News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Member News | Tin thành viên

Số bài trả lời (Reply's) : 104   -   Số người đă xem (Viewers) : 8651
 
Thread Tools
Old 06-28-2019   #101
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,639
Thanks: 3,466
Thanked 7,129 Times in 3,381 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2407 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21182
Default GẶP MA

Chị Nga vừa mua một căn phố nằm trên đường Vơ Di Nguy nối dài. Mặt tiền đối diện với Lăng Cha Cả và cổng trại Phi Long. Chồng chị Nga là một trắc họa viên phục vụ tại phi trường Cần Thơ. Anh chị giao cho Ḥa cai quản căn nhà. Tầng dưới, bà Nghĩa mướn mở tiệm phở. Tầng căn gác dành cho Ḥa.


Lăng Cha Cả là phần mộ Cha Bá Đa Lộc. Những bia mộ mang tên Pháp, Bồ Đào Nha... nằm hiu quạnh trong khu nghĩa địa nhỏ sau Lăng. Đă từ lâu tiếng đồn có ma thỉnh thoảng xuất hiện trong lăng nầy. Thường là bóng một người đàn ông mặc áo thụng đen của ông cố đạo. Thoảng hoặc bóng một d́ phước mặc áo trắng đứng ủ rũ bên chân mộ vào lúc nửa đêm.


Lúc nhỏ Ḥa nỗi tiếng gan ĺ lại hay ṭ ṃ , thích nghe những mẩu chuyện kể về ma quái. Hắn từng lén lút đọc bộ sách Liêu Trai Chí dị của Bồ Tùng Linh nằm trong tủ sách mà cha Ḥa cấm đọc.Thuở ấy, vào những đêm tối trời, mỗi lần mẹ sai chị Nga qua nhà bác Hai xin trầu là chị đùn ngay cho Ḥa lấy cớ bận làm bài tập hay học bài thi. Thực ra chị Nga rất sợ phải qua nhà Bác Hai trong đêm tối.


Gia đ́nh bác Hai cách nhà Ḥa một khu vườn rộng. Cuối vườn có miếu thờ Thổ địa. Chiếc đèn dầu sáng leo lét trong am phủ đầy bóng tối âm u của cây đa cổ thụ. Chữ Thần màu đỏ viết bằng chữ Hán nét lớn trên bức b́nh phong chập chờn dưới cánh lá lay động trong đêm. Dù được tiếng là bạo dạn nhất nhà, nhưng mỗi lần qua đó trống ngực Ḥa cũng đập liên hồi như tiếng trống dục trong mùa đua ghe. Ḥa hăi nhất là tiếng tắc kè từ gốc đa cất lên bất chợt.


Giờ đây dù đă trưởng thành, tính ṭ ṃ cố hữu của Ḥa vẫn c̣n thúc đẩy hắn t́m xem tận mắt ma như thế nào. V́ vậy, những đêm đi kèm trẻ tại tư gia về khuya, Ḥa không quên đảo một ṿng quanh lăng mộ.


Căn phố sát vách Ḥa là tiệm may được trưng bày khá sáng sủa. Hiệu may rất đắt khách và nổi tiếng trong vùng. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, góa vợ. Độ một tháng, sau ngày Ḥa dọn đến ở, người chủ hiệu may tổ chức lễ cưới thật linh đ́nh. Họ hàng, khách dự đều là những người sang trọng. Đám rước dâu có bốn chiếc xe hơi bóng nhoáng. Cô dâu nhỏ nhắn, khuôn mặt phúc hậu. Tuy trong ngày vui mà đôi mắt cô ấy ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Ngược lại chàng rể phốp pháp cười rạng rỡ đi bên cô vợ trẻ đẹp.


Đêm động pḥng của đôi tân hôn, người chồng ôm xác vợ chạy dọc theo dăy phố kêu cứu như điên như cuồng. Cô dâu uống thuốc ngủ quyên sinh. Hàng xóm giúp chú rể đưa nàng đến bệnh viện súc ruột, nhưng bất lực. Trái tim cô đă ngừng đập bởi liều thuốc quá mạnh. Trái tim chỉ dành cho người nàng yêu thương ,không tiền bạc, thế lực nào có thể cướp được trái tim chung t́nh đó.


V́ món nợ không trả nổi của cha mẹ, nàng đă ưng thuận lấy người chủ nợ. Giấy nợ được xé bỏ sau giờ rước dâu. Cô dâu tự hủy đời ḿnh trước giờ hợp cẩn. Điều đáng ca ngợi là nàng t́m cái chết để giữ lời nguyền ước với người yêu.


Chú rể chịu cảnh góa vợ thêm lần nữa. Ông buồn rầu đóng cửa hiệu, treo bảng bán nhà. Dăy phố đă vắng vẻ bây giờ càng vắng vẻ hơn.


Nơi tiếp giáp sân sau nhà Ḥa với hiệu may có cây trứng cá khá cao, cành lá sum suê tỏa mát trên hai sân rộng. Ḥa đă lợi dụng cây trứng cá với lan can căn gác làm trụ cho một xà đơn. Vào sáng sớm hay sau giờ học khuya, Ḥa thường treo ḿnh trên barre fixe ấy hít thở cho trí óc bớt căng thẳng.


Qua mười giờ đêm khu Lăng Cha Cả ch́m trong bóng tối. Vài ngọn đèn đường vàng nhạt không đủ sáng cho khu phố trong những đêm tối trời. Ánh đèn pha từ trạm gác chốc chốc quét một luồng sáng ma quái lướt trên khu nghĩa địa.

Sau cuộc chính biến năm 1963, chính phủ Ngô Đ́nh Diệm bị lật đổ, Sài G̣n liên tiếp xảy ra những biến động chính trị. Đặc công Cộng sản lợi dụng t́nh h́nh rối ren tăng cường khủng bố. Lúc th́ rạp hát bị nổ ḿn, khi th́ nhà hàng bị đặt plastic. Mùi chiến tranh đă phảng phất giữa ḷng thủ đô. Riêng khu vực Lăng Cha Cả lại rất êm ả. Các nhà chứa mỗi ngày mọc nhiều hơn. Khách t́m hoa đêm nào cũng tấp nập.


* * *



Sau ngày cúng Thất tuần của cô dâu bạc mệnh, người ta phao tin hồn cô ấy cứ hiện về lởn vởn vào lúc quá nửa đêm, khi th́ mặc áo cưới, lúc bộ bà ba trắng. Con ma treo ḿnh trên cành cây trứng cá, vắt vẻo, đu đưa. Hàng xóm xầm x́ với nhau và nh́n Ḥa với ánh mắt ái ngại…


Đường lên căn gác là một cầu thang hẹp bắc dọc theo vách ngoài hiên nhà. Bên khung cửa sổ, là bàn học Ḥa ngồi hàng đêm. Ánh đèn điện rọi qua màn cửa, hắt vài luồng ánh sáng mỏng lên đám lá đen ng̣m của tàng cây trứng cá. Gió thổi đu đưa cành lá làm chao động vệt sáng trên cây tựa bóng người mặc áo trắng chập chờn.


Chỉ c̣n ba ngày nữa là Ḥa thi tốt nghiệp năm thứ hai Đại học Sư phạm. Chàng ôn tập bài vở đến một hai giờ khuya mới đi ngủ. Thân thể mệt nhoài, Ḥa vừa nằm xuống là giấc ngủ ập tới ngay.



“Anh , anh !” Trong giấc mơ, Ḥa nghe tiếng chim kêu lanh lảnh. “Anh , anh !” lại một âm thanh khác trầm đục như tiếng gơ vào miệng chum bằng sành. “Anh , anh , anh !” Tiếng kêu ngân lên như tiếng chuông nhà thờ dục con chiên đi lễ sáng.


- “Anh , anh !” Bây giờ không c̣n là tiếng chuông mà như tiếng vọng của hồn ma réo lên từ nhà mồ. Trong giấc ngủ u u minh minh, Ḥa nghe tiếng gọi “anh” mỗi lúc một rơ. Bàn tay chàng bị đè lên bởi một vật ǵ rất lạnh. Cái lạnh không phải của nước, của sương. Cái lạnh nhớp nháp nhờn nhờn như của loài ma trơi vất vưởng ngoài đồng! Cái lạnh ḅ dần vào cánh tay trong rồi toàn thân Ḥa bị một khối đen phủ lên đè nặng khiến chàng nghẹt thở. Chàng cố vùng vẫy nhưng bất lực, miệng ú ớ. Một cái lắc mạnh vai chàng:


- “Anh ! em đây, em đây mà!”


Rơ ràng là tiếng một người con gái. Ḥa mở mắt nh́n, kinh hăi: Một bóng ma! Bóng ma trắng nơn nà bên thành giường! Ḥa rút vội tay về và ngồi ngay dậy. Cơn say ngủ chưa tỉnh hẳn. Chàng c̣n ngỡ đó là ánh trăng. Trăng sáng lờ mờ rọi qua khung cửa sổ. Ánh sáng loang tỏa căn pḥng một màu trắng vàng lạnh, trung ḥa với màu trắng bóng ma! Ḥa giụi mắt, định thần. Bóng ma vạch mùng ngồi lên giường. Ḥa khiếp hăi thét lên:


- “Ai đấy?”


- “Em đây ”, giọng run run yếu đuối của người bị kiệt sức. Bóng ma tiến vào,


Ḥa lui sát vách tường. Bóng ấy tiến theo, Ḥa sợ quá thét lên: “Ngồi im đó”. Ánh trăng bây giờ sáng tỏ hơn và tỏa đều trên thân thể người con gái không một mảnh vải. Mái tóc đen dài xơa trên nửa khuôn mặt trắng xanh và che khuất một phần bộ ngực trắng ngần vun cao. Bây giờ đă hoàn toàn tỉnh ngủ, Ḥa với tay bật đèn. Người con gái vội cản:


- “Xin anh đừng cho sáng, em sợ ánh đèn lắm !”


Ḥa thầm nghĩ : “Chỉ có ma quỷ mới sợ ánh đèn, sợ ánh mặt trời và lửa. Đối diện với chàng chẳng lẽ là quỷ hiện h́nh? Quỷ trong thân xác của một người con gái?” Trí nhớ Ḥa vụt hiện ra khuôn mặt trắng bệch, thân thể mềm nhũn của cô dâu tự vẫn ở tiệm may bên cạnh. Toàn thân Ḥa bỗng dưng lạnh toát! Miệng chàng khô khốc, muốn la lên mà lưỡi th́ líu lại. Muốn chạy thoát khỏi giường nhưng đôi chân chàng lại tê cứng. H́nh như bóng người đối diện đoán biết cơn sợ hải của Ḥa vội vàng lên tiếng:


- “Xin anh b́nh tĩnh , em tên là Lài ở bên lầu bà Thúy.”


Lầu bà Thúy là nơi chứa gái hạng sang, ở vùng nầy ai cũng biết. Ḥa điềm tĩnh trở lại và nhủ thầm : “Từ Lầu bà Thúy th́ không cần hỏi lư lịch cũng biết cô gái nầy là ai! chàng vội vất tấm drap mỏng cho nàng che thân. Cô gái quàng vội tấm vải lên người rồi kể tiếp:


- “Em đang đi khách th́ bọn “Cớm” * ập vào pḥng. Em chưa kịp mặc áo quần đă phải vọt qua cửa sổ chạy băng qua các nóc nhà. Khi đến đây bị đuối sức em đă rớt từ trên cao xuống sân gạch. H́nh như em đă ngất đi một thời gian khá lâu, khi tỉnh dậy t́m đường thoát thân mà chẳng có lối ra. Cuối cùng, thấy căn gác nầy không đóng cửa, em đă đường đột vào đây, mong anh tha lỗi và cho em được trốn tránh qua đêm nay”.


Ḥa ngỏ ư bật đèn sáng để t́m cho nàng bộ đồ mặc tạm. Nàng ngăn lại và giải thích:

- “Thấy sáng đèn, cảnh sát sẽ nghi ngờ đến đây xét nhà. Thôi th́ cho em mượn bộ pyjama anh đang mặc cho đỡ lạnh. Em nằm ngoài sương ướt cả mấy tiếng đồng hồ rồi!” Cảm thương thân phận ả giang hồ, Ḥa không thể chối từ lời đề nghị đó.


Cô gái vừa mặc xong quần áo th́ tiếng gơ cửa soát nhà vang lên. Nàng vội vă nằm xuống, kéo mền che cả mặt. Sự sợ hăi quá độ khiến cô run bần bật như bệnh sốt rét bắt đầu lên cơn. Nắm lấy tay Ḥa, với đôi bàn tay hoàn toàn mất tự chủ, nàng lắp bắp van lơn:


- “Xin... cứu... em , nhận... em... là… vợ… anh... nhé...”


Tiếng gơ cửa thêm dồn dập. Với áo lót quần đùi, Ḥa vội vàng xuống nhà mở cửa. Nh́n ra trước lộ, chàng thấy lực lượng vơ trang đứng giăng hàng ngang dọc theo khu phố. Cảnh sát địa phương và ông khối trưởng yêu cầu cho xét nhà và kiểm tra tờ khai gia đ́nh. Ḥa cho biết gia đ́nh bà chủ tiệm phở không ở đây. Chàng chỉ là sinh viên thuê căn gác trọ học. Họ bàn thảo với nhau rồi bỏ sang nhà bên cạnh. Ḥa trở lên căn gác. Cô gái run sợ lúc năy, bây giờ hoàn toàn tươi tỉnh. Ḥa ngạc nhiên khi nh́n thấy cô nàng đă cởi bỏ hết áo quần từ bao giờ. Chàng hỏi:


- “Sao lại làm vậy?”


- “Nếu bọn chúng lên đây kiểm soát th́ em đóng vai là vợ anh!” Nàng vừa trả lời vừa ôm chầm lấy Ḥa và hôn tới tấp trên má, trên môi chàng.


Cô gái th́ thầm:


- “Anh đă cứu mạng em, anh là ân nhân của đời em!”


Nàng siết chặt Ḥa trong ṿng tay nồng nàn và sẵn sàng dâng hiến. Đôi vú căng đầy ép vào ngực Ḥa khiến cơn dục t́nh của họ trương lên cực độ và hai thân thể quyện lấy nhau.


Trời vừa hừng sáng, Lài đă đánh thức Ḥa dậy. Nàng van nài chàng cố gắng t́m một bộ đồ nữ. Giờ nầy, phố chợ chưa mở cửa vả lại, Ḥa chẳng có bà con hàng xóm nào gần gũi quen thân. Áo quần Ḥa th́ quá rộng cô bé không thể dùng được. Đang lúng túng, Ḥa chợt nhớ tới chiếc vali đựng tư trang của người bạn gái mang gởi trước khi về quê nghỉ Hè. Trong rương gồm ít sách vở, một bộ chemise quần, hai bộ áo dài đồng phục nữ sinh. Ḥa mừng rỡ định lấy ra cho nàng bộ chemise quần, nhưng cô bé ngỏ ư mượn bộ áo dài trắng, nàng bảo:


- “Anh vui ḷng cho em mặc bộ nầy, hôm sau giặt ủi tươm tất sẽ mang trả cho anh.”


Lài mặc chiếc áo dài rất vừa vặn. Trên ngực áo nổi bật bảng tên trường nữ trung học Gia Long - Trần Thị Phượng - 11A. Trước khi từ giă, nàng xin Ḥa cuốn tạp chí Phổ Thông cầm nơi tay. Với mái tóc thề ngây thơ, khuôn mặt thanh tú và chiếc áo dài trắng thướt tha, chẳng một ai nghi ngờ Lài là “gái làm tiền”. Bước chân ra đi vội vă, khuôn mặt nàng trở nên lạnh lùng, cứng cỏi mất hẳn nét yếu đuối của đêm qua.


* * *



Nhật báo ra ngày hôm sau có một bản tin đặc biệt đăng tải nơi trang nhất:

“Nhận được tin mật báo, vào lúc 12 giờ đêm ngày 13-6-1967, các đơn vị an ninh Đô thành và Gia Định đă phối hợp bao vây một cuộc họp của bọn VC nằm vùng tại căn lầu 120 đường Trương Minh Kư thuộc khu vực Lăng Cha Cả. Kết quả bắt được 5 tên. Trong số nầy có một đội trưởng Đặc công Biệt động Thành. Số khác chạy thoát. Bọn chúng giả dạng là khách “mua hoa” và gái “bán dâm” để qua mặt lực lượng Cảnh sát. Chủ nhà là bà Phan Thị Đăi, tên thường gọi bà Thúy hiện đang bị câu lưu để điều tra.”


Bản tin trên đối với Ḥa cũng như một số sinh viên, học sinh khác ở thủ đô chẳng có ǵ quan trọng. Họ rất vô tư trước thời cuộc. Ḥa xem qua để rồi quên lăng. Duy có một điều làm Ḥa bận tâm là chờ đợi cô gái tên Lài mang trả bộ áo quần.

Qua ba ngày, rồi một tuần lễ, cô gái vẫn biệt tăm. Ḥa không tin là Lài đă dễ dàng quên lời hứa và quên cả ơn cứu giúp của chàng nhanh đến vậy. Ḥa c̣n nhớ rơ thái độ rất nghiêm túc khi nàng ghi tên họ và số nhà của Ḥa vào một mảnh giấy.


Thường ngày, Ḥa về nhà rất khuya, phải mất ba tiếng đồng hồ kèm trẻ mỗi đêm. Hôm nay, ngày lễ Vu Lan chàng được về sớm. Vừa đặt chân đến đầu hiên nhà là Ḥa đă nghe tiếng mơ tụng kinh. Bà Nghĩa chủ tiệm phở đón chàng ở cửa, hỏi:


- “Mấy bữa nay em có thấy điều ǵ khác lạ không?”


Ḥa đang ngơ ngác, bà Nghĩa tiếp:


- “Cách đây mấy đêm, ma xuất hiện lẩn quẩn trong khu nầy. Hồn cô dâu hiện về khua động trên mái nhà. Hàng xóm thấy bóng một cô gái trần truồng – A Di Đà Phật – mái tóc của Ngài đen tuyền dài đến gót chân. Ngài đi lên chiếc cầu thang nầy đây, đến cửa ra vào th́ biến mất.” Bà Nghĩa vừa nói vừa chỉ chiếc cầu thang lên căn gác của Ḥa ở, rồi tiếp:


- “Hôm nay tôi mời thầy đến đây cúng cô hồn, đồng thời trừ yểm không để Ngài về quấy phá nữa.” Nói xong bà chắp hai tay trước ngực niệm: “Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ tát!”.


Bên gốc cây trứng cá là một bàn hương án có đủ lễ vật cúng cô hồn, lại thêm bộ áo cô dâu bằng giấy mă. Ḥa nhíu mày suy nghĩ: “Bóng con ma trần truồng” chẳng lẽ cô gái tên Lài là quỷ hiện h́nh? Cô từ lầu bà Thúy chạy băng trên nóc nhà rồi rớt xuống cái sân nầy. Ma và người làm sao có thể lẫn lộn được. Chàng nhớ khá rơ cái đêm hôm ấy. Thân thể Lài rất nồng ấm và nụ hôn cũng rất trần tục! Duy có một điều mà giờ nầy Ḥa c̣n ngờ vực. Cô gái rất vụng về trong lúc làm t́nh không như gái làng chơi đă từng điêu luyện trong nghề. Ḥa có cảm giác là cô bé lần đầu tiên biết thế nào là cơn tột đỉnh t́nh dục. Đôi tay bấu vào lưng chàng, đôi môi quyện lấy lưỡi chàng. Như thế, nhất định nàng không phải là ma, nhưng nàng có đích thực là gái điếm?


* * *

T́nh h́nh chiến sự ở Cần Thơ có phần nặng nề, chị Nga phải đưa bầy con về Sài G̣n. Bà Nghĩa, chủ tiệm phở phải trả lại nhà cho gia đ́nh chị ở. Việt cộng gia tăng cường độ pháo kích vào các phi trường, v́ vậy khu dân cư nằm quanh ṿng đai sân bay Tân Sơn Nhất , nhà nào cũng phải có hầm trú ẩn tránh pháo.

Những ngày cận kề Tết Nguyên Đán, các gian hàng quanh chợ Bến Thành nhộn nhịp. Tiếng rao hàng ḥa với điệu nhạc mừng Xuân càng thêm náo nức. Chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ cũng tấp nập người là người. Những cành mai, cành đào, búp xanh mơn mởn. Những chậu kiểng được cắt tỉa công phu, đầy nghệ thuật và đủ các loại hoa tràn ngập cả một đoạn đường. Các chuyến xe đ̣ cũng đầy nghẹt khách về quê ăn Tết.

Khác với mọi năm, đă cuối ngày ba mươi tháng chạp mà đường phố ngoại ô Sài G̣n vẫn c̣n đông người qua lại. Họ rảo bước về một nơi nào đó như cho kịp chuyến xe cuối cùng. Một số khác, thoạt trông như những chàng tân binh trốn quân trường về nhà ăn Tết. Họ mặc quần áo lính trông lôi thôi lếch thếch. Khuôn mặt người nào cũng mang nét khẩn trương. Xe tuần tra của Quân Cảnh Mỹ-Việt cũng không thấy xuất hiện ở những khu phố có nhiều quán rượu như thường ngày.

Trời vừa nhá nhem tối, dăm ba bàn thờ lẻ loi được đặt trước hiên nhà chuẩn bị đón giao thừa. Anh rể của Ḥa nhắn tin không thể về ăn Tết v́ lệnh cấm trại vào giờ chót. Chị Nga cùng gia đ́nh ăn bữa cơm cúng rước ông bà trễ tràng và nguội lạnh.


Đường phố vắng lặng , chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa là đến giờ Giao Thừa , bỗng có tiếng người la lớn: “Việt Cộng bà con ơi!”

Anh thanh niên vừa báo động vừa chạy băng qua đường. Một loạt đạn AK từ trong lăng mộ bắn đuổi phía sau lưng, anh ngă xuống nằm sóng soải trên mặt đường, máu tuôn lênh láng. Từ cổng trại Phi Long, những tràng đại liên cũng bắt đầu quạt liên hồi. Tiếp theo là tiếng nổ của các loại súng, lựu đạn vang lên tứ phía. Cộng quân tấn công vào Bộ Tư Lệnh Không Quân trước giờ Giao Thừa.

Chị Nga hấp tấp lùa bầy con vào hầm trú ẩn. Ḥa ḅ ra cửa, nh́n qua khe hở. Điện đường tắt ngấm, phố xá lờ mờ. Hướng bên bờ thành cổng trại Phi Long, loáng thoáng nhiều bóng người đội nón tai bèo, vai quàng khăn dù núp sau bia mộ.

Tiếng súng bỗng dưng ngưng bặt. Sự yên ắng lạnh lùng bao trùm cả khu phố. Mọi người nằm thiêm thiếp trong hầm. Chợt có tiếng gơ cửa, rồi giọng nói của người đàn ông thúc bách:

- “Mở cửa, quân giải phóng đây !”

Không ai trả lời...!

- “Mở cửa, nếu chậm trễ sẽ giựt sập nhà!”

Chị Nga đẩy Ḥa vào ngách hầm, trấn những bao cát c̣n lại lên cao, chị ra mở cửa. Một nữ các bộ VC mặc bộ bà ba đen, vai mang một khẩu súng ngắn và túi dết bên hông. Theo sau là người du kích với áo quần màu xanh, nón tai bèo, hai tay gh́m khẩu AK. Một người khác đứng chắn ngang cửa.


- “Nhà có mấy người?” Người du kích trừng mắt hỏi.


- “Tôi và bốn đứa con.” Chị Nga trả lời.


- “Chúng nó đâu?”


- “Trong hầm!”


- “Gọi ra!”

Chị Nga theo lệnh vào hầm đẩy bốn đứa nhỏ ra đứng bên chị. Chúng nó sợ hăi, khuôn mặt đứa nào cũng đầm đ́a nước mắt.

Từ lúc vào nhà đến giờ, nữ cán bộ VC lặng lẽ quan sát mọi ngóc ngách trong nhà, chợt y thị hỏi:

- “Tên Hồ Phú Ḥa đâu?”

Chị Nga giật ḿnh nhủ thầm : “Sao nó biết tên em trai ḿnh?”

- “Nhà tôi không có ai tên Hồ Phú Ḥa.” Chị Nga điềm tĩnh trả lời.

Người du kích quát:

- “Cơ sở cách mạng nắm hết danh sách hộ khẩu, các người đừng ḥng che giấu.”

Khuôn mặt lạnh lùng của nữ cán bộ Việt Cộng khẳng định: “Tên Hồ Phú Ḥa là sinh viên trọ học tại nhà nầy.” Chị Nga lấy lại được b́nh tĩnh, tỏ vẻ thành thực hăng hái tiếp lời:

- “Ồ, đúng rồi, nó là sinh viên ở tận ngoài Trung, mướn căn gác nhà tôi trọ học. Nó về ngoài đó ăn Tết đă hơn tuần nay!”


Người du kích nghi ngờ, quét một đường pin sáng vào hầm rồi lên tiếng đe dọa:

- “Nói dối với cách mạng là bị trừng trị đấy.” Hắn quát lớn:

- “ Chuẩn bị ném bộc phá vào hầm!”

Chị Nga thất kinh, lạnh cả người. Chợt người nữ cán bộ bảo: “Không cần thiết”, rồi ra lệnh rời khỏi nhà. Y thị quay nhanh ra cửa, người cận vệ bước theo.

Nín thở trong hầm, Ḥa lắng nghe những mẩu đối thoại vừa rồi. Chàng để ư đến giọng nói nhè nhẹ êm êm của người nữ cán bộ VC. Giọng miền Nam rất quen thuộc, giống hệt tiếng nói của Lài, người con gái đă mượn bộ quần áo dài của Phượng cách nay sáu tháng.

Ngoài đường phố đột nhiên chân người chạy rầm rập. Bộ điện đàm của máy truyền tin kêu xè xè bên hông nhà. Đèn dù của máy bay thả sáng rực cả bầu trời Tân Sơn Nhất. Tiếng súng lại bắt đầu nổ đều khắp. Không riêng ǵ khu vực Ḥa ở mà hầu hết Sài G̣n. Pháo đón giao thừa ở Thủ đô thay bằng tiếng súng. Rượu nồng chúc Xuân chỉ c̣n là máu của lương dân vô tội! Đạn pháo kích của Cộng quân rít lên từng hồi rơi bừa băi trong khu đông dân cư. Máy bay trực thăng quần thảo trên bầu trời phóng từng đợt rocket vào những điểm tập trung của địch cùng những loạt đại liên không ngừng quạt xuống đám cộng quân ẩn nấp trong khu nghĩa địa.

Đồng hồ vừa điểm bốn giờ sáng. Mọi khi, giờ nầy đă nghe tiếng gà gáy bên căn nhà số 80 của ông Tư gà đá. Hôm nay, gà cũng tắt giọng v́ khiếp sợ.

Tiếng súng giao tranh từ hướng Bộ Tổng Tham Mưu vọng về càng lúc càng dữ dội. Riêng khu vực trại Phi Long, trận chiến dần dần lắng dịu. Từng tốp trực thăng rầm rập bay lượn trên bầu trời.

- “Chi Lăng gọi Quyết Thắng! Chi Lăng gọi Quyết Thắng!”

- “Quyết Thắng nghe Chi Lăng.”

- “Quyết Thắng báo cáo t́nh h́nh khu vực trách nhiệm. Nghe rơ trả lời.”

- “Quyết Thắng nghe rơ năm trên năm.”

Ḥa nhận ra tiếng điện đàm truyền tin quen thuộc của lính Cộng ḥa. Chàng kêu chị Nga dậy và báo tin mừng là quân ta đă giải tỏa khu phố ḿnh. Ḥa vội vàng hé cửa nh́n ra đường, trời đă hừng sáng. Lực lượng Biệt Động Quân đă chiếm lĩnh toàn thể khu vực Lăng Cha Cả và trại Phi Long. Nh́n bóng dáng của người lính chiến nơi chiến trường c̣n vương khói súng, ḷng Ḥa xúc động. Khuôn mặt chị Nga đẫm lệ và nước mắt Ḥa cũng rưng rưng. Nước mắt của nỗi vui mừng và ḷng biết ơn dâng tràn. Nước mắt của niềm xúc động sâu xa trước tinh thần quả cảm của người chiến sĩ. Ḥa muốn mở cửa chạy băng qua đường để bắt tay tri ân những chàng trai hào hùng đó. Các anh sẵn sàng hy sinh cả tánh mạng, nhận lấy bao gian nan, khổ ải để dân chúng hưởng hạnh phúc ngày Xuân. Chợt tỉnh ngộ – Ḥa cảm thấy xấu hổ bởi ḷng vị kỉ của ḿnh.


- “A lô ! a lô! đồng bào chú ư. Cộng sản Bắc Việt đă lợi dụng giờ hưu chiến Tết Mâu Thân đồng loạt tấn công vào Thủ đô Sài G̣n và nhiều nơi khác. Đồng bào hăy b́nh tĩnh. Quân đội đă giải tỏa toàn thể khu vực Tân Sơn Nhất, nhưng vẫn c̣n nhiều tên VC đang lẩn trốn trong khu phố. Yêu cầu đồng bào cảnh giác, ở yên trong nhà. Quân đội đang lục soát, truy lùng tàn quân Bắc Việt trên toàn vùng”.

Đó là nội dung bản thông cáo được phát ra từ chiếc loa phóng thanh của toán Chiến tranh Tâm lư. Ḥa mở rộng cửa, ánh nắng ban mai chóa ḷa. Nh́n sang phía sau lăng mộ, bất chợt, Ḥa trông thấy một góc tà áo dài trắng vắt qua tường thành nghĩa địa. Vạt áo phất phơ theo từng cơn gió xuân thổi về đă gợi tính ṭ ṃ của Ḥa. Bất giác, chàng chạy băng qua đường, nhảy qua tường rào. Trước mắt Ḥa là xác một cô gái mặc áo dài trắng dựa lưng vào góc tường. Máu đọng vũng quanh nàng ướt đẫm chiếc quần bà ba đen, một đoạn ruột trào ra nơi bụng nàng . Mái tóc đen dài kẹp chúm vắt qua vai phủ lên ngực áo. Đầu ngả sang một bên che một phần khuôn mặt trắng bệch. Đôi mắt mở trừng trừng, hiện rơ nốt ruồi đen nằm giữa hai hàng lông mày giáp nhau. Ḥa giật ḿnh nhận ra khuôn mặt của Lài. Chàng hất tung lọn tóc phủ trên ngực, bảng tên nữ sinh trường Gia Long c̣n đậm nét hiện ra trên ngực áo : Trần Thị Phượng -11A. Ôi! Chiếc áo của Phượng bạn gái chàng. Chiếc áo đă giúp cho nữ cán bộ Việt cộng nầy qua mặt được lực lượng Cảnh sát truy lùng sáu tháng trước đây. Ḥa đă che giấu nàng và hai người đă qua một đêm ân ái.


Một niềm thương cảm bỗng dưng tràn ngập ḷng Ḥa. Chàng định đặt xác nàng nằm xuống ngay bên cạnh, chợt thấy trên ngôi mộ đối diện có chiếc khăn dù, Ḥa nhặt lên rồi trải trên khoảng đất bằng phẳng. Đoạn, chàng nâng đầu tử thi kéo về hướng có chiếc khăn dù. Bỗng – đoành – tiếng nổ xé trời, khói tỏa mù mịt ! Ḥa ngă xuống.

Trước khi tháo chạy, đồng đội được lệnh cấp trên đặt dưới lưng xác người nữ Cán bộ Biệt động Thành một quả lựu đạn đă rút chốt an toàn.Một sự thật tàn độc của Việt Cộng mà người dân bình thường như anh sinh viên tên Hoà không hề biết đến.

Bóng ma thoáng qua óc Ḥa rồi dần dần lịm tắt!


Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
phokhuya (2 Weeks Ago)
Old 4 Weeks Ago   #102
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,639
Thanks: 3,466
Thanked 7,129 Times in 3,381 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2407 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21182
Default Một tiếng kêu “Thầy”



1.
Hồi tôi mới lên đại học là năm 1967, học lớp dự bị Triết trường Văn Khoa, có lần một ông anh rể đă dẫn tôi đi chơi, tập tành nhậu nhẹt với một loại rượu b́nh dân nhưng rất đả. Đó là nhăn rượu Vĩnh Sanh Ḥa, c̣n gọi là Vĩnh Tồn Tâm, chai thủy tinh vuông 1 lít, uống với Soda th́ tuy thoang thoảng mùi thuốc Bắc nhưng ngon không thua cho lắm nếu so với whisky soda, chẳng hạn như Bee Hive, Johnny Walker.

Để uống Vĩnh Ṭn Ten – dân bợm thường gọi tếu như thế – ông anh đă dẫn tôi khu Chợ Cũ, cuối đường Hàm Nghi, Quận Nhứt Sài G̣n thời đó, vào một tiệm nước của người Tàu, đối diện hơi chếch bên kia đường là tiệm bánh danh tiếng Như Lan. Gọi rượu và soda xong, ông anh bước qua đường, vào một tiệm Tàu bán đủ thứ thịt quay: heo quay, gà vịt, vịt quay, ḷng phá lấu, xá xíu…, nhưng bởi là tư chức lương thấp, anh tôi chỉ gọi một thứ… tổng hợp, toàn là cổ, chân, cánh gà vịt quay, lổn nhổn trong miếng lá chuối, bọc thêm giấy báo tiếng Tàu bên ngoài.

Nhấm rượu, gặm cổ, chân vịt một lát, tự nhiên từ bản kế bên một ông khách hơi trọng tuổi cầm ly bước qua, giọng Nam bộ thật chơn chất, vui vẻ nói một hơi:

“Xin lỗi hai chú em, nảy giờ tui ngồi một ḿnh bàn bển thấy hai chú em cũng lịch sự, nói chuyện nghe thiệt đàng hoàng, mà cũng có ‘gu’ thích Vĩnh Ṭn Ten như tui nữa. Thôi th́, tui xin phép cất qua bên cái mớ lá chuối này, rồi ḿnh ngồi chung nhậu thịt quay tui mời cho vui nhe, được hôn mấy chú em?”.

Không có cách nào khác hơn, chúng tôi cùng lịch sự gật đầu “Dạ, mời anh”. Ông khách cười hể hả, trở về bàn đem qua tiếp dĩa thịt heo quay bự xự cùng gói thuốc Craven A rồi ngồi xuống hô liền: “Dô chớ!”.

Sau vài tua cụng Vĩnh Ṭn Ten, ông khách cho biết ḿnh ‘thứ tư’ và hỏi chúng tôi ‘thứ’ mấy. Xứng thứ xong xuôi th́ ở đây, tại bàn rượu này, tôi chợt được có tên mới là “chú Hai” v́ anh Tư–taxi mới quen không hề để ư chút nào đến tên Hùng trong câu trả lời của tôi, rằng “Dạ em tên Hùng, thứ hai”. Ynhư vậy, ông anh của tôi bắt đầu có tên tại bàn là “chú Năm”, c̣n tên Huy anh có xưng ngay từ đầu th́ cũng bị người nghe thông qua luôn.

Vậy đây là anh Tư-taxi bởi anh đang chạy taxi kiếm sống. Bữa nay chạy cũng khá nên sau khi nghỉ đón khách, anh Tư đă cho phép ḿnh trên đường về nhà ghé tiệm ở khu Chợ Cũ này để xả hơi, tức làm vài ly Vĩnh Ṭn Ten với soda như sở thích lâu nay, và mới làm một ly th́ bắt gặp anh em tôi ở bàn bên…

Đến lúc nghe tôi tự giới thiệu chưa đi làm, chỉ là sinh viên học năm đầu đại học, anh Tư chợt có vẻ rất chú ư, hỏi liền:

“Sinh viên tức là có bằng tú tài hai, phải hôn chú em?”

Tôi đáp “Dạ, ai cũng vậy, đậu tú tài hai rồi th́ được ghi danh học đại học, anh Tư”.

Anh Tư chợt cười he he, cầm ly lên:

“Vậy chú Hai là ông thầy rồi. Tui học hành ít mà run rủi tụi ḿnh gặp nhau ở đây th́ thiệt là hên. Vô cái đi rồi tui sẽ nói muốn nhờ chú Hai một chuyện… Coi ông thầy có nhận hôn nhe!”.

Sau đó, anh Tư-taxi kể vắn tắt là có người em ruột, cũng “học hành ít”, vô cảnh sát làm đă lâu mà không thể lên lương bậc ǵ hết, bởi đă không có bằng tiểu học để nộp. Trong khi đó, theo qui định của ngành cảnh sát quốc gia, chỉ cần người có bằng tú tài hai dạy rồi làm giấy chứng nhận, rằng cho anh cảnh sát viên đă học hết chương tŕnh tiểu học của Bộ Giáo dục do ḿnh dạy, nhớ kèm theo là bản photo bằng tú tài. Với tờ chứng đó, anh cảnh sát viên đem nộp là được chấp thuận tăng một bậc lương.

Vậy là “tứ hải giai huynh đệ”, trong lúc gă trai trẻ 18 tuổi là tôi ngượng ngùng, không dám nhận danh xưng “ông thầy” – trên đời, tôi chưa từng được ai gọi như vậy dù tôi đă từng đi kèm trẻ tại tư gia- th́ anh Tư-taxi, thay v́ để ông chủ tiệm tiếp tục đến bàn đong, rót từng shot rượu theo kiểu khách kêu từng ly – đă gọi thêm nguyên chai Vĩnh Sanh Ḥa,…

2.
Chẳng bao lâu, đúng hẹn là anh Tư taxi dẫn chúng tôi đến nhà anh cảnh sát viên, một căn phố nhỏ nằm trong hẻm ở vùng Phú Nhuận. Tên anh chủ nhà là ǵ th́ đă quá lâu rồi, tôi chỉ nhớ mang máng qua lúc làm giấy tờ nhưng chắc chính xác, đó là Trần Văn Tốt. Thôi th́, lại kêu theo kiểu Nam bộ, đây là Sáu Tốt, em anh Tư-taxi. Mở đầu th́ không thể có ǵ khác hơn là một chầu nhậu ‘bộ tứ’ ngồi dưới sàn gạch bông, bia lon Hamm’s của Mỹ với mồi màng hậu hĩnh, ê hề. Sáu Tốt cũng chơn chất, hể hả y như anh ḿnh, lớn hơn tôi cả chục tuồi mà cứ gọi tôi là “ông thầy” hay “thầy” hoài khiến tôi rất ngượng.

Khi tôi viết xong và trao cho anh tờ giấy chứng nhận cùng tờ bản sao bằng tú tài – có dấu đỏ sao y bản chánh đàng hoàng của ủy ban hành chính xă B́nh Ḥa, quận G̣ Vấp, sát bên lăng Ông, Bà Chiểu thời đó, Sáu Tốt rất xúc động, không hề đọc qua tờ chứng dù tôi đă nhắc mấy lần:

“Cám ơn, cám ơn ông thầy nhe. Đọc ǵ chớ, thầy viết là đúng chắc cú luôn rồi. Để tui…”

Sáu Tốt tự nhiên ngừng nói, đứng phắt dậy, cầm tờ giấy cẩn thận cất lên tủ thờ ngay sau lưng ḿnh, nói liền khi ngồi xuống trở lại:

“Xin lỗi, em cất giấy đàng hoàng vậy cho chắc ăn, để dưới này lỡ đỗ bia th́ ướt tèm lem hết sao! Dạ mời mấy anh, mời thầy Hai vô chớ, c̣n khui lon mới…”.

Bữa nhậu rôm rả tiếng cười, hết sức vui vẻ như đánh dấu một công việc lớn vừa hoàn thành, giúp chủ nhà cởi bỏ được một gánh nặng, một nỗi lo suốt bấy lâu nay.

Đang cười bỗng Sáu Tốt nghiêm mặt nói:

“À, xin phép anh Tư, anh Năm, xém nữa Sáu này quên. Mang ơn thầy Hai nhiều quá rồi, xin gởi thầy vài ngàn, chút đỉnh gọi là cám ơn…”

Tôi lập tức ngắt lời Sáu Tốt. Cậu trai mới lớn đă uống chắc cũng 5, 6 lon Hamm’s, giọng đă có vẻ hơi hơi dân chơi, hơi hơi giang hồ, c̣n vỗ vào đầu gối chủ nhà cái “đét” khi nói – một cử chỉ suồng să hiếm thấy nơi cậu SV mới năm dự bị:

“Hổng được nghe anh Sáu, tôi hổng nhận đâu. Tụi tôi mới biết anh Tư, anh Sáu đây thôi nhưng t́nh thương mến thương, giúp được ǵ cho anh Sáu th́ tôi ráng hết ga thôi. Đừng chíp bụng để tâm nghe. Nè, mà đừng kêu tôi thầy nữa, tôi nhỏ hơn anh cả chục tuổi…”

Sáu Tốt lại lè nhè ngắt lời tôi:

“Đâ…âu được. Thầy Hai có học hành cực khổ th́ phải kêu bằng thầy chớ. Mà… nhận dùm tui đi, xin gởi thầy đây là hai ngàn, chút đỉnh coi như tiền giấy mực thôi mà.”

Thời năm 1967 ấy, tôi nhớ giá một chiếc honda C50 dame khoảng 32,000 – 35,000 đồng VNCH, c̣n chiếc Yamaha dame cũng 50cc tôi đang đi học th́ ba má tôi mua hết 29,000 đồng. Và ḱa, dù là tiền thù lao, tiền tạ ơn, tiền giấy mực ǵ đó th́ BỐN TỜ TRẦN HƯNG ĐẠO xanh mướt lúc ấy đều không thể nói là nhỏ hay chẳng có chút nghĩa lư nào đối với một cậu sinh viên con nhà nghèo.

Nhưng rốt cuộc, cũng có thêm ư kiến “Nên” của anh Tư-taxi và ngược lại là “Không nên” của anh rể tôi, tôi đă không nhận món tiền cũng-có-ư-nghĩa ấy.Trong ḷng vui ngút ngàn, một nỗi phấn khích bay bổng bởi cảm giác tự hào là vừa làm được việc tốt cho đời, anh thầy 18 tuổi liên tục hưởng ứng những cái “vô”. “vô” từ phe chủ nhà đến say mèm, đến độ khi tàn cuộc phải để ông anh chở…

Phạm Nga
Sydney, đông 2019
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1564011184-unnamed.jpg
Views:	0
Size:	33.1 KB
ID:	1425570  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
phokhuya (2 Weeks Ago)
Old 3 Days Ago   #103
tbbt
tbbt's Avatar
 
R4 Cao Thủ Vơ Lâm
Join Date: Dec 2009
Posts: 720
Thanks: 29
Thanked 1,016 Times in 430 Posts
Mentioned: 5 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 303 Post(s)
Rep Power: 10
tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4tbbt Reputation Uy Tín Level 4
Reputation: 4885
Default

Cô Giáo "Ngụy"


Nữ sinh Trường Trung Học Công Thanh. Ngôi trường được xây dựng với sự hợp tác của Lữ Đoàn 173 Không Vận Hoa Kỳ và người dân, ngày 12 Tháng Mười, 1967. (H́nh: Flickr manhhai)

“…Tôi đă thấy điều đẹp đẽ trong một xă hội văn minh, tôi không thể nào quay về những cái thấp hèn mà tôi đă mù quáng tôn sùng. Tôi muốn con trai tôi ra đi, tôi không muốn thấy nó trở nên một bánh xe trong cái cỗ máy thống trị này…”

Một đứa học tṛ la lớn. Bọn con trai, mấy đứa con trai đang quây quần ở cuối lớp chơi tṛ “dích” h́nh, đứa nào đứa nấy vội vă thâu tóm lại mấy tấm h́nh màu bằng b́a cứng có in h́nh sặc sỡ. Bọn con gái đang tụm ba tụm bảy nói chuyện nô đùa cũng vội vàng quay về chỗ cũ.
Cô giáo Mai lễ mễ ôm phần chia nhu yếu phẩm của cô tháng này, gồm mấy trăm gram thịt, mấy trăm gram đường bước vào lớp. Cô bước vào lớp, tất cả học sinh đứng lên chào. Sau khi để gói thịt, gói đường cẩn thận vào trong giỏ. Cô mỉm cười:
-Cô cho các tṛ ngồi xuống. Các tṛ làm chi ồn rứa bộ định làm loạn giống…

Mai định nói làm loạn giống “Việt Cộng” như thói quen cô vẫn nói khi la rầy học tṛ trước kia, nhưng cô ngưng lại kịp. Sau khi nghe em lớp trưởng điểm danh, cô bắt đầu khảo bài. Học tṛ của cô phần nhiều thuộc những gia đ́nh mà chính quyền mới gọi là thành phần có nợ máu với nhân dân hoặc có vấn đề với “cách mạng.” Hầu hết cha của các em đang bị cầm tù trong các trại tập trung “cải tạo.” Thêm vào đó có khoảng một vài em thuộc gia đ́nh cán bộ Cộng Sản cao cấp mới vào Nam.

Phần đông các học tṛ miền Nam những năm đầu sau khi bị “giải phóng” các em học tṛ miền Nam c̣n rất ngoan và kính trọng thầy cô, và ngược lại thầy cô miền Nam cũng c̣n coi công việc gơ đầu trẻ là một thiên chức chứ không phải thuần túy là một nghề để sinh nhai. Mai ra trường Sư Phạm Đà Nẵng đi dạy được hai năm th́ miền Nam mất. Cô được chính quyền mới cho đi dạy lại v́ theo họ lư lịch của cô tương đối khá sạch, từ ông bà xuống tới cha mẹ không có ai làm lớn trong chính quyền cũ.

Sáng nay như thường lệ sau khi khảo bài cũ cô bắt đầu dạy bài mới. Trước bảng đen Mai nắn nót viết bài học Pháp văn cho tiết học hôm nay trên bảng đen.
“Mardi 26 Septembre 1977/ Conjuguez le verbe ‘Etre’ Je suis, Tu es, Il est …”
Bỗng một tiếng thét lớn:
-Thưa cô tṛ Hùng cú đầu con!
Mai nhịp nhịp cái thước gỗ vào bảng không trả lời, cả lớp lại im lặng như tờ chỉ có tiếng bút mực sột soạt trên giấy. Cô tiếp tục viết bài học lên bảng đen. “Elle est…”
-Thưa cô tṛ Hùng bóp… cu con…!
Cũng là cái giọng học tṛ hồi năy, và lần này cả lớp phá lên cười như ong vỡ tổ. Cô Mai nghiêm mặt quay lại bảo:
-Hùng, Quang hai em lên đây!
Hai đứa học tṛ lớp Sáu, ngồi cạnh nhau một đứa đen đủi nhỏ thó tướng tá loắt choắt nghịch ngợm, áo bỏ ngoài quần và một đứa mặt mũi trắng trẻo dáng điệu mảnh khảnh. Cả hai lấm lét bước lên phía trên. Tuy có hơi giận v́ học tṛ tinh nghịch, nhưng cô Mai vẫn chậm răi hiền từ:
-Có phải Hùng phá Quang không?
Hùng cúi đầu không đáp, cô Mai lại hỏi lần này giọng nghiêm khắc hơn:
-Có phải em phá bạn làm mất trật tự trong lớp không?
Hùng nh́n lên trả lời lí nhí:
-Không ạ!
Lần này th́ thằng Quang la lớn:
-Nó xạo, nó cú đầu con rồi bóp…

Mai đưa một ngón tay lên môi ra hiệu cho Quang đừng nói nữa không th́ cả lớp lại cười như vỡ chợ. Có nhiều tiếng nhao nhao:

-Tṛ Quang nói đúng đó cô, thằng Hùng nó có làm đó,… nó c̣n viết bậy lên lưng áo em nè…
Thằng Hùng chợt đưa tay làm thành nắm đấm đôi mắt căm hờn:
-Chúng ông sẽ cho tụi mày biết tay nhé… chúng ông cho bố bọn mày đi “cải tạo” cứ là đờ người nhé…
Lần này th́ cô Mai thật sự giận dữ:
-Trong lớp của cô hay bất cứ nơi đâu em cũng không được phép hỗn láo vô phép với người lớn nghe chưa? Nghe rơ chưa? Em Hùng đến góc kia quay mặt vào tường cho đến hết buổi.

Buổi dạy học tưởng như b́nh thường sáng hôm đó đem đến cho Mai nhiều chuyện bất ngờ sau này.
Vài ngày trong khi lớp Pháp văn của cô đang làm bài kiểm tra, người tùy phái đến lớp của cô mời cô xuống văn pḥng hiệu trưởng có chuyện cần. Mai hỏi:
-Có chi quan trọng rứa bác Tam? Lớp tôi đang làm bài thi làm răng mà bỏ đi? Bác nói đợi tới hết giờ rồi tôi sẽ xuống bác hỉ!
Người tùy phái già trả lời:
-Dạ tui cũng nói như rứa với bà hiệu trưởng và ông khách, nhưng họ có chịu nghe mô. O xuống nhanh đi, nghe nói ông khách nớ làm lớn lắm.
Mai đáp:

-Bác Tam à, tôi không thể xuống được ngay bây chừ, bác xuống văn pḥng giải thích dùm tôi…

Ông Tam quày quả đi ra. Khoảng vài phút sau một người đàn ông đội nón cối đeo mắt kính đen, tay đeo cái đồng hồ Seiko5 vàng sáng chói, nước da men mét, hàm răng hơi vổ, mặc quân phục rộng thùng th́nh, vai đeo xà cạp, ngang nhiên bước thẳng vào lớp, theo sau là ông Tam. Con Trang lớp trưởng sau một vài giây ngỡ ngàng v́ người khách vào lớp bất ngờ, nhanh nhẹn hô lớn “Nghiêm!” Cả lớp buông bút viết, đứng thẳng chào khách. Lần này th́ đến lượt người đàn ông đội nón cối đeo mắt kính đen ngỡ ngàng và ngạc nhiên đến độ lúng túng, cô giáo Mai đứng trên bục giảng lễ độ hỏi:
-Thưa ông có việc ǵ cấp thiết không ạ?
Người đàn ông nh́n lên lúng búng trả lời:
-À không, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô một vài vấn đề, nhưng bây giờ tôi sẽ đợi cô dưới văn pḥng.
Cô Mai từ trên bục gỗ bước xuống từ tốn:
-Dạ cám ơn ông, xin ông thông cảm, lớp đang làm bài kiểm tra tôi không thể tiếp chuyện ngay với ông.

Hết giờ Pháp văn, cô Mai vội vă xuống văn pḥng hiệu trưởng. Bước vào cô hơi ngạc nhiên khi chỉ thấy có ông khách đang chễm chệ ngồi sau bàn giấy của bà hiệu trưởng. Ông khách đưa tay mời cô ngồi. Ông ta vẫn c̣n đeo đôi kính Rayban đen trong căn pḥng không có cửa sổ. Cô Mai bất giác muốn ph́ cười, nhưng ngăn lại kịp. Ông khách tự giới thiệu:
-Chắc cô không biết tôi là ai, nên không xuống gặp tôi ngay.
Cô Mai trả lời ngay:
-Dạ thưa tôi biết ông là người rất quan trọng nhưng v́ bài kiểm tra này quan trọng đến kỳ thi học kỳ của các em…
Ông khách ngắt lời:
-Ô! Không, không tôi có ư phiền trách ǵ cô đâu, thực ra th́ lúc cô không xuống ngay tôi giận lắm, v́ ngoài Bắc mỗi khi tôi vào trường con tôi học là giáo viên phải đến gặp tôi chứ tôi không bao giờ phải lên kiếm giáo viên cả.
Cô Mai trả lời:
-Dạ trong ni chắc c̣n lạc hậu, không biết bao chừ mới theo được bằng ngoài nớ…
Cô Mai không biết ông khách đang nghĩ ǵ và ánh mắt phản ứng ra sao sau cặp kiếng đen. Ông trầm ngâm một chút rồi nói:
-Bây giờ th́ tôi hết giận rồi cô ạ. Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Thượng Tá Trần Ḱnh, chính ủy của Trung Đoàn Không Quân Tiềm Kích 935 đóng tại căn cứ Không Quân Đà Nẵng. Con tôi là Trần Hùng học trong lớp của cô, vài hôm trước đây nó có phản ánh phê b́nh cô có khuynh hướng bảo vệ bọn con cái thành phần chống cách mạng. Cô Mai nghĩ sao?

Mai thật sự ngạc nhiên, dầu miền Nam đă bị chiếm đóng hơn hai năm, bởi một đạo quân nói cùng một ngôn ngữ và cùng chung màu da với cô nhưng cô vẫn chưa thật sự chưa hiểu hết về cách suy nghĩ, giao tế của người Cộng Sản. Cô trả lời chậm răi:
-Thưa ông Ḱnh, tôi không biết phải trả lời ông ra sao. Tôi là một người thầy giáo chuyên nghiệp, tôi dạy bất cứ học sinh nào được giao phó cho tôi, tôi không phân biệt đối xử các em theo thành phần gia đ́nh… hơn nữa các em khi sinh ra cũng không có sự lựa chọn về lư lịch của cha mẹ. Lư lịch cha mẹ các em theo ư tôi không thuộc phạm vi học đường. C̣n việc tôi phạt em Hùng là v́ em đă phá rối trật tự trong giờ dạy học của tôi. Tôi bảo đảm không có vấn đề bênh vực thành phần giai cấp ǵ đó….
Người đàn ông tên Ḱnh, ngồi thẳng lên đan hai bàn tay vào nhau:
-Đó là tư duy của tôi cách đây nửa giờ cô Mai ạ. Sau khi tôi lên lớp của cô thấy việc các em lễ phép chào khách, bàn cô giáo có lọ hoa, các em quần áo chỉnh tề tôi rất lấy làm ấn tượng. Tôi thành khẩn với cô nhá, tôi chưa thấy trường nào ngoài Bắc học tṛ có văn hóa như lớp của cô. Tôi rất mừng thằng Hùng được cô dạy. Thôi th́ thế này nhé, cô cứ công tác tốt, tôi sẽ bảo với đồng chí hiệu trưởng bỏ lời phê b́nh tiêu cực của tôi về cô đi. Coi như không có sự cố ǵ cô Mai nhé.
Mai mỉm cười:
-Dạ nếu ông đă dạy thế th́ tôi rất vui. Nhưng tôi không dám nhận hết lời khen của ông, v́ trong Nam này trường nào lớp nào cũng đứng nghiêm, chào khách chào thầy cô. C̣n chuyện trang hoàng lọ hoa cho bàn thầy cô th́ quả thật là công khó của các em học sinh nữ của lớp tôi đă tự ư hái hoa đồng cỏ dại trang điểm cho lớp học, không phải do tôi dạy bảo.
Ông Ḱnh cười:
-Cô không tuyên truyền cho miền Nam đấy chứ ? Ồ! Tôi chỉ đùa thôi cô ạ, vâng tôi tin cô nói sự thật. C̣n vấn đề này nữa, sao tôi không thấy lớp cô Mai treo ảnh Bác nhỉ?

Mai thán phục sự quan sát của người đàn ông này, chỉ có ít phút trong lớp mà ông Ḱnh đă nhận xét được biết bao nhiêu là chuyện. Cô có biết đâu ngoài Bắc người ta treo h́nh bác Hồ cũng như trong Nam người ta treo cái gương chiếu yêu trước cửa nhà, để xua đuổi ma quỷ. Việc treo h́nh của ông Hồ là một điều bắt buộc, nhà nào cơ quan nào mà không có gương mặt lom lom, cười cười của ông Hồ là có vấn đề lớn. Thành thói quen, nhiều người treo h́nh bác Hồ như một sự thông báo cùng hồn ma bóng quế nhà tôi có chúa quỷ ở đây nhá! Các ngài ma quỷ hồn ma bóng quế tép riu liệu mà xéo đi… Mai ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo:
-H́nh như một năm trước đây tôi nhớ có treo, nhưng v́ lớp học xây dựng bằng phương pháp tiền chế, vật liệu là sắt và tôn ximăng cho nên đinh đóng vào tường không chắc, bức h́nh lộng kiếng của Bác bị rơi xuống vỡ nát ông ạ.
Ông Ḱnh hỏi:
-Thế th́ sao không báo cáo và thay ngay đi, hồi trước giải phóng các thầy, các cô trong Nam treo ảnh Thiệu ra sao mà bây giờ lại nói đóng đinh không được?
Cô Mai cười x̣a:
-Trước giờ trong này không có lệ treo h́nh lănh tụ trong nhà riêng hay trong lớp học.

Điều này th́ ông Ḱnh có thể tin, v́ khi Trung Đoàn 935 tiếp thu căn cứ Không Quân Đà Nẵng ông cũng hơi ngạc nhiên khi thấy không có văn pḥng, cơ sở nào có treo h́nh Tổng Thống Thiệu cả. Nhưng ông đă tự giải thích rằng chắc cũng như ảnh Bác là biểu tượng thiêng liêng bọn “Ngụy” khi di tản đă đem ảnh của Thiệu theo để tỏ ḷng yêu kính lănh tụ, như cái đồng chí ǵ đấy ở ngoài Bắc, nhà cháy nhưng đồng chí ấy cố xông vào để cứu ảnh Bác, trước khi cứu con trai ruột của ḿnh… Ông chợt thốt lên:
-À, công tác chính trị đảng cầm quyền của Thiệu yếu nhỉ!… À này tôi có xem lư lịch của cô, khá trong sạch và cũng thuộc thành phần cơ bản đấy, cha cô là công nhân sở điện, mẹ làm cho hăng dệt, không hiểu sao trường chưa cho cô vào đối tượng Đoàn? Để tôi giúp cho nhé?
Mai im lặng một chút rồi nói:
-Chuyện hơi dài ông ạ, sợ kể ra đây làm mất th́ giờ của ông, nhưng đây không phải chi bộ Đoàn sơ xuất đâu mà là hoàn toàn do tôi cả.
Ông Ḱnh hơi nhổm người về phía trước:
-Tôi không dám ṭ ṃ, nhưng nếu cô muốn kể th́ tôi không sợ mất th́ giờ cô ạ, tôi muốn t́m cách giúp cô. Cô Mai yên lặng một lúc, ánh mắt cô trở nên xa xăm, rồi cô chậm răi kể.

Chuyện xảy ra cũng gần một năm về trước. Mai gặp lại người bạn học cũ, Đoàn Đ́nh B́nh, B́nh đă theo cha vô bưng sau cuộc “tổng khởi nghĩa” thất bại của Cộng Sản tại Huế năm 1968. Cả lớp của Mai khi ấy không biết B́nh đi đâu hay đă bị chết thảm dưới bàn tay của Việt Cộng khi B́nh về ăn Tết ở Huế.

Đầu năm 1976, B́nh được bổ về làm bí thư chi bộ Đoàn Thanh Niên Cộng Sản tại trường của Mai đang dạy. Lúc đầu hai người không nhận ra nhau, nhưng Mai nhớ ngờ ngợ cái tên người bạn cũ Đoàn Đ́nh B́nh, nên sau một lần họp giáo viên Mai hỏi phải B́nh hồi nhỏ có học trường tư thục B́nh Minh tại Đà Nẵng không? Hai người nhận ra nhau, rồi trở nên đôi bạn thân. Mai rất trân quư những kỷ niệm và bạn học của ngày xưa thời học tṛ. C̣n B́nh th́ cũng vui mừng được gặp lại người bạn xưa của ngôi trường đầy tuổi thơ êm đềm trước khi phải ra Hà Nội để bị hấp thụ một nền giáo dục rất ư “vô giáo dục.”

Qua một thời gian, B́nh âm thầm yêu Mai và muốn tiến xa hơn với Mai, nhưng trước hết phải giới thiệu được cho Mai vào đối tượng Đoàn, th́ việc xin lănh đạo chấp thuận cho cưới Mai sẽ dễ dàng và vinh dự hơn nhiều. Không hỏi ư kiến Mai, v́ muốn dành cho bạn một sự ngạc nhiên mà theo ư B́nh đây cũng là một vinh dự cho Mai. B́nh mời Mai tham dự một buổi họp Đoàn và tuyên bố đề nghị cho Mai được làm đối tượng Đoàn Thanh Niên Cộng Sản, sau khi đă đọc lư lịch trích ngang trích dọc của Mai trước mặt mọi người để minh chứng Mai thuộc thành phần tốt. Về phần Mai khi nhận lời dự buổi họp chỉ v́ nể B́nh và cũng có đôi chút ṭ ṃ muốn biết khi họp Đoàn ngựi ta rù ŕ rủ rỉ cái chi. Mai không ngờ việc xảy ra như thế. Khuôn mặt của Mai từ trắng chuyển sang hồng, Mai im lặng. Cả pḥng họp nghĩ là Mai quá xúc động trước cái đặc ân to lớn kia. Một lúc sau Mai mới run run nói:
-Cảm ơn anh B́nh đă giới thiệu Mai, nhưng Mai không hoàn toàn thuộc thành phần tốt như cách mạng định nghĩa đâu, và cũng không đủ tiêu chuẩn vào Đoàn. Mai đă có chồng, mặc dầu chưa chính thức trên giấy tờ. Chồng của Mai là phi công của Không Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Câu sau cùng Mai nói chậm, dơng dạc từng chữ như lời tuyên bố.
-Lỗi tại Mai, Mai đă không kể cho anh B́nh nghe, v́ Mai nghĩ đó là chuyện riêng tư, nhưng bây giờ th́ bắt buộc Mai phải nói. Cả pḥng họp lặng thinh, không ai biết phải phản ứng như thế nào, c̣n B́nh đứng sững như trời trồng bên cạnh Mai. Một hai phút sau đó anh lắc đầu và bỏ ra ngoài. Mai chạy theo B́nh ra đến khoảng sân vắng nói khẽ với B́nh.
-Mai xin lỗi nhé, nhưng nếu Mai không nói th́ suốt đời Mai sẽ áy náy lắm…
B́nh quay lại hằn học:
-Tại sao Mai không cho tôi biết, Mai làm tôi ngượng trước mặt bao nhiêu người, mà những điều Mai nói là thật hay bịa đặt vậy? B́nh đă hỏi thăm người ta ở chỗ Mai thường trú họ nói là Mai chắc chắn c̣n độc thân mà… B́nh thật không ngờ, không ngờ. Mà nếu điều Mai nói là sự thật Mai có yêu thằng đó – xin lỗi – anh đó không?

Mai ngạc nhiên về thái độ gần như ghen tương của B́nh, Mai không nói ǵ từ từ kéo sợi dây chuyền từ trong cổ và tháo ra một chiếc nhẫn, loại nhẫn mà phi công sau khi ra trường bên Mỹ thường đeo. Mai nói thong thả:
-Mai có chồng thật chứ, nhẫn cưới của anh ấy trao cho Mai đây này…
B́nh bưng hai tai không muốn nghe thêm chạy thất thểu ra khỏi cổng.

Ông Ḱnh, chép miệng:
-À ra thế, thế th́ gay đấy, Đoàn hay Đảng có quyền từ chối đối tượng chứ có ai có gan dám từ chối vào Đoàn vào Đảng… À anh chồng của cô bây giờ ở đâu? C̣n ở đây hay di tản rồi?
Mai nhớ lại câu chuyện các thực tại chưa xa lắm, vào một ngày cuối Tháng Ba năm 1975. Anh Nguyễn Bé Tư, phi công F-5E biệt phái từ Biên Ḥa ra. Hai người quen nhau từ mùa Xuân 1974 trong một buổi văn nghệ ủy lạo, trường của Mai tổ chức để ủy lạo chiến sĩ. Năm 1975, một ngày trước khi Đà Nẵng bị thất thủ, anh đă gặp Mai. Anh không nói ǵ nhưng qua nét mặt âu lo của anh, Mai biết là t́nh h́nh chiến sự ngày càng xấu đi. Anh dẫn Mai đi ăn tối ở nhà hàng Bạch Đằng trên bờ sông Hàn, hai người cố tránh không nói ǵ về chiến tranh để được một lần hẹn ḥ trọn vẹn. Gần lúc chia tay, anh rút chiếc nhẫn ra trường bên Mỹ đeo vào ngón tay Mai và nói:
-Anh muốn cùng em sống đến cuối cuộc đời, em có thuận làm vợ của anh không?


Mai không nói được ǵ, chỉ khe khẽ gật đầu nước mắt bắt đầu tuôn v́ xúc động và vui sướng. Mai đă là phu nhân của Nguyễn Bé Tư từ ngày ấy. Trong buổi tối ngắn ngủi đó hai người đă vẽ ra biết bao nhiêu là mộng đẹp, về ngày cưới về gia đ́nh tương lai… Đêm đó anh Tư phải vào trực tác chiến trong phi đoàn. Ngày hôm sau th́ Đà Nẵng mất, Mai t́m cách về Sài G̣n vào hỏi Bộ Tư Lệnh Không Quân về tin tức của anh Tư. Mai c̣n nhớ mấy người lính Không Quân ai cũng lắc đầu nh́n chị thương cảm ái ngại. Kể từ đó cái tên Nguyễn Bé Tư mộc mạc đối với Mai như thuộc về một kiếp nào rất gần mà rất xa xăm. Nhưng cô lúc nào cũng tự nhận là người vợ âm thầm của người phi công Nguyễn Bé Tư.

Câu chuyện cô Mai từ chối vào Đoàn Thanh Niên Cộng Sản được đồn ra, được thêm thắt, và từ đó học tṛ gọi đùa cô Mai là “Cô giáo ‘Ngụy.’” Cô nghe nhưng không bao giờ la rầy các em v́ biết các em không có ư xấu, ngược lại các em từ đó rất kính nể cô, mấy đứa con trai có cha anh là sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, nói cô Mai chịu chơi và “ch́” lắm. Mỗi khi nghe ai kêu “Cô giáo ‘Ngụy’” Mai mỉm cười hạnh phúc tự nhủ: “Ừ, ‘Ngụy’ th́ ‘Ngụy’ ḿnh thua th́ người ta gọi ḿnh là giặc. Ngày xưa Gia Long cũng gọi Bắc B́nh Vương Quang Trung, Tây Sơn là ‘Ngụy’ đó thôi!”

Giáng Sinh 1980

Sau nhiều lần vượt biên hụt, Mai bị đuổi không cho dạy nữa. Cô sinh sống bằng việc lấy mối rau quả và bán ở chợ. Một buổi chiều ông Ḱnh ghé ngang hàng của cô lựa lựa mấy bó rau hồi lâu. Cô không nhận ra ông v́ bây giờ ông coi có da thịt hơn trước nhưng lại già hẳn đi, và không c̣n đeo cặp kính Rayban nữa. Đến khi hết khách ông mới khẽ bảo:
-Gớm! Cô không nhận ra tôi à? Ḱnh đây, tôi kiếm măi mới biết cô bán hàng ở đây, tôi có thể gặp riêng cô để nói một chuyện quan trọng không? Tôi sẽ dàn xếp chỗ gặp, cô nhớ đến nhé.
Buổi chiều hôm đó tại một căn biệt thự, ông Ḱnh đề nghị cô Mai dẫn Hùng con ông đi vượt biên ông sẽ lo mọi chuyện.
Mai dường như không tin vào tai của ḿnh:
-Ông không nói đùa chứ?
Ông Ḱnh nh́n cô cười:
-Tôi nghĩ là cô sẽ nói thế. Lời đề nghị của tôi rất nghiêm túc nói như người Sài G̣n là “một trăm phần dầu” cô ạ. Sau năm năm ở miền Nam tôi thấy chế độ Cộng Sản đă làm băng hoại mọi sự cô ạ. Những năm chiến tranh th́ người ta c̣n có thể biện minh nhưng khi vào miền Nam th́ tôi nhận xét thấy giá trị đạo đức nói chung là trong Nam ưu việt hơn ngoài Bắc. Sau năm năm th́ tôi thấy con người Cộng Sản đă làm cho miền Nam ngày càng tồi tệ, càng ngày càng giống như miền Bắc. Tôi đă thấy điều đẹp đẽ trong một xă hội văn minh, tôi không thể nào quay về những cái thấp hèn mà tôi đă mù quáng tôn sùng. Tôi muốn con trai tôi ra đi, tôi không muốn thấy nó trở nên một bánh xe trong cái cỗ máy thống trị này. Nếu cô hứa dẫn nó đi, chăm sóc nó đến năm 18 tuổi tôi sẽ lo tất cả mọi chi phí phương tiện ra đi cho cô.

Lư do tôi nhờ đến cô v́ thứ nhất tôi biết cô muốn ra đi và thứ hai cô là người rất thật thà, chung thủy. Ngay cả trong người thân tôi cũng không thể thố lộ kế hoạch này hay nhờ ai v́ lư do an ninh và tính mạng của tôi, chỉ có cô mới giúp được tôi. Chuyến vượt biên của cô do công an Đà Nẵng tổ chức bến băi, nên việc ra đi phải nói là rất chu đáo.

Chuyến đi thật suôn sẻ. Tàu vượt biên của Mai sau năm ngày lênh đênh đă cập bến Hương Cảng b́nh yên vô sự. Tại đây Hùng gặp lại gia đ́nh một người bà con xa ở Hải Pḥng đă đến Hương Cảng trước đó một tháng. Hùng muốn nhập chung form định cư với họ. Mai không đồng ư, qua một người trung gian cô gửi thư về Việt Nam hỏi ư kiến ông Ḱnh. Vài tuần sau, Mai được ông cho biết là ông bằng ḷng cho Hùng “tách form” với cô, và coi như lời hứa của cô đối với ông đă hoàn thành.

Khi được Cao Ủy phỏng vấn, cô giáo Mai chọn thành phố Sydney xinh đẹp của quốc gia Úc Đại Lợi làm nơi định cư. C̣n Hùng th́ theo bà con định cư tại Canada. Cô Mai đi học lại lấy bằng kỹ sư điện toán, cô rất nhân hậu nhă nhặn nên được rất nhiều người khác phái theo đuổi, nhưng không có ai có thể thay được h́nh ảnh của người phi công ngày nào.

Trong những năm gần đây khi các hội thân hữu Không Quân QLVNCH được thành lập tại Úc, người ta thường thấy cô trong những buổi họp mặt. Mai tham gia mọi sinh hoạt, báo chí văn nghệ. Câu hỏi đầu tiên cô hỏi những người lính Không Quân mà cô gặp lần đầu lúc nào cũng là: Có ai biết tin tức ǵ về anh Nguyễn Bé Tư phi công F-5E biệt phái ở Đà Nẵng hay không? Cô Mai không biết là lần thứ mấy đă hỏi câu hỏi đó, cô hỏi nhưng chính cô rất sợ câu trả lời về số phận của một người mất tích đă hơn hai mươi lăm năm.

Tháng Tư, 1998

Hùng đứa học tṛ ngày xưa của cô từ Canada qua thăm cô giáo Mai. Hai thầy tṛ gặp nhau mừng mừng tủi tủi sau mười bảy năm. Hùng bây giờ là một thanh niên tuấn tú lễ phép, rất chững chạc và là một bác sĩ y khoa. Hùng báo cho cô Mai biết là ông Ḱnh đă giải ngũ về hưu, và ông đă tỉnh ngộ hẳn giấc mơ Cộng Sản và sống rất an phận tại Hà Nội.

Trước lúc chia tay, Hùng đưa cho cô Mai một phong thư niêm kín, “Em cũng chẳng rơ có cái ǵ trong ấy mà bố em rất cảnh giác không dám gửi qua bưu điện, hay gửi qua người quen đi nước ngoài, chỉ khi em về Việt Nam bố mới trao cho em và dặn là phải đưa tận tay cho cô, và cho cô rơ là phải khó khăn lắm mới lấy được tư liệu này… Bố em dặn cô đọc xong đừng phổ biến, không th́ rắc rối lắm cô nhé!”

Trong phong thư là bản sao của tờ phúc tŕnh tổn thất của sở tác chiến không quân Quân Đội Nhân Dân. Tờ phúc tŕnh như sau: “Thể theo chỉ thị số… Đại Tướng Văn Tiến Dũng được lệnh từ Trung Ương Binh Chủng Không Quân Nhân Dân phải hạ quyết tâm khẩn trương làm chủ và tạo điều kiện hồi phục sử dụng sân bay Đà Nẵng để thành lập bộ phận trinh sát và pḥng thủ mặt Nam đề pḥng bọn Mỹ có thể quay trở lại can thiệp. Theo tinh thần trên, vào sáng ngày 30 Tháng Ba, lúc 5 giờ 15 sáng giờ Hà Nội một phi đội tiêm kích cơ hỗn hợp gồm hai máy bay chủng loại Mig21 và một Mig 17. Phi đội mang bí số KK10 được lệnh cất cánh từ Đồng Hới để trinh sát sân bay Đà Nẵng xem xét khả năng bố trí pḥng không và máy bay tiềm kích của quân đội ta sau này. Tiểu đoàn trinh sát TS5 báo cáo là căn cứ Đà Nẵng của quân đội Ngụy đă bị bỏ ngỏ hoàn toàn vào lúc 2 giờ sáng 30 Tháng Ba. Khi phi đội KK10 đă băng qua Xepon Lào và bắt đầu tiến vào Đà Nẵng từ hướng Tây Bắc, th́ bất ngờ một tiềm kích cơ của Không Quân Ngụy chủng loại F-5E xuất phát từ Đà Nẵng bất th́nh ĺnh tiến công. Giặc lái Ngụy sau khi dùng hai tên lửa loại AIM-9B bắn hạ hai chiếc Mig-21 của ta, hắn c̣n ngoan cố đuổi theo dùng súng bắn hạ thêm một máy bay Mig-17 của ta. Các đồng chí lái của quân đội nhân dân đă kiên cường bất khuất chống trả suốt gần 7 phút. Các đồng chí lái, Lai Như Hạch, Hồ Mạc Dịch, Đỗ Mai Quốc đă hy sinh oanh liệt. C̣n chiếc tiềm kích cơ địch đă bị tên lửa của ta bắn hạ. Tên giặc lái Ngụy nhảy dù đă bị quân dân ta bắt được. Tên giặc lái ác ôn này tên là Nguyễn Bé Tư, cấp bậc trung úy số quân… Trung Ương đă ra lệnh giải quyết thích đáng tên giặc lái này cương quyết không để những thông tin xấu lọt ra ngoài về sự kiện ba máy bay của không quân nhân dân anh hùng bị một tiềm kích cơ địch bắn hạ trong ṿng 7 phút. Bọn địch có thể lợi dụng để nói xấu Không Quân Nhân Dân. Đồng chí Thượng Tá Nguyễn Công Tâm chánh án, kiêm công tố viên ṭa án nhân dân đă tuyên án tử h́nh tên giặc lái Nguyễn Bé Tư. Tên Trung Úy Ngụy Nguyễn Bé Tư đă đền tội vào ngày 5 Tháng Tư, 1975.”
Trên góc trái của tờ phúc tŕnh có hàng chữ TUYỆT MẬT – không bao giờ được công bố.

Mai bâng khuâng, nhưng cô không thấy buồn, cô cảm thấy rất hănh diện và thanh thản như người lữ hành đă về lại nhà ḿnh. Từ lâu cô đă chấp nhận là con người mang cái tên Nguyễn Bé Tư đă không c̣n có mặt trên cơi đời này nữa, cô linh cảm là anh đă đền nợ nước một cách anh dũng, điều cô linh cảm bây giờ đă thành sự thật trên giấy trắng mực đen. Cô kiêu hănh về anh Nguyễn Bé Tư, anh đă chết hào hùng như anh đă sống. Cô thương mến người phi công ấy chẳng phải v́ anh hào hoa phong nhă như người ta thường nói về những người lính Không Quân VNCH. Cô thương anh v́ anh mộc mạc, thứ mộc mạc của loại đá bọc kim cương.

Anh Nguyễn Bé Tư “Ace” đầu tiên của Không Quân QLVNCH một ḿnh hạ ba phi cơ địch trong ṿng 7 phút, thế mà cuộc đời lại không có quyền biết đến anh. Bọn Cộng Sản run sợ và kính nể khi nhắc đến cái tên hiền ḥa của anh, chúng sợ đến nỗi phải giết anh.

Đêm nay Mai thấy ḷng ḿnh thật ấm áp dường như có sự hiện diện của anh Nguyễn Bé Tư đâu đây, dường như anh đang nói với cô đừng buồn đừng giận anh. Xoay xoay chiếc nhẫn Không Quân quanh ngón tay, Mai khe khẽ gật đầu không nói nên lời như đêm cuối cùng năm xưa c̣n ngồi bên anh. Bên ngọn đèn Mai vuốt lại mái tóc đă điểm sương, thấy ḿnh lại là cô giáo trẻ năm nào đang choàng hoa cho người phi công khu trục anh hùng của QLVNCH.

Thần Long
tbbt_is_offline   Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
hoanglan22 (2 Days Ago), phokhuya (2 Days Ago)
Old 2 Days Ago   #104
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,639
Thanks: 3,466
Thanked 7,129 Times in 3,381 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2407 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21182
Default Lấy chồng, Lấy vợ Mễ

Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ, thấy họ khác chúng ta và nhất là thấy không phải là ông Mỹ đen th́ trong thâm tâm rất lấy làm kính trọng.


Dăm ba tháng, một vài năm sau th́ t́nh h́nh đổi khác, tự nhiên ta thấy họ lùn, mập, da không được trắng, đi xe xấu, ở nhà tồi, hay đánh nhau, ăn cắp, ở dơ, làm công việc " hạ tiện ", uống bia, không biết tôn trọng hàng xóm khi mở nhạc chát ch́nh chát chinh om x̣m v v... thôi th́ đủ thứ tật xấu !
Chẳng phải chúng ta tự t́m ra điều đó, mà do những người đến trước dè bỉu, phê b́nh, mà có chắc đâu những lời phê b́nh đó là đúng.



Hăy đến các công sở ở vùng Orange County mà coi, người làm việc ở đây hầu hết là người gốc nói tiếng Tây Ban Nha, họ nắm giữ nhiều chức vụ cao trong guồng máy chính quyền ( mà người Việt đă được mấy người ). Chắc ai trong chúng ta cũng đều biết và tôn trọng bà Dân Biểu Loretta Sanchez, bà đă từng sát cánh với người Việt trong nhiều vấn đề mà cộng đồng quan tâm.



Người Mễ tánh t́nh cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senơr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen.

Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ th́ xứ Mỹ này ra sao, những ai sẽ là người dang nắng dầm mưa hái cho chúng ta từng trái dâu cho đến cái bắp cải (?)



Những người làm nghề xây dựng sẽ lấy đâu ra công nhân đào đất, tráng xi măng hay lợp mái nhà.
Họ có sức khoẻ và không đ̣i lương cao, nhưng có điều họ không hề chung thuỷ : Tôi làm nghề Construction khá lâu và chưa thấy anh Amigo nào ở bền với ḿnh, cho dù tôi đă từng cho một anh cái xe truck khá mới; Noel hay tết đều có phong bao ĺ x́ riêng cho từng công nhân.

Họ hơi giống những người miền quê sông nước của tôi là bóc ngắn cắn dài, làm tới đâu lủm tới đó, không mấy khi để dành. Mua xe th́ lựa mua chiếc nào chiếc nấy bự tổ chảng, uống xăng như chủ nó uống bia vậy. Mấy người làm với tôi không bao giờ chịu mua từng xâu nước ngọt 99 cent, bỏ trong thùng đá mà uống cả ngày, mà mỗi lần có xe lunch tới th́ họ mua 1$/1 chai mà uống. Họ đi chợ th́ ôi thôi mỗi gia đ́nh chất đồ ăn đầy lên có khi tới hai xe lặc lè.


Chúng ta thường than phiền là người Mỹ không coi chúng ta b́nh đẳng, cho dù chúng ta đă thành công trên công việc và thương trường, con cháu chúng ta học rất giỏi, nhưng hăy tự xét lại chúng ta khi đối xử với những sắc dân khác coi thế nào ?

Có khi nào chúng ta lại là " Chúa chổm " phân biệt chủng tộc hay không (?)



Có rất nhiều người vẫn quen miệng gọi người da trắng là " Ông Mỹ trắng ", nhưng gọi người gốc Phi Châu là " Thằng cha Mỹ Đen ", đến người Mễ th́ tụt xuống hạng thấp hơn nữa : " Mấy thằng Amigo " !
Cứ khu nào đông Mỹ trắng th́ nhà có mắc hơn nhiều chúng ta cũng lăn xả vào mua; thấy ai ở khu nào đó có đa số dân Mễ là chê bai ở khu xập xệ, nhiều tội ác.

Đó là nói chung chung, c̣n việc cô con gái cưng mà lại dẫn về giới thiệu một anh Mễ th́ ôi thôi ... cả nhà phản đối ngay lập tức.



Có những bậc cha mẹ có con lấy người Mỹ, Mễ rất phiền ḷng, chẳng phải họ sợ con họ sau này khổ sở hay người đồng hương phê b́nh này nọ, mà ngay từ khi tổ chức đám cưới đă thấy trật rơ, nó lạt lẽo làm sao ấy, tiệc cưới ở nhà hàng cũng vậy; rồi t́nh suôi gia, t́nh bố vợ con rể nó cũng lạt nhách, gặp nhau th́ cũng " How are you; I am fine; I'm glad to see you ... " rồi thế là tịt ngắc, đâu có cái cảnh anh chị suôi người Việt chúng ta ngồi kề cà nói chuyện quê hương, tâm sự hay chia sẻ vấn đề học hành của con cái v v..

Người con gái Việt lấy đàn ông Mễ không nhiều, mà có chăng nữa th́ ông này cũng phải thuộc dạng cao ráo đẹp trai và tương đối có chức vụ, nhưng con trai Việt lấy gái Mễ th́ khá đông, mà kết quả sống lâu dài với nhau hầu như không có mấy.



Giống dân Mễ ( nhất là con gái ) lai giữa người bổn xứ Da Đỏ và người Âu Châu rất đẹp: Da trắng, tóc dợn sóng, đôi mắt to và lông mi cong vút, c̣n đồ phụ tùng th́ nói theo kiểu b́nh dân là "Vú cho một vú; đít cho một .. đít ! "



Có người nói ông trời sanh ra giống người da đen để chơi thể thao, âm nhạc và .. làm t́nh.
Người Mễ cũng không khác người da đen là mấy.
Họ khoái đá banh, họ mê âm nhạc một cách lạ lùng, lúc nào cũng cứ cái điệu nhạc Fox chát ch́nh, chát chinh ấy mà nghe cả ngày, mà lại mở lớn tối đa.


Họ rất thích mở Party vào ngày Thứ Bảy. Thường th́ họ qui tụ bạn bè ở một công viên nào đấy, mang đồ ăn ra đó mà nướng, nghe nhạc hoặc ca hát với nhau tới chiều. Trời thật tối họ mới kéo nhau về một nhà rồi nhảy nhót đến ba bốn giờ sáng Chúa Nhật mới văn.



Những ông chồng người Việt khởi đầu cũng c̣n chiều vợ mà đi dự hàng tuần, nhưng đến những chỗ này th́ cứ ngồi nghệt mặt ra, v́ vợ ḿnh với bạn bè cứ xổ rặt tiếng Mễ. Khi vào Party th́ ông không thích nhảy, cứ phải ngồi chờ vợ bèn nản củ tỉ quá, toàn ngồi ngáp ruồi.

Rồi càng ngày ông càng chán cái kiểu họp mặt đó, than mệt, ở nhà coi con để vợ đi chơi một ḿnh.
Cho dù có tin vợ cách mấy đi nữa, mà cô vợ hây hẩy ấy cứ đi gần sáng mới về với chồng th́ thế nào cũng có vấn đề rạn nứt t́nh cảm.

Tại sở làm hay khi bù khú với bạn bè, ai cũng nói gái Mễ .. " cái vụ đó " khiếp lắm, họ xay như xay lúa. Khởi đầu những chàng Trai Việt cũng thích lắm, nhưng rồi đường xa mỏi gối chồn chân, đến khi sanh một vài đứa con th́ không biết v́ ṇi giống họ như thế, hay tại ăn uống thả dàn, cứ đậu bean và bánh bột bắp mà ních, nên bà nào bà ấy sồ ra, ba ṿng bằng nhau, sau đó cái ṿng cần nhỏ nhất lại vượt lên đứng đầu.

Người ta nói " Người gầy là thầy ...đ. " nhưng như vậy không có nghĩa là người béo chịu kém thớ đâu nghen, về vụ này họ cũng khiếp lắm đấy nhé. Chạy xe dọc đường mà thấy mấy bà đẩy cái xe con nít trên side walk th́ mười bà có đến chín bà là Mễ béo rồi. Họ sanh nhiều và mắn như thỏ vậy.
Có những cặp chồng Việt vợ Mễ trông rất đẹp đôi, có công việc vững chắc thế mà chỉ trên dưới 10 năm là ră !



Ngoại trừ khác biệt về văn hoá, người Việt mà ăn đồ Mễ hoài ngán lắm, như ông chồng muốn ăn canh chua cá kho tộ th́ phải nấu lấy mà ăn, và cô vợ dĩ nhiên chê cái mùi nước mắm làm ông chồng tự ái phải nổi lên, thế là to tiếng căi vă.

Anh NNT nói rằng " Chớ có bao giờ mời Mễ đi ăn đám cưới kiểu Việt Nam, mời họ một thiệp th́ họ đi hai vợ chồng với bốn đứa con cộng thêm ông bà già vợ nữa, kéo vô ngồi gần kín một bàn, mà họ nghĩ như là đi party, nên không tặng phong b́, chỉ đem gói quà là một hộp mấy cái ly hay cái bàn ủi mà thôi, mời Mễ đi nhiều th́ lỗ chỏng gọng lên ".

Tôi cũng nghe có anh kia lấy gái Mễ, nhà gái đi dự khá đông. Đám cưới xong anh được gần 20 chiếc đồng hồ treo tường, anh tặng lại cho bạn bè một mớ, c̣n bao nhiêu phải đem ra chợ trời bán được 8$/1 cái. Lời khẳm !



Nói tóm lại, dầu t́nh yêu không phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ... nhưng giả dụ con tôi mà dẫn về giới thiệu một đứa con gái Mễ, th́ tôi cũng chẳng thể cản ngăn, chỉ buồn thôi v́ biết chắc rằng tương lai của thằng con trai ḿnh sẽ thê thảm, sẽ phải è cổ ra trả tiền child support cho đến chết, v́ trước sau ǵ th́ rồi chúng cũng bỏ nhau.

Thê thảm thật !

Tân Ngố
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	unnamed.jpg
Views:	0
Size:	49.6 KB
ID:	1440248   Click image for larger version

Name:	unnamed (1).jpg
Views:	0
Size:	37.1 KB
ID:	1440249   Click image for larger version

Name:	unnamed (3).jpg
Views:	0
Size:	61.5 KB
ID:	1440250   Click image for larger version

Name:	unnamed (4).jpg
Views:	0
Size:	72.4 KB
ID:	1440251   Click image for larger version

Name:	unnamed (5).jpg
Views:	0
Size:	93.2 KB
ID:	1440252  

Click image for larger version

Name:	unnamed (6).jpg
Views:	0
Size:	64.1 KB
ID:	1440253   Click image for larger version

Name:	unnamed (7).jpg
Views:	0
Size:	48.6 KB
ID:	1440254   Click image for larger version

Name:	unnamed (8).jpg
Views:	0
Size:	41.0 KB
ID:	1440255   Click image for larger version

Name:	unnamed (2).jpg
Views:	0
Size:	51.7 KB
ID:	1440256   Click image for larger version

Name:	unnamed (9).jpg
Views:	0
Size:	52.2 KB
ID:	1440257  

Click image for larger version

Name:	unnamed (10).jpg
Views:	0
Size:	58.2 KB
ID:	1440258   Click image for larger version

Name:	unnamed (12).jpg
Views:	0
Size:	40.1 KB
ID:	1440259   Click image for larger version

Name:	unnamed (13).jpg
Views:	0
Size:	41.3 KB
ID:	1440260   Click image for larger version

Name:	unnamed (14).jpg
Views:	0
Size:	66.9 KB
ID:	1440261  
hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
The Following User Says Thank You to hoanglan22 For This Useful Post:
phokhuya (2 Days Ago)
Old 13 Hours Ago   #105
hoanglan22
hoanglan22's Avatar
 
R7 Tuyệt Đỉnh Cao Thủ
Join Date: Apr 2011
Posts: 5,639
Thanks: 3,466
Thanked 7,129 Times in 3,381 Posts
Mentioned: 46 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2407 Post(s)
Rep Power: 15
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7hoanglan22 Reputation Uy Tín Level 7
Reputation: 21182
Default 100 ngày sống trên đảo Hoàng Sa

Vào những năm 1966 – 1967, lúc bấy giờ t́nh h́nh chiến sự ở chiến trường Quảng Nam chưa đến thời kỳ ác liệt cho nên việc tự nguyện đi Hoàng Sa là điều rất hiếm



Cuối cùng th́ tôi cũng không thể thoái thác về sự mong muốn của cậu vợ tôi – ông Trần Huỳnh Mính và anh bạn Đồ Xuân Trúc – người cùng học trường chùa Bà Mụ và ở cùng xóm với tôi sau Chùa Phật Học Hội An từ những năm 1952-1953. Mong muốn của hai người là được tôi viết kể về những ngày sống trên đảo Hoàng Sa vào thời điểm tôi làm đảo trưởng để góp mặt với tờ đặc san xuân Quảng Nam – Đà Nẳng với chủ đề: Hoàng Sa-Phần đất quê hương.



Tôi đă được đọc những bài viết về Hoàng Sa trên các báo. Hầu hết viết về tài liệu lịch sử chủ quyền đảo Hoàng Sa, về tài nguyên hải sản và khoáng sản của đảo Hoàng Sa, về cuộc hải chiên đẩm máu anh dũng của hải quân Việt Nam Cộng Ḥa với bọn cướp đảo Trung Cọng vào ngày 20/1/1974 nhưng chưa được đọc (hoặc chưa ai viết) về cuộc sống của những người lính chiến được giao nhiệm vụ trấn thủ đảo Hoàng Sa.

Vào những năm 1966 – 1967, lúc bấy giờ t́nh h́nh chiến sự ở chiến trường Quảng Nam chưa đến thời kỳ ác liệt cho nên việc tự nguyện đi Hoàng Sa là điều rất hiếm. Hầu hết những người trong chúng tôi là những người bị phạt đưa đi – tuy nhiên cũng có người bị chỉ định v́ chuyên môn như hiệu thính viên, y tá, truyền tin và cũng có một số ít người tự nguyện. Riêng bản thân tôi, sau khi cải vả dần đến xô xát với Đai đôi trưởng, tôi đă bị đưa về ty An Ninh Quân Đội của Tiểu khu để làm tự thuật và đă bị bút phê của Trung tá Tín – Tiểu Khu Trưởng T/K Quảng Nam phạt đưa đi Hoàng Sa thay quân.

Nhận công điện của P3/Tiểu Khu, tôi bắt đầu gom góp quân để thành lập trung đội Hoàng Sa, quân số có 35 người bao gồm cả tôi là đảo trưởng. Trung đội Hoàng Sa qui tụ hầu hết những thành phần bị kỷ luật từ các đại đội tác chiến đưa về, mỗi đại đội từ 2 đến 3 người để tôi gom góp lại cho nên sau này anh em gọi đùa tôi là chúa đảo của trung đội trừng giới Hoàng Sa.

Về tổ chức, trung đội được chia ra làm 3 tiểu đội trấn thủ 3 đảo chính gồm:
-Đảo Hoàng Sa (Pattle) có 13 người gồm tôi là đảo trưởng, trung sĩ Huynh là hiệu thính viên đánh morce (liên lạc với Quân Đoàn bằng máy đánh tich tich te te) y tá Khôn và thêm 10 binh sĩ nữa.
-Đảo Quang Ḥa (Duncan) 11 người do một Trung sĩ làm đảo trưởng.
-Đảo Duy Mộng (Drummond) 11 người cũng do một Trung Sĩ làm đảo trưởng.
Thời gian trấn thủ trên đảo HoàngSa của chúng tôi là 3 tháng, sau 3 tháng sẽ có đợt khác thay quân.

Từ một trung đội trưởng tác chiến quen với những ngày cầm súng hành quân lùng giặc, nay trở thành một đảo trưởng không hề biết ǵ về đảo Hoàng Sa nên mọi việc đối với tôi thật ngỡ ngàng. Rất may mắn, tôi đă gặp được C/úy Hệ thuộc Đại đội Hành chánh Tiếp vận/TKQN – người phụ trách về tiếp liệu và hướng dẫn mua sắm những thực phẩm cần thiết để đủ ăn trong 3 tháng ở trên đảo mà không có tiếp tế. Tàu của hải quân chỉ chở chúng tôi đến đảo và sẽ trở lại chở chúng tôi về đất liền sau ba tháng trấn thủ (nếu điều kiện trời yên biển lặng không có băo). Riêng trung đội Hoàng Sa chúng tôi đă phải chịu trể thêm 10 ngày v́ đợt thay quân cho chúng tôi bị cơn biển động nên tàu của hải quân không ra đúng hẹn. Chính v́ vậy cho nên tôi đă chọn tiêu đề cho những trang hồi kư này là: 100 ngày sống trên đảo Hoàng Sa (3tháng + 10 ngày tàu trể).

Để có đủ thực phẩm tiêu dùng cho ba tháng sống trên đảo (ngoại trừ 3 tháng gạo cho mỗi người được nhận từ Đại đội HCTV), chúng tôi đă được nhận một tháng tiền lương để đi mua sắm đầy đủ những thực phẩm để được lâu ngày như thịt hộp, gia vị, mắm muối, dầu ăn v..v… Ngoài ra chúng tôi c̣n mua thêm những thứ khác như thuốc lá, lưỡi câu, sơn đỏ (dùng để đồ mộ bia trên đảo) lưới đánh cá và 35 con vịt sống cho mỗi người một con.

Sau một hai ngày lang thang nấn ná tại Hội An để từ giă người yêu, từ giă vợ con và bạn bè –ngày rời đất liền để ra hải đảo của chúng tôi cũng đă đến. Xe của TK/QN chuyên chở chúng tôi ra trú tạm tại trại tiếp liên Quân vận Đà Nẵng trên đường Độc Lập gần trường Sao Mai để chờ tàu. Chúng tôi ở đây một ngày và sau đó được chuyên chở tiếp ra quân cảng Tiên Sa để chuẩn bị lên tàu ra đảo Hoàng Sa . Tại đây tôi đă gặp được toán nhân viên khí tượng gồm có năm người của sở khí tượng Đà Nằng . Họ cùng đi trên cùng con tàu với chúng tôi và cũng sẽ cùng trở về đất liền sau ba tháng làm việc tại đài khí tượng trên đảo Hoàng Sa.

Trong năm người nhân viên khí tượng, tôi lân la đến làm quen với bác Phong – một người Bắc di cư lớn tuổi –bác cho tôi biết là bác đă t́nh nguyện đi thế cho những người khác để làm việc trên đảo Hoàng Sa đă bốn đợt và đợt này là đợt thứ năm, v́ vậy sau này sống trên đảo bác đă cho tôi biết được nhiều chuyện về Hoàng Sa và một vài kinh nghiệm về câu các loại cá, cách bắt ốc gân, ốc nhảy, ốc tai tượng vv…

Dù chỉ có năm người nhưng hành trang họ mang theo ra đảo th́ lỉnh kỉnh đủ thứ . Khác với chúng tôi, ngoại trừ súng đạn cá nhân, trong chiếc ba-lô chỉ vơn vẹn một hai bộ áo quần. Đặc biệt tôi thấy lạ hơn là một vài người lính trong chúng tôi mang theo những bao cát đựng đầy đất lấy từ quê nhà. Tôi hỏi họ và được trả lời là mang ra đảo để gối đầu ngủ v́ ở ngoài đảo Hoàng Sa không có hơi đất dễ bị chứng phù thủng.

Chiếc Hộ tống hạm mà tôi đọc được hai chữ Đống Đa màu trắng viết trên thân tàu đă cập vào bến cảng. Chúng tôi chuyển mọi thứ lên boong tàu và chia riêng rẽ ra ba phần cho ba đảo để khi đến Hoàng Sa dề bề di chuyển vào bờ. Cùng đi với chúng tôi đợt này c̣n có ba vị sĩ quan Công Binh thuộc Quân Đoàn I – nghe đâu họ ra Hoàng Sa để khảo sát địa h́nh thiết lập sân bay cho loại phi cơ Ca-ri-bu loại phi cơ chỉ cần phi đạo ngắn để cất và hạ cánh.

Sau một hồi c̣i tàu dài để chào từ giả những người trên đất liền, con tàu từ từ rời cảng Tiên Sa và bắt đầu cuộc hải tŕnh hướng đến Hoàng Sa. Tôi nhớ thời điểm đó là ba giờ hiều vào một ngày cuối tháng sáu của năm 1967.



Hoàng hôn buông xuống . Con tàu vẫn nhẹ nhàng rẻ sóng ra khơi .Nước biển đă đổi màu đen sậm . Cảng Tiên Sa và thành phố Đà Nằng đă lùi lại đằng sau . Chúng tôi chỉ c̣n nh́n được những vệt sáng của ánh điện để biết hướng đó là đất liền . Bây giờ ngồi trên boong tàu, bốn bề mênh mông là biển cả . Nh́n những khuôn mặt sạm nắng nhưng rạng rờ vui tươi của những người lính chiến ḷng tôi cũng cảm thấy vui lây . Là những người quanh năm chỉ biết cầm súng lùng giặc, giờ đây không c̣n e ngại đến những ḿn bẩy băi chông hay sự sống chết thương tật , đời lính chiến dễ ai có được một lần lênh đênh trên biển vừa ăn cơm chiều vừa ngắm sao trời và sóng nước như chúng tôi.

Để khỏi bị nôn mửa,y tá Khôn đă cho tôi và Trung sĩ Huynh uống mỗi người một viên thuốc trừ say sóng,chính nhờ viên thuốc này mà tôi đă đủ sức vận chuyển thực phẩm cùng quân trang của những người lính đi cùng tôi vào bờ khi đến đảo v́ hầu hết họ đều bị say sóng nằm la liêt.
Sau bừa cơm tối tự túc đầy thú vị của mỗi người,chúng tôi dần dần t́m vào giấc ngủ-giấc ngủ chập chờn cùng con tàu lênh đênh trên sóng nước mông mênh .

Nằm thao thức măi không ngủ được,tôi ngồi dậy dựa ḿnh vào boong tàu,đốt điếu thuốc và rít từng hơi dài nghĩ về buổi chia tay từ giă với Tuyết Mai (tên người yêu, bà xă tôi bây giờ) ngày hôm qua tại Đà Nẵng mà ḷng dâng lên bao nỗi nhớ .Tôi lấy cuốn sổ tay mang theo ghi vội mấy câu thơ :
Tàu ra khơi anh mang theo nỗi nhớ
Gọi người t́nh giữa sóng nước mù
Em thành phố,anh miền xa hải đảo
Nhớ nhau xin soi mặt ánh trăng rằm .



Có phải chúng tôi cùng hẹn nh́n vào ánh trăng rằm mỗi tháng để cùng thấy nhau cho vơi đi bao nỗi nhớ nhung .
Gió biển đêm lành lạnh .Một vài người lính cũng không ngủ được thức dậy dựa vào boong tàu hút thuốc,vài người th́ nôn mữa v́ không quen với những cái lắc chồng chềnh của con tàu .Sóng vẫn vỗ vào mạn tàu trên màn tối đen của mặt biển tôi chỉ nh́n thấy được những đốm sáng của chất lân tinh trên bọt sóng .Điếu thuốc cũng sắp tàn trên tay,tôi ghi vội thêm bốn câu thơ vào quyển sổ :
Khói quyện tơ sầu trên ngón tay
Chiến y năm tháng nặng vai gầy
Hành trang nửa mănh trăng đầu súng
Đi măi cho tṛn nghĩa nước mây .

Sau này bốn câu thơ đó tôi đà viết bằng sơn đỏ lên bờ tường loang lỗ của ṭa nhà trên đảo-nơi chúng tôi trú đóng .Khoảng cuối năm 1974, t́nh cờ trong một lần ngồi tṛ chuyện về Hoàng Sa, Trung úy Phạm Hy, đại đội trưởng của tiểu đoàn tôi, người đă bị Trung cộng bắt làm tù binh trong trận đánh cướp đảo Hoàng Sa vào ngày 20 tháng 1 năm 1974 đă đọc lại cho tôi nghe bốn câu thơ đó. Anh ta lúc bấy giờ cũng là đảo trưởng Hoàng Sa, anh nói anh em lính trên đảo rất thích bốn câu thơ đó mà không biết tác giả là ai.

Sau một đêm dài lênh đênh trên biển,trời bắt đầu hừng sáng báo hiệu cho chúng tôi một ngày mới .Réo gọi nhau thức dậy nh́n xem mặt trời mọc lên từ chân biển hướng đông .Như một chảo lửa đỏ từ từ nhô lên khỏi mặt biển,đẹp và cũng lạ lùng đối với chúng tôi .Mặt nước biển bây giờ đă đổi từ màu đen sậm sang màu xanh .Tôi nh́n đồng hồ bấy giờ đă là tám giờ sáng ,chúng tôi dùng điểm tâm. bằng những ổ bánh ḿ mua tại đất liền từ chiều hôm qua .Đứng trên boong tàu vừa ăn vừa nh́n những con cá chuồn vụt bay lên khỏi mặt biển khi con tàu chạy đến gần,xa xa là những con hải âu và nhạn biển đang chúi đầu bay sà xuống để bắt mồi là những con cá con bơi gần mặt nước

Từ xa chúng tôi đă nh́n thấy phía trước mũi tàu h́nh ảnh lờ mờ của nhóm đảo Hoàng Sa. Ḷng chúng tôi cũng rộn ràng mong tàu sớm cập bờ. Và cuối cùng th́ tàu cũng đă đến. Tôi nh́n đồng hồ kim chỉ đúng 11 giờ sáng ,như vậy chuyến hải hành của chúng tôi từ cảng Tiên Sa Đà Nẵng đến Hoàng Sa phải mất đến 20 giờ tàu chạy liên tục . Anh em lính trên tàu nhốn nháo chuẩn bị thu xếp mọi thứ để rời tàu .Con tàu chạy chậm lại và vài người lính hải quân đang chuẩn bị thả neo .Tàu đậu ngoài mí sóng (từ của anh em lính ở Hoàng Sa) nơi vùng nước sâu .Từ đây vào đến bờ để lên đảo khoảng cách xa hơn 100 mét,hải quân phải hạ thuyền nhỏ có gắn động cơ để chuyển hành lư,thực phẩm và đưa chúng tôi lên bờ .Từ trên boong tàu nh́n vào đảo tôi đă thấy lố nhố những anh em lính đảo đợt trước chạy tới chạy lui trông có vẻ nôn nóng muốn sớm trở lại đất liền.

Toán chúng tôi có 13 người nhưng đă mất hết tám người bị say sóng không c̣n làm ǵ được .Tôi, trung sĩ Huynh, y tá Khôn và thêm hai người lính nừa cố gắng vận chuyển mọi thứ xuống thuyền máy để di chuyển vào bờ .Chỗ chúng tôi chất quân trang và thực phẩm lên bờ là một cầu tàu nhỏ xây bằng xi-măng chạy dài ra biển độ khoảng 50 mét .Trên cầu tàu có hai đường rây bằng sắt dùng để đẩy xe g̣ong (là một loại xe nhỏ bằng sắt có bốn bánh nhỏ giống như bánh xe lửa chạy trên đường rây dùng để chở phân phốt-phát) Nhờ có chiếc xe này nên chúng tôi chuyển quân trang và thực phẩm một cách dễ dàng từ cầu tàu vào đến ṭa nhà chúng tôi trú đóng .

Ba vị sĩ quan Công Binh cũng theo chúng tôi lên đảo. Tôi th́ bận rộn đi nhận bàn giao c̣n ba vị sĩ quan công binh th́ đi ṿng quanh đảo để khảo sát địa h́nh .Chuẩn úy Bửu – tên người đảo trưởng tiền nhiệm – vội vă bàn giao cho tôi một vài thứ trên đảo để kịp thời gian ra thuyền máy lên tàu. Tôi kư nhận một khẩu đại liên 50 đặt trên sân thượng ṭa nhà, một máy phát điện đă bị gỉ sét v́ hơi nước mặn không c̣n xử dụng được, ba tháng gạo dự trử cho mỗi người đă mục nát không ăn được, một sơ đồ pḥng thủ trên đảo và một máy hiệu thính để hàng ngày liên lạc với quân đoàn I. Nhiệm vụ chính của chúng tôi là trấn thủ trên đảo để bảo vệ và xác định chủ quyền của đảo Hoàng Sa thuộc Việt Nam Cộng Ḥa đồng thời bảo vệ an ninh cho đài khí tượng.

Kư nhận bàn giao xong,tôi chưa kịp hỏi thêm được ǵ th́ Ch/úy Bửu đă vội vàng lên thuyền máy ra tàu lớn .Con tàu nhổ neo và tiếp tục chạy đến thay quân cho hai đảo Duncan và Drummond .Khoảng ba giờ chiều cùng ngày tàu trở lại đảo Hoàng Sa thả neo đón ba vị sĩ quan công binh. Một hồi c̣i tàu dài vang lên cùng với những cái vẫy tay giả từ của anh em lính hải quân, con tàu từ từ rời đảo và hướng về phía đất liền .

Và chúng tôi thật sự bắt đầu một cuộc sống mới – cuộc sống yên b́nh không có không khí chiến tranh, bốn bề xung quanh là trời nước xa tít đến tận chân mây ,một nơi hoàn toàn xa rời cuộc chiến, đêm không c̣n nghe tiếng bom gầm đạn hú và thật sự một nơi vắng bóng đàn bà . Sau khi ổn định được vài việc và phân chia công tác dọn dẹp, nấu nướng cho anh em lính,tôi cùng trung sĩ Huynh đi loanh quanh quan sát một vài nơi trên đảo.

Nơi trú ngụ của chúng tôi là một ṭa nhà lớn xây rất kiên cố, có lẽ xây dựng từ lâu (có thể xây từ thời Pháp thuộc) nên trông rất cũ kỷ .Nhà xây cao,gồm một nhà lớn ở giữa và hai nhà ngang ở hai đầu dính vào nhau .Nơi hai nhà ngang có hai thang bằng sắt thẳng đứng để leo lên sân tầng thượng,tại đây có một tháp hải đăng nhỏ(không xử dụng)và chúng tôi đă đặt một khẩu đại liên 50 có thể xoay quanh bốn phía biển .Đứng trên tầng sân thượng chúng tôi có thể nh́n thấy lờ mờ ba cây dừa từ đảo Duncan khi thủy triều xuống .Chúng tôi cũng xử dụng sân thượng để phơi khô cá và ốc gân bắt được hàng ngày .Để báo hiệu cho máy bay biết đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Ḥa, trên mặt bằng sân thượng có vẽ bằng sơn một lá quốc kỳ màu vàng ba sọc đỏ rất lớn .Nền nhà được lát bằng gạch hoa rất đẹp,tất cả các cửa sổ và cửa lớn đều không có,v́ thế chúng tôi rất khốn khổ chịu cảnh ướt át và lạnh mỗi khi trên đảo bị gió băo .Dưới nền móng nhà là một tầng hầm lớn có đường ống dẫn từ sân thượng xuống để chứa nước mưa xử dụng cho sinh hoạt hàng ngày .Những bức tường trong nhà th́ loang lỗ viết đầy những tên tuổi ngày tháng để lưu niệm của những người từng có mặt trên đảo .Tôi đọc được có người đă đến đây từ năm 1955,và chính trên bức tường này tôi đă viết bốn câu thơ như đă nói ở phần trước .

Nh́n về phía bên trái của ṭa nhà chúng tôi ở cách khoảng ba mươi mét là ṭa nhà đài khí tượng Hoàng Sa. Nhà đẹp,khang trang ,đầy đủ cửa kính hai lớp .Pḥng làm việc ,pḥng truyền tin,pḥng ngủ đều riêng biệt thứ tự .Dưới nền sàn nhà cũng là một hầm lớn chứa nước mưa dùng để nấu nướng ăn uống .Chúng tôi thường sang lấy nước tại đây về dùng v́ nước sạch c̣n hầm chứa nước của ṭa nhà chúng tôi ở th́ đầy xác chuột chết và gián nổi lềnh bềnh .Chúng tôi không thể vớt bỏ chúng được v́ chỉ có một ô vuông trống nhỏ trên sàn nhà đủ để thả gàu xuống múc nước ..

Toán khí tượng gồm có năm người .Một người lo phụ trách công việc nấu ăn và giật nổ máy chạy điện c̣n bốn người kia là chuyên viên .Công việc của họ là cứ khoảng hai đến ba giờ là cho máy điện nổ bơm một bong bóng lớn màu đỏ xong thả bay lên không trung rồi dùng kính chuyên môn để đo tốc độ gió và biết hướng gió di chuyển .Họ cũng xử dụng một kính viễn vọng lớn để quan sát quanh đảo,t́m biết vùng nào có bảo đang tập trung và di chuyển về hướng nào .Cứ khoảng hai đến ba giờ họ lại lặp lại công việc đó và báo cáo về đất liền ,v́ vậy thời gian lội biển và đi câu cá của họ rất hiếm,khác với chúng tôi cả ngày cứ lang thang quanh đảo.

Sống gần đài khí tượng chúng tôi cũng nhờ được họ báo cho biết mỗi khi có mưa sắp di chuyển về hướng đảo Hoàng Sa là chúng tôi mang ốc và cá đang phơi nắng vào .Đứng trên tầng thượng ṭa nhà chúng tôi ở,với mắt thường chúng tôi cũng có thể biết được hướng nào có bảo đang tập trung .Vùng có bảo tập trung th́ từ mặt biển lên không trung trông cả một vùng đen xám và u ám trong lúc xung quanh vùng đó trời vẫn nắng và trong sáng .

Phía trước ṭa nhà chúng tôi ở có một cái giếng c̣n tốt đầy nước nh́n rất trong nhưng lại không thể dùng để nấu nướng được mà chỉ dùng để tắm giặt .Nước hơi lờ lợ mặn,chúng tôi múc nấu thử th́ nước sủi bọt và chuyển sang màu đục ngầu như nước vo gạo .Cạnh giếng là một cây dừa,vài cây ớt,vài đám rau sam và nhiều nhất là những bụi sả .Có lẽ nhờ có phân phốt-phát trên đảo nên những bụi sả phát triển và lan ra cả một vùng rộng đến vài mét .Nhờ có những bụi sả này mà chúng tôi có được một gia vị thơm để ướp vào thịt vích xào nấu ngon hơn .Từ cái giếng này chạy ra đến cầu tàu có hai đường rây để đẩy xe g̣ong chở phân và vận chuyển những vật liệu cần thiết .

Bên kia đường rây là một nhà nguyện cho những người theo đạo Công Giáo. Nhà nguyện nhỏ, tường xây bằng gạch và lợp tôn. Tôi bước vào trong chỉ thấy c̣n lại một cây thánh giá bằng gỗ treo trên tường trông có vẻ hoang tàn không có người lui tới .Tôi đă cho hai người lính có đạo Công Giáo dọn quét sạch sẽ .Thời gian sau hai người lính này cùng bác Phong bên khí tượng thường vào đây cầu nguyện cho sự b́nh an của họ trên đảo .Cách nhà nguyện không xa là ba bốn nhà làm bằng tôn khá lớn,đây là cơ sở chế biến phân phốt-phát để chở về đất liền .Tôi nghe bác Phong nói lại cơ sở này là của bà Nhu,sau cuộc đảo chánh lật đổ Tổng thống Diệm năm 1963 th́ cơ sở này ngưng hoạt động,toán công nhân chế biên phân phốt-phát ở đây suưt đói v́ bị bỏ quên .sau nhiều lần nhờ truyền tin bên đài khí tượng cầu cứu,tàu hải quân đă ra chở họ về đất liền .Quan sát bên trong những căn nhà này tôi thấy c̣n bỏ lại một cổ máy xay nghiền phân phốt-phát đă gỉ sét,vài ba bao phân lở dỡ .

Sau khi đi loanh quanh quan sát khu vực gần ṭa nhà chúng tôi ở, tôi rũ trung sĩ Huynh cùng tôi đi dạo một ṿng quanh đảo .Để ra được băi cát chạy quanh đảo,chúng tôi có được ba con đường ṃn đi xuyên qua rừng cây ráy biển (là một loại cây cao độ hai đến ba mét,thân mềm và xốp,lá nhỏ mọc chi chít trên cát,nhờ những cành khô của loại cây này mà chúng tôi có đủ chất đốt để nấu nướng trong suốt thời gian sinh sống trên đảo) và cây nhàu(loại cây này nghe nói rễ và vỏ cây có thể dùng nấu nước làm trà chửa bệnh ǵ đó) ngoại trừ con đường chính từ cầu tàu theo đường rây dẫn vào đến giếng nước .Xung quanh đảo có được ba pháo đài pḥng thủ,nhỏ,xây bằng xi-măng có lỗ châu mai hướng ra phía biển .Đi ṿng quanh hơn nửa đảo vễ phía bên trái,chúng tôi thấy một ngôi miếu xưa xây bằng gạch và vôi, mái lợp ngói âm dương tọa lạc trên băi cát cao xung quanh bao phủ bởi những cây nhàu và cây ráy biển.

Theo lời bác Phong bên đài khí tượng th́ ngôi miếu này được xây dựng từ thời vua Gia Long khi chính vua đă thân hành ngự giá đến đảo Hoàng Sa khoảng vào năm 1816 .Ngôi miếu được gọi là Miếu Bà v́ bên trong nơi bàn thờ chính thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu (một vị nữ thần ban sự b́nh an và cứu những người đi biển gặp nạn ) hai bên bàn thờ là hai câu liễn đỏ viết bằng chữ Hán .Ngôi miếu được anh em lính những đợt trước quét dọn sạch sẽ và cúng bái đầy đủ vào những ngày rằm và mồng một mỗi tháng .Phía sau ngôi miếu là một nghĩa địa nhỏ có khoảng hơn mười ngôi mộ,có hai ngôi mộ có bia bằng chữ Hán,số c̣n lại là mộ đắp bằng cát không có bia .Nghe bác Phong nói lại những ngôi mộ này là mộ của những người đi đánh cá bị băo đánh ch́m và trôi dạt vào đảo,được những người trên đảo chôn cất .Tuy bác Phong là người theo đạo Công Giáo nhưng bác nói với tôi ngôi Miếu Bà này rất linh thiêng,đêm tối đi dạo biển một ḿnh bác không dám đi ngang qua đây .Những người lính đợt trước chúng tôi cũng nói vậy,họ kể lại một cách vội vă trước khi ra tàu trở về đất liền là từ cầu tàu họ đă nh́n thấy một khối lửa đỏ như quả cầu bay xẹt trên mặt biển từ đảo Cam Tuyền qua đến Miếu Bà rồi tắt lịm,họ c̣n dặn ḍ chúng tôi nếu thấy th́ không được quở (tiếng địa phương Quảng Nam có nghĩa là không được kêu,không được hỏi ,không được chỉ chỏ khi nh́n thấy một sự cố ǵ đó có vẻ ma quái,linh thiêng,nếu không sẽ bị điên hoăc bị bệnh )Chính v́ vậy cho nên nhiều người trong chúng tôi thường đến đây thắp nhang cúng vái trong những ngày rằm và mồng một mỗi tháng để cầu xin được b́nh an và sức khỏe trong suốt thời gian sống trên đảo .

Băi biển trước Miếu Bà phần lớn là cát,rất ít san hô và bông đá biển (là tảng đá có h́nh dáng tṛn,dẹp,có dộ dày từ hai đến ba tất ,màu vàng nhạt,trên và xung quanh tảng đá có nhiều con hàu biển bám vào, .dưới tảng đá có nhiều hang nhỏ để cho những con cá mú bông sinh sống,chúng tôi có thể dùng gậy nạy lên khỏi mặt cát ) .Nước sâu và trong vắt nh́n tận đáy .Chính tại băi biển này ,chúng tôi đă bắt được nhiều ốc nhảy để lấy ruột phơi khô đem về đất liền .

Đối diện với Miếu Bà qua một khoảng cách biển nước sâu, xa từ ba đến bốn km về phía tây nam là đảo Cam Tuyền (Robert) Chính con tàu đưa chúng tôi ra đảo đă chạy kẹp vào giữa hai đảo Hoàng Sa và Cam Tuyền, đây là một đảo nhỏ có diện tích khoảng 1,5 km vuông có nhiều phốt-phát,không có quân trú đóng .Từ đảo Hoàng Sa nh́n sang chúng tôi thấy được những tảng đá lớn nhỏ chen với bờ cát bao quanh đảo .Có thể gọi đây là quê hương của những đàn hải âu và nhạn biển .Hầu hết chúng qui tụ về đảo này vào những buổi chiều tối hoặc những lúc biển bị băo tố.

Tiếp tục đi theo băi biển từ Miếu Bà đến một khoảng cách xa nữa th́ chúng tôi gặp được cầu tàu-nơi đầu tiên chúng tôi đặt chân lên đảo .Từ cầu tàu ra đến mí sóng –nơi tàu lớn đậu-có một đường nước sâu khoảng hai đến ba mét không có san hô,nước trong có thể nh́n thấy được những con cá nhỏ bơi dưới đáy .Chính tại đây tôi đă câu được hai con cá mập lớn và cũng là nơi anh em lính chúng tôi thường tụ tập lại để câu cá ban đêm .

Đứng trên cầu tàu nh́n chếch về hướng tây bắc,chúng tôi thấy được xác một chiếc tàu lớn bị ch́m ,đứng trơ vơ giữa băi san hô gần mí sóng cách chỗ chúng tôi đứng chừng 200 mét .Bác Phong cho tôi biết chiếc tàu này là tàu chở phân phốt phát về đất liền bị bỏ lại sau năm 1963 .Trên boong tàu gỉ sét là nơi tụ hội của các loài chim biển như bồ nông,nhạn biển ,hải âu. Tôi đă tốn hết 30 phút để đi giáp một ṿng quanh đảo quan sát toàn cảnh khu vực đảo từ bờ cát ra đến mí sóng .Tôi ước đoán đảo Hoàng Sa có diện tích chừng 3,5 đến 4 km vuông .Phần đảo nhô lên khỏi mặt nước biển chừng 1,5 km vuông gồm có những tảng đá lớn nhỏ,bờ cát vàng bao quanh cùng với những cây nhàu và cây ráy biển mọc chi chít .Phần này cao hơn mặt nước biển độ 5 mét có băi cát chạy lài xuống đến bờ nước .Từ bờ nước ra đến mí sóng là những rặng san hô đủ màu sắc và bông đá biển bao quanh đảo ngoại trừ băi trước Miếu Bà th́ rất ít san hô .Những băi san hô này mọc lan xa ra tận mí sóng đến cả trăm mét có băi xa đến hơn hai trăm mét .Hầu hết san hô và bông đá biển đều nằm ch́m dưới mặt nước .

Với mắt thường không cần dùng đến kính lặn biển ,chúng tôi cũng có thể thấy rỏ được những màu xanh tím đỏ vàng cam trắng của những nhánh san hô. Xen kẽ vào những nhánh san hô,những con cá nhỏ đủ màu sắc bơi lội và rỉa mồi là những sinh vật li ti bám trên san hô và bông đá biển .(San hô là loài động vật xoang trùng sống thành từng băi ở bờ biển,cơ thể có bộ xương bằng chất khoáng kết thành khối theo h́nh gạc hưu)Tôi bẻ thử một nhánh san hô màu xanh đem lên khỏi mặt nước biển để phơi nắng độ 15 phút,san hô từ từ khô dần và chuyển sang màu trắng như vôi .V́ vậy chất phốt-phát trên đảo là do sự tác dụng của phân chim lên chất vôi của san hô tạo nên .Giữa những rặng san hô tôi cũng thấy được những khoảng cát rộng hơn một sân bóng rổ,chính tại những vũng cát trũng này anh em lính chúng tôi đă rượt bắt những con cá chúc đầu khi thủy triều rút xuống.

Về hai đảo Quang Ḥa (Duncan) và Duy Mộng (Drummond) th́ tôi không được nh́n thấy v́ tàu hải quân thay quân cho đảo Hoàng Sa (Pattle) trước tiên, sau đó mới đến đảo Duncan và cuối cùng là Drummond. Sau hơn ba tháng trú đóng trên đảo Hoàng Sa, ngày trở lại đất liền, đứng trên boong tàu tôi mới nh́n thấy được hai đảo này và theo lời kể lại của anh em lính đóng trên hai đảo cùng với sự quan sát được của tôi th́: đảo Duncan gồm có một đảo lớn nối liền với một đảo nhỏ bằng một giải cát chạy dài, nhô lên khỏi mặt nước biển độ bốn mét có nhiều tảng đá lớn nhỏ và băi cát vàng bao quanh. Trên đảo có ngôi nhà bằng tôn cho anh em lính ở, ba cây dừa cùng những bụi cây ráy biển. Đảo Drummond th́ cũng vậy nhưng lại có được một con lạch nhỏ sâu chạy gần sát bờ.

Vào thời điểm tôi ra thay quân cho đảo Hoàng Sa năm 1967, tôi không hề nghe ai nói (kể cả bác Phong bên đài khí tượng ) về tên đảo Phú Lâm. Trên biên bản kư nhận bàn giao chỉ có những tên đảo Hoàng Sa (do tôi làm đảo trưởng ) và hai đảo Duncan và Drummond do hai trung sĩ làm đảo trưởng. Năm 1974, Tr/úy Phạm Hy (Đại đội trưởng của tiểu đoàn tôi) kể lại với tôi là Trung Cọng đă cho quân đổ bộ lên đảo Cam Tuyền (Robert) trước rồi sau đó mới chiếm tiếp đảo Hoàng Sa và bắt toàn bộ anh em trên đảo làm tù binh chở về đảo Hải Nam. Với sự kiện tranh giành xác định chủ quyền của đảo Hoàng Sa hiện thời giữa CS Việt Nam và Trung Cọng th́ tôi nghĩ tên gọi đảo Phú Lâm (tên gọi hiện tại) có phải là tên của đảo Hoàng Sa do tôi trấn đóng năm 1967 ?

H́nh dung trở lại những ngày tháng cũ sống trên đảo Hoàng Sa từ năm 1967 đến nay đă 46 năm trôi qua – 46 năm dài đăng đẳng .Hoàng Sa tuy đă mất vào tay quân cướp đảo Trung Cọng nhưng h́nh ảnh Hoàng Sa vẫn c̣n sống măi trong tâm tưởng của tôi .Những kỷ niệm về Hoàng Sa,từ những sinh hoạt hàng ngày,từ những khuôn mặt sạm nắng của những người lính giữ đảo đến những chuyện vui buồn trên đảo vẫn c̣n in rỏ nét trong kư ức của tôi .Bây giờ tuy đă ngoại tuổi thất thập,đă là người lính già sống đời lưu xứ,nhớ trước quên sau nhưng có một dịp nào đó để tâm hồn lảng đảng trôi đến Hoàng Sa th́ mọi việc trên đảo trong kư ức của tôi dễ dàng sống lại.

Sinh hoạt hàng ngày trên đảo. Bắt vích và t́m trứng vích.

Con vích (Olive ridley sea turtle).
Vích là tên gọi từ những người đánh cá biển và anh em lính đảo chúng tôi chỉ danh những con rùa biển, h́nh dáng giống như con đồi mồi,rất lớn,có con có mu dài đến 1,3 mét và ngang hơn 1 mét có bốn chân giống như chân đồi mồi dùng để bơi . Khi ḅ lên bờ để đẻ th́ quạt bốn chân để trườn ḿnh tới nhưng ở dưới nước th́ bơi rất nhanh .Tuy là con vật sống dưới nước nhưng lại ḅ lên bờ cát đào ổ cạnh những bụi cây ráy biển để đẻ .Trứng vích có hinh tṛn và nhỏ như quả bóng bàn,vỏ trứng mỏng nhưng dai ,màu trắng Khi luộc trứng vích,ḷng đỏ trứng đông cứng lại như ḷng đỏ trứng gà nhưng ḷng trắng th́ vẫn lỏng .Một con vích đẻ gần cả trăm trứng,có con đẻ nhiều hơn.

Bữa thịt vích đầu tiên trên đảo.
Sau hơn 20 tiếng đồng hồ lênh đênh trên mặt biển,đêm đầu tiên chúng tôi t́m vào giấc ngủ ngon lành .Thật sự một giấc ngủ b́nh yên đối với những người lính chiến như chúng tôi . Xa rời cuộc chiến .Sao trời trên đảo thay cho những đóm hỏa châu,tiếng gió biển cùng với tiếng sóng vỗ ŕ rầm đă thay cho tiếng rít dài của làn đạn pháo .Sống trên đảo không có hơi đất,ngủ nhiều và ít hoạt động dễ sinh ra bệnh phù thủng .cho nên từ chiều tôi đă động viên anh em lính mỗi sáng hàng ngày phải thức dậy sớm chạy ṿng quanh đảo.

Mặt trời mới bắt đầu hừng sáng nơi chân mây, chưa kịp thức dậy th́ chúng tôi đă nghe tiếng réo gọi của Chi –tên một người lính –kêu anh em chúng tôi đi lật bắt vích .Té ra cậu này thức dậy từ sớm đi một ḿnh ra băi biển và trông thấy một con vích đang đẻ chưa ḅ xuống nước .Toàn thể chúng tôi thức dậy chạy xuống băi cát nơi có con vích,ba người lính cùng nhau lật ngữa một con vích lớn .Con vích bị lật ngữa,phần nhô lên của mu vích nằm trũng xuống cát và bốn chân ngọ ngoạy giữa khoảng không .Đầu con vích giống như đầu con rùa và lớn như một bàn tay tôi chụm lại. Tôi thấy hai mắt của nó chảy dài nước mắt, những giọt nước mắt nhỏ xuống ướt cả một vùng cát nhỏ.

Lần đầu tiên nh́n thấy được một con vích,chúng tôi không biết bằng cách nào để xẻ thịt .Trung sĩ Huynh đề nghị bắn vào đầu vích trước cho chết rồi mới lấy thịt .Hai phát súng cac-bin đoành đoành,đầu con vích nát bấy .Theo chỉ dẫn của trung sĩ Huynh ,tôi dùng lưỡi lê rọc theo đường mềm của cái yếm con vích dưới bụng .Cái yếm vích được nâng lên,cả cái mu vích lật ngữa giống như một cái chảo lớn đựng đầy huyết và ruột gan phèo phổi. Chúng tôi nghiêng mu vích cho huyết vích chảy ra ngoài xong dùng dao lạng từng miếng thịt vích và đem bộ ḷng vích ra ngoài .Con vích lớn nên thịt vích rất nhiều,tôi đề nghị bỏ vào thùng thiếc muối để dành ăn trong những ngày biển động không bắt được cá .(kết quả năm ngày sau đó phải mang ra cầu tàu đổ v́ hôi thối)

Chúng tôi mang thịt vích về xắt ướp với gia vị từ đất liền mang theo cùng với sả trồng trên đảo.
nấu hai món xào và cari .(thịt vích có màu đỏ,mềm,giống thịt ḅ,nhưng có người nói ăn nhiều sẽ bị nổi phong) .Trong bộ ḷng vích,phần ngon nhất là bao tử vích (giống như bao tử ḅ )màu trắng,mặt bên trong bao tử có những lớp gai lớn ngắn và không có mùi hôi v́ vích ăn toàn rong biển ,luộc chín ,chấm với mắm ăn gịn như bao tử ḅ .Thế là ngày hôm đó và hai ba ngày kế tiếp chúng tôi chỉ ăn toàn thịt vịt đến phát ớn.

T́m đào trứng vích.
Vích thường ḅ lên bờ cát đào lỗ để đẻ trứng .Thời điểm chúng ḅ lên bờ là sau 10 giờ tối và ḅ trở lại xuống nước khi trời hừng sáng .Sau khi t́m được vị trí thích hợp làm ổ,vích dùng hai chân sau moi một cái lỗ sâu chừng bốn tất và rộng chừng ba tất,kê đít vào để rặn đẻ .Khi đă đẻ hết trứng chúng dùng hai chân sau lấp cát lại và xoay ḿnh cà cái yếm dưới bụng tại lỗ vừa mới đẻ ngang với mặt cát,tiếp tục ḅ đi và lặp lại như vậy vài chỗ để ngụy trang,v́ thế nếu không ŕnh được chỗ vích đẻ rất khó t́m thấy trứng.

Xung quanh băi cát đảo Hoàng Sa,chúng tôi thường thấy mỗi đêm có chừng năm sáu con vích ḅ lên bờ để đẻ .Để t́m được trứng vích,chúng tôi dùng cây thông ṇng súng garant M1 thọc sâu xuống cát những chỗ vích xoay ḿnh ngụy trang xong rút cây thông ṇng lên,nếu đầu cây thông ṇng có dính chất ướt nhầy của trứng th́ đích thực là ổ vit đẻ và từ từ moi cát đem trứng vích lên

Thường một ổ vích đẻ chúng tôi đếm được trên 80 trứng Trứng vit đào được không thể ăn hết một lần, chúng tôi đào một lỗ cát bỏ trứng xuống và lấp cát lại,khi cần ăn lại moi cát lấy trứng lên. Hầu như mỗi người trong chúng tôi đều có một lỗ chôn trứng vích để ăn từ từ.

Ŕnh xem vích đẻ.
Để biết được vích đẻ trứng như thế nào,tôi rũ Trung sĩ Huynh,y tá Khôn và tôi mang đèn pin đi ŕnh xem vích đẻ .Đúng 11 giờ tối (thời điểm vích thường ḅ lên bờ )chúng tôi đi ṿng quanh đảo,giữ im lặng và không mở đèn sáng .Trời sáng lờ mờ nhờ đêm có nhiều sao .Chúng tôi thấy một con vích lớn từ dưới nước đang ḅ trườn lên bờ một cách nặng nề .Chúng tôi dừng lại,nấp vào một bụi cây ráy biển để quan sát ,rất im lặng (nếu vích phát hiện có tiếng động hoặc có người th́ sẽ ḅ trở lại xuống nước) con vích ḅ tới ḅ lui t́m một vài chỗ và cuối cùng th́ cùng t́m được một vị trí thích hợp là một chỗ cát cao cạnh bụi cây ráy biển để đào lỗ đẻ trứng.

Ba người chúng tôi yên lặng quan sát .Con vích nằm im,dùng hai chân sau đào một cái lỗ cát sâu và rộng chừng ba tất .Hai chân sau của con vích hất tung cát ra xa,chúng tôi cũng nghe được tiếng cát bay rào rào khi chạm vào những lá cây ráy biển .Đào được một hồi lâu,con vích đặt đít ngay trên miệng lỗ cát vừa mới đào,hai chân sau khép lại hai bên miệng lỗ cát,hai chân trước khép lại hai bên đầu và bắt đầu rặn đẻ .Ba người chúng tôi rón rén ḅ lại phía sau nằm dài trên cát và pin đèn ngay xuống miệng ổ vích để xem .Con vích rặn và thở rất lớn ,nó có vẻ như rất mệt .Mỗi lần vích rặn đẻ,chúng tôi thấy rơi ra từ hai đến ba trứng và có rất nhiều nước nhờn .Tôi se sẽ đặt một bao cát dưới đít con vích và mỗi lần nó rặn trứng vích đều rớt vào bao cát .Trứng trong bao đă nhiều,con vích ngưng không rặn nữa,tôi xách bao cát trứng lên và không quên nhặt lấy những quả trứng c̣n lại trong lỗ .Con vích bắt đầu dùng hai chân sau lấp cát lại .Lỗ cát đă đầy và nó xoay ḿnh dùng bụng để khỏa bằng ổ trứng vừa mới đẻ .vích tiếp tục ḅ trên cát cách ổ của nó chừng hai đến ba mét ,lại xoay ḿnh cà bụng trên cát và cứ như vậy đến ba bốn lần lặp lại như để ngụy trang cho ổ trứng.

Xong công việc ngụy trang ,con vích trườn ḿnh ḅ trở lại xuống nước một cách mệt mơi .Tôi không hiểu bao lâu th́ trứng vích sẽ nở ra vích con và vích mẹ có nhận ra được đàn con của nó hay không. Thời gian sau,t́nh cờ một lần dạo quanh đảo tôi đă chứng kiến được một đàn vích con nhỏ hơn quả trứng gà đang ngoai lên từ mặt cát và từ từ ḅ trườn xuống nước. Nhừng con vích con trông thật dễ thương. Thỉnh thoảng trong những lần dạo biển tôi cũng nh́n thấy những xác vích con chết bị sóng đánh tấp vào bờ.
Trong suốt thờ́ gian trấn đóng trên đảo ,chúng tôi chỉ bắt ăn thịt tổng cộng 3 con vích kể cả con vích chỉ ăn độc nhất cái bao tử .Những người bên đài khí tượng họ không ăn thịt vích nên đă từ chối khi chúng tôi mang thịt vích cho họ .Lấy thịt một con vích th́ quá nhiều,chúng tôi ít người nên cũng biếng nhác không muốn làm thịt vích dù hàng đêm vích ḅ lên đảo rất nhiều .

Câu cá và bắt cá.
Nói đến Hoàng Sa, ngoài những tài nguyên phong phú về khoáng sản,khí đốt và dầu lửa chúng ta phải kể đến trử lượng cá .Biển quanh đảo Hoàng Sa là nơi qui tụ hầu hết các loại cá ngon có giá trị cao trong ngành đánh bắt thủy sản .Cũng chính v́ vậy , nên dù quân cướp đảo Trung Cọng đă chiếm đảo Hoàng Sa từ năm 1974,kiểm soát các đảo và những vùng biển xung quanh,ngư dân Việt Nam chúng ta từ các tỉnh lân cận cùng với ngư dân Quảng Nam Đà Nẵng vẫn kiên cường bám biển đánh bắt thủy sản .Một phần v́ cuộc sống ,một phần để xác định chủ quyền của vùng biển quê hương .

Cá ở Hoàng Sa th́ nhiều vô kể,nhưng những loại cá đánh bắt được nhiều th́ hầu hết nằm ở ngoài khơi .Riêng quanh đảo chúng tôi trấn đóng ,kể từ mí sóng trở vào bờ cát,xen kẽ với những băi san hô chúng tôi thấy có rất nhiều loại cá .Nhiều nhất là cá mó xanh(loại cá này lớn bằng hai ngón tay có màu xanh lá cây)và cá rô biển có màu đen .Hai loại cá này th́ rất nhiều ,chúng lội quanh những nhánh san hô và bông đá biển để rỉa mồi ,chúng tôi lội xuống nước chúng thường bu lại rỉa cắn xung quanh chân .Ngoài hai loại cá này ra là những con cá đủ màu(cá cảnh) bơi lội chen vào giữa những nhánh san hô đầy màu sắc trông rất đẹp mắt .Những con cá mú bông lớn bằng cổ tay,miệng rộng với những đốm vàng ,đen trên lưng cũng không ít ,chúng thường ẩn nấp trong những hang nhỏ dưới tảng bông đá .Thỉnh thoảng chúng tôi cũng thấy được nhiều đàn cá lạ di chuyển vào gần đảo,cá đối,cá cơm, mực và đôi khi là những con cá mập lội sát bờ bắt mồi .Khi thủy triều xuống ,chúng tôi lội trên những băi san hô nước khoảng trên đầu gối thấy được những con hải sâm ( đĩa biển )và rất nhiều nhím biển ( sinh vật biển có h́nh tṛn,dẹp,có rất nhiều gai nhọn dài gần 1 tất mọc tua tủa quanh ḿnh,có màu nâu hoặc đen) Lội biển đụng phải chúng th́ chân bị ngứa ngáy khó chịu .

Bủa lưới bắt cá.
Sau ba ngày ăn thịt vích ớn đến tận cổ,chúng tôi bắt đầu đi bủa lưới bắt cá .Trời về chiều,chúng tôi đem hai tay lưới mua từ Đà Nẳng ra thả xuống băi nước gần cầu tàu và dự trù sáng hôm sau sẽ rủ nhau ra gở cá. Chúng tôi trở vào nhà và yên trí nhờ hai tay lưới này chúng tôi sẽ có cá ăn đều đặn mỗi ngày.

Sáng hôm sau thức dậy sớm mọi người gọi nhau đi gở cá mắc lưới .Đến nơi lội xuống băi nước nơi thả hai tay lưới,chúng tôi thấy cá mắc vào lưới dày đặc,nhiều nhất là cá rô biển và cá mó xanh ,ngoài ra cũng có một vài con cá lạ mà chúng tôi không biết tên .Lưới quện vào nhau như một đống bùi nhùi,có đoạn rách toạc v́ những con cá lớn vùng vẩy khi bị mắc lưới .Kết quả không như chúng tôi mong muốn,hai tay lưới chỉ dùng được một đêm ,loại cá mó xanh và cá rô biển th́ không cần thả lưới bắt lúc nào cũng được . Hy vọng dùng hai tay lưới để có cá ăn hàng ngày đă tiêu tan và chúng tôi lên phương kế khác .

Câu cá mú bông.
Trong các loại cá quanh đảo,chúng tôi thấy cá mú bông là loại cá có thịt ăn ngon hơn cả .Dưới hang của những tảng bông đá biển thường có từ ba đến bốn con cá mú bông trú ngụ .Câu loại cá này th́ cũng dễ dàng v́ miệng cá lớn và lại tạp ăn .Để câu được cá mú bông ,chúng tôi phải lội ra chỗ có nước sâu đến ngực .Đầu tiên ,chúng tôi bắt ốc câu vài con cá mó xanh bằng lưỡi câu nhỏ xong cắt cá ra từng khúc móc vào lưỡi câu làm mồi câu cá mú, ném miếng mồi gần cạnh tảng bông đá,ch́m đưới nước và nh́n thấy được miếng mồi .V́ nước biển trong và sóng nhỏ nên chúng tôi có thể nh́n thấy được những con cá mó xanh và cá rô biển bu quanh rỉa mồi .Từ trong hang bông đá ,cá mú sẽ chạy ra đớp mạnh miếng mồi và chạy ngược vào hang ,chúng tôi giật mạnh cần câu ,con cá chưa kịp vào hang đă bị dính lưỡi câu .Nếu chẳng may cá rúc vào hang rồi,bắt lấy cá rất khó .Đôi lúc chúng tôi phải dùng một cây gậy dài để nạy tảng bông đá lên bắt lấy cá .Gặp phải tảng bông đá lớn th́ phải đành cắt cước bỏ lười câu.

Đi câu cá mú ,thường chúng tôi đi chung hai đến ba người ,đem theo mỗi người một cây gậy dùng để đi dạo biển .Cây gậy thường dài độ hai mét chắc và cứng .Một đầu gậy chúng tôi cột vào ba chỉa nhọn bằng sắt ,mục đích để cắm xuống cát giữ xâu cá mú câu được và dùng làm vũ khí để đề pḥng chống đỡ những con cá mập lội gần bờ bắt mồi .Khi cá mập bơi đến gẫn ,chúng tôi rút cây gậy và thọc lia lịa để xua cá mập đi nơi khác .Thường những con cá mập vào kiếm mồi gần bờ không lớn lắm,chúng lội đưa cả vây trên lưng lên khỏi mặt nước .Trong khoảng thời gian hai đến ba tiếng đồng hồ ,chúng tôi có thể câu được 50 đến 60 con cá mú (nếu mặt nước biển yên không có sóng )Phần nhiều sóng lớn đánh ngoài mí sóng và lan dần vào bờ đảo chỉ c̣n lại những gợn sóng nhỏ lăn tăn .Có nhiều hôm biển lặng mặt nước biển như một mặt gương nằm ngang phẳng lặng .Gặp những hôm như vậy chúng tôi câu được rất nhiều cá mú bông . Cá mú câu được,chúng tôi dùng một phần nấu canh ,xào đôi lúc nướng ăn rất ngon,số lớn c̣n lại chúng tôi xẻ làm hai và phơi khô mang về đất liền .Cái thú của chúng tôi khi đi câu cá mú bông là đốt một đống lửa trên băi cát nướng những con cá mú lớn vừa câu được,ngồi gở thịt ăn và tán gẫu chuyện đời .

Câu cá mập.
Một đêm trăng,năm người chúng tôi rủ nhau ra cầu tàu câu cá mập. Để có đủ đồ nghề câu cá mập ngoài chiếc lưỡi câu lớn (có đường kính bằng đầu chiếc đủa) chúng tôi dùng ba sợi dây kéo điện thoại bện con tít lại với nhau dài độ 20 mét ,một cục ch́ lớn nấu từ 10 mũi đạn Garant M1 cột vào gần lưỡi câu .Mồi là một con cá mú lớn .Nơi cầu tàu có một luồng nước sâu từ mí sóng chạy vào và có một khoảng cát rộng không có san hô .Những con cá mập lớn nhỏ từ mí sóng thường hay lộivào đây săn mồi khi thủy triều lên .
Sau khi móc mồi vào lưỡi câu,tôi cuốn ṿng sợi dây điện thoại lại theo nhiều ṿng và ném thật mạnh ra xa giống như những chàng cao-bồi miền viễn tây vung ṿng dây bắt ngựa .Mồi ch́m sâu xuống nước ,tôi cột sợi dây điện thoại vào cây cọc sắt trên cầu tàu ṿng qua một thùng thiếc trống để khi cá mập ăn mồi kéo dây,thùng thiếc sẽ rơi xuống báo hiệu cho chúng tôi biết .Chúng tôi ngồi đợi cá ăn mồi và kể cho nhau nghe những chuyện ở quê nhà.

Đúng như mong đợi của tôi,chiếc thùng thiếc rơi xuống ,tôi cầm dây điện thoại giật mạnh,con cá mập bị mắc lưỡi câu .Với sức một ḿnh tôi không thể nào kéo nổi ,bốn anh em lính xúm vào kéo hộ .Có lúc chúng tôi nới dây điện thoại ,có lúc chúng tôi kéo mạnh để quần thảo với con cá mập .Đang trên đà ráng sức kéo lui ,dây điện thoại đứt,chúng tôi ngă lăn trên cầu tàu .Kết quả mất một lưỡi câu cá mập và chúng tôi lồm cồm đứng dậy vào nhà .Tôi kể chuyện câu cá mập với bác Phong ,bác cười và cho tôi 20 sải cước câu cá mập .Cước có màu xanh nhạt và lớn hơn sợi dây điện thoại ,bác Phong nói chỉ có loại cước này mới đủ sức câu được cá mập lớn .

Đêm hôm sau ,sửa soạn đầy đủ mọi thứ câu cá mập ,chúng tôi lại trở ra cầu tàu và lặp lại những động tác cũ .Ngồi đợi và tán gẫu với nhau độ 30 phút ,chiếc thùng thiếc rơi xuống báo hiệu cá đă ăn mồi ,tôi cầm sợi cước giật mạnh và cá mập mắc câu .Chúng tôi chung sức lại kéo sợi cước,con cá mập tŕ ḿnh lại ,chúng tôi nới cước xong lại tiếp tục kéo và cứ như vậy đến hơn 30 phút,con cá mập mắc câu h́nh như đă đuối sức theo chiều cước vào đến gần chân cầu tàu Tôi rọi đèn xuống nước và thấy cá rất lớn .Con cá vẫn vùng vẫy lăn lộn c̣n chúng tôi xúm nhau giữ chặc sợi cước Tôi bảo Hóa –tên một người lính –chạy vào nhà lấy khẩu Garant M1 ,tôi nhắm bắn nguyên một gắp đạn Garant tám viên vào đầu con cá mập ..Con cá bị đạn bớt vùng vẫy và đă yếu sức .Lúc bấy giờ tất cả chúng tôi đều có mặt trên cầu tàu .Mười người lính lội xuống nước khiên con cá lên để nằm dài trên sàn xi-măng , nó vẫn c̣n sống ,chiều dài gần 2,5 mét và thân cá rất lớn có màu xam xám .Chi –tên một người lính –tưởng cá đă chết,tḥ tay vào miệng rờ mấy cái răng,con cá táp mạnh bị thương một lóng tay .

Chúng tôi khiên con cá mập bỏ lên xe g̣ong đẩy về nơi giếng nước trước ṭa nhà chúng tôi ở .Đốt đèn sáng lên ,chúng tôi cắt đầu con cá mập và mổ bụng đem bộ ḷng ra ngoài,bộ ḷng cá đựng đầy một thúng lớn .Đầu con cá vẫn c̣n nguyên 8 mũi đạn Garant ghim vào mà không xuyên thấu qua được,lư do những mũi đạn khi tôi bắn xuống đă bị nước cản .Con cá tôi câu được có cái đuôi và bộ vây thật lớn .Trung sĩ Huynh xin toàn bộ .Tôi hỏi anh ta và được trả lời xin về làm thuốc .Sau này tôi mới biết được anh ta mang về đất liền và bán được rất nhiều tiền ,người ta mua để chế biến vi cá nấu súp .Chúng tôi lấy một ít ḷng cá nấu cháo c̣n toàn bộ thịt cá tôi chia cho tất cả anh em lính phơi khô làm khô cá mập .Trong suốt thời gian đóng trên đảo ,tôi và trung sĩ Huynh đă câu được bốn con cá mập nhưng chỉ có con cá mập tôi câu được đầu tiên là lớn hơn cả .

Bắt cá chúc đầu.
Khi thũy triều rút xuống ,xung quanh đảo chỉ c̣n trơ lại những băi san hô chạy ra xa tận mí sóng .B́nh thường khi san hô ở dưới mặt nước ,chúng cho những màu sắc rất đẹp nhưng khi nước cạn ,san hô nhô lên khỏi mặt nước trông chúng xấu xí chỉ toàn là một màu trắng đục v́ chưa bị khô chết . Vào thời điểm này ,chúng tôi rủ nhau đi t́m bắt cá chúc đầu .

Sỡ dĩ chúng tôi gọi là cá chúc đầu v́ chúng tôi không biết tên loại cá này .Ḿnh cá hơi dẹp,lớn bằng bắp chân,vảy cá nhỏ màu trắng .Đặc biệt miệng cá rất nhỏ nên chúng thường chúc đầu xuống rỉa những sinh vật biển li ti bám dưới những gốc san hô hoặc trên mặt bông đá biển.Chúng say sưa rỉa mồi không hề để ư đến thời gian thủy triều xuống .Khi phát hiện nước đă rút ,chúng lui ra vùng nước sâu th́ bị những rặng san hô như hàng rào cản đường . Để thoát thân ,chúng t́m những trũng nước rộng để qui tụ vào đó .Chúng tôi cầm trên tay mỗi người một khúc cây ngắn rượt đánh và ném chúng lên băi san hô .Thường một trũng nước có khoảng 20 đến 25 con cá chúc đầu .Thịt chúng mềm,không có độ dai nên chúng tôi ít phơi khô .

Ném lựu đạn bắt cá.
Ngày rời đất liền,chúng tôi mang theo nhiều lựu đạn M 26 xin từ các bạn đồng đội để ra đảo ném cá , nhờ những quả lựu đạn này mà chúng tôi bắt được nhiều mẻ cá lớn .Khi thủy triều lên ,chúng tôi thường đi dạo quanh đảo để t́m những đàn cá vào sát bờ , khi đă phát hiện ra ,chúng tôi xử dụng lựu đạn để bắt cá .Đă hai lần bắt cá bằng lựu đạn thất bại ,rút chốt lựu đạn , chúng tôi ném xuống ngay đàn cá , lựu đạn ch́m xuống nước và chờ một vài giây sau mới nổ .Kết quả đàn cá vụt chạy tứ tung chỉ chết có vài con chạy sau cùng .Một người lính tên Thanh đă “gồng ḿnh” nghĩ ra một cách ném lựu đạn bắt cá .Anh ta cho lựu đạn bật chốt trên tay, đếm 1,2,3 rồi mới ném xuống nước .(có hai loại lựu đạn :lựu đạn ném tay và lựu đạn gài,lựu đạn gài có một dấu chấm đỏ trên mỏ vịt ,bật mỏ vịt lựu đạn sẽ nổ ngay ) Kết quả nhờ lối ném này,chúng tôi đă bắt được nhiều đàn cá bơi vào gần bờ .Có nhiều đàn cá anh em chúng tôi bắt được đến hai ,ba bao tải,loại bao tải gạo 46 kg đem phơi khô . Hầu hết cá bắt bằng cách ném lựu đạn đều nhỏ như cá liệc hoặc cá đối .Chúng tôi cũng thử ném lựu đạn để bắt cá mập nơi cầu tàu nhưng chẳng ăn thua ǵ đối với chúng. Lựu đạn nổ , chúng quay đuôi chạy ra mí sóng xong lại trở vào để ăn những con cá bị chết v́ lựu đạn .

Tôi c̣n nhớ,có một lần tôi cùng cậu vợ tôi Trần Huỳnh Mính,anh Phùng Rân và Phạm Phú Lợi đi ra Cù Lao Chàm đóng trại hè với học sinh Trần Quí Cáp .Tôi mang theo lựu đạn và dùng lối ném này bắt được một bao tải cá đủ loại về giao cho đầu bếp .Bây giờ đă là người lính già,nghĩ lại nếu phải ném lựu đạn theo kiểu này th́ tôi sẽ xin đưa tay chào thua.

Ốc ở Hoàng Sa.
Ngoài những tài nguyên phong phú về hải sản như cá ,rong biển ,rùa biển quanh đảo ,Hoàng Sa c̣n có nhiễu loại ốc ngon như ốc gân, ốc vú nàng, ốc nhảy, ốc tai tượng v..v..và nhiều loại ốc hoa dùng trong lĩnh vực mỹ nghệ rất đẹp mắt .

Bắt ốc gân.
Mọi người từ những đợt trước cũng như chúng tôi đều gọi loại ốc này là ốc gân ,nhưng thật ra h́nh dáng của chúng giống như một con ṣ rất lớn .B́nh thường chúng lớn bằng chiếc nón sắt quân đội nhưng đôi khi chúng tôi cũng thấy được có con lớn gấp đôi .Chúng có hai chiếc vỏ,nơi miệng vỏ có những đường cong lên cong xuống rất bén ,khi chúng khép hai vỏ lại th́ những đường cong này ăn khớp với nhau .Chúng mở và ngậm hai vỏ lại nhờ một sợi gân lớn màu trắng trong và có tính đàn hồi .

Theo chỉ dẫn của bác Phong ,bắt ốc gân phải thật cẩn thận nếu chẳng may bị ốc kẹp ,gặp con ốc lớn có thể bị đứt lóng tay .Muốn bắt ốc gân phải dùng một cây gậy và một con dao bén có lưỡi giống như chiếc đục hoăc có thể dùng lưỡi lê mài bén để nhủi đứt gân ốc .


Ở dưới nước, ốc gân mở rộng hai vỏ ra để bắt mồi. Mồi là những sinh vật li ti bị hút và miệng . Khi phát hiện ra ốc gân ,chúng tôi lấy cây gậy thọc vào miêng ,ốc gân khép hai vỏ lại rất nhanh, bị cấn cây gậy hai vỏ ốc không thể liền kín vào nhau được và để hở một đường trống dài theo miệng ốc .Chúng tôi dùng dao nhủi sát bên trong vỏ ốc nơi có chiếc gân .Bị đứt gân , hai vỏ ốc tự động mở rộng và chúng tôi tiếp tục nhủi phần vỏ c̣n lại ,moi toàn bộ thịt ốc ra và gở lấy gân .



Thường sợi gân ốc khi thun lại có đường kính từ hai đến ba phân .Chúng tôi chỉ bắt những con ốc gân có độ lớn hơn cái tô lớn ,thịt và ruột ốc rất nhiều nhưng chúng tôi không ăn mà chỉ bằm nhỏ làm thức ăn cho vịt .Gân ốc ,chúng tôi dùng dao lạng theo ṿng tṛn hoặc xẻ mỏng dài theo đường zic-zac đem phơi khô .Gân ốc gân khô nướng ăn ngon hơn mực khô nhưng gân c̣n tươi đem xào ăn rất dỡ .

Bắt ốc nhảy.
Ốc nhảy có độ lớn bằng ba ngón tay chụm lại ,nơi vảy đậy miệng ốc có một cái càng dài độ 5 phân đưa ra ngoài,khi di chuyển ốc nhảy dùng chiếc càng này búng mạnh xuống cát và đưa ḿnh tới .Ốc nhảy sống rất nhiều ở băi cát trước Miếu Bà,khi nước cạn chúng tôi rủ nhau đi bắt ốc tại băi này .Ốc bắt được ,luộc chín cầm chiếc càng và rút thịt ốc ra khỏi vỏ dễ dàng .Thịt ốc nhảy xào ăn rất ngon , chúng tôi cũng phơi khô và mang về đất liền .Loại ốc này có đít ốc rất dày dùng để mài nhẩn nhiều màu sắc rất đẹp nên chúng c̣n có tên là ốc nhẩn .Thường mài được một chiếc nhẩn ốc ,chúng tôi cũng mất nửa ngày công tùy theo kiểu cách .

Bắt ốc tai tượng.
Loại ốc này thường sống ở những băi cát sạch nước sâu trên hai mét .Chúng thường úp miệng xuống cát và đưa vỏ ốc lên trên .Miệng vỏ ốc có màu vàng ánh rất đẹp ,lớn và loa ra giống như cái tai voi v́ vậy nên được gọi là ốc tai tượng .Thịt ốc có màu vàng nhạt ,luộc hoặc xào ăn giống như lưỡi ḅ .Vỏ ốc thường để trang trí làm cảnh nơi pḥng khách cho nên muốn giữ được màu vàng ánh nơi miệng ốc chúng tôi không thể luộc chín ốc mà phải lấy thịt ốc khi c̣n tươi .Nếu không muốn lấy thịt ốc để ăn th́ có thể đem ốc chôn xuống cát độ một tuần sau đó đào lên đem súc sạch để lấy vỏ .C̣n muốn lấy cả vỏ ốc lẫn thịt (con lớn thịt có thể gần 1 kg)th́ phải biết phương pháp .

Theo chỉ dẫn của bác Phong ,đầu tiên chúng tôi cột một sợi dây trên vỏ ốc và treo chúc ngược miệng ốc xuống phía mặt đất .Đợi chừng 30 phút ốc khát nước và ló miệng ra ngoài (nếu đụng vào ốc sẽ thụt miệng vào ngay),chúng tôi dùng một sợi dây điện thoại thắt chiếc ṿng,chờ ốc ló miệng ra,thật nhanh tay đưa ṿng thắt chặt miệng ốc lại,lúc này ốc đă thụt miệng vào .Chúng tôi dùng một cục đá nặng độ 2 đến 3 kg cột vào sợi dây vừa thắt miệng ốc và treo ṭn ten như vậy . Ốc khát nước,lại tḥ miệng ra ,cục đá nặng cứ tŕ xuống và cứ như thế từ từ ốc sẽ mơi và tụt toàn bộ thịt ốc ra ngoài .Đem vỏ ốc súc sạch với nước biển và vẫn giữ được màu vàng ánh rất đẹp

Trong một lần về Việt Nam ,du lịch xuống Vũng Tàu tôi thấy tại đây người ta bán rất nhiều ốc tai tượng ,họ xử dụng ốc tai tượng trong mỹ nghệ chạm khắc nhiều h́nh rất đẹp .

Ốc gạo Ḥang Sa.
Sở dĩ chúng tôi gọi là ốc gạo Ḥang Sa v́ h́nh dáng của loại ốc này giống như ốc gạo nhỏ bán ở Hội An .Ốc gạo Hoàng Sa có độ lớn bằng đầu ngón tay cái ,ban ngày không thấy được chúng nhưng chạng vạng tối chúng từ dưới cát ḅ lên rất nhiều .Những băi cát cạnh cầu tàu là nơichúng sinh sản và trú ngụ nhiều nhất .Chúng tôi đốt đèn sáng và rủ nhau đi bắt ốc khi trời tối ,thường mỗi đêm chúng tôi có thể bắt được hơn một thùng thiếc .Ốc bắt được đem về ngâm nước biển độ một ngày cho sạch cát rồi đem luộc chín lể (nhể) ăn rất ngon ,đôi lúc chúng tôi lể dồn lại rồi đem xào với bí đỏ từ đất liền mang ra .

Ốc vú nàng.
Ốc có h́nh xoắn nhiều ṿng và có chóp nhọn như h́nh kim tự tháp lớn bằng nắm tay ,v́ vậy nên mọi người đều gọi là ốc vú nàng .Ốc không có nhiều và thịt loại ốc này rất ngon .Thường khi thủy triều xuống,chúng tôi đi dạo trên những băi san hô th́ bắt được chúng .

Ốc hoa.
Xung quanh những băi san hô ,dưới những tảng bông đá có rất nhiều loại ốc hoa đủ màu sắc đủ kích cỡ h́nh dáng .Con lớn nhất cũng bằng quả trứng gà và nhỏ cũng bằng hạt đậu phụng .Có nhiều con ốc trên vỏ ốc sần sù và có nhiều càng đưa ra dính liền với vỏ ốc .Khi nước cạn,chúng tôi lội gần đến mí sóng lật những tảng bông đá nhỏ và bắt được rất nhiều ốc hoa .Đứng sát mí sóng ,nh́n xuống những hang đá nước sâu xanh thẳm chúng tôi thấy rất nhiều đàn cá mú lớn bằng bắp chân lội qua lội lại .Chúng tôi phải bắt nhanh ốc hoa để quay vào bờ v́ thủy triều sẽ lên trở lại .Riêng tôi đă bắt được nhiều con ốc hoa rất đẹp,có con trên lưng vỏ ốc đen nhánh điểm những chấm vàng ánh như những hoa mai vàng năm cánh .Có con có màu đỏ huyết dụ trên vỏ điểm những chấm trắng, vàng. Với những con ốc hoa này khi mang chúng về đất liền, tôi đă tặng cho người tôi yêu làm quà từ hải đảo.

Đi dạo biển bắt ốc hoa,chúng tôi cũng thường bắt được những con hải sâm,h́nh dáng chúng giống như con đĩa nên c̣n có tên là đĩa biển,lớn bằng ổ bánh ḿ thịt Lee Sandwiche có màu nâu hoặc màu vàng sậm .Chúng tôi dùng dao bén rọc từ đầu đến đít,mở rộng thân ra,trong bụng hải sâm chỉ thấy toàn tơ giống như mủ mít màu trắng .Hải sâm được cạo rửa sạch và phơi khô,khi dùng đem ngâm nước nở ra cắt từng miếng nhỏ nấu cháo hoặc súp rất bổ cho sức khỏe .Chim ở Hoàng Sa.

Khoáng sản chính của Hoàng Sa là phốt-phát do sự tác dụng của phân chim lên chất vôi của san hô tạo nên v́ vậy chim ở Hoàng Sa nhiều vô số kể .Những loại chim mà chúng tôi thường thấy là hải âu,nhạn biển,yến, bồ nông .Chúng thường qui tụ về những đảo không có người để làm tổ đẻ con .Thịt của chúng rất tanh dù ướp nhiều gia vị khi nấu ,chúng tôi đă bắn thử vài con nhưng không thể ăn được .Đứng trên đảo Hoàng Sa nh́n ra hướng biển chúng tôi thường thấy những bầy chim chúi đầu sà xuống mặt nước bắt mồi .Nếu thấy cả bầy chim là nơi vùng biển đó có cả một đàn cá nhỏ bơi gần mặt nước ,thường là những đàn cá cơm .

Chiếc tàu chở phân bị ch́m cách bờ cát 200 mét là nơi các loại chim biển thường tụ tập lại phơi nắng .Một lần đi câu cá mú bông với Trung sĩ Huynh,tôi đến gần chiếc tàu đă bị chúng tấn công,bay sà xuống mổ lên đầu tôi giống như những chiếc phản lực chúi xuống ném bom ,may là tôi có đội chiếc mũ đi rừng .Tôi dùng cây gậy đi biển quơ lia lịa trên đầu để đuổi chúng,Trung sĩ Huynh câu gần đó chạy đến vừa la vừa quơ gậy đuổi dùm chúng mới chịu bay đi .

C̣n chim yến,chúng làm tổ ở nơi đâu chúng tôi không t́m thấy .Chỉ khi nào ở Hoàng Sa bị gió băo,chúng không bay về kịp tổ nên phải bay đến trú tạm nơi ṭa nhà chúng tôi ở,qua cơn gió băo chúng lại bay đi.

Tản mạn về những chuyện vui buồn trên đảo.

Đi câu cá bị cá rỉa “chim”
Ở một nơi thật sự vắng bóng đàn bà nên những ngày đầu tiên trên đảo ,một vài anh em lính thích khỏa thân dạo quanh đảo. Một lần đi câu cá mú bông,lội xuống nước sâu đến ngực,vài người không mặc quần ,mắt đăm đăm nh́n vào miếng mồi đang chờ cá mú trong hang cắn câu không hề để ư đến những ǵ xảy ra quanh thân ḿnh .Bỗng cảm thấy bị đau nhẹ và và nhột nơi hạ bộ,nh́n xuống thấy hơn mười con cá mó xanh và rô biển xúm nhau bu lại rỉa “chim”. Đưa tay đuổi chúng đi, rút tay lên chúng lại tiếp tục bu rỉa, cuối cùng đành ngưng câu chạy vào nhà lấy quần mặc vào câu tiếp.

Những ngày đầu lội biển,hầu hết chúng tôi đi chân không và mặc mỗi chiếc quần đùi thậm chí có người khỏa thân như Adam ,kết quả chân người nào người nấy bị san hô cắt trầy xước rất nhiều .Đôi lúc bị sụp chân vào rặng san hô phải khó khăn lắm mới rút chân lên được ,sau đó chúng tôi đi câu hoặc đi lội biển bắt ốc đều phải mặc quần dài và mang giày bố .

Câu cá mập bị cá kéo chạy .
Có một đêm,năm người chúng tôi rủ nhau ra băi cát gần cầu tàu trải pon-cho ngủ và luôn tiện câu cá mập . Sau khi ném mồi ra chỗ nước sâu,chúng tôi nằm nhai ốc gân nướng và kể cho nhau nghe những lần hành quân ở quê nhà và mơ ước viễn vông trên hải đảo .Đă lâu lắm rồi không thấy được bóng dáng đàn bà nên ước ǵ có một chiếc ghe trôi giạt vào bờ đảo,trên ghe có được vài người đẹp bị băo đánh ch́m tàu bám được trên ghe .Nằm nh́n trời biển ,mơ ước rồi cười và t́m quên vào giấc ngủ . Chờ măi cá chưa ăn mồi,Thanh (tên người lính) lấy dây cước cột chắc vào người và yên chí nằm ngủ nếu cá ăn mồi sẽ biết được .Trời đă về khuya,lúc này thủy triều đang lên và chúng tôi đang ngủ,bỗng nghe tiếng la hét của Thanh,anh ta bị cá mập ăn mồi kéo anh ta đến gần bờ nước .Chúng tôi vùng thức dậy cùng nhau kéo cá,có lúc nới cước ,có lúc kéo mạnh .Con cá đă nuốt miếng mồi vào bụng nên không có cách nào thoát được,và phải mất hơn nửa giờ chúng tôi mới kéo được con cá mập vào bờ cát .

Báo động có ghe lạ vào đảo.
Trời chạng vạng tối .Vài người lính đi dạo quanh đảo,bất chợt phát hiện ra có một chiếc ghe từ ngoài xa mí sóng đang từ từ trôi vào trước băi Miếu Bà . Lệnh báo động được ban ra, mọi người chúng tôi vội. vàng mang súng đạn cá nhân chạy đến bố trí dọc theo bờ đảo nơi Miếu Bà .Nước biển đang lớn,trong bóng tối lờ mờ chúng tôi nh́n thấy chiếc ghe được sóng đưa đến gần bờ cát đảo .Chúng tôi yên lặng quan sát và chờ đợi .Năm phút trôi qua,tôi kẹp khẩu các-bin đă lên đạn cùng hai người lính nữa tiến lại gần chiếc ghe,th́ ra đây là một chiếc ghe đánh cá đă bị băo đánh bung cả gỗ nơi sàn ghe .Trên ghe không có bất cứ một thứ ǵ ngoại trừ cây chèo lái được cột chắc vào ghe .Chúng tôi cùng nhau kéo chiếc ghe lên bờ cát và thu quân trở vào nhà trong tiếng cười nói huyên thuyên .

Hiện tượng huyền bí ở Miếu Bà.
Có một chuyên xảy ra trên đảo mà cho đến bây giỡ đă bốn mươi sáu năm trôi qua,mỗi lần nhắc lại tôi vẫn không sao hiểu được .Trong một đêm trăng,tôi và sáu người lính rủ nhau ra cầu tàu câu cá .Thủy triều đang lên,những đợt sóng vỗ vào chân cầu tàu tung tóe những bọt sóng lóng lánh dưới ánh trăng .Chúng tôi ngồi tán gẩu những chuyện ở quê nhà bỗng thấy một khối sáng đỏ như quả cầu lửa là đà trên mặt biển từ đảo Cam Tuyền đi đến Miếu Bà rồi tắt lịm .Ngày đầu tiên đặt chân lên đảo đă được các anh em lính đợt trước dặn ḍ nên khi thấy hiện tượng đó ,mọi người chúng tôi chỉ nh́n trong yên lặng



Có lẽ v́ đă từng chứng kiến được hiện tượng huyền bí này nên những anh em lính từ các đợt thay quân Hoàng Sa trước đă truyền miệng lại cho nhau mua sắm đầy đủ nhang đèn áo giấy vàng mă mang ra cúng bái Miếu Bà .Riêng bản thân tôi là đảo trưởng nên đă thường xuyên đến Miếu Bà cúng vái trong những ngày rằm và mồng một hàng tháng để cầu xin được b́nh an sức khỏe cho mọi người trên đảo. Có phải nhờ vậy mà 13 người trong toán chúng tôi từ ngày đặt chân lên đảo Hoàng Sa đến ngày trở về lại đất liền,không có một ai bị bệnh tật thương tích ǵ cả ?

T́m thấy hài cốt khi đào t́m trứng vích.
Một buổi sáng ,hai người lính đi xăm t́m trứng vích trên cát gần những bụi cây ráy biển .Khi họ đâm sâu cây thông ṇng súng Garant M1 xuống cát đă đụng phải một vật ǵ cứng,họ moi cát lên th́ lộ ra một chiếc đầu lâu trắng hếu .Họ chạy về báo cáo lại sự việc vừa t́m thấy .Tôi ,trung sĩ Huynh cùng mọi người đổ xô chạy ra nơi đó,chúng tôi moi từ từ cát lên và lộ nguyên ra một bộ xương của một người đàn ông, bên cạnh có một đống áo quần đă mục nát .Tôi bảo anh em lính t́m những tấm ván ép củ ghép lại thành một cái ḥm nhỏ, nhặt tất cả xương cốt bỏ vào và mang đến an tang lại sau Miếu Bà .Vun một mộ cát, thắp một nén nhang và cắm một tấm bia bằng gỗ đề Vô Danh Mộ t́m được vào tháng tám năm 1967 , chúng tôi hy vọng linh hồn người quá cố mà chúng tôi chưa hề biết đến được siêu thoát nơi cơi vĩnh hằng . Mọi sự việc tôi có báo cáo về Quân Đoàn nhưng không thấy công điện trả lời .

Những ngày biển động .
B́nh thường những ngày nắng ráo ,trời yên biển lặng nh́n những băi nước xung quanh đảo, chúng tôi thấy rơ được nhiều loại cá đủ màu sắc tung tăng bơi lội trên những rặng san hô xen lẫn với đàn cá mó xanh và cá rô biển,nhưng khi biển động hoặc có gió băo thổi về hướng Hoàng Sa,quanh băi nước đảo không c̣n nh́n thấy bất cứ một con cá nào kể cả những con cá tḥi ḷi biển hàng ngày thường trườn ḿnh lên nằm trên mặt đá .Những ngày này đối với chúng tôi thật buồn chán , có đi dạo biển th́ cũng chỉ nh́n thấy được những cơn sóng lớn vỗ ầm ầm từ mí sóng nối tiếp vào bờ .

Hầu hết chúng tôi đều ở nhà,vài người đem ốc nhảy ra mài nhẩn,một số giải trí bằng cách chơi bài ăn ốc gân khô .Khốn khổ nhất cho chúng tôi là bị những cơn gió mạnh thổi mưa vào nhà,chúng tôi phải xử dụng pon-cho để che chắn cho khỏi ướt v́ căn nhà hoàn toàn trống trải không c̣n một cánh cửa nào .Thức ăn của chúng tôi trong những ngày mưa băo hoặc biển động là cá khô câu được hay thịnh soạn hơn là những lon thịt hộp mang ra từ đất liền .

Riêng tại đảo Drummond,căn nhà tôn xây dựng trên đảo để cho anh em trú ngụ cũng bị băo đánh trốc cả mái , những tấm tôn lợp bay tứ tung ra rừng cây ráy biển .Mọi người trên đảo phải phủ pon-cho ẩn nấp trong những hốc đá chờ băo tan họ mới cùng nhau đi t́m nhặt những tấm tôn mang về tu sửa lại nhà .Cho nên đối với những người lính giữ đảo như chúng tôi,những ngày trời yên biển lặng nắng ráo là những ngày viên măn nhất .

Kêu cứu từ đảo Duncan.
Sống ở đất liền, cho dù ngày đêm đối diện với súng đạn chiến tranh, chạm trán với quân thù, chúng tôi không hề nao núng lo sợ. Ngược lại làm một người lính giữ đảo Hoàng Sa, một nơi cách Đà Nẵng 300 km, phương tiện di chuyển khó khăn, thuốc men thực phẩm thiếu thốn, dù là một nơi b́nh yên sống an nhàn tự tại với trời nước bao la, chúng tôi vẫn nơm nớp lo âu cho bản thân ḿnh nếu chẳng may gặp phải bệnh hoạn hay thương tật.

Mang chung một trách nhiệm giữ đảo, tôi vẫn thường hẹn giờ mở máy liên lạc với hai đảo Drummond và Duncan. Phương tiện liên lạc của chúng tôi lúc bấy giờ là máy PRC-10 của đơn vị tác chiến, nhờ sống ở biển không bị một chướng ngại ǵ cản trở nên chúng tôi liên lạc nhau rất rỏ. Một người lính trên đảo Duncan lội biển đă bị con đẽn biển cắn vào chân (đẽn biển là một loại giống như con rắn ở đất liền, có nọc cực độc, trên ḿnh có nhiều khoan màu đen , vàng bơi lặn dưới nước và sống trong những hang bông đá.) Anh ta bị phù chân và lên cơn sốt cao độ v́ nọc độc chạy lan cả toàn thân. Mặc dù mỗi đảo đều có y tá, nhưng với số thuốc men nghèo nàn mang theo chỉ có vài thứ trị cảm cúm, sát trùng, bông băng, thử hỏi làm sao cứu được một sinh mạng đang trong cơn nguy kịch.

Tôi đă điện liên tiếp hai công điện về Tiểu Khu qua phương tiện truyền tin Quân Đoàn I xin tàu để chở bệnh binh về đất liền cấp cứu. Đến công điện khẩn cấp thứ ba th́ được Tiểu khu trả lời không có phương tiện ra đảo Hoàng Sa, nếu đương sự chẳng may bị chết, an táng đương sự ngay trên đảo. Đọc nội dung công điện trả lời tôi cảm thấy bàng hoàng cả người và nghĩ đến thân phận những người lính giữ đảo như chúng tôi chẳng khác ǵ bị đem con bỏ chợ.

Tôi gọi máy báo với Trung sĩ Khuyến – tên người đảo trưởng Duncan – khuyên anh em cầu nguyện Ơn Trên phù hộ giùm cho người lính bị đẽn biển cắn sớm tai qua nạn khỏi. Và ihật ngạc nhiên sau hơn mười ngày bị sốt cao độ và sưng phù toàn thân anh ta đă dần dần hồi phục nhưng không đi được. Sau hơn ba tháng ở đảo, ngày thay quân anh em lính phải khiên anh ta lên tàu về lại đất liền.

Chuyện kể từ bác Phong.
Trong một lần sang đài khí tượng ngồi chơi, tôi đă được bác Phong kể cho nghe câu chuyện về một người khách lạ không mời mà đến với đảo Hoàng Sa. Bác kể, có một chiếc tàu lớn thả neo ngoài mí sóng đối diện với cầu tàu, những người trên tàu hạ xuống một chiếc ghe máy nhỏ và chạy vào đảo. Trên ghe có ba người, chở theo nhiều bánh kẹo, thuốc lá và những thùng nhựa để xin nước ngọt. Họ là những người Tàu, có một người biết nói tiếng Việt, họ cho biết tàu của họ khởi hành từ Đài Loan đi đến Mă Lai, đi được nửa đường có một ngừơi bị bệnh không thể đi tiếp được và trên tàu đă hết nước ngọt. Họ biếu cho đảo trưởng và anh em lính trên đảo kẹo bánh và thuốc lá, xin vài thùng nước ngọt và gửi lại trên đảo người bị bệnh. Họ nói sau một tuần họ sẽ quay trở lại để đón người bị bệnh về Đài Loan. Người bị bệnh không biết tiếng Việt trùm khăn quanh đầu và mặt nh́n vóc dáng có vẻ đau yếu rũ rượi. Sau khi được đảo trưởng đồng ư, họ xin mấy thùng nước ngọt bên hầm nhà khí tượng và nhổ neo tiếp tục ra khơi. Người Tàu bị bệnh mang nhiều lương khô và sống chung nhà với anh em lính Sau ba ngày, hắn ta b́nh phục và lân la cùng với anh em lính đi ḷng ṿng quanh đảo, hắn quan sát mọi thứ kể cả những sinh hoạt hàng ngày trên đảo như một tên đi ḍ thám.

Đúng hẹn, sau một tuần chiếc tàu đó đă trở lại thả neo và vào đảo để chở người Tàu bị bệnh, cũng không quên cám ơn và biếu cho anh em lính trên đảo thuốc lá cùng bánh kẹo.

Ở ngoài khơi đảo Hoàng Sa, chúng tôi nh́n thấy được nhiều tàu ngoại quốc qua lại nhưng không thể biết được tàu của nước nào v́ đó là hải phận quốc tế. Chiếc tàu vào đảo gửi người bị bệnh nói là đi từ Đài Loan nhưng làm sao để biết được là tàu của Đài Loan hay của Trung cộng.

Qua câu chuyện bác Phong kể, bây giờ Hoàng Sa đă mất vào tay Trung cộng, tôi mới nghiệm ra rằng: chiêu thức gửi người lên đảo chỉ là giả vờ để do thám t́nh h́nh bố trí pḥng thủ trên đảo . Một con tàu lớn như vậy không thể nào thiếu nước ngọt và dù có người bị bệnh th́ vẫn có thể nằm điều trị trên tàu .Tựu trung lại đă là Tàu th́ dù là Tàu Đài Loan hay Tàu Trung cộng th́ vẫn là Tàu với bản chất bành trướng xâm lược đă có sẵn trong máu của chúng. Kể từ khi người Tàu bị bệnh được gửi lên trên đảo Hoàng Sa đến bảy năm sau vào ngày 20 tháng một năm 1974 th́ Trung cộng xua tàu đổ bộ cướp đảo Hoàng Sa, biết đâu đó là âm mưu cướp đảo của bọn chúng đă vạch ra từ bảy năm trước.

Ngày lại ngày. Sáng thức dậy chạy quanh đảo, trưa chiều đi câu cá bắt ốc, dạo biển. Có gặp nhau chăng cũng chỉ là mười tám khuôn mặt quen thuộc trên đảo. Cuộc sống của chúng tôi cứ lặp lại như một điệp khúc buồn chán. V́ thế nên vào những ngày cuối gần đến đợt thay quân, mọi người chúng tôi nôn nao mong đợi sớm trở lại đất liền. Nhận được công điện của Tiểu Khu Quảng Nam báo biển bị động, sóng to gió lớn tàu của hải quân sẽ không ra đúng ngày và có thể bị trể. Gạo đă gần cạn, thức ăn cũng đă hết, chỉ c̣n lại hai con vịt và năm lon nếp để trước khi về lại đất liền nấu xôi cúng ở Miếu Bà và mang theo lên tàu ăn. Hành trang cũng được gói ghém gọn gàng, ngoài chiếc ba lô và súng đạn cá nhân, ngày trở về đất liền của chúng tôi có thêm được những bao cát cá khô, ốc khô lỉnh kỉnh. Lo ngại tàu của hải quân sẽ trễ dài ngày nên tôi đă bắt mọi người phải ăn cháo để tiết kiệm gạo v́ gạo dự trử trên đảo đă bị mục nát không thể ăn được. Tâm trạng của những người bên đài khí tượng cũng nôn nóng giống như chúng tôi.

Cho đến một ngày,nhận được công điện của Tiểu Khu báo tàu của hải quân đă rời cảng Tiên Sa và đang trên đường hướng ra hải đảo. Chúng tôi la lớn reo mừng. Khoảng mười giờ sáng chúng tôi leo lên tầng thượng nh́n về hướng đất liền để t́m bóng dáng của con tàu ra đảo.


Và cuối cùng con tàu đă đến, vẫn là chiếc Hộ tống hạm Đống Đa đă chở chúng tôi từ hơn ba tháng trước. Điệp khúc ngày nào nay được lặp lại. Những người lính vội vă chuyển hành lư ra cầu tàu để chuẩn bị lên tàu lớn. Tôi kư biên bản bàn giao với người đảo trưởng mới đến, chỉ cho anh ta vài kinh nghiệm có được và vài vị trí của băi đảo rồi ra đi chuyến cuối cùng với hai người bên đài khí tượng ra tàu lớn.

Vẫn những cái vẫy tay,vẫn là hồi c̣i tàu kéo dài vang động cả một vùng biển đảo để chào từ giă những người lính đến thay thế cho chúng tôi giữ đảo . Tôi đâu có ngờ đối với tôi là lần vẫy tay cuối cùng để vĩnh biệt Hoàng Sa !

Con tàu tiếp tục chạy đến thay quân cho hai đảo Drummond và Duncan. Những người lính ngày nào của trung đội Hoàng Sa do tôi qui tụ hôm nay mới gặp lại. Vui mừng khôn tả. Người lính bị đẽn biển cắn ngày nào được anh em khiêng hộ lên tàu và thêm hai người nữa phải d́u đi v́ bị phù thủng. Như vậy là sau hơn ba tháng, đúng 100 ngày, anh em lính chúng tôi đă hoàn thành nhiệm vụ trấn giữ Ḥang Sa và bây giờ đang trở lại đất liền. Con tàu rời đảo cuối cùng ở Hoàng Sa khoảng 3 giờ chiều và dự trù sẽ đến cảng Tiên Sa vào 11 giờ sáng hôm sau.

Khác với ngày đi, ngày trở về đất liền ngồi trên boong tàu chúng tôi cười nói xôn xao, kể lại cho nhau nghe những ngày ở đảo. Tâm trạng nôn nóng mong sớm gặp lại người yêu, gặp lại vợ con bạn bè hiện rơ trên khuôn mặt của mỗi người. Và đúng như dự tính, 11 giờ sáng tàu đă đến cảng Tiên Sa sau một đêm dài lênh đênh cùng sóng nước. Hai chiếc xe GMC của Tiểu Khu Quảng Nam đă ra chờ sẵn chở chúng tôi về Hội An.

Ở đảo hơn ba tháng không hớt tóc nên người nào người nấy tóc dài đến tận vai, đen đúa giống như người ở rừng lâu năm xuống phố. Chúng tôi được nhận những tháng lương chưa lảnh khi ở Hoàng Sa và mỗi người được cấp năm ngày phép về thăm gia đ́nh trước khi nhận sứ vụ lệnh ra đơn vị. Điều kiện trước khi nhận giấy phép, đầu tóc phải gọn gàng sạch sẽ v́ vậy nên những tiệm hớt tóc cạnh Tiểu Khu đầy những người lính từ Hoàng Sa về ngồi đợi đến phiên ḿnh hớt tóc.
Tôi chào từ giă anh em và hẹn sẽ có dịp gặp lại nhau trong những lần hành quân lùng địch ở quê nhà.

Hồi tưởng lại những tháng ngày sống trên đảo Hoàng Sa – đối với tôi đến nay đă 46 năm trôi qua, 46 năm gần nửa đời người, 46 năm trăi qua với bao thăng trầm vinh nhục, 46 năm là một chuỗi thời gian dài để quên, nhưng làm sao quên được khi thời buổi hiện tại trước âm mưu bành trướng xâm lược quê hương, biển đảo của Trung cộng, biết bao nhiêu người Việt Nam yêu nước tay trong tay hô vang hai tiếng Hoàng Sa – Việt Nam.

Hoàng Sa – phần đất quê hương lâu đời của Ông cha ta để lại, vùng biển đảo yêu dấu của ngư dân Quảng Nam – Đà Nẵng và của ngư dân các tỉnh lân cận không thể măi măi thuộc về quân cướp đảo Trung cộng . Với tinh thần bất khuất, khí phách hiên ngang hào hùng đă từng đánh bại quân ngoại xâm phương bắc, mỗi người Việt Nam chúng ta hăy nguyện làm con sóng nhỏ âm ĩ quanh đảo Hoàng Sa – triệu triệu con sóng nhỏ kết hợp nhau lại sẽ tạo thành một trận sóng thần trổi dậy quét sạch và chôn vùi quân cướp đảo Trung cộng xuống tận đáy biển đông để Hoàng Sa trở về lại với phần đất quê hương.

Và để kết thúc những trang hồi kư viết về những ngày sống trên đảo Hoàng Sa, tôi xin kính cẩn nghiêng ḿnh mượn hai câu thơ của cụ Nguyễn Du và xin được phép đổi lại hai chữ “t́nh quê” bằng hai chữ Hoàng Sa.

Hoàng Sa góp nhặt dông dài
Mua vui cũng được một vài trống canh.

Dư Mỹ

HQVN Facebook
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	hs1.jpg
Views:	0
Size:	71.2 KB
ID:	1441335   Click image for larger version

Name:	hq07.jpg
Views:	0
Size:	40.9 KB
ID:	1441336   Click image for larger version

Name:	hoangsa.jpg
Views:	0
Size:	91.1 KB
ID:	1441337   Click image for larger version

Name:	hsmap.jpg
Views:	0
Size:	126.8 KB
ID:	1441338   Click image for larger version

Name:	hstshinh.png
Views:	0
Size:	536.2 KB
ID:	1441339  

hoanglan22_is_offline   Reply With Quote
Reply
Page 11 of 11 « First 910 11

User Tag List

Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On


 
iPad Tablet Menu

Announcement

Breaking News

Society News

VietOversea

World News

Business News

Other News

History

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos


Page generated in 0.17101 seconds with 13 queries