![]() |
Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn
1 Attachment(s)
Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi 'dở hơi', vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó ḿnh.
Ngày tôi kư vào đơn ly hôn, bố mẹ là người thở phào nhẹ nhơm nhất. Không phải v́ họ ghét con dâu, mà v́ từ đầu đến cuối, họ chưa từng chấp nhận cuộc hôn nhân đó. Vợ tôi bị khuyết tật chân do tai nạn từ nhỏ. Cô ấy đi lại khó khăn, không thể làm việc nặng, sinh hoạt chậm hơn người b́nh thường. Khi tôi quyết định cưới, bố mẹ đă phản đối gay gắt, cho rằng tôi tự trói ḿnh vào một cuộc sống thiệt tḥi. Cô vợ cam chịu Tôi từng nghĩ t́nh yêu là đủ. Nhưng hôn nhân không chỉ có hai người, mà c̣n có áp lực, trách nhiệm và rất nhiều mệt mỏi tích tụ theo năm tháng. ![]() Ảnh minh họa Ba năm sống chung, tôi vừa là chồng, vừa là người chăm sóc gia đ́nh. Từ những việc nhỏ nhất trong nhà đến các lần đưa vợ đi khám, phục hồi chức năng, tôi đều lo liệu. Vợ tôi không than văn, không cáu gắt, lúc nào cũng nhẹ nhàng, thậm chí c̣n áy náy v́ thấy tôi vất vả. Chính sự cam chịu đó mới khiến tôi mệt. Tôi bắt đầu thấy ḿnh không c̣n là chồng, mà giống một người gánh trách nhiệm nhiều hơn là người được sẻ chia. Những lúc mỏi mệt, tôi không dám than, v́ than th́ thấy ḿnh ích kỷ. Nhưng càng im lặng, tôi càng thấy ngột ngạt. Chúng tôi ly hôn trong yên ắng, không căi vă, không người thứ ba. Cô ấy kư đơn rất nhanh, chỉ xin tôi một điều: cho cô ấy thêm vài tuần thu xếp rồi mới chuyển ra ngoài. Ngày dọn đi, cô ấy chào bố mẹ tôi rất lễ phép, cúi đầu cảm ơn v́ quăng thời gian đă sống chung. Bố mẹ tôi đợi cô ấy đi rồi mới mở tiệc nhỏ. Mẹ tôi nói một câu mà tôi nhớ măi: "Thế là con thoát rồi, sau này lấy người lành lặn mà sống cho nhẹ thân". Tôi không phản ứng. Tôi nghĩ có lẽ bố mẹ nói đúng. Có lẽ tôi cần một cuộc sống dễ thở hơn. Những ngày sau đó, tôi sống đúng kiểu "được giải phóng". Không phải đưa ai đi đâu, không phải chờ đợi, không phải tính toán từng sinh hoạt nhỏ. Nhưng lạ là, tôi không thấy nhẹ như ḿnh tưởng. Căn nhà quá yên tĩnh. Sự b́nh yên 1 cách bất thường Tôi quen với việc buổi tối có người ngồi chờ cửa, dù chỉ để hỏi một câu rất nhỏ. Quen với nhịp sống chậm răi của vợ, quen cả những bữa cơm đơn giản nhưng ấm. Hai tháng sau ly hôn, tôi nhận được tin vợ cũ nhập viện, biến chứng cũ tái phát. Tôi đến thăm với tư cách "người quen". Nhưng khi nh́n thấy cô ấy nằm đó, vẫn cười với tôi, vẫn hỏi tôi dạo này ăn uống ra sao, tôi nhận ra ḿnh đă sai ở đâu. Cô ấy chưa từng là gánh nặng. Gánh nặng là sự ích kỷ của tôi khi chỉ nghĩ đến việc ḿnh mệt mà quên mất rằng hôn nhân vốn là sự đồng hành, không phải phép tính hơn – thiệt. Tôi rời bệnh viện hôm đó với một quyết định đă rơ ràng trong đầu. Tối về, tôi nói với bố mẹ rằng tôi muốn xin tái hôn. Mẹ tôi sững người. Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó ḿnh. Lần đầu tiên, tôi không nhượng bộ. Tôi nói rằng ba năm qua, người khổ không chỉ có tôi. Vợ tôi đă chấp nhận thiệt tḥi ngay từ đầu, chưa từng oán trách. Người không chịu nổi không phải v́ cô ấy không xứng đáng, mà v́ tôi chưa đủ trưởng thành để hiểu thế nào là gắn bó lâu dài. Tôi đến gặp vợ cũ, nói rơ mong muốn quay lại. Cô ấy im lặng rất lâu. Tôi quỳ xuống, cầu hôn cô ấy lại 1 lần nữa, nh́n sự ngập ngừng và ánh mắt chứa cả 1000 nỗi niềm của cô ấy tôi khẳng định: "Xin em hăy tin anh 1 lần cuối cùng này thôi, v́ sẽ không bao giờ anh làm em mất niềm tin vào anh nữa". Chúng tôi không tái hôn ngay. Tôi xin thêm thời gian để chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời hứa. Nhưng ít nhất, tôi biết ḿnh đang đi đúng hướng. Bố mẹ tôi chưa chấp nhận, nhưng tôi không c̣n trách họ. V́ họ lo cho tôi theo cách của họ. Chỉ là, cuộc đời tôi không thể sống thay nỗi sợ của người khác. |
| All times are GMT. The time now is 16:16. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.