Vậy thì “thành phần” này có tin vào đảng không? Câu trả lời là có, khá đông người vẫn còn tin mù quáng như vậy. Họ cho rằng chủ nghĩa Mác-Lê không sai mà chỉ là “một bộ phận không nhỏ” ở trong đảng vì mục tiêu tham nhũng nên mới làm sai đường lối của đảng mà thôi, và họ ủng hộ cũng như trông mong vào cuộc “chỉnh đốn đảng” lần này với một sự tin tưởng khá là ngây thơ… Oái oăm ở chỗ đó lại là sự thật. Một phần là do sự giấu kín như bưng của bộ máy lãnh đạo cấp cao (về những thối nát thuộc loại “thâm cung bí sử” của giới chóp bu). Một phần là hàng tháng họ vẫn sinh hoạt trong các chi bộ đảng nặng về tuyên truyền và dòm ngó lẫn nhau vốn là bản chất không thể thay đổi của đảng cs mặc dù họ đã là những người về nghỉ hưu. Mặt khác họ cũng thấy được rõ ràng là “so với trước” thì hiện nay, dù là dưới chính thể cs thì vẫn có nhiều nhà đầu tư của các nước “đế quốc-tư bản” vào đầu tư tại VN mà không chịu tìm hiểu cái điều rất sơ đẳng trong kinh tế là ở đâu có lợi nhuận là những nhà kinh doanh sẽ tìm đến, bất kể là chế độ đó như thế nào miễn là không bị quốc tế cấm vận. Bên cạnh đó là tâm lý hay “so với thời bao cấp” tức là đi so với... chính mình mà không chịu tìm hiểu, hay ít có điều kiện để tìm hiểu, để có thể so sánh với các nước khác có cùng xuất phát điểm như chúng ta. Nhưng nếu chỉ nói như vậy thì cũng không hẳn là đã thấu đáo vì hàng ngày xem những hình ảnh trên tivi hay trên báo chẳng lẽ họ lại không ngộ ra điều gì? Vậy thì phải hiểu về họ (những người thuộc lứa tuổi của tôi) như thế nào cho đúng? Vì giáo điều cs? Hay vì sự ngộ nhận nào đó? Hay là vì cái “quá khứ hào hùng” đánh Pháp “đuổi Mỹ” không cho phép họ phá đi cái mà chính họ đã góp phần “tạo dựng” là cái đảng này? Thậm chí, hay là họ lo sợ mất lương hưu khi có biến động xã hội? Dù thế nào thì “lực lượng” này tác động vào những suy nghĩ cũng như hành động của lớp con-cháu họ cũng không phải là nhỏ.
Sở dĩ tôi phải phân tích dài dòng như vậy là để chúng ta thấy được rằng “lực lượng” của chúng ta có gì, khi nhìn thẳng vào sự thật vốn có. Nhưng hiểu được điều đó rồi thì không lẽ chúng ta “ngồi im” mà không hành động gì? Hoàn toàn không phải như vậy! Biết được những gì ta có là để cùng nhau hành động cho phù hợp với thực tế. Người xưa chẳng đã dạy rằng: “biết mình biết người trăm trận, trăm thắng” đó sao?. Đúng như khẩu hiệu hành động của Danlambao là “Mỗi người chúng ta là một chiến sĩ thông tin” nhưng, thông tin như thế nào cho trúng, cho có tác dụng nhằm “phân hóa” nhằm “lôi kéo” được những người, nhất là các lực lượng chức năng (như công an-quân đội…) trong hàng ngũ cộng sản để họ trở về với dân tộc, giúp cho họ hiểu được những sự thật về đảng cs, cũng như phân biệt rõ đảng cs không thể và không phải là tổ quốc của người Việt Nam. Đó chính là nhiệm vụ của mỗi người chúng ta!
Nhưng cũng như những nhà hoạt động dân chủ ở Hải ngoại đem “tiếng nói” đòi dân chủ đến với toàn thể thế giới với điều kiện sẵn có, thì chúng ta cũng phải có phương pháp cụ thể cho phù hợp với thực tế từng thời điểm ở trong nước khi “lực lượng” chúng ta hiện có cũng chỉ như vậy. Vì thế, ngay trong những phát biểu của nhiều “còm sĩ” trên mạng cũng phải ý thức được điều đó. Trước khi phát biểu thì chúng ta hãy đọc thật kỹ nội dung các bài viết (kể cả việc phản biện lại bài viết nào đó) của các tác giả thì hãy nghĩ rằng, đó không chỉ là phát biểu cho cá nhân ta, mà còn cho nhiều người khác nhất là những người thuộc lực lượng của đảng cầm quyền cũng vào đọc. Chúng ta hãy tỏ ra có lý luận “hướng dẫn” họ thay vì những phát biểu vô trách nhiệm mà đôi khi cũng chỉ là để cho vơi bớt cơn tức giận nào đó hay vào “chửi bới” vài câu bậy bạ hoặc là đưa ra những “kịch bản” 5 ăn-5 thua mơ mộng như “đánh bạc” với thời thế thì phỏng có ích gì? Điều đó không hề làm đảng cs run sợ mà có lẽ cũng chỉ giống như lời Đức Thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đã viết trong hịch tướng sĩ rằng: “Mẹo cờ bạc không xua được quân thù…” mà thôi!.
Trước khi đi vào phần chính của bài này tôi xin nhắc lại lời nói của cố tổng thống đầu tiên của nước Nga ông Bôrit Enxin, như một chân lý như sau: “Cộng sản là không thể sửa chữa, mà phải bị loại trừ!”.
Thời gian qua, dư luận xã hội nói chung đã bàn luận và đưa ra nhiều “kịch bản” nhân cuộc chiến của hai phe “cung vua” và “phủ chúa”. Dưới đây tôi sẽ tổng hợp lại những “kịch bản” xoay quanh “cuộc chiến” thực tế này để chúng ta cùng “chọn lựa” xem đâu là “kịch bản” tốt nhất, phù hợp nhất cho cuộc đấu tranh vì tự do, dân chủ của chúng ta. Nói là “lựa chọn” cho có vẻ “sang” và “dân chủ” chứ thực ra chúng ta đã làm gì có được cái quyền đó?. Sau đây là 2 luồng “ý kiến” trên mạng: