|
R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
Join Date: Jan 2005
Posts: 38,658
Thanks: 31,225
Thanked 22,997 Times in 10,911 Posts
Mentioned: 165 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 832 Post(s)
Rep Power: 89
|
BẢN CHẤT CỦA CHÍNH SÁCH THUẾ “TIÊU THỤ ĐẶC BIỆT”
Một hành động của Quốc hội “bù nh́n” csVN khiến dư luận sửng sốt, chính quyền XHCNVN vừa chính thức xếp xăng, nước ngọt và thậm chí cả máy điều ḥa nhiệt độ vào diện hàng hóa "chịu thuế tiêu thụ đặc biệt". Núp dưới danh nghĩa là v́ sức khỏe cộng đồng và môi trường, nhưng trên thực tế, đây là một bước leo thang trong chính sách tận thu từ đời sống dân thường, khi cả việc "uống nước giải khát" hay "tránh nóng" cũng bị liệt vào hàng xa xỉ.
Nhà nước csVN đă áp đặc một hệ thống thuế dày đặc, lắt léo, và... bội thực. Người dân Việt Nam hiện đang sống trong một ma trận thuế phí, nơi gần như mọi sản phẩm và dịch vụ – từ bữa ăn, phương tiện, đến giấc ngủ – đều gắn với một loại thuế hoặc phí nào đó. Đáng ngại hơn, là hiện tượng “thuế chồng thuế” các mặt hàng như xăng: chịu thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế môi trường, Nước ngọt: vừa bị đánh VAT, nay thêm “thuế sức khỏe” rồi “thuế đặc biệt”. Máy điều ḥa: vừa bị áp thuế nhập khẩu, nay lại thêm thuế đặc biệt v́… "tốn điện". Thực chất, đây là h́nh thức bóc lột hợp pháp hóa dưới cái bóng chính sách. Khi nhà nước không đủ năng lực tạo ra thặng dư kinh tế từ sản xuất, sáng tạo hay quản lư hiệu quả tài nguyên quốc gia, th́ phương thức duy nhất c̣n lại là quay sang vắt kiệt sức dân.
Việc đưa máy điều ḥa nhiệt độ vào diện "tiêu thụ đặc biệt" là một tín hiệu hết sức nguy hiểm. Nó phản ánh một hệ thống cầm quyền coi nhu cầu cơ bản về sức khỏe và sinh tồn trong môi trường khí hậu khắc nghiệt như Việt Nam là "xa xỉ". Trong khi đó, nhiều quốc gia khác đang hỗ trợ giá điện trong mùa nóng hoặc giúp đở người thu nhập thấp tiếp cận thiết bị làm mát để bảo vệ tính mạng. Có lẽ duy nhất trên thế giới chỉ có csVN áp đặc cái nóng trở thành... đối tượng đánh thuế.
Nước ngọt, dù không tốt cho sức khỏe nếu dùng quá mức, nhưng vẫn là thứ giải khát phổ thông, rẻ tiền – đặc biệt với lao động nghèo, công nhân làm việc giữa trưa hè. Đánh thuế tiêu thụ đặc biệt lên nước ngọt, nếu không đi kèm giáo dục sức khỏe và thay thế bằng các lựa chọn lành mạnh, chỉ đơn thuần là một cách đánh vào túi tiền của người thu nhập thấp mà thôi. Đây có phải là kế sách từ “giải khát” đến “trừng phạt” người dân nghèo?
Trong bối cảnh người dân ngày càng nghi ngờ tính minh bạch trong chi tiêu ngân sách, việc gia tăng thuế không c̣n là một hành vi tài khóa trung lập, mà trở thành biểu tượng của sự xa rời nhân dân và mất kết nối thực tế của bộ máy lănh đạo. Chính quyền luôn nói "lấy dân làm gốc", nhưng giờ đây, họ không đánh vào giới tư bản, không cải cách khu vực doanh nghiệp nhà nước yếu kém, mà lại nhắm vào những lon nước, lít xăng và luồng gió mát của từng hộ dân. Chính quyền csVN đă tận thu khi ḷng tin của người dân đă cạn.
Khi thu thuế không c̣n chỉ là công cụ tài chính – mà là chỉ số của khủng hoảng thể chế. Một chính quyền không dám đối mặt với tham nhũng nội bộ, không cải cách cấu trúc chi tiêu công, không minh bạch tài sản quan chức – th́ chỉ c̣n con đường vơ vét trong câm lặng từ tầng lớp thấp nhất của xă hội. Nhưng lịch sử đă chứng minh: mọi triều đại tận thu đều đi đến tận diệt.
Việc đánh thuế đặc biệt lên những thứ cơ bản như xăng, nước ngọt và điều ḥa không chỉ là một dấu hiệu của khủng hoảng kinh tế, mà c̣n là lời cảnh báo cho một khủng hoảng niềm tin nghiêm trọng. Khi quyền được “thở mát”, được “giải khát” cũng bị đánh thuế, th́ rơ ràng là không phải người dân đang sống – mà là đang bị trừng phạt trong chính cuộc sống của ḿnh. Với một mô h́nh quản trị lỗi thời, bất lực trong phát triển và lệ thuộc vào tận thu thay v́ cải cách thực chất. Một khi "hít thở mát" và "giải khát" cũng bị đánh thuế đặc biệt, th́ câu hỏi không c̣n là "thuế ǵ tiếp theo", mà là: người dân c̣n ǵ để mất?
Lăo Thất
__________________
|