![]() |
Tôi chọn buông tay
1 Attachment(s)
Tôi và Minh quen nhau từ thời đại học. Anh là người Hà Nội, gia đ́nh có điều kiện, ngoại h́nh sáng sủa, nói chuyện có duyên. C̣n tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, xuất thân b́nh thường, ngoại h́nh không nổi bật. Tôi biết giữa chúng tôi có khoảng cách, nên ngay từ đầu đă tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn. Trong t́nh cảm, tôi đặt anh lên trước cả bản thân ḿnh.
Suốt hơn 4 năm yêu nhau, tôi nhiều lần nhắc đến chuyện kết hôn, nhưng Minh luôn lảng tránh: - Giờ chưa phải lúc đâu em, chờ anh thêm chút nữa nhé. Tôi tin anh, tin rằng chỉ cần ḿnh đủ kiên nhẫn th́ sẽ có một cái kết trọn vẹn. Cho đến một lần tôi đi công tác dài ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, nội dung ngắn gọn nhưng đủ khiến tim tôi lạnh đi: - Tôi và Minh quen nhau đă hơn nửa năm. Anh ấy v́ cô mà đ̣i chia tay tôi, chuyện này chưa xong đâu. Tôi biết ḿnh đă bị phản bội, nhưng lại chọn im lặng. Tôi sợ nếu nói ra, mối quan hệ này sẽ sụp đổ hoàn toàn. Tôi tự lừa ḿnh rằng Minh sẽ quay đầu, rằng chỉ cần tôi không nhắc đến, mọi chuyện sẽ trôi qua. Tôi lao đầu vào công việc. Ban ngày đi làm, ban đêm học thêm, thi chứng chỉ, nâng cao năng lực. Sau vài năm, tôi có một vị trí ổn định, thu nhập gần 40 triệu đồng mỗi tháng. Khi tôi đủ tự tin đứng vững bằng chính ḿnh, Minh lại chủ động nói đến chuyện cưới xin, đưa tôi về ra mắt gia đ́nh. Thái độ của bố mẹ anh cũng thay đổi hoàn toàn. Tuy Minh từng làm chuyện có lỗi với tôi khi yêu, nhưng tôi vẫn chọn bỏ qua. Vậy mà ngay trước ngày đi đăng kư kết hôn, cuộc đời lại cho tôi một cú tát đau đến tỉnh người. Chẳng là chúng tôi tổ chức đám cưới trước, tính sau cưới mới đi đăng kư kết hôn. Nhưng vào đêm tân hôn, khi hai vợ chồng đang chuẩn bị ân ái th́ tiếng gơ cửa dồn dập đă cắt ngang bầu không khí. Tôi ra mở cửa th́ chết lặng khi thấy phía sau cánh cửa là một người phụ nữ mang thai. Cô ta nh́n thẳng vào tôi, giọng thách thức: - Đứa bé này là con của Minh. Cô tự xem nên giải quyết thế nào. Tôi chết lặng. Minh đứng bên cạnh mặt tái mét, không nói được lời nào. Sau đó, người phụ nữ kia đưa ra điều kiện, nếu chúng tôi đưa 1 tỷ đồng, cô ta sẽ bỏ đứa bé và biến mất. Nếu không, cô ta sẽ làm ầm lên để chúng tôi không bao giờ yên ổn. Tôi nh́n Minh và chỉ nói một câu: - Chuyện của anh, anh tự giải quyết đi, em mệt rồi. Đêm đó, tôi xách vali rời khỏi căn nhà ḿnh từng rất trân trọng. Tôi không khóc, chỉ thấy trống rỗng. Những ngày sau đó, Minh liên tục t́m tôi, xin lỗi, hứa hẹn, thậm chí quỳ xuống trước mặt tôi: - Anh sai rồi, em cho anh một cơ hội cuối cùng được không? Tôi đă từng nghĩ ḿnh sẽ mềm ḷng, nhưng càng nghĩ tôi càng hiểu rằng vấn đề không nằm ở số tiền hay đứa bé kia, mà nằm ở sự phản bội đă lặp lại. Tôi nhận ra, nếu hôm nay tôi dùng tiền để giải quyết hậu quả cho anh, th́ ngày mai, ai sẽ đảm bảo anh không tiếp tục sai lầm? V́ thế, tôi chọn buông tay. Một năm sau, tôi chuyển sang một thành phố khác, bắt đầu cuộc sống mới. Tôi học cách yêu bản thân, đi du lịch, gặp gỡ những con người tích cực. Tôi không c̣n vội vàng yêu ai, cũng không c̣n sợ cô đơn. Rồi tôi gặp Hùng. Anh là một người đàn ông không quá giàu, không hoa mỹ, nhưng luôn khiến tôi thấy an tâm. Khi biết quá khứ của tôi, anh chỉ nhẹ nhàng nói: - Anh không quan tâm em đă từng đau thế nào, anh chỉ quan tâm từ giờ trở đi, anh có thể bảo vệ em hay không. Chúng tôi kết hôn sau 2 năm quen nhau. Đám cưới không xa hoa, nhưng tôi chưa từng thấy ḿnh hạnh phúc đến thế. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng một cái kết đẹp không phải là níu giữ một người đă khiến ḿnh tổn thương, mà là dám rời đi để gặp đúng người. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy bên người chồng yêu thương ḿnh thật ḷng, tôi thầm cảm ơn quá khứ. Nhờ những vết đau năm ấy, tôi mới học được cách trân trọng bản thân và chọn cho ḿnh một hạnh phúc xứng đáng. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 04:18. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.