
Dân miền Trung lại oằn mình trong bão, còn trên chính trường, mưa quyền lực vẫn chưa dứt. Năm nay, bão không chỉ tràn qua mái nhà dân, mà còn dội thẳng lên nóc Trung ương, nơi chiếc ghế Tổng Bí thư vẫn chưa có người ngồi chắc.
Hội nghị Trung ương 14 vừa khép lại, nhưng chưa chốt được danh sách nhân sự. Trung ương Đảng vẫn chưa thống nhất được các vị trí chủ chốt, đặc biệt là chiếc ghế Tổng Bí thư , trung tâm của quyền lực.
Ban Chấp hành Trung ương sẽ phải triệu tập thêm Hội nghị 15, điều hiếm có tiền lệ. Nghĩa là “vở kịch” quyền lực vẫn chưa đến hồi kết .
Đồn đoán đang dâng cao Tô Lâm và Phan Văn Giang, hai người đàn ông quyền lực nhất của hai khối Công an và Quân đội vẫn chưa tìm được tiếng nói chung. Phe công an muốn giữ ghế, phe quân đội muốn lấy lại cân bằng.
Còn chiếc ghế Tổng Bí thư, thứ vốn chỉ dành cho người cuối cùng đứng được sau tất cả các cuộc thanh trừng giờ lại bị kéo qua kéo lại giữa hai thế lực.
Theo một số nguồn tin lan truyền, tại Hội nghị Trung ương 13, ông Phan Văn Giang nhận được 9/16 phiếu tín nhiệm cho vị trí Tổng Bí thư nhiệm kỳ tới, trong khi Tô Lâm chỉ nhận được 6. Nếu đúng, đó là một cú “đòn gió” đáng kể, lần hiếm hoi một người từ quân đội vượt mặt người đang nắm toàn bộ hệ thống công an và an ninh chính trị.
Nhưng ở Việt Nam, quyền lực không nằm ở số phiếu, mà ở ai kiểm soát người cầm phiếu. Và ở điểm này, Tô Lâm vẫn giữ lợi thế tuyệt đối. Ông ta đang điều khiển cả mạng lưới công an, hệ thống tuyên truyền, thanh tra, kiểm tra, và bộ máy tổ chức nhân sự , nắm chìa khóa của mọi cuộc thanh lọc, kể cả trong nội bộ Đảng.
Trong khi đó, Phan Văn Giang tuy có hình ảnh “sạch” và “quân nhân chuyên nghiệp”, nhưng quyền lực mềm lại hạn chế. Quân đội vốn đã dần rút bớt vai trò trong hệ thống chính trị từ thời Nguyễn Phú Trọng.
Thế nên, dù Giang có thể thắng ở lá phiếu, Tô vẫn thắng ở cơ chế. Và khi cơ chế là của Tô, thì hội nghị nào cũng có thể họp lại, cho đến khi ra được kết quả đúng ý Tô Lâm.
Không loại trừ khả năng Tô Lâm sẽ ra tay mạnh hơn sau Hội nghị 14, nhằm “thanh lọc” những người không bỏ phiếu cho mình, đúng với phong cách quen thuộc của một tay cờ chính trị không bao giờ chịu thua.
Chiếc ghế Tổng Bí thư - biểu tượng của sự “ổn định chính trị” giờ lại là tâm điểm bất ổn nhất.
Cô Ba