![]() |
Nghi vợ ngoại t́nh, tôi lén theo dơi rồi bỏ chạy khi nh́n thấy một người
1 Attachment(s)
Vợ tôi bước vào căn pḥng lạ, khép cửa lại như đă thân quen lắm. Mặt tôi nóng bừng, ḷng như lửa đốt. Nếu cô ấy ngoại t́nh, tôi nhất định phải bắt quả tang. Nghĩ tới đó, tôi dứt khoát đưa tay gơ cửa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ vợ tôi sẽ ngoại t́nh. Cô ấy yêu tôi dù tôi là gă đàn ông có đầy khuyết điểm. Thứ nhiều nhất có ở tôi là nỗi tổn thương và mặc cảm. Năm 7 tuổi, mẹ dẫn tôi ra chợ, mua cho tôi một bộ quần áo mới và một gói kẹo, dặn tôi đứng đợi mẹ ở gốc đa đầu làng. Tôi đợi đến tối mịt, không thấy bóng dáng mẹ đâu, chỉ biết khóc ̣a. Người quen đi ngang qua, dắt tay tôi về nhà. Bố biết mẹ bỏ đi liền nổi cơn giận, đập phá đồ đạc trong nhà. Bà nội nói mẹ tôi là người phụ nữ lăng loàn, bỏ chồng con theo trai, dặn tôi đừng nhớ mong ǵ mẹ nữa. Hai năm sau, bố tôi nộp đơn ra ṭa xin ly hôn đơn phương rồi cưới vợ khác. Tuổi thơ tôi sống trong sự ghẻ lạnh của mẹ kế, bố th́ chẳng quan tâm. Ông bà nội v́ ghét mẹ mà ghét lây sang cả tôi, chỉ v́ tôi có khuôn mặt giống hệt mẹ. Khi gặp vợ, tôi mới nhận ra cuộc đời vẫn ưu ái với tôi (Ảnh minh họa: Freepik). Năm tôi 18 tuổi, lúc ngồi viết hồ sơ thi đại học, mẹ kế đứng bên cạnh và nói: “Đủ tuổi lao động rồi th́ đi làm kiếm ăn đi, không ai có tiền mà nuôi báo cô được măi”. Tôi xếp ước mơ lại, lên đường vào Nam đi làm công nhân. Tôi chưa từng yêu ai v́ biết bản thân chẳng thể đem lại hạnh phúc cho ai cả. Và rồi cô ấy đến, yêu tôi một cách vô tư, nhiệt thành dù bị bố mẹ cấm cản. Tôi đă cố trốn tránh nhưng t́nh yêu là thứ kỳ lạ. Tôi càng chạy, cô ấy càng t́m cách lại gần. Cho đến một ngày, cô ấy vừa khóc, vừa nói với tôi: “Anh đừng trốn nữa. Em cũng biết buồn, biết khổ chứ. Anh không sợ có một ngày, em mệt quá sẽ bỏ cuộc hay sao?”. Tôi dang ṿng tay ôm em, nhận ra cuộc đời vẫn c̣n ưu ái ḿnh một chút. 13 năm qua, chúng tôi đă cùng nhau vun vén để gia đ́nh ngày càng êm ấm. Tôi có vợ hiền cùng đồng cam cộng khổ, có hai con trai ngoan ngoăn, thông minh. Những ngày khó khăn dần lùi xa, chỉ c̣n lại những niềm hạnh phúc ngày càng thấy rơ. Vậy mà dạo này, tôi thấy vợ ḿnh có ǵ đó bất thường. Cô ấy hay lén gọi điện thoại cho ai đó. Nhiều bữa tan làm về muộn, vợ bảo rằng cơ quan nhiều việc, cố làm cho xong. Có những ngày nghỉ, cô ấy lấy cớ đi thăm đồng nghiệp ốm rồi rời khỏi nhà. Nhưng tôi ḍ hỏi vài người thân cận làm cùng vợ, chẳng có ai ở cơ quan ốm đau ǵ cả. Về nhà, vợ vẫn vui vẻ nói cười, cơm ngon, canh ngọt. Đối với chồng con, cô ấy vẫn chu đáo, dịu dàng. Những có phải là cô ấy vẫn tỏ ra b́nh thường để che giấu sự bất thường? Nỗi nghi ngờ trong ḷng ngày một lớn lên, tôi quyết định theo dơi để làm rơ sự thật. Một buổi tối, khi đang rửa bát, vợ có điện thoại. Nghe xong, cô ấy gọi con trai xuống rửa nốt. Lúc ấy, tôi đang ngồi xem thời sự, hỏi cô ấy muộn rồi c̣n đi đâu? Vợ bảo có chút việc cần ra ngoài một chút, sẽ về ngay. Vợ vừa ra khỏi cổng, tôi cũng dắt xe bám theo. Vợ tôi đi vào một con hẻm nhỏ không xa rồi dừng xe trước một khu trọ. Cô ấy bước vào căn pḥng trọ nhỏ, khép cửa lại như đă thân quen lắm. Mặt tôi nóng bừng, ḷng nóng như lửa đốt. Không biết cô ấy vào đó gặp ai? Có phải là một gă đàn ông không? Tôi định đứng ngoài chờ nhưng 5 phút trôi qua th́ không chịu đựng nổi. Nếu cô ấ phản bội tôi, tôi cũng phải bắt quả tang, chứ không thể đứng đây mà suy đoán. Tôi gơ cửa, chỉ sợ khi cửa mở ra, mắt sẽ thấy điều ḿnh không muốn thấy. Vợ tôi mở cửa, ánh mắt kinh ngạc nh́n tôi: “Sao anh lại ở đây?”. “Sao anh lại không thể ở đây?”, tôi hỏi rồi dứt khoát bước vào. Nhưng khung cảnh trong pḥng không giống như tôi tưởng tượng. Nơi chiếc giường nhỏ ở góc pḥng là một người đàn bà gầy g̣, ốm yếu. Căn pḥng xộc lên mùi thuốc men. Bà ấy ngồi dậy nh́n tôi, bỗng nước mắt từ đâu tuôn ra như suối. Vợ tôi bối rối: “Mẹ anh giờ chẳng c̣n ai, con trai cũng không dám gặp. Em thật t́nh không nỡ bỏ mặc. Anh đừng giận em”. Tai tôi lùng bùng khi nghe hai chữ “mẹ anh”. Người đă lừa tôi đứng đợi nơi gốc đa đầu làng 32 năm trước. Người đă bỏ mặc tôi sống với người bố rượu chè, với ông bà nội ghẻ lạnh. Người đă khiến tôi phải đi qua tuổi thơ cơm chan nước mắt v́ mẹ kế. Thời gian dài đến mức tôi chẳng c̣n nhớ rơ gương mặt mẹ ḿnh. Ấn tượng trong tôi về mẹ chỉ là chiếc áo hoa và mái tóc dài khi mẹ quay lưng đi trong buổi chiều năm ấy. Bà ấy sẵn sàng bỏ chồng, bỏ con để ra đi, hẳn là cuộc sống ấy vui vẻ và tốt đẹp hơn rất nhiều. Sao bây giờ, bà lại xuất hiện trước mặt tôi với dáng vẻ này? Sao bà biết tôi ở đây? Làm cách nào mà biết? “Mẹ hỏi măi, cuối cùng cậu bạn thân của con cho địa chỉ. Mẹ không muốn phiền hà con, chỉ muốn nh́n con mỗi ngày trước lúc không đủ sức để nh́n nữa”. Những lời này, tôi thực sự không muốn nghe. Tôi đóng sầm cửa, chạy nhanh ra ngoài. Trời mùa thu lạnh lẽo nhưng không lạnh bằng cơi ḷng tôi lúc đó. Một lúc sau, vợ tôi về. Cô ấy lặng nh́n tôi hồi lâu rồi cất tiếng: “Hai tháng trước, em mấy lần bắt gặp một người phụ nữ đứng trước cổng nhà ḿnh mỗi sớm mai và mỗi chiều tan tầm. Có lẽ, anh không để ư nhưng em th́ cảm thấy bất an. Em đă đi theo người ấy đến tận pḥng trọ kia để hỏi cho ra nhẽ, v́ lư do ǵ mà theo dơi nhà ḿnh. Mẹ anh đă về quê t́m anh, sau đó nhờ bạn anh mà có địa chỉ bắt xe vào nơi này. Mẹ bị bệnh nặng, có lẽ thời gian cũng không c̣n nhiều. Cuộc đời bà h́nh như cũng có nhiều chuyện khó nói, khổ sở lắm. Em biết, anh hận mẹ nên em đă lén lo cho bà thời gian vừa qua. Em cũng biết anh đă trải qua những ǵ nên sẽ không khuyên anh một điều ǵ cả. Chỉ là thà không gặp lại, đă gặp rồi th́ nên cư xử thế nào để về sau ḿnh không hối tiếc, phải không anh?”. Những mất mát, tủi hờn bỗng ùa về, bủa vây như thể chỉ mới hôm qua. Tôi có thể tha thứ cho mẹ không? Có nên tha thứ cho mẹ không? Đến vợ tôi c̣n có thể đón nhận, tôi là đứa con do bà dứt ruột đẻ ra lẽ nào lại làm ngơ? Tôi hận là v́ tôi quá yêu bà. 32 năm qua, tôi khát khao được gọi mẹ. Vợ ôm tôi, vỗ vỗ vào lưng và tôi bật khóc: “Anh nghe theo em. Ngày mai, ḿnh đón mẹ về nhà”. VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 21:48. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2025
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.