Dinh Tuong 1969 - A mobile “bánh mì” vendor on Nguyen Trung Long St..
Photo by Lance Nix
Thị-xã Mỹ-Tho của tỉnh Định-Tường là nơi ảnh-hưởng văn-minh Pháp đầu-tiên ở miền Tây… và một trong những “dấu-vết văn-minh” đó là món bánh-mì…
So với bánh-mì của Saigon thì bánh-mì của Mỹ-Tho không hề thua kém về phẩm-chất và sự “phong-phú” trong chế-biến… nhưng về sự “nổi-tiếng” thì bánh-mì Mỹ-Tho có phần nào thua-sút hơn bánh-mì Saigon… Nguyên-nhân do “địa-vị” của Saigon là nơi thị-tứ kiểu Tây-phương đầu-tiên… sau những “đổi-dời” thì lại là thủ-đô của nước VNCH… nên về “tâm-lý người tiêu-thụ”… danh-xưng “bánh-mì Saigon” vẫn “bề-thế” hơn….
Tuy-nhiên…. “bánh-mì Saigon” phải chịu sự “phân-biệt tế-nhị” khi đề-cập… vì “bánh-mì Chợ-Cũ” luôn được cho là “ngon hơn” các vùng khác ở Cholon hoặc Gia-Định… (dù rằng có khi đó là bánh “lấy mối” ở chợ-cũ Saigon về bán lại)… Hay nếu so-sánh qua hình-thức thì những ổ-bánh trong hình này với những ổ-bánh tương-tự ở vùng Chợ-Cũ hoặc Bà-Chiểu của tỉnh Gia-Định xưa cũng đâu hề “thua chị kém em” chút nào…???…