QLVNCH chỉ c̣n giữ được 33% khả năng thay thế chiến cụ ; việc bảo tŕ và sửa chửa chiến cụ và vũ khí cũng gặp rất nhiều trở ngại :
Cần sửa chửa :
- Thiết-vận-xa M-113 :
80-85%
- Thiết-giáp-xa M-48 :
75-80%
- Đại bác 105 và 155 ly :
90-95%
- Đại bác 175 ly :
60-75 %
- Súng phóng lưu M-79 :
80%
- Quân xa loại 2,5 tấn :
80-85%
- Xe cần trục loại 5 tấn :
70-75%
- Máy truyền tin :
90%
QLVNCH cũng bị
thiếu hụt nhiên liệu và đạn dược rất nghiêm trọng :
Nhiên liệu :
Ngay từ năm 1974, mức tiêu thụ nhiên liệu đă bị sụt giảm 30% so với năm 1973; với đà cắt giảm ngân sách này, QLVNCH sẽ
không c̣n đủ nhiên liệu để sử dụng từ tháng 5-1975
Đạn dược :
- Trong số 458 triệu đô la dành cho Lục Quân :
- 239 triệu là để mua đạn dược, con số này chỉ đáp ứng
được 56% nhu cầu thật sự của Lục Quân về đạn được .
Theo tính toán của Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH,
đến tháng 2-1975, số đạn dược tồn kho sẽ chỉ c̣n đủ dùng như sau :
- Đạn súng M-16 :
31 ngày
- Đạn phóng lựu 40 ly :
29 ngày
- Đạn súng cối 60 ly :
27 ngày
- Đạn súng cối 81 ly :
30 ngày
- Đạn pháo 105 ly :
34 ngày
- Đạn pháo 105 ly :
31 ngày
- Lựu đạn :
25 ngày
https://www.youtube.com/watch?v=EBJcW5bwzCc
Trong thời gian 8 tháng tiếp theo đó, Chính phủ Nixon đă đệ tŕnh Quốc Hội một loạt đề nghị bổ sung ngân sách quân viện cho VNCH
nhưng tất cả đều bị Quốc Hội bác bỏ hết.
Ngày 9-8-1974, sau khi thấy không c̣n hy vọng ǵ thoát khỏi bị truất phế (impeached), Tổng Thống Nixon đă từ chức và Phó Tổng Thống Gerald Ford lên thay thế ông.
T́nh h́nh chính trị của Hoa Kỳ, trong bối cảnh ḱnh chống nhau giữa hành pháp và lập pháp, càng tệ hại hơn cho phía hành pháp.
Ông Ford là vị Tổng Thống Hoa Kỳ đầu tiên trong lịch sử không do dân bầu ra nên không có một sứ mệnh (mandate) nào cả.
Thế lực của riêng bản thân ông lại quá yếu v́ ông
chỉ là một Dân Biểu của Hạ Viện chớ không phải là một Thượng Nghị Sĩ của Thượng Viện hay một Thống Đốc của một tiểu bang.
Do đó ông rất bị
lép vế trước Quốc Hội.
Hơn nữa, trong cuộc bầu cử lại Quốc Hội vào Mùa Thu 1974, Đảng Dân Chủ lại thắng thêm ghế, và tỷ lệ càng nghiêng thêm về phía họ như sau :
- 291/144 tại Hạ Viện, và 61/39 tại Thượng Viện.
[37]Willbanks, James H., sđd, tr. 218.
Sau cuộc triệt thoái tại hại ở Vùng II, và t́nh h́nh trở nên nghiêm trọng ở Vùng I,
cuối tháng 3-1975 , Tổng Thống Ford cử Đại Tướng Frederick C. Weyand, Tham Mưu Trưởng Lục Quân Hoa Kỳ, sang duyệt xét t́nh h́nh tại VNCH.
Sau khi trở về Hoa Kỳ,
ngày 2-4-1975 , Tướng Weyand đệ tŕnh báo cáo lên Tổng Thống Ford, với đề nghị tăng viện ngay cho VNCH
722 triệu đô la để cung cấp cho QLVNCH :
- 744 trọng pháo
- 446 thiết giáp
- 000 súng trường
- 5,000 súng đại liên
- 000 súng phóng lựu
- 000 tấn bom và đan dược
- 000 xe vận tải
Weyand tin rằng số chiến cụ này sẽ đủ để tái trang bị 8 sư đoàn bộ binh và biệt động quân và 28 trung đoàn biệt lập thành lập từ các lực lượng địa phương quân vẫn c̣n, bù đắp lại cho những mất mát tại Vùng I và Vùng II.
[38] Willbanks, James H., sđd, tr. 260.
Tổng Thống Ford chuyển đề nghị này của Tướng Weyand đến Quốc Hội.
Ngày 17-4-1975, Ủy Ban Quân Lực của Thượng Viện (Senate Armed Forces Committee) bỏ phiếu bác bỏ toàn bộ đề nghị này.
[39]Willbanks, James H., sđd, tr. 267.
Thay Lời Kết
Khoảng hai tuần lễ sau,
ngày 30-4-1975 , QLVNCH phải đầu hàng và VNCH bị xóa sổ.
Hoa Kỳ đă bị dằn vật bởi Triệu Chứng Việt Nam (Vietnam Syndrome) trong mấy chục năm qua.
Quốc Hội Hoa Kỳ dưới sự kiểm soát
tuyệt đối của Đảng Dân Chủ, Khóa 93 (1973-75) và Khóa 94 (1975-77), phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự
phản bội này đối với Đồng Minh VNCH.
Các đảng viên Đảng Dân Chủ trong hai khóa Quốc Hội đó đă
hành động một cách vô liêm sĩ, hoàn toàn không đếm xỉa ǵ đến việc 55.000 binh sĩ Hoa Kỳ và hơn 200.000 binh sĩ QLVNCH đă hy sinh trong cuộc chiến.
Tổng Thống Ford, trong một cuộc họp báo sau khi yêu cầu Quốc Hội tăng viện khẩn cấp cho VNCH vào tháng 4-1975, đă nhắc lại việc hy sinh của 55.000 binh sĩ Hoa Kỳ, và ông kết luận:
“I think it is up to the American people to pass judgment on who was at fault and where the blame may rest.”
[40] Willbanks, James H., sđd, tr. 260-261.
(Xin tạm dịch sang Viêt ngữ như sau :
Tôi nghĩ là xin để cho nhân dân Hoa Kỳ phán xét ai làm sai và trách nhiệm là ở đâu).
https://www.youtube.com/watch?v=4DOkuMoW0j4
Lâm Vĩnh Thế
****