|
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,182 Times in 13,138 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
|
Đêm ấy lạ ghê, không ngủ được, chị cứ thấy đôi mắt như hai ánh sao của anh chập chờn trước mặt, lần đầu tiên chị mất ngủ về một chàng trai... Sáng ra, trước khi đi học, chị có ý chờ xem có gặp anh không nhưng không gặp, đến giờ, chị phải lên lớp thôi. Chiều về chị cũng không gặp... Ba chị nói, anh về nước có chuyện gấp... Mấy ngày anh không có nhà, chị như người mất hồn, chị cứ ra vô..., ăn ngủ không yên....... Lạ nhỉ, sao tâm trạng mình bất ổn như vậy? Đến khi anh về, vừa thấy anh bước vô từ cửa, chị mừng như bắt được vàng, ánh mắt long lanh, chị cười... nói huyên thuyên. Anh bỏ xách đồ xuống, rạng rỡ nhìn chị, âu yếm lắng nghe, và cuối cùng hỏi chị một câu lãng òm:
- Bộ em nhớ tôi lắm hả?
Câu hỏi bất ngờ, làm chị khựng lại mấy giây, đỏ mặt... như ăn trộm bị bắt quả tang... mắc cỡ quá, (sao anh ta có thể đọc được ý nghĩ của mình vậy nhỉ?), chị vờ có việc... kiếm đường dông lẹ...
Sinh nhật 17 tuổi của chị, chị mời bạn bè tới nhà chơi, một đám choai choai con nít, nói cười ầm ĩ.. Tới tối... tiệc tan, lúc về phòng ở lầu hai, chị thấy anh đứng đó, trong bóng tối, chìa ra cho chị một bó hoa hồng, rồi anh bỏ đi... Ôm bó hoa, chị hồi hộp... Về phòng, cả đêm chị cứ ngắm bó hoa, từng cánh nhung mềm mại, đẹp ơi là đẹp, mở ra, trong cánh thiệp mỏng có bức thư ngắn kèm theo...:
Em của tôi.
Lần đầu gặp... em đẹp như một bức tranh...,
Lần thứ hai gặp, em tinh quái như một con mèo...,
Lần thứ ba gặp, con mèo đánh cắp trái tim tôi..
Bây giờ... tôi bắt đền...em để trái tim tôi ở đâu???
Tôi muốn xin em trả lại...!
Trời đất! phải làm sao đây, đọc xong bức thư, chị tái mặt... lại cả đêm trằn trọc, sáng ra mặt chị trõm lơ, không dám ra khỏi phòng, lỡ gặp anh chàng thì biết ăn nói làm sao?
Mối tình của chị bắt đầu như vậy..., dễ thương, nhẹ nhàng...
... Năm ấy, chị thi Tú Tài IBM lần đầu ở Qui nhơn, đậu ngay hạng bình. Tràn đầy tự tin, chị xúc tiến thủ tục đi du học.... Nhưng một sáng mùa hè, năm 75, Anh đi SG họp khẩn cấp và không trở về... toàn bộ nhân viên Ngoại Giao được lịnh rút khỏi VN, Anh gọi điện thoại cho Ba chị, xin Ông đưa cả gia đình đi, anh sẽ sắp xếp chuyến bay, nhưng ba chị không chịu. Anh lại xin ba chị cho cưới để đem chị theo, nhưng ba chị cũng không chịu, đời nào ông để con gái ông lấy Mỹ? Những chi tiết này chị không hề hay biết, thấp thỏm chờ, và lòng chị có ý trách, sao anh nỡ bỏ đi không một lời từ giã...
Biến cố 75 ập tới, Ba chị đi tù, (là nhân viên cao cấp bộ Ngoại Giao), nhà cửa toàn bộ bị tịch biên hết, giấc mộng du học của chị vỡ tan. Cả gia đình chị tan tác như chiếc lá rơi rụng cuối mùa, chị buồn đau một thời gian dài... Rồi cũng gượng dậy giúp mẹ bôn ba, buôn bán nuôi đàn em dại. Hai vợ chồng tương đối hạnh phúc, nhưng lại gặp phải mẹ chồng khắc nghiệt, nên làm chị kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác. Chị thất vọng về chồng mình, vì thấy anh rất sợ mẹ... không giúp gì được cho chị, dù bụng mang dạ chữa, chị cũng phải quần quật không khác gì con sen, nên với chồng chị có phần oán trách, và tình cảm chị dành cho chồng, do đó phai nhạt ít nhiều.
Đứa con gái ra đời, cũng không cứu vãn được vấn đề... Mẹ chồng lúc nào cũng bóc bạch, hà khắc, chị cô đơn trong gia đình chồng, đến nỗi có lần chị xin chồng ly dị, vì thấy mình khổ quá quá không chịu nổi... nhưng rồi... chị phát giác mình mang thai đứa con thứ hai.. Đành vậy, có những lúc buồn, chị ôm con mà nhớ quay quắt về anh, với những thương yêu cũ, sau này chị đã biết rõ câu chuyện do ba chị trước khi đi tù, đã kể lại với giọng ân hận... "Biết vậy Ba gả con cho nó.."
Khi chị biết anh đã tìm đủ mọi cách có thể... để đưa chị đi. Nhưng tình trạng hỗn loạn lúc đó, anh không làm sao hơn được, thì chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị, khi phải đành đoạn mà xa nhau...và chị chấp nhận số phận, không còn oán trách anh nữa. Sau đó không lâu, có một người lạ mặt tới đưa cho má chị ít tiền và địa chỉ & số điện thoại của anh bên Mỹ. Chị cầm đọc, mà hai hàng nước mắt chảy dài, chẳng biết để làm gì, nhưng chị vẫn cất kỹ số điện thoại và địa chỉ của anh, để thỉnh thoảng lấy ra nhìn, mà buồn vời vợi
|