|
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
Join Date: Aug 2007
Posts: 113,793
Thanks: 7,446
Thanked 47,182 Times in 13,138 Posts
Mentioned: 1 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 511 Post(s)
Rep Power: 162
|
Con Dâu Nam Bộ & Mẹ Chồng Bắc Kỳ - Lê Hoàng Ân
Nguyên Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Sang Hoa Kỳ theo chương tŕnh H.O. 12. Đă từng được giải thưởng đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011 với bài viết: “Câu chuyện của một H.O.” Tác giả cho biết, “Đây là một chuyện có thật 100% trong gia đ́nh chúng tôi, hoàn toàn không thêm mắm thêm muối. Chúng tôi xin cùng chia sẻ với quư vị độc giả. Lá thư con dâu viết hiện nay được lộng kính và treo trên tường của pḥng sinh hoạt gia đ́nh để giữ làm kỷ niệm đẹp.”
* * *
Gia đ́nh chúng tôi gồm 3 người, hai vợ chồng và cậu con trai độc thân của chúng tôi, đáp xuống phi trường Austin vào đêm 06 tháng 07 năm 1992, theo chương tŕnh H.O., v́ tôi là đă đi tù cải tạo gần 6 năm rưỡi trong chế độ cộng sản.
Trong khi được phỏng vấn tại Sài G̣n, chúng tôi đă trực tiếp chính thức xin với phái đoàn Hoa Kỳ cho chúng tôi được định cư tại Austin v́ năm 1969, với tư cách một sĩ quan giảng viên Anh Ngữ của Trường Sinh Ngữ Quân Đội, tôi đă đi du học tại căn cứ Lackland, San Antonio, TX để lấy bằng sư phạm do Viện Ngôn Ngữ Học thuộc Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ tổ chức, và hay lên Austin chơi vào những ngày cuối tuần. Ngay từ hồi đó, tôi đă mê Austin rồi với toà nhà Quốc Hội tiểu bang, với những viện bảo tàng vô cùng giá trị và những thư viện với những bộ sách quư. Sự yêu cầu của tôi đă được phái đoàn Hoa Kỳ chấp nhận ngay. Hồ sơ xuất ngoại của chúng tôi ghi rơ nơi đến là Austin, TX.
Khi đáp xuống phi trường tại Austin, tôi đă gặp một rừng cờ Mỹ, v́ trước đấy mấy ngày là Lễ Độc Lập của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Sau đó vài ngày, tôi lại gặp một rừng cờ Việt Nam Cộng Hoà sau 17 năm không nh́n thấy nó trong một cuộc họp thường niên của Hội Cựu Quân Nhân tại Austin. Trong cả hai lần tôi đều khóc, v́ không ngờ c̣n có ngày nay sau ngần ấy năm trong tù và sống dưới chế độ tàn ác và bưng bít của cộng sản Việt Nam.
Austin, thủ phủ của tiểu bang Texas, là một thành phố tuyệt đẹp với cả ngàn thắng cảnh thiên nhiên, không nhỏ bé nhưng không to lớn quá, dân chúng hiền hoà, dễ thương, không xô bồ, không tranh dành như một số địa phương khác, công việc làm ăn tương đối dễ dàng, thời tiết tương đối ấm áp, hợp với người Việt Nam, nhà cửa tương đối rẻ, cho nên chúng tôi chọn Austin là nhà của chúng tôi trên quê hương thứ hai này. Sự lựa chọn này cho đến ngày hôm nay chúng tôi vẫn thấy rất đúng và rất thích hợp với chúng tôi, không có ǵ phải hối tiếc hoặc phàn nàn chi cả.
Đến Austin được 12 ngày th́ Bảo, người con trai của chúng tôi đă đi làm. Đi làm thợ sửa xe cho một xưởng sửa chữa xe hơi. (Vài tháng sau th́ Bảo xin được vào làm tại một hăng điện tử ở gần nhà). Ít ngày sau khi Bảo đi làm th́ nhà tôi được giới thiệu đi làm người trông trẻ cho một gia đ́nh kỹ sư người Việt, mỗi cuối tuần mới được về nhà. Hơn một năm sau th́ nhà tôi được nhận vào làm tại một hăng may cờ cũng ở gần nhà. Nhờ vậy mà cả ba mới thường xuyên gặp nhau thay v́ mỗi tuần chỉ gặp có 1 lần vào ngày cuối tuần. Cả ba người chỉ có được một chiếc xe hơi cũ do hai bà chị tôi cho. Trong thời gian nhà tôi không ở nhà, Bảo th́ đi làm khác giờ với tôi, không có ai lo cơm nước, hai cha con chỉ lấy ḿ ăn liền làm chuẩn! Bảo c̣n ăn được những thức ăn nhanh chứ tôi th́ chịu. Cứ như vậy kéo dài cả năm trời.
Tôi th́ may mắn hơn, v́ khi chưa có việc làm, nhà thờ “Các Thánh Tử V́ Đạo Việt Nam” tại Austin nhờ tôi đến dậy tiếng Anh cho những người Việt Nam mới qua. Dậy được vài tuần th́ có một trường “Kỹ Thuật và Thương Măi” đến tuyển sinh. Tôi cho cả lớp thi. Giám Đốc trường này bảo tôi thi luôn, dù mới đầu tôi không muốn. Khi có kết quả, cả lớp tôi được nhận cho học, có học bổng bán phần. Môn học là lớp “Điện Tử” 2 năm, khi ra trường th́ nhiều hăng điện tử tại Austin sẽ muớn làm chuyên viên kỹ thuật v́ có bằng Associate Degree 2 năm. Riêng tôi, giám đốc trường nhờ tôi vừa đi học, vừa kèm tiếng Anh cho cả lớp, và họ sẵn sàng trả lương cho tôi như một nhân viên cấp trung b́nh của trường, đồng thời tôi nhận được học bổng toàn phần. V́ thế tôi nhận lời. Ngoài ra tôi c̣n làm việc bán thời gian tại cửa tiệm bán đủ mặt hàng (Service Merchandise) nơi đó có bán các loại hàng điện tử như máy truyền h́nh, radio, VCR, v.v…do tôi phụ trách. Và lần đầu tiên tôi bán điện thoại di động, to lớn cồng kềnh, giá cả trên ngàn đồng (tiền lúc bấy giờ là to lắm), có tên là Cellular One, (nếu tôi nhớ không lầm) mà phải có người đứng ra bảo lănh! Thế là cả gia đ́nh tôi ai cũng có lương cả.
Trong khi tôi c̣n học tại trường, tôi bỏ việc làm thêm và thi vào Motorola và làm cho măi đến cuối năm 2013 th́ về hưu v́ đă hơn 75 tuổi. Làm ca đêm cho Motorola, sau này đổi tên là Freescale, tôi đă chứng kiến biết bao nhiêu lần nhân viên bị sa thải, tuy nhiên tôi may mắn nên trụ tại đó cho đến ngày về hưu. Muốn có thêm tiền, trong những ngày xuống ca, tôi nhận đi phiên dịch tại toà án Austin cũng cả chục năm cho đến khi tôi bị điếc đến hơn 70% mới thôi. Bây giờ phải đeo máy điếc mới nghe, nếu không th́ không nghe được một tí ǵ hết. Cả ba chúng tôi đều có công ăn việc làm, và dự trù dành dụm để mua hay xây một căn nhà tương đối tốt để sau này dưỡng già và rồi truyền cho con, cho cháu.
Trong thời gian cả nhà làm việc như thế, một vấn đề lớn và khá nan giải được đặt ra: đó là, Bảo cũng đă tương đối đứng tuổi (trên 30), mà chưa có gia đ́nh, mà chúng tôi cũng chưa có cháu đích tôn, nên chúng tôi hối thúc Bảo lập gia đ́nh. Bảo nói sẽ về Việt Nam t́m hiểu một cô bạn trước đây là bạn học cùng trường nhưng thua mấy lớp với Bảo xem sao. Về được hai lần th́ Bảo cho chúng tôi biết là cô bạn đă đồng ư cùng Bảo t́m hiểu kỹ hơn rồi sẽ tính. Chúng tôi cũng đă có dịp liên lạc với các anh chị của cô đó. Và chính tôi cũng có dịp email cho cô ta theo lời yêu cầu của cô ta. Hiện giờ tôi c̣n giữ cả vài chục email qua lại giữa vợ chồng tôi và cô ta. Cô ta tên là Kiều Yến. Được biết Ba Má của Yến đều đă qua đời trước đó vài năm. Rồi điện thoại qua lại, rồi email qua lại, rồi nói chuyện qua skype qua lại giữa Bảo và Yến đă đành, mà c̣n giữa chúng tôi và Yến và gia đ́nh Yến nữa. Sau cùng, Bảo và Yến cùng quyết định chung nhau xây tổ ấm.
Ngày cưới được ấn định vào ngày 28 tháng 01 năm 2002, lại trùng đúng vào ngày sinh nhật của nhà tôi. Lúc đó Bảo 35 tuổi và Yến 27. Bảo về Việt Nam làm lễ cưới bên Việt Nam, và khi bên Việt Nam vào giờ cử hành đám cưới th́ qua điện thoại và skype, bên này chúng tôi cũng thắp nhang trên bàn thờ Phật và Tổ Tiên để tŕnh là chúng tôi mới có dâu hiền. Nhờ đă làm thủ tục bảo lănh từ trước nên Yến qua Mỹ chỉ sau vài tháng chờ đợi. Trước đó một thời gian, chúng tôi đă có cơ hội xây một căn nhà tương đối rộng răi và vừa túi tiền. Thế là khi Yến sang th́ đă có cơ ngơi đầy đủ tiện nghi.
Tôi c̣n nhờ tối hôm đón Yến tại phi trường Austin. Vợ chồng tôi và Bảo đứng chờ ở cửa đón. Chợt Bảo nói Yến ḱa. Nh́n thấy một cô gái Việt Nam nhỏ bé, một thân một ḿnh kéo chiếc va li bước ra, tôi chạnh ḷng muốn khóc. Và khi bước qua cửa, chúng tôi ôm nhau, coi như quen biết từ thuở nào. Về đến nhà, Yến xin phép được tắm rửa, và ngay sau đó đă ra trước bàn thờ Phật và bàn thờ Tổ Tiên thắp nhang và khấn vái, xin được gia nhập vào gia đ́nh. Nhà tôi kết Yến từ lúc đó.
|