
Sau khi trảm ba vị tướng thân cận của Nguyễn Phú Trọng, Ba Dũng bất ngờ được tái xuất dồn dập ở Hà Nội.
Cứ tưởng chỉ là các hoạt động xã giao thôi. Nhưng không, trong bối cảnh ván cờ chính trị đang rơi vào loạn lạc, thì chuỗi xuất hiện ấy chính là một cuộc vận động hành lang công khai. Ba Dũng đi tới đâu đâu cũng bắt tay, cười nói, đứng cạnh lãnh đạo đương chức, như một cách khẳng định “tôi vẫn hiện diện trên bàn cờ”.
Sau khi ông Trọng đi, có phải ông Lâm đang mở đường cho một thế cân bằng mới? Và liệu cái tên Nguyễn Tấn Dũng có thể được tính toán cho một vị trí trong Tứ trụ, như một quân cờ tái sử dụng để đối trọng?
Ở xứ này, ai ngã ngựa, ai hồi sinh, tất cả đều nằm trong kế hoạch của nhà cầm quyền, là một cuộc đấu đá nội bộ khốc liệt. Dân chỉ đứng ngoài nhìn, mỉa mai rằng: “Hóa ra, cả cuộc chiến chống tham nhũng lẫn công cuộc chỉnh đốn, cuối cùng cũng chỉ là ván cờ chia ghế, chứ không phải vì dân vì nước.”
Linh