sách những người mất:
1/ Ô. Nguyễn Văn Tân (1925) (Ba chị Hoa Nguyen)
2/ Đại úy Phạm Huỳnh Trung ((Ba em Thanh Phạm)
3/ Ô. Nguyễn Văn Thái (Ba em Loc Nguyen)
4/ Ô. Vơ Văn Rông (Ba chị Hang Vo)
5/ Ô. Ba Đang
6/ Ô. Năm Muôn
7/ Ô. Sáu Lợi
8/ Ô. Ba Tâm
9/ Ô. Chín An
10/ Ô. Lục Văn Keo
11/ Đại úy Ảnh
12/ Đại úy Vàng
13/ Ô. Trương Văn Sến (1930) (Ba anh Thu)
14/ Ô. Nguyễn Hoàng Anh (?) (Anh ông Sang Nguyen)
15/ Ô. Hai Dân Sinh.
16/ Ông Tôn Thất Sỹ: Phụ tá HC
17/ Ông Lê Văn Vui: Trưởng ty Ngân khố
18/ Ông Nguyễn Thái B́nh: Đại úy Trưởng ban 5 Đặc khu
19/ Ông Nguyễn Bang Hanh: Chủ sự Văn pḥng Cơ sở HC

Lâm Nguyên
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	top-101-hinh-anh-ma-kinh-di-nhat-the-gioi-9.jpg
Views:	0
Size:	30.8 KB
ID:	1457112   Click image for larger version

Name:	48679467403_4eaf9b59ca.jpg
Views:	0
Size:	64.7 KB
ID:	1457113  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (1 Week Ago), trungthu (4 Weeks Ago), Xuantrang (1 Week Ago)
Old 4 Weeks Ago   #2
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default T́nh mẫu tử !

Phép màu của t́nh mẫu tử:
Vong linh người mẹ bảo vệ và kêu cứu cho con


Câu chuyện sống sót ḱ diệu của một em bé 18 tháng tuổi được ví như một phép màu. Nhiều người tin rằng, vong linh người mẹ đă ở lại để bảo vệ và kêu cứu cho con gái bé bỏng của ḿnh.


Cô Lynn Jennifer Groesbeck cùng con gái Lily.

Tối ngày 6/3/2015, bà mẹ trẻ Lynn Jennifer Groesbeck 25 tuổi, lái xe trên đường lộ dọc theo bờ sông Spanish Fork River bang Utah, chở con gái Lily 18 tháng tuổi ngồi băng sau trong chiếc ghế an toàn. Chẳng may cô bị lạc tay lái, đụng vào thành cầu làm chiếc xe bị lộn ngược và đâm xuống sông. Chiếc xe ch́m xuống, nước sông lạnh như đá ngập kín chiếc xe, chỉ c̣n 2 bánh sau ló lên trời, lại bị che khuất sau đám lau sậy nên từ đường lộ không ai nh́n thấy. Măi đến sáng hôm sau (7/3), một người dân địa phương ra sông câu cá mới phát hiện, ông lội lại gần xem nhưng không thể làm ǵ được nên vội gọi cứu hộ đến.

Khi 4 nhân viên cứu hộ đầu tiên đến hiện trường th́ đă sau 12 tiếng kể từ khi chiếc xe bị nạn. Nh́n t́nh h́nh xe ngập sâu dưới nước với độ lạnh cắt da, họ đoán là không c̣n ai sống sót nổi nên định quay đi lên để gọi xe cần cẩu đến câu xe, th́ đột nhiên họ nghe tiếng phụ nữ kêu cứu vọng ra từ trong chiếc xe:

“Cứu tôi với!”.

Cả 4 nhân viên cứu hộ đều nghe rơ ràng, họ sửng sốt nh́n nhau rồi lật đật quay lại, liều ngâm ḿnh dưới nước lạnh để đập kính xe cứu người bên trong. (Nước lạnh đến nỗi sau đó cả 4 người phải nhập viện chữa trị v́ bị hạ thân nhiệt quá thấp).

Khi họ đập được kính xe th́ kỳ diệu thay, tuy bà mẹ Lynn Groesbeck đă chết, nhưng bé gái Lily, bị đeo dính trong ghế an toàn vẫn c̣n sống, mặc dù bé bị treo ngược đầu, hôn mê bất tỉnh và đă phải chịu cái lạnh gần 0 độ suốt 12 tiếng. Một điều kỳ diệu nữa là mặc dù toàn bộ chiếc xe ngập trong nước, và nước tràn theo khe cửa kính vào bên trong, nhưng chỉ vừa ngập sát đến đầu bé Lily là ngừng lại

Bé Lily được cứu và sau khi nằm viện vài ngày, đă trở về nhà và được d́ của bé nuôi nấng. Người d́ cho biết bé hoàn toàn khỏe mạnh, không bị di chứng ǵ.

C̣n 4 người cứu hộ vẫn thắc mắc không nguôi v́ những điều chính mắt họ thấy, chính tai họ nghe nhưng không thể lư giải.


Nhân viên cảnh sát thành phố Spanish Fork Tyler Beddoes (trái) và Lee Mecham (phải),
hai trong số những nhân chứng nghe thấy tiếng kêu cứu từ trong xe

“Cả bốn chúng tôi nghe thấy một giọng nói khác biệt từ bên trong chiếc xe”, nhân viên Jared Warner nói với CNN, “Tai tôi nghe đó không phải là tiếng kêu của một đứa trẻ”.

Nhân viên Tyler Beddoes cho biết ông cũng nghe thấy một giọng nói từ trong chiếc xe.

“Từ bên trong chiếc xe đó có người nói ‘cứu tôi với’. Trong hai đêm tôi đă thao thức cố gắng t́m ra chính xác những ǵ đă xảy ra. Tất cả những ǵ tôi biết là có tiếng kêu đó, tất cả chúng tôi đều nghe thấy tiếng nói đó”, ông nói.

“Như thể tôi nghe được ai đó nói với tôi, ‘Tôi cần sự giúp đỡ’, nhân viên Bryan DeWitt nói với CNN.

Theo lư b́nh thường th́ nước ngập vào 1 chiếc xe lật ngược như vậy không thể chỉ ngập 1/2 rồi ngừng, một em bé chưa đầy 2 tuổi không thể bị treo ngược trong cái lạnh cắt da suốt 12 tiếng đồng hồ mà vẫn c̣n sống, và nhất là họ không thể giải thích tiếng người phụ nữ kêu cứu vọng ra từ trong xe mà cả 4 người đều nghe rơ mồn một



Chiếc xe sau khi được lật ngửa để giải cứu bé Lily.

Phải chăng vong linh người mẹ v́ thương con nên tuy đă ĺa trần vẫn không đi, ở lại để bảo vệ cho đứa con thân yêu, và để kêu cứu cho con ḿnh?

T́nh mẫu tử thiêng liêng, có thể nào vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết?

Đối với những người đă từng có những trải nghiệm tâm linh th́ câu chuyện nói trên vô cùng dễ hiểu và hoàn toàn đáng tin cậy, rằng tiếng kêu cứu mà các nhân viên cứu hộ nghe thấy chính là tiếng kêu của người mẹ.



Đúng quá với tựa bài t́nh mẫu tử " . Phải tin đây là một chứng tích tâm linh mầu nhiệm thế kỷ 21
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	mail.jpg
Views:	0
Size:	140.0 KB
ID:	1456812   Click image for larger version

Name:	mail (1).jpg
Views:	0
Size:	108.5 KB
ID:	1456813   Click image for larger version

Name:	mail (2).jpg
Views:	0
Size:	149.2 KB
ID:	1456814  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (1 Week Ago), trungthu (4 Weeks Ago)
Old 4 Weeks Ago   #3
chieuhoi
 
R1 Thường Dân
Join Date: Jan 2017
Posts: 8
Thanks: 24
Thanked 6 Times in 4 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 0
chieuhoi Reputation Uy Tín Level 1chieuhoi Reputation Uy Tín Level 1
Reputation: 125
Default

cái mục này hay à nhe, nhưng cái h́nh b́a ḱ quá, ông bạn đổi qua h́nh ma nữ chắc người ta sẽ khoái hơn
chieuhoi_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to chieuhoi For This Useful Post:
Xuantrang (1 Week Ago)
Old 4 Weeks Ago   #4
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default Con Chó Trắng Trong Nghĩa Địa



Đây là một chuyện ma có thật trong khu mộ dành cho người gốc Việt, người Nhật, người Tầu tại một nghĩa trang ở Honolulu, Hawaii, nơi có bản sao kiến trúc đền Byodo-In nổi tiếng của Nhật Bản. Tác giả nguyên là luật sư hành nghề tại Việt Nam trước năm 1975, qua Mỹ năm 1980. Ông hiện là Regional Manager cho Les Enterprises tại Honolulu, Hawaii. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là "Tôi Hiến Tủy" phổ biến ngày 31/03/2001. Bẩy năm sau, thêm bài thứ hai, “Vợ Tôi Bị Ung Thư” ngày 3/1/2008. Và nay là bài thứ ba. Lượng bài viết tuy ít nhưng trải đều suốt 17 năm cho thấy Lê Tấn Phước là một trong những tác giả có ḷng gắn bó với Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Mong ông tiếp tục nhịp viết mới.

******

Con chó nhỏ nhảy qua bức tường thấp, rồi rảo chạy vào bên trong nghĩa địa. Bộ lông trắng của nó thấp thoáng dưới ánh trăng mờ ảo, như ẩn như hiện, như hư như thực. Ma quái làm sao! Tôi bỗng rùng ḿnh nổi da gà.

Cách nay đúng hai mươi năm, hai vợ chồng tôi dọn từ California sang Hawaii sinh sống. Chúng tôi thuê một căn hộ trong chung cư ở vùng Valley of the Temples, thuộc thành phố Kaneohe.

Căn hộ có pḥng ngủ nh́n về hướng Tây, sát đường xe chạy; phía bên kia đường là nghĩa địa. Đây là một nghĩa địa lớn, có những khu vực riêng cho mỗi sắc dân. Nghĩa địa được chăm sóc kỹ lưỡng với những đồi cỏ xanh tươi trông rất mát mắt. Sáng sớm hoặc chiều tà, nhà tôi và tôi thường đi bộ tập thể dục trong nghĩa địa. Chúng tôi lang thang trên các đồi cỏ xanh, vừa hưởng những làn gió mát từ biển thổi vào, vừa đọc những gịng chữ khắc trên các tấm bia mộ. Những gịng chữ ngắn gọn, tràn đầy yêu thương và tiếc nhớ của những người c̣n ở lại dành cho người đă ra đi.

Điều đặc biệt của nghĩa địa nầy là có một khu vực riêng dành cho những con thú cưng. Khu vực nầy nằm trên triền đồi giáp với đường xe chạy, được ngăn chia với khu vực dành cho người bởi một bức tường đá thấp. Từ pḥng ngủ căn hộ của tôi nh́n xéo về bên trái, có thể thấy rơ toàn cảnh nghĩa địa vùng Valley of the Temples.

Một tối nọ, chợt thức giấc nửa đêm, không ngủ lại được, tôi đến bên cửa sổ, nh́n mông lung ra bên ngoài. Ánh trăng như tấm lụa vàng phủ mượt mà xuống những đồi cỏ chập chùng trong nghĩa địa, toát lên một vẻ tĩnh mịch rất liêu trai.

Bỗng từ góc nghĩa địa dành cho thú cưng, một bóng trắng nhảy qua bức tường đá thấp, rảo chạy vào trong nghĩa địa. Tôi nh́n kỹ, thấy đó là một con chó nhỏ, màu trắng. Có vẻ như nó biết nó đang chạy đi đâu, nên mải miết chạy, không bận tâm nh́n chung quanh. Dưới ánh trăng vàng mờ ảo, bóng trắng của con chó nhỏ thoạt biến thoạt hiện, xa dần, xa dần... rồi mất hút bên kia triền đồi.

Sự việc xảy ra như hư như thực. Ma quái làm sao! Tôi bỗng rùng ḿnh nổi da gà.

Sáng sớm hôm sau tôi ṭ ṃ vào nghĩa địa xem thử chuyện ǵ đă xảy ra. Tôi đi một ḿnh v́ nhà tôi rất sợ ma. Tôi đă giấu nhà tôi về chuyện con chó trắng chạy trong nghĩa địa đêm hôm trước.
Đi ḷng ṿng trong khu vực dành cho thú cưng, tôi để ư thấy một tấm bia mộ có h́nh một con chó nhỏ, màu trắng, thuộc giống Toy Poodle.

Tôi đă từng nuôi hai con Toy Poodle khi c̣n ở Cali nên biết rơ loại nầy. Toy Poodle là loại chó rất thông minh và rất ngoan. Đặc biệt là loại nầy rất có t́nh, biết bày tỏ t́nh cảm, và biết giận biết hờn giống như t́nh cảm con người, chỉ thiếu điều không biết nói mà thôi.

Đọc kỹ tấm bia con Toy Poodle, thấy nó tên Monique, mất gần một năm, lúc mười một tuổi. Gia đ́nh chủ nó đă khắc trên tấm bia gịng chữ: “Tưởng nhớ Monique - một em chó hết mực trung thành đă chết theo chủ.”

Tôi t́m khắp nghĩa địa thú cưng mà không thấy mộ con chó trắng nào nữa. Phải chăng con chó trắng chạy trong nghĩa địa đêm qua là Monique? Nghĩ tới đó, dù trời đang nắng ấm, nhưng tôi vẫn thấy lạnh xương sống. Nh́n khuôn mặt ngoan hiền với hai con mắt ngây thơ tṛn đen như hai hạt nhăn, tôi bỗng thấy thương cảm Monique vô cùng, định tâm sẽ có lúc t́m hiểu hiểu thêm câu chuyện về nó.

Trước khi ra về, tôi chắp tay cầu nguyện cho Monique sớm được siêu thoát.

V́ bận việc nên măi hơn một tuần sau tôi mới có dịp ghé vào văn pḥng nghĩa địa Valley of the Temples. Thực t́nh, khi gặp người quản lư của nghĩa địa, tôi chẳng biết phải mở đầu câu chuyện như thế nào v́ sợ ông ta nghĩ ḿnh mê tín dị đoan, tin chuyện ma cỏ linh tinh. Ṿng vo hồi lâu, tôi mới kể với ông quản lư rằng tôi có thấy một con chó trắng chạy trong nghĩa địa vào lúc nửa đêm, chắc là chó của ai đi lạc.

Ông ta nh́n tôi mấy giây, rồi hỏi:
- Ông thấy nó mấy lần?

Tôi đáp:
- Một lần. Tôi cũng chỉ mới dọn đến ở chung cư bên kia đường không lâu.

Ông quản lư hỏi:
- Ông có tin chuyện ma không?

Câu hỏi đến với tôi khá bất ngờ. Tôi chậm răi trả lời một cách chung chung:

- Tôi nghĩ rằng có một thế giới vô h́nh mà ḿnh không biết được. Nhưng tôi chưa gặp ma lần nào.

Ông ta nh́n thẳng vào mắt tôi, nói giọng chắc nịch:
- Ông gặp ma rồi đó. Ma chó.

Dù rằng nghi trong bụng mấy ngày nay con chó trắng chạy trong nghĩa địa có thể là ma, nhưng bây giờ nghe ông quản lư nghĩa địa khẳng định đó là ma, tôi không khỏi giật ḿnh. Sao lại có chuyện ma quái như vậy được?

Tôi c̣n chưa biết nói ǵ, th́ ông ta nói tiếp:
- Thực ra tôi cũng chưa thấy con ma chó đó bao giờ. Tôi ở ngay downtown của Honolulu, sáng đi chiều về, không ở lại ban đêm, nên không thấy nó. Nhưng người lao công của tôi ở dăy nhà phía sau nghĩa địa có thấy nó mấy lần.

Tôi vội nói:
- Ông có thể giới thiệu cho tôi gặp người lao công đó không?

- No problem. Tôi sẽ gọi cho anh ta nói rằng ông muốn hỏi thăm tin tức về con ma chó.

Căn nhà giành cho người lao công nằm ở cuối nghĩa địa, núp bóng dưới những tàn cây cổ thụ, phía sau đền Byodo-In. Đền Byodo-In này là bản sao của ngôi đền cổ cùng tên nổi tiếng của Nhật tại thành phố Kyoto. Ngôi đền tại Hawaii giống y chang ngôi đền tại Nhật, cũng có một tượng Phật to lớn ở gian giữa, nhưng không có thầy tu và cũng không hành lễ, tất cả chỉ để cho du khách tham quan.

Nhờ có người quản lư nghĩa địa gọi điện báo tin trước, nên anh lao công tiếp tôi khá niềm nở. Tôi hỏi liền:
- Nghe nói anh thấy con ma chó mấy lần, phải không?

Anh lao công trả lời:
- Dạ phải, cả thảy bốn lần.

Tôi hỏi tiếp:
- Làm sao anh biết nó là ma?

- Lần đầu em cũng không nghĩ nó là ma. Số là tối hôm đó, nửa đêm thức giấc, em chợt nghĩ không nhớ ḿnh đă khóa cửa đền hay chưa. Sẵn trời sáng trăng, lại có gió mát, nên em đi ṿng ra phía trước để coi lại cửa đền. Đi được nửa chừng, nh́n lên khu mộ của người Nhật phía bên phải, em thấy một con chó nhỏ, màu trắng, ngồi cạnh một ngôi mộ ở trên triền dốc cao, gần giáp ranh với khu mộ của người Tàu và người Việt. Em nghĩ chắc là chó của ai đi lạc, lại thấy nó nhỏ, sợ ở ngoài trời suốt đêm tội nghiệp, nên em bước lên triền dốc để bắt nó, rồi sẽ t́m cách giao lại cho chủ của nó sau. Nào ngờ khi em ngước lên nh́n, th́ không c̣n thấy nó nữa. Em nghĩ chắc lúc em đang lúi cúi leo lên dốc, nó nghe tiếng động, nên chạy mất.

- Rồi sau đó th́ sao?

Anh chàng lao công đáp:
- Em nh́n kỹ chung quanh, không thấy con chó trắng đâu nữa. Nghĩ rằng nó đă chạy mất, nên em đi xuống.

Tôi hỏi:
- Thế c̣n lần sau?

- Khoảng hai tháng sau, cũng vào một đêm trăng, em lại t́nh cờ thấy con chó trắng ngồi bên ngôi mộ ở chỗ cũ. Lần nầy em leo lên triền dốc nhẹ nhàng hơn, cố gắng không gây tiếng động. Nhưng lên đến nửa chừng, con chó lại biến mất. Em lấy làm lạ, nó chạy đi đâu nhanh vậy? Em lên đến tận ngôi mộ mà con chó đă ngồi. Đó là mộ của bà Yoshiko Fukuda. Em t́m kiếm chung quanh, cũng không thấy bóng dáng con chó nhỏ đâu cả. Em nghĩ trong bụng có ǵ kỳ lạ đây, thấy hơi sợ sợ. Em đi xuống mà cứ trông chừng sau lưng, sợ có ai đi theo ḿnh.

Nghe kể đến đây, tôi hỏi tiếp:
- C̣n mấy lần sau th́ sao?

- Hai lần sau cũng vậy. Con chó cũng xuất hiện vào những đêm trăng, cũng ngồi hoặc nằm tại ngôi mộ bà Fukuda, và cũng biến mất khi em lên đến nơi.

Tôi hỏi:
- Anh có sợ không?

- Sợ chứ! Nhưng thấy nó không làm hại ǵ, nên em cũng quen. Vả lại, sau khi biết rơ câu chuyện về nó, em lại thấy thương nó hơn.

Thấy câu chuyện có vẻ hấp dẫn, tôi ṭ ṃ hỏi:
- Chuyện nó là chuyện ǵ?

Người lao công đáp:
- Một hôm, em gặp người em gái của bà Fukuda đi thăm mộ chị. Em kể cho chị ấy nghe về chuyện có một con chó ngồi bên mộ của bà Fukuda vào những đêm trăng sáng. Nghe xong, chị ấy vừa ngạc nhiên vừa sững sờ, rồi hỏi: “Có phải đó là con chó nhỏ màu trắng không?” Em nói: “Phải”. Chị ấy ngần ngừ một chút, rồi nói: “Anh hăy đi theo tôi. Tôi chỉ cái nầy cho anh xem.”

Sốt ruột, tôi xen vào:
- Chị ấy đưa anh đi đâu?

- Chị ấy dẫn em ra khu vực nghĩa địa dành cho thú cưng, chỉ vào một tấm bia mộ, hỏi: “Có phải nó đây không?” Nh́n vào h́nh trên tấm bia, em bật miệng kêu lên: “Đúng là nó rồi!” Em c̣n chưa biết nói sao, th́ chị ấy trầm giọng nói: “Nó là Monique, con chó cưng của chị tôi. Chị tôi coi nó như là con gái cưng của ḿnh.” Em gái bà Fukuda ngồi xuống, lấy khăn giấy lau sạch tấm bia, kể tiếp: “Sau khi chị tôi mất, Monique buồn rầu, bỏ ăn bỏ uống, rồi mất theo chị sáu ngày sau.” Nghe thấy giọng chị ấy đượm đầy nước mắt, em đứng lặng thinh, cũng nước mắt lưng tṛng.

Tôi cũng lặng thinh, thấy thương Monique vô cùng, và thấy mũi ḿnh cay cay.

Một lúc sau, anh lao công kể tiếp:
- Trước khi ra về, chị ấy nói khi nào rảnh, sẽ kể cho em nghe nhiều chuyện về Monique.

Tôi bỗng thấy hiếu kỳ, muốn t́m hiểu rơ hơn về Monique. Tôi lấy ra tấm danh thiếp của ḿnh, nhờ anh chàng lao công trao cho em gái bà Fukuda, nói rằng tôi rất thương cảm Monique và muốn nghe thêm chuyện về nó.

Vậy là bóng con chó trắng tôi thấy chạy trong nghĩa địa đêm hôm nọ chính là Monique. Nó chạy qua mấy triền dốc, t́m đến ngồi ngay bên mộ chủ của nó là bà Fukuda.

Đối với Monique, nghĩa tử chưa phải là nghĩa tận.

Hơn một tháng sau, tôi nhận được email của em gái bà Fukuda:

"Chào ông Lê,

Tôi tên Shinju Fukuda, là em gái của chị Yoshiko Fukuda. Nghe nói ông rất thương xót Monique và muốn biết thêm về nó, tôi xin kể vài câu chuyện về Monique cho ông nghe.

Hai chị em tôi đều độc thân, cùng sống chung với nhau. Chị Yoshiko rất thích chó, nên chị t́m mua một con chó nhỏ về nuôi, và chị lấy tên của một người bạn thân đă mất v́ tai nạn để đặt cho nó là Monique. Ngay từ đầu, Monique đă rất quyến luyến chị Yoshiko; chị đi đâu, nó đi theo đó. Mỗi tối, chị cho nó ngủ chung giường. Từ ngày có Monique, thần sắc chị tôi như tươi hẳn ra.

Monique rất thông minh. Càng lớn, nó càng hiểu ư chị tôi muốn ǵ, và làm đúng theo lời sai bảo của chị trăm phần trăm.

Bởi vậy, chị Yoshiko cũng ngày càng yêu thương Monique hơn, ôm nựng nó suốt ngày, luôn miệng gọi nó là con gái yêu của mẹ. Hai mẹ con quấn quít nhau không rời. Mỗi khi ăn món ǵ ngon, chị c̣n nhai và sú cho nó nữa. Thiệt hết biết!

Một hôm, khi Monique được khoảng bảy tuổi, nó biểu hiện một thái độ rất lạ. Nó liên tục ngửi vào mũi vào miệng chị tôi, rồi sủa lên. Ngay cả khi chị Yoshiko vừa đánh răng xong, Monique cũng sủa như vậy. Chúng tôi thấy lạ, nhưng không biết là chuyện ǵ.

Cho đến một hôm, chị Yoshiko thấy tức ngực và khó thở. Lúc nầy, Monique càng sủa dữ dội hơn. Chị tôi bèn đi bác sĩ xem sao. Sau khi có đủ kết quả các thứ xét nghiệm, bác sĩ cho biết chị Yoshiko bị ung thư phổi.

Đến lúc nầy, chị em tôi mới vỡ chuyện ra là Monique đă đánh hơi được chị tôi bị ung thư phổi từ trước, và nó đă sủa báo động, nhưng chúng tôi nào có biết ǵ đâu. May nhờ lần nầy Monique sủa dữ dội, chị tôi mới đi bác sĩ, khám phá bị ung thư phổi, và kịp thời chữa trị.

Chị Yoshiko cầm cự được ba năm. Sang năm thứ tư th́ các tế bào ung thư phát tán trở lại, nhanh hơn, dữ dội hơn.

Chị tôi phải trải qua các phương thức trị liệu mạnh hơn mong ngăn chặn được sự phát triển của các tế bào ung thư. Chị tôi trở nên tiều tụy, chỉ c̣n da bọc xương, đầu không c̣n một sợi tóc. Niềm an ủi duy nhất của chị là Monique.

Trong khoảng thời gian nầy, Monique càng quyến luyến chị tôi hơn, không rời nửa bước. Nh́n hai mắt buồn xo của nó mà thấy tội nghiệp vô cùng. Nhớ có lần chị tôi mệt quá phải gọi xe cấp cứu đến chở vào nhà thương, Monique bị nhốt lại ở nhà, nó tru gào khóc lóc thảm thiết. Tôi nghe mà thấy đứt ruột. Vừa thương chị tôi, vừa thương Monique, nước mắt tôi chảy dài, chảy dài...

Đến khi chị Yoshiko từ nhà thương trở về, Monique mừng hết biết. Nó vừa nhảy loi choi liếm mặt chị tôi vừa khóc rí rí, như có ư nói rằng má bỏ con đi đâu vậy, má có biết con nhớ má lắm không? Chị tôi vừa ôm hôn nó vừa nói má biết, má biết, má cũng nhớ con lắm, mà nước mắt ràn rụa hai bên má chị. Tôi cố gắng lắm cũng không cầm được nước mắt. Ôi, t́nh mẹ con của chị Yoshiko và Monique thắm thiết làm sao!

Đến gần cuối năm thứ tư th́ các tế bào ung thư đă di căn qua các bộ phận khác. Chị tôi buông xuôi, không chữa trị nữa. Mà chị cũng không c̣n đủ sức theo các phương thức chữa trị ngày một mạnh hơn. Giờ chị chỉ uống thuốc giảm đau, chờ ngày ra đi.

Chị Yoshiko b́nh thản chờ ngày ra đi. Chị không có ǵ luyến tiếc, ngoại trừ con Monique. Chị rơm rớm nước mắt mỗi khi ôm nó vào ḷng, vừa hôn hít nựng nịu nó, vừa dặn ḍ tôi thay chị chăm sóc tốt cho nó. Monique như linh tính biết chuyện chẳng lành sắp xảy ra, nên lúc nào cũng rúc ḿnh nằm sát chị tôi, không rời.

Rồi ngày chờ đợi cũng đă đến. Chị tôi ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ.

Nhưng Monique không chấp nhận nhẹ nhàng chút nào. Nó hết tru từng cơn, rồi lại khóc rí rí, không cách nào dỗ dành nó được. Đến lúc cho nó nằm dưới quan tài chị Yoshiko, th́ nó mới nín.

Khi làm lễ hạ huyệt, Monique vùng chạy khỏi tay tôi, nhảy xuống mộ nằm trên quan tài chị Yoshiko. Mọi người vất vả lắm mới bắt được nó đem lên. Ai thấy vậy cũng chảy nước mắt, vừa thương chị Yoshiko, mà cũng vừa thương cho Monique.

Từ hôm đó, Monique buồn rầu, bỏ ăn bỏ uống. Tôi dỗ dành mấy cũng không được. Suốt ngày nó nằm trên gối trong giường chị tôi. Nó nằm cuộn ḿnh, dấu đầu vào dưới chân trước. Thấy thương chi lạ!

Nó cứ nằm miết như vậy. Cho đến chết. Nó quyết đi theo chị tôi.

Tôi đă làm đám tang tươm tất cho Monique. Bạn bè quen biết đều đi đưa đám nó. Ai cũng khóc khi hạ huyệt nó. Ai cũng đều thương xót Monique, một con chó trung thành đă chết theo chủ.
Monique được chôn cùng một nghĩa địa với chị Yoshiko. Tôi tin là nó đă đi t́m chị tôi vào những đêm trăng sáng. Hai mẹ con họ giờ đă gặp lại nhau ở bên kia thế giới.

Shinju Fukuda.”

Thư trên đây được viết bằng Anh ngữ. Chị em bà Fukoda, người gốc Nhật, đều là cư dân Hollolulu, HI.

Lê Tấn Phước
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	image (2).jpg
Views:	0
Size:	224.0 KB
ID:	1457102  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (1 Week Ago), Xuantrang (1 Week Ago)
Old 4 Weeks Ago   #5
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default Câu Chuyện Trên Biển Đông



Ông ra đi vào một đêm tối trời tại băi biển ở phía trước nhà ḍng Chúa Cứu Thế Nha Trang. Chọn địa điểm này làm nơi xuất phát cho một cuộc vượt biên quả là một việc làm táo bạo, nhưng những người tổ chức chuyến đi không phải là không có lư khi đi đến quyết định như vậy. Là v́ nó tạo được sự bất ngờ, không ai có thể nghĩ một chiếc thuyền vượt biên dám ngang nhiên lấy người và khởi hành ngay tại một băi tắm mặt tiền của thành phố. Chính yếu tố bất ngờ này đă lừa được bọn công an biên pḥng giúp cho chiếc thuyền vượt biên có thể ra khơi một cách an toàn mà không bị phát hiện.

Ông được thông báo giờ giấc và địa điểm vào lúc chập tối. Tin này ông trông đợi từ lâu nhưng đă đến với ông thật không đúng lúc tí nào v́ chiều hôm đó ông vừa trải qua một cơn sốt nặng. Cứ như lệ thường th́ sau một cơn sốt nặng như vậy ông sẽ phải nằm trên giường cả tuần lễ hay ít ra cũng phải ba hay bốn ngày mới mong nhổm dậy được. Nhưng lần này th́ khác, không những ông không thể nằm trên giường mà c̣n phải dấn thân vào một chuyến đi đầy bất trắc. Nếu chuyện vỡ lở ông sẽ bị bắt, bị tù tội; ông cũng có thể bỏ mạng v́ cơn bệnh ông đang mang trong người hay thậm chí ông cũng có thể bị hy sinh tính mạng trên biển cả v́ phong ba băo táp. Dù biết vậy ông cũng phải ra đi, không có cách chọn lựa nào khác.

Khi ông đi tù cải tạo về, không có nơi nương tựa, ông phải sống nhờ tại nhà một người bà con xa. Hoàn cảnh của ông thật bi đát: vợ bỏ đi lấy chồng khác, con cái bỏ nhà đi lang thang nay không biết ở đâu. Thấy tội nghiệp, người bà con này đă cố t́m cho ông một lối thoát bằng cách chạy vạy, mượn đầu nọ vay đầu kia để kiếm đủ tiền mua cho ông một chỗ ngồi trên chiếc thuyền vượt biển. Nếu bỏ lỡ chuyến đi này ông sẽ chẳng bao giờ trả nổi món nợ nói ǵ đến việc vay mượn tiền bạc để làm một chuyến đi khác. Nghĩ như vậy nên ông nhất quyết phải ra đi cho dù chuyện ǵ sẽ xẩy đến.

Ông mặc quần áo thật ấm và với một ít thuốc men đă chuẩn bị sẵn, ông ra khỏi nhà trong đêm tối và lần ṃ đến điểm hẹn. Khi ông đến nơi th́ thuyền đang chuẩn bị rời bến và lúc ông vừa bước chân lên thuyền cũng là lúc cánh buồm được kéo lên để thuyền có thể ra khơi mà không gây tiếng động. Ngay sau khi lên thuyền ông chỉ c̣n đủ sức ḅ trên sàn và t́m đến một góc thuyền rồi nằm bẹp ở đó. Tuy mệt lả v́ cơn sốt trở lại, tai ông vẫn nghe được tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền khi chiếc thuyền lướt nhẹ trên mặt biển. Và đến khi chiếc máy trên thuyền được phép cho nổ th́ ông cũng đoán được là con thuyền đă ra đến vùng biển an toàn, không c̣n sợ bị bọn công an biên pḥng rượt đuổi nữa.

Sau vài ngày sống trên thuyền, ông biết được trên thuyền có mười người đàn ông kể cả ông và khoảng ba chục người vừa phụ nữ vừa trẻ con. Một cô gái trẻ thấy ông bệnh hoạn lại không có thân nhân đi theo đă tận t́nh giúp đỡ ông. Cô gái lấy nước cho ông uống thuốc, nấu cháo cho ông ăn và t́m đồ đắp cho ông mỗi khi ông bị lạnh. Cô gái cũng kể cho ông nghe sơ qua về gia cảnh của cô. Cô cho biết có ba người anh trai đă vượt biên trước hiện đang ở trong trại tỵ nạn ở Phi. Cha cô cũng là sĩ quan đi tù cải tạo mới về. Trước kia cha cô là một sĩ quan huấn luyện vơ thuật và cũng đă từng đoạt giải vô dịch về môn bắn súng lục. Mẹ cô một người đàn bà suốt đời v́ chồng v́ con đă tần tảo làm đủ mọi việc lấy tiền tiếp tế cho chồng ở trong tù và lo cho con cái vượt biên. Lần này những người cuối cùng trong gia đ́nh cô ra đi gồm cô và cha mẹ cô.

Hôm đó là ngày thư tư kể từ khi chiếc thuyền rời băi biển Nha Trang. Trên đại dương mênh mông chỉ c̣n nh́n thấy trời và nước, con thuyền cứ thẳng hướng lướt tới trong lúc tiếng máy nổ gịn giă vang dội cả một vùng biển. Không ai biết ngày sau sẽ ra sao nhưng ai nấy đều nuôi một niềm hy vọng là rồi đây con thuyền sẽ cập bến an toàn và mọi người sẽ đến được nơi muốn đến, thoát khỏi cảnh sống lầm than dưới chế độ độc tài Cộng sản để bắt đầu một sống mới tại một nơi nào đó trên một vùng đất tự do.

Bỗng người ta nghe tiếng máy nổ trở nên khác lạ nhưng người tài công tỏ ra không bận tâm v́ nghĩ có lẽ v́ xăng đă cạn. Xăng được chuyển tới và đổ đầy b́nh nhưng tiếng máy nổ vẫn không trở lại b́nh thường, tiếng nổ cứ yếu dần yếu dần rồi tắt lịm. Bây giờ th́ ai cũng nhận ra là máy bị trục trặc chứ không phải v́ hết xăng. Người tài công xách đồ nghề ra sửa chữa và mặc dù đă tận lực, máy cũng không chịu nổ trở lại . Cuối cùng th́ được biết máy bị gẫy mất một cơ phận nhưng cơ phận đó lại không có sẵn ở trên thuyền để thay thế. Vậy là người ta đành bó tay để mặc cho chiếc thuyền từ đó lênh đênh trên mặt biển, trôi giạt theo sóng gió chứ không c̣n điều khiển con thuyền đi theo hướng muốn đi được nữa.

Đă nghèo c̣n gặp cái eo. Từ khi thuyền hư máy, thời tiết lại trở nên khắc nghiệt hơn. Ban ngày trời nóng như đổ lửa, đêm đến th́ mưa gió đùng đùng lạnh buốt thấu xương khiến nhiều người không chịu nổi đă ngă bệnh, nhất là phụ nữ và trẻ con. Xác chết đầu tiên được thả xuống biển là một phụ nữ trung niên. Khi thả xác xuống biển người ta hy vọng người phụ nữ xấu số này sẽ được an nghỉ dưới ḷng đại dương; nhưng ngay khi thân xác người phụ nữ chưa kịp ch́m xuống biển th́ đă thấy những con cá mập xuất hiện tranh giành nhau và chỉ trong một chớp nhoáng, thân xác người phụ nữ đă bị xâu xé thành nhiều mảnh và bị cướp đi bởi những con cá mập háu đói này.

Những ngày sau đó vẫn tiếp tục có người chết. Có người không chịu cho thả xác thân nhân của họ xuống biển v́ không muốn nh́n thấy cảnh đau ḷng; nhưng rồi v́ vấn đề vệ sinh, người ta đă quyết định là tất cả các xác chết phải được thả xuống biển để bảo đảm sức khỏe cho người c̣n sống. Xác chết được tiếp tục thả xuống biển đă là cớ để cho bọn cá mập quần thảo quanh chiếc thuyền chờ mồi chứ nhất định không chịu rời xa. Nhiều lúc chúng bơi sát mạn thuyền đưa cái lưng đen bóng lên trên mặt nước làm cho nhiều người sợ hăi.

Trong suốt thời gian thuyền trôi giạt trên mặt biển mọi người mỏi mắt trông chờ có một chiếc tàu nào đó chạy ngang thấy được sẽ cứu vớt nhưng tuyệt nhiên không thấy có một chiếc tàu nào xuất hiện. T́nh trạng cứ như thế cho đến ngày thứ hai mươi chín th́ lương thực và nước uống đă cạn hết. Đói th́ c̣n chịu đựng được ít lâu chứ khát th́ thật là khó chống chọi. Ngoại trừ một số trong đám đàn ông c̣n đủ sức đi lại c̣n hầu hết những người trên thuyền đều đă kiết sức v́ thiếu nước. Người lớn, trẻ con nằm la liệt miệng há hốc chỉ c̣n chờ chết. Giữa lúc không c̣n một hy vọng nào nữa vào một buổi sáng người ta thấy một chấm đen xuất hiện trên mặt biển. Chấm đen ấy lớn dần và khi đă nh́n thấy rơ người ta nhận ra đó là một chiếc tàu không lớn lắm. Ai nấy đều mừng rỡ hy vọng sẽ được cứu sống.

Chiếc tàu từ từ cặp sát vào chiếc thuyền vượt biên. Một người đàn ông từ trên tàu nhảy xuống thuyền quan sát và sau khi được biết những người trên thuyền kiệt sức v́ thiếu nước, gă đàn ông trở lại chiếc tàu và xách một can nước xuống thuyền. Lập tức nước được phân phối và như là thần dược, sau khi được uống nước mọi người trên thuyền hồi tỉnh dần dần. Những thân xác trước đó dường như không c̣n cựa quậy được bây giờ đă có thể cử động, đi đứng được. Sức sống đă trở lại trên những con người khốn khổ. Gă đàn ông nói ít câu với đám người trên thuyền trước khi trở lại chiếc tàu. Không có ai hiểu gă nói ǵ nhưng qua điệu bộ, người ta đoán gă hứa trở về tàu để đem thực phẩm và lấy thêm nước uống cho người trên thuyền. Mọi người chờ đợi.

Khoảng năm phút sau gă đàn ông trở lại thuyền và đi theo sau gă c̣n có 4 người nữa. Mọi người ngỡ ngàng v́ trong cả năm người không thấy người nào mang những thứ mà họ đang trông đợi. Thay v́ nước và thực phẩm, trên tay mỗi người đều cầm dao, búa bửa củi hay là một thanh sắt. Bây giờ mọi người đă vỡ lẽ. Th́ ra bọn này là hải tặc chứ không phải là cứu tinh của họ. Một tên trong bọn có lẽ là tên đầu sỏ v́ ngoài cái búa bửa củi cầm lăm lăm trên tay hắn c̣n có một khẩu súng lục lận ở lưng quần.

Tên này ra lệnh cho đám thuộc hạ kêu từng người đàn ông trên thuyền đứng dậy và khám xét cẩn thận. Khám xong người nào chúng cho người đó sang chiếc tàu của chúng và chỉ cho đám đàn ông ngồi tập trung tại một nơi ở phía cuối chiếc tàu. Một tên trong bọn sau khi kiểm soát thấy c̣n một người đàn ông đang nằm ở một góc thuyền, hắn tiến đến nắm áo lôi dậy nhưng người đàn ông không đứng dậy nổi. Tên này biết người đàn ông này quá yếu, hắn thả ông ngă quỵ xuống sàn rồi bỏ đi, có lẽ hắn nghĩ có để người đàn ông bệnh hoạn này ở lại thuyền cũng chẳng hại ǵ v́ ông hoàn toàn không c̣n sức kháng cự.

Sau khi đă lùa hết chín người đàn ông trên thuyền sang bên chiếc tàu của chúng, tên đầu sỏ ra lệnh cho đồng bọn xúm vào lục soát từng người phụ nữ và trẻ con. Tiền bạc, nữ trang và bất cứ vật ǵ khám xét thấy chúng tước đoạt hết không chừa thứ ǵ. Sau khi đă vơ vét tất cả của cải trên thuyền bọn hải tặc bắt đầu giở tṛ bỉ ổi đối với phụ nữ.

Tên đầu sỏ nh́n thấy cô gái trẻ ngồi núp sau lưng bà mẹ, hắn xông tới nắm cô gái kéo ra. Cô gái vùng vẫy nhưng không thể cưỡng lại sức mạnh của hắn. Hắn giật phăng chiếc áo cánh cô gái đang mặc rồi dùng sức đè cô gái xuống sàn thuyền định cưỡng hiếp. Người mẹ quá sợ hăi nhưng trước cảnh tượng ấy bà không thể ngồi nh́n con gái bị tên dâm tặc hăm hại, bà nhào thẳng về hướng tên dâm tặc này quyết sống chết với hắn. Không nhân nhượng, tên hải tặc vung búa phang một búa vào đầu người mẹ khiến bà lăn ra chết liền tại chỗ. Quá uất hận và đau khổ, cô gái thét lên rồi dùng hết sức đưa hai tay định móc mắt tên đầu sỏ nhưng những ngón tay của cô gái chỉ đâm trúng một mắt của hắn khiến cho hắn đau đớn, gầm lên như một con thú dữ. Lập tức, hắn túm lấy cô gái rồi với tất cả sự hung bạo của một tên sát nhân, hắn bóp cổ cô gái cho đến khi cô gái tắt thở mới chịu buông ra.

Cảnh hỗn loạn diễn ra trên thuyền cùng với những tiếng la hét của phụ nữ và trẻ con khiến cho đám đàn ông đang ở bên chiếc tàu không cầm ḷng được. Họ bảo nhau trở về thuyền cùng liều chết với bọn hải tặc. Tên đầu sỏ thấy đám đàn ông ùn ùn kéo nhau trở lại thuyền hắn liền rút súng hăm dọa nhưng không ngăn cản được những người chồng, người cha đang nóng ḷng v́ sự an nguy của vợ con họ. Người trở lại thuyền đầu tiên là cha cô gái.

Vừa kịp nh́n thấy vợ và con nằm chết thê thảm trên sàn thuyền, ông liền bị tên đầu sỏ nă đạn vào ngực. Dù bị trúng đạn, cha cô gái đă nhanh nhẹn nhào tới dùng một thế vơ quật ngă đối thủ và đạt được khẩu súng lục từ trong tay hắn. Thấy tên đầu sỏ gặp nguy, bọn hải tặc cùng nhào tới uy hiếp cha cô gái. Nhưng cha cô gái, một người đă từng đoạt giải thiện xạ về môn bắn súng lục đă lần lượt bắn hạ từng tên. C̣n một viên đạn nữa, cha cô gái định bắn hạ luôn tên đầu sỏ nhưng đúng vào lúc viên đạn ra khỏi ṇng súng th́ cha cô gái ngă quỵ. Do vậy mà viên đạn đă đi trật mục tiêu và tên đầu sỏ đă thoát chết. Quá kinh hăi và lợi dụng lúc chộn rộn, tên đầu sỏ hải tặc chạy trở về chiếc tàu, bỏ lại xác đồng bọn trên chiếc thuyền vượt biên, vội lái chiếc tàu chạy mất.

Sau khi tên hải tặc c̣n sống sót bỏ chạy, t́nh h́nh trên thuyền trở lại ổn định. Kiểm điểm lại th́ ngoài ba người trong gia đ́nh của cô gái bị chết, chỉ có một số ít phụ nữ khác bị thương nhẹ do chống cự với bọn hải tặc. Chưa có phụ nữ nào bị chúng làm nhục. Một cuộc dọn dẹp đă diễn ra ngay sau đó. Xác bốn tên hải tặc bị lăn xuống biển, tất cả vũ khí chúng để lại cũng bị liệng xuống biển. Xác của ba người trong gia đ́nh cô gái cũng lần lượt được thả xuống biển trong nỗi tiếc thương và tiếng nấc uất nghẹn của những người đồng bào. Hy vọng được cứu sống đă tiêu tan bây giờ c̣n thêm nỗi chán chường do cảnh chết chóc vừa xẩy ra trên thuyền. Chiếc thuyền vượt biên lại tiếp tục lênh đênh trong cơi vô định.

Đến khoảng giữa trưa người ta thấy có hai chiếc tàu đang rẽ sóng chạy về phía chiếc thuyền. Một trong hai chiếc tàu đó là chiếc tàu của bọn hải tặc đă đánh phá chiếc thuyền vượt biên hồi sáng. Chiếc thứ hai chắc cũng của bọn hải tặc được gọi đến để trả thù. Mọi người nh́n nhau ngao ngán, chưa biết đối phó ra sao nhưng trong một t́nh thế không thể làm ǵ hơn được th́ chỉ có nước chấp nhận tất cả, kể cả cái chết.

Hai chiếc tàu kè sát hai bên chiếc thuyền. Từ chiếc tàu của bọn hải tặc hồi sáng, tên hải tặc c̣n sống sót, với một mắt bị băng bó, nhảy xuống thuyền. Từ chiếc tàu thứ hai cũng có mấy người đàn ông nhảy xuống thuyền nhưng đều mặc đồng phục. Th́ ra những người này là nhân viên công lực chứ không phải là hải tặc. Tên hải tặc c̣n sống sót lượm chiếc can nằm lăn lóc trên sàn thuyền đưa cho những nhân viên này xem như muốn chứng minh điều ǵ đó và hắn nói với họ những điều ǵ không ai hiểu. Những nhân viên này quan sát một lúc rồi cho cột chiếc thuyền vào phía sau chiếc tàu của họ và kéo vào bờ biển Thái Lan. Tại đây phụ nữ và trẻ con được chuyển đến trại tỵ nạn c̣n tất cả những người đàn ông đều bị tống giam để điều tra.

Cuộc điều tra không làm sáng tỏ được vấn đề v́ những nhân viên thẩm vấn không chịu để ư đến lời khai của nhân chứng. Họ cứ khăng khăng cho rằng tất cả đám đàn ông Việt Nam đều là thủ phạm đă dính líu đến việc sát hại bốn ngư phủ của Thái Lan. Lập luận của họ là thuyền của những người vượt biên bị hỏng máy nên những người trên thuyền đă nghĩ đến việc giết người để cướp tàu khi những ngư phủ Thái Lan v́ ḷng nhân đạo đă ghé lại t́m cách giúp đỡ. Cuộc điều tra vô t́nh đă biến thủ phạm trở thành nạn nhân và nạn nhân trở thành thủ phạm.

o0o

Người đàn ông kể lại câu chuyện rành mạch mặc dầu thảm kịch đă xẩy ra từ hơn hai chục năm rồi. Sở dĩ ông nắm vững mọi chi tiết v́ ông là nhân chứng của toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối.

- Như vậy là bác cũng ở trong số những người bị tống giam"

- Tất nhiên rồi. Nhà chức trách Thái Lan bắt nhốt tất cả đám đàn ông chúng tôi, không chừa một ai.

- Rồi sao bác thoát khỏi cảnh tù tội"

- C̣n những nạn nhân khác có được thả không"

Đám người ngồi quanh ông trong một dịp họp mặt thuyền nhân tranh nhau đưa ra câu hỏi v́ muốn biết câu chuyện sau đó như thế nào. Ông nhấp một miếng nước trà rồi chậm răi nói tiếp:

- Câu chuyện ly kỳ lắm. Các chú cứ để lăo từ từ kể cho mà nghe.

Theo thói thường th́ phủ bênh phủ, huyện bênh huyện, người Thái Lan dĩ nhiên phải bênh vực người Thái Lan; ở trên đời này làm ǵ có công lư. Từ khi bị đưa vào nhà giam, đám thuyền nhân bị oan ức tưởng đâu sẽ chẳng có cơ hội minh oan nhưng một hôm bỗng dưng được gọi lên văn pḥng trại giam kư giấy tờ rồi được phóng thích và sau đó được chuyển đến trại tỵ nạn. Không ai hiểu tại sao trong lúc cuộc điều tra chưa ngă ngũ và đang hoàn toàn bất lợi cho đám thuyền nhân th́ họ lại được thả. Ít lâu sau nhờ có một người Việt sinh sống ở Thái Lan đọc báo rồi kể lại th́ người ta mới hiểu rơ cớ sự. Tất cả câu chuyện được bắt đầu từ việc tên đầu sỏ hải tặc trong cơn say rượu đă chém chết đứa con gái của hắn.

Bài báo kể rằng sau khi gây án mạng, tên này bị tống giam. Từ nhà giam hắn xin được phép trở về dự đám tang của đứa con gái. Trong tang lễ hắn khóc lóc và vô t́nh thốt ra lời lẽ than văn rằng không phải là hắn mà chính "cô gái đó" đă khiến hắn ra tay giết hại đứa con. Lời than văn đó đến tai một nhà báo và "cô gái đó" đă được nhà báo này khai thác, đặt thành nghi vấn, bàn luận tùm lum trên báo khiến cho giới hữu trách không thể làm ngơ. Cuộc điều tra về nguyên nhân gây ra án mạng do đó đă được tiến hành xoay quanh vấn đề "cô gái đó".

Cuộc điều tra này đă dẫn đến một vụ án mạng khác xẩy ra trên mặt biển mấy tháng trước có liên quan đến một số thuyền nhân Việt Nam hiện c̣n đang bị giam giữ. Trong vụ va chạm giữa chiếc tàu đánh cá của Thái Lan và chiếc thuyền vượt biên của người Việt Nam, hắn là người duy nhất sống sót trên chiếc tàu của bọn hải tặc nhưng hắn được coi là vô can trong vụ án. Mặc dầu vậy trong ḷng hắn vẫn cảm thấy không được yên ổn. Sau vụ việc đó hắn không đi biển nữa nhưng hắn không thoát khỏi bị ám ảnh bởi những h́nh ảnh ghê rợn do hắn gây ra.

Nhiều đêm hắn giật ḿnh thức giấc và không ngủ lại được v́ những h́nh ảnh này cứ diễn đi diễn lại trước mắt. Hắn không thể nào quên cảnh tượng hăi hùng khi hắn bóp cổ cô gái cho đến lúc tắt thở. Khi hắn buông tay ra, hắn thấy lưỡi cô gái lè dài, hai mắt trợn ngược đầy căm phẫn như muốn nói cho hắn biết hắn sẽ bị trả thù. Nhiều lần đang ngủ hắn thấy cô gái đến lôi đầu hắn dậy hạch hỏi tội lỗi của hắn, có lần cô gái c̣n làm dữ buộc hắn phải đi tự thú tất cả các tội hắn đă gây ra nếu không hắn sẽ bị bóp cổ chết. Đôi khi hắn cũng muốn làm theo ư cô gái nhưng nghĩ lại nếu đi tự thú hắn sẽ lănh một bản án nặng nề do đă trực tiếp sát hại ba mạng người Việt Nam và gián tiếp gây ra cái chết của bốn tên đồng bọn của hắn. Do thần kinh căng thẳng thường xuyên, dần dần hắn bị chứng mất ngủ, hắn không c̣n t́m được những giấc ngủ b́nh thường. Hắn vô cùng sợ hăi khi màn đêm buông xuống v́ trong lúc mọi người an giấc th́ đầu óc hắn cứ quay cuồng với những h́nh ảnh đáng sợ kia. Từ đó hắn bắt buộc phải mượn men rượu mới mong t́m được giấc ngủ.

Tối hôm đó, như thường lệ, hắn t́m đến quán ruợu và chệnh choạng ra về trong cơn say. Vừa bước vào nhà hắn ngă quỵ xuống. Hắn cảm thấy có người đến đỡ hắn dậy và bên tai hắn nghe giọng nói quen quen nhưng dụi mắt nh́n kỹ lại, hắn thấy người đang ở bên cạnh hắn chính là cô gái. Cô gái đă bị hắn hại chết thảm thương chỉ có thể trả thù hắn chứ đâu có thể xử tốt với hắn. Nghĩ vậy hắn vùng vẫy cố xua đuổi cô gái. Miệng hắn nói lảm nhảm lúc th́ la lối lúc lại năn nỉ nhưng cô gái vẫn không chịu buông hắn ra. Hắn lấy hết sức xô cô gái ra để chạy xuống bếp nhưng cô gái cũng không chịu buông tha, cứ đi theo hắn. Túng thế, hắn giật phăng con dao bếp chém loạn xạ. Khi tỉnh rượu và thấy đang ở trong nhà lao hắn mới biết đă ra tay giết chết đứa con gái của hắn.

Trong cuộc điều tra của nhà chức trách hắn đă ngoan ngoăn thú nhận tất cả tôi ác đă gây ra trên biển ngày nào. Hắn thuật lại chi tiết diễn biến nội vụ, hắn khai báo rơ ràng đă giết cô gái như thế nào, đă hạ sát hai người thuyền nhân khác ra sao. Hắn cũng cung khai với nhà chức trách rằng bốn tên hải tặc đồng bọn của hắn bị giết không có liên quan ǵ đến những người đàn ông Việt Nam đang bị giam giữ. Hắn c̣n thỉnh cầu nhà chức trách trả tự do cho họ v́ họ vô can.

- Nhờ vậy mà bác và những người bị giam mới thoát khỏi cảnh tù tội"

- Đúng vậy. Có người c̣n nghĩ không phải là tự nhiên mà hắn thỉnh cầu trả tự do cho đám chúng tôi.

- Ư bác nói là...

- Chính oan hồn cô gái đă cứu chúng tôi.

Lại Thế Lăng
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	500616016650575.jpg
Views:	0
Size:	48.1 KB
ID:	1457209  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
longhue (1 Week Ago), Xuantrang (1 Week Ago)
Old 4 Weeks Ago   #6
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 826
Thanks: 29
Thanked 1,249 Times in 531 Posts
Mentioned: 8 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 354 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 6220
Default

Lá Số Tử Vi



Bạn tin có số mạng không? Người tin th́ bảo “Giày dép c̣n có số, huống ǵ con người” Người không tin, quạt lại “Mấy thầy tướng số có biết được tương lai bản thân mấy thầy không? Hay chỉ nói phét kiếm tiền?” Người tin với người không tin, căi nhau, có ai chịu thua ai! Nay tôi xin kể, một chuyện về chính bản thân tôi, để nhờ bạn phán xét, rằng con người có số phận hay không?


Ông nội tôi là người cựu trào. Sách chữ nho ông để đầy một tủ. Ông là người nghiện sách nên suốt ngày cầm quyển sách trên tay. Khi về hưu, ông tôi làm thầy thuốc nam, thuốc bắc kiêm cố vấn cho bà con cḥm xóm trong các vụ quan, hôn, tang, tế. Ngay cả khi sinh con, họ cũng đến nhờ ông tôi một lá số để biết tương lai đứa bé ra sao? Dĩ nhiên con cháu trong nhà, ông tôi đều chấm cho mỗi người một lá số, hễ người nào gặp một biến cố ǵ lớn trong đời, ông tôi lại đem lá số đó ra chứng minh. Ngay cả chuyện bố tôi mất tích, ông tôi cũng đă phân tích sẵn trong lá số của bố tôi nhưng không nói ra trước mà thôi. Bố tôi là con út của ông tôi, tôi lại là con út của bố tôi, là đứa cháu trai nhỏ nhất trong gia đ́nh nên trong nhà, tôi được coi như ông hoàng con, muốn ǵ được nấy. Thời Pháp thuộc, bố tôi làm “Jeunesse”, là làm việc làng nhàng ǵ đó ở ty thanh niên, thể thao của thị xă. Đến thời kháng chiến chống Pháp, bố tôi theo kháng chiến và mất tích.


Khi kháng chiến bùng nổ th́ mọi người phải tiêu thổ và tản cư về vùng nông thôn, ít lâu sau chúng tôi hồi cư về lại thành phố. Đó là một thị trấn miền biển, cách Nha Trang không xa lắm. Khi lên trung học, tôi ra Nha Trang học đệ Nhị và đệ Nhất trường Vơ Tánh, v́ thị trấn tôi ở không có trường trung học đệ nhị cấp.


Trở lại cái lá số của tôi, ông tôi chấm rất kỹ, nhưng h́nh như có điều ǵ khác lạ nên thỉnh thoảng ông tôi lại đem ra chiêm nghiệm, rồi giở sách ra nghiên cứu với vẻ trầm ngâm, suy tư lung lắm. Hễ nghe ai có tài chấm tử vi th́ ông tôi lại đem lá số của tôi, t́m đến, nhờ xem giùm, rồi hai người lại bàn căi, lư luận rất sôi nổi nhưng rốt cuộc cũng chịu thua, không biết có trục trặc ở chỗ nào mà t́m không ra?! Sở dĩ tôi biết được như thế là v́ mỗi lần có bạn bè đến, khi bàn chuyện sách vở đông tây, kim cổ, ông tôi thường đem lá số của tôi ra làm đề tài về sự huyền bí của văn minh cổ của người Tàu.


Tôi vốn không tin ở số mạng nên chẳng bận tâm. Đến năm tôi lên trung học th́ ông tôi đă trên tám mươi, tuy là người tri thiên mệnh, nhưng ông tôi vẫn bồn chồn, ưu tư cho thằng cháu út, nên một hôm, ông gọi riêng tôi và bảo.

– Ông đă chấm cho con một lá số, theo như lá số, sau nầy, con có thể làm đến nhất phẩm triều đ́nh, xưa gọi là tể tướng, tướng quốc, nay th́ tệ ra cũng làm thủ tướng chính phủ, nhưng ông vẫn thấy có sự bất thường nào đó trong lá số?

Tôi đáp cho vui ḷng ông tôi.

– Không thủ tướng th́ bộ trưởng cũng được, ông đừng lo cho con.

Ông tôi cười.
– Người ta nói, số phận an bài, đâu có kèo nài, thêm bớt được.
– Như vậy tương lai của con ra sao?

Ông tôi trầm ngâm.

– Cái số của con th́ luôn luôn được may mắn, đi thi là phải đậu, có dịp là làm lớn ngay, không phải leo lên từng cấp bậc một. Giống như thời Chiến Quốc bên Tàu, mấy ông nho sĩ, từ cùng đinh nhảy lên tướng quốc vậy. Nhưng lá số của con có điểm mờ ảo nào đó mà ông vẫn chưa t́m ra. Dù sao th́ cổ nhân có dạy “Đức năng thắng số” sau nầy, con nên nhớ, phải cố mà giữ cho vững cái đạo của người quân tử.

Tôi ṭ ṃ.

– Con thấy, chỉ cần học giỏi là làm lớn. Phải không ông?

Ông tôi lại cười.

– Người xưa nói rằng “Nhất mệnh, nh́ vận, tam âm công, tứ phong thổ, ngũ độc thư”, ư là số phận con người c̣n phụ thuộc rất nhiều vào mồ mả và phước đức ông bà, tổ tiên để lại, c̣n chuyện học hành, cố cho lắm mà không gặp thời vận th́ cũng chỉ là tên cuồng nho, mọt sách mà thôi. Xưa nay, có biết bao người dốt mà làm nên sự nghiệp.


Chuyện dốt mà làm lớn, sau nầy tôi mới thấy. Lúc đó tôi không tin nhưng vẫn hỏi để tỏ vẻ chú ư lời ông tôi dạy bảo.

– Vậy nhà ḿnh có âm công phong thổ ǵ không ông?

Ông tôi hào hứng.

– Về mục âm công, phong thổ th́ ông đang tiến hành đây. Ông đă t́m được một cuộc đất rất tốt. Ông đă xây sẵn một sinh phần (huyệt mộ), hễ ông nhắm mắt th́ đem quan tài đến đó, bỏ xuống, lấp đất lại là xong, và cứ thế mà chờ cho đến khi mộ ông kết phát.


Mấy hôm sau, ông tôi dẫn tôi đi xem cuộc đất, là nơi ông sẽ yên giấc ngàn thu. Huyệt mộ nằm trên một sườn đồi, hướng ra biển. Ông tôi rất vui khi giải thích cho thằng cháu nội sáng giá của ông nghe nào long chầu, hổ phục ra sao, đặt biệt, huyệt mộ nằm ngay hàm của con rồng, chỉ chờ băo tố hoặc sóng thần, nước tràn lên, đất sẽ sụp lỡ, đổ ụp lên mộ, vậy là coi như con rồng đă ngậm miệng lại, lúc đó, con cháu mặc sức mà phát vương, phát tướng. Tôi làm như chăm chú và thích thú lắm để ông tôi vui ḷng chứ sự tin tưởng chẳng có bao nhiêu.


Từ nhỏ đến lớn, việc dạy dỗ, học hành của anh chị em tôi trong nhà đều do ông tôi lo. Mẹ tôi phải buôn bán tảo tần, không có th́ giờ, vả lại bà rất thương yêu, chiều chuộng chúng tôi, chẳng nặng lời bao giờ nên khi ông tôi mất th́ tôi như ngựa không cương, mặc sức leo lổng, chẳng ai quản lư được cả. Đi học về là vất sách vở, nhào ra sân đá banh, đá banh chán, xuống sông tắm. Buổi tối, ăn xong là xách cây đàn guita đến nhà mấy đứa bạn hát ḥ đến khuya mới về nhà, lăn ra ngủ. V́ dốt toán nên tôi học ban C (văn chương), ra vẻ ta đây nghệ sĩ.


Đến khi đi thi tú tài một th́ trong bụng tôi không có một chữ để làm “hành trang ứng thí”. Sách vở, từ đầu niên học cho đến cuối năm, bài nào tôi cũng thấy mới tinh!


Con người khi gặp khó khăn, không biết giải quyết cách nào mới nghĩ đến những đấng vô h́nh, năn nỉ cầu xin quí vị đó cứu giúp. Tôi tuy không tin những chuyện mơ hồ, nhưng sẵn có lá số tử vi mà ông tôi chấm cho nên tôi giao trách nhiệm thi cử cho ông tôi đảm trách, dù ông tôi không c̣n trên cơi đời nầy nữa. Tôi vẫn tiếp tục lười biếng, tiếp tục ca hát một cách vô tư như con “Ve sầu kêu ve ve, suốt mùa hè…” trong thơ ngụ ngôn của ông La Fontaine.


Nhưng đến nhà bạn bè th́ đứa nào cũng bận học thi và cha mẹ chúng thường đuổi khéo tôi, nên tôi về nhà hát một ḿnh, đi cà lơ thất thểu ngoài đường phố, đến khuya, về nhà lăn ra ngủ.


Thực tâm, tôi cũng muốn học như bạn bè, nhưng bài nhiều quá, học sao cho xuể? Thế là tôi đem tất cả sách vở, tài liệu để lên bàn thờ ông nội tôi, thắp nhang rồi qú xuống, long trọng khấn vái “Ông nội chỉ cho con bài nào sẽ ra trong đề thi, con không có th́ giờ học hết” Khi ngẩn lên, nh́n ảnh ông tôi, quả nhiên tôi thấy h́nh như ông tôi mỉm cười, vậy là tôi yên tâm. Mỗi môn học, tôi lấy quyển sách hay quyển vở, vái ông tôi mấy vái và giở ra, độ năm bài, theo kiểu t́nh cờ và tôi chỉ học có năm bài đó thôi. Môn học nào tôi cũng làm như thế. Vậy mà đi thi, tôi trúng tủ, đậu b́nh thứ. Bạn bè thán phục.


Chúng biết tôi đă dốt lại lười, mà đậu b́nh thứ, trong khi có nhiều đứa thức khuya dậy sớm, học ngày, học đêm, mặt mũi xanh lè v́ mất ngủ mà vẫn rớt?


Chúng thắc mắc, tôi phét lác.

– Sang năm, tú tài hai, tao sẽ đậu tối ưu cho tụi bây coi.


Năm sau, thi tú tài hai, tôi vẫn mửng đó mà làm. Tôi tin ở lá số tử vi của ông tôi đă chấm cho tôi – thi đâu đậu đó – và tin nhất là ông tôi vẫn ở bên tôi, phù hộ tôi, dù tôi không thấy được ông.


Thi tú tài hai gồm hai đợt, đậu thi viết mới vào thi vấn đáp. Thi viết th́ tôi vẫn trúng tủ, nhưng thi vấn đáp, môn vạn vật, tôi bị kẹt. Số là, khi vào vấn đáp, giám khảo thường để sẵn một số câu hỏi trong hộp nhỏ, thí sinh bốc trúng câu nào trả lời câu đó. Ông giám khảo môn vạn vật nầy nghe nói khó tính lắm. Lạng quạng là ông ta đuổi ra và nói “Anh về học lại, sang năm đi thi. Tôi cho anh không điểm” Buổi sáng đó, tôi để cho mấy đứa vào thi trước. Đứa nào thi xong, bước ra, mặt cũng méo xẹo, khiến tôi mất tinh thần, bụng đánh lô tô, miệng cứ lẩm bẩm kêu cứu ông nội tôi phù hộ, độ tŕ. Tôi giở mấy bài tủ ra coi lại, kiểu nhứt chín nh́ bù. Đến khi không c̣n đứa nào nữa tôi mới rón rén bước vào. Ông giám khảo nầy trẻ nhưng coi bộ hắc ám. Mặt hầm hầm như sắp bợp tai thằng thí sinh ngồi đối diện. Tôi tŕnh thẻ học sinh, ông không thèm nh́n, chỉ tay vào cái hộp nhỏ đựng câu hỏi. Tôi tḥ tay bốc một câu, mở ra thấy “Tại sao ban đêm, không nên ngủ dưới tàng cây?”


Tôi tŕnh câu hỏi cho ông ta. Ông ta bảo.

– Nói đi!

Tôi lặng người! Câu hỏi, tôi nghĩ, không có trong sách vạn vật chứ đừng nói trong những bài tủ của tôi. Trong đầu tôi, hoàn toàn không có một chút ư niệm về chuyện đó, nó sạch bóc như tờ giấy trắng. Tôi biết rơ là vong linh ông nội tôi đang ngồi bên cạnh, nhưng chắc chắn ông tôi cũng lắc đầu, thở dài v́ vô phương! Thấy tôi cứ ngồi đực ra, ông giám khảo lại nhắc.

– Nói đi!

Tôi khiếp quá, tự nghĩ nên nói một câu ǵ đó cho không khí bớt căng thẳng, chứ hột vịt th́ chắc chắn tôi đă có sẵn rồi. Bỗng nhiên tôi “liên hệ bản thân” và nói.

– Thưa thầy, ban đêm không nên ngủ dưới tàng cây, v́ khi ngủ dậy người uể oải, khó chịu.

Ông ta ngẩng lên nh́n tôi.

– Sao anh biết?

Tôi thấy le lói một tia hy vọng.

– Thưa thầy, buổi tối, em thường đem ghế bố ra sân ngủ, dưới mấy cây vú sữa, sáng dậy, thấy hơi mệt mỏi trong người.

Ông ta ngước nh́n tôi, mặt lạnh tanh.

– Đây là khoa học thực nghiệm chứ không phải khoa học huyền bí. Anh phải chứng minh bằng công thức đàng hoàng. Anh biết khí ốc xi không? Anh biết cạt bô níc là ǵ không? Viết công thức ra xem?

Tôi găi đầu! Ốc xi th́ tôi viết được, cả đến khí cạt bô níc tôi cũng viết được nữa, nhưng công thức viết thế nào? Thấy đă mớm ư cho mà tôi vẫn ngồi ngẩn ngơ như người thất t́nh, ông giám khảo mở to mắt, ngạc nhiên, có lẽ nghĩ rằng ông đang gặp người ngoài hành tinh, ǵ cũng không biết! Ông cầm thẻ học sinh của tôi lên. Đó là cách đuổi lịch sự. Bỗng nhiên ông nh́n vào thẻ học sinh và hỏi.

– Anh học vạn vật với thầy nào?

– Thưa thầy, em học với thầy Đồng Đen.


Nói xong tôi mới biết ḿnh hớ, biệt danh của các thầy cô là chỉ bọn học tṛ dùng với nhau để phân biệt thầy cô nầy với thầy cô khác, đây lại đem ra nói với ông giám khảo của ḿnh, đúng là tộâi phạm húy! Ông giám khảo trao tôi thẻ học sinh và bảo.


– Gặp thầy Đồng th́ thưa với thầy là thầy B́nh gửi lời thăm. Tôi cho anh bảy điểm. C̣n người nào ngoài kia th́ bảo họ vào ngay. Gần hết giờ rồi!


– Thưa thầy, em là người chót.


Ông giám khảo nh́n lại danh sách và gật đầu. Tôi cúi chào ông ta và đi thụt lùi ra khỏi pḥng.

Bạn thử tưởng tượng xem, tôi như một người đang bị đày xuống hỏa ngục, đời đời bị lửa đốt, đau đớn mà không thể chết được, rồi th́nh ĺnh có ông Phật, ông Thánh nào đó cứu ra khỏi hỏa ngục, c̣n cho lên thiên đường ở nữa. Trước đó, chỉ năm phút thôi, tôi thấy ông giám khảo sao ác ôn quá, ngay sau đó lại thấy ông ta hiền từ như ông Phật! Sướng sao đâu! Tôi sướng đến độ cứ tưởng ḿnh đang bay lơ lửng, tưởng như ḿnh nằm mơ. Năm đó tôi đậu tú tài hai, mà đậu vớt mới đă! Đúng như ông tôi nói “Thi đâu đậu đó!”


Cũng chưa hên bằng kỳ thi vào trường Hành Chánh của tôi sau nầy. Tôi vào Sài G̣n học Luật và học cả Văn Khoa nữa. Sau thấy trường Hành Chánh tuyển sinh viên ban Đốc Sự, tôi cũng nộp đơn, nghĩ rằng sau nầy ḿnh làm lớn (!), phải thông thạo luật lệ và rành về hành chánh. Muốn thi vào trường nầy, tối thiểu phải biết luật Hiến Pháp. Bài b́nh luận chính trị có đủ điểm, trường mới chấm đến các môn thi khác. V́ tin tưởng ở lá số tử vi của ḿnh nên tôi chả thèm để ư đến chuyện bài vở. Một buổi tối, đi coi xi nê về, tiện tay, tôi mua tờ báo Chính Luận, về nằm đọc chờ giấc ngủ. Khi giở trang trong, tôi thấy bài “Hành Pháp” của giáo sư Nguyễn Văn Bông. Không biết xui khiến sao, tôi lại học thuộc bài báo nầy, thuộc từ dàn bài đến từng chữ một. Quả nhiên, mấy hôm sau đi thi, tôi lại trúng tủ, tuy đề thi có hơi khác. Bạn nào học khóa 14 ban Đốc Sự, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh ắt c̣n nhớ rơ đề thi đó. Mà bạn biết thi vào trường Hành Chánh khó cỡ nào không? Năm tôi thi tổng số hơn sáu ngh́n sĩ tử, chen nhau một trăm chỗ ngồi, trong một trăm chỗ đó lại ưu tiên lấy mười sinh viên sắc tộc, mười sinh viên nữ, c̣n lại chỉ có tám mươi chỗ. Nếu tính tỉ lệ th́ c̣n khó hơn thi tiến sĩ thời xưa nữa. Hên cỡ đó bảo sao tôi không tin tưởng vào lá số tử vi của ḿnh được?


Sau bốn năm đèn sách, tôi ra trường, nhưng học dốt quá nên đội sổ (đứng chót). Khi chọn nhiệm sở, mấy đứa học giỏi chọn trước, c̣n lại mấy tỉnh khỉ ho c̣ gáy ở miền giới tuyến và trên cao nguyên cho mấy thằng cầm đèn đỏ, cỡ như tôi. Tôi về địa phương lănh một chức phó quận ở một quận miền núi. Ngồi trong quận đường nh́n ra chỉ thấy đồng bào Thượng, nh́n xa hơn nữa là núi cao rừng thẩm, thỉnh thoảng nghe vọng về tiếng máy bay, tiếng bom đạn.


V́ tin tưởng ở lá số tử vi của ḿnh nên tôi không bao giờ buồn chán. Tôi rất cẩn thận trong cuộc sống cũng như trong công vụ. Tôi đóng đúng vai một ông quan thanh liêm, luôn thương yêu, giúp đỡ đồng bào trong quận. Nói “ông quan thanh liêm” cho oai chứ chức phó quận đâu có quyền hành ǵ, hơn nữa bọn trẻ chúng tôi đều có lư tưởng, chính phủ đào tạo chúng tôi là để phục vụ tổ quốc, phục vụ đồng bào, chỉ nghĩ đến hai tiếng tham nhũng đă xấu hổ với mọi người rồi. Tôi c̣n nghiêm khắc với chính ḿnh. Tôi không bao giờ nh́n đàn bà, con gái dù các cô gái thượng đă đẹp lại để ngực trần, căng cứng, nhởn nhơ đi trước mặt. Tôi cũng không rượu chè, cờ bạc bao giờ. Chẳng phải tôi thánh thiện ǵ, nhưng nghĩ đến tương lai sáng lạn (?) tôi chả dại mà để cho bọn đối lập sau nầy mang đời tư của tôi ra mà bêu riếu.


Thời gian trôi qua, tôi bắt đầu sốt ruột, không hiểu phải bao lâu nữa tôi mới ngồi vào cái ghế tể tướng (thủ tướng)? Nếu cứ làm việc ở nơi hẻo lánh nầy măi, thiên hạ làm sao biết tôi mà mời tôi ra chấp chính?! Rồi th́ tôi được lệnh đi học lớp sĩ quan Thủ Đức. Tôi rất hài ḷng khi nghĩ rằng, khi tốt nghiệp sĩ quan quân đội, tôi là người “văn vơ toàn tài”, sẽ không mặc cảm khi (làm lớn) phải chỉ huy mấy ông tướng lănh.


Măn khóa sĩ quan, tôi được trả về nhiệm sở cũ. Tỉnh điều tôi về làm trưởng ty công vụ ṭa hành chánh tỉnh, là ty chuyên việc quản lư hồ sơ, điều động cán bộ, nhân viên trong tỉnh. Tôi nghĩ bộ máy huyền bí của định mệnh bắt đầu chuyển động và con đường công danh, sự nghiệp của tôi đă mở ra một cách thênh thang đây rồi. Không ngờ ngồi chưa nóng đít ở cái ghế trưởng ty th́ xảy ra vụ sập tiệm năm bảy lăm, tôi chạy thẳng một mạch vô tới Sài G̣n rồi chui vô cái rọ tù cải tạo của việt cộng.


Khi có thông cáo tập trung cải tạo, ủy ban quân quản Sài G̣n ghi rơ là đem một tháng tiền ăn. Ai cũng tưởng học tập một tháng rồi về nên hăng hái xin đi học tập, chen nhau vô cổng (tù) đến nỗi bộ đội phải bắn súng để giữ trật tự. Đến chiều hết giờ, nhiều người ở ngoài cổng, chưa vào kịp, phải trải chiếu nằm ngủ, chờ sáng mai được vô tù sớm! Nơi tŕnh diện học tập cải tạo là các trường học Gia Long, Trưng Vương, Don Bosco (?) Ai cũng tưởng sẽ học ở đó, không ngờ mấy hôm sau, lúc nửa khuya, bộ đội dựng đầu dậy, lùa ra xe tải, chở đi. Xe nào cũng có bộ đội, sát khí đằng đằng, súng lăm lăm chỉa vào mấy cậu ngụy, khiến mấy cậu chới với.


Xe tụi tôi được đưa lên làng cô nhi Long Thành, có tên mới là trại cải tạo 15 NV. Trước đây, làng cô nhi nầy nuôi bọn trẻ mồ côi, khi tụi tôi lên th́ bọn trẻ biến đâu mất cả, có lẽ đă cho tan hàng. Trại gồm hai dăy nhà dài, mỗi dăy có sáu căn, giống như sáu dăy trường học. Bọn tù được nhốt mỗi dăy khoảng trên ba trăm tù. Lúc đông nhất, cả trại có trên bốn ngh́n tù. Giai đoạn đầu, tù được thong thả, ăn xong th́ làm bản tự khai, nghĩa là khai gia phả ba đời, khai làm chức vụ ǵ cho Mỹ, Ngụy, đă phạm tội ác ǵ với cách mạng và nhân dân. Khai xong nộp cho đội trưởng, đội trưởng (cũng là tù) nộp cho nhà trưởng, nhà trưởng (cũng là tù) nộp cho cán bộ quản giáo phụ trách. Ngoài việc tự khai c̣n lên hội trường nghe cán bộ chửi Mỹ, Ngụy rồi về làm thu hoạch, nghĩa là tù cải tạo cũng chửi Mỹ, Ngụy, càng giống cán bộ càng tốt. Buổi tối th́ học hát, những bài hát cách mạng, cũng chửi Mỹ, Ngụy.


Mấy tên tù nầy đóng kịch, ra điều ta đây giác ngộ cách mạng để đánh lừa cán bộ coi tù, v́ biết ngoài cửa nhà tù làm ǵ cũng có cán bộ ŕnh. Đúng y bon, một lần bọn tù chúng tôi hát bài “Giải phóng miền Nam”, đến câu “Vùng lên, nhân dân miền Nam anh hùng…” th́ cán bộ Hai Sự, phụ trách dăy A, th́nh ĺnh xuất hiện ngoài cửa, nạt vào.

– Dẹp, không được hát bài ấy nữa. Miền Bắc không anh hùng sao? Cấm hát. Ai hát bài ấy, tôi cùm đầu!



Vào nhà tù, tôi chưng hửng! Tể tướng, thủ tướng đâu chẳng thấy mà làm thằng tù không biết ngày nào ra? Khổ nổi, cán bộ cộng sản lại bảo “Ty Công Vụ” là công an, mật vụ, kết tội nặng, đày ra Bắc cho chóng chết.


Tháng đầu tiên trong trại cải tạo 15 NV được coi là thời sướng nhất trong đời thằng tù cộng sản. Ăn uống đă có nhà thầu Chợ Lớn lo, v́ đă đóng một tháng tiền ăn. Bữa nào cũng thịt cá ngon miệng, lại sẵn căn tin, cậu nào có lận theo tiền th́ mua cà phê, kẹo bánh. Buổi chiều kéo nhau ra bên hông nhà, nấu cà phê, nhâm nhi, tán phét, tự coi như đi nghỉ hè một tháng. Nhiều ông c̣n bàn chuyện sau một tháng về nhà sẽ làm ǵ sinh sống, v́ cách mạng vô th́ coi như bị thất nghiệp. Ngây thơ đến thế, mất nước cũng phải thôi.


Trong trại cải tạo nầy có rất nhiều tay rành tử vi, đẩu số. Những người có học mà nghiên cứu một vấn đề ǵ, tất phải rộng rải, sâu sắc lắm. Thế nên, nhân một lúc các tay tổ tử vi họp nhau sau hè, nói chuyện tướng số, tôi mới đem cái lá số của tôi ra và thắc mắc. Ai cũng hỏi tôi có chắc là đúng ngày sinh, tháng đẻ, có đúng giờ chào đời của tôi không? Tôi xác nhận là đúng y trăm phần trăm, họ bấm tay như mấy thầy bói mù, có người đem tờ giấy ra, vẽ ngang, vẽ dọc. Rồi ai cũng ngớ ra, lá số của tôi quả có chuyện lạ! Rơ ràng nhất phẩm triều đ́nh nhưng lại ở tù, mà tù cộng sản th́ chỉ có nước mục xương, hi vọng ǵ được thả ra. Họ căi nhau như mổ ḅ, cuối cùng một ông hỏi tôi, từ trước đến giờ có đóng kịch, hát bội, cải lương lần nào chưa? Có đóng vai thừa tướng, tướng quốc, thủ tướng lần nào chưa? Tôi quả quyết là chưa. Ông ta bảo, sau nầy tôi nên theo gánh hát và đóng vai thừa tướng th́ xuất sắc lắm. Một ông khác, lớn tuổi, hỏi tôi một cách nghiêm trang.


– Cậu biết hiện nay cậu làm chức vụ ǵ trong trại nầy?

– Tôi làm đội trưởng.

– Cậu có biết, dưới tay cậu có những ai không?

Tôi kể tên mấy ông trại viên trong đội tôi. Ông A, ông B, ông C…

Ông ta lại hỏi.

– Mấy ông đó, v́ sao vô đây cậu có biết không?

– Th́ ông A làm thẩm phán, ông B làm dân biểu, ông C làm giám đốc nha…

Ông bạn tù giải thích.

– Thủ tướng chỉ làm xếp ngành hành pháp thôi. Đây cậu quản lư cả ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp, lớn hơn thủ tướng. Vậy là cậu làm tướng quốc, tể tướng đúng với cái lá số của cậu rồi, c̣n phàn nàn ǵ nữa!?

Tôi nổi xùng.

– Các ông đó đâu c̣n làm quan chức ǵ?

– Cậu thấy, thông báo tập trung cải tạo từ phó quận đến tổng thống. Họ nhốt chức vụ vào đây chứ có nhốt tên A, tên B nào đâu. Cậu làm đội trưởng, là làm xếp mấy quan chức đó, vậy cậu không phải tướng quốc th́ làm ǵ?


Cả bọn cười vang, nhưng tôi không cười. Cha lốc cốc tử nào bên Tàu, ngày xưa, đă chơi cho tôi một cú đau điếng. Hay là con rồng chưa khép miệng để nuốt ông tôi vô bụng cho con cháu phát vương, phát tướng? Lúc đầu tôi nghĩ như thế, cho đến khi bị đày ra Bắc tôi mới hoàn toàn thất vọng. Sau một tháng, đă hết tiền ăn mà tù đă nộp, chúng tôi bắt đầu ăn “cơm” tù để hiểu thế nào là thằng tù cải tạo cộng sản.


Từ trại tù Long Thành, chúng tôi lần lượt, mỗi đứa được lănh một cái bao bố, (là loại bao chỉ xanh có thể chứa đến một trăm kư gạo), nghe cán bộ bảo để đựng vật dụng cá nhân, nhưng có người lại bảo để cho thằng tù vô bao bố, thả xuống biển cho ṃ tôm được nhanh gọn, v́ thực sự, chúng tôi có đem ǵ theo đâu (một bộ đồ, vài cái quần đùi, bàn chải đánh răng…) mà phải dùng bao bố?


Chúng tôi xuống tàu thủy, ra Bắc. Lúc lên bờ, bị “nhân dân” đứng chờ sẵn, mắng nhiếc và ném đá nữa, nhưng khi tù lên vùng rừng núi, đi lao động, gặp đồng bào, họ lại bảo “Nhân dân miền Bắc chờ các ông ra giải phóng, không ngờ các ông ra làm thằng tù!”

Tôi chẳng bao giờ để ư đến những chuyện đó, cũng chẳng suy nghĩ, lo lắng cho tương lai bản thân. Nhưng có điều lạ là đi đến trại tù nào, tôi cũng bị cán bộ chỉ định làm đội trưởng, từ chối (căi lệnh cán bộ) là đi cùm ngay, mà dưới quyền tôi, bao giờ cũng là các ông, trước đây là quan lớn trong các ngành hành pháp, tư pháp, lập pháp… đủ cả.

Gần mười năm tù, tôi được thả về. Ở Sài G̣n, tôi đạp xích lô, bán vé số, sửa xe đạp sống qua ngày. Tôi cố quên cái lá số tử vi của ḿnh, tôi cũng rất cảnh giác, tuyệt đối không bao giờ thay mặt cho ai, không trưởng toán, tổ trưởng nào cả. Tôi sống một ḿnh, và cũng nghĩ rằng cái lá số tử vi của tôi chỉ là những chuyện rắc rối mà mấy chú ba tàu đặt ra để lừa phỉnh, dọa nạt những người ngu dốt, kém hiểu biết để kiếm tiền mà thôi


Thế rồi có vụ HO, tù được đi Mỹ. Tôi nghĩ, giỏi lắm tôi làm thằng cu ly. Tiếng tây, tiếng u tôi nói như thằng ngọng th́ chỉ huy được ai, nên tôi yên trí.


Thị trấn tôi ở, thuộc vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, tuy không đông lắm nhưng rất xô bồ. Đủ thứ người. Da đen cũng có, Mễ cũng có, Á Châu cũng có. Lộn xộn, bát nháo. Tôi ở trong một chung cư đông người Việt, dơ bẩn, nhiều tệ đoan xă hội. Trộm cắp, hút xách, đánh lộn, ngày nào cũng xảy ra. Đậu xe, khóa cẩn thận, nhưng chúng thấy trong xe có ǵ vừa ư là đập kiếng xe, lấy đi. Đôi khi chúng ăn cắp xe để chở những thứ quốc cấm như x́ ke, súng đạn hoặc để đi ăn cướp, bắt cóc. Nhà có con gái, khuya chúng đập cửa kiếng vô ṃ con người ta, bọn nhỏ la lên, cha mẹ chạy ra, mở đèn, chúng ngang nhiên mở cửa chính đi ra, chẳng ai dám làm ǵ v́ sợ chúng trả thù. Bọn chúng cùng sắc tộc với nhau th́ mặc kệ, nhưng v́ người Việt hiền lành, chúng quậy luôn cả người Việt. Thấy thế tôi nổi xùng, vận động đồng bào người Việt tổ chức thành một cộng đồng nhỏ, có ǵ binh vực, giúp đỡ nhau. Bọn bất lương động đến người Việt là tất cả đồng ḷng chống trả hoặc gọi cảnh sát đến chỉ tận mặt. Từ đó, chúng chừa người Việt, không quấy phá nữa. Các chung cư quanh đấy, người Việt cũng theo gương mà đoàn kết lại.


Những dịp lễ, tết, cộng đồng người Việt họp nhau tổ chức chợ tết, tổ chức các ngày kỷ niệm truyền thống… rồi tiến đến thành lập một cộng đồng lớn, bầu cử hội đồng quản trị, ban chấp hành, xin giấy phép lập hội để đủ tư cách liên lạc với chính quyền địa phương.

Đến đây th́ tôi tự động rút lui. Tôi không muốn đại diện hay chỉ huy ai cả. Tôi ngán chức tước lắm rồi. Nhưng nhiều người thấy tôi c̣n trẻ lại có thiện chí nên năn nỉ tôi tham gia ban chấp hành. Từ chối măi không được, tôi chấp nhận v́ nghĩ rằng, ḿnh không đi họp, họ sẽ chán, t́m người khác thay thế. Nhưng rồi v́ một nguyên nhân mà tôi lại bon chen, cố cho được chức chủ tịch ban chấp hành.


Số là trong ban chấp hành có một người đẹp. Với người khác, không biết thấy cô ra sao nhưng với tôi, mới gặp lần đầu tôi đă ngớ người, như bị cô bắt mất vía. Người cô cao ráo, trắng trẻo, mắt lá răm, má lúm đồng tiền, răng trắng đều, môi hồng tự nhiên. Khi cô tṛ chuyện với ai, tôi la cà đến, nh́n sững miệng cô, mặt ngớ ra, ai cũng thấy. Sở dĩ mấy ông bà mời cô vào hội v́ cô rất thiện chí với đồng hương lại rành tiếng Anh, trước đây, khi c̣n ở Việt nam, cô là giáo sư Anh văn. Cô thường giúp đỡ, hướng dẫn những người mới qua Mỹ đi làm giấy tờ, xin việc làm… Cô được bầu làm phó chủ tịch ngoại vụ, lo liên hệ với chính quyền địa phương và các cộng đồng Á Châu khác. Cô c̣n độc thân, là con gái một ông cựu thẩm phán (trước bảy lăm). Gia đ́nh cô có một nhà hàng rất đông khách, nhất là về ban đêm. Ban ngày cô rảnh rỗi, lo việc cộng đồng.


Từ khi lên chức chủ tịch, tôi xin làm buổi tối (tôi làm cu li trong một tiệm buôn), để ban ngày có dịp cùng cô lo việc thiên hạ. Đi đâu tôi cũng năn nỉ cô đi theo, viện lư do không rành tiếng Anh. Lúc nào cô cũng vui vẻ, nhưng khi chỉ có ḿnh tôi với cô trên xe, cô rất nghiêm trang, mắt nh́n thẳng phía trước, tôi pha tṛ, cô không cười, như đề pḥng tôi đi quá trớn điều ǵ.


Nhưng khi đă yêu mà phải làm thinh măi, tôi không chịu được nên t́m dịp tỏ t́nh. Nhân một hôm ra phi trường đón một gia đ́nh HO sắp xuống máy bay, trong lúc chờ đợi, tôi làm bộ buồn rầu báo cho cô biết là tôi sẽ qua tiểu bang khác. “Ở đây buồn quá!” Cô hỏi “Sao lại buồn?” “Tôi thất t́nh nên buồn” “Anh yêu cô nào mà bị từ chối. Phải không?” “Đúng rồi. Tôi năn nỉ cô ta yêu tôi, nhưng cô lắc đầu” Cô ṭ ṃ “Anh có thể cho tôi biết cô nào không? Tên ǵ? Dung nhan ra sao? Có lẽ đẹp lắm mới lọt mắt xanh một người khô khan như anh” Tôi phịa ra một chuyện t́nh “Cô ta tên Ni, con gái ông Nam, mới đến Mỹ được ba tháng nay. Cô ta cao ráo, mắt lá răm, má lúm đồng tiền. Khi cô cười nói th́ miệng cô đẹp… như tiên” Cô cười “Anh tả, tôi cũng mê theo anh. Tôi biết gia đ́nh ông Nam, có đưa hai ông bà đi làm giấy tờ, nhưng các con của họ th́ tôi không để ư. Khi nào có dịp đến gia đ́nh ông Nam, tôi sẽ t́m hiểu cô Ni và tỏ t́nh giùm anh lần nữa. Đàn bà, con gái với nhau dễ thông cảm. Nhưng nếu đẹp như anh tả th́ anh không nên hi vọng ǵ” Thấy cô thản nhiên, tôi biết ḿnh đă thất bại nên nín thinh.


Năm đó, khoảng tháng chạp âm lịch, ban chấp hành họp bàn việc tổ chức chợ tết cộng đồng. Sau khi phân công, phân nhiệm, tôi báo sẽ đi tiểu bang khác, đề nghị bầu chủ tịch mới. Mọi người ngạc nhiên hỏi lư do, tôi nói “Cô phó chủ tịch biết rơ chuyện nầy. Hôm trước tôi có tâm sự với cô. Tôi yêu cô Ni, con gái ông Nam, nhưng bị từ chối. Quê quá, lại buồn nữa nên tôi sẽ qua tiểu bang khác” Mọi người cười nói, bàn tán xôn xao, họ đề nghị cô phó chủ tịch làm bà mai dong, đến nhà ông Nam năn nỉ cô Ni chấp nhận t́nh yêu của tôi. Tôi cười “Cô phó chủ tịch hay bất cứ ai năn nỉ được cô Ni chấp nhận tôi, tôi xin ghi ơn suốt đời và hứa sẽ ở lại phục vụ đồng hương cho đến khi nào quí vị đuổi tôi ra khỏi hội” Cô phó chủ tịch hứa sẽ cố gắng, nhưng cô phải đến nhà ông Nam t́m hiểu cô Ni ra sao trước đă. Cô hẹn, tuần sau, khi họp ban chấp hành kiểm điểm tiến tŕnh chợ tết, cô sẽ cho biết kết quả.


Tuần sau, mới vào họp mà mọi người đă sốt ruột hỏi công tác xe duyên của cô phó chủ tịch đến đâu? Kết quả ra sao? Cô đứng lên vừa cười vừa hỏi tôi “Anh tả lại cô Ni, người đẹp làm anh say mê, dung nhan ra sao?” Tôi cũng cười và nói “Cô Ni cao ráo, mặt trái xoan, mắt lá răm, má lúm đồng tiền…Đẹp như tiên” Cô phó chủ tịch, đúng là người vô t́nh, vẫn cười “Xin thưa với quí vị. Tôi có đến nhà ông Nam, gia đ́nh ông ta có năm người con, chỉ duy nhất một cô con gái, tên là cô Ni. Nhưng quí vị biết sao không? Cô Ni chỉ là con bé năm tuổi. Làm sao mà cao ráo được? Quí vị bị anh chủ tịch đánh lừa rồi. Lư do đi tiểu bang khác không phải v́ thất t́nh cô Ni đâu” Mọi người lao xao bàn tán, bỗng một bà kêu lên “Mắt lá răm, má lúm đồng tiền, người cao ráo…Đẹp như tiên. Đó là cô phó chủ tịch.” Cô phó chủ tịch tái mặt, đứng lên, đến trước mặt tôi, ném mạnh vào tôi quyển sổ tay và cây bút đang cầm trên tay rồi chạy ra khỏi pḥng họp. Cô vừa chạy vừa khóc.


Từ đó, cô không họp hành, sinh hoạt ǵ trong cộng đồng nữa.

Sau hôm chợ tết, ban chấp hành lại họp để nghe kết quả chợ tết, rút ưu, khuyết điểm. Xong buổi họp, tôi ngỏ lời từ giả mọi người để ra đi “Xin vị nào, có gặp cô phó chủ tịch, nói giùm tôi lời xin lỗi. Tôi c̣n ở đây mà gặp cô th́ mắc cỡ để đâu cho hết” Bà hôm trước phát giác người đẹp như tiên là cô phó chủ tịch lắc đầu nói “Anh đi đâu? Ở đây, tiếp tục phục vụ cộng đồng với chúng tôi. Mọi việc giải quyết xong cả rồi. Hôm trước tụi tôi đến thăm gia đ́nh cô phó chủ tịch, có nói chuyện của anh. Ông bà cụ thân sinh cô ta coi bộ mến anh lắm. Họ nói cô con gái cũng thường nói về anh, rằng anh đàng hoàng, đứng đắn, có thiện chí, hết ḷng giúp đỡ cộng đồng. Họ hứa sẽ thuyết phục cô con gái. Kết quả gần trăm phần trăm rồi. Ít lâu nữa, chồng làm chủ tịch, vợ phó chủ tịch, đúng là ban chấp hành gia đ́nh trị”


Mấy ông kia cũng trấn an tôi “Anh yên tâm. Chúng tôi với bố cô ta là bạn tù cả chục năm với nhau, nói một tiếng là xong ngay. Gia đ́nh đó rất nghiêm khắc, bố mẹ bảo sao con cái phải vâng lời. Hơn nữa, anh được khen là đứng đắn, có tư cách, từ thời c̣n trong tù…” Tôi phát ngượng “Quí vị có cảm t́nh mà nói vậy thôi, chứ ông bố cô ta có gặp tôi lần nào đâu mà biết để khen tặng quá lời như vậy!” Họ cười “Anh chỉ thấy người đẹp, biết người đẹp chứ đâu có biết ai. Hay là anh làm bộ không biết tụi nầy. Ông bố cô phó chủ tịch và tụi nầy cùng đi tù cải tạo ngoài Bắc với anh. Chuyển trại, đổi trại… đi đâu, anh cũng làm đội trưởng tụi nầy”


Tôi ngớ ra một lúc mới hiểu. Gần hai mươi năm rồi, ai cũng thay đổi, mấy vị nầy lớn tuổi, nếu tóc không rụng hết th́ cũng bạc phơ, hơn nữa, qua xứ Mỹ, các vị không c̣n là những tù nhân trơ xương, đi đứng xiêu vẹo, lờ quờ mà mập tṛn, nhanh nhẹn, hoạt bát. Vả lại, không ai muốn kể lại, nhắc lại thời đi tù cộng sản, là những ám ảnh chua cay trong đời, nên tôi không nhận ra (trước đây) họ đều là bạn tù với tôi.


Sau khi cưới vợ, là cô phó chủ tịch ngoại vụ, tôi tiếp tục làm xếp quí vị (cựu) quan lớn đó, cũng đầy đủ hành pháp, tư pháp, lập pháp. Tôi nói với vợ tôi “Anh không phải là chủ tịch cộng đồng. Anh là tể tướng, tướng quốc như thời Đông Châu Liệt Quốc, Tam Quốc bên Tàu ngày xưa. Lá số tử vi của anh khẳng định như vậy”.


Phạm Thành Châu
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	Lá%20Số%20Tử%20Vi.jpg
Views:	0
Size:	121.4 KB
ID:	1457330  
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (4 Weeks Ago), longhue (1 Week Ago), trungthu (4 Weeks Ago), Xuantrang (1 Week Ago)
Old 1 Week Ago   #7
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 826
Thanks: 29
Thanked 1,249 Times in 531 Posts
Mentioned: 8 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 354 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5tbbt Reputation Uy Tín Level 5
Reputation: 6220
Default

Hồn Ma Trong Bệnh Viện - BS Liêu Vĩnh Bình

Từ hồi c̣n nhỏ tôi đă vốn ghét các chuyện ma, v́ tôi nghĩ rằng người ta chỉ bịa đặt các chuyện ma để hù những kẻ yếu bóng vía hoặc đàn bà con nít mà thôi. Với tôi th́ làm ǵ có ma, nhất là hồi nhỏ tôi vốn là một đứa trẻ rất ngỗ nghịch, hay phá làng phá xóm, cho nên tôi c̣n bày đặt ra nhiều cách nhát ma cho thiên hạ sợ mà lấy làm thích thú nữa ḱa.

Thí dụ như hồi lúc tôi mới có 10 tuổi thôi, là tôi đă nhát ma hàng xóm rồi. Tôi c̣n nhớ rơ h́nh ảnh lúc đó lắm. Khi đó ở xéo xéo bên tay trái nhà tôi có một con hẻm khá lớn nhiều người thường qua lại, đầu hẻm có một cây nhàu to lắm, trái chín trông giống như trái ổi trăng trắng dài dài ăn rất thơm và ngon. Thấy tôi thường trèo lên cây nhào vừa tập làm Tarzan vừa lén hái trái ăn, bà Tư hàng xóm hù tôi là cây nhào này có ma thường hiện ra chọc phá người ta vào ban đêm để cho tôi sợ mà đừng leo lên nữa. Không dè bà găi đúng chỗ ngứa, thế là tôi nghĩ ra cách làm ma để nhát thiên hạ ngay.




Tối đó tôi đổ một ít nước vào trong cái bong bóng màu trắng cho nằng nặng, xong rồi phồng má thổi cho nó căng lên, buộc chặt lại, kế đó tôi cắt vài sợi giấy báo dài độ nửa thước, cột vào đuôi bong bóng cho nó trở thành 1 cái đuôi dài ḷng tḥng, sau đó th́ tôi cột vào 1 sợi chỉ đen thật dài, chờ lúc trời thật tối, tôi ôm cái bong bóng đó trèo lên cây nhào cành lá chằng chịt, gió reo vi vút giữa đêm tối mênh mông; nhưng nhằm nḥ ǵ, dễ quá mà, cành nhào nào mà tôi không thuộc nằm ḷng, leo trèo mỗi ngày mà. Tôi máng cái bong bóng lên 1 cành nhào cao, xong rồi nối sợi chỉ đen dài xuống đất, căng ngang con hẻm, hy vọng người nào đó đi ngang qua sẽ đá vào sợi chỉ làm đứt dây, cho bong bóng rơi xuống. Tôi nhẹ nhàng trở về căn gác đàng trước nhà, cuốn tṛn người trong cái mền mỏng, nằm im ĺm, thích thú, nín thở ŕnh xem.




Trời đêm đó không trăng, vài ánh sao le lói tít tận trời cao không thể nào mang ánh sáng đến chỗ này được. Con hẻm khi đó tối lắm, một vài ngọn đèn dầu leo lét bên khung cửa sổ nghèo của mấy căn nhà hàng xóm, không những chẳng soi sáng được lối đi mà c̣n làm cho khung cảnh trở thành âm u ma quái dễ sợ. Thỉnh thoảng từng cơn gió thốc ùa qua, làm cho cành lá run rẩy, tạo nên những tiếng th́ thào như những lời oán than rên rỉ từ cơi u minh xa thẳm vọng về.




Chừng độ nửa tiếng đồng hồ sau đó, từ căn gác trong nhà, tôi nín thở nh́n ra đường hồi hộp chờ đợi v́ thấy chị Thu Tàn với anh Thái Đức, nhà ở trong đường hẻm đi chơi khuya đang về gần tới. Hai người này th́ bồ với nhau khắn khít lắm, chị Thu Tàn th́ nhờ nước da bánh ít trần, thân h́nh gầy g̣ ốm yếu như lá úa mùa thu nên trông khá đẹp, nhưng anh Thái Đức th́ mặt mụn, tóc rối bù xù coi có vẻ du côn và thường bắt nạt lũ con nít chúng tôi. Tôi thấy anh Thái Đức vừa đi vừa khua tay múa chân có lẽ đang tưởng tượng ra ḿnh là một vị anh hùng nào đó để lấy le với người đẹp.




Khi hai người đi ngang qua đường hẻm, chân đá vào sợi chỉ làm đứt sợi chỉ, một tiếng “Phụp” khô khan vang lên trong đêm tối, quả bong bóng trắng lù lù hiện ra giữa trời khuya từ trên cành nhào lao xuống, lạng qua lạng lại, kéo theo những sợi giấy báo dài phất phơ, đập vào nhau kêu lẹt xẹt, quờ quạng như những bàn tay ma quái chờn vờn, dang ra muốn chộp lấy hai người. Tôi thấy anh Thái Đức im lặng không nói một lời, lập tức co gị lên cổ, bỏ người yêu chạy trối chết ḥng cứu lấy thân, đôi giày mới tinh bóng lưỡng, mua hồi tuần trước, đạp bừa lên mấy cái vũng śnh trong con hẻm nghe śnh sịch, như tiếng đề ba của đạn pháo kích, phá tan cái tĩnh mịch của đêm trường.




C̣n chị Thu Tàn th́ la bài hải như bị ma rượt, vừa chạy theo anh Thái Đức vào sâu trong bóng đêm của con hẻm mà trong ḷng vừa nguyền rủa người t́nh bội bạc, mặt mày coi cô hồn mà trong ḷng th́ nhát như thỏ đế, khi ôm ấp ḿnh trong tay th́ hứa hẹn chăm lo bảo bọc đủ điều, đến chừng gặp hoạn nạn th́ vội vàng vất người yêu bé bỏng lại làm con vật tế thần, c̣n ḿnh th́ vắt gị lên cổ lo chạy thoát thân.




Tôi th́ cười đến đau bụng, nhưng cố nín không dám phát ra thành tiếng, vài phút sau tôi len lén chạy ra t́m cái bong bóng đem về x́ hơi ra cất lên.




Câu chuyện anh Thái Đức với chị Thu Tàn bị ma từ trên cây nhào nhảy xuống bắt được đồn rùm lên, từ đó ngoài tôi ra không ai dám đi ban đêm một ḿnh ngang qua cây nhào thần kỳ bí hiểm đó nữa. Mấy tuần sau tôi thấy có một cái bàn thờ màu đỏ nho nhỏ đặt ở dưới gốc cây nhào, chiều chiều bà Tư c̣n ra đó cắm nhang và lâm râm khấn vái vị thần hay con ma dữ đêm đó nhớ về pḥ hộ cho bà sống thêm vài chục năm nữa để chăm lo cúng kiếng cho ngài.




Đến khi lớn tôi phải lên Sài G̣n học, ở trọ tại nhà ông dượng bà cô ở gần sân banh Cộng Ḥa. Ông dượng tôi có một cô cháu họ xa mướn từ dưới quê lên giúp việc nhà, tên là Oanh, cô này chừng 16, 17 tuổi, mặt tṛn tṛn, tóc đen nhánh, xỏa dài xuống tới giữa lưng, hai má lúm đồng tiền khi cười trông rất có duyên. Hôm đó cả nhà đi coi hát cải lương, chỉ có tôi và con Oanh ở nhà. Tôi ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ trên gác để học bài thi, học hoài không vô, chán quá bèn nghĩ đến tṛ giải trí.




Biết con Oanh sợ ma nên tôi nghĩ ra cách làm ma nhát nó chơi. Tôi bèn lấy một khúc cây tṛn nhỏ, dài độ 2 thước, đặt nằm giữa cái mùng trắng, trong cái mùng tôi để cái gối trắng, cột cái gối vào giữa khúc cây có cái mùng trắng trùm kín lại; khi khúc cây này được nâng lên th́ nó kéo theo cái mùng trắng trông như 1 người khổng lồ mặc áo trắng toát đang dang hai tay ra, có cái đầu to tướng làm bằng cái gối lắc lư hung dữ. Sau đó tôi lấy một sợi dây thật dài cột khúc cây có cái mùng, luồn qua cái khoen tṛn có sẵn trên cây đà giữa nhà, kéo dài qua bên góc bàn là chỗ tôi núp trong đó, xong tôi tắt hết đèn chỉ để lại một bóng mờ mờ, ảo ảo. Thỉnh thoảng tôi lấy vài món đồ thẩy lên cho nó rớt xuống sàn gỗ phát thành những tiếng kêu lộp cộp bất thường.




Thế là con Oanh phải ṭ ṃ lên gác xem coi cái ǵ. Khi thấy nó bước lên khỏi thang lầu th́ tôi kéo mạnh sợi dây, khúc cây kéo cái mùng bay lên nóc nhà như một bóng ma trắng dang hai tay dài ra chợt như muốn bóp cổ nó, thêm vào đó cái đầu to tướng đang trùm vải trắng toát của con ma lắc lư trông thật dễ sợ, như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Trong cái ánh sáng lờ mờ của đêm tối, th́ cái mùng y hệt như một con ma dữ trong các truyện kinh dị hiện về. Thế là tôi nghe nó té cái đụp, cũng may là sàn nhà bằng gỗ, nên không bị bể đầu, găy tay ǵ, nhưng nó nằm im ĺm không c̣n nhúc nhích cục cựa ǵ hết. Bật đèn lên th́ thấy nó nằm dài như một thây ma, mặt trắng bệch, mấy sợi tóc rối đen dài che ngang mặt như người đă chết làm cho hồn vía tôi lên mây, chưa kịp cười được một tiếng nào cả. Eo ôi! con Oanh mà có bề ǵ th́ đời tôi sẽ đi vào ngơ cụt từ đây, v́ ông dượng tôi đâu có tha cho cái tội tày trời này.




Tôi lồm cồm ngồi xuống, tḥ tay nâng đầu nó dậy, cả người nó mềm như cọng bún làm tôi càng sợ nó chết, tôi nâng tay để đầu nó nằm trên đùi tôi, bao nhiêu lần học CPR về hồi sinh cấp cứu ở mấy khóa huấn luyện Quân Sự Học Đường và ở trường Y Khoa hiện ra như chớp trong đầu tôi, nhất định là phải mang hết tài học của ḿnh ra để cứu một mạng người (... đồng thời cũng cứu luôn mạng ḿnh). Vừa mới cúi xuống định thổi hơi vào miệng cho nó sống lại, nhưng nh́n thấy đôi môi đo đỏ he hé mở như đóa hoa hồng, c̣n cặp mắt th́ nhắm nghiền như say ngủ, ngực nó im ĺm không động đậy, nếu có c̣n thở th́ rất ư là nhẹ, tim tôi đập th́nh thịch như người mới chạy bộ 100 cây số trở về, tôi sợ lắm, sợ v́ nó có thể chết nếu không cứu kịp, run v́ biết rằng tôi không thể nào làm CPR trên cái môi hồng hé hé như nụ hoa non này được.




Càng lớn lên, kỹ thuật nhát ma của tôi càng tinh vi, càng y như thật, nếu không v́ khuôn khổ hạn hẹp của tờ báo này, th́ tôi kể ra thêm 10 trang nữa cũng chưa hết, mà chuyện nào cũng đều hấp dẫn, chuyện nào cũng rất là rùng rợn.




Nhưng... gieo nhân th́ có ngày gặt quả, nhát ma người ta cho đă, đến phiên ḿnh th́ gặp ma thật. Tôi c̣n nhớ đêm đó tôi trực tại bệnh viện Hồng Bàng...




Trước khi đến bệnh viện Hồng Bàng tôi đă nghe các đàn anh nói là bệnh viện này có nhiều ma lắm. Tôi cũng đă đọc nhiều truyện ma của các bác sĩ đi trước viết từ trong bệnh viện này. Nhưng tôi chỉ mỉm cười, nhún vai, trong bụng nói rằng chỉ có tôi mới nhát ma người ta thôi, chớ ma nào mà dám nhát tôi. Nếu mà có ma thật như trong những truyện Liêu Trai Chí Dị th́ tôi càng mong được gặp v́ ít ra đời ḿnh cũng c̣n có được những ngày vàng son rực rỡ bên cạnh những con ma duyên dáng xinh đẹp hiện ra chăm sóc cho ḿnh vài hôm như trong những truyện kinh dị đó, rồi sau đó có lên thiên đàng luôn cũng được.




Bệnh viện Hồng Bàng chuyên về bệnh lao phổi, nằm ở góc đại lộ Hồng Bàng và đường Triệu Đà. Bệnh viện rất rộng có nhiều dăy trại bệnh, mái lợp ngói đỏ cũ kỹ, 1 hoặc 2 tầng âm u lạnh lẽo cất theo kiểu Tây từ hồi Pháp c̣n cai trị ở VN, chỉ có 1 khu ở cuối bệnh viện mới cất sau này là rất khang trang, trang bị đầy đủ tiện nghi cho cả 4 tầng lầu sạch sẽ, lầu 2 dành cho sinh viên của các trường đại học ở Sài G̣n đến chữa bệnh, có cái cầu thang rộng răi ngăn đôi, bên phải là khu sinh viên nam, bên trái là khu sinh viên nữ.




Trong bệnh viện có những lối đi bộ quanh co ngoằn ngoèo, nối từ trại bệnh này sang trại bệnh khác, bề ngang độ hơn 2 thước, nơi th́ tráng nhựa, nơi th́ trải đá mịn, nhưng tất cả đều loang lở v́ không được tu bổ lâu ngày. Hai bên những con đường nho nhỏ quanh co này là những cây c̣ng to lớn, có cây lớn đến đổi 2 người ôm không hết, cành lá xum xê, dày đặc, che kín lối đi, ngay cả ban ngày mà cũng đă thấy rờn rợn, lạnh lẽo, âm u. Đây đó có những lùm bụi cao độ 1, 2 thước chen chúc nhau đủ thứ lá to lá nhỏ, lá dài lá ngắn, xanh đậm xanh lợt mọc vô trật tự... như cố t́nh che dấu các khu trại bệnh với tường quét vôi vàng ẩn hiện ở xa xa. Xung quanh bệnh viện là hàng rào làm bằng những cây song sắt đen x́ cao khoảng 2 thước, trên có mũi nhọn như mũi tên, chỗ c̣n sơn, chỗ đă rỉ sét.




Phía hàng rào ở bên đường Triệu Đà có một cái miễu nho nhỏ xây bằng gạch đỏ, ngói xanh, dựa lưng vào bệnh viện, lư hương bên trong đó có cắm rất nhiều chân nhang đỏ c̣n mới, và một nải chuối xanh, một cái b́nh trà bằng đất nâu đen và vài cái chung nho nhỏ, trông như có vẻ được cúng kiếng thường xuyên. Người ta nói bệnh nhân trong bệnh viện này tự tử nhiều lắm, v́ các hồn ma phải kiếm người khác thay thế mới đi đầu thai sang kiếp khác được, nên họ phải thờ cúng để khỏi bị các oan hồn này quấy nhiễu. Riêng tôi th́ nghĩ là những bệnh nhân bị lao phổi tinh thần họ rất sáng suốt, nhưng biết rằng bệnh của ḿnh (hồi đó) chữa hoài không hết, nhà cửa túng thiếu, tiền bạc không c̣n, mọi người xa lánh, nên phần lớn chán nản mà t́m đến cái chết để phủi sạch nợ đời.




Đêm đó tôi trực có một ḿnh, phải đi tới đi lui từ trại bệnh này sang trại bệnh khác dưới những hàng cây âm u lạnh lẽo đó. Lúc thường th́ tôi buồn ngủ sớm lắm, nhưng tối đó tôi tỉnh táo vô cùng, v́ hồi chiều trước khi vào trực tôi chiều thằng Tâm, bạn học chung lớp, để đi đến quán cà phê Thúy Vân ở đầu ngơ, có cô hàng cà phê xinh xắn mà nó mê lắm, nhưng không dám đi một ḿnh. Quán này chỉ có bán cà phê phin thôi, nên tôi đành phải uống một ly cà phê đắng, cắn răng nghe hết mấy bản nhạc t́nh buồn, thêm vào đó nh́n cái mặt u sầu, thất t́nh của nó, tôi càng thấy chán đời, bày đặt yêu đương làm chi cho khổ tấm thân. Phần tôi, tôi biết chắc chắn là ly cà phê này sẽ làm cho tôi không ngủ được đêm nay, nhưng không sao, bề nào tôi cũng phải thức trực mà, điều tôi không ngờ là ly cà phê đắng này lại làm tôi tỉnh táo và sáng suốt vô cùng, cho nên chuyện tôi gặp ma không phải là chuyện mơ ngủ đâu.




Lúc đó là khoảng 12 giờ khuya, tôi được gọi sang một trại bệnh thật xa, ở cuối nhà thương, để kư giấy khai tử cho một ông già khoảng gần 60 tuổi. Ông này bị lao phổi rất nặng, lâu ngày ăn uống không được, thân thể gầy g̣, khô héo c̣n da bọc xương, hai ngày trước đây căn bệnh đă ăn lan vào các mạch máu trong cuống phổi, nên ông ho ra máu nhiều, do đó người nhà chở từ Bến Lức lên để vào nhập viện, ai cũng biết là ông không sống được lâu.




Nhưng đêm nay, lựa đúng cái đêm tôi trực th́ ông chết, chết đúng nửa đêm, làm tôi phải đi lang thang giữa trời khuya lạnh lẽo đến cái trại bệnh xa xăm của ông để khám nghiệm, sau khi chắc chắn là tim phổi và hệ thần kinh năo bộ đều đă ngưng làm việc th́ mới dám kư tên vào tờ giấy khai tử để bác y công đẩy cái xác không hồn này xuống pḥng lạnh, chờ đến mai thông báo người nhà đến lănh xác về chôn.




Thế là vào giữa đêm khuya khoắt thiêng liêng và lạnh lẽo này, tôi vừa mới tiễn thêm một người sang bên kia thế giới. Cái nghề thầy thuốc này lúc nào cũng đứng cheo leo ở giữa 2 thế giới: bên nay bờ là sự sống, bên kia bờ là cơi chết. Có người mới thấy đó mà đă vội vă đi sang bên kia, không kịp vẫy tay chào hay nói một lời vĩnh biệt. Có người sắp chết, sắp tới bờ bên kia th́ ḿnh giành giựt kéo lại thoát tay tử thần để trở về thế giới bên này, giữa cái chết và sự sống h́nh như có một sự ràng buộc nối tiếp nào đó, chớ không có đơn giản như người ta thường nghĩ.

Những ư nghĩ về sống chết, về thế giới bên này, thế giới bên kia, cứ lẩn quẩn trong đầu óc tôi, bước chân tôi th́ cứ thẫn thờ đi dọc theo những con đường ṃn rờn rợn, âm u, quanh co trở về pḥng trực.




Đêm nay trời Sài G̣n lành lạnh, thỉnh thoảng một cơn gió thốc thổi ùa qua khua động cành lá xum xuê của những cây c̣ng ngạo nghễ to lớn, vang lên những tiếng kêu xào xạc th́ thầm, như những tiếng gọi ma quái trêu ghẹo những người nhát gan trong đêm đen. Cách khoảng xa xa chừng mỗi 20 thước là một bóng đèn điện tṛn mù mờ treo lủng lẳng dọc theo các lối đi không đủ soi sáng bước chân lần ṃ trên sỏi đá. Nhưng những con đường này tôi đă quen rồi, quen cả những tiếng rên siết vặn ḿnh của những ḥn sỏi nhỏ dưới gót giày đen; trong đêm tối h́nh như chúng gào thét lớn hơn có khi như nguyền rủa, có khi tạo ra những tiếng cười rờn rợn như những âm binh từ cơi vô h́nh để nhát những người yếu bóng vía.




Trên trời cao giữa những v́ sao đêm thưa thớt, buồn bă là một vầng trăng lưỡi liềm già nua không làm sáng thêm một chút nào cái bóng tối dày đặc trong bệnh viện. Trời đêm nay ít sao, ánh sáng yếu ớt, lấp lánh như những ánh ma trơi len lỏi giữa những cành lá rậm rạp, đen ś, không ngừng run rẩy theo những cơn gió thốc chợt đến, chợt đi.




Khi tôi sắp sửa quẹo trái để trở về pḥng trực, th́ chợt thấy dưới ánh đèn mù mù xa xa bên tay phải có một bóng trắng ngồi trên băng đá dọc theo con đường nhỏ trước ngơ vào khu trại bệnh của sinh viên. Tôi đứng lại nh́n, nhưng xa quá nên không thể nào nhận ra bóng trắng trên băng đá là ai? Một chị y tá hay là bác y công chứ ǵ! Nhưng lúc tôi kư giấy khai tử xong th́ bác y công c̣n ở trong trại bệnh mà, đâu có ra đây trước tôi được, có lẽ một chị y tá nào ra ngồi hóng gió mát cho khỏe mà thôi. Tôi cất bước tiếp tục trở về pḥng, mới đi có vài bước h́nh như tôi nghe có tiếng khóc thút thít ḥa lẫn trong tiếng sỏi đá rên rỉ dưới chân tôi, tôi vội ngừng lại để lắng nghe, tiếng khóc khi đó nghe rơ hơn, đó là tiếng khóc của một người con gái, tiếng khóc chỉ nhẹ thôi, nhưng nghe thật rơ như ai đang khóc vào tai tôi, tiếng khóc nghe thật buồn, thật đau thương làm tôi thấy nhoi nhói trong tận đáy ḷng.




Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ phân vân không biết phải làm ǵ, không biết ḿnh có giúp được ǵ cho người ta không, dĩ nhiên nếu người ta cần ǵ th́ ḿnh sẵn sàng giúp đỡ hết ḷng, nhưng tôi cũng ngại lắm v́ tánh tôi hồi đó nhát làm quen với mấy cô gái, nhất là gặp một cô lạ hoắc vào giữa đêm khuya khoắt như thế này th́ chẳng biết phải ăn nói làm sao, nên tự bảo rằng đó là chuyện riêng tư của người ta, ḿnh xía vô làm chi. Tôi lại tiếp tục cất bước chầm chậm ra đi.




Nhưng tiếng khóc thúc thít đó, một lần nữa dù rất nhỏ nhưng vẫn nghe thật rơ bên tai tôi, h́nh như nó cố t́nh bay theo để rót vào trong tai những lời nỉ non ai oán, thê lương từ một cơi u minh xa thẳm vọng về làm hai chân tôi không thể nào tiếp tục bước đi nổi, bước chân tôi bổng chợt chậm lại, chậm lại rồi ngừng hẳn, bóng trắng kia giờ đă khuất sau lùm cây rậm rạp nhưng tiếng khóc nỉ non vẫn tiếp tục tràn ngập đổ đầy tai tôi, ḷng tôi chùn lại xót xa, tim tôi đau nhói từng hồi.




Khi đó gió từ đâu bỗng thổi tới ào ạt, liên tục, ầm ầm trên đầu tôi làm cho những chiếc lá nho nhỏ trên mấy cây c̣ng già rơi rụng lả tả như mưa, cành lá nghiêng ngả x́ xào vặn ḿnh rên siết kẽo kẹt như trong cơn băo táp, nhưng tất cả những thứ ấy vẫn không át được tiếng người con gái khóc thút thít trong tai tôi. Mảnh trăng lưỡi liềm yếu ớt trên trời cao bỗng dưng núp sau đám mây đen làm cho cả bầu trời tối sầm lại, bóng đèn điện mù mờ lạc lơng trong bệnh viện lắc lư theo từng cơn gió thổi khiến nó vốn đă lờ mờ lại càng mờ ảo thêm. Bầu trời như sụp xuống thấp hơn, không gian tối đen quanh tôi như càng đậm đặc thêm.




Tôi thấy như có làn gió lạnh lùa vào trong chiếc áo choàng trắng đang mặc, rồi len lỏi thấm vào trong cột xương sống làm tôi rùng ḿnh chợt cảm thấy lạnh lẽo vô biên, y như những truyện ma quỷ nhập vào người mà tôi đă đọc hồi c̣n nhỏ.




Nhưng cho đến lúc đó th́ tôi vẫn tin chắc rằng trên cơi đời này không thể nào có ma được, cho nên tôi rất là b́nh tĩnh, không để ư đến những ǵ xảy ra chung quanh mà chỉ tập trung ư nghĩ về người con gái cô đơn, bất hạnh đang ôm nỗi buồn đau, thút thít khóc giữa trời giông gió khuya khoắt trong bệnh viện này. Sau một phút phân vân, tôi rảo bước quay trở lại xem sao, thử t́m hiểu xem coi ḿnh có thể giúp được ǵ không?




Khi tôi đến gần bóng trắng th́ tự nhiên trời quang mây tạnh, vầng trăng lưỡi liềm lại nhô ra khỏi đám mây, sáng hơn khi năy, xung quanh là muôn ngàn v́ sao lấp lánh chớp tắt mừng vui giữa trời khuya, gió cũng ngừng thổi, tôi chợt ngửi thấy mùi hoa lài thoang thoảng đâu đây làm tôi rất ngạc nhiên, v́ tôi biết chắc là trong nhà thương này không có trồng cây nào có bông cả, nhất là bông thơm như hoa lài, v́ thường th́ bệnh nhân hay thân nhân sẽ hái hết, cây cối sẽ trụi lủi, nên họ chỉ trồng cây không hoa, không trái mà thôi. Mùi hoa lài th́ rất thân thuộc với tôi, có thể nói đó là mùi hoa duy nhất mà tôi thích, rất thân thuộc đến đỗi tôi có thể ngửi thấy mùi hoa này từ rất xa.




Lư do là v́ hồi c̣n nhỏ trước nhà tôi có miếng vườn con con, má tôi đă trồng một cây hoa lài trong đó, tôi thường bắc ghế ngồi trong vườn đọc tiểu thuyết t́nh cảm, vô t́nh mùi hương thơm tinh khiết, ngọt ngào và nhẹ nhàng của loài hoa trắng ngây thơ này đă ngấm vào khứu giác tôi, ḥa vào thân thể tôi, trở thành một với tôi và là hương thơm duy nhất trong đời mà tôi thích ngửi, nên khi lớn lên tôi không thích mùi nước hoa nào khác cả, mà tiếc thay mùi hoa lài th́ chẳng thấy có tiệm mỹ phẩm nào bán.




Khi đến gần bóng trắng, mùi hoa lài êm dịu càng đậm đà hơn làm tôi cảm thấy khoan khoái, trong người lâng lâng, ngây ngất, dễ chịu vô cùng, tôi quên hết mọi cực khổ trong ngày, chợt thấy rất có cảm t́nh với người con gái này và bỗng dưng tôi cũng cảm thấy rất gần gũi với nàng y như là tôi đă quen với cô gái này từ lâu lắm rồi. Tiếng khóc nức nỡ khi đó chợt nhỏ lại có lẽ bóng trắng biết là có người đến gần.




Bóng đèn điện bên đường đă ngừng lung lay cho tôi thấy rơ bóng trắng đang ngồi trên băng đá là một người con gái gầy gầy, nho nhỏ, mái tóc đen dài óng mượt không uốn, xỏa xuống đến giữa lưng, đầu nàng hơi cúi nghiêng nghiêng về phía trước, làm cả một hàng tóc rũ thẳng xuống như một bức rèm thưa đen, che mập mờ nửa khuôn mặt trái soan. Nàng đang mặc chiếc áo bà ba trắng và chiếc quần lụa trắng mềm mại. Nh́n cách ăn mặc tôi biết nàng không phải là y tá hay nhân viên của bệnh viện, có lẽ là bệnh nhân mới nhập viện hay thân nhân có chuyện buồn nên ra đây ngồi than khóc một ḿnh.




Khi tôi đến thật gần, mùi hoa lài càng thơm tho làm tôi thấy ḷng ḿnh thật là an tĩnh, tôi nhẹ nhàng hỏi:

- Xin lỗi... có ǵ làm cho... chị không vui, phải không?




Nàng từ từ ngẩng đầu lên thật chậm, nh́n tôi, tôi thấy mặt đất chung quanh tôi hơi rúng động, tôi đứng không vững lắm, v́ trước mặt tôi là một người con gái đẹp tuyệt vời, tuổi chừng hai mươi, đôi mắt nàng thật buồn, màu đen huyền lóng lánh như đang chứa đựng cả ngàn v́ sao lạc lơng lấp lánh trên trời cao, hai hàng lông mi dài đen, cong vút, rất ít khi thấy ở những cô gái Việt Nam.




Da mặt nàng trắng mịn màng, tôi chưa từng thấy ai không đánh phấn mà trắng như vậy bao giờ, nhưng đôi môi th́ hơi nhạt màu như người thiếu máu, có lẽ nàng đang bị lao phổi nên phải vào đây chữa trị chăng? Những sợi tóc rối vương vấn trên vầng trán cao, một vài sợi dính vào bên má h́nh như c̣n thấm nước mắt của nàng, có lẽ nàng đă ngồi đây khóc lâu lắm rồi. Nàng chỉ nh́n tôi một chút rồi lại cúi xuống thút thít khóc, khi năy tiếng khóc làm tôi xót xa một th́ bây giờ tiếng khóc làm tôi đau đớn gấp mười lần, nh́n đôi vai gầy nho nhỏ run run dưới làn lụa trắng, mà ruột gan tôi như bị xé rách tơi bời.




Tôi buồn quá, đứng lặng yên không biết nói ǵ, không gian quanh tôi tưởng chừng như bị đông thành băng giá, lạnh lẽo cứng ngắc tự ngàn năm như những tảng băng ở hai cực địa cầu, chừng một lúc lâu cố moi trong đầu óc ra những câu văn trong các cuốn tiểu thuyết t́nh cảm mà tôi đă đọc hồi c̣n nhỏ, tôi mới mở miệng nói được một câu:




- Thưa cô, tôi có thể làm ǵ được cho cô không?




Cô chỉ lắc đầu nhè nhẹ để những sợi tóc dài phất phơ nghiêng ngả, mà không nói ǵ. Thấy người ta đau khổ quá th́ tôi chợt nổi máu anh hùng lên để giúp đời, nên tôi trở nên dạn dĩ hẳn ra, đầu óc sáng suốt trở lại, tôi khuyên lơn nàng:




- Cô về gường nằm nghỉ đi, đừng ở ngoài này lâu, sương khuya lạnh lắm, coi chừng bị bệnh khổ lắm đó.




Khi đó nàng mới nói, giọng của nàng thật êm, thật nhẹ nhưng rất buồn:




- Em đâu có giường mà đi nằm nghỉ. Em có c̣n ǵ nữa đâu. Anh B́nh ơi, em đă chết rồi.




Khi đó tôi choáng váng muốn ngộp thở, thấy cả người lao đao, đứng không vững. Không phải v́ sợ nàng nhát ma tôi, cho đến giờ phút đó th́ đối với tôi thế gian này vẫn không thể nào có chuyện ma quỷ được, tôi c̣n cười thầm trong bụng v́ cô này nhè tôi mà làm bộ nhát ma th́ quả thật đă chọn lầm người, tôi không nhát ma cô là may phước lắm rồi.




Tôi choáng váng là v́ không biết tại sao giữa đêm khuya khoắt lại có một người con gái đẹp như tiên nga giáng thế này, tự dưng lại biết tên ḿnh. Tôi bỏ qua chuyện ma quỷ lẩm cẩm, vội vàng hỏi tên của cô là ǵ, làm sao cô lại biết tên tôi?




- Em tên là Lài, Trương Thị Lài, đang học đại học Văn Khoa năm thứ nhất th́ bị bệnh, nên nằm trong khu nữ sinh viên cả tháng nay để chữa bệnh. Thấy anh thường vào thăm anh Trung, bạn của anh, nằm bên khu nam sinh viên mà anh Trung hay qua đàn cho tụi em hát nên quen, anh Trung nói anh hiền lắm nên tụi em để ư mà biết tên anh.




- Đừng có tin ảnh, anh dữ như... cọp chớ hiền ǵ. Nè, mà tại sao em khóc? Sao khuya khoắt rồi mà lại ra đây có một ḿnh, không sợ ma sao? Trời lạnh như vầy mà không mặc áo ấm, lỡ bị bịnh th́ sao. Em ngồi ở đây từ hồi nào? Có đói bụng hông, anh mang bánh ra cho ăn. Bệnh viện này có ma nhiều lắm đó nghen, muốn anh kể vài chuyện cho nghe hông. Cho anh ngồi xuống được không, suốt đêm nay, đứng với đi không mỏi chân quá rồi, mà em đem hoa lài vô đây làm chi vậy? Anh thích hoa lài lắm, mùi thơm dễ chịu lắm em biết hông.




Lài cười khúc khích:




- Anh hỏi ǵ mà nhiều dữ vậy, làm sao em trả lời, vậy chớ đố anh biết làm sao em khóc.




- Con gái th́ cái ǵ cũng khóc được, làm sao anh biết mà trả lời.




- Vậy chớ con trai mấy anh khóc ít lắm hả?




- Dễ ợt, chỉ có 3 thứ làm con trai khóc thôi. Thứ nhất là thi rớt, thứ nh́ là mất xe, thứ ba là mất bồ.




Lài chợt cười lớn thành tiếng, tiếng cười của nàng trong trẻo kéo dài như pha lê, làm tôi thấy mừng không tả, chỉ mong nàng đừng trở về trại bệnh nghỉ ngơi theo lời khuyên dại dột của tôi khi năy, mà tiếp tục ngồi đây nói chuyện với tôi lâu thêm một chút nữa. Lài cười hỏi:




- Tại sao mất bồ lại nằm hạng chót?




- Mất bồ th́ có thể kiếm đứa khác, mất xe th́ hết hy vọng có tiền mua chiếc nữa, thi rớt th́ phải đi lính không biết ngày nào trở về, mà biết có c̣n sống không mà quay về, cho nên mất bồ chỉ được xếp hạng ba. C̣n em tại sao mà khóc?




- Em tủi thân, v́ em đă chết rồi.




- Em đừng có nói bậy, mặt mũi đẹp đẽ như vầy th́ chết làm sao được.




- Em biết là nói ra anh hổng có tin, em chết đă 3 hôm rồi, nhưng v́ chưa đúng hạn kỳ nên hồn em vẫn c̣n vất vưởng lẩn quẩn quanh đây. Vả lại em cũng muốn gặp anh, để trả chút ơn anh chăm sóc em khi xưa.




Đến đây tôi vẫn nghĩ là Lài cố t́nh đùa dai nhát ma tôi, cũng như tôi đă từng đùa dai nhát ma người khác, tôi bèn chọc lại:




- Th́ anh cũng là ma đây, v́ anh vừa mới chết... ở trong ḷng một ít. (1)




Lài cười thút thít:




- Vậy mà anh Trung cứ nói là anh hiền lắm.




- Hiền hay dữ th́ tùy người đối diện.




Lài lại khuyên tôi:




- Anh về pḥng nghỉ đi, đừng có ngồi ở đây, sương khuya lạnh lắm.




- Bộ em không lạnh hả?




- Lạnh lắm chớ.




Tôi cầm lấy bàn tay Lài, bàn tay rất là mềm mại nhưng rất lạnh, y như bàn tay của những xác chết trong pḥng lạnh mà tôi đă có dịp mân mê trong những giờ học khám nghiệm tử thi, nhưng tôi nghĩ là tại Lài ngồi quá lâu trong đêm khuya nên bị lạnh. Tôi vội vàng cởi chiếc áo choàng trắng của bệnh viện đang mặc choàng quanh lưng, trùm kín lấy 2 vai nàng, nàng đưa hai bàn tay lên luồn vào mái tóc mềm mại óng ả, lùa cả suối tóc đen ra bên ngoài chiếc áo choàng trắng. Lúc này mắt tôi đă quen với ánh sáng mờ ảo, nh́n kỹ tôi mới thấy Lài đẹp vô cùng, đẹp năo nùng như những nàng tiên buồn trên thượng giới bị đày đọa xuống trần gian:




- Trời ơi, sao em để lạnh như vậy, ngồi ngoài trời lạnh như vầy mà không mặc áo lạnh lỡ bị bệnh th́ sao, mặc đỡ cái áo choàng này đi, tay em lạnh lắm đó, hay là trở về trại bệnh đi.




Lài nói thật chậm răi, tiếng nàng thật trầm, thật áo năo như từ một cỏi âm ty xa thẳm vọng về:




- Em đă nói em chết thật rồi mà anh hổng chịu tin, em đâu có c̣n giường nữa đâu mà vô trại nằm. Hồi năy anh hỏi em đem hoa lài vô đây làm chi vậy? Em đâu có đem hoa lài vô đây làm ǵ, chẳng qua là v́ tiền kiếp em vốn là đóa hoa lài, nên sau khi em chết rồi th́ em trở về với kiếp trước nên em có mùi thơm của hoa lài. Phần lớn tên gọi hay những sự việc xảy ra chung quanh không phải là ngẫu nhiên đâu, mà việc ǵ cũng có vô số cơ duyên hợp lại mà thành, những người đang c̣n sống như anh v́ không có sự hiểu biết sâu sắc hay không có cơ hội tập trung thiền định để nh́n thật sâu thật kỹ những cơ duyên này cho nên cứ tưởng mọi việc tự nhiên mà có. Giống như em nè đâu phải tự dưng ba má em đặt tên cho em là Lài.




- Em phải để cho anh xét túi nếu không có hoa lài trong túi, mà em thơm thật th́ anh mới tin.




- Anh cứ xét đi.




Quả thật là chẳng có ǵ trong túi nàng, mà cái mùi thơm hoa lài nhẹ nhàng y như cứ từ trong tóc tay, da thịt, hơi thở nàng tỏa ra. Đến lúc đó th́ tôi tin nàng là ma thật. Nhưng rồi một ngày nào đó tôi cũng sẽ chết, sẽ là ma như nàng, mà ngồi bên cạnh một con ma xinh đẹp như vậy trong đêm thanh vắng với mùi hoa lài thơm tho nhẹ nhàng dễ chịu mà tôi ưa thích từ hồi c̣n nhỏ như vầy th́ đâu có ǵ đáng sợ. Nên tôi cứ tiếp tục ngồi đó nói đủ thứ chuyện với Lài.




Nàng cho biết là tôi với nàng đă có duyên với nhau trong nhiều kiếp trước, nên đêm nay nàng mới hiện ra để gặp lại tôi. Nàng chính là đóa hoa lài trong vườn nhỏ của nhà tôi khi xưa, mà mỗi chiều tôi thường đến ngồi bên nàng, thường nâng niu và hôn nhẹ lên cánh hoa. Lài biết tôi thích mùi thơm của nàng, nên thường khép cánh cố giữ mùi hương lại chờ đến chiều tôi về nàng mới để cho cánh hoa hé mở tỏa hương thơm ngan ngát. C̣n tôi, khi xưa th́ rất yêu hoa lài, nên lúc nào cũng nhẹ nhàng cẩn thận chăm sóc tưới nước, bón phân.




Lài nói, nàng cảm kích nghĩa cử đó, nên giờ muốn gặp lại để ngỏ lời cám ơn cái duyên hội ngộ khi trước. Khi xưa, ngồi bên nhau, dù không nói một câu ǵ, nhưng chúng tôi đă rất thân với nhau, đă chăm sóc và thương yêu nhau bằng một t́nh yêu rất nhẹ nhàng và thanh khiết. Đêm nay, chúng tôi ngồi kề bên nhau, kẻ âm người dương, tuy thuộc về hai thế giới rất xa xôi, nhưng không những thân xác thật gần gũi như dính chặt vào nhau, mà hai tâm hồn như đă quấn quít lấy nhau từ kiếp nào rồi, chúng tôi rất quư trọng nhau, cùng kể cho nhau nghe những buồn vui đă xảy ra trong cuộc đời, chúng tôi hợp với nhau lắm, nên suốt đêm đó nói không bao giờ dứt. Tuy nhiên miệng tôi khi đó đắng chát, ruột gan tôi th́ tan nát tơi bời v́ tôi biết rằng người con gái dịu hiền xinh đẹp vừa mới gặp mà tôi thấy ḷng như đă thương yêu từ bao kiếp trước này chỉ là một hồn ma và chỉ trong chốc lát nữa đây, chúng tôi sẽ xa nhau ngh́n trùng, biền biệt ở hai thế giới khác, không biết bao giờ mới gặp lại nhau.




Biết tôi đang buồn, Lài mới từ từ giải thích rằng thật sự chúng tôi đă có duyên với nhau từ nhiều kiếp trước. Chúng tôi đă từng là đôi chim tung tăng suốt ngày bay lượn giữa trời cao; chúng tôi đă từng là đôi bướm lững lờ, chập chờn đuổi bắt nhau giữa rừng sâu; tôi đă từng là bóng cây đứng bên bờ suối che mát cho Lài, c̣n nàng là ḍng suối ngọt ngào suốt ngày róc rách ca hát cho tôi nghe. Chúng tôi đă từng gặp nhau và đă xa nhau trong nhiều kiếp nhưng v́ t́nh cảm quá đậm đà nên chúng tôi cứ c̣n trở lại để gần nhau. Nhưng dù trong những lúc xa nhau chúng tôi vẫn mang theo hoài h́nh ảnh của người kia ở trong ḷng.




Lài lấy thí dụ: tôi cũng như một tảng mây trắng lơ lững bay giữa trời xanh, c̣n Lài như là một ḍng sông êm đềm chảy nhẹ nhàng qua bao đồng lúa, qua bao cánh rừng, dù đứng ở đâu ta cũng thấy dưới ḷng sông lúc nào cũng ôm ấp chứa đựng h́nh ảnh của đám mây, c̣n mây có bay đi đến tận nơi nào th́ cũng đều mang theo những giọt nước mát mẻ ngọt ngào của ḍng sông. Đứng ở ngoài cứ tưởng ḍng sông và mây trắng là hai thực thể cách biệt muôn trùng, nhưng thật ra chúng tôi đang có mặt trong nhau từng phút giây, rồi th́ mây cũng sẽ trở về với ḍng sông một ngày nào đó. Lài khuyên tôi đừng buồn, hăy rán giữ ǵn sức khỏe, ở một kiếp lai sinh nào đó th́ chúng tôi sẽ lại gặp nhau.




Đêm đă gần tàn, tôi biết giờ chia ly cũng sắp đến, tôi cũng vừa nếm được ư nghĩa đớn đau đă nằm sẵn trong câu ngàn thu vĩnh biệt; rồi đây trong cơi đời mù mịt c̣n lại tôi vẫn phải tiếp tục lê những bước chân độc hành lang thang trên những con đường vắng mà nghe tiếng sỏi đá rên siết vặn ḿnh dưới gót giày cô đơn trong đêm tối, như tôi đă bước đi trên những con đường lạnh lẽo trong đêm qua ở bệnh viện này. Tuy nỗi buồn đang làm tan nát cả ruột gan, nhưng tôi cố gắng không biểu lộ ra ngoài, vậy mà Lài cũng hiểu, nàng khuyên tôi đừng buồn, hăy coi đây như là một chuyến đi xa, rồi mai kia ḿnh sẽ quay về, sẽ c̣n gặp lại. Trước khi từ biệt, Lài tặng tôi một bài thơ ngắn, tiếng nàng thật nhỏ, thật trầm, h́nh như nàng cũng buồn không kém ǵ tôi. Tôi học ban toán và khoa học từ nhỏ nên rất dốt về thơ, vậy mà bài này nghe nàng đọc có một lần thôi tôi c̣n nhớ măi đến bây giờ.




Vẫn biết đây là cơi vô thường

Nhưng t́nh yêu ai cứ vấn vương

Mai mốt luân hồi em trở lại

Ngàn năm anh hỡi vẫn c̣n thương




Trước khi chia tay Lài cám ơn tôi đă làm cho nàng bớt buồn, tôi cám ơn Lài đă dành cho tôi một đêm thật đẹp, cho tôi ngửi lại mùi hoa thơm tho nhẹ nhàng mà tôi đă yêu thích từ hồi c̣n nhỏ, tôi nguyện sẽ mang những kỷ niệm này theo măi đến cuối đời. Tôi mong sẽ sớm gặp lại nàng trong một kiếp lai sinh.




Lài nói nàng thương má lắm và mang cái áo len mỏng màu đỏ xếp gọn gàng để bên cạnh năy giờ nhưng tôi không nh́n thấy, trao cho tôi và nhờ tôi mang đến nhà cho má nàng, căn dặn má nàng phải mặc cho ấm trong những ngày trời lạnh...




*********




- Ông thầy! ông thầy! ông thầy!!!




Tôi nghe như có tiếng ai gọi bên tai, mở mắt dậy th́ trời đă hừng sáng, tôi thấy lạnh lắm, nh́n lên th́ thấy chị y tá Hương đang trố mắt kinh ngạc đứng đó nh́n ḿnh trừng trừng, chiếc áo choàng trắng của tôi nằm vắt bên cạnh trên thành dựa lưng của chiếc ghế đá trước đường vào khu trại bệnh sinh viên mà tôi đang ngồi. Tôi vội đứng dậy khoác áo choàng vào cho đỡ lạnh, mùi thơm hoa lài nhè nhẹ từ trong áo bay vào mũi khiến ḷng tôi ngây ngất, tôi biết Lài c̣n quanh quẩn đâu đây.




- Chị Hương, gọi có ǵ hông?




- Chèn ơi, đi kiếm ông thầy suốt đêm hông thấy, ông thầy ngồi đây lâu chưa? Em đi ngang qua đây hai ba lần sao hổng thấy.




- Bộ trong trại có bệnh nặng hả chị Hương?




- Hổng phải. Tại tụi em nấu 1 nồi chè đậu xanh ở ngoài pḥng trực, tính mời ông thầy ăn chung cho vui, đi kiếm hết mọi chỗ mà hông thấy, bây giờ chắc là chè nguội hết rồi, ông thầy đi đâu vậy. Bác Bảy y công nói ông thầy kư giấy khai tử hồi khuya xong là biến mất, hỏi chú Tư gác cổng th́ cũng hổng thấy ông thầy ra khỏi bệnh viện, vào pḥng trực của ông thầy th́ cũng vắng ngắt, mấy chị em chia nhau đi kiếm ông thầy khắp nơi cũng không gặp, ông thầy ở đâu vậy?




Tôi cũng ngẩn ngơ:




- Tôi ngồi ở băng đá này từ hồi khuya tới giờ mà có thấy ai đi qua đâu?




- Chèn ơi, chính em đi ngang qua đây 3 lần, hai lần trước th́ đi chung với chị Hà tại em sợ ma hổng dám đi một ḿnh, bây giờ hừng sáng rồi mới dám đi một ḿnh, ông thầy ngồi đây thiệt hả, chắc là tụi em phải đeo kiếng cận thị quá.




Tôi theo chị Hương về pḥng trực, mặt mày ngơ ngác, đầu óc c̣n đang quay cuồng với muôn ngàn câu hỏi về hai nẻo âm dương, về một t́nh yêu thanh khiết đầu tiên trong đời, với một người con gái đẹp tuyệt vời... nhưng chỉ đến và đi nhanh hơn một giấc mơ, không thể nào giải thích được. Từ lâu tôi đă cố luyện cho ḿnh thành một người cứng cỏi, một trái tim sắt đá không thể bị xao động bởi những chuyện yêu đương vớ vẩn để lúc nào cũng vững bước hiên ngang đi vào cuộc đời như những vị anh hùng dũng cảm xa xưa, nên ḷng tôi lúc nào cũng dửng dưng trước những quyến rũ của sắc đẹp.




Đôi khi tôi c̣n chê trách những thằng bạn mặt mày ủ rũ thất t́nh, hoặc cười chọc phá những đứa mê mệt với t́nh yêu quên cả giờ tập họp nên thường hay bị bỏ tù lúc c̣n ở quân trường, như BS Trương Chí Vân, BS Nguyễn Hữu Tường, ... Phần tôi th́ tâm hồn luôn thanh thản, lúc nào cũng siêng năng rèn luyện thân thể, chăm chỉ hăng hái chu toàn mọi bổn phận và trách nhiệm của ḿnh, nhưng lần này th́ tôi bị ngă quỵ, trái tim sắt thép của tôi bị tan ră thành một vũng nước bèo nhèo như một tảng băng giá vừa được đưa ra dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời. Trái tim tôi đang thổn thức theo từng nhịp đập của yêu thương, ḷng tôi th́ nức nở mang theo một nỗi buồn áo năo, tiếc thương cho một người con gái dịu hiền đẹp tuyệt trần có mùi thơm hoa lài phảng phất đă sớm về âm thế...




Tôi vừa mới bước vào pḥng trực, th́ mọi người lập tức yên lặng, mọi cặp mắt đều chiếu thẳng vào tôi như những cặp đèn pha sáng rực của xe hơi trong đêm tối, họ muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra suốt đêm qua trên gương mặt thất thần của tôi. Tôi chẳng nói một lời nào, lập tức ngồi xuống bàn, với tay kéo chén chè đậu xanh duy nhất c̣n lại ở giữa bàn, không cần phải xă giao lịch sự ǵ cả, bởi v́ tôi thấy đói bụng khủng khiếp, phần th́ lạnh quá xá, chén chè cũng đă nguội ngắt, nhưng tôi ăn một mạch sạch trơn rất là ngon lành.




Một vài tia nắng sớm yếu ớt lấp ló ngoài khung cửa sổ, có tiếng chim hót nho nhỏ xa xa trên cành cây cao báo hiệu b́nh minh sắp đến, tôi định thần từ từ nh́n hết mọi người, bốn cô y tá đứng cạnh nhau, đầu tóc quần áo đă sửa soạn tươm tất, chờ chút nữa giao ban xong là về nhà nghỉ ngơi, nhưng trong giờ phút này đây ai nấy cũng đang hồi hộp đợi chờ, muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra cho tôi suốt đêm qua. Chị Liễu, y tá trưởng lo lắng ấp úng hỏi:




- Đêm qua có chuyện ǵ vậy ông thầy?




Tôi chưa vội trả lời, từ từ đứng dậy uể oải bước đến cái tủ lạnh lớn trong góc pḥng, mở cửa đổ đầy một ly nước lạnh, uống xong một hớp lớn, tôi chậm răi kể hết những chuyện xảy ra hồi hôm, ai nấy cũng trợn trừng mắt, há hốc mồm kinh ngạc, chị Liễu nói:




- Tội nghiệp cho cô Lài lắm, lúc vào đây cổ khóc hoài.




- Phải cô Lài ở khu nữ sinh viên không?




- Đúng rồi, cổ chết đă 3 hôm rồi. Cổ đẹp lắm, đẹp nhất trong trại đó, nhiều cậu sinh viên trong này mê cổ lắm, mà h́nh như cổ hổng có để ư đến ai cả. Ông thầy trước đây có... quen với cổ không?




- Không, lần đầu tiên tôi mới gặp cổ đó.




- Vậy th́ ông thầy có số đào hoa lắm đó.




- Đào hoa cái con khỉ ǵ! Từ trước tới giờ lúc nào cũng lủi thủi một ḿnh, đến chừng mới quen được một người th́ người ta chết đă 3 bữa rồi...




Mắt tôi bỗng dừng lại khi thấy chiếc áo len đỏ xếp ngay ngắn trên một cái kệ kê sát bên tường, tôi bước vội đến cầm lên xem. Đúng rồi, chiếc áo len đỏ mà Lài đă nhờ tôi mang về cho má. Tôi hỏi:




- Áo này của ai đây?




Chị Liễu nói không biết áo của ai để đó đă 3 hôm rồi. Tôi mới giải thích đó là áo của Lài nhờ tôi gởi về cho má, th́ ai nấy cũng lắc đầu lè lưỡi.




Tôi lật vội cuốn sổ bệnh để trên bàn trực, ḍ lấy tên Trương Thị Lài, đây rồi, địa chỉ nhà số... đường Trương Minh Giảng, Quận Tân B́nh. Tôi chép vào miếng giấy nhỏ, cẩn thận bỏ vào trong túi áo, xong rồi ôm chiếc áo len đỏ lững thững rời pḥng trực bước ra ngoài mà nghe cơi ḷng tan nát, bước chân đi như một thân xác không hồn, quên cả việc phải ở lại giao ban ngày hôm đó.




BS Liêu Vĩnh B́nh
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (1 Week Ago), longhue (1 Week Ago), trungthu (1 Week Ago), Xuantrang (1 Week Ago)
Old 1 Week Ago   #8
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default

@tbbt ...Về tâm linh nhiều khi chưa tin hẳn mấy nhưng ở mỹ và thế giới nhiều nhà Tâm lư học về tâm linh nhận xét có thuyết Luân hồi , nhiều bài báo kể rơ nhiều đứa trẻ sinh ra mới vài ba tuổi mà kể chuyện tiền kiếp của ḿnh
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Old 3 Days Ago   #9
trungthu
 
R3 Hảo Kiếm Khách
Join Date: Nov 2006
Posts: 499
Thanks: 1,337
Thanked 592 Times in 283 Posts
Mentioned: 14 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 161 Post(s)
Rep Power: 13
trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4trungthu Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 3066
Default

---------------------Ma ăn vú sữa
Chuối đang ngồi kế bên cái rổ vú sữa đang ăn dở, lưng th́ tựa vào gốc cây mắt lim dim nh́n bầu trời xanh ngắt có vài đám mây trắng lững lờ trôi , đám mây như mang theo hồn của hắn về xóm cũ.., miệng Chuối lầm bầm nếu không phải thằng cha mắc dịch Bẩy Nạng máng vốn với mẹ hắn th́ hắn vẫn c̣n đang ngồi đấu hót bên cái đám bạn tri kỷ từ nhỏ đến lớn ở quán d́ Năm , mây ơi, mây ơi , cho ta gởi lời hỏi thăm tới những thằng bạn ở xóm chùa ...nào là Hoàng Chọi, Bún Thang Gia Cát, Huệ Chùa , Thầy hai Phố , nhỏ Đa Đa và cũng hỏi thăm luôn mấy thằng ở xóm chợ như Ba Mồng Gà ,thằng Nứng , thằng Đồng ghẹo.... ừ mà h́nh như c̣n thiếu con Hà hột vịt lộn , con Tuyết ca ve....trời ơi nhớ ơi là nhớ....

Thực ra chuyện chẳng có ǵ , chẳng qua v́ một giải cờ tướng giữa 2 xóm , Giải " thiên hạ đệ nhất cờ "của thằng Ba Mồng Gà làm ra mà Chuối bị trôi dạt tới cái nơi giống như chó ăn đá gà ăn muối này...,xứ ǵ mà lạ...buổi trưa thật là yên tĩnh thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng xe gắn máy chạy, buồn muốn chết...

Ba mồng gà chỉ là cái biệt danh mà lối xóm đặt cho, những dân sinh sống ở những cái xóm b́nh dân th́ thường có những cái tên riêng để gọi, nhưng theo sau những tên tuổi đó là một huyền thoại kiêu hùng , lẫy lừng của một thời tuổi trẻ, thằng Ba lúc được 16 tuổi , nhà hắn ở chợ , buôn bán lớn nên ăn nhiều đồ bổ, nên cơ thể thôi thúc hơn lũ trẻ cùng thời...chỉ sau một tuần khi theo đám đàn anh để t́m hiểu giới tính ở ngă ba chú ía th́ hắn bị " mồng gà ," hắn khóc lóc ỉ ôi , mẹ hắn phải đem hắn tới bệnh viện da liễu để điều trị, không biết chuyện ṛ rỉ như thế nào mà cả mấy xóm chung quanh đều biết , cái tên Ba Mồng Gà biệt danh của hắn có từ đó...nếu có người nào tới xóm chợ mà hỏi nhà Ba ở đâu th́ không ai biết ,nhưng nếu hỏi nhà Ba Mồng gà th́ người ta sẽ dẫn tới tận nơi..
.
Cũng như vậy , huyền sử của Nứng th́ không có hào hùng như Ba Mồng Gà, thực ra tên hắn cũng đẹp lắm , " Nắng " mà nhưng lúc hắn mới được 1 tuổi th́ cả xóm bị thổ tả, v́ tin nhị đoan , sợ thần vật bắt nên cả nhà gọi hắn là " Nứng " , gọi riết thành quen , mọi người trong xóm không bỏ được , c̣n đồng ghẹo thi rất là dễ hiểu v́ hắn đi đâu chọc gái tới đó nên người ta chỉ có thêm cái tên " ghẹo " sau cái tên thiệt của hắn mà thôi...

Ngày so gươm để đoạt " thiên hạ đệ nhất cờ " những thằng choi choi của 2 xóm đông đủ cả,xóm chùa 5 thằng , xóm chợ 5 thằng , mỗi thằng phải trả cho Ba mồng Gà 5 đồng , hắn nói là tiền làm cái miếng vải màu vàng có thêu chữ " thiên hạ đệ nhất cờ " mầu đỏ .Chuối biết Ba Mồng Gà ăn lời cắt cổ v́ con Lan cùng xóm nói với Chuối là lúc nó may ở tiêm chị Hồng ở chợ , Ba mồng Gà đặt thêu miếng vải có 10 đồng mà thôi, vị chi Ba mồng gà bỏ túi 40 đồng , 2 phe v́ chữ " thiên hạ đệ nhất cờ " nên không có phe nào để tâm mà hạch tội hắn.
Trận đấu cờ 2 phe rất là sôi nổi ở quán d́ Năm .., gọi là quán cho sang nhưng thực ra nó chỉ là mảnh đất dư bên hông nhà của d́ , nó nằm dưới cây trứng cá được che bằng miếng bạt khá lớn bằng ny lon , quán có được 4 bộ bàn ghế thấp tè, nhưng chỉ có 3 bộ là được sử dụng , c̣n một bộ mằm sát cây trứng cá là d́ năm dành riêng cho các ôn thần ngũ quỷ xóm chùa của d́..., cái đám quỷ này chúng tụ họp ở đây, chúng học bài, giải toán, đánh cờ, ...nói chung mọi sinh hoạt thường ngày của chúng là hầu như ở quán d́ Năm, lúc ban đầu chúng tới uống cà phê ở quán d́ , d́ rất là bực tức, chúng uống 1 ly cà phê từ sáng đến tối , cộng thêm năm bẩy b́nh trà rồi ngồi nói chuyện tào lao với nhau, rồi mấy chú xích lô đạp, mấy chú xe ba gác cũng ghé quán nghỉ ngơi và đánh cờ với chúng , những chuyện này làm cho quán vui nhộn hẳn lên, ở lâu rồi quen, chúng giúp d́ dọn dẹp, bưng cà phê , có những lúc d́ bận việc cả nửa ngày d́ giao luôn cái quán cho chúng trông coi, chúng pha cà phê , tiếp khách cũng nhuyễn lắm, đặc biệt là 5 chúng nó chẳng có đứa nào tham, d́ đă thử chúng mấy lần về tiền bạc cũng không thấy mất một xu, quen lâu rồi sinh t́nh , d́ năm không có con nên coi năm đứa nó như là con của d́ vậy, những lúc chúng đi học, không ra quán, quán vắng hoe buồn muốn chết,d́ nhớ thói quen từng đứa, thằng Phố th́ lúc nào cũng như ông cụ non, đeo cái cặp mắt kiếng trắng nhưng không có độ nào , tướng cao ráo , nh́n cũng được mắt , nhà thằng Phố nghèo, lương lính của ba nó chẳng là bao, giờ nó sửa soạn lên đại học, tiền sách vở cũng nặng lắm, d́ hai mới giới thiệu cho nó dạy kèm tiếng Anh cho con nhỏ Đa Đa cùng xóm, má con nhỏ Đa Đa nh́n thấy thằng Phố th́ gọi nó là thầy hai liền , trả lương cho hắn rất là hậu hĩnh, cha mẹ Đa Đa thuộc diện giầu có , nghe nói họ có cái dựa cá ở chợ Trần quốc Toản và có mấy cái thùng lều nước mắm ở Phan Thiết, cái tên thầy hai Phố có từ đó nhưng d́ Năm cứ thấy nó làm sao ấy v́ d́ phải gọi nó là " thằng thầy hai Phố ".
Bún Thang th́ khỏi nói, má hắn bán bún thang ngoài chợ , hắn mới thi đậu tú tài một , hắn học giỏi lắm , đầu óc lại nhiều mưu mẹo, nhiều khi d́ Năm gặp những chuyện khó khăn , hắn vấn kế giải quyết cái rụp liền, mấy đứa nó gọi tên này là " Bún Thang Gia Cát, Bún thang không thích uống cà phê, hắn chỉ thích uống trà, d́ Năm mới làm cho hắn cái quạt bằng lông ngỗng , coi bộ Bún thang thích lắm, phe phẩy hoài , hắn gọi d́ Năm bằng Má tối ngày.
Hoàng Chọi th́ , hắn cũng mới đậu tú tài một , hắn mê đá gà lắm, đánh lộn cũng một cây...Lúc đi xem kết quả thi, thấy tên hắn đậu b́nh ở trên bảng là hắn quay về ôm con gà của hắn qua xóm chợ đá liền, sui cho hắn con gà của hắn bị con gà của thằng Nứng đâm cho ḷi ruột, hắn cứ than thở là trời cho hắn cái này th́ lại lấy đi cái khác...
Huệ Chùa và Chuối th́ 2 nhà ở gần nhau, 2 thằng này th́ học cùng lớp, sắp hết đệ tam, qua hè này th́ lên đệ nhị, năm đệ tam vừa rồi bài vở nhẹ nên 2 ôn thần này quậy nhất xóm, cái tên Ngũ Quỷ cũng do 2 ôn dịch này mà ra, nhà Huệ Chùa ở sát ngôi chùa nhỏ trong xóm, người ta thường nh́n thấy hắn qua chùa làm công qủa...
Phe thằng Nứng qua có năm tên, Nứng , Ba Mồng Gà , Đồng ghẹo, và 2 tên tiểu tốt bưng trà nước cho Nứng , Ba Mồng Gà bày ra cái tṛ " thiên hạ đệ nhất cờ " để cho 2 bên đánh nhau nên hắn được làm trọng tài,. Hơn thua chỉ một ván, ngoại trừ huề mới đánh tiếp....Cờ qua cờ lại , phe Nứng quân đỏ, phe Chọi quân xanh . Nứng - Chọi 2 thăng ngồi đối diện nhau, Chọi tấncông Nứng tới tấp, Chọi chỉ c̣n một nước cờ nữa là đưa con pháo vào chiếu nữa th́ Nứng sẽ thua th́ bỗng nhiên nghe tiếng của thằng cha Sáu Nạng :
---" Gia trung hữu cầm,nữ tử tắc dâm, Gia trung hữu kỳ , nam tử tắc suy " làm cho Chọi nổi sùng , mắt Hoàng Chọi mải nh́n vào Sáu Nạng , thay v́ tay bốc con pháo th́ lại bốc nhằm con ngựa kế bên , định bỏ xuống lấy con pháo lại th́ Ba Mồng Gà la lớn :
_ Hạ thủ bất huờn, hạ thủ bất huờn

thế là 2 bên căi lộn nhau, nhưng Hoàng Chọi lỡ cầm lên con ngựa rồi th́ lấy ǵ mà căi nữa, thế rồi ...pháo mất , xe mất , ngựa mất rồi ...thua.

10 con mắt của ngũ quỷ ḍm 5 tên xóm chợ rinh cái giẻ " thiên hạ đệ nhất cờ " cộng thêm phải trả cho chúng 5 ly cà phê , đau thiệt là đau. Bỗng Bún Thang Gia Cát nói :

_ Tao thấy nó rinh đi " thiên hạ đệ nhất cờ " tao không có tức v́ ăn hay thua th́ thằng nào cũng phải mất năm đồng, và tao cũng chẳng tức thằng Nứng v́ nó cũng là một hảo hán, nhưng tao ghét nhất là cái thằng nó làm ra cái tṛ để tao và thằng Nứng đối đầu, thằng này mới thực là nguy hiểm....

_ Ai biểu tụi ḿnh ngu làm chi, để cho nó sỏ mũi....Long Huệ nói...

_ Mày nói thế chứ từ lớp nh́ cô giáo đă dậy Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm, ḿnh ở thế bị buộc , không choảng với xóm chợ th́ không được...Hoàng Chọi nói...

- Vậy th́ xóm chùa tụi ḿnh , xóm chợ tụi nó toàn là những thằng ngu, những thằng tự nhận là khôn đều là loại khôn liền... Thầy Hai Phố nói..

Sáu Nạng tên thật là ǵ , đám qủy cũng không biết,nhà hắn rất khá, thời tuổi trẻ hắn khoái đua xe gắn máy, có lần thách đố chui gầm xe be , hắn bị té gẫy gị , đem vào nhà thương , bác sĩ cưa một cái chân của hắn tới đầu gối, 6 tháng sau hắn chống nạng đi loanh quanh trong xóm , thỉnh thoảng lại sổ nho, mỗi khi nh́n thấy đám Chuối đánh cờ là cứ " gia trung hữu kỳ..." thấy mà phát ghét..

5 tên ngồi nh́n nhau hiu quạnh , nhưng chúng chẳng hề trách nhau về ván cờ thua vừa rồi, bỗng có một người bước xuống đường bị hụt cẳng té lăn quay, bàn chân phải bị bong gân, hắn ôm bàn chân la hét coi có vẻ bị đau lắm.

Huệ Chùa thấy vậy chạy lại đỡ hắn lên rồi d́u hắn tới ngồi vào bàn cà phê của d́ Năm . Mấy đứa bu vào xem th́ thấy cái mắt cá chân đă sưng phồng lên, bỗng Huệ Chùa nói với hắn:

_ Tui biết một ông thầy chuyên chữa què chân , sưng chân , trật khớp ở xóm này , hắn nói xong th́ nhắy mắt với 4 con quỷ c̣n lại.

5 đứa chơi với nhau từ nhỏ nên tụi nó là " tri kỷ " với nhau, chỉ cần một đứa nhỏng đít th́ 4 đứa c̣n lại biết liền,Bún Thang Gia Cát nháy mắt với thầy hai Phố rồi hất cái đầu về chú xe ba gác đang ngủ trưa ở gốc cây trứng cá. Thầy Hai Phố đi lại gần chú xe ba gác , vỗ vai hắn rồi nói :

_ Dậy dậy dậy, cứu một mạng người hơn xây 7 nấc phù đồ... ông anh làm ơn chở giùm chú bị trật gị tới nhà Sáu Nạng để bẻ khớp lại...

_ Nhà Sáu Nạng bao xa để tui tính tiền...

_ Trời ơi tiền bạc ǵ, nhà thầy Sáu Nạng ở cuối xóm ḱa, cái nhà có cửa màu xanh đó , chỉ có vài phút thôi, ly cà phê anh uống hồi năy để tôi trả cho.

Huệ chùa nói xong th́ cùng Chuối đỡ chú bị trật gị nằm dài trên xe ba gác.

Xe ba gác mới chuyển bánh th́ d́ hai nói :
_ Tao thấy 5 thằng bay th́ chỉ có thằng Huệ Chùa là có ḷng thương người , Huệ Chùa mày có muốn làm con nuôi tao không ?

_ Trời ơi đâu có ǵ quan trong dữ dzậy d́ Năm , 5 đứa con lúc nào cũng coi d́ như là má mà ..

_ Ờ mà Huệ Chùa , mày có chắc thằng Sáu Nạng bẻ khớp được cho người ta không ? tao ở cái xóm này đă mấy chục năm sao không nghe ai nói dzậy cà....a. a.. à ..th́ ra lũ quỷ chúng bay lại quậy nữa rồi , tao mét má tụi bay cho coi...

D́ Năm mới nói dứt lời th́ đă nghe tiếng của Sáu Nạng ở cuối xóm vọng lên :

__ Tiên sư bố thằng nào chơi ông ....rồi bắt đầu hắn hát chèo bài " tiên sư bố "giọng bắc kỳ chính tông , hắn hát có văn , có vẻ , có vần , có điệu, có bài có bản...

Bún Thang Gia Cát nháy mắt với 4 con quỷ c̣n lại rồi nói :

_Coi bộ không xong rồi , thôi , ai dźa nhà nấy....lúc khác gặp.

5 con quỷ đồng thanh chào d́ Năm " má ơi con dźa " rồi lỉnh mất...

Hai hôm sau, lúc chiều chúng lại tụ tập với nhau ở quán d́ Năm,chỉ có thiếu thầy hai Phố, bốn đứa c̣n lại đang ngồi tán phét với nhau bỗng thằng Chuối nói :
_Tối hôm qua tao leo cột đèn ŕnh coi thầy hai Phố dậy học con nhỏ Đa Đa th́ thấy....thấy...thấy...khó nói quá...
_ Ủa , tại sao mà mày phải ŕnh nó, mà mày thấy ǵ , nói nghe coi. Cả bọn háo hức hỏi dồn nó.
_ Tụi mày cũng biết mà , tiếng Anh tao dở ẹc, lúc nào cũng đội sổ, học hoài cũng không hiểu, thầy hai Phố sắp sửa học đaị học ,tiếng Anh nó chắc phải giỏi lắm, tao ŕnh coi nó dạy con nhỏ bằng phương pháp ǵ để tao bắt chước ...Nhưng tao thấy... kỳ quá... kỳ quá...
_Mày thấy ǵ , thấy ǵ nói nghe coi... 3 con quỷ hỏi tiếp...
_ Tiếng Anh tao dở lắm lại không ś pít được, tao nghe thầy hai phố nói với nhỏ Đa Đa là...là..là...." sờ đít không có chi... "
_ Hả !!! 3 thằng c̣n lại đồng thanh nói lớn.

( C̣n Tiếp )
trungthu_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to trungthu For This Useful Post:
hoanglan22 (3 Days Ago), longhue (3 Days Ago)
Old 3 Days Ago   #10
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 6,398
Thanks: 4,236
Thanked 8,197 Times in 3,916 Posts
Mentioned: 50 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2651 Post(s)
Rep Power: 16
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 26914
Default

Câu chuyện viết ra để suy ngẫm rất hay .. động phải cái MĂ LINH THIÊNG rồi ...
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
trungthu (3 Days Ago)
Reply
Page 1 of 2 1 2

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.24300 seconds with 16 queries