![]() |
Đời không thiên vị ai, chỉ là nó không chiều ḷng ai
1 Attachment(s)
Người ta hay trách đời bất công. Nhưng thực ra, đời rất ṣng phẳng. Chỉ là nó không phục vụ cho những mong muốn tham lam và ngây thơ của con người. Bạn muốn tiền nhiều? Được. Nhưng thời gian sẽ ít. Bạn muốn quyền lực? Được. Nhưng sự b́nh yên sẽ rời đi. Bạn muốn đứng trên cao? Được. Nhưng gió lớn và cô đơn là thứ đi kèm. Không có ai vừa làm ông chủ lớn, vừa thong dong uống trà mỗi chiều mà không phải trả giá. Không có ai vừa nổi tiếng, vừa được yên ổn đi chợ mà không bị soi mói. Đời không lấy của bạn tất cả. Nhưng nó nhất định không cho bạn tất cả. 🔴 Bi kịch của con người hiện đại là tưởng ḿnh có thể “ăn trọn” cuộc đời. Ngày xưa, người ta chỉ mong đủ ăn, đủ mặc. Hôm nay, người ta muốn giàu, muốn đẹp, muốn có gia đ́nh hạnh phúc, muốn thành công, muốn được yêu, muốn được ngưỡng mộ, muốn không già, muốn không đau, muốn không mất mát. Muốn… tất cả. Và rồi khổ. Khổ v́ so sánh. Khổ v́ thấy người khác có thứ ḿnh không có. Khổ v́ mạng xă hội lúc nào cũng trưng ra những cuộc đời được cắt gọt, tô son, chọn góc. Người ta quên mất rằng, phía sau một doanh nhân thành đạt là những đêm trắng, những bữa cơm nguội, những cuộc hôn nhân rạn nứt. Phía sau một gia đ́nh “viên măn” là những giấc mơ cá nhân bị gác lại. Phía sau sự tự do là cảm giác bấp bênh, không chỗ dựa. Không ai đăng lên mạng những thứ đó... 🔴 Cái giá luôn đi trước, chỉ là ta không chịu nh́n. Nhiều người ghen tị với người giàu, nhưng không ai muốn sống lại 20 năm cày xới của họ. Nhiều người ngưỡng mộ nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng không ai muốn đánh đổi đời tư bị phơi bày, mỗi sai lầm đều bị xé toạc. Xă hội này đầy những ví dụ rất thật: Những người làm việc 12–14 tiếng mỗi ngày, tiền nhiều thật, nhưng cha mẹ già đi viện không kịp về. Những người chọn ở nhà chăm con, gia đ́nh ấm êm, nhưng phải chấp nhận gác lại sự nghiệp, gác luôn cả cái tôi. Những người tự do, không ràng buộc, nhưng đêm về lại thấy trống trải đến rợn người. Không có lựa chọn nào là miễn phí. Chỉ có lựa chọn nào bạn đủ bản lĩnh để trả giá. 🔴 Mong cầu quá tṛn đầy là một dạng tham, mà tham th́ khổ. Con người đau khổ không phải v́ thiếu, mà v́ muốn quá nhiều. Muốn có cả tiền lẫn thời gian. Muốn có cả tự do lẫn an toàn. Muốn được yêu hết ḿnh nhưng không muốn tổn thương. Muốn hưởng thụ nhưng không muốn trả giá. Đó không phải là khát vọng. Đó là ảo tưởng. Đời không phải mâm cỗ để bạn gắp hết. Nó là bàn cân. Lấy bên này, bên kia nhẹ đi. Rất công bằng. Không cảm tính... 🔴 Trưởng thành là khi biết buông đúng chỗ, chấp nhận đúng mức. Đến một lúc, người ta không c̣n hỏi: “Sao ḿnh không có tất cả?”. Mà hỏi: “Ḿnh đang chọn điều ǵ, và ḿnh sẵn sàng mất điều ǵ?” Đó là lúc người ta thôi than thân trách phận.Thôi so đo với đời..Thôi nh́n sang mâm người khác. Người hiểu đời là người biết sống vừa. Không cực đoan. Không tham lam. Không tự hành ḿnh bằng những mong cầu vượt quá sức chịu đựng của tâm hồn. 🔴 B́nh an không đến từ đủ đầy, mà đến từ hiểu rơ giới hạn. Cuối cùng, hạnh phúc không nằm ở chỗ bạn có bao nhiêu. Mà ở chỗ bạn có chấp nhận được cái ḿnh không có hay không. Khi bạn thôi ép đời phải hoàn hảo. Khi bạn thôi bắt bản thân phải hơn người khác. Khi bạn hiểu rằng mỗi con đường đều có nắng và bóng râm. Lúc đó, đời tự nhiên nhẹ đi. Và đến lúc ấy, bạn sẽ thấm câu này, rất sâu: Đời vốn dĩ công bằng. Đạt được cái này, th́ phải chấp nhận mất cái kia. Mong cầu một cuộc sống quá tṛn đầy, chính là tự đào bể khổ cho ḿnh. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 15:32. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.