![]() |
Bi kịch phía sau của người vợ có chồng biết nấu cơm, giặt đồ
1 Attachment(s)
Sự việc như giọt nước tràn ly, chúng tôi quyết định ly thân. Tôi cảm thấy kiệt sức khi mỗi ngày đối diện với lời nói và sự giúp đỡ "độc hại" của chồng...
Tôi không biết ḿnh dùng khái niệm "gia trưởng" hay "áp đặt" để nói về chồng ḿnh có đúng không, nhưng anh là người luôn sống với những định kiến thâm căn cố đế rằng: "Đàn bà là phải thế này", "đàn bà là phải thế kia". Thực tế, anh không phải người lười biếng. Anh vẫn nấu cơm, giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa. Thế nhưng, anh làm mọi thứ với một tâm thế rất lạ: Anh làm v́ anh là người đàn ông tốt nên mới "hạ ḿnh" làm việc của đàn bà, chứ không phải v́ trách nhiệm chung. Anh luôn càm ràm rằng có vợ mà không được ăn bữa cơm ngon (dù tôi nấu nướng không hề tệ, chỉ là anh kén ăn và có năng khiếu bếp núc hơn). Mỗi việc anh làm giống như một sự "ban phát", và tôi phải có nghĩa vụ biết ơn v́ anh đă phụ giúp. Lịch tŕnh mỗi ngày của tôi là một ṿng xoáy không nghỉ. Sáng sớm, anh chỉ việc vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi chở đứa lớn đi học và đến công ty. C̣n tôi, tôi lo cho đứa lớn xong xuôi để bố chở đi, rồi lại tất bật chuẩn bị cho đứa nhỏ đi nhà trẻ, sau đó mới vội vàng đến chỗ làm. Chiều tan làm, tôi đón hai con, đi chợ, nấu cơm, tắm rửa, cho chúng ăn uống, dọn dẹp linh tinh, giặt giũ... rồi lại dỗ dành từng đứa vào giấc ngủ. Cứ thế, ngày qua ngày. Tôi tự hỏi, đối với một người đàn ông, một người vợ biết vun vén như vậy liệu c̣n cần ǵ hơn nữa? Ảnh minh họa Tôi tự nhận thấy bản thân không quá xuất chúng, nhưng mọi việc trong nhà tôi đều quán xuyến ở mức khá. Vậy mà chồng tôi vẫn chưa thỏa măn. Anh muốn tôi phải nấu ăn thật ngon, phải biết cách chiều chuộng chồng, nhà cửa lúc nào cũng phải tinh tươm, gọn gàng theo ư anh. Anh vẫn làm việc nhà đấy, nhưng chỉ khi nào tùy hứng, và mỗi lần làm là một lần anh càu nhàu, trách móc sao phận đàn bà mà lại để nhà cửa thế này, thế nọ. Đă nhiều lần chúng tôi tranh luận, nhưng tôi chưa bao giờ thắng nổi cái định kiến sắt đá trong đầu anh. Đỉnh điểm là hôm nay, chúng tôi đă căi nhau rất to. Anh bảo rằng: "Đàn bà mà không biết dậy sớm nấu bữa sáng cho chồng con, lấy nhau 5 năm tôi chưa từng được ăn bữa sáng tử tế ở nhà". Nghe xong, tôi sững người, tim đau thắt lại. Thực tế, tôi đă nấu rất nhiều lần, nhưng khi th́ anh chê, khi th́ anh không nhớ. Thôi th́ tôi chấp nhận coi như "chưa bao giờ" cũng được. Nhưng anh có hiểu cho tôi không? Đêm nào tôi cũng thức giấc mấy lần v́ con c̣n đang bú mẹ. Nếu con ngủ sớm, tôi cũng phải 11 giờ đêm mới được ngả lưng, rồi 6 giờ 30 sáng lại phải dậy để kịp guồng quay công việc. Hai con ăn sáng tại trường, anh đi làm lúc 7 giờ. Tôi vẫn có thể cố dậy sớm hơn một chút để nấu ăn, nhưng điều khiến tôi đau ḷng nhất chính là sự vô tâm. Anh biết vợ vất vả đêm hôm cực nhọc, nhưng trong thâm tâm anh vẫn mặc định là vợ ngủ nhiều, vợ lười, và vợ "phải" dậy sớm hơn nữa để phục vụ chồng con. Sự việc như giọt nước tràn ly. Chúng tôi quyết định ly thân. Tôi cảm thấy kiệt sức khi cứ phải ôm đồm mọi thứ vào người, khi luôn phải sống trong nỗi lo sợ làm ǵ đó chưa hoàn hảo sẽ bị la mắng, bị trách móc. Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự mâu thuẫn lại bủa vây. Nếu ly hôn, tôi biết ḿnh sẽ tự do, thoải mái, tôi vẫn thừa sức chăm sóc các con. Thế nhưng, các con sẽ phải sống xa cha. Đứa lớn nhà tôi rất nhạy cảm, nó vô cùng ghét chuyện cha mẹ chia ĺa. Tôi lại tự vấn: Có ai ly hôn chỉ v́ lư do "vặt vănh" như thế này không? Nếu tôi tiếp tục nhẫn nhịn v́ con, liệu chúng có thực sự vui vẻ trong một mái nhà đầy sự chỉ trích? Tôi đă dành toàn tâm toàn ư cho gia đ́nh này, nhưng sự khác biệt trong quan điểm sống quá lớn. Anh kỹ tính, tôi xuề xoà; anh áp đặt, tôi khao khát được thấu hiểu. Liệu sự thay đổi từ phía tôi có c̣n ư nghĩa ǵ nữa không, khi gốc rễ vấn đề nằm ở tư duy của anh? VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 00:18. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.