VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   Đời Bạc Lắm Cậu Vàng Ơi (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2123824)

troopy 01-07-2026 08:12

Đời Bạc Lắm Cậu Vàng Ơi
 
1 Attachment(s)

Sáng nay tôi sang nhà lão Hạc.
Nhưng sao tịnh Không thấy cậu Vàng hún hởn đón tôi, lão Hạc thì đương chăm chú cầm con phôn khôn nhắn tin chiu chíu cả. Lão vừa nhắn vừa tỏ ra đắc chí vui vẻ lắm.
- Tôi bán nửa đám đất nhà tôi và cả con Vàng rồi Ngẫn à. Không có con Vàng tôi thấy lại hay. Tầm nài ai còn nghĩ đến khuyển mã chí tình. Đây cô xem, có tiền có của cái gái theo đông như đám ma. Tình nghĩa đấy chứ đâu. Mấy đứa tôi mới quen vừa xinh vừa ân tình nhá. Lúc nào bọn nó cũng hỏi thăm chu đáo. Sáng ngủ dậy, giữa tầm, động viên tới nơi tới chốn chứ chẳng bao giờ nói câu nào chao chát cay chua.
Tôi thấy buồn cho anh Hạc quá anh Giáo ạ. Giờ chẳng còn là “Lão Hạc” giản dị, trọng ân nghĩa ngày xưa:
- Khuyển mã chí tình, chỉ có con người là vô tình. Tôi thấy cậu Vàng khôn và quấn lão thế, lão bán đi mà chẳng động lòng trắc ẩn chút nào sao?
- Giời ơi, cô cà tẩm thế! Tầm nài ai còn động lòng trắc ẩn mà chi. Gái đầy ra, tôi vui còn chả hết! Mấy giờ rồi còn ngồi đấy mà thương …
Đúng là đời!!! Rồi ai cũng sẽ và phải khác đi! Nhưng tôi không nghĩ lão Hạc, một con người sâu sắc, giản dị, trọng tình trọng nghĩa và biết hàm ơn giờ lại sống kiểu hời hợt, chạy theo những thứ phù phiếm mà vô ơn với chính những điều căn cốt của bản thân như thế!
Tự nhiên thấy lòng chùng sũng lại, đời bạc lắm cậu Vàng ơi. Dù gì thì chắc giờ này cậu cũng đã an bài êm đẹp. Thôi thế cũng xong, cậu đừng trách gì cậu nhé. Tôi vẫn cảm thấy như cậu Vàng còn quấn quýt đâu đây. Màu lông vàng tinh tế nhẹ nhàng, cái cọ đầu cậu vào chân tôi ngày lâu rồi nay tôi thấy vẫn vô cùng ấm áp.
Tự dưng, tôi thấy thương Lão Hạc! Con người ta sợ nhất là mất đi lòng trắc ẩn và sự hàm ơn vào cuộc sống này. Mất đi haii điều đó, lòng người sẽ dần chai cằn và sỏi đá, giống như đất bạc màu bị nước xói mòn rửa trôi.
Tôi cứ bần thần nghĩ, bỗng lão Hạc cười phá lên rồi giơ điện thoại cho tôi xem: Này cô Ngẫn, một nàng này nữa lại nói thích tôi, giời ơi, biết thế này tôi bán cụ đất đi từ sớm, bán con Vàng lâu rồi, để chú tâm vào cái phôn khôn…
Tôi lặng lẽ đứng dậy ra về mà lòng buồn rười rượi anh Giáo ạ! Anh Giáo đừng cười, tôi biết cái đen tối trong đầu anh đang nghĩ. Anh lại chê tôi Ngẫn, chê tôi quê mùa, giờ mấy ai còn nghĩ đến đạo lý với lương tâm. Chắc anh lại bảo tôi, chỉ biết suy nghĩ theo chiều hướng ngu si lồi lõm kinh điển. Ý anh là phải thức thời như Lão Hạc chứ gì. Có ai sống được 200 năm đâu mà ở đây lục vấn lương tâm. Phải sống cho ra con người như lão Hạc.
Tôi bước đi thất thểu trong lảng bảng bóng chiều tà. Cô đơn quá đỗi. Bỗng điện thoại rung lên bần bật. Tiếng anh Giáo đầu dây: Cô ra quán Đại Bục đi, tôi với Lão Hạc đang ở đây, chúng ta làm cút riệu với đôi mét lòng cô nhé. …
Lão Hạc vừa nhấc cọng rau thơm, vừa tợp cốc rượu:
- Anh bán cậu Vàng, bán cả đất . Đợt này anh sẽ vùng dậy sáng loà, sẽ là anh Hạc, Bác Hạc phong lưu chứ không là lão Hạc dòm dõi nữa. Đời mà, ai rồi cũng phải khác đi, giá mà anh nghĩ đến điều này sớm hơn chút nữa. Anh đương vui, cô Ngẫn đừng buồn. Chúng ta phải thay đổi, thay đổi…
Cậu Vàng ơi…. Cậu có hiểu câu nhân tình thế thái…

VietBF@sưu tập


All times are GMT. The time now is 01:00.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.11307 seconds with 9 queries