View Single Post
Old 07-27-2019   #1403
florida80
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
florida80's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,182 Times in 13,138 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11
florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11florida80 Reputation Uy Tín Level 11
Default

MÓN NỢ KHÔNG TRẢ ĐƯỢC

PHAN XUÂN SINH







Tôi có một người bạn tên Thanh, quê ở Đại Lộc Quảng Nam. Mỗi lần nó xuống Đà Nẵng chơi, nó thường dẫn tôi đi uống cà phê hay đi ăn. Học sinh nghèo ít có dịp đi nhà hàng, nên mỗi lần trên quê xuống chơi bao giờ nó cũng lận lưng một ít tiền để đi chơi với tôi. Một lần nó xuống với một thằng bạn cùng quê tên là Bảo, ăn ở nhà tôi hai ba ngày rồi về lại Đại Lộc. Thỉnh thoảng Bảo ghé nhà tôi chơi mặc dù không có Thanh. Tôi xem Bảo như một người bạn, có khi ngủ lại nhà tôi. Bảo tính t́nh cũng dễ thương, đời sống của nó không được thoải mái như Thanh nghĩa là ít khi nào có tiền trong túi.Tôi thường dẫn Bảo đi uống cà phê, dù sao tôi cũng chạy chọt được tiền để đăi bạn nghèo.Tôi xem Bảo như Thanh, một người bạn quư của tôi.

Một buổi chiều sau khi đi học về, tôi thấy thằng Bảo đứng ngoài ngơ chờ tôi. Bảo nói với tôi là tối nay nó đi ăn đám cưới ở nhà một người bà con, nhưng không có một bộ áo quần nên h́nh nên nó tới nhà mượn tôi một bộ đồ. Tôi không ngần ngại lấy cho nó mượn bô quần áo mới may hôm tết. Khi nó thay đồ xong đi ra, tôi nh́n thấy dưới chân nó mang đôi dép Nhật ṃn lỉn, tôi cởi đôi giầy đang mang đưa cho nó luôn.Nó bảo ngày mai sẽ mang tới trả cho tôi để tôi đi học.Tôi cũng nói cho nó biết là tôi chỉ có hai bộ áo quần thay đổi và chỉ có một đôi giày nên cố gắng trả cho tôi sớm.Nó gật đầu rồi ra đi có vẻ thích thú với bộ đồ vừa vặn.Ngày mai chủ nhật ở nhà tôi chờ măi vẫn không thấy thằng Bảo tới. Tôi đem bộ đồ của nó để lại ra xem, bộ đồ sờn rách, áo trắng đă ngả màu cháo ḷng, dơ dáy hôi hám. Tôi đem đi giặt để khi nó trả đồ cho tôi, nó có một bộ đồ sạch sẻ.Tôi chờ măi hết ngày nầy qua ngày khác vẫn không thấy nó đến trả đồ cho tôi. Tôi chỉ c̣n “nhứt y, nhứt quởn” nên phải chia lịch tŕnh thứ hai, thứ ba mặc xong thứ tư giặt đồ. Thứ năm, thứ sáu mặc xong là thứ bảy giặc đồ.Khổ nhất là đôi giày tiền đâu để mua đôi giày mới?Lúc đó học sinh trung học đệ nhị cấp phải mang giày chứ không được mang dép.Tôi đành phải cạy tủ của cậu tôi để mượn đôi giày.Chân của cậu tôi lớn nên khi tôi mang đôi giày rộng rinh, phài lấy dẻ rách độn phía trước mủi dày mới khỏi bị sút ra.Tuy thế vẫn thấy đôi dày quá khổ trông thật tức cười.Xin nói rơ cậu tôi đi lính đóng ở Quảng Ngăi thỉnh thoảng mới về phép.Mỗi lần mở tủ nh́n thấy bộ áo quần của thằng Bảo, tôi tức điên người, không ngờ ḿnh có một thằng bạn đốn mạt như vậy.Một bộ áo quần với người khác có mất cũng không quan trọng, c̣n đối với tôi một thằng học tṛ nghèo, sắm được một bộ quần áo không phải là chuyện dễ dàng.V́ thế nên tôi cứ ấm ức măi chuyện nầy một thời gian dài.Sau nầy tôi cũng ngôi ngoai và nghĩ lại mất một bộ quần áo không đáng tiếc, mất đi một người bạn đáng tiếc hơn.Dù sao sau nầy Bảo không mặt mũi nào gặp lại tôi.

Thanh thỉnh thoảng ra thăm tôi, trong khi ngồi uống cà phê tôi có hỏi thăm về Bảo, Thanh cho biết Bảo đi Sài G̣n làm ăn để giúp mẹ v́ gia đ́nh nghèo. Nghe chuyện nầy thực t́nh tôi xúc động và cảm thấy thương nó.Cực chẳng đả nó mới làm một việc như vậy. Mấy lần thằng Thanh ra Đà Nẵng đi chơi với tôi, tôi không hề kể chuyện thằng Bảo mượn áo quần của tôi rồi đi luôn, nên Thanh hoàn toàn không biết chuyện nầy.

Chuyện của thằng Bảo xem như quên lảng, khuôn mặt của nó lâu quá tôi cũng không c̣n nhớ.Rồi cuộc chiến càng ngày càng khốc liệt.Tụi tôi lần lược vào lính, mỗi thằng mỗi ngă ít có dịp gặp lại. Thanh ra trường về tiểu khu Quảng Tín, tôi về Trung Đoàn 51 Biệt Lập đóng quân ở Cẩm Hà, Quảng Nam với chức vụ trung đội trưởng trung đội viễn thám. Một buổi trưa nọ không đi hành quân tôi thiêu thiêu ngủ th́ người thư kư của đại đội đến pḥng tôi gỏ cửa và bảo với tôi rằng có ba người lính mới tăng cường bổ xung cho trung đội của tôi. Tôi ra mở cửa bất thần tôi nh́n thấy Bảo, một trong ba nười lính mới.Bảo cũng kinh ngạc khi nh́n thấy tôi, tôi chắc trong ḷng Bảo lo lắng, Bảo cúi mặt không dám nh́n thẳng vào tôi.Tôi mời tất cả vào pḥng, tôi nói với Bảo là đi đâu mà bao nhiêu năm biệt tích không gặp lại bạn. Bảo cho biết sau bữa đám cưới người bà con là hắn đi Sài G̣n làm ăn được vài năm th́ bị bắt lính. Nó ở nhiều đơn vị, đào ngũ nhiều lần, cuối cùng trốn về quê ở Đại Lộc làm ruộng bị Nghĩa Quân xă bắt v́ tội đào ngũ, đưa làm lao công đào binh sau vài tháng được cho trở về đơn vị, Trung Đoàn 51 nhận. Tôi bảo nó thôi ở đây chứ đừng đi đâu nữa, nó hứa với tôi là nó không đào ngũ.

Chừng vài tháng sau nó nhận được thư nhà là mẹ nó đau nặng, nó nhờ tôi xin giùm cho nó về phép. H́nh như những lao công đào binh khi trở lại lính chính quy, sau một năm mới được đi phép, tôi nhớ mang máng như vậy, nhưng tôi cũng xin cho nó với đại đội trưởng khi chúng tôi ngồi ăn cơm. Ông bảo với tôi trường hợp thằng Bảo khó cho nó đi v́ nó đă năm lần bảy lược đào ngũ. Nói vậy, nhưng sáng hôm sau ông gọi nó lên tŕnh diện rồi cho nó năm ngày phép. Hết năm ngày không thấy nó vào, hai mươi mốt ngày sau đơn vị báo cáo đào ngũ. Khi ngồi ăn cơm ông Đại Đội Trưởng nói với tôi: “Ông thấy không, mấy thằng lính nguyên là lao công đào binh không thể tin chúng nó được, hở ra là trốn ngay chứ đừng nói chi là đi phép. Ḿnh giúp cho nó phương tiện đào ngũ dễ dàng. Từ nay đừng mắc phải sai lầm nầy.”Tôi nghe ông nói cảm thấy ḿnh có lỗi quá, từ nay về sau không xin cho ai nữa.Ai muốn đi phép lện thẳng Đại Đội Trưởng mà xin.Ông không quở trách tôi một tiếng, không nói nặng nhẹ với tôi, nhưng tôi cảm thấy đau điếng.Như vậy thằng Bảo đă hai lần sai với tôi. Lần nầy tôi cũng đoán nhận ra được là Bảo đă gặp một điều ǵ bất trắc, không thể giải quyết được nên đành phải đào ngũ.
florida80_is_offline  
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.10264 seconds with 10 queries