Cuộc đời cũng như dòng sông
Khi mới vào đại học em đã quen và có tình cảm với L., sau nhiều lần đi chơi, trò chuyện, và khoảng một năm sau thì em đã nói lời yêu L.. L. chỉ cười và nói rằng bây giờ thì chưa được và hỏi em có chờ được không. Tất nhiên là em nói có và vẫn nuôi niềm hi vọng. Nhiều lần em có hỏi L. về việc L. có bạn trai hay chưa, L. đều trả lời là chưa. Còn về phần em, em đã thật sự yêu cô ấy, em hay đến nhà L chơi và mọi người trong nhà L. rất quý mến em, dành cho em những tình cảm rất chân thành. Em cảm thấy mình thật may mắn.
Tuy nhiên, trong một tối em đã thấy L. đi ăn cùng với một người con trai khác, em không hề hỏi L. về chuyện đó, nhưng sau nhiều lần thì em không thể làm ngơ được nữa. Lúc đầu thì L. nói đó chỉ là bạn, em không tin và tìm cách gặp người con trai kia và được biết họ đã quen nhau từ lâu, từ thời L. còn học trung học. Anh ta nói anh ta biết khá rõ về em bởi vì L. đã nói hết cho anh ta những gì tụi em chia xẻ với nhau.
Tới khi đó thì L. đã không còn giấu em nữa. Em thật sự đau khổ và chấp nhận là người thua cuộc bởi em nghĩ mình đã bị L. lừa dối một cách tội nghiệp. Từ đó em không sang nhà L. chơi nữa vì em nghĩ chẳng còn gì để đến với nhau. Tuy nhiên, em lại tự hỏi, mình làm như vậy thì gia đình L. sẽ nghĩ gì về mình. Mọi người trong nhà L. sẽ nói mình chỉ là một thằng con trai không ra gì, chẳng lẽ tình yêu là tất cả hay sao, còn tình cảm của mọi người khác thì sao, nhưng nếu đến nhà L. thì khó cho em quá.
Thưa chị, bây giờ em phải làm sao đây, chị có thể cho em một lời khuyên trong hoàn cảnh này. Cảm ơn chị nhiều.
Em,
|