

Minh Râu

Những kẻ thù ông giết hết từ lâu
Bọn đồng chí chẳng ai nhìn ông nữa
Ông ngồi giữa hội đồng phụ nữ
Nghe bàn quanh chuyện hàng xóm láng giềng
Bàn chân cong tạo dáng đứng vòng kiềng
Giờ không vững nên đành nhờ đến gậy
Ðôi bàn tay mốc meo rờ rẫm
Ðã bao phen kinh khiếp mấy bà bầu
Trong góc giường tự sướng
Chim ũ rũ ,ông ngồi lặng lẽ
Tám mươi tuổi giờ thun như đứa trẻ
Ráng gượng cười ,hy vọng ở thuốc tây
Vi a ga
Và...
Ông nốc vài viên
Giời đất ạ mua nhằm ngay thuốc giả
Cũng bởi vì thuốc Tàu thổ tả
Từ dạo ấy ông nhớ nhớ quên quên
Ðến con mình ông cũng chẳng nhớ tên
Nên gọi đại lũ cộng đồ ông chửi
Bầy công an đánh ông ngồi không nổi
Con đem vào bịnh viện để gây mê
Tỉnh giấc mơ cộng phỉ vị tướng già
Trong tiếng khóc xen tiếng cười nức nở
Một chân ông bị cưa vì hoại tử
Một chân còn cà thọt với niềm đau ...