![]() |
KHÔNG NÊN 'TÁT VÀO MẶT' NGƯỜI TA
1 Attachment(s)
Hoàng b́nh thường đối đăi với mọi người rất ḥa nhă, đặc biệt là ăn nói ngọt ngào. Gặp ai lớn tuổi hơn th́ gọi bằng "anh/chú/bác", người trẻ hơn th́ xưng "em/cậu/bạn", nên ai qua lại cũng thấy Hoàng rất dễ thương, rất biết điều. Chỉ có một điều, Hoàng chẳng bao giờ mang tiền theo người. Mỗi khi cần mua bao thuốc lá hay ăn vặt ǵ đó, cậu ta đều mượn tạm người đang có mặt bên cạnh, năm mươi, một trăm ngh́n cũng chẳng nhiều, và luôn dặn thêm một câu: "Để hôm nào gặp lại em trả anh/chị." Hầu hết mọi người không để bụng, nhưng Đạt trong cùng pḥng làm th́ cảm thấy hơi bực ḿnh. Cậu nghĩ thầm, tổng cộng anh chàng này đă mượn ḿnh gần ba trăm ngh́n rồi, mà chưa bao giờ nghe cậu ta nhắc đến chuyện hoàn lại. Muốn đ̣i th́ ngại mất ḷng, mà không đ̣i th́ trong ḷng cứ thấy bứt rứt. Cậu đành quyết tâm: lần sau hắn có mượn nữa th́ nhất quyết không cho. Hôm ấy có Nam đến chơi, nói chuyện giữa chừng đứng dậy đi vệ sinh. Nhân lúc vắng người, Đạt nói với Hoàng: - "Hôm trước anh order nước uống mà anh không có tiền, không phải anh đă mượn anh Nam trăm rưỡi đó sao? Hôm nay người ta đến, sao anh không nhắc lại chuyện ấy?" Ư Đạt là nhắc khéo để Hoàng không chỉ trả tiền cho Nam, mà nhân tiện cũng nhớ đến số tiền của ḿnh. Ai ngờ Hoàng mặt cắt không c̣n một giọt máu, nghiêm nghị nói: - "Có trăm rưỡi tiền lẻ mà cũng đ̣i nói ra sao? Thân thiết như anh em với nhau, mà lại đi đ̣i trả th́ chẳng phải là... 'tát vào mặt' người ta à?" Đạt nghe vậy mới vỡ lẽ: số tiền ḿnh cho mượn có lẽ thực sự đă "đi đời nhà ma" rồi. Buổi chiều đi làm được một lúc, pḥng Kế toán gọi điện báo đi nhận tiền phụ cấp điện thoại. Hoàng đang bận gọi điện, liền nhờ Đạt đi lĩnh hộ. Măi sau Đạt mới quay về, đưa cho Hoàng một trăm ngh́n, nói: - "Hôm nay mỗi người được bốn trăm, em vừa có việc gấp dùng mất ba trăm, c̣n một trăm anh cầm tạm. Số tiền vừa dùng, mai em trả lại anh." Hoàng tỏ ra rất khó chịu, muốn nói điều ǵ nhưng nghẹn lại. Suốt ngày hôm sau, Hoàng cứ có vẻ muốn đề cập chuyện ǵ đó, nhưng Đạt lại cứ làm thinh. Măi đến lúc tan làm, Đạt đứng dậy sửa soạn về, Hoàng không nhịn được, giả vờ t́nh cờ nhắc đến ba trăm ngh́n mượn hôm trước. Đạt giả bộ ngạc nhiên: - "À, tiền em mượn hôm qua à? Nếu là người khác th́ em đă trả từ sáng rồi! Nhưng chúng ḿnh là ai với nhau, thân thiết như anh em một nhà c̣n ǵ! Em mà trả lại tiền cho anh, th́ chẳng phải là... giơ tay tát vào mặt anh sao?" Rồi cậu cười x̣a, nói thêm một câu: - "Lần này ba trăm, thế là đủ rồi. Lần sau không đủ lại bảo em nhé!" Nói xong, cậu bước ra cửa. Sắp bước hẳn ra ngoài, Đạt liếc mắt nh́n lại, thấy Hoàng đang... giơ tay lên vỗ nhẹ vào trán ḿnh. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 15:05. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.