|
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,182 Times in 13,138 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
|
Hổ phụ sinh hổ tử
Người viết bài này đă có một buổi tối ngồi nhậu với ông Trần Trinh Đức, người được coi là gắn bó nhiều nhất với cha Trần Trinh Huy và đang là đứa con duy nhất của Công tử Bạc Liêu c̣n sống trên quê hương Bạc Liêu, là người kế thừa chính thức của gia tộc Trần Trinh.
Cũng giống như cha, Ba Đức (sinh năm 1947) sinh ra trên đống vàng, lớn lên không cần học hành ǵ nhiều, cứ theo “gương” cha mà ăn chơi, yêu đương, phá phách. Thế nhưng cả về khoản hào hoa lẫn phá phách tiền của, Ba Đức chỉ xứng đáng là…”con” của Công tử Bạc Liêu. Dù vậy th́ “thành tích” của Ba Đức cũng không đến nỗi nào: hai bà vợ cùng hàng chục người t́nh; nhậu nhẹt không thua ai; từng đánh bạc có hạng; nhảy đầm bậc thầy…
Thế nhưng, ông Đức cho biết, ông không là ǵ so với người anh kế của ḿnh là Trần Trinh Nhơn, chính ông Nhơn mới gần với nguyên mẫu của Công tử Bạc Liêu hơn. Khi hai anh em c̣n sống chung nhau, cứ mỗi chiều là ông Nhơn dẫn về nhà một cô gái xinh đẹp khác nhau giới thiệu với ông Đức: “Chị dâu mày”. Hiện ông Nhơn cũng sống ẩn dật nghèo túng đâu đó, lâu lắm rồi không thấy về quê hương Bạc Liêu.
Tác giả và Ba Đức
Công tử Bạc Liêu mất năm 1973, sau khi hoang phí gần hết gia sản, chỉ để lại cho các con mấy căn phố lầu. Đến lượt các con ông cũng tiêu xài phung phí, nhà cửa cứ bán dần. Ông Đức nhớ lại, đến cuối thập niên 1970, các anh em của ông (con của các bà vợ của Công tử Bạc Liêu) quyết định bán căn nhà cuối cùng với giá 28 lượng vàng, mỗi người chia nhau một ít rồi ly tán, tự t́m đường mưu sinh riêng, chính thức kết thúc sự giàu có kéo dài chưa tới ba đời của ḍng tộc hội đồng Trần Trinh Trạch.
Cầm vài cây vàng được chia từ phần tài sản cuối cùng c̣n lại của Công tử Bạc Liêu, ông Đức về sống nhờ bên gia đ́nh vợ. Ông trở thành tay “chạy chợ” ở khu chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, rồi chuyển sang mua bán đồ điện tử lấy của thuỷ thủ tàu viễn dương mang về. Không trở lại giàu có, nhưng gia đ́nh ông cũng vượt qua được giai đoạn khó khăn.
Thế nhưng, có thể do “cha ăn mặn con khát nước”, chuyện t́nh đầy nước mắt của đứa con gái ông đă làm cho gia đ́nh ông trở nên bần cùng, phải trôi dạt kiếm sống tận Campuchia, rồi quay về Sài G̣n chạy xe ôm, trước khi về Bạc Liêu để làm nhân chứng sống cho sự kết thúc một ḍng tộc từng làm nổi đ́nh nổi đám đất Nam bộ gần suốt một thế kỷ.
Chuyện t́nh cuối cùng
Ông Ba Đức kể, vào giữa năm 2010, ông về Bạc Liêu nhân ngày giỗ cha – Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Lúc đó, ông đang sống nghèo khó ở TP.HCM bằng nghề chạy xe ôm cùng vợ và đứa con bị bệnh tâm thần. Mấy ngày ở Bạc Liêu, ông thường đến uống cà phê tại khách sạn Công tử Bạc Liêu, ngôi nhà mà ông nội ông đă xây dựng năm 1919, là nơi cha ông sinh ra và lớn lên, cũng là nơi ông trải qua quảng đời thơ ấu trong nhung lụa.
Một buổi sáng, t́nh cờ ngồi uống cà phê với nhiều người, Ba Đức kể về cuộc sống không chốn nương thân của ḿnh ở TP.HCM, một người chủ doanh nghiệp đă khuyên ông trở về cố hương với câu “Không lẽ Bạc Liêu bỏ anh!”. Không chút so đo, Ba Đức cùng vợ con rời TP.HCM trở về nơi hơn 50 năm trước ông đă ra đi. Ngày ra đi, ông là một “cậu ấm” có xe riêng đưa đón, kẻ hầu người hạ. Ngày trở về, tài sản đáng giá nhất của ông là chiếc xe gắn máy cà tàng.
Tất nhiên, ông không về sống trong ngôi biệt thự v́ nó đă được quốc hữu hóa trước ngày giải phóng. Qua bao biến thiên thời cuộc, biệt thự Công tử Bạc Liêu vẫn nguyên vẹn, đẹp lộng lẫy với các vật liệu xây dựng, trang trí đều từ Pháp chở qua.
Vẫn là sáu pḥng ngủ sang trọng được kinh doanh khách sạn, trong đó căn pḥng Ba Huy từng ở có giá cho thuê cao gấp đôi các pḥng c̣n lại. Người chủ doanh nghiệp đă cho gia đ́nh ông mượn tạm căn hộ tập thể trong hẻm sâu để sống, trong khi chờ đợi “xin nhà” và t́m công ăn việc làm.
Ba Đức kể:
“Gia đ́nh tôi thật sự suy sụp khi con gái tôi mê bài bạc, bị lừa cả t́nh lẫn tiền, rồi bị bệnh tâm thần, tôi phải bán hết tài sản để chữa trị mà không khỏi, cuối cùng chạy hon đa ôm…”.
Không biết có phải do gien của cha và ông nội hay không, mà cô gái Trần Thị Phượng mới lớn lên đă ăn chơi phóng túng và mê bài bạc.
Đến khi nợ nần do thua bạc chất chồng, rồi lại bị phụ t́nh, cô gái bị điên. Thương con, vợ chồng ông bán tất cả tài sản mà ḿnh đang có để trả nợ và để chữa bệnh cho con. Để trốn nợ, ông phải đưa gia đ́nh sang Campuchia làm nghề mua giày cũ tân trang bán lại kiếm sống. Chịu không nỗi cảnh túng quẫn, ông lại dắt gia đ́nh về TP.HCM chạy xe ôm, rồi về Bạc Liêu.
Tỉnh Bạc Liêu đang tính xây phủ thờ và là nơi trưng bày về Công tử Bạc Liêu, vừa phục vụ du lịch, vừa làm nơi sinh sống của gia đ́nh Ba Đức. Thương hiệu “Công tử Bạc Liêu” giúp cho du lịch tỉnh Bạc Liêu có sức hấp dẫn đặc biệt. Ba Đức sẽ làm công việc quản lư, hướng dẫn du khách tham quan và được trả lương…
Công ty Địa ốc Bạc Liêu đă dành một khu đất khoảng 300m2 ở vị trí khá đẹp ở thành phố Bạc Liêu để thực hiện ư tưởng trên.
Người con trai “thừa kế” của Công tử Bạc Liêu giờ đă chớm bước sang tuổi 70. Ba Đức có hai người con trai, một của vợ trước, mang họ mẹ, đang sống nghèo khó đâu đó ở tỉnh Đồng Tháp, cả chục năm rồi ông không gặp lại; một là anh ruột của cô gái điên, cũng đang sống không nhà đâu đó ở Đồng Nai, nhiều năm rồi ông cũng không gặp. Mai này khi vợ chồng Ba Đức theo ông theo bà, người “thừa kế” cuối cùng của ḍng họ Trần Trinh không ai khác hơn là cô gái điên do bị t́nh phụ. Kết cục của chuyện t́nh ḍng họ Trần Trinh sao mà quá bi đát!
Theo PNTD
|