![]() |
CON SẼ LÀ KƯ ỨC CỦA CHA: CÂU CHUYỆN VỀ CĂN BỆNH ALZHEIMER Ở TUỔI 53
1 Attachment(s)
Tôi đă đọc câu chuyện này và không thể cầm được nước mắt... Tôi tên là Eduardo, 53 tuổi. Cách đây 6 tháng, tôi được chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer khởi phát sớm. Vâng, nó thực sự tồn tại. Dù mọi người thường nghĩ đây là bệnh của người già, nhưng nó có thể xuất hiện ngay từ tuổi 40. Với tôi, nó ập đến ở tuổi 52. Bác sĩ nói đây là do di truyền. Mẹ tôi mất v́ Alzheimer năm 60 tuổi, ông nội tôi cũng vậy. Tôi biết ḿnh có nguy cơ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đến sớm thế này. Mọi chuyện bắt đầu từ một năm trước: tôi quên sạch những cuộc tṛ chuyện, bị lạc đường khi lái xe ở những nơi vốn rất quen thuộc, hay đột nhiên không t́m được từ ngữ để nói... Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ là do áp lực công việc. Nhưng cái ngày mà tôi quên mất tên con gái ḿnh trong vài giây, tôi biết mọi chuyện đă thực sự tồi tệ. Con gái tôi là Carolina, 25 tuổi. Con bé sống với tôi từ khi mẹ nó bỏ đi nhiều năm trước. Con bé là cả thế giới của tôi. Khi nghe tin, Carolina đă tự nhốt ḿnh trong pḥng khóc hàng giờ liền. Tôi cũng khóc ở phía bên kia cánh cửa. Nhưng sáng hôm sau, con bé bước vào pḥng tôi với một cuốn sổ lớn và nói: — "Cha à, chúng ta sẽ cùng viết lại cuộc đời cha. Tất cả những ǵ cha không muốn quên, chúng ta sẽ làm cùng nhau." Kể từ đó, mỗi tối chúng tôi lại ngồi ở pḥng khách. Con bé hỏi, c̣n tôi kể: Chuyện tôi gặp mẹ nó như thế nào. Ngày Carolina chào đời và tôi chính thức trở thành cha. Ngôi nhà đầu tiên. Những từ đầu đời của con. Ngày con tập đi xe đạp. Lễ tốt nghiệp của con... Tất cả mọi thứ. Chúng tôi cũng viết cả những điều giản đơn nhất: món ăn tôi thích (chilaquiles xanh), những bài hát tôi yêu, những câu đùa tôi hay kể, tên bạn bè, công việc giáo viên tiểu học tôi đă gắn bó suốt 30 năm, và điều ǵ khiến tôi hạnh phúc (như một ly cà phê với bánh ḿ ngọt vào buổi sáng). Có một tối, Carolina nói một câu khiến tôi bật khóc: — "Cha ơi, ngày mà cha không c̣n nhớ con là ai nữa, con sẽ đọc cuốn sổ này cho cha nghe mỗi ngày. Con sẽ nhắc cho cha nhớ cha đă từng là ai, cha là người thế nào. Và con vẫn sẽ yêu cha như thế." Sáu tháng trôi qua, bắt đầu có những ngày tồi tệ. Có những ngày tôi quên chỗ để ch́a khóa, hỏi đi hỏi lại một câu năm lần, hay không nhớ ḿnh đă ăn sáng chưa. Carolina chưa bao giờ nổi nóng. Con bé chỉ mỉm cười và trả lời tôi với một sự kiên nhẫn vô hạn. Hôm qua, tôi bị một cơn kích động mạnh. Tôi tỉnh dậy mà không biết ḿnh đang ở đâu. Tôi hoảng loạn, không nhận ra chính ngôi nhà của ḿnh và bắt đầu gào thét v́ sợ hăi. Carolina chạy vào pḥng, ôm chặt lấy tôi và đọc một đoạn trong cuốn sổ: — "Tên cha là Eduardo. Cha 53 tuổi. Cha là cha của con và là người đàn ông dũng cảm nhất con từng biết. Cha đă làm thầy giáo 30 năm. Cha thích cà phê và bánh ḿ ngọt. Bài hát yêu thích của cha là 'Bésame Mucho'. C̣n con là Carolina, con gái của cha, và con sẽ không bao giờ để cha cô đơn." Từng chút một, tôi tỉnh táo lại. Con bé đă kéo tôi về thực tại bằng chính lời nói và câu chuyện của cuộc đời tôi. Tôi khóc nức nở trong ṿng tay con như một đứa trẻ: — "Thứ lỗi cho cha, con gái ơi, xin lỗi con v́ tất cả chuyện này." — "Không cha ơi, cha không có lỗi ǵ cả. Đây không phải lỗi của cha." Hôm nay, Carolina cho tôi xem một thứ khiến tôi nghẹn ḷng. Con bé đă bí mật quay phim những cuộc tṛ chuyện buổi tối. Con bé có hàng giờ video cảnh tôi đang kể chuyện, cười đùa, hát ḥ... là chính ḿnh. — "Sao con lại quay lại tất cả những thứ này?" — "Để đến ngày cha không thể nói được nữa, con sẽ mở những đoạn phim này lên. Để cha được nghe lại giọng nói của chính ḿnh. Để cha biết cha đă từng là ai. Để cha thấy ḿnh tuyệt vời thế nào khi cha vẫn c̣n là cha." Tôi hoàn toàn gục ngă. Tôi nắm lấy tay con: — "Con không cần phải làm thế. Con c̣n trẻ, tương lai c̣n ở phía trước. Con phải ra ngoài, yêu đương, sống cuộc đời của ḿnh... Con không cần phải ở đây để chôn vùi tuổi xuân chăm sóc cha." Con bé nổi giận. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó giận dữ như vậy kể từ khi tôi đổ bệnh: — "Cha à, khi mẹ bỏ đi, cha hoàn toàn có thể gửi con cho mẹ. Cha có thể làm lại cuộc đời mà không có một đứa trẻ vướng chân. Nhưng cha đă không làm thế." Giọng con bé nghẹn lại: — "Cha đă ở lại với con. Cha làm việc gấp đôi để con không thiếu thốn thứ ǵ. Cha vừa là mẹ, vừa là cha. Cha có mặt trong mọi buổi lễ tốt nghiệp, mọi buổi ḥa nhạc, mọi sự kiện của đời con. Chưa bao giờ, CHƯA BAO GIỜ cha để con cảm thấy ḿnh là gánh nặng." Nước mắt giàn dụa trên mặt con: — "Bây giờ đến lượt con, cha ạ. Cha đă bảo vệ con khi con yếu ớt. Con sẽ bảo vệ cha khi cha không c̣n tự chủ được nữa. V́ đó mới là gia đ́nh. Đó là những ǵ cha đă dạy con." Chúng tôi ôm nhau khóc. — "Con sẽ không hối hận chứ con gái? Kể cả khi cha không biết con là ai?" — "Không bao giờ cha ạ. Bởi v́ ngay cả khi cha không nhớ con là ai, th́ CON vẫn luôn biết cha là ai. Cha là người hùng của con. Và người ta không bao giờ bỏ rơi người hùng của ḿnh." Tôi không biết ḿnh c̣n bao nhiêu thời gian trước khi tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Nhưng tôi biết rằng, khi ngày đó đến, tôi sẽ không cô đơn. Tôi có Carolina. Con bé sẽ nhắc cho tôi nhớ tôi là ai. Con bé sẽ đọc cho tôi nghe câu chuyện đời ḿnh. Con bé sẽ yêu tôi ngay cả khi tôi không c̣n nhớ nổi tên con. Điều đó cho tôi sự b́nh yên. Sáng nay thức dậy, trong giây lát tôi không nhớ nổi hôm nay là thứ mấy. Nhưng tôi nh́n thấy cuốn sổ trên bàn cạnh giường. Tôi mở trang đầu tiên ra, Carolina đă viết những ḍng chữ lớn: "CHA LÀ EDUARDO. CHA CÓ MỘT ĐỨA CON GÁI YÊU CHA BẰNG CẢ TRÁI TIM. MỌI CHUYỆN SẼ ỔN THÔI." Alzheimer có thể đánh cắp kư ức của tôi. Nó sẽ tắt dần tâm trí tôi. Nó sẽ lấy đi tất cả. Nhưng có một thứ nó không bao giờ lấy đi được: đó là t́nh yêu. T́nh yêu vẫn ở đó. Nó mạnh mẽ hơn bất kỳ căn bệnh nào. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 17:36. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.