View Single Post
Old 07-19-2020   #2
florida80
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
florida80's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,182 Times in 13,138 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11
florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11
Default

Ăn sáng xong tôi nằm ngay ở sô pha ngoài pḥng khách xem TV, nồi lá xông c̣n tốt nên tôi đă xông thêm lần nữa, sau khi xông xong người khỏe khoắn hơn nhưng toàn thân vẫn c̣n đau nhức. Riêng vùng quanh thắt lưng đau rêm và hai cẳng chân th́ đau buốt. Nhà tôi ngồi bên xoa bóp hai cẳng chân và thỉnh thoảng đấm lưng cho tôi. Tôi chập chờn nửa ngủ nửa thức, có những lúc tôi cũng ngủ thiếp đi. Qua buổi trưa tôi lại lên cơn sốt, người nóng hừng hực nhưng vẫn có cảm giác lạnh buốt ở bên trong. Cứ như thế mấy ngày liền cứ chiều là lên cơn sốt và cứ sốt th́ uống một viên Tylenol 650 mg và mỗi ngày uống gần hết một b́nh nước cam.
Sau khoảng một tuần lễ như thế, tôi mất sức rất nhiều nên tối hôm đó sau khi xông, tôi ngủ được một mạch ngon lành từ 8 giờ tối đến 8 giờ sáng. Nhờ vậy mới đỡ mệt. Sáng dậy, tôi đă ra đi dạo trong vườn và ngồi phơi nắng. Vào nhà tôi lục tủ lạnh lấy ra bịch xương ḅ, một vỉ thịt ḅ và sắp xếp hầm một nồi phở to để giành ăn mấy ngày cho lại sức. Tưởng đă êm, không ngờ giữa đêm hôm ấy tôi bị một cơn lạnh thật khủng khiếp, người run bần bật, răng đánh lập cập. Chưa bao giờ tôi lạnh đến như thế: “ Bố ơi...bố ơi... mẹ lạnh quá.... mẹ lạnh quá”. Nhà tôi vùng dậy lục tủ t́m mấy túi hạt chườm để ra hâm bằng ḷ vi sóng. Tôi gần như nghẹt thở, há mồm thở dồn dập mà như không có khí vào phổi, tiếng vi vu như tiếng huưt sáo và những tiếng kḥ khè phát từ trong cơ thể. Người tôi co rúm lại v́ lạnh. Phúc chí tâm linh làm sao tôi hét lên. “Maư sấy tóc, máy sấy tóc.” May là máy sấy tóc tôi để ngay đầu giường v́ tôi thường tắm buổi tối trước khi đi ngủ nên phải sấy tóc cho thật khô cho đỉnh đầu khỏi lạnh. Nhà tôi chụp ngay máy sấy tóc, bật độ nóng nhất, thổi hơi nóng từ đầu đến chân, người tôi ấm dần lên, phổi như hoạt động lại, nhà tôi lấy máy đo oxygen, máy chỉ số 54! Trời ơi!! Tôi cố hít vào thật sâu, con số nhích lên từ từ…60, 68, 70…Nhà tôi ra bếp lấy hai muỗng rượu gừng mà chúng tôi lúc nào cũng có sẵn mấy lọ trong nhà, nâng đầu tôi dậy cho tôi uống luôn một hơi, trong người ấm hẳn lên và độ oxygen đă lên 88! Như phản xạ, tôi niệm Phật: “Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô cứu khổ, cứu nạn, Quan Thế Âm Bồ Tát”. Nhà tôi lấy dầu nóng xoa bóp khắp người, xoa cả hai gan bàn chân. Nhờ thế tôi ch́m vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, nhà tôi nắm lấy tay tôi nói qua làn nước mắt “Ḿnh làm tôi sợ quá, đừng bỏ tôi, đừng bỏ tôi...”. Nhớ lại cảnh ông già hơn tám chục tuổi chạy quưnh quáng trong đêm lo cho vợ, tôi thật thương. Mọi việc chỉ chậm lại khoảng năm phút thôi là tôi đă theo ông bà rồi. Khi nh́n độ Oxygen xuống tới số 54 tôi đă nghĩ thôi rồi, đă đến lúc tôi phải ra đi! Lúc đó toàn thân tôi đă như đông cứng nhưng lại như có sự nhộn nhạo ở bên trong. Miệng tôi há thật to, cố gắng thở nhưng dường như phổi đă đ́nh công. Thở ra mà không hít vào, máu không có dưỡng khí đem đi khắp châu thân, nếu độ oxygen xuống nữa tôi sẽ đi vào hôn mê, có thể tôi không bao giờ dậy nữa! May làm sao tôi nhớ ra cái máy sấy tóc, hơi nóng đă nhanh chóng khiến cơ thể tôi phục hồi. Tôi thật sự hoang mang, chả lẽ ḿnh bị Cô Vy chiếu cố? Làm sao tôi bị nhiễm Cô Vy được, tôi có ra khỏi nhà đâu! Mấy tháng nay đúng là “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Ngay cả khi con đi chợ cho mẹ cũng không dám vào nhà, tháo hết giấy gói bỏ vào thùng rác rồi lấy giấy clorox lau chùi mọi thứ thật kỹ để ngoài garage hay ngoài vườn, 24 tiếng sau mới cho mẹ cất các thứ vào tủ. Các cháu nhớ ông bà th́ bố mẹ chúng nó cũng chỉ chở sang nhà ông bà nhưng bắt ngồi yên trên xe không được xuống, chỉ hạ kính cửa xe, vẫy tay nói chuyện qua cửa sổ xe rồi lại đi. Hôm sinh nhật ông th́ cả ba nhà đem bánh, đem quà đứng ngoài vỉa hè, mang khẩu trang đàng hoàng. Chúng nó c̣n cẩn thận để riêng cho ông bà một chiếc bánh nhỏ rồi mới cắt chia mỗi người một miếng trong chiếc bánh thứ hai, bắt ông bà ở trong nhà, khoảng cách nguyên cái nhà xe, chúng nó đứng ngoài đường hát chúc ông, ăn bánh xong là đi!
Không dám tin, nhưng mà căn bịnh của tôi nghe…từa tựa, quen quen. Sốt, rét, khó thở, ḿnh mẩy ê ẩm, và… tào tháo đuổi. Thảo nào mấy tháng qua chợ nào cũng bị thiên hạ đua nhau vét sạch hết cả nước lọc và toilet paper! Biết đâu chừng bịnh này do con Virus Vũ Hán truyền vào. Thật là hiểm ác. May nhờ Trời Phật thương t́nh, may nhờ bạn bè nhắc nhở, may nhờ ông xă tận t́nh, và cũng chắc là may nhờ cái “duyên” của tôi đối với chương tŕnh Viết Về Nước Mỹ vẫn c̣n (tôi chỉ vừa mới bắt đầu viết), cho nên tôi đă vượt thoát chuyện thập tử nhất sinh trong đường tơ kẽ tóc.
Cũng chính v́ thế, tối hôm qua khi thấy trong người khỏe khoắn hơn nhiều sau gần hai tuần chống chọi với bịnh tật, tôi liền ngồi xuống đặt bút viết một hơi, viết lại câu chuyện thật lần thứ hai “sém chút nữa tiêu tùng” của tôi để chia sẻ với quư bạn đọc những kinh nghiệm tôi đă trải qua và cách thức tôi chống chọi Cô Vy như thế nào ngơ hầu có thể giúp ích được cho ai đó nếu gặp phải hoàn cảnh tương tự.
Nh́n qua khung cửa sổ, mặt trăng gần như tṛn xoe, trăng 13 c̣n đang e ấp khẽ mỉm cười. Năm nay nhuận hai Tháng Tư ta, c̣n hai ngày nữa là rằm. Không dám thức khuya, tôi thu xếp tắt máy vi tính, vào pḥng, ngồi trong bóng tối thở thật đều và đặt lưng xuống giường thở tiếp một lúc th́ ch́m sâu vào giấc ngủ.
Sáng nay, sau một giấc ngủ dài yên b́nh, không mộng mị, tôi vươn vai làm vài động tác nhẹ, cảm giác thật thoải mái chứ không tŕ trệ, nhức mỏi như mấy hôm trước. Nh́n đồng hồ mới hơn 6 giờ sáng, không khí c̣n hơi nóng, người rịn mồ hôi cho tôi cảm giác như không khí Sài G̣n ngày trước. Nh́n sang bên cạnh, ông chồng già đang say ngủ. Tôi rón rén ra pḥng khách, kéo màn, mở cửa sổ, trời đă rạng sáng, tôi ngồi khoanh chân tập thở. Cảm tạ Trời Phật, cảm tạ tổ tiên, ông bà nội ngoại hai bên đă phù hộ, đă giữ ǵn tôi ở lại cơi đời này thêm một thời gian nữa.
Suốt hai tuần lễ vừa qua, trong nhiều đêm tôi đă có những cơn mơ lạ kỳ, có đêm tôi miệt mài trong computer, cả một trang đầy h́nh ảnh cỏ cây hoa lá trong vườn, tôi say sưa ngồi phân loại từng loài hoa, chia ra thành những video nhỏ rồi upload vào youtube. Có video toàn hoa quỳnh, có video đủ loại hồng hoặc toàn những giàn hoa leo... Cảm giác mệt nhoài nhưng rất thích thú v́ nỗi đam mê. Sáng ra vào computer chả thấy dấu vết ǵ, hoá ra là... mơ. Một đêm tôi mơ như đang đi lạc vào giữa một đám người nhỏ bé đen đúa, họ như vây quanh níu kéo tôi, bỗng nhiên có một người đàn bà mặc áo dài tơ mầu vàng óng đẩy dạt mọi người ra, kéo tôi chạy thoát khỏi đám đông đó... và rồi có một đêm tôi đă như xem một cuốn phim của suốt cả cuộc đời, từ ngày anh em tôi di cư vào nam cùng bà nội, bố mẹ và cậu Thắng. Có những lúc h́nh ảnh thoáng qua thật nhanh, tôi với LP và VD trong sân trường tiểu học Chợ Quán, bố mẹ, anh chị em, bạn thuở Trưng Vương... Tiếp theo là những ngày sau 75 ào ạt hiện về và rồi cuối cùng tôi thấy tôi ngồi trên chiếc thuyền con một ḿnh bơ vơ giữa đại dương bao la trong đêm tối đen mịt mùng. Lạnh quá, tôi choàng tỉnh
florida80_is_offline   Reply With Quote
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.12211 seconds with 10 queries