View Single Post
Default Minh tinh Thẩm Thúy Hằng – Từ màn bạc đến cửa Phật từ bi
Old 06-20-2011   #1
tonycarter
R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
 
tonycarter's Avatar
 
Join Date: Dec 2008
Posts: 44,699
Thanks: 262
Thanked 591 Times in 456 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 61
tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2tonycarter Reputation Uy Tín Level 2
Buổi chiều của đời nghệ sĩ như một bữa tiệc tàn trên sân ga cuối cùng của cuộc đời. Bao nhiêu cẩm bào, ngai vị, xa hoa gấm vóc cũng trả lại hết cho đời. Người nghệ sĩ sẽ lui về nơi ẩn náu của ḿnh, như truyền thuyết về loài chim Phượng Hoàng trong thần thoại Ấn Độ.

Rằng, chim Phượng Hoàng được sinh ra trên ngọn những ngọn cây Ngô đồng và cây Bao báp cao nhất trên những khu rừng già của đại ngàn. Không ai nh́n thấy chúng bao giờ. Lớn lên chúng vỗ cánh bay đi bốn phương trời đến những vùng rừng núi chạm đến cửa Trời để sống.

Một ngày kia khi đă thấy già, chúng bay về lại khu rừng trên những ngọn cây đă sinh ra. Phượng Hoàng tha những cành củi khô làm cho ḿnh một cái tổ và nằm trên đó đến khi chết. Người đời có t́m gặp những cái tổ trên ngọn cây cao nhất với nắm xương khô, nhưng không bao giờ nh́n thấy chim Phượng Hoàng.


Thẩm Thúy Hằng và một số ít nghệ sĩ như cố NSND Phùng Há, Kim Cương, Minh Cảnh, Bạch Tuyết… đă chọn cho ḿnh con đường về cơi Phật từ bi, tu thiền, ăn chay trường, làm việc từ thiện xă hội sống nốt quăng đời con lại. Họ giống như những con chim Phượng Hoàng trong thần thoại giữa đời thường.

Phật duyên với minh tinh màn bạc Thẩm Thúy Hằng


Có một ngày cuối thu năm 1999, nhà thơ – họa sĩ Phan Vũ (tác giả bài thơ Em ơi Hà Nội phố) rủ tôi đến thăm nhà Người đẹp B́nh Dương Thẩm Thúy Hằng mà ông cho rằng hai vợ chồng nhà ấy là bạn rất thân. Ngưỡng mộ lẫn kính trọng hai con người ấy, tôi vui mừng chở ông đi ngay.


Trên đường đi ông c̣n dặn ḍ: “Hỏi thăm chuyện đạo và đời cho vui. Bà ấy giờ tu tại gia, không buồn kể chuyện phim ảnh đâu. Đừng chụp ảnh ǵ cả…”. Nhà thơ Phan Vũ là một lăng tử thâm niên, một tín đồ của cái đẹp, mê cái đẹp quên thời gian, nhưng hồ như xưa nay tôi chưa từng nghe ông ca tụng ai đẹp nhất, trừ người vợ đă mất khi trẻ của ông là một diễn viên điện ảnh cùng thời với NSND Trà Giang. Nay lại nghe ông ca tụng Thẩm Thúy Hằng là người phụ nữ đẹp nhất… hành tinh th́ rất lạ.



Ông miên man nói về nhan sắc một thời, mỹ nhân một thời ở miền Bắc và miền Nam, rồi b́nh luận về góc cạnh đẹp trong hội họa, phim ảnh, sân khấu và đời thực. Với ông, tóm lại Thẩm Thúy Hằng là người phụ nữ thành đạt đỉnh cao nhất trong sự nghiệp và nhan sắc đẹp lộng lẫy không ai sánh nổi. Nhưng bây giờ, ông trầm giọng: “Ǵa rồi, tàn phai và xa lánh mọi người để giữ vẻ đẹp trong ḷng người ngày xưa, tội lắm. Nhà Phật là cánh cửa mở để phục sinh tâm hồn những người như bà ấy…”.

Sau nhiều năm trong đời, tôi mới nh́n thấy lại Người đẹp B́nh Dương Thẩm Thúy Hằng và ông Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh tại tư gia căn biệt thự số 608 đường Cách mạng Tháng 8, quận 10, TPHCM, gần chợ Ḥa Hưng ngày nay. Cuộc thăm hỏi của những người bạn lớn với nhau, tôi chỉ ngồi im lặng nghe như một cậu bé và chiêm nghiệm. Cho đến khi cô Hằng cho biết đến giờ tụng kinh niệm Phật, tôi với nhà thơ ra về, ḷng dạt dào một cảm xúc khó tả. Buồn và vui lẫn lộn, mơ hồ…Chợt nhớ đến bài thơ Nhan sắc của Thế Lữ mà khi c̣n tuổi sinh viên tôi đă thuộc ḷng:


“Nhưng em ơi, vẻ xanh tươi trong trời đất

Tuy đến hạn u tàn, song chẳng mất:
Đông qua, lại thấy xuân sang,
C̣n vẻ đẹp giai nhân, đắm đuối rỡ ràng,
Gồm những ánh tinh hoa bao cảnh sắc.
Phải đâu cũng lâu bền như non nước ?

Một ngày kia, em ngắm lại dung nhan.

Em sẽ cùng ta buồn trách thời gian,
Tiếc cảnh vui qua, tiếc mầu rực rỡ
Của xuân đời ngàn năm không về nữa”

Nh́n thấy thần tượng Thẩm Thúy Hằng, bài thơ làm cho tôi chợt nhớ đến nghệ danh Thẩm Thúy Hằng… chữ Hằng là tên con sông Hằng bên Ấn Độ, là ḍng sông gội rửa mọi tội lỗi cho con người. Ḍng sông đưa con người về với cơi Vĩnh hằng, về với cơi Phật từ bi, về với Thánh ALah đang ngự tại Phương Đông. Dường như định mệnh đă sắp đặt mối tương nghiệp có phật duyên từ những ngày ở tuổi 16-17 khi Kim Phụng thi trúng tuyển diễn viên vai Tam Nương của hăng phim Mỹ Vân cuối năm 1958 cho bộ phim “Người đẹp B́nh Dương”.


Liên quan đến cửa Phật người đời ai cũng biết đến một nghệ sĩ nổi danh cùng thời Thẩm Thúy Hằng là nghệ sĩ cải lương Minh Cảnh. Minh Cảnh bắt đầu ca hát mê vọng cổ từ năm 15-17 tuổi, anh đă thuộc làu tuồng “Huyết lệ trùng dương” .


Năm 24 tuổi (1961), Minh Cảnh xuất hiện lần đầu tiên trên sân khấu với bài vọng cổ “Tu là cội phúc” của soạn giả Viễn Châu, và trở thành một ngôi sao cải lương đến nay chưa từng ai vượt qua giọng ca vàng trời phú cho Minh Cảnh. Nhưng dường như “kép chánh” Minh Cảnh luôn thủ những vai diễn sầu ai, bi thương, cơ hàn, giang hồ độc hành… như một định mệnh cuộc đời dành sẵn cho người nghệ sĩ tài hoa như anh.

Người miền Nam không có ai là không mê tiếng hát Minh Cảnh, nhưng ít ai để ư hầu như các vai diễn của anh đều có chút ǵ đó liên quan đến cơi Phật. Một Trần Tự Tâm trong “Máu nhuộm sân chùa”, một Âu Thiên Vũ trong “Mùa thu trên Bạch Mă Sơn”, một Cao Nguyên B́nh trong “Đêm lạnh chùa hoang”, hay Vơ Đông Sơ, Kiếm sĩ mù, Đạo đời hai ngă, Lưu B́nh - Dương Lễ…và cuối đời, Minh Cảnh nương nhờ cửa Phật tại TP HCM, rồi anh sang Mỹ trị bệnh hiểm nghèo cũng tá túc trong một ngôi chùa, ăn chay trường, niệm Phật hàng đêm.


Với một người b́nh thường, việc nương nhờ cửa Phật, xuất gia tu hành thường rơi vào chuyện t́nh tan vỡ, buồn đau, bất măn sự đời. C̣n một nghệ sĩ, một người nổi tiếng như Thẩm Thúy Hằng, Minh Cảnh, Kim Cương, Bạch Tuyết… việc tu hành là một pháp giải thoát, một nơi gửi thân ẩn náu, trốn tránh người đời và sự đời t́m vui trong lời kinh tiếng kệ, mơ sớm chuông chiều, để phôi pha đi những nỗi buồn, hoài tiếc, sân si một thời trẻ trung, nhan sắc huy hoàng.


Thẩm Thúy Hằng giă từ những hào quang của cuộc đời không chút dễ dàng. Bẵng một thời gian, khoảng năm 2006 cô bất ngờ trở lại sân khấu với hai kịch bạn viết về t́nh yêu, hạnh phúc. Giới nghệ sĩ sân khấu và người ái mộ mừng húm v́ sự trở lại này.


Đó là nghiệp duyên chưa dứt, ngộ tánh chưa thông. Nhiều năm tu tại gia, làm tu sĩ, phật tử nhưng nghĩa vụ gia đ́nh, vương vấn t́nh bằng hữu và nghiệp đời làm sao Thẩm Thúy Hằng dứt bỏ hồng trần. Khi bán căn nhà ở quận 10, dời về B́nh Qưới –Thanh Đa sinh sống, người lui kẻ đến ít dần, nhất là khi người chồng TS Nguyễn Xuân Oánh qua đời, Thẩm Thúy Hằng mới thật sự dứt bỏ nghiệp trần để tu hành, xa lánh cơi tạm trừ những bạn bè thân hữu xa cũ, ruột rà mới gặp được cô.


"Phật tức Tâm, Tâm tức Phật", ngoài tâm không có Phật, Phật ở chính ngay trong tâm của chúng ta. Theo cách diễn đạt của Cư sĩ Chính Trực th́, Phật không có ở trong chùa, cũng không có ở trên non trên núi cao, không có ở dưới sông dưới suối, không có ở trong rừng, trong hang, không có ở cội cây, ḥn đá.


Phật không có ở trong các pho tượng do người đời tạc ra hay tượng đá tự nhiên h́nh thành hoặc trong tranh vẽ. Những người tự xưng là Phật sống, chỉ là đại diện của Phật để dâng sớ cúng sao, giải hạn, cầu an, cầu siêu trên đời, hoặc thấy cội cây, ḥn đá có h́nh dáng lạ lùng nào đó, liền cho là Phật hiện, đổ xô đến lạy lục, đều không phải Chánh Pháp, đều là mê tín dị đoan cả.


Trong lịch sử Phật giáo có một t́nh tiết thú vị là Thái tử Tất Đạt Đa sinh vào ngày rằm tháng Tư (Âm Lịch) năm 624 trước Công nguyên. Là con vua Tịnh Phạn (Shuddhdara) trị v́ vương quốc Ca-tỳ-la-vệ (hiện nay ở phía Nam nước Nepal, lúc bấy giờ thuộc lănh thổ Ấn Độ).


Sau sáu năm tu hành khổ hạnh trên núi không thành, khi ra khỏi rừng sâu đến bên bờ sông Ni-liên-thiền tắm rửa th́ tay chân và thân thể không c̣n sức, Ngài ngă xuống đất hôn mê, th́ may sao có một người nữ chăn dê tên là Tu-xà-đa thấy thế liền mang sữa dê đến cho Thái tử uống. Uống sữa dê xong, Thái tử dần dần hồi phục được sức khỏe. Năm vị xuất gia theo hầu trước kia, thấy Thái tử nhận sữa cúng dường của người nữ chăn dê, cho rằng Thái tử đă thối thất tâm đạo, liền bỏ Ngài ra đi.


Thái tử cũng không biện bạch, một ḿnh đi đến gốc cây Tất-bát-la bên bờ sông (sau khi Đức Phật thành đạo đổi tên là cây Bồ Đề) ngồi kiết già, phát lời thệ nguyện: “Máu có thể cạn, thịt có thể rữa, xương có thể khô, nhưng nếu không giác ngộ, ta thề không rời khỏi chỗ ngồi này!” và Ngài đă ngồi thiền 49 ngày dưới gốc cây Bồ Đề rồi đắc đạo thành Phật (hiệu là Thích Ca Mâu Ni).




Phải sau một thời gian tu tập thiền định, trí tuệ bát nhă bừng sáng, Ngài mới giác ngộ được Chân Lư và thành Phật. Sau đó, Đức Phật chỉ dạy rằng: "Nhứt thiết chúng sanh giai hữu Phật Tánh".

Nghĩa là tất cả mọi chúng sanh ai ai cũng có Phật Tánh, c̣n gọi là tánh giác ngộ. Đó là tánh sáng suốt hoàn toàn tuyệt đối. Dù là kẻ ngu hay người trí cũng đều có Phật Tánh như nhau. Chỉ tại sự mê ngộ chẳng giống nhau, chẳng đồng đều, cho nên thế gian mới có kẻ ngu, người trí.


Người ngộ được Phật Tánh sẽ thấy cảnh trần càng đẹp, càng thuần. Phật Tánh hay tánh giác ngộ chỉ hiện ra khi tâm phiền năo không c̣n, cũng như khi mây đen tan biến hết th́ mặt trăng sáng hiện ra vậy.


Tất cả mọi chúng sanh ai ai cũng sẽ trở thành một vị Phật, nếu biết tu tâm dưỡng tánh theo đúng Chánh Pháp. Không cần phải qua tận Tây Trúc, Ấn Độ để t́m Phật. Cũng không cần phải vào tận chốn rừng sâu, hay trèo non lội suối, cũng không cần phải làm những chuyện thay đổi h́nh tướng, không cần phải làm những chuyện dị h́nh dị tướng, không cần làm những chuyện khác thường khác đời ǵ cả.


Tất cả mọi chúng sanh ai ai cũng có thể tu trong mọi hoàn cảnh, ngay tại thế gian này, ngay trên cơi đời này. Chỉ có điều là chúng ta có phát tâm muốn tu hay không mà thôi. Chúng ta đă biết là tất cả ai ai cũng đều có những tâm niệm xấu ác cần phải tu, cần phải sửa, cần phải chừa bỏ.


Trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật có dạy: "Những tâm niệm đó chỉ là vọng tâm". Nghĩa là những tâm niệm đó "tùy duyên mà có", hết duyên th́ lặng mất, chứ không phải là tâm thực của chúng ta, không phải là "chơn tâm". Thẩm Thúy Hằng là người đă tùy duyên mà có.


...
tonycarter_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	1.jpg
Views:	19
Size:	7.1 KB
ID:	295202  
Quay về trang chủ Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
 
Page generated in 0.10687 seconds with 11 queries