VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   Stories, Books | Chuyện, Sách (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=240)
-   -   HẸN GẶP BẠN LÚC 7 GIỜ SÁNG MAI (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=2122356)

therealrtz 01-01-2026 14:54

HẸN GẶP BẠN LÚC 7 GIỜ SÁNG MAI
 
1 Attachment(s)

Thứ Ba tuần trước, đúng 19h, tôi đă quyết định từ bỏ cuộc sống này. Căn hộ của tôi đă sạch tinh tươm, các khoản nợ được tính toán kỹ lưỡng. Chỉ c̣n một vấn đề chưa giải quyết: Barnaby, chú chó Golden 12 tuổi của tôi, và ông lăo hàng xóm gắt gỏng – người chưa từng nói với tôi một câu nào suốt ba năm qua.
Nếu nh́n vào mạng xă hội, không ai biết tôi đang chết đuối. 29 tuổi, "du mục kỹ thuật số", làm ba công việc tự do chỉ để trả tiền cho một căn hộ nhỏ ẩm thấp. Trên màn h́nh, tôi sống trong mơ. Thực tế, tôi kiệt quệ. Không phải cái mệt của một đêm mất ngủ, mà là sự mệt mỏi ăn sâu vào tận xương tủy khi cứ phải chạy một cuộc đua mà vạch đích cứ lùi xa măi.
Thế giới bây giờ ồn ào quá, phải không? Tin tức chỉ toàn thảm họa, lạm phát và phẫn nộ. Tôi cảm thấy ḿnh như một bóng ma trong chính đời ḿnh, ngồi lướt ảnh bạn bè cưới hỏi, mua nhà, trong khi bản thân phải chọn xem nên bỏ bữa nào để có tiền đổ xăng.
Đêm đó, tôi chuẩn bị một chiếc túi. Không phải cho tôi, mà cho Barnaby. Tôi sang gơ cửa căn hộ 1B của ông Miller.
Ông Miller là một "di tích". Ngoài 60 tuổi, người như một bức tường gạch đang sụp đổ. Đêm đêm ông ngồi trên ghế xếp trước hiên, tay cầm lon bia, nh́n đường phố trôi qua. Ông không nh́n điện thoại. Ông nh́n thế giới vận hành.
— "Chào ông Miller, tôi phải đi công tác gấp ở California. Họ không cho mang chó theo. Ông có thể giữ Barnaby giúp tôi đêm nay không? Sáng mai trạm cứu hộ sẽ đến đón nó."
Tôi đưa dây xích, tay run rẩy. Nhưng ông Miller không cầm lấy. Ông nh́n sâu vào mắt tôi bằng đôi mắt xám thép, sắc sảo đến đáng sợ.
— "California à?" – Ông nói. "Tào lao. Cậu đă mặc chiếc quần nỉ đó ba ngày rồi. Mắt cậu đỏ hoe. Vợ tôi... bà ấy từng có ánh mắt đó. Ánh mắt của một người đă thôi không c̣n muốn chiến đấu nữa."
Tôi chết lặng. Ông ép tôi ngồi xuống. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, có người thực sự nh́n tôi. Không phải nh́n hồ sơ, không phải nh́n năng suất lao động. Mà nh́n chính TÔI.
— "Vấn đề của giới trẻ các cậu là ǵ biết không?" – Miller nói. "Không phải là bánh ḿ bơ đâu. Mà là các cậu nghĩ ḿnh cô độc. Cậu có cả thế giới trong túi áo," – ông chỉ vào điện thoại tôi – "nhưng cậu lại không biết tên của người sống cách ḿnh chỉ 3 mét."
Ông kể về ngày xưa, khi hàng xóm luôn có mặt trước khi động cơ xe kịp nguội để giúp nhau sửa chữa. Chúng ta đă đổi "cộng đồng" lấy sự "tiện lợi", và đó là một giao dịch tồi tệ.
— "Nếu cậu đi đêm nay, chú chó này sẽ đợi bên cửa suốt một tuần. Nó không hiểu 'California' là ǵ. Nó chỉ biết là chủ nó đă bỏ rơi nó. C̣n tôi? Tôi phải gọi trạm cứu hộ à? Cậu định bắt tôi phải chứng kiến cảnh họ đưa nó đi sao? Thật là một điều ác độc đối với một người hàng xóm."
Tội lỗi đánh gục tôi mạnh hơn cả nỗi đau. "Tôi mệt quá, ông Miller. Tôi không c̣n sức để theo kịp nữa."
— "Cậu không cần làm tất cả mọi thứ cùng lúc," – Miller đáp. "Cậu chỉ cần sống nốt ngày mai thôi. Đây là kế hoạch: Tôi già rồi, chân đau không đi dạo được. Cậu giữ chó, nhưng mỗi sáng đúng 7 giờ, cậu mang nó sang đây. Chúng ta uống cà phê ở hiên nhà. Rồi tối cậu quay lại, chúng ta uống bia, và cậu kể cho tôi nghe MỘT ĐIỀU tốt đẹp trên thế giới này mà không phải là tin buồn."
Đó không phải là cách giải quyết nợ nần, nhưng đó là một sợi dây thừng chắc chắn quăng ra giữa vực thẳm.
— "7 giờ đúng chứ?" – Tôi hỏi. — "Đúng 7 giờ. Nếu cậu muộn, tôi sẽ đập cửa. Tôi già rồi, hay thức sớm và rất hay gắt gỏng."
Tôi trở về pḥng, cất túi thức ăn của Barnaby lại chỗ cũ. Tôi đặt báo thức lúc 6h45. Sáng hôm sau, tôi đă ở đó. Lần đầu tiên sau nhiều năm, buổi sáng không c̣n là một lời đe dọa. Nó là một sự khởi đầu.
Gửi những ai đang đọc những ḍng này và cảm thấy ḿnh đang hét vào khoảng không: Bạn không phải là gánh nặng. Sự cô lập mà bạn cảm thấy là một lời nói dối. Chúng ta không được sinh ra để sống một ḿnh.
Hăy ngước mắt khỏi màn h́nh. Hăy gơ cửa nhà ai đó. Sự dũng cảm không phải là chiến đấu đơn độc, mà là quay sang người bên cạnh và nói: "Tôi không ổn, ḿnh có thể ngồi lại một chút không?"
Hăy kiên tŕ nhé. Thế giới này có thể lộn xộn, nhưng nó luôn tốt đẹp hơn khi có bạn ở trong đó.
Hẹn gặp bạn, 7 giờ sáng mai.

VietBF@sưu tập


All times are GMT. The time now is 11:13.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.10045 seconds with 9 queries