
TP.HCM giờ như một mê cung hành chính. Phường cũ biến mất, phường mới xuất hiện không khác gì nấm sau mưa, mà tên thì nghe vừa xa lạ vừa… hơi hám thời bao cấp. Ai đi ngang “phường Nhiêu Lộc” mà không bật cười thì chắc đã đạt cảnh giới thiền.
Google Maps cập nhật chậm, người dân còn chậm hơn. Hỏi đường giờ không chỉ cần trí nhớ, mà cần… sơ đồ tổ chức. Địa chỉ trên giấy tờ, hộ khẩu, hợp đồng – mỗi thứ đổi một lần là dân lãnh đủ.
Chính quyền nói gộp phường để tinh gọn, cải cách. Nhưng thứ đang bị xóa đi không chỉ là tên gọi, mà là ký ức, là địa danh gắn liền với tuổi thơ, quá khứ, và bản sắc đô thị.
Phường thì gộp, lòng người thì phân. Nghe tưởng đùa, mà đau lòng thiệt.
Người ta không chỉ cần chỗ ở – người ta cần một nơi để thuộc về. Một tên gọi gợi nhớ, không phải gợi buồn cười. Nếu cải cách mà khiến dân bơ vơ giữa thành phố mình sống cả đời, thì có lẽ đã đi sai từ cái bảng tên đầu tiên.
LinhLinh