
Theo hãng thông tấn Reuters dẫn lời hai quan chức Việt Nam,Tô Lâm dự kiến sẽ có chuyến thăm Triều Tiên và gặp gỡ nhà lãnh đạo Kim Jong-un tháng 10 tới.
Trong khi Việt Nam làm ăn, xuất nhập khẩu với Hàn Quốc nườm nượp, xuất khẩu cả người lao động sang đó để đổi lấy ngoại tệ, các tập đoàn lớn của Hàn Quốc là những nhà đầu tư hàng đầu vào nền kinh tế Việt Nam thì với Triều Tiên, quan hệ thương mại gần như bằng số 0 tròn trĩnh.
Trong khi đó, Việt Nam đang phải đau đầu đàm phán giảm thuế, tìm đường gỡ khó cho doanh nghiệp, thì lãnh đạo lại hành động theo kiểu chơi ngược, không tính tới lợi ích quốc gia. Ngoại giao kiểu này chỉ khiến đất nước thêm mất điểm với đối tác, vừa chẳng thu được gì từ những chuyến đi đầy khẩu hiệu. Đúng là có thứ tình hữu nghị không cần lợi ích, chỉ cần giống nhau về cách cai trị.
Cái mà Hà Nội và Bình Nhưỡng có chung không phải là kinh tế, không phải là công nghệ, mà là nghệ thuật trị dân: từ gia đình trị, sùng bái lãnh tụ, cho đến niềm tin bất diệt rằng dân chỉ cần im lặng là đất nước sẽ ổn định. Đây là chuyến du học đặc biệt, học cách bịt miệng dân bằng kinh nghiệm thực chiến từ ông bạn Kim Jong-un.
Tô Lâm đi Triều Tiên cũng là một màn mị dân có tính toán. Trong khi dân thì vật lộn với giá cả, thất nghiệp, doanh nghiệp lao đao vì thuế, thì trên báo chí sẽ ngập tràn những tít bài “thành công ngoại giao”, “củng cố tình hữu nghị”, nghe cho đỡ bức xúc.
Không biết lần này Tô Lâm có dám mở miệng nhắc khéo món nợ gạo từ năm 1996 hay không. Hai mươi ngàn tấn gạo, tương đương gần 18 triệu đô cả gốc lẫn lãi, Triều Tiên vẫn nợ Việt Nam đến giờ. Nợ lâu tới mức nhiều người còn tưởng được xóa rồi. Nhưng thôi, chắc cũng khó. Bởi nhắc nợ ở bàn tiệc ngoại giao nghe kỳ quá, nhỡ ông Kim cau mày thì bữa tiệc mất vui. Thôi thì coi như bạn tốt thì cho nợ mãi cũng được.
Lãnh đạo Việt Nam biết chọn bạn quá, bạn Cuba thì nghèo đói phải xin gạo, còn bạn Triều Tiên thì mua gạo không trả tiền.
Cô Ba