Ngày con còn bé, cha mẹ là cả thế giới. Ngày con trưởng thành, cha mẹ là điểm tựa. Nhưng đến một ngày, khi con có gia đình riêng… cha mẹ bắt đầu đứng bên lề.
Không phải vì con không yêu, mà vì con bận. Không phải vì con vô tâm, mà vì con nghĩ cha mẹ sẽ hiểu. Và thế là cha mẹ… tự hiểu.
Hiểu rằng mình không nên góp ý quá nhiều. Hiểu rằng mình không nên ở lại quá lâu. Hiểu rằng bữa cơm nhà con không còn chỗ cho món ăn quen thuộc. Hiểu rằng tiếng cười của cháu không cần tiếng vỗ tay của ông bà.
Cha mẹ không trách. Chỉ lặng lẽ rút lui. Từ phòng khách về phòng riêng. Từ câu chuyện chung thành im lặng. Từ người thân thành… người thừa.
Nếu bạn đang có gia đình riêng, đừng để cha mẹ phải “tự hiểu”. Hãy để họ biết rằng: Họ không cần phải có lý do để được yêu thương. Họ không cần phải “đúng mực” để được ở lại. Họ không phải là người thừa — họ là gốc rễ của chính bạn.
VietBF@sưu tập