View Single Post
Old 11-19-2014   #2
Romano
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
Romano's Avatar
 
Join Date: May 2007
Posts: 138,835
Thanks: 9
Thanked 6,560 Times in 5,506 Posts
Mentioned: 3 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 38 Post(s)
Rep Power: 174
Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10
Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10Romano Reputation Uy Tín Level 10
Default

Cán bộ: Hơn 90 triệu dân nhưng cũng chỉ số nhỏ trong đấy thôi, anh nói em thừa hiểu và biết.
Tôi: em chả biết, chả hiểu gì cả.

Cán bộ: Anh hỏi lại nhé. Anh nói rồi, muốn được bay hay không do sự thiện trí của em, mà bên công an hải dương người ta sẽ cho em đi.

- Em có biết Tuấn không? Tuấn bảo em sang đó à?

- Em có biết Trịnh Hội không? Biết Voi không?

Tôi: Em rất mệt, em đã nói rồi, và ko muốn nói lại lần nữa.

Cán bộ: Anh bảo em viết biên bản em cũng không viết đúng không? Anh có hỏi những người khác rồi, giờ đưa cho em biên bản làm việc chắc em cũng không kí. Thế nên thôi, chắc cũng chả cần phải bảo em kí đâu nhỉ.

Cán bộ khác: Anh bảo Minh này, bọn anh làm, đều muốn tốt cho em cả thôi, tốt cho cả gia đình, để gia đình không bị ảnh hưởng. Em không kí cũng được, chả sao cả, người thiệt chỉ là em thôi.

Tôi: Em ko có làm gì sai. Các anh cấm em không được xuất cảnh, các anh mời em về đây làm việc. Nên chả có gì em phải kí

Cán bộ: Anh nói Minh thế này. Ngày xưa mình đi học, có làm gì thì giáo viên hay bố mẹ đều bắt chúng ta phải viết bảng tường trình, nói rõ sự việc xảy ra (nói vòng vo ko hiểu).

Tôi: Đấy là ngày xưa, còn bây giờ là hiện tại, Giết người với ăn trộm không được đánh đồng làm một. Nếu mà được quay lại thời xưa, cô giao mà bắt e viết chắc sẽ không có chuyện đó nữa.

….giải lao(cán bộ nghịch điện thoại)

Cán bộ: Em nghĩ Việt Nam có tham nhũng không? Em có nghĩ ở VN ai tham nhũng không?

Tôi: Em chịu, em chả biết mấy cái đó, em ko quan tâm

Cán bộ: Em ra sân bay có ai đưa em đi ko?

Tôi: em đi một mình, chả ai đi cùng.


Cán bộ: giờ em ở với ai, chỗ nào?

Tôi: Em chả ở với ai, ở đâu em ko thích nói.

…….Cán bộ bỏ đi.

Lát sau được các ảnh nhiệt tình đưa ra bến xe bus. Tôi được đưa lên tầng 2 đồng công an cửa khẩu được làm việc. Lúc xuống tầng 1 không thấy cô gái trên xe đi cùng bị đưa về đồn đâu, tôi đoán chắc cô gái đó cũng được về rồi. Nên thấy an tâm hơn. Trong lúc làm việc chỉ lo nghĩ về mấy người bị cấm kia là ai, họ có bị an ninh hành không? Khổ thân họ, nếu đi cùng chuyến xe người mình nhận ra nhau ngay, đây chắc là công dân bình thường, lại bị an ninh hành thì khổ. Trong lúc ngồi chờ ở cửa khẩu sân bay, thấy cũng nhiều trường hợp vì giấy tờ nhì nhằng mà phải van xin khóc lóc. Thấy thương hại cho một dân tộc.

Ngồi trên xe với các anh lãnh đạo, các anh rất biết cách nói chuyện và ứng xử. Các anh rất tốt chả lại hộ chiếu và điện thoại. Các anh còn khuyên nhủ và căn giặn rất nhiều.

Các anh biết có nhiều người quan tâm đến tôi, đang đợi tôi ở sân bay. Nên không dám đưa tôi về chỗ sân bay, tận tình chở tận ra bến xe Bus cách sân bay 2 điểm cho xa. Còn giặn tôi về nhà hãy gọi điện cho mọi người, chứ đừng vội mở thì phiền các ảnh.

Xuống xe các anh còn mở cửa, chào nồng hậu. Vì thích nhất câu của các anh “Anh nể chú Minh thật đấy”. Nên chính vì thế bài post này ko được public vì giữ thể diện cho các anh. Chỉ những bạn bè quan tâm đọc được.

Hơn thế mong mọi người khi đọc bài tôi chia sẻ, mong mọi người hiểu và thông cảm. Công an họ chỉ làm nhiệm vụ của họ. Họ trung thành với nhà nước này. Nhưng khi nhà nước độc tài này sụp đổ, không ai lãnh đạo họ nữa, họ sẽ quay về với nhân dân, họ sẽ bảo vệ nhân dân, họ sẽ trung thành với nhân dân. Hãy mở đường cho họ, và hãy thấu hiểu cho họ. Mặc dù họ tàn sát chúng ta. Hãy mở cánh cửa sẵn sàng để chờ đón khi độc tài sụp đổ, để họ quay về với chúng ta. Hãy cho họ thấy niềm tin vào lẽ phải, đừng làm họ sợ, khi chế độ sụp đổ họ cũng chết theo, nên họ sẽ phải cố bảo vệ chế độ đến cùng. Đừng thêm những hy sinh mất mát, đừng để thêm những đổ máu. Hãy mở cánh cửa kể cả đối với cộng sản.

Thân ái.
Romano_is_offline   Reply With Quote
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.11536 seconds with 10 queries