Vương Mộng Long
May 20th, 2021
Ngày ta bỏ núi (kỳ 4)
Lời giới thiệu: Hồi kư “Ngày Ta Bỏ Núi” đă được viết cách đây 16 năm. Nhưng khi phổ biến, nó đă bị cắt xén và che giấu nhiều điều. Tác giả Thiếu tá Vương Mộng Long đă bỏ công nhuận sắc lại toàn bộ bài viết này. “Ngày Ta Bỏ Núi” với đầy đủ chi tiết từng ngày, từng sự kiện diễn ra trong suốt cuộc lui binh, kể cả những bí mật mà trước đây bị che đậy và giấu nhẹm.
Đúng như tôi đă dự đoán. Khi quân của tôi vừa chạm đỉnh dốc đầu chữ “S” nơi cái xác của Thượng sĩ Ngon đang bốc mùi, th́ hai khẩu pḥng không Việt-Cộng đặt trong khu mả của dân Thượng bên trái đường khai hỏa.
Dưới khe bên trái lộ, ḿn Claymore bắt đầu nổ. Ba toán Biệt Động Quân ngăn chặn lực lượng bao vây chia cắt đă phát giác địch và cho ḿn kích hỏa.
Những chuyên viên chiến thuật bao vây chia cắt của Cộng-Sản Bắc-Việt đang gặp khắc tinh!
Hôm nay các mũi xung kích của địch chưa kịp phóng viên B40 nào th́ các xạ thủ đă bị bắn vỡ sọ. Tiếng rên la đau đớn, tiếng quát tháo chửi bới lẫn nhau om ṣm dưới khe suối bên trái con lộ. Tiếng Bắc xen Nghệ Tĩnh.
Lúc này đạn M79 của ta bắt đầu tới tấp câu xuống khe.
Tôi đang chỉnh đạn 105 ly của Chi Khu Nhơn-Cơ rơi trên trục nghi ngờ có khẩu pḥng không di động của địch th́ trong tần số hỏa yểm nghe có tiếng người gọi tôi từ trên trời,
–
Thái Sơn cho mục tiêu, tôi phụ một tay! Bắc B́nh mới xin tôi lên làm việc với Thiếu tá đây!
Bắc B́nh là ông Thiếu tá Trần Văn Bường (K18 VB), Tham mưu phó hành quân của Tiểu Khu Quảng-Đức.
Tiếng nói trong máy hỏa yểm là tiếng nói quen thuộc của một hoa tiêu máy bay L19 mà trong nửa năm hành quân ở đây, tôi đă nhiều lần ngồi ghế sau anh ta, bay bao vùng khu vực Nhơn-Cơ, Kiến-Đức. Tôi và anh phi công này đă nhiều lần đánh phối hợp rất ăn khớp và tương đắc.
Tôi hướng dẫn để anh phi công quan sát cái nghĩa địa Thượng nơi ngă ba đường xe be. Tôi nhờ anh triệt hạ giùm hai khẩu pḥng không di động đang trụ ở điểm này.
Tôi sơ lược t́nh h́nh bạn địch cho anh ta rơ. Hướng đề nghị cho máy bay oanh tạc ra vào là Nam-Bắc, v́ quân tôi tiến theo trục Tây-Đông.
Chiếc thám thính cơ L 19 đảo sát ngọn cây một ṿng. Khẩu pḥng không đổi góc bắn lên trời, đuổi theo đuôi chiếc L 19.
–
Okay! Tôi thấy rồi! Một cái xe ḅ cài lá ngụy trang có khẩu pḥng không. Tôi chơi ngay!
Một trái khói phụt xuống sát bên khu Mả Thượng.
–
Được chưa? Thái Sơn!
-Được rồi! Cứ từ đó dài về hướng 360 độ là địch, đánh tự do!
Sau câu trả lời “Okay! Do!” chiếc quan sát cơ bay tránh sang hướng Đông.
Oanh tạc cơ A37
Tôi che mắt t́m những chiếc máy bay oanh tạc.
Trời trong xanh. Có hai chiếc A 37 đang lượn rất cao. Hai chiếc tàu lấp lánh trong nắng. Hai chiếc tàu nhỏ tí ti. Có tiếng “rè rè!” phát đi từ A 37, hay L 19,
–
Bom đi! Pass số 1! Chỉnh!
Tôi trả lời,
–
Nhận!
Tôi đă trả lời “Nhận!” nhưng tôi phải che mắt để quan sát xem bom tới từ hướng nào.
Đời tôi đă có hàng trăm lần được Không quân Mỹ, Việt yểm trợ tiếp cận. Đây là lần đầu tiên tôi thấy máy bay yểm trợ cho tôi đă thả bom ở tầm cao quá sức là cao! Có lẽ bom được thả từ trên cao độ mười ngàn bộ (feet) có dư!
Mắt tôi thấy một chấm đen từ trên thăm thẳm hướng Đông đang bay về phía ḿnh. Chấm đen tới gần, nó vẫn giữ h́nh thù một cái chấm.
Bom tới sát lắm rồi, mà vẫn chỉ là cái chấm!
Thôi bỏ mẹ! Bom bay mà chỉ thấy một cái chấm, không thấy chiều dài của nó tức là nó đang nhắm vào đầu ḿnh rồi!
Tôi la thất thanh,
–
Nằm xuống! Nằm xuống!
Vừa xô thằng Bích xuống cái rănh khô bên đường, tôi vừa nói với các ông phi công,
–
Sáng nay các anh đă giết một Tiểu đoàn trưởng Biệt Động Quân rồi đó! Các anh ơi!
Tôi chỉ kịp nằm úp mặt trên đường nhựa th́ quả bom đă chạm đất.
“Ầm!”
Bụi, đất, sỏi, đá, cây cối bay tung, phủ trùm một vùng.
Quả bom rơi cách tôi và khẩu đại bác đi đầu chừng chục mét. Nó rơi ngay trên cạnh Bắc của con đường, sát bờ suối, đàng sau một mô đất.
Mô đất cao hơn đầu người và cây cối mọc trên đó đă bị sức công phá của quả bom dọn sạch ngay sau tiếng
“Ầm!” vừa rồi.
Chưa rơ tổn thất quân bạn ra sao, chưa rơ chính tôi có bị thương hay không, tôi quơ cái máy truyền tin:
“Check Air! Check Air!”
Tôi nghe anh phi công L19 đang cự nự anh phi công A 37,
–
Đ.M! Toa làm ăn như con c…c!
Rồi anh hỏi tôi,
–
Sorry! Sorry! Thái Sơn có sao không?
– Cám ơn anh! Thôi! Cho họ về đi! Tôi không cần họ nữa!
Tôi ném cái ống nghe của máy Không Lục xuống đường.
Pháo 105 ly
Đoàn người ḿnh mẩy đầy đất cát lồm cồm đứng dậy. Không kịp phủi bụi trên đầu tóc, họ tiếp tục chuyển đạn, nạp đạn, giựt c̣.
“Đùng! Đoàng!”- “Đùng! Đoàng!”
Chỉ một khẩu đại bác bên trái đường c̣n nguyên vẹn. Khẩu súng bên phải đường bị mảnh bom đánh xẹp bánh.
Có một người chết v́ quả bom là Binh nhứt Đức Điếc. Đức Điếc bị vỡ sọ. Xác của Đức Điếc được kéo sang lề đường để tạm trên cỏ.
“
Đùng! Đoàng!”- “Đùng! Đoàng!”
“Tiếp tục!” – “C̣n một khẩu, ta chơi theo một khẩu! Tiến lên đi! Anh em ơi! Biệt Động! Sát!”
Toán viễn thám của Hạ sĩ Mom Sol và toán viễn thám của Hạ sĩ Nguyễn Tuấn được gom lại thành một đội xung kích. Họ vượt suối, băng ngược lộ tŕnh rút lui của ông tiểu đoàn phó ngày hôm qua.
Khi tới điểm hẹn, Hạ sĩ Mom Sol xin tôi ngừng tác xạ pháo binh trên khu Mả Thượng để hai toán viễn thám tiến sát địch.
Thỏa măn yêu cầu của Mom Sol, tôi cho pháo binh tạm ngừng.
Tới khi Mom Sol đă sẵn sàng tại vị trí, tôi cầm ống liên hợp gọi Trung tá Hoàng Kim Thanh, Liên đoàn trưởng để xin tiếp tục yểm trợ th́ nghe đầu máy bên kia có tiếng một người lạ, người này nói giọng Bắc,
–
Anh hăy báo cáo mục tiêu cho tôi một cách thật chi tiết, tôi sẽ cứu xét đơn xin hỏa yểm cho anh!
Quả thực từ ngày đi lính tới giờ này, tôi đă từng gọi máy xin pháo yểm cả trăm lần, chưa lần nào tôi nghe ai đó làm khó dễ như cái giọng nói lạ hoắc kia.
Tôi la lên,
–
Tôi đang đụng địch rất nặng, yêu cầu yểm trợ ngay! Tôi không có th́ giờ để giải thích dài ḍng! Yêu cầu thoả măn hai chục tràng đạn hỗn tạp trên mục tiêu! Nghe rơ chưa?
Có tiếng lè nhè đáp lại,
–
Anh căi lệnh tôi hả? Nếu anh không báo cáo cho tôi rơ t́nh h́nh địch, tôi sẽ cúp pháo binh! Không cho anh một viên đạn nào nữa!
Tôi nổi cơn điên,
– Đ! Mẹ mày! Mày là thằng nào? Mày cứ cúp pháo binh đi! Tao mà thoát chết trận này th́ mày sẽ biết tay tao! Tao sẽ bắn nát óc mày!
Đầu máy bên kia đột ngột tắt tín hiệu. Một giây kế đó là tiếng ông Liên đoàn trưởng,
–
Thái Sơn đây Hai Lẻ Bảy! Người vừa nói chuyện với chú là ông phó của anh. Ông ấy mới tới đơn vị, nên chưa biết chú. Thôi! Bỏ qua đi! Pháo binh đă bắt đầu bắn lại rồi đó!
(Hai Lẻ Bảy= 207 là danh hiệu truyền tin của Trung tá Hoàng Kim Thanh, Liên đoàn trưởng Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân)
Không lâu sau đó th́ đạn đại bác từ Nhơn-Cơ lại theo nhau xé gió, rơi trên khu Mả Thượng. Hết hai mươi tràng pháo yểm, tôi ra lệnh,
–
821!825! Đây Thái Sơn! Lên đi!
Rồi tôi nghe M72 nổ. Tiếp đến là M16. Sau cùng là lựu đạn.
Bẵng đi một lúc, có tiếng Mom Sol reo trong máy,
–
Báo cáo Thái Sơn xong rồi! Hai cây pḥng không. Một trên xe ḅ, một trên g̣ mả. Tụi tui chờ Thái Sơn nơi ngă ba.
Đoạn giữa cái eo chữ “S” là nơi địch đắp mô. Lá cờ nửa xanh nửa đỏ, sao vàng của Mặt-Trận Giải-Phóng Miền-Nam đă rách tả tơi nhưng c̣n bay phần phật bên lộ.
Đại Đội 1/82 ào lên. Đạn của ta réo như mưa băo.
Từ b́a rừng bên phải đường, một tên Việt-Cộng, có lẽ là cấp chỉ huy, nhảy ra giữa đường; tay nó giơ cao khẩu K 54 bắn chỉ thiên:
“Các đồng chí! Giữ vững…”
Hắn chưa hô dứt câu th́, “
Cành! Cành! Cành! Đùng! Đùng! Đùng!” thân h́nh hắn đă gập xuống; khẩu K54 rơi trên mặt đường; đạn ghim kín người hắn.
Từ ven rừng phía Nam con lộ, nhiều cán binh Việt-Cộng phóng nhanh qua đường t́m cách nhào xuống suối.
Súng cứ nổ gịn giă, hiệu lệnh của cuộc hành quân hôm nay là
“Giết!”
Bất cứ cái ǵ nhúc nhích trước mặt đều là mục tiêu!
“
Giết!” Hôm nay chúng tôi xuất quân với tất cả ḷng căm hờn.
Chúng tôi đă tiến tới cuối đoạn cua chữ “S” hướng Đông.
Đại đội của Tiểu Đoàn 63 Biệt Động Quân trấn giữ ngọn đồi trên tỉnh lộ gần con suối Bắc Nhơn-Cơ thấy hỏa lực của chúng tôi kinh khủng quá, họ sợ chúng tôi ngộ nhận, bắn càn, nên vội vàng bỏ vị trí, rút về bên kia suối.
Tiếng súng tạm yên th́ hai cánh quân hai bên đường được lệnh bung sâu vào rừng kiểm soát an ninh hai hông phải và trái chiến địa.
Chúng tôi hoàn tất cuộc nhổ chốt trong ṿng chưa đầy hai giờ đồng hồ.
Ngay sau khi con đường được khai thông, tôi ra lệnh cho tiểu đội cận vệ trở lại Kiến- Đức hộ tống số dân Thượng tị nạn và gia đ́nh binh sĩ di chuyển về quận Nhơn-Cơ chờ xe.
Tổng kết trận này, quân bạn có sáu chết, một mất tích, mười ba bị thương vừa nặng, vừa nhẹ.
Con số địch bị giết vào khoảng trên dưới một trăm. Vũ khí chúng tôi tịch thu được hôm đó có lẽ nhiều hơn số địch bị giết.
Ông Đại úy Trần Dân Chủ. Trưởng Ban 3 Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân ra lệnh cho Chuẩn úy Lê Văn Phước, Sĩ quan Ban 3 của Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân phải gửi gấp cho ông ta một bản tổng kết số nhân mạng địch bị giết và số chiến lợi phẩm tịch thu được.
Sự hứa hẹn khen thưởng v́ chiến công không hấp dẫn chúng tôi trong lúc này.
Ban Mê Thuột đă rơi vào tay giặc. Lon lá, huy chương, những lời ủy lạo, những câu nói khích tướng của thượng cấp đâu c̣n ư nghĩa ǵ đối với những con người đă mất tất cả như chúng tôi hiện nay?
Tôi nói với chú Phước hăy trả lời phiên phiến cho qua, việc cần yếu hiện thời là yêu cầu liên đoàn mau mau cung cấp phương tiện chuyên chở thương binh cùng với số dân chúng tị nạn và gia đ́nh binh sĩ rời khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.
Tôi vào quận đường Nhơn-Cơ và chỉ gặp Thiếu tá Khánh, Quận trưởng, không thấy ông Thiếu tá Mẫn v́ vừa nghe tôi báo cáo khai thông xong con đường, liên đoàn đă cho Tiểu Đoàn 81 Biệt Động Quân của Thiếu tá Hoàng Đ́nh Mẫn rút về Gia-Nghĩa.
Trung tá Liên đoàn trưởng cho lệnh tôi vào đồn đóng quân chung với Địa Phương Quân của Thiếu tá Khánh và đặt ông Khánh dưới sự chỉ huy của tôi.
Tôi không chịu đóng quân trong quận lỵ. Tôi tin chắc rằng, sau khi hai băi ḿn ở Kiến-Đức rơi vào tay Cộng Quân th́ chỉ cần hai chiếc T54 là địch đủ sức san bằng cái đồn Nhơn-Cơ tí teo.
Đồn Nhơn-Cơ chỉ có một cổng ra vào hướng tỉnh lộ từ Kiến-Đức về. Sau lưng đồn, sát hàng rào là một cái đập nước rộng và sâu. Chui vào đồn là chui vào rọ.
Đại úy Tiểu đoàn phó Ngũ Văn Hoàn, được lệnh gom quân đang giữ Kiến-Đức, cuốn chiếu qua mặt tôi, rồi leo lên con dốc hướng Đông của quận đường Nhơn-Cơ.
Tôi giao cho ông Hoàn nhiệm vụ đốt cái đồi Kiến-Đức trước lúc rút đi.
Chuẩn úy Bảo, một sĩ quan Trung đội trưởng của Đại Đội 4/82 là người sau cùng rời Kiến-Đức.
Những quả ḿn cơ động do Bảo gài lại nơi điếm canh hướng Đông của căn cứ là những cái bẫy sau cùng, đón chờ những cán binh Trung Đoàn 271/ T10/ CSBV khi họ vào tiếp thu đồi Kiến-Đức.
Hai đại đội tăng phái của Tiểu Đoàn 63 Biệt Động Quân đă theo tôi từ trước Tết Âm Lịch, giờ này được tôi trả lại Gia-Nghĩa cho Thiếu tá Trần Đ́nh Đàng.
Khẩu đại bác 105 ly bị bể bánh đă được phục hồi. Cả hai khẩu pháo binh biên pḥng đều được kéo về nơi dự trù đóng quân của ông Tiểu đoàn phó cùng Đại Đội 2/82 và Đại Đội 4/82, trên khu chứa gỗ trước xưởng cưa Nhơn-Cơ cách tôi chừng hai cây số về hướng Gia-Nghĩa.
Trưa 21 tháng Ba tôi bố trí Bộ chỉ huy tiểu đoàn và hai Đại Đội 1/82 và 3/82 ngay ngă ba đường xe be, nơi đầu khúc cua hướng Đông của đoạn đường chữ “S”.
Chiều hôm ấy, cách Kiến-Đức hơn bốn cây số, tôi nghe tiếng đạn cháy nổ
“Ùm! Ùm! Lép! Bép!” vọng về. Ngọn khói đen bốc lên cao dần.
Tôi đứng bên con đường nhựa, cạnh những ngôi mộ mới. Bên lề tỉnh lộ này, chúng tôi đă chôn những người bạn vừa chết hôm qua và hôm nay.
Lù lù giữa Tỉnh lộ 344 là một đống vũ khí chiến lợi phẩm tịch thu được của địch.
Bên đường là một rờ-mọt (remorque) súng dư dùng của ta.
Một núi súng ta, súng địch, gom lại, chỉ cần hai quả lựu đạn lân tinh là cháy tiêu hết!
Sương chiều dâng, rừng núi mờ dần, ḷng tôi tê dại, dửng dưng…
Sáng sớm 23 tháng Ba năm 1975, tiền đồn hướng Tây báo cáo có tiếng hô “
Xung phong!” trên đồi Kiến-Đức.
Pháo binh đă chuẩn bị yếu tố. Hai chục tràng đạn bay đi để chào mừng những người chủ mới đến tiếp thu ngọn đồi này.
Tiếp đó là một tiếng “
Ùm!” từ hướng Tây vọng lại. Như vậy là băi ḿn chống tank đă nổ! Không rơ tank địch đă vô ư cán lên băi ḿn, hay bangalore của Công Binh Cộng- Sản Bắc-Việt đă phá hủy nó?
Và cũng từ ngày này tôi bận tâm suy nghĩ phải làm ǵ để đương đầu với xe tank địch trong những ngày sắp tới?
Ngày 25 tháng Ba năm 1975, khoảng 9 giờ sáng tôi vào quận để thăm ông Thiếu tá Khánh. Tôi không gặp được ông Khánh. Mấy ông lính Địa Phương Quân cho tôi hay, từ mấy ngày trước, ông quận trưởng đă ra Gia-Nghĩa và ở lại ngoài đó không về.
Tôi đi ngang hầm truyền tin th́ nghe loa khuếch âm oang oang, tiếng Thiếu tá Khánh ra lệnh cho lực lượng đồn trú:
“
Các anh chuẩn bị bỏ đồn, rút về Tiểu Khu. Nhớ vặn nhỏ volume kẻo ông Thiếu tá Biệt Động Quân nghe được th́ rầy rà!”
Người chuẩn úy trực Chi Khu thấy tôi đứng trước hầm, anh ta luống cuống phân bua,
–
Tŕnh Thiếu tá, không phải lỗi em!
Tôi xua tay,
–
Đừng ngại! Cứ thi hành lệnh đi! Tôi sẽ gặp sếp của anh!
Tới hầm súng cối, tôi tần ngần nh́n khẩu cối 4 chấm 2 (cối 4.2 tức cối 106 ly), đạn c̣n nhiều quá!
Tôi gọi chiếc GMC của tiểu đoàn vào chở khẩu súng này lên cho ông Đại úy Hoàn. Thượng sĩ Năng là chuyên viên bắn 106 ly của tôi, khi chúng tôi c̣n ở Pleime.
Thượng sĩ Năng chắc phải vui lắm khi nhận được khẩu cối này.
Trước khi Địa Phương Quân và Nghĩa Quân Nhơn-Cơ ra khỏi đồn, tôi nghe trong máy, tiếng Thiếu tá Trần Văn Bường, Tham Mưu Phó của Tiểu Khu Quảng-Đức ra lệnh cho Sĩ quan Pháo Binh Diện-Địa đồn Nhơn-Cơ bắn hết số đạn dự trữ tại ụ súng, sau đó phá hủy tất cả súng đại bác 105 ly của đơn vị này.
Tôi đứng quan sát những pháo thủ Nhơn-Cơ bắn cả ngàn quả đạn về hướng Kiến-Đức, trong đó có những viên đạn phostpho.
Sau cùng, họ đă thả từng quả lựu đạn màu đỏ vào ṇng súng, hủy từng khẩu pháo.
Tôi nh́n cách phá súng của họ và học lóm được cách tháo ống thủy điều cho chất nước đỏ chảy ra, ṇng súng thụt xuống không sử dụng được.
Chừng nửa giờ sau th́ quận đường Nhơn-Cơ trống trơn.
Tôi cho lệnh đốt quận đường rồi giựt ḿn phá hủy cái cống bắc ngang suối Nhơn-Cơ.
Sau đó tôi cho quân rút lên đỉnh dốc giữa đường Nhơn-Cơ, Gia-Nghĩa.
Nửa tiểu đoàn quây quanh khu vườn rộng sau cái miếu Thổ Địa nơi đầu dốc. Hai khẩu 105 ly biên pḥng hướng về phía Tây sẵn sàng đạn chống tank.
(c̣n tiếp)
- Vương Mộng Long
-----------
Nguồn: "Báo Trẻ Online"
Link:
https://baotreonline.com/van-hoc/hoi...ui-ky-4.baotre
.