VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Republican Party (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=187)
-   -   ELON MUSK: “Đă đến lúc viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa” (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2126234)

kentto 01-16-2026 23:19

ELON MUSK: “Đă đến lúc viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa”
 
1 Attachment(s)



Bạn có cảm nhận được không?

Một số người gọi đó là Cửa sổ Overton…

Những người khác gọi đó là tinh thần thời đại…

Nhưng đó là cảm giác chung rằng tất cả chúng ta đang cùng hướng về một mục tiêu, gần giống như một đoàn tàu chở hàng mà bạn biết là không thể dừng lại sau một điểm nhất định.

Tôi cũng có cảm giác tương tự với bộ phim The Insurrection Act .

Điều từng là một khái niệm khá mơ hồ giờ đây dường như là một điều chắc chắn sẽ xảy ra. Không c̣n là vấn đề "liệu có xảy ra hay không" mà chỉ là vấn đề "khi nào".

Và Elon Musk vừa mới nhấn mạnh điều đó, khiến cho câu hỏi "khi nào" sẽ được đặt ra ngay bây giờ:


<blockquote class="twitter-tweet"><p lang="en" dir="ltr">Time to invoke the Insurrection Act <a href="https://t.co/pkTdBJVcxT">https://t.co/pkTdBJVcxT</a></p>&mdash; Elon Musk (@elonmusk) <a href="https://twitter.com/elonmusk/status/2012041226498031756? ref_src=twsrc%5Etfw" >January 16, 2026</a></blockquote> <script async src="https://platform.twitter.com/widgets.js" charset="utf-8"></script>

Tôi hoàn toàn đồng ư.

Elon đă đăng lại một bài viết từ Insurrection Barbie mà tôi thấy rất hay:


<blockquote class="twitter-tweet"><p lang="en" dir="ltr">Some fun facts: <br><br>1. The Insurrection Act has been invoked 30 times by 17 different presidents. <br><br>2. In fact, 37% of American presidents have invoked the Insurrection Act.<br><br>3. It was invoked to deal with rebellions and uprisings. <br><br>What are rebellions and uprisings? <br><br>Examples:… </p>&mdash; Insurrection Barbie (@DefiyantlyFree) <a href="https://twitter.com/DefiyantlyFree/status/2011805106979615196? ref_src=twsrc%5Etfw" >January 15, 2026</a></blockquote> <script async src="https://platform.twitter.com/widgets.js" charset="utf-8"></script>

Một vài thông tin thú vị:

1. Đạo luật Khởi nghĩa đă được 17 đời tổng thống khác nhau viện dẫn 30 lần.

2. Trên thực tế, 37% tổng thống Mỹ đă viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa.

3. Nó được sử dụng để đối phó với các cuộc nổi loạn và bạo động.

Khởi nghĩa và nổi loạn là ǵ?

Ví dụ:

– Các nhóm vũ trang công khai thách thức luật liên bang

– Chính quyền tiểu bang hoặc địa phương không thể hoặc không muốn thực thi luật liên bang.

– Bạo lực hoặc sự kháng cự có tổ chức đe dọa đến quyền lực của chính phủ liên bang.

– Ṭa án bị tê liệt, thuế không thể thu được, hoặc các quan chức bị tấn công

Nghe này, tôi vừa mô tả Minnesota đấy.

Chính xác!

Trên thực tế, đây là bản phân tích đầy đủ về tất cả các Tổng thống Mỹ trong quá khứ đă thành công trong việc viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa và các t́nh huống xung quanh mỗi lần như vậy.

Hăy xem những h́nh ảnh này và cho tôi biết liệu chúng có quen thuộc với những ǵ chúng ta đang chứng kiến ​​ở Mỹ hiện nay hay không:

Những lần viện dẫn lịch sử của Đạo luật Khởi nghĩa
Đạo luật Khởi nghĩa năm 1807 (được mă hóa trong 10 USC §§ 251–255) trao quyền cho Tổng thống triển khai lực lượng quân sự Hoa Kỳ trong nước để trấn áp các cuộc nổi dậy, bạo loạn hoặc bạo lực trong nước cản trở việc thi hành luật liên bang hoặc tiểu bang. Đạo luật này đă được viện dẫn hơn 30 lần kể từ năm 1807, thường là để đối phó với t́nh trạng bất ổn dân sự, tranh chấp lao động hoặc khủng hoảng nhân quyền.

Dưới đây là bảng phân tích theo tŕnh tự thời gian của tất cả các lời cầu khẩn được biết đến, bao gồm tổng thống, ngày tháng, hoàn cảnh và kết quả. Danh sách này dựa trên các hồ sơ lịch sử từ Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội và các nguồn đáng tin cậy khác; một số lời cầu khẩn ban đầu ngắn gọn hoặc không đầy đủ, và số lượng chính xác có thể thay đổi đôi chút do các sự kiện chồng chéo hoặc yêu cầu của tiểu bang.

1. Thomas Jefferson (1808)
Ngày: Tháng 2 năm 1808.

Hoàn cảnh: Việc thi hành Đạo luật Cấm vận năm 1807, cấm giao thương với Anh và Pháp trong bối cảnh căng thẳng dẫn đến Chiến tranh năm 1812. Những kẻ buôn lậu và các nhóm vũ trang ở vùng Đông Bắc (ví dụ: Massachusetts và Connecticut) đă chống lại sự thi hành luật của liên bang, tạo ra các cuộc nổi dậy cục bộ chống lại chính quyền Hoa Kỳ.

Hành động: Jefferson cho phép triển khai lực lượng dân quân để trấn áp các hoạt động buôn lậu. Không có quân đội liên bang quy mô lớn nào được sử dụng; đây chỉ là một tuyên bố hơn là một mệnh lệnh toàn diện.

Kết quả: Hành động quân sự tối thiểu; lệnh cấm vận không được ḷng dân và bị băi bỏ vào năm 1809.

2. George Washington (1794)
Ngày: 7 tháng 8 năm 1794 (tuyên bố); được viện dẫn theo thẩm quyền tiền thân của Đạo luật.

Hoàn cảnh: Cuộc nổi dậy Whiskey ở miền tây Pennsylvania, nơi nông dân nổi dậy chống lại thuế tiêu thụ đặc biệt của liên bang đối với rượu whisky, tấn công những người thu thuế và thành lập các lực lượng dân quân vũ trang. Đây là thử thách lớn đầu tiên đối với quyền lực của liên bang theo Hiến pháp.

Hành động: Washington đích thân dẫn đầu 13.000 dân quân từ nhiều tiểu bang để đàn áp cuộc nổi dậy.

Kết quả: Quân nổi dậy giải tán mà không xảy ra bạo lực lớn; hai người bị kết tội phản quốc nhưng được ân xá. Khẳng định quyền tối cao của chính phủ liên bang.

Lưu ư: Văn bản này có trước Đạo luật chính thức năm 1807 nhưng thường được đưa vào như một ví dụ ban đầu về việc viện dẫn các quyền hạn tương tự.

3. John Adams (1799)
Ngày: 1799 (sử dụng hạn chế).

Hoàn cảnh: Cuộc nổi dậy của Fries ở miền đông Pennsylvania, một phong trào phản đối thuế chống lại thuế tài sản liên bang nhằm tài trợ cho một cuộc chiến tranh tiềm tàng với Pháp. Những nông dân vũ trang do John Fries lănh đạo đă chống lại các cảnh sát trưởng Hoa Kỳ.

Hành động: Adams cho phép lực lượng dân quân dẹp tan cuộc nổi dậy.

Kết quả: Fries và những người khác bị bắt; Fries ban đầu bị kết án tử h́nh nhưng được Adams ân xá.

4. James Madison (1812)
Ngày: 1812.

Hoàn cảnh: Trong Chiến tranh năm 1812, t́nh trạng đào ngũ và nổi loạn trong quân đội Hoa Kỳ, đặc biệt là ở vùng Đông Bắc, nơi tâm lư phản chiến dẫn đến sự bất tuân lệnh.

Hành động: Kêu gọi triển khai quân đội chống lại binh lính nổi loạn.

Kết quả: Dập tắt sự bất đồng nội bộ; không có cuộc xung đột lớn nào xảy ra.

5. James Monroe (1817)
Ngày: 1817.

Hoàn cảnh: Các cuộc đột kích của người Seminole từ Florida thuộc Tây Ban Nha vào lănh thổ Hoa Kỳ (Georgia), liên quan đến các nhóm người bản địa và nô lệ trốn thoát, gây rối trật tự biên giới.

Hành động: Cho phép cuộc viễn chinh quân sự vào Florida.

Kết quả: Dẫn đến Chiến tranh Seminole lần thứ nhất; quân đội Hoa Kỳ chiếm được Pensacola, gây áp lực buộc Tây Ban Nha phải nhượng lại Florida vào năm 1819.

6. John Quincy Adams (1820)
Ngày: 1820.

Hoàn cảnh: Lo ngại về các cuộc nổi dậy của nô lệ ở Nam Carolina, giữa những cuộc tranh luận về Thỏa hiệp Missouri; lực lượng dân quân địa phương không đủ để duy tŕ trật tự.

Hành động: Ban hành tuyên bố viện dẫn Đạo luật để hỗ trợ lực lượng nhà nước.

Kết quả: Không có hoạt động triển khai thực tế; biện pháp pḥng ngừa.

7. Andrew Jackson (những năm 1830)
Thời gian: Nhiều mốc thời gian trong thập niên 1830 (ví dụ: 1832–1834).

Hoàn cảnh: Cuộc khủng hoảng băi bỏ thuế quan ở Nam Carolina, nơi tiểu bang tuyên bố thuế quan liên bang vô hiệu và đe dọa ly khai. Đồng thời, việc thi hành Thuế quan năm 1828.

Hành động: Jackson đă ban hành một tuyên bố và chuẩn bị triển khai quân đội liên bang và dân quân.

Kết quả: Nam Carolina đă nhượng bộ sau khi Đạo luật Sử dụng Vũ lực được thông qua; cuộc khủng hoảng được ngăn chặn mà không cần đến bạo lực.

8. Martin Van Buren (1838)
Ngày: 1838.

Hoàn cảnh: Cuộc chiến tranh yêu nước lan sang Canada; các nhóm du kích vũ trang từ Mỹ (ví dụ, ở New York và Michigan) xâm chiếm Canada, gây bất ổn biên giới và đe dọa luật trung lập của Mỹ.

Hành động: Triển khai quân đội để duy tŕ tính trung lập và ngăn chặn các cuộc xâm lược.

Kết quả: Các cuộc xâm lược bị đẩy lùi; an ninh biên giới Mỹ-Canada được tăng cường.

9. John Tyler (1842)
Ngày: 1842.

Hoàn cảnh: Cuộc nổi dậy Dorr ở Rhode Island, một phong trào hội nghị lập hiến đă trở nên bạo lực, với các chính phủ đối lập và các cuộc đụng độ vũ trang về quyền bầu cử.

Hành động: Tyler đă viện dẫn Đạo luật này theo yêu cầu của cơ quan lập pháp tiểu bang để triển khai quân đội liên bang.

Kết quả: Lực lượng nổi dậy đầu hàng; dẫn đến các cuộc cải cách hiến pháp mở rộng quyền bầu cử.

10. James K. Polk (1844)
Ngày: 1844.

Hoàn cảnh: Các cuộc chiến chống tăng giá thuê nhà ở New York, nơi những người nông dân thuê đất nổi dậy chống lại chủ đất, dẫn đến bạo loạn và tấn công vào tài sản.

Hành động: Ủy quyền cho lực lượng dân quân lập lại trật tự.

Kết quả: Các cuộc bạo loạn được dập tắt; góp phần vào cải cách ruộng đất.

11. Zachary Taylor (1849)
Ngày: 1849.

Hoàn cảnh: Vụ bạo loạn Astor Place ở thành phố New York, bắt nguồn từ căng thẳng giai cấp và tranh chấp về nhà hát giữa diễn viên người Anh William Macready và những người ủng hộ Edwin Forrest người Mỹ, dẫn đến các cuộc đụng độ chết người.

Diễn biến: Taylor đề nghị hỗ trợ quân đội liên bang cho thống đốc; nhưng thay vào đó, lực lượng dân quân đă được sử dụng.

Kết quả: Hơn 20 người thiệt mạng; làm nổi bật các vấn đề bất ổn đô thị.

12. Millard Fillmore (1850)
Ngày: 1850.

Hoàn cảnh: Việc thi hành Đạo luật về nô lệ bỏ trốn trong bối cảnh căng thẳng khu vực leo thang; t́nh trạng bất ổn ở các thành phố phía Bắc do hoạt động săn bắt nô lệ.

Hành động: Triệu tập hạn chế để hỗ trợ các cảnh sát liên bang.

Kết quả: Việc thực thi pháp luật được tăng cường nhưng đồng thời sự phản kháng của những người theo chủ nghĩa băi nô cũng gia tăng.

13. Franklin Pierce (1854–1857)
Thời gian: Nhiều giai đoạn, 1854–1857.

Hoàn cảnh: Cuộc xung đột đẫm máu ở Kansas, nơi những người định cư ủng hộ và phản đối chế độ nô lệ đụng độ dữ dội v́ Đạo luật Kansas-Nebraska, dẫn đến chiến tranh du kích.

Hành động: Pierce tuyên bố thiết quân luật tại Lănh thổ Kansas và triển khai quân đội.

Kết quả: Tạm thời dập tắt bạo lực; bạo lực tiếp diễn cho đến năm 1859, làm trầm trọng thêm con đường dẫn đến Nội chiến.

14. James Buchanan (1857–1859)
Thời gian: 1857–1859.

Hoàn cảnh: Bạo lực leo thang ở Kansas, bao gồm cả vụ thảm sát Marais des Cygnes, tiếp diễn.

Hành động: Buchanan đă phái quân đội liên bang đến Lecompton và các khu vực khác để thực thi hiến pháp ủng hộ chế độ nô lệ.

Kết quả: Không giải quyết được xung đột; quân đội rút lui trong bối cảnh tranh căi.

15. Abraham Lincoln (1861)
Ngày: 15 tháng 4 năm 1861.

Hoàn cảnh: Nội chiến bùng nổ sau trận Fort Sumter; miền Nam ly khai và nổi dậy chống lại chính quyền liên bang.

Hành động: Đ́nh chỉ quyền habeas corpus và viện dẫn Đạo luật để huy động 75.000 dân quân và triển khai lực lượng Liên bang để đàn áp cuộc nổi dậy.

Kết quả: Cho phép tiến hành nỗ lực chiến tranh toàn diện; được Quốc hội phê chuẩn.

16. Andrew Johnson (1866–1867)
Thời gian: Nhiều thời điểm, 1866–1867.

Hoàn cảnh: Bạo lực thời kỳ Tái thiết ở miền Nam, bao gồm các cuộc bạo loạn sắc tộc (ví dụ: New Orleans năm 1866) và các hoạt động của Ku Klux Klan nhằm cản trở luật pháp liên bang và quyền của người được giải phóng.

Hành động: Được sử dụng để triển khai quân đội nhằm thực thi các Đạo luật Tái thiết và bảo vệ quyền công dân.

Kết quả: Quân đội chiếm đóng các bang miền Nam; làm giảm bạo lực tức thời nhưng dẫn đến căng thẳng về việc luận tội.

17. Ulysses S. Grant (1871)
Ngày: Tháng 3 năm 1871 (Thời điểm thi hành Đạo luật Ku Klux Klan).

Hoàn cảnh: Chủ nghĩa khủng bố lan rộng của Ku Klux Klan ở miền Nam trong thời kỳ Tái thiết, bao gồm các vụ hành h́nh và đe dọa cử tri người Mỹ gốc Phi.

Hành động: Grant tuyên bố thiết quân luật ở một số khu vực của Nam Carolina và triển khai quân đội liên bang.

Kết quả: Hàng ngh́n người bị bắt; quyền lực của Ku Klux Klan tạm thời bị suy yếu.

18. Rutherford B. Hayes (1877)
Năm: 1877 (kết thúc thời kỳ Tái thiết).

Hoàn cảnh: Cuộc đ́nh công đường sắt lớn năm 1877, t́nh trạng bất ổn lao động trên toàn quốc với các cuộc bạo loạn ở nhiều thành phố (ví dụ: Pittsburgh, Chicago) làm gián đoạn thương mại liên bang.

Hành động: Hayes đă viện dẫn Đạo luật để điều động quân đội liên bang nhằm trấn áp các cuộc đ́nh công theo yêu cầu của các thống đốc.

Kết quả: Các cuộc đ́nh công chấm dứt; quân đội bảo vệ đường sắt nhưng bị chỉ trích v́ thiên vị giới tư bản.

19. Grover Cleveland (1894)
Ngày: Tháng 7 năm 1894.

Hoàn cảnh: Cuộc đ́nh công Pullman ở Chicago, do Eugene V. Debs lănh đạo; công nhân đă làm gián đoạn giao thông đường sắt, gây ra sự gián đoạn kinh tế trên toàn quốc và bạo lực.

Hành động: Cleveland đă triển khai 12.000 binh sĩ liên bang bất chấp sự phản đối của thống đốc bang Illinois, với lư do gây cản trở việc vận chuyển thư tín.

Kết quả: Cuộc đ́nh công bị dập tắt; Debs bị bỏ tù. Đây là sự can thiệp đáng chú ư của chính phủ liên bang vào các tranh chấp lao động.

20. Theodore Roosevelt (1903)
Ngày: 1903.

Hoàn cảnh: Các cuộc chiến tranh lao động ở Colorado, bao gồm cuộc đ́nh công của công nhân mỏ Cripple Creek với các vụ đánh bom và đụng độ vũ trang giữa công nhân công đoàn và bảo vệ công ty.

Hành động: Roosevelt đă điều quân đội liên bang đến để duy tŕ trật tự sau khi lực lượng tiểu bang thất bại.

Kết quả: Cuộc đ́nh công chấm dứt; quân đội thực thi phán quyết trọng tài.

21. Woodrow Wilson (1914)
Ngày: 1914.

Hoàn cảnh: Cuộc chiến mỏ than Colorado tiếp diễn, với vụ thảm sát Ludlow, nơi các thợ mỏ đ́nh công và gia đ́nh của họ bị tấn công, dẫn đến t́nh trạng bất ổn lan rộng.

Hành động: Wilson đă liên bang hóa Lực lượng Vệ binh Quốc gia Colorado và điều động quân chính quy.

Kết quả: Bạo lực giảm bớt; dẫn đến cải cách lao động.

22. Woodrow Wilson (1919)
Ngày: 1919.

Hoàn cảnh: Các cuộc bạo loạn sắc tộc Mùa hè Đỏ và các cuộc đ́nh công ngành thép; bạo lực sắc tộc ở các thành phố như Washington DC và Chicago, cộng thêm t́nh trạng bất ổn lao động trong bối cảnh khó khăn kinh tế sau Thế chiến thứ nhất.

Hành động: Được sử dụng để triển khai quân đội đến Omaha và các khu vực khác để dẹp loạn; cũng như để đối phó với cuộc đ́nh công ngành thép ở Pennsylvania.

Kết quả: Bạo loạn bị dập tắt; hơn 30 người thiệt mạng chỉ riêng tại Washington D.C.; các cuộc đ́nh công bị trấn áp.

23. Warren G. Harding (1921)
Ngày: 1921.

Hoàn cảnh: Hậu quả của vụ thảm sát chủng tộc Tulsa ở Oklahoma, nơi các đám đông người da trắng đă phá hủy khu phố Black Wall Street; chính quyền địa phương bị quá tải.

Hành động: Harding đă điều quân đội liên bang đến để lập lại trật tự.

Kết quả: Quân đội thực thi lệnh giới nghiêm; vụ thảm sát chấm dứt, nhưng hơn 300 người thiệt mạng và sự tàn phá trên diện rộng đă xảy ra.

24. Herbert Hoover (1932)
Ngày: Tháng 7 năm 1932.

Hoàn cảnh: Cuộc tuần hành của "Đội quân đ̣i tiền thưởng" tại Washington, DC; các cựu chiến binh Thế chiến I yêu cầu được nhận tiền thưởng sớm đă cắm trại và đụng độ với cảnh sát.

Hành động: Hoover đă viện dẫn Đạo luật để triển khai quân đội dưới quyền Douglas MacArthur nhằm giải tán những người biểu t́nh.

Kết quả: Trại bị cháy; 1 người chết, nhiều người bị thương. Làm tổn hại danh tiếng của Hoover trong thời kỳ Đại suy thoái.

25. Franklin D. Roosevelt (1943)
Ngày: Tháng 6 năm 1943.

Hoàn cảnh: Cuộc bạo loạn sắc tộc ở Detroit và cuộc bạo loạn Zoot Suit ở Los Angeles; căng thẳng sắc tộc giữa người di cư da đen/cư dân da trắng và binh lính/thanh niên người Mỹ gốc Mexico.

Hành động: Tổng thống FDR đă điều 6.000 quân liên bang đến Detroit theo yêu cầu của thống đốc bang Michigan.

Kết quả: Bạo loạn chấm dứt; 34 người thiệt mạng ở Detroit. Nổi bật các vấn đề sắc tộc thời chiến.

26. Dwight D. Eisenhower (1957)
Ngày: Tháng 9 năm 1957.

Hoàn cảnh: Cuộc khủng hoảng Little Rock; Thống đốc Arkansas Orval Faubus đă sử dụng Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn chín học sinh da đen ḥa nhập vào trường Trung học Central, bất chấp phán quyết Brown v. Board of Education.

Hành động: Eisenhower đă liên bang hóa Lực lượng Vệ binh Quốc gia Arkansas và điều động 1.000 lính dù thuộc Sư đoàn Không vận 101.

Kết quả: Sinh viên được bảo vệ và ḥa nhập; tạo tiền lệ cho việc thực thi quyền dân sự ở cấp liên bang.

27. John F. Kennedy (1962)
Ngày: Tháng 9 năm 1962 (Khủng hoảng Đại học Ole Miss); Tháng 8 năm 1963 (Các trường học ở Alabama).

Hoàn cảnh: Cuộc bạo loạn tại Đại học Mississippi sau khi James Meredith nhập học; Thống đốc bang Alabama, George Wallace, với khẩu hiệu “Đứng chắn cửa trường học” ngăn cản sinh viên da đen vào Đại học Alabama.

Hành động: Đối với Đại học Ole Miss, Kennedy đă liên bang hóa Lực lượng Vệ binh Quốc gia Mississippi và gửi hơn 3.000 binh sĩ/cảnh sát liên bang. Đối với Alabama, ông đă gửi Lực lượng Vệ binh liên bang.

Kết quả: Meredith được ghi danh (2 người chết trong các cuộc bạo loạn); Wallace từ chức, cho phép hội nhập.

28. John F. Kennedy (1963)
Ngày: Tháng 9 năm 1963.

Hoàn cảnh: T́nh trạng bất ổn về quyền công dân ở Alabama, bao gồm các vụ đánh bom và biểu t́nh ở Birmingham.

Hành động: Triển khai quân đội để hỗ trợ các cảnh sát liên bang.

Kết quả: Ổn định khu vực; hỗ trợ quá tŕnh xóa bỏ phân biệt chủng tộc.

29. Lyndon B. Johnson (1965)
Thời gian: Tháng 3 năm 1965 (Selma); Tháng 7 năm 1967 (Detroit).

Hoàn cảnh: Các cuộc tuần hành từ Selma đến Montgomery đ̣i quyền bầu cử đă vấp phải bạo lực; Cuộc bạo loạn sắc tộc Detroit năm 1967, bùng phát sau cuộc đột kích của cảnh sát, dẫn đến đốt phá và cướ bóc.

Các hành động: Đối với Selma, đă liên bang hóa Lực lượng Vệ binh Quốc gia Alabama. Đối với Detroit, đă gửi 4.700 lính dù và lính thủy đánh bộ theo yêu cầu của thống đốc.

Kết quả: Các cuộc tuần hành được bảo vệ, dẫn đến việc ban hành Đạo luật Quyền Bầu cử; cuộc bạo loạn ở Detroit chấm dứt (43 người chết, 7.000 người bị bắt).

30. Lyndon B. Johnson (1968)
Ngày: Tháng 4 năm 1968.

Hoàn cảnh: Các cuộc bạo loạn xảy ra sau vụ ám sát Martin Luther King Jr. ở nhiều thành phố (ví dụ: Washington DC, Chicago, Baltimore).

Hành động: Johnson đă điều động hơn 13.000 binh sĩ đến Washington D.C. và các khu vực khác.

Kết quả: Bạo loạn được kiểm soát; hơn 100 người thiệt mạng trên toàn quốc. Dẫn đến báo cáo của Ủy ban Kerner về bất b́nh đẳng chủng tộc.

31. Richard Nixon (1970)
Năm: 1970.

Hoàn cảnh: Nhân viên bưu điện đ́nh công làm gián đoạn dịch vụ bưu chính, được coi là mối đe dọa đối với hoạt động quốc gia.

Hành động: Nixon đă ban hành luật liên bang để huy động công nhân đ́nh công và triển khai quân đội để phân loại thư từ.

Kết quả: Cuộc đ́nh công kết thúc nhanh chóng; công nhân trở lại làm việc với mức lương được tăng lên.

32. George HW Bush (1992)
Ngày: Tháng 5 năm 1992.

Hoàn cảnh: Bạo loạn ở Los Angeles sau phán quyết trắng án cho Rodney King; cướp bóc, đốt phá và bạo lực lan rộng (hơn 50 người chết).

Hành động: Bush đă liên bang hóa Lực lượng Vệ binh Quốc gia California và điều động 4.000 binh sĩ/thủy quân lục chiến theo yêu cầu của thống đốc.

Kết quả: Trật tự được lập lại sau sáu ngày; dẫn đến các cuộc điều tra dân quyền liên bang.

Tóm tắt ghi chú
Tổng số lần triệu tập: Khoảng 32 trường hợp chính, mặc dù một số (ví dụ: dưới thời Pierce/Buchanan) có sự chồng chéo. Không phải tất cả đều dẫn đến việc triển khai toàn diện; nhiều trường hợp chỉ là tuyên bố hoặc được nhà nước hỗ trợ.

Các chủ đề phổ biến: Những lần sử dụng ban đầu tập trung vào các cuộc nổi dậy và việc thực thi pháp luật; thế kỷ 19 tập trung vào lao động/chế độ nô lệ; thế kỷ 20 tập trung vào quyền công dân và bạo loạn. Không có lần sử dụng nào kể từ năm 1992.

Bối cảnh pháp lư: Việc viện dẫn luật này đ̣i hỏi một sắc lệnh của tổng thống ra lệnh giải tán quân nổi dậy. Quốc hội có thể hạn chế nhưng hiếm khi làm vậy. Đạo luật này được sửa đổi lần cuối vào năm 2007 (được mở rộng trong thời gian ngắn, sau đó được khôi phục lại).

Nguồn: Tài liệu này dựa trên Báo cáo CRS R42659 (bản cập nhật năm 2018), các phân tích lịch sử của Trung tâm Brennan và các tài liệu lưu trữ của tổng thống. Để có tài liệu gốc, vui ḷng tham khảo Công báo Liên bang hoặc các tuyên bố của Nhà Trắng.

Tổng thống Trump đang nói điều đó một cách rơ ràng nhất có thể...

Đây là lời cảnh báo cuối cùng.

TRÍCH DẪN:

" Nếu các chính trị gia tham nhũng của Minnesota không tuân thủ pháp luật và ngăn chặn những kẻ kích động và nổi loạn chuyên nghiệp tấn công các nhân viên ICE (Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan), những người chỉ đang cố gắng làm nhiệm vụ của ḿnh, tôi sẽ ban hành Đạo luật Chống Nổi loạn, điều mà nhiều Tổng thống trước đây đă làm, và nhanh chóng chấm dứt sự bất công đang diễn ra ở tiểu bang từng vĩ đại này. Cảm ơn sự quan tâm của quư vị đến vấn đề này! Tổng thống DJT"

“Nếu các chính trị gia tham nhũng của Minnesota không tuân thủ luật pháp và ngăn chặn những kẻ kích động và nổi loạn chuyên nghiệp tấn công những người yêu nước của ICE, những người chỉ đang cố gắng làm nhiệm vụ của ḿnh, tôi sẽ ban hành Đạo luật Nổi loạn, điều mà nhiều Tổng thống đă từng làm…” - Tổng thống Trump pic.twitter.com/d7XJMA7qUU

— Nhà Trắng (@WhiteHouse) ngày 15 tháng 1 năm 2026


Đó chính là cái gọi là câu lệnh "Nếu/th́"...

Và chúng ta đều biết rằng phần "nếu" chắc chắn sẽ tiếp tục. Những kẻ kích động và nổi loạn chuyên nghiệp sẽ không dừng lại.

Ví dụ như thế này, họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc:

Thị trưởng Minneapolis, Jacob Frey, đang thúc đẩy một cuộc nội chiến.

"Hiện tại, chúng ta đang ở trong t́nh thế mà người dân yêu cầu cảnh sát phải chiến đấu với các đặc vụ ICE trên đường phố, phải đứng về phía 'hàng xóm' của họ."

Hăy nh́n vẻ mặt của Cảnh sát trưởng ngay khi ông ấy nói điều đó... Tốt hơn hết là ông ấy nên... pic.twitter.com/0XEW7J0Ppp

— MJTruthUltra (@MJTruthUltra) 15 tháng 1 năm 2026


V́ vậy, kết quả "sau đó" đă được định đoạt từ trước.

Nói cách khác, thưa các bạn, nó sắp ra mắt rồi! Và tôi nghĩ là rất sớm thôi. Có thể là trong tuần này.

Bà Kristi Noem đă xác nhận điều này vào đầu ngày hôm nay:

Kristy Noem cho biết bà đă nói chuyện với Tổng thống Trump về việc viện dẫn Đạo luật Nổi dậy, cùng một số vấn đề khác — Và hiện không có kế hoạch rút khỏi Minnesota.

Hăy thắt dây an toàn nhé các bạn. https://t.co/X5icbNMdbe https://t.co/SIHugCuFva pic.twitter.com/8ytEeEF2k5

— MJTruthUltra (@MJTruthUltra) 15 tháng 1 năm 2026


Tiếp theo, chúng ta hăy giải đáp câu hỏi "tại sao việc này lại mất nhiều thời gian đến vậy?"

Lư do mà việc này mất nhiều thời gian đến vậy là v́ khi ông ấy làm điều đó, mọi thứ sẽ thay đổi nhanh chóng – chỉ sau một đêm. Và một số người theo chủ nghĩa tự do cực tả bảo thủ, mù quáng sẽ không thể chịu đựng được điều đó.

Tổng thống Trump đang làm mọi thứ có thể để chuẩn bị tâm lư cho quần chúng, và ông ấy sẵn sàng dành thêm thời gian để làm điều đó, để chuẩn bị cho càng nhiều người càng tốt:

Đối với những người thắc mắc tại sao Trump chưa viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa, câu trả lời luôn luôn là do NHẬN THỨC CỦA CÔNG CHÚNG.

Tổng thống Mỹ hoàn toàn có thẩm quyền theo Hiến pháp để đơn phương viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa. Ra lệnh th́ dễ thôi.

Thuyết phục hàng trăm triệu người… pic.twitter.com/SqHe1Oup1U

— Clandestine (@WarClandestine) 15 tháng 1 năm 2026


Đối với những người thắc mắc tại sao Trump chưa viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa, câu trả lời luôn luôn là do NHẬN THỨC CỦA CÔNG CHÚNG.

Tổng thống Mỹ hoàn toàn có thẩm quyền theo Hiến pháp để đơn phương viện dẫn Đạo luật Khởi nghĩa. Ra lệnh th́ dễ thôi.

Thuyết phục hàng trăm triệu người Mỹ rằng chúng ta cần điều quân đội Mỹ đến các thành phố trên toàn quốc để giúp trục xuất hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp mà đảng Dân chủ đang sử dụng để gian lận bầu cử… đó mới là phần khó.

Ông Trump đă úp mở về Đạo luật Nổi dậy trong nhiều tháng qua v́ một lư do. Đó là sự tiết lộ khéo léo. Ông ấy đang chuẩn bị tâm lư cho khi thời điểm thực sự đến. Công chúng cần được chuẩn bị về mặt tâm lư trước khi thực hiện một việc có tầm cỡ như vậy, đặc biệt là khi Đảng Dân chủ/truyền thông chính thống đă liên tục nói với những người ủng hộ họ rằng Trump là Hitler, ICE là Gestapo, v.v.

Đây là một t́nh huống vô cùng nhạy cảm, và chỉ một bước đi sai lầm cũng có thể dẫn đến thảm họa. Việc này phải được thực hiện một cách thận trọng, tránh gây ra một cuộc nội chiến toàn diện với thương vong dân sự không thể lường trước.

Quá tŕnh này phải diễn ra suôn sẻ và nhanh chóng, và công chúng phải được thông báo lư do tại sao nó xảy ra TRƯỚC KHI nó diễn ra.

Tổng thống sẽ làm điều đó khi thời điểm thích hợp và khi công chúng đă sẵn sàng về mặt tâm lư cho những ǵ cần phải xảy ra.

Tôi đă thảo luận tất cả những điều này với Cảnh sát trưởng Mack sáng nay:

Sáng nay, tôi đă mời Cảnh sát trưởng Richard Mack trở lại chương tŕnh của tôi trên The Daily Truth Report , và tôi muốn đảm bảo rằng các bạn không bỏ lỡ chương tŕnh này.

Hăy nhớ theo dơi tôi trên Rumble tại đây để không bỏ lỡ bất kỳ chương tŕnh nào trong tương lai: https://rumble.com/c/DailyTruthReport

Trước t́nh h́nh hỗn loạn ở Minnesota, Los Angeles và New York, chưa kể Chicago, Portland và Colorado, tôi muốn mời Cảnh sát trưởng Mack đến để t́m hiểu lư do tại sao các cảnh sát trưởng địa phương không tham gia vào việc giải quyết vấn đề khi lực lượng cảnh sát địa phương dường như không thể hoặc không muốn giữ ǵn trật tự.

Chúng tôi đă nói về điều đó, đặc biệt là về Minneapolis và vụ bắn Renee Good.

Ư kiến ​​của cảnh sát trưởng Mack về vấn đề đó có thể sẽ khiến bạn bất ngờ!

Chúng tôi cũng đă thảo luận về Đạo luật Khởi nghĩa và khi nào ông ấy nghĩ Tổng thống Trump nên viện dẫn đạo luật này - bao gồm cả điều ông ấy sẽ thử đầu tiên.

Đó là một cuộc tṛ chuyện THÚ VỊ và tôi nghĩ bạn sẽ thực sự thích cuộc tṛ chuyện này.

Xem tại đây:


<iframe width="704" height="396" src="https://www.youtube.com/embed/uhCa1Kpf60o" title="🟢 LIVE with Sheriff Mack -- Insurrection Act NOW?" frameborder="0" allow="accelerometer ; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="stri ct-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe>


All times are GMT. The time now is 08:23.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.10010 seconds with 9 queries