![]() |
Tờ giấy kỳ diệu của cô giáo
1 Attachment(s)
Một ngày nọ, cô giáo yêu cầu các học tṛ viết tên của tất cả bạn bè trong lớp lên hai tờ giấy, để chừa khoảng trống giữa mỗi cái tên. Rồi cô dặn: “Hăy nghĩ về điều đẹp đẽ nhất mà con có thể nói về từng bạn, và viết xuống.” Cả tiết học hôm đó trôi qua trong sự chăm chú, và khi ra về, mỗi em đều nộp lại tờ giấy cho cô. Cuối tuần, cô giáo đă cẩn thận chép lại, gom tất cả những lời tốt đẹp ấy thành một danh sách riêng cho từng em. Sáng thứ Hai, khi những tờ giấy được phát ra, cả lớp rộn ràng nụ cười. — “Thật sao?” có tiếng thốt khe khẽ. — “Ḿnh không ngờ có người lại nghĩ về ḿnh như vậy…” — “Ḿnh không biết là ḿnh quan trọng đến thế đối với các bạn!” Từ đó, không ai c̣n nhắc đến những tờ giấy ấy trong lớp nữa. Cô cũng chẳng biết học tṛ có nói với nhau hay với cha mẹ không. Nhưng không sao, mục tiêu của cô đă đạt được: tất cả đều thấy vui vẻ, thấy ḿnh có giá trị. --- Nhiều năm sau… Một cậu học tṛ trong số ấy – Mark – hy sinh ở chiến trường Việt Nam. Cô giáo đến dự tang lễ. Lần đầu tiên trong đời, cô nh́n thấy một người lính trong quan tài phủ cờ. Trông cậu vừa đẹp, vừa già dặn… Nhà thờ chật kín bạn bè. Lần lượt, họ đến chào vĩnh biệt. Cô giáo là người cuối cùng đặt tay cầu nguyện cho cậu. Một người lính khiêng quan tài bước đến hỏi: — “Cô có phải là cô giáo dạy toán của Mark không?” Cô khẽ gật đầu. — “Anh ấy thường nhắc đến cô.” Sau lễ, bạn bè cũ tụ họp cùng cha mẹ Mark. Cha cậu mở ví, lấy ra hai tờ giấy cũ kỹ, gấp gọn, ṃn vẹt theo năm tháng. — “Chúng tôi t́m thấy trong người nó… có lẽ cô sẽ nhận ra.” Cô giáo run run. Đúng vậy, đó chính là danh sách những lời tốt đẹp mà các bạn từng viết cho Mark. Mẹ cậu nắm tay cô, nghẹn ngào: — “Cảm ơn cô. Con tôi đă giữ chúng như báu vật.” Lúc ấy, các bạn khác cũng lần lượt lên tiếng: — “Ḿnh cũng c̣n giữ bản của ḿnh, trong ngăn bàn.” — “Tôi th́ để trong album cưới.” — “Tôi dán trong nhật kư.” — “C̣n tôi luôn mang theo trong ví…” Ai cũng vẫn c̣n giữ, như giữ một phần tuổi trẻ và t́nh bạn. --- Thông điệp cuối cùng Cô giáo ngồi xuống và bật khóc. Khóc cho Mark, và cho tất cả những học tṛ mà cô sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Chúng ta sống trong một xă hội vội vă, nhiều khi quên mất rằng đời người hữu hạn. Không ai biết ngày nào là ngày cuối cùng. Vậy nên, xin bạn đừng chờ đợi. Hăy nói với những người thân yêu rằng họ quan trọng thế nào với bạn. Hăy nói ra, trước khi quá muộn. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 17:36. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.