VietBF

VietBF (https://vietbf.com/forum/index.php)
-   School | Kiến thức 2006-2019 (https://vietbf.com/forum/forumdisplay.php?f=273)
-   -   Topic April 30-1975 Stories (https://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1237063)

florida80 04-24-2019 19:42

NHỮNG ĐIỀU MẮT THẤY TAI NGHE CHƯA PHẢI LÀ SỰ THẬT,
NẾU KHÔNG RƠ "NỘI T̀NH"





Khi mới nh́n thấy cảnh người vợ lôi xềnh xệch chồng liệt toàn thân vào viên khám bệnh, hẳn nhiều người đều cho rằng tại sao người phụ nữ này lại nhẫn tâm đến như vậy. Thế nhưng khi biết được lư do, không ít người đă phải khóc theo.


UserPostedImage
Hết cách, bà Sree Vani buộc phải kéo lê chồng ḿnh lên con dốc.
hấy cảnh thương tâm, những người xung quanh đă can thiệp…


Sự việc diễn ra tại bệnh viện công Guntakal ở Anantapur, Pradesh, Ấn Độ. Ông Srinivasa Chary được vợ đưa tới bệnh viện với các triệu chứng của người bị viêm dạ dày.

Nhưng v́ tay chân tàn tật, toàn thân cứng đơ và không thể di chuyển như người b́nh thường. Do đó, vợ ông là bà Sree Vani đă hỏi mượn bệnh viện một chiếc cáng hoặc một chiếc xe đẩy để có thể đưa chồng lên con dốc vào pḥng ở trên tầng.

Thế nhưng, mặc cho bà Sree Vani đă nài nỉ, các nhân viên của bệnh viện vẫn từ chối lạnh lùng. “Tôi đă van xin họ chỉ cần cho tôi mượn một chiếc cáng. Tôi sẽ tự ḿnh đẩy chồng lên chứ không yêu cầu ai giúp đỡ nhưng họ đă từ chối thẳng thừng”, bà Vani nói.

Đứng trước tính huống tiến thoái lưỡng nan, chờ đợi cả tiếng đồng hồ mà không thấy nhân viên y tế nào cho bà mượn cáng hay giúp đỡ. Chẳng c̣n cách nào khác, bà Sree Vani buộc phải kéo lê chồng ḿnh lên con dốc trước sự chứng kiến của nhiều người, với sự đau đớn vô vàn.

Dù biết chồng đang mang bệnh, thân thể rất khó chịu v́ bệnh tật. Thế nhưng, nếu cứ đứng đây chờ th́ biết tới khi nào ông mới được khám bệnh và chữa trị. Chắc hẳn lúc kéo chồng đi, trong tâm của Sree Vani cũng đau khổ không kém ǵ những đau đớn mà chồng bà đang chịu đựng.

Đoạn video vợ kéo lê chồng lên con dốc vào bệnh viện này đă lan truyền một cách chóng mặt sau khi được đang tải lên các trang mạng xă hội. Trước sự phẫn nộ của không ít cư dân mạng, một cán bộ bệnh viện, ông Mallikharjun cho biết ông sẽ đích thân t́m hiểu và điều tra vụ việc này để có những h́nh thức xử lư thích đáng.

Trong cuộc sống, có những chuyện không hoàn toàn là chính xác với những ǵ chúng ta nh́n thấy. Do vậy, đừng vội kết luận một sự việc ǵ khi chúng ta chưa hiểu rơ hay t́m hiểu thật kỹ càng về nó. Cũng như câu chuyện vợ đưa chồng đi khám bệnh ở trên. Cứ tưởng rằng bà Sree Vani là một người đàn bà tàn nhẫn, nhưng sự thật lại khiến ta phải rúng động.

Bảo Nguyên - Nguồn từ website Đại Kỷ Nguyên

florida80 04-24-2019 19:42

TỶ PHÚ MẮC BỆNH NẶNG, KHI SẮP L̀A ĐỜI MỚI HIỂU RA 3 ĐIỀU "Nghỉ Ngơi, Cho Đi (Phóng Sanh), Buông Xả"


Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa. Nhưng một ngày kia mắc bệnh hiểm nghèo, ông chợt nhận ra rằng tất cả những ǵ là danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói.

V́ lo sợ sẽ không sống được bao lâu nữa, ông bèn t́m đến một vị danh y để xin lời khuyên. Sau khi bắt mạch, danh y nói với ông rằng: “Bệnh của ông ngoài cách này ra th́ không thuốc nào có thể chữa khỏi. Tôi sẽ kê cho ông ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất th́ chuyển sang đơn tiếp theo.”

Vị tỷ phú về nhà, trong ḷng phấp phỏng hy vọng. Ông lấy đơn thuốc đầu tiên ra và đọc: “Hăy đến một băi biển và nằm đó khoảng 30 phút, làm liên tục như vậy 21 ngày.” Mặc dù thấy khó hiểu, nhưng ông vẫn quyết định ra bờ biển. Ông lang thang một ṿng rồi ngả lưng nằm trên băi cát. Bất chợt một cảm giác nhẹ nhàng và khoan khoái vô cùng bao trọn thân thể ông. V́ trước đây công việc bận rộn nên ông không có cơ hội nghỉ ngơi. Nay ông có thể tĩnh tâm lại để lắng nghe tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển ŕ rào ḥa lẫn với tiếng kêu thánh thót của đàn hải âu gọi bầy… Trái tim ông bỗng thổn thức, chưa bao giờ ông có được cảm giác thoải mái như bây giờ.

Ngày thứ 22, ông mở đơn thuốc thứ hai, trong đó viết: “Hăy t́m 5 con cá hoặc tôm rồi thả chúng xuống biển, liên tục như vậy trong 21 ngày.” Trong ḷng ông đầy rẫy những băn khoăn, nhưng vẫn cặm cụi đi mua tôm cá rồi thả chúng ra biển. Ngắm nh́n từng con vật bé nhỏ được trở về với biển khơi, trong ḷng ông không nén nổi nỗi xúc động.

Ngày thứ 43, ông đọc đơn thuốc thứ ba: “T́m một cành cây và viết những điều khiến ông cảm thấy không hài ḷng lên băi cát.” Nhưng khi ông vừa viết xong, thủy triều lại cuốn tất cả xuống biển. Ông lại viết, sóng lại cuốn đi, lại viết, lại cuốn đi, rồi lại viết, và lại cuốn đi… ông bật khóc nức nở v́ chợt hiểu ra tất cả. Khi về nhà ông cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, tinh thần chưa bao giờ thoải mái và tự tại đến thế, thậm chí ông cũng không c̣n sợ cái chết nữa.

Th́ ra con người ta chỉ cần học được 3 điều trên th́ sẽ vui vẻ hạnh phúc:

Thứ nhất: Nghỉ ngơi
Thứ hai: Cho đi
Thứ ba: Buông xuống

Tham lam là một liều thuốc độc, và dục vọng là con dao hai lưỡi; có một cuộc sống ổn định rồi vẫn muốn theo đuổi sự thoải mái; có cuộc sống thoải mái rồi lại muốn hưởng thụ những vật chất xa hoa… Nếu dục vọng không có điểm dừng th́ con người vĩnh viễn không bao giờ cảm thấy đủ, không bao giờ cảm thấy thỏa măn, và cũng không bao giờ t́m kiếm được niềm vui. Hăy trân trọng những ǵ bạn đang có, bạn sẽ thấy rằng bản thân ḿnh là người giàu có nhất trên cơi đời này.

Thiếu Kỳ


Quote:
Phải chăng đúng như lời Bổn Sư Thích Ca dạy các hàng đệ tử là "Tri túc thường an lạc" ("Biết đủ th́ luôn an vui") ???!!! Phải rèn luyện tâm ḿnh diệt trừ cho được 3 độc: "Tham-Sân-Si" .

florida80 04-24-2019 19:44

NGƯỠNG MỘ NGƯỜI KHÁC CHI BẰNG TỰ M̀NH SỐNG TỐT HƠN


Người ta sở dĩ không vui vẻ hạnh phúc là bởi v́ họ cứ muốn làm người khác mà không muốn làm chính ḿnh.

Có một câu chuyện ngụ ngôn thế này: Heo nói rằng giả như cho tôi sống thêm một đời nữa, tôi ước được làm một con ḅ, công việc tuy có vất vả một chút, nhưng danh tiếng tốt lại được con người yêu mến. Ḅ th́ nói giả như cho tôi được sống thêm một cuộc đời nữa, tôi ước làm một chú heo, ăn no rồi ngủ, ngủ đủ lại ăn, không mất sức, không chảy mồ hôi, cuộc sống sướng như tiên. Chim ưng nói giá như cho tôi sống lại một lần nữa, tôi sẽ làm một con gà, khát có nước, đói có gạo, ở có chuồng, lại c̣n có người bảo vệ. Gà nói giá như cho tôi sống lại thêm một lần nữa, tôi phải làm một con chim ưng, có thể bay lượn trên trời xanh, vân du tứ hải, tùy thích muốn làm ǵ làm nấy.

Điều ước của các con vật trong câu chuyện ngụ ngôn kia cũng chính là những ǵ mà chúng ta vẫn thường làm: Rất ít người mong được làm chính ḿnh, thay vào đó họ cứ đi ngưỡng mộ những thứ của người khác, ngưỡng mộ công việc của người khác, ngưỡng mộ con cái ưu tú của người khác, ngưỡng mộ chiếc xe mới của người khác. Hôm nay trông thấy Trương Tam mua một ngôi nhà mới, liền sinh oán giận chồng ḿnh bất tài. Ngày mai thấy gia đ́nh Lư Tứ hạnh phúc, liền cảm thấy bản thân ḿnh đă gặp phải người chẳng ra ǵ. Chúng ta dường như quên mất rằng bản thân chúng ta có khi cũng là đối tượng mà người khác đang ngưỡng mộ.

Người khác có thể ngưỡng mộ bạn là người tài hoa, ngưỡng mộ cuộc sống thanh nhàn của bạn, hoặc con cái ngoan hiền của bạn, chỉ là bạn không biết mà thôi. Trái lại, bạn cũng không biết người mà bạn hâm mộ có thể đang phải chịu đựng nhiều áp lực, ăn không ngon ngủ không yên, hoặc đang có những đau buồn mà họ không thể thổ lộ.

AI THỰC SỰ CÓ THỂ NH̀N THẤY PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG CỦA NGƯỜI KHÁC?

Vài ngày trước, một người bạn học cũ gọi điện cho tôi và kể về một người bạn khác gặp cơ duyên tốt: Nào là người bạn đó sau khi tốt nghiệp đại học, được kết hôn với mối t́nh đầu, từ trước hay sau kết hôn đều là người khiến mọi người hâm mộ; nào là chồng bạn ấy không những có sự nghiệp thành công, c̣n biết quan tâm, lại giúp vợ làm việc nhà, hơn nữa c̣n vui đùa với con… Nào ngờ, sau khi kết hôn được 20 năm, người chồng đó lại c̣n có con riêng nữa, giờ đây họ đang làm thủ tục ly hôn… Thật là không thể ngờ rằng câu chuyện lại kết thúc như thế!

Chúng ta từ bên ngoài nh́n người khác, bởi v́ chỉ có thể thấy được bề ngoài nên xem ra cứ tưởng rằng người khác là tốt hơn ḿnh. Và người khác cũng chỉ thấy bề ngoài của bạn, họ không biết nội tâm bạn có ǵ, v́ thế đôi khi bạn chỉ là gượng cười cho vui th́ họ cũng không hề hay biết.

Trước đây, tôi thường ngưỡng mộ các đồng nghiệp thường xuyên đi nước ngoài công tác, tưởng tượng họ không cần dùng tiền túi mà vẫn có thể đi đây đi đó. Sau này đến lượt chính bản thân ḿnh trải nghiệm, tôi mới vỡ lẽ rằng sự t́nh cũng không hẳn là thế: ngồi máy bay đường dài không những ăn chẳng ngon, ngủ chẳng được, miệng đắng, lưỡi khô rát, c̣n đau lưng mỏi gối nữa, ngần đó đă đủ mệt rồi, vậy mà khi về lại phải viết báo cáo báo cầy nữa, thật vô cùng mệt mỏi.

Cho nên, đừng chỉ nh́n bên ngoài của sự việc; con người có vẻ như ai cũng đều muốn giữ thể diện, thậm chí chỉ muốn khoe cái tốt của ḿnh c̣n xấu xa th́ đậy điệm lại… v́ thế, hỏi mấy ai thực sự nh́n thấy những sự cố ǵ đang xảy ra ở đằng sau ánh hào quang của người khác?!

HỌ CÓ PHIỀN NĂO CỦA HỌ, BẠN CÓ HẠNH PHÚC CỦA M̀NH

Hạnh phúc giống như con người uống nước, ấm hay lạnh chỉ tự ḿnh biết. Bạn không phải là tôi, sao thấu hiểu được chặng đường tôi đă qua, trong tôi là niềm vui hay nỗi khổ?

Bạn thấy kết quả học tập tốt của bạn bè mà khởi tâm ngưỡng mộ, nhưng bạn có biết họ mỗi ngày đều cần tận lực đầu óc, ra sức suy nghĩ, ngày đêm dùi mài như thế nào? Bạn ngưỡng mộ một ngôi sao hay minh tinh màn bạc có thân h́nh yêu kiều nào đó, nhưng bạn có biết cô ấy luôn tính toán chi ly đến từng xen ty mét, ăn kiêng giữ dáng, có khi mỗi ngày chỉ ăn có một bữa không?

Bạn ngưỡng mộ một người nào đó đạt được nhiều thứ, nhưng có biết đâu rằng có thể họ đang phải đảm nhận nhiều trách nhiệm và nguy cơ, nguy hiểm gấp bội so với một người b́nh thường?

Bạn ngưỡng mộ người nào đó có thể đi đây đi đó, đi khắp các nơi mà không bị g̣ bó câu thúc hay ràng buộc ǵ cả. Nhưng điều đó cho thấy mặt trái của vấn đề là người ấy cũng phải lo lắng cho sự nghiệp không cố định của họ, hoặc túi tiền cũng sẽ bị vơi mỏng đi bởi v́ chi phí đi lại, phải vậy không?

Mỗi một chuyện trên đây đều giống hai mặt của đồng xu, hay hai mặt của tấm huy chương thôi, nó có mặt phải và mặt trái. Khi chúng ta ngưỡng mộ người khác, cũng là khi chúng ta không nh́n thấy những nỗi đau và phiền muộn trong ḷng của họ mà họ không hề để lộ cho người khác biết.

Cuộc sống không có ai là hoàn hảo, cho nên không cần phải ngưỡng mộ người khác. Chỉ cần hiểu rằng, người ta có mối phiền muộn của người ta c̣n bạn có hạnh phúc của bạn. Hạnh phúc của người khác không liên quan đến hạnh phúc của bạn. Nếu như bạn biết bản thân ḿnh cần ǵ th́ bạn sẽ không cần ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác; nếu như bạn không biết bản thân ḿnh cần ǵ, th́ cho dù bạn đă đạt được hạnh phúc, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

Bạn thử nghĩ xem, nếu như Trương Tam chỉ ngưỡng mộ sự nghiệp của Lư Tứ, c̣n Lư Tứ chỉ ngưỡng ngộ gia đ́nh của Trương Tam, vậy th́ làm sao có thể hạnh phúc, vui vẻ được?

LÀM SAO ĐỂ VƯỢT QUA SỰ ĐỐ KỴ VÀ NGƯỠNG MỘ?

Thứ nhất, hăy biến những điều ḿnh đang ngưỡng mộ thành h́nh mẫu để khích lệ chính ḿnh. Đối với những người ưu tú, hăy thưởng thức họ theo cách cải biến sửa đổi thái độ, tâm thái của bản thân ḿnh. Có người tốt hơn ḿnh th́ khen ngợi tán thưởng họ, khẳng định họ, bạn không cần phải thi thố so đo với người đó, nhưng ít nhất giữa bạn cùng họ có mối quan hệ tốt, th́ có thể học hỏi được từ họ, không phải vậy sao?

Thứ hai, hăy thử hỏi người ta rằng: “Bạn hạnh phúc không?” Trong thế giới này chẳng có ǵ là thập toàn vẹn mỹ, một vài người mà chúng ta gọi là ngưỡng mộ kia, họ đồng thời cũng đang chịu đựng những thứ không như ư, đúng như cái gọi là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà nào mà chẳng có cái khó riêng của ḿnh cần phải vượt qua, phải trải nghiệm.

Thứ ba, hăy tự hỏi ḿnh: “Tại sao lại ghen tức, đố kỵ họ?” Vô luận không cần biết bạn đang đố kỵ ai, chỉ thấy rằng bạn không bằng người ta, không được như người ta, thế th́ cứ nuôi tâm đố kỵ để làm ǵ?

Cuối cùng, hăy tự hỏi ḿnh: “V́ sao ta ngưỡng mộ họ?” Người với người luôn là đang ngưỡng mộ lẫn nhau. Cái giá của ngưỡng mộ người khác, thường chính là bỏ quên, đánh mất đi chính ḿnh. Tại sao không để chính ḿnh trở thành đối tượng ngưỡng mộ của người khác?

Vậy nên, ngưỡng mộ người khác chi bằng cứ tự hoàn thiện bản thân ḿnh.

Trích từ “Tầm nh́n quyết định thế giới của bạn” – Nhà Xuất bản Cao Quư
Tác giả: Hà Quyền Phong

florida80 04-24-2019 19:44

19 CÂU NÓI TRUYỀN CẢM HỨNG THAY ĐỔI MĂI MĂI CÁCH NH̀N CỦA BẠN VỀ CUỘC SỐNG

Những câu châm ngôn, ngạn ngữ của cổ nhân luôn ẩn chứa một trí tuệ thâm sâu và kiến thức uyên bác. Với nhiều người, nó chính là hành trang quư giá để bước đi trên những chặng đường cuộc đời phía trước.

1. Người bị người ta oán hận không có đau khổ, mà người mang ḷng oán hận sau cùng lại thương tích khắp người. Vậy nên, bạn tuyệt đối đừng oán hận người khác.

2. Duyên phận là quyển sách, lật mà không để ư sẽ bỏ lỡ mất, c̣n đọc mà quá chăm chú th́ sẽ rơi lệ.

3. Đừng tranh biện với người ngu, nếu không chính ta cũng sẽ không biết rơ ai mới là người ngu nữa.

4. Bằng cấp là chiếc huy chương đồng, năng lực là chiếc huy chương bạc, mối quan hệ là huy hương vàng, c̣n tư duy th́ là quân át chủ bài.

5. Người thành công không phải là giành được chiến thắng ở vạch xuất phát, mà là giành được chiến thắng ở bước chuyển ngoặt.

6. Tiền có hai loại: tiền xài cho bản thân đơn thuần chỉ là tiền giấy, c̣n tiền mang đến phúc lành cho chúng sinh chính là tiền công đức.

7. Phát tiết cơn nóng giận, đó gọi là bản năng. Đè nén được cơn nóng giận, đó gọi là bản sự.

8. Chuyện đơn giản làm lại nhiều lần, bạn chính là chuyên gia. Chuyện lặp lại mà dụng tâm làm, bạn chính là người chiến thắng.

9. Vẻ ngoài trông đẹp đẽ như thế, hào hoa như thế mà bản thân lại không biết, đây chính là khí chất. Bản thân có tiền nhiều như thế, có tài hoa như thế mà người khác lại không biết, đây chính là tu dưỡng.

10. Quản tốt cái miệng của ḿnh, nói chuyện chớ v́ vui sướng nhất thời mà ăn nói lung tung. “Một câu thiện ư ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ṛng”. Nói năng nên tránh tính châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán, đừng vạch lỗi người, nhờ vậy có thể biến thù thành bạn.

11. Cuộc sống mà không có t́nh yêu giống như băi hoang mạc, tặng người hoa hồng, trên tay vẫn c̣n lưu giữ hương thơm. Kỳ thật, yêu thương người khác cũng chính là yêu thương bản thân ḿnh. Vậy nên hăy để t́nh yêu của bạn sưởi ấm trái tim mỗi người giống như ánh mặt trời chiếu rọi sau cơn mưa.

12. Biết lư giải tôn trọng người khác nhiều hơn, thường ôm giữ ḷng khoan dung cảm kích, khoan dung là một loại mỹ đức, cũng là một loại trí huệ. Biển lớn dung nạp trăm ngh́n sông là rộng lớn biết bao. Bạn hăy luôn cảm ân những ai đă mang đến sự giúp đỡ cho bạn, cũng hăy cảm ân kẻ thù của bạn, bởi họ đă khiến bạn trở nên kiên cường.

13. Trên đường đời này, có hai chuyện chúng ta không thể không làm: một là đi đường, hai là dừng lại xem xem bản thân có một tâm thái tốt hay không. Tâm thái tốt là bạn tốt một đời, bởi nó khiến ta vui vẻ khỏe mạnh.

14. T́nh nghĩa giữa người với người, ấy là lẽ thường của con người. Lúc thường hăy hành thiện bố thí, quảng kết chúng duyên. “Ngày thường không thắp hương, lúc gấp ôm chân Phật” là chuyện không thể làm được. Vậy nên, t́nh cảm con người hăy nên để dành, cũng như khoản tiền gửi ở ngân hàng, tiền gửi càng nhiều, thời gian càng lâu, lợi nhuận càng lớn.

15. Gặp chuyện không nên nóng vội. Không nên vội vàng đưa ra kết luận, nhất là những lúc tức giận không nên đưa ra quyết đoán, cần phải học biết suy nghĩ theo nhiều khía cạnh; nhờ đó mà chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Những chuyện phức tạp hăy gắng xử lư một cách đơn giản hết mức, tuyệt đối chớ nên phức tạp hóa những chuyện đơn giản.

16. Học cách biết đủ. Phiền năo lớn nhất của đời người chính là bắt đầu từ việc so đo những chuyện nhỏ nhặt, vô nghĩa. Trên đời này luôn có những người không bằng được bạn, cũng luôn có những người vượt trội hơn bạn. Khi tôi khóc tôi không có dép để mang, th́ tôi lại phát hiện có người không có chân.

17. Nếu kẻ thù khiến bạn tức giận, điều đó nói rơ bạn c̣n chưa thể thoát khỏi kiểm soát của anh ta. Vốn dĩ không cần phải ngoảnh đầu nh́n xem người nguyền rủa bạn là ai? Nếu bạn bị chó điên cắn bạn, chẳng lẽ bạn cũng quay đầu lại cắn lại nó? Vậy nên không cần phải quan tâm đến lời nguyền rủa của người khác.

18. Đừng xem công việc là gánh nặng. Thay v́ bạn tức giận oán trách nó, chi bằng hăy vui vẻ tích cực mà đi đối diện với nó. Khi bạn xem công việc là cuộc sống và nghệ thuật, bạn sẽ học biết hưởng thụ được niềm vui trong đó.

19. Người sống một ngày, chính là đă có phúc khí, nên cần phải biết trân quư, đời người chỉ mấy mươi năm ngắn ngủi, đừng nên để lại quá nhiều điều tiếc nuối cho bản thân. Mặt trời mọc ở biển đông, lặn ở trời tây. Buồn cũng một ngày, mà vui cũng một ngày, gặp chuyện không dùi vào sừng ḅ, người cũng thư thái, ḷng cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn.


Tiểu Thiện biên dịch Theo moneyaaa.com

florida80 04-24-2019 19:46

NƠI NÀO CÓ Ư CHÍ, NƠI ẤY CÓ CON ĐƯỜNG”
“Nơi nào có ư chí, nơi ấy có con đường”. Ư chí là sức mạnh tinh thần, là bí quyết để thành công và vượt qua nghịch cảnh. Ba câu chuyện ngắn dưới đây sẽ truyền cho bạn cảm hứng sống, để bạn có thêm ư chí và nghị lực ấy.

1. NGHỊCH CẢNH CHỈ NHƯ CON RỒNG GIẤY

Trong đời người, thường sẽ gặp phải rất nhiều đả kích đến từ bên ngoài. Nhưng những đả kích này rốt cuộc sẽ ảnh hưởng đến bạn thế nào, quyền quyết định sau cùng vẫn nằm trong tay bạn.

Ông nội làm cho tôi một con rồng giấy. Khe hở nơi khoang bụng của con rồng chỉ đủ chứa được mấy con châu chấu. Sau khi cho vài con chấu chấu vào trong đó, toàn bộ chúng đều chết cả, không một con nào may mắn thoát được. Ông nội nói: “Châu chấu tính t́nh nóng nảy, ngoài việc cố sức giăy giụa vùng vẫy, chúng không nghĩ đến việc cắn rách bức tường giấy trước mắt, cũng không biết rằng nếu cứ đi măi về phía trước th́ có thể chui ra từ một đầu khác. Bởi vậy, dù cho nó có cái miệng giống như chiếc ḱm sắt và đôi chân to với những chiếc răng cưa cũng chẳng có ích ǵ”.

Ông nội lại bỏ vào miệng con rồng giấy mấy con sâu ăn lá, sau đó đóng kín phần miệng con rồng lại. Và kỳ tích đă xuất hiện: chỉ mấy phút sau, những con sâu ăn lá lần lượt chui ra từ phần đuôi con rồng.

SUY NGẪM: Vận mệnh thực chất luôn giấu kín trong chính tư tưởng của chúng ta. Rất nhiều người không vượt qua được nghịch cảnh hoặc lớn, hoặc nhỏ trong các giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Không phải điều kiện của họ thua kém người khác, mà bởi họ không có ư chí bứt phá, cũng không đủ kiên nhẫn t́m kiếm phương hướng khác, từng bước từng bước đi lên phía trước, măi cho đến khi trước mắt xuất hiện một lối đi.

2. TẢNG ĐÁ CỨNG ĐẦU TRONG TÂM

Điều ngăn cản chúng ta khám phá và sáng tạo chỉ là chướng ngại trong tâm lư và tảng đá cứng đầu trong tư tưởng của chúng ta.

Trước đây, trong vườn rau của một hộ gia đ́nh có tảng đá lớn nằm ch́nh ́nh ở đó, chiều rộng khoảng chừng 40 cm, chiều cao khoảng 10 cm. Ai đến vườn rau nếu không cẩn thận th́ sẽ vấp phải nó, nếu không té ngă th́ cũng bị trầy xước. Người con trai hỏi: “Ba này, sao chúng ta không đào tảng đá đáng ghét đó lên rồi chuyển đi chỗ khác?”.

Người cha trả lời rằng: “Con nói đến tảng đá đó ư? Từ thời ông nội của con, cứ để măi cho đến tận bây giờ, thể tích của nó lớn như thế, không biết phải đào đến lúc nào mới xong. Thay v́ nhọc công nhọc sức đi đào tảng đá, chi bằng ta hăy đi đường cẩn thận một chút, có thể rèn luyện năng lực phản ứng của con”. Mấy mươi năm qua đi, tảng đá này vẫn nằm đó, và cậu con trai năm nào nay đă có con dâu.

Một ngày kia, cô con dâu uất ức nói: “Ba này, tảng đá ở trong vườn rau đó, con càng nh́n càng thấy chướng mắt, hay là hôm sau thuê người chuyển nó đi”. Người cha trả lời rằng: “Kệ đi con! Tảng đá đó rất nặng, nếu có thể chuyển đi th́ khi c̣n trẻ cha đă làm rồi, sao lại để nó đến tận bây giờ chứ?”. Trong tâm người con dâu cảm thấy rất khó chịu, tảng đá lớn đó không biết đă khiến cô vấp ngă bao nhiêu lần rồi.

Một buổi sáng nọ, cô con dâu xách theo cái cuốc và một thùng nước, đổ thùng nước xung quang tảng đá lớn đó. Cô đă chuẩn bị tâm lư rằng có thể sẽ phải đào cả một ngày. Nào ngờ chưa đến mấy phút sau đă khều được tảng đá đó lên. Lúc này nh́n kỹ mới thấy kích cỡ tảng đá này không lớn như trong tưởng tượng, đều là bị cái vỏ bề ngoài đó che mắt mà thôi.

SUY NGẪM: Nếu bạn ôm giữ cách nghĩ xuống dốc là đi leo núi, th́ sẽ không có cách nào leo lên được. Nếu như thế giới của bạn nặng nề và vô vọng, đó là bởi tự bạn nặng nề vô vọng mà thôi. Bởi vậy nếu muốn thay đổi thế giới của bạn th́ trước hết cần phải thay đổi tâm thái của chính ḿnh.

3. QUÊN M̀NH THEO ĐUỔI MỤC TIÊU

Đừng xem bản thân ḿnh là chuột, nếu không chắc chắn sẽ bị mèo ăn.

Năm 1858, trong một gia tộc giàu có ở Thụy Điển có một bé gái xinh xắn chào đời. Tuy nhiên không lâu sau, đứa bé mắc phải triệu chứng liệt không rơ nguyên nhân, mất khả năng đi lại.

Một lần nọ, cô bé và người nhà cùng lên tàu đi du lịch. Vợ của vị thuyền trưởng kể cho cô bé nghe câu chuyện về chú chim seo cờ (hay c̣n gọi là chim thiên đường) của ông. Cô bé bị hấp dẫn bởi những câu chuyện về chú chim đó, rất muốn được tận mắt xem thử. Thế là, người bảo mẫu để cô ở lại trên boong thuyền, tự ḿnh đi t́m thuyền trưởng. Cô bé không cầm được tính hiếu kỳ, năn nỉ người phục vụ trên tàu dẫn cô đi xem chú chim seo cờ. Người phục vụ đó không biết chân của cô bé bị liệt, dẫn cô đi xem chú chim xinh đẹp đó.

Kỳ tích đă xuất hiện, cô bé bởi khát khao quá mức, lại quên mất rằng chân ḿnh bị liệt mà nắm lấy tay của người phục vụ, chầm chậm bước đi. Từ đó, bệnh của cô bé đă hoàn toàn khỏi hẳn. Sau khi lớn lên, cô lại quên ḿnh vùi đầu vào việc sáng tác văn học, cuối cùng trở thành nhà văn nữ đầu tiên vinh dự nhận được giải Nobel văn học. Bà chính là Selma Lagerlöf.

SUY NGẪM: Hăng hái quên ḿnh là con đường tắt để đi đến thành công, chỉ có ở trong loại cảnh giới này, con người mới sẽ vượt trên sự trói buộc của bản tự thân, phóng thích ra năng lượng lớn mạnh nhất ẩn sâu trong người ḿnh.

Thiện Sinh biên dịch

florida80 04-24-2019 19:47

NHÂN SANH CẢM NGỘ


CÂU CHUYỆN THỨ 1 : CỬA SỔ
- BÀI HỌC "NH̀N NGƯỜI ĐỜI QUA 'LĂNG KÍNh' KHÔNG THIỆN CẢM"


Có một người phụ nữ nhiều năm qua không ngừng phàn nàn người phụ nữ nhà đối diện rất lười biếng: “Cô ấy sao không bao giờ giặt sạch quần áo vậy! Xem ḱa, quần áo phơi lên vẫn c̣n lấm tấm bụi bẩn. Không hiểu cô ta giặt quần áo kiểu ǵ nữa!”.

Cho đến một ngày, có người bạn đến chơi lại được nghe lời phàn nàn này. Nh́n ra cửa sổ, người bạn đă thầm hiểu chuyện ǵ đă xảy ra. Cô cẩn thận lấy một chiếc khăn lau sạch kính cửa sổ, rồi nói: “Chị nh́n xem, chẳng phải chỗ quần áo ngoài kia đă được giặt sạch rồi sao?”.

Lúc này người phụ nữ kia mới hiểu, hóa ra là do cửa sổ nhà ḿnh bị bẩn.

Trong cuộc sống chúng ta sẽ gặp không ít những t́nh huống như người phụ nữ trên. Nếu chúng ta cũng giống như cô ấy, chỉ chăm chăm để ư đến người khác mà không nh́n lại chính bản thân ḿnh, th́ cuộc sống này sẽ đầy ắp những lời phàn nàn và phiền nhiễu.

Tóm lại th́: "Bạn nh́n qua một lăng kính không thiện cảm, th́ nh́n ai cũng thấy họ không tốt. "


CÂU CHUYỆN THỨ 2: NHẮC NHỞ NGƯỜI KHÁC
- BÀI HỌC "HĂY TỰ NHẮC NHỞ BẢN THÂN"


Có một bà lăo ngồi bên đường nh́n thấy bức tường cao cách đó không xa, cảm thấy như nó sắp đổ sụp. Bà bèn thiện ư nhắc nhở những người qua đường: “Bức tường kia sắp đổ, hăy tránh xa đi thôi!”.

Một người được nhắc nhở cảm thấy khó hiểu vẫn nghênh ngang đi qua. Bà lăo lo lắng nói: “V́ sao lại không nghe lời của ta vậy?”. Lại có người đi tới, bà lăo lại ra sức khuyên bảo. Ba ngày trôi qua, rất nhiều người đi qua đường bên cạnh bức tường kia, vẫn chưa gặp nguy hiểm ǵ.

Đến ngày thứ tư, bà lăo cảm thấy có chút kỳ quái, lại có chút thất vọng, không tự chủ được liền đi tới chân bức tường cẩn thận quan sát, nhưng đúng vào lúc này bức tường bất ngờ đổ sụp, bà lăo bị chôn vùi trong đống đổ nát.

Lúc b́nh thường nhắc nhở người khác rất dễ dàng, rất thanh tỉnh, nhưng có thể làm được thời khắc lư trí nhắc nhở chính ḿnh mới thật là khó khăn. Cho nên nói, rất nhiều nguy hiểm nguyên do là ở bản thân ḿnh, kết cục bi ai của bà lăo cũng là v́ như vậy.

Tóm lại: "Nhắc người khác th́ rất dễ dàng, rất tỉnh táo, nhưng để có lư trí tự nhắc bản thân th́ thật khó khăn"


CÂU CHUYỆN THỨ 3: QUẢ TÁO VEN SÔNG
- BÀI HỌC "NH̀N THẤY CƠ HỘI TRONG NGHỊCH CẢNH"


Có một vị lăo ḥa thượng, bên cạnh ông có mấy đệ tử thành kính. Một hôm, lăo ḥa thượng dặn ḍ các đệ tử mỗi người đi lên ngọn núi ở phía Nam gánh củi trở về. Các đệ tử vội vàng đi lên núi, đi chưa được bao lâu th́ gặp một bờ sông, mọi người tỏ ra kinh ngạc. Chỉ thấy nước lũ từ trên núi tràn xuống, dù sao th́ cũng khó mà mơ tưởng qua sông đốn củi rồi. Không biết phải làm sao, các đệ tử đành quay trở về mặt mày ủ rũ. Duy chỉ có một tiểu ḥa thượng là vẫn khá thản nhiên. Lăo ḥa thượng hỏi nguyên do, tiểu ḥa thượng lấy từ trong áo ra mấy quả táo, đưa cho sư phụ nói: “Không qua sông được, cũng không gánh được củi, thấy bờ sông có một cây táo, con thuận tay hái mấy quả về”.

Về sau, tiểu ḥa thượng này là người được sư phụ truyền thụ lại y bát.

Trên đời này có đi không hết đường, cũng có lúc không qua được sông. Qua sông không được th́ quay đầu trở về. Nhưng người trí tuệ thực sự là trong lúc cùng đường không thể buông tâm (chán nản, thất vọng) để ... hái táo.

Tóm lại th́ : Những người nh́n thấy cơ hội trong nghịch cảnh, giữ được hi vọng trong bế tắc sẽ đạt được sự đột phá dù trong giây phút cuối cùng và ngày càng tiến xa hơn nữa.


CÂU CHUYỆN 4: ĐẠO LƯ ĐƠN GIẢN
- BÀI HỌC "HỢP SỨC MƯU SINH, CÙNG NHAU SINH TỒN"



Trước đây có hai vị đói khát nhận được sự ban ân của một vị trưởng lăo: Một cái cần câu và một cái giỏ đựng rất nhiều cá. Trong đó, một người muốn có được cái giỏ cá, người kia muốn có cái cần câu, cho nên sau khi chia xong, hai người họ mỗi người đi một ngả.

Người có cái giỏ cá bèn đi kiếm củi khô, đun lửa nấu cá lên, anh ta ăn như hổ đói, ăn nhanh đến nỗi c̣n không biết mùi vị cá tươi ngon ra sao. Trong phút chốc, cả giỏ cá đă hết sạch. Chẳng bao lâu sau, anh ta cuối cùng cũng chết đói bên cạnh giỏ cá trống rỗng.

C̣n người có cái cần câu, ban đầu anh ta tiếp tục cố gắng chịu đói, lê từng bước khó khăn đi đến bờ biển. Nhưng khi ra đến nơi th́ cũng đă sức cùng khí kiệt, chỉ c̣n đôi mắt có thể nh́n ra phía đại dương xanh thẳm. Cuối cùng anh ta cũng đành phải nhắm mắt xuôi tay trong tiếc nuối.

Lại có hai người nghèo đói khác, cũng được vị trưởng lăo ban ân cho một cái cần câu và giỏ cá. Nhưng mà bọn họ không đường ai nấy đi, mà là cùng nhau hợp sức đi t́m biển cả.

Hai người bọn họ mỗi lần chỉ nấu một con cá, sau đó trải qua bao vất vả khó khăn, cuối cùng cũng đi tới biển. Từ đó về sau, hai người cùng nhau bắt cá mà sinh sống. Vài năm sau, bọn họ đă có thể dựng được nhà, từng người một có gia đ́nh con cái, có thuyền đánh cá riêng, cuộc sống ngày một hạnh phúc an khang.

Một người chỉ lo lợi ích trước mắt, điều cuối cùng nhận được chỉ là niềm vui ngắn ngủi; một người có mục tiêu cao xa, nhưng phải đối mặt với thực tế của cuộc sống.

Vậy nên, chỉ có thể đem lư tưởng và thực tế kết hợp lại, mới có thể trở thành một người thành công. Có đôi khi, một đạo lư đơn giản, lại ư vị thâm sâu đủ để gợi ư cho cả một đoạn đường dài của sinh mệnh.

Bảo Hân biên dịch - Nguồn từ Đại Kỷ Nguyên

florida80 04-24-2019 19:50

TU DƯỠNG ĐỨC HẠNH BẮT ĐẦU TỪ CHỮ HIẾU.


Lịch sử nhân loại được truyền thừa đời sau tiếp nối đời trước, như con sông dài măi chảy về khơi. Cuộc sống của mỗi một người lại giống như con sóng trên sông đang đi t́m nguồn cội, đời này nối tiếp đời kia, cứ măi đi t́m ư nghĩa của sinh mệnh ḿnh. Tất cả những điều đó đă tạo nên một ḍng chảy văn hoá truyền thừa đầy sắc màu, thi vị và chan chứa nhân văn.

Hơn hai ngh́n năm trước, tại mảnh đất Thần Châu, cuộc đối thoại giữa hai thầy tṛ đă để lại một giai thoại đẹp cho người đời. Người học tṛ Tử Lộ đứng bên bờ sông mà hỏi thầy ḿnh rằng: “Thưa thầy, con muốn được biết chí hướng của thầy?”. Vị thầy Khổng Tử suy nghĩ một lúc rồi đáp vẻn vẹn 12 từ: “Lăo giả an chi, bằng hữu tín chi, thiếu giả hoài chi.” Ba câu này của Khổng Tử có thể hiểu đơn giản như sau: “Lăo giả an chi” chính là Hiếu, “Bằng hữu tín chi” chính là Tín, “Thiếu giả hoài chi” chính là Bi (cứu khổ , cứu nạn).

Tại sao Khổng Tử không để TÍN hay BI đứng trước mà lại là chữ HIẾU? Phàm là từ bậc thánh nhân cho đến người thường đều đem CHỮ HIẾU ĐỨNG ĐẦU? Cổ nhân c̣n có câu: “BÁCH THIỆN HIẾU VI TIÊN” (TRONG TRĂM VIỆC THIỆN TH̀ HIẾU ĐỨNG ĐẦU).

BẢN NĂNG VÀ BỔN PHẬN

Người ta cũng sớm nhận ra rằng có một số loại bổn phận thuộc về bản năng, vốn không cần động lực để g̣ ép, ví như bổn phận vợ chồng, quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Trẻ con ngay từ lúc lọt ḷng đă sẵn có t́nh cảm quyến luyến với cha mẹ. Người mẹ cũng có sẵn cái gọi là bản năng làm mẹ, muốn được quan tâm, săn sóc, đùm bọc, chở che cho con cái. Đó vốn là những điều không cần phải dạy bảo, ai cũng sẵn có trong ḷng.

Nhưng bổn phận hiếu đức lại là một trường hợp khác. Quan sát một đứa trẻ nhỏ, ta sẽ không thể thấy được sự hiếu thuận của chúng. Khi đói ăn, phản ứng đầu tiên của chúng là t́m bằng được đồ ăn, không cần quan tâm xem bố mẹ có đói không, đă ăn chưa… Từ đó có thể thấy hiếu thuận không phải là bản năng thiên bẩm của con người, mà là kết quả của sự tu dưỡng.

TU DƯỠNG ĐỨC HẠNH BẮT ĐẦU TỪ CHỮ HIẾU.

Sở dĩ con người tuân thủ theo bổn phận của ḿnh chính là do họ tin vào thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo. Chỉ có sự thành thật và thiện lương, không giết người hại vật, chỉ làm điều thiện th́ mới có được một cuộc sống hạnh phúc, mới được cứu độ. Đó là cái lư mà ai cũng hiểu, ai cũng làm theo. Con người trong xă hội cổ đại luôn là như thế. Họ tin rằng nếu trong thời gian thọ mệnh hành thiện, tích đức th́ sau khi chết đi linh hồn sẽ được lên thiên đường. Hoặc giả, người có thể tu luyện thành chính quả, đắc giác ngộ thậm chí c̣n vĩnh viễn thoát khỏi sự đau khổ của luân hồi chuyển thế.

Tuy nhiên, khi xă hội ngày càng phát triển, người ta cũng càng coi trọng thế giới thực tại hơn. Họ cũng tỏ ra thận trọng, dè dặt, thậm chí hoài nghi đối với thế giới sau cái chết và những chuyện luân hồi, báo ứng. Ví như Khổng Tử từng nói: “Bất tri sinh, yên tri tử” (chưa hiểu rơ được đạo lư sinh thế nào, làm sao có thể hiểu được chết ra sao?).

Con người t́m kiếm cho ḿnh một con đường nương theo thế giới hiện thực để phát triển bản tính thiên bẩm của ḿnh. Con đường này được xây dựng nên từ những mối quan hệ máu mủ thân thiết bẩm sinh hết sức thực tại với người thân, cha mẹ. Do đó, chúng ta có thể dễ dàng lư giải tại sao hiếu đạo lại là điểm khởi đầu của tu dưỡng đức hạnh.

ĐỨC HẠNH CỦA VUA THUẤN

Đối với văn hoá truyền thống của các dân tộc Á Đông, chữ hiếu được xếp đứng đầu trong mọi đức hạnh, Người Trung Hoa xây dựng khái niệm hiếu đức của ḿnh xoay quanh “Nhị Thập Tứ Hiếu” (tức 24 nhân vật nổi tiếng có hiếu đức).

Trong số đó, vua Thuấn là điển h́nh mẫu mực nhất. Ông trở thành biểu tượng về ḷng hiếu thuận. Tương truyền, mẹ Thuấn không may mất sớm từ khi ông c̣n nhỏ. Cha Thuấn hai mắt lại mù loà, mẹ kế sinh thêm một người em tên là Tượng. Thuấn sống trong hoàn cảnh khổ cực. Cha th́ ương bướng, cố chấp , mẹ kế th́ gian trá, em th́ kiêu ngạo. Thuấn luôn luôn chịu đủ điều ức hiếp, không những vậy c̣n nhiều lần bị mẹ kế bày mưu hăm hại.
Vua Thuấn Hiếu với mẹ kế. Ảnh ĐKN

Có một lần, mẹ kế sai Thuấn đi sửa mái nhà kho, rồi ở dưới đốt lửa cháy kho muốn giết chết Thuấn. Lại có một lần bà sai Thuấn đi đào giếng, tới khi đào xuống dưới sâu th́ đứng ở trên lấy đất lấp lại. Rất may khi đào xuống sâu bên dưới, Thuấn phát hiện một đường thông đạo dẫn ra bên ngoài, nhân men theo đường đó mà thoát nạn.

Nhưng trước sau như một, Thuấn chưa bao giờ lấy điều đó mà ghi thù nhớ oán. Sau mỗi lần thoát nạn, ông lại càng thêm phần hiếu thuận với cha mẹ hơn xưa. Thuấn quả thực là một người có phẩm hạnh siêu thường. Sự hiếu thuận đă đưa tên tuổi của vang danh khắp thiên hạ. Sau này, ông được vua Nghiêu gả con gái và nhường lại giang sơn cho cai quản.

Tại sao cổ nhân lại đem câu chuyện hiếu thuận kỳ lạ, thậm chí có chỗ tưởng như vô lư này xếp đầu 24 gương hiếu thảo? Phải chăng người xưa muốn căn dặn điều này? Trong một đời người, không ai có quyền lựa chọn cha mẹ hay con cái của ḿnh. Chúng ta chỉ có thể lựa chọn nghề nghiệp, nơi ở và cách sống. Nếu đă không thể lựa chọn v́ sao không thể thay đổi thái độ để cải biến hoàn cảnh? Người mẹ kế độc ác nhưng thái độ ứng xử lấy thiện đăi người của vua Thuấn đă cải biến hoàn cảnh hoàn toàn, lại giúp ông được đề cao, lưu danh vào sử sách như một tấm ḷng chí hiếu.

Văn hoá truyền thống Á Đông coi HIẾU ĐỨC như điểm khởi đầu của sự tu dưỡng bản thân. Chỉ khi biết yêu thương cha mẹ ḿnh, người ta mới có được đức nhân từ, bao dung độ lượng. Từ góc độ chiết tự, chữ 孝 (Hiếu) được ghép bởi hai phần, trên là chữ “Lăo” dưới là chữ “Tử”, nghĩa là người già bên trên, người trẻ ở dưới, ư nói hậu bối cần phải tôn trọng các bậc trưởng bối nhiều tuổi hơn ḿnh.

Bồi dưỡng một trái tim lương thiện, mở rộng t́nh cảm cá nhân thành ḷng thương người, bắt đầu từ việc thiện đăi người thân bên cạnh, thiện đăi hết thảy mọi người xung quanh, lấy đây làm chuẩn tắc đối nhân xử thế. Chỉ khi nuôi dưỡng được thiện tâm tṛn đầy, người ta mới có thể tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc hơn, ư nghĩa hơn. Khi luôn bảo tŕ một trái tim từ bi, yêu thương (gần nhất là với cha mẹ) người ta mới có thể dung nạp được hết thảy sự đời, mỉm cười trước những khó nạn tưởng chừng cao như núi. Do đó cũng có thể nói, hiếu thuận chính là cái gốc của hạnh phúc vậy!

Minh Vũ biên dịch theo soundofhope

florida80 04-24-2019 19:51

Cụm từ "CƯA SỪNG LÀM NGHÉ" có hàm ư ǵ?


"CƯA SỪNG LÀM NGHÉ" là cụm từ dùng để:
•Mô tả h́nh ảnh 1 người già diêm dúa dị hợm với những biểu hiện quá trẻ trung không phù hợp đúng tuổi già

•Mô tả hành vi của người đă lớn tuổi mà cố làm cho ra vẻ c̣n non trẻ hoặc thơ dại lắm ;

•Mô tả hành vi những người già mà c̣n ra vẻ trẻ con , ăn nói đùa cợt nhí nhố nhố nhăng như trẻ thơ chưa có hiểu biết nhiều, chưa có giáo dục nhiều nên c̣n nông cạn trong biểu hiện, trong nói năng;

•Mô tả hành vi những người già mà có lối ăn mặc cùng chưng diện quá trẻ trung , quá diêm dúa không phù hợp với tuổi đă già


Thông thường cụm từ này có hàm ư chê bai những người già ra sức "trẻ hóa" bản thân mà khiến người chung quanh cảm giác họ dị hợm, giả dối ... thí dụ 1 số cụm từ sau đây cũng có những ư nghĩa tương đương:

•"Già mất nết"

•"Già dịch"

•"Ngây thơ cụ"

•"Giả làm nai tơ", "Giả Nai"

•"Hồi xuân"

•v..v...



Giải thích trên có lẽ c̣n sơ xuất và thiếu sót; Xin các anh chị em ghé xem bổ xung giải thích cụm từ "CƯA SỪNG LÀM NGHÉ" !!!

florida80 04-24-2019 19:52

Cụm từ "ANH HÙNG RƠM", "ANH HÙNG BÀN PHIẾM" có hàm ư ǵ ???


"ANH HÙNG RƠM":

Cụm từ "ANH HÙNG RƠM" xuất phát từ việc người nông dân lấy rơm rạ tạo dáng vẻ người rồi đem "người rơm" này dựng đặt trên ruộng nương để hù dọa chim muôn không đến phá phách mùa màng cây trái ...

Cho nên cụm từ "ANH HÙNG RƠM" được dùng để mô tả một người chi luôn ra vẻ ta đây là tài giỏi, gan dạ, anh hùng nhưng thật chất chẳng có tài cán ǵ và ngược lại rất hèn nhát ;

"ANH HÙNG BÀN PHIẾM":

Tương tựa ư nghĩa "ANH HÙNG RƠM" lưu truyền từ xưa , th́ thời đại ngày này do khoa học tiến bộ đă tạo ra hệ thống viễn liên kết nối toàn cầu, con người dùng computer để kết nối và trao đổi thông tin ... thế là nảy sinh tràn lan hiện trạng những người "nhàn cư vi bất thiện", thích "ngồi lê đôi mách" , thích huyên hoang liếu láo v...v.... suốt ngày chỉ ngồi gơ gơ keyboard ... họ có thể "dấu mặt, ẩn danh" dưới nhiều bút hiệu, nickname để "ném đá dấu tay" thoải mái dung tục mắng chửi thiên hạ khắp nơi thể hiện "ta đây là anh hùng" thời đại!!!

Cho nên cụm từ "ANH HÙNG BÀN PHIẾM" có bao hàm ư nghĩa "hèn nhát", "anh hùng giả tạo" của cụm từ "ANH HÙNG RƠM" và kèm theo ư mô tả hành vi kẻ "nhàn cư vi bất thiện", "chuyên ngồi lê đôi mách", "ném đá dấu tay" ...v..v...

Giải thích trên có lẽ c̣n sơ xuất và thiếu sót; Xin các anh chị em ghé xem bổ xung giải thích cụm từ "ANH HÙNG RƠM" và "ANH HÙNG BÀN PHIẾM"!!!

florida80 04-24-2019 19:52

​"ĂN MÀY DĨ VĂNG" hay "ĂN MÀY QUÁ KHỨ" có hàm ư ǵ ???

Sau này Viêt Nam có cụm từ "ĂN MÀY QUÁ KHỨ", "ĂN MÀY DĨ VĂNG" : Cụm từ này được dùng để mô tả những người cứ khư khư ôm giữ 1 sự việc tốt đẹp trong quá khứ, c̣n hiện tại th́ chẳng có làm ǵ tốt lành cả !!! Tồi tệ thật tồi tệ là dôi khi những ǵ tốt đẹp, vẻ vang trong quá khứ lại không phải do chính bản thân những kẻ ĂN MÀY QUÁ KHỨ", "ĂN MÀY DĨ VĂNG" tạo ra ... mà là do những người đồng đội, người cùng nhóm, cùng làm việc chung với họ đă bỏ mạng, xả thân để tạo ra !!! Để rồi ... Suốt ngày những kẻ ĂN MÀY QUÁ KHỨ", "ĂN MÀY DĨ VĂNG" này cứ đem chuyện tốt đẹp / vẻ vang trong quá khứ đó ra kể lể với "mưu cầu lợi lạc" ở hiện tại cho bản thân họ!!! Những loại người "ĂN MÀY QUÁ KHỨ", "ĂN MÀY DĨ VĂNG" này đều đáng bị ghê tởm , bị khinh bỉ ... bởi v́ ở hiện tại, họ thực sự là những kẻ "ăn theo, sống bám, sống dựa" vào gia đ́nh thân nhân, vào phúc lợi xă hội ... Những kẻ "ĂN MÀY QUÁ KHỨ", "ĂN MÀY DĨ VĂNG" hoàn toàn không có 1 chút biểu hiện có tí ti nhân cách, hay ḷng tự trọng tối thiểu cần phải có !!!

Giải thích trên có lẽ c̣n sơ xuất và thiếu sót; Xin các anh chị em ghé xem bổ xung giải thích cụm từ ​"ĂN MÀY DĨ VĂNG" hay "ĂN MÀY QUÁ KHỨ"!!!

florida80 04-24-2019 19:53

"THÁNH NHÂN", "HIỀN NHÂN", "QUÂN TỬ"
và "BẬC ĐẠI TRƯỢNG PHU" người xưa dùng để tôn vinh tánh cách ǵ ?


Trong tư tưởng quan điểm giáo dục truyền thống th́ vấn đề rèn luyện, đào tạo 1 người có tri thức và đạo đức rất quan trọng .

Tri Thức là khả năng hiểu biết am tường mọi sự việc thông qua sự chuyên cần rèn luyện học hỏi hằng ngày để có thể nhận biết thế nào là chuẩn mực, biết thế nào là "vừa đủ", biết tự kiềm chế, biết kiệm lời (ít nói) mà khi nói ra câu nào th́ phải có ư tưởng chân thật, mạch lạc rơ ràng th́ mới có thể cảm hóa , giáo hóa được người khác .

Tùy vào mức độ phẩm hạnh đạo đức của người có trí thức (thí dụ như như biết tôn kính để giữ ḿnh, có ḷng khiêm tốn, xử thế rộng lượng bao dung, khi đối đăi với người khoan hậu, có ḷng Nhân lan tỏa khắp muôn nơi ...v...v...) th́ người xưa (Cổ Nhân) có phân 3 cấp bậc: Phẩm hạnh cao nhất th́ được gọi là "Thánh Nhân", kế là "Hiền Nhân" và cuối cùng là "Quân Tử" ;

Người có tri thức mà tánh cách biểu hiện tựa như cây đại thụ có nhành lá xum xuê rợp bóng che mát, là chỗ nương cậy chở che cho những người nhỏ bé yếu đuối th́ được gọi là "Bậc Đại Trượng Phu" ! Cho nên cụm từ "Bậc Đại Trượng Phu" được dùng để mô phỏng những tánh cách căn bản xuyên suốt trong 3 cấp bậc phẩm hạnh đạo đức mà người xưa đă đặt ra để xếp cấp bậc "Thánh Nhân", "Hiền Nhân" và "Quân Tử" !!!

Điều kiện để được đánh giá là "Bậc Đại Trượng Phu" là phải có lời nói và hành động đồng nhất, luôn tận dụng năng lực, dốc hết tài năng, khí khái dũng cảm đón nhận và gánh vác trách nhiệm, không e sợ phong ba băo táp chướng ngại, luôn ra sức che chở bảo vệ người khác;

Tóm lại th́ quan điểm giáo dục truyền thống của ông bà xưa là mong muốn con cháu trở thành 1 "bậc đại trượng phu" và được xếp vào 1 trong 3 cấp bậc "Quân Tử", "Hiền Nhân" và "Thánh Nhân"

Giải thích trên có lẽ c̣n sơ xuất và thiếu sót; Xin các anh chị em ghé xem bổ xung giải thích ...

florida80 04-24-2019 19:54

Cụm Từ "GIỌT NƯỚC TRÀN LY" có hàm ư ǵ ???


Mọi người đều thấy rơ "tại v́ giọt nước nhỏ nhoi cuối cùng đă khiến ly nước bị tràn" . Thử nghĩ: " Tại sao 1 giọt nước nhỏ nhoi lại làm tràn được chiếc ly ???!!! " Lư do là v́ chiếc ly đă phải "dung chứa" rất nhiều giọt nước trước đó, và đă đến mức độ cận kề vượt quá khả năng dung chứa, nên khi đón nhận thêm 1 giọt nước nữa th́ nó phải tràn thôi !!!

Thói quen con người chỉ thấy "giọt nước cuối cùng" quá nhỏ nhoi mà lại làm tràn ly, rồi trách cứ sao chiếc ly không thể dung chứa tiếp thêm giọt nước nho nhỏ đó, nhưng lại không tự trách là bản thân đă không có ư thức nh́n thấy giới hạn về dung lượng của chiếc ly để mà dừng lại, đừng "tiếp thêm 1 giọt nước" nào nữa !!! Đáng trách là trách người không ư thức chứ không phải trách chiếc ly không có đủ dung lượng để chứa thêm, có đúng không ??? Điều rơ ràng là v́ người đă không ư thức được "dung lượng" chiếc ly có thể chứa đựng bao nhiêu giọt nước, cho nên đă không tránh được t́nh trạng làm "nước tràn ly" , mà khi "Nước đổ đi rồi th́ hốt lại sao được" !!!???

Trong dân gian có câu "Tức Nước Vỡ Bờ" cũng nói lên ư tưởng khuyên răn chúng ta là biết chừng mực trong ứng xử hằng ngày với mọi người, ngay cả trong từng tiểu tiết của những vấn đề, cho dù thấy nó rất nho nhỏ, th́ sẽ tránh được nhiều tác hại khó lường hay những mất mát và đổ vỡ !!

Giải thích trên có lẽ c̣n sơ xuất và thiếu sót; Xin các anh chị em ghé xem bổ xung giải thích ..

florida80 04-24-2019 19:54

Tại Sao Phải "Chọn bạn mà chơi; Chọn người mà tin" ???


Bởi v́ :


Originally Posted by: lly (Lynn Ly) Go to Quoted Post

CHỌN BẠN NHƯ THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG GẶP PHẢI CHUYỆN ĐÁNG TIẾC?
HĂY XEM LỜI DẠY CỦA CỔ NHÂN


Ông bà ta thường khuyên: “Chọn bạn mà chơi”. Trong cuộc sống, không ai là không có bạn bè. Nhưng chọn như thế nào để có người bạn thực sự tốt th́ không phải ai cũng biết. Hăy cùng xem lời dạy của cổ nhân để không gặp chuyện đáng tiếc trong quan hệ bạn bè.

Khổng Tử nói: “Vô hữu bất như kỷ giả”, (tạm dịch: Không kết bạn với người không bằng ḿnh). Câu này nguyên có nguồn gốc từ “Luận ngữ”.

Trong đó, Khổng Tử viết: “Quân tử bất trọng tắc bất uy, học tắc bất cố. Chủ trung tín. Vô hữu bất như kỷ giả. Quá tắc vật đạn cải”, ư nói: Người quân tử nếu không tự trọng th́ sẽ không có uy nghiêm, việc nghiên cứu học tập cũng sẽ không vững chắc. Làm người phải lấy trung nghĩa và thành tín làm gốc. Không nên kết bạn với người không bằng ḿnh, nếu có sai sót, khuyết điểm cũng (mạnh dạn) không sợ sửa chữa.

Trước đây, ư tứ của câu nói này thường bị người đời hiểu sai khác đi. Họ cho rằng, kết giao bạn bè là chọn người có địa vị cao hơn để được lợi nhiều hơn. Nhưng kỳ thực, “không kết bạn với người không bằng ḿnh” mà Khổng Tử nói, không có nghĩa rằng phải chọn người có địa vị cao hơn ḿnh, giàu có hơn ḿnh để kết bạn. Khổng Tử là người rất coi trọng tu dưỡng đạo đức cá nhân, cho nên “không bằng ḿnh” ở đây, ư của ông muốn nói đến chính là phẩm hạnh đạo đức.

Trong kết giao bạn bè, Khổng Tử dạy rằng không nên kết giao với những người có phẩm chất đạo đức thấp kém hơn ḿnh. Bởi v́ như vậy bản thân ḿnh sẽ bị lây nhiễm những đức tính xấu của người ấy, từ đó đạo đức cũng bị sa đọa theo.

Theo quan điểm của Đạo gia, “phản bổn quy chân”, trở về với bản tính thực của ḿnh mới là mục đích duy nhất, cao nhất của con người. Do đó, hết thảy những sự t́nh khác trong cuộc sống đều phải phục vụ, bổ trợ cho mục đích này.

Chúng ta đều biết, một người có tội bị bắt giữ th́ việc hối lỗi sửa sai, lập công chuộc tội, cố gắng làm người tốt mà sớm được tự do mới là lựa chọn đúng đắn nhất. Nhưng một khi người có tội ấy không những không hối cải mà c̣n học theo những người xấu hơn, sa đọa hơn th́ đó là lựa chọn ngu ngốc và đáng sợ nhất.

Trong Cơ Đốc Giáo lại có một câu nói: “Người đời đều là có tội!” . Từ góc độ này mà xem xét, con người chúng ta đang sống trong cơi hồng trần này, chẳng phải cũng giống như tội nhân đang bị giam giữ kia sao? Kết giao bạn bè có thể không cẩn trọng được sao?

Cho nên, đánh giá một người có thể kết bạn được hay không, điều quan trọng nhất là phải nh́n xem nhân tâm và phẩm hạnh đạo đức của người ấy. Ngoài ra, những yếu tố khác đều là không quan trọng. Người có đạo đức cao thượng sẽ kéo đạo đức của bạn thăng lên, người đạo đức bại hoại sẽ khiến bạn sa đọa mà rớt xuống.

Lời dạy của Khổng Tử kỳ thực rất có đạo lư! Nếu suy xét sâu xa hơn một chút, chúng ta sẽ thấy rằng, Khổng Tử v́ nghĩ đến tương lai lâu dài của mọi người nên mới dạy điều ấy. Dù là thời xưa hay thời nay th́ đạo lư ấy cũng rất bổ ích để chúng ta học tập và làm theo!

Mai Trà biên dịch theo Secretchina

florida80 04-24-2019 19:55

"HĂY CHO TÔI BIẾT BẠN BÈ CỦA BẠN LÀ AI,
TÔI SẼ CHO BẠN BIẾT BẠN LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO"

Đức Khổng Tử lưu lại lời dạy là: "Ba người đồng hành, chắc sẽ có người làm thầy Ta. Bạn lành nên theo, bạn xấu nên lánh xa."

Tổ Quy Sơn dạy: "Sanh ta ra là cha mẹ. Ta thành công là nhờ bạn hữu. Gần gũi bạn lành, như đi trong sương, tuy không ướt y nhưng dần dần sẽ thấm."

Trong dân gian lưu truyền lời răn dạy con cháu là: "Phải chọn bạn mà chơi" v́ "Học thầy không bằng học bạn" hay câu "Gần mực th́ đen gần đèn th́ sáng" v...v... để nói mức độ ảnh hưởng của bạn bè trong việc h́nh thành "nhân cách" của 1 người thật đáng sợ !!!

Tóm lại th́ lựa chọn bạn bè là tự chính ḿnh quyết định; Bởi v́ "Loài nào th́ theo về giống đó" như "Ngưu tầm Ngưu, Mă tầm Mă" vậy !!! Hay nói rơ hơn là "Loài vật th́ sống theo bầy đàn, c̣n loài người th́ tụ tập, nhóm họp theo căn tánh" ... Những người mà bản tánh tâm địa bất lương th́ chắc chắn là họ sẽ không đồng thuận 1 nếp sống trong "nề nếp kỷ cương, lễ giáo đạo đức" cho được , và họ luôn mong phá hủy điều này !!!

"Hăy cho tôi biết bạn bè của bạn là ai, tôi sẽ cho bạn biết bạn là người thế nào"!!!

florida80 04-24-2019 19:56

NHÂN SINH CẢM NGỘ: Giá Trị Của "Sự Chân Thành"
Trong T́nh Bạn, T́nh Yêu ...



Có câu rằng: “Lúc gian nan hoạn nạn mới hiểu được ḷng người!” Cuộc đời chính là như thế, thông thường chỉ khi rơi vào khó khăn, bế tắc, chúng ta mới biết được ai thực sự là bạn, là người yêu thương, là người thân quư của ḿnh.

Khi bạn thiếu tiền, người thực sự giúp bạn, hỏi có được mấy người? Người bạn quen có thể là rất nhiều, người bạn biết cũng là rất nhiều, nhưng người có thể thực sự giúp đỡ bạn khi khốn khó hỏi được bao nhiêu? Không cần biết rằng bạn từng chơi với bao nhiêu người, chỉ xem khi bạn khó khăn có bao nhiêu người vẫn ở bên bạn? Ngẫm nghĩ một chút ... Bạn sẽ phát hiện ra rằng, thực sự rất ít. Hàng ngày có thể cùng họ vui chơi, ăn uống vui vẻ với nhau, nhưng khi có việc th́ họ không nhất định có thể giúp đỡ bạn. Đó là thực tế cuộc sống!

Vậy nên: Bạn bè chỉ cần chất lượng, không cần số lượng. Giống như một xe khoai tây chất đầy, không bằng cầm theo một viên ngọc quư.
•Người có một trái táo, sẵn ḷng chia cho bạn một nửa, ấy chính là t́nh bạn.

•Người có một trái táo nhưng chỉ cắn một miếng, c̣n lại dành hết cho bạn, ấy chính là t́nh yêu.

•Người có một trái táo nhưng không ăn miếng nào, dành lại cho bạn hết, ấy chính là cha mẹ của bạn.

Trong hiện thực cuộc sống, người ta nói:
•Nam nhân, chỉ có rơi vào bần cùng một lần, mới biết người phụ nữ nào yêu thương ḿnh nhất.

•Nữ nhân chỉ có xấu một lần, mới biết người đàn ông nào thực sự gắn kết với ḿnh, sẵn sàng ở bên ḿnh

•Con người chỉ có nghèo túng một lần mới biết được ai thực sự tốt, thực sự quan tâm đến ḿnh.

T́nh bạn, không phải có địa vị tiền tài mới đến bên nhau, quư trọng nhau. Trong t́nh yêu, không phải xinh đẹp mới quan tâm chăm sóc. Thứ mà thời gian lưu giữ lại, không phải tài phú, không phải vẻ đẹp, mà chính là sự chân thành.

Ở bên nhau lâu ngày, không nhất định sinh ra t́nh cảm, nhưng nhất định sẽ biết được ḷng người! Con người luôn ở lúc sau khi mất đi th́ mới nhận ra điều ǵ là tốt đẹp, đáng trân quư.


Mai Trà biên dịch theo Secretchina

florida80 04-24-2019 19:56

Cụm từ "TRÁ H̀NH" hay "NÚP BÓNG" có hàm nghĩa ǵ ???
"Trá H́nh" có nghĩa là đóng giả h́nh dạng một loại, một loài khác để không bị nhận ra; hoặc là ẩn núp dưới một h́nh dạng khác để che giấu thực chất, h́nh tướng thật.

"Núp Bóng" có nghĩa là đứng núp sau bóng dáng của h́nh tượng nào đó với toán tính là dựa dẫm vào sự tin yêu, hay kính nể của mọi người đối với "bóng dáng" đó để thực hiện những "mưu cầu" lợi ích riêng tư!!!

Bạn có thể nhận ra kẻ đang "trá h́nh" hay "núp bóng" không ??? Nếu nhận ra, hay khi phát hiện ra th́ bạn nghĩ ǵ và đánh giá ra sao về loại người "giả tạo" này ???!!!

Ông bà xưa có răn dạy là "Thật thà là cha quỷ quái" , hay "Trên đầu, 3 thước có thần linh, lừa dối được ai đây!!!???", và khuyên là "Những người tính nết thật thà, đi đâu cũng được người ta tin dùng"!!!

florida80 04-24-2019 19:57

Chữ "正" Phát Âm là "Chánh, Chính, Chinh" Có Hàm Ư Ǵ ???


Nghĩa tổng quát: Phải (không trái), đúng (không sai), chính (không phải phụ), thích đáng, thuần nhất ngay thẳng, hợp với quy phạm, đúng theo phép tắc luật lệ lề lối, đúng khuôn phép đạo đức .

Một số thí dụ : • Chánh đạo 正道 ==> đạo (hay tôn giáo) có quy tắc luật lệ nề nếp tạo ra lễ nghi mà khiến người theo đạo biết sửa ḿnh thành người tốt có đức độ , biết lễ nghĩa v..v...

• Chánh lộ 正路 ==> đường chính, đường ngay thẳng

• Chánh thức 正式 ==> nhận thức đúng đắn , ư thức được khuôn phép lề lối phép tắc quy củ đúng đắn. Được công nhận là hợp lệ, hợp pháp.

• Chánh lư 正理 ==> lư lẽ, lư sự, lư do và lư t́nh đứng đắn chính đáng.

• Chánh diện 正面 ==> là mặt phải, là mặt chính đối lại là Phản Diện (反 面)

• Chánh tọa 正坐 ==> chỗ ngồi chính giữa, chỗ ngồi ở vị trí quan trọng nhất .

• Chánh sảnh 正廳 ==> căn pḥng lớn ở chính giữa ṭa nhà c̣n gọi là đại sảnh đường

• Chánh môn 正門 ==> cửa giữa, cửa chính.

• Chánh ngọ 正午 ==> đúng lúc vào ngay giữa giờ ngọ.

• Chánh tư 正子 ==> đúng lúc vào ngay giữa giờ Tư

• Công Chánh 公正 ==> công bằng ngay thẳng

• Chánh phái 正派 ==> môn phái, bè cánh phe nhóm có quy củ luật lệ đường lối đứng đắn, đoan chính.

• Chánh số 正數 ==> là số dương không phải số âm

• Chánh bổn 正本 ==> bản chính không phải bản phụ, bản gốc .

• Khuông Chánh 匡正 ==> chỉnh sửa lại cho đúng, sửa sai, tu bổ sai sót

• Thuần Chánh 純正 ==> thuần nguyên gốc, không có chút pha tạp ( thí dụ: Chánh hồng sắc 正紅色 là thuần 1 màu đỏ không có pha mầu nào khác)


Luận Ngữ 論語 có câu:

君子食無求飽, 居無求安, 敏於事而慎於言, 就有道而正焉, 可謂好學也已 (Học nhi 學而)

Pháp âm Hán Việt:

Quân tử thực vô cầu băo, cư vô cầu an, mẫn ư sự nhi thận ư ngôn, tựu hữu đạo nhi Chánh yên, khả vị hiếu học dă dĩ

Giải nghĩa:

Người quân tử ăn không cầu được no, ở không cầu an vui sung sướng, làm việc siêng năng mà thận trọng lời nói, t́m người bạn có đạo đức để học theo họ mà sửa ḿnh, như vậy mới là người ham học biết tu dưỡng.

florida80 04-25-2019 20:04

10 Proven Health Benefits of Blueberries









Blueberries are sweet, nutritious and wildly popular.

Often labeled a superfood, they are low in calories and incredibly good for you.

They’re so tasty and convenient that many people consider them their favorite fruit.

Here are 10 proven health benefits of blueberries.



Proven Benefits of Blueberries
zShare on Pinterest








1. Blueberries Are Low in Calories But High in Nutrients

The blueberry bush (Vaccinium sect. Cyanococcus) is a flowering shrub that produces berries with a bluish, purple hue — also known as blueberries.

It is closely related to similar shrubs, such as those that produce cranberries and huckleberries.

Blueberries are small — around 0.2–0.6 inches (5–16 millimeters) in diameter — and feature a flared crown at the end.

They are green in color when they first appear, then deepen to purple and blue as they ripen.

The two most common types are:
Highbush blueberries: The most common cultivated variety in the US.
Lowbush or “wild” blueberries: Typically smaller and richer in some antioxidants.

Blueberries are among the most nutrient-dense berries. A 1-cup (148-gram) serving of blueberries contains (1):
Fiber: 4 grams
Vitamin C: 24% of the RDI
Vitamin K: 36% of the RDI
Manganese: 25% of the RDI
Small amounts of various other nutrients

They are also about 85% water, and an entire cup contains only 84 calories, with 15 grams of carbohydrates.

Calorie for calorie, this makes them an excellent source of several important nutrients.


Summary
The blueberry is a very popular berry. It is low in calories but high in fiber, vitamin C and vitamin K.

florida80 04-25-2019 20:05

2. Blueberries are the King of Antioxidant Foods

Antioxidants protect your body from free radicals, which are unstable molecules that can damage your cells and contribute to aging and diseases, such as cancer (2, 3).

Blueberries are believed to have one of the highest antioxidant levels of all common fruits and vegetables (4, 5, 6).

The main antioxidant compounds in blueberries belong to a family of polyphenols antioxidants called flavonoids.

One group of flavonoids in particular — anthocyanins — is thought to be responsible for much of these berries’ beneficial health effects (7).

Blueberries have been shown to directly increase antioxidant levels in your body (8, 9).


Summary
Blueberries have the highest antioxidant capacity of all the popular fruits and vegetables. Flavonoids appear to be the berries’ antioxidant with the greatest impact.

florida80 04-25-2019 20:06

3. Blueberries Reduce DNA Damage, Which May Help Protect Against Aging and Cancer

Oxidative DNA damage is an unavoidable part of everyday life. It is said to occur tens of thousands of times per day in every cell in your body (10).

DNA damage is part of the reason we grow older. It also plays an important role in the development of diseases like cancer (11).

Because blueberries are high in antioxidants, they can neutralize some of the free radicals that damage your DNA.

In one study, 168 people drank 34 ounces (1 liter) of a mixed blueberry and apple juice daily. After four weeks, oxidative DNA damage due to free radicals was reduced by 20% (12).

These findings agree with smaller studies that use either fresh or powdered blueberries (13, 14).


Summary
Several studies suggest that blueberries and blueberry juice reduce DNA damage, which is a leading driver of aging and cancer

florida80 04-25-2019 20:06

4. Blueberries Protect Cholesterol in Your Blood From Becoming Damaged



Oxidative damage is not limited to your cells and DNA.

It is also problematic when your “bad” LDL cholesterol is oxidized.

In fact, oxidation of “bad” LDL cholesterol is a crucial step in the heart disease process.

The antioxidants in blueberries are strongly linked to reduced levels of oxidized LDL. This makes blueberries very good for your heart (15).

A daily 2-ounce (50-gram) serving of blueberries lowered LDL oxidation by 27% over eight weeks in obese people who were obese (16).

Another study determined that eating 2.5 ounces (75 grams) of blueberries with a main meal significantly reduced the oxidation of “bad” LDL cholesterol (17).


Summary
The antioxidants in blueberries have been shown to reduce a predominant risk factor for heart disease by preventing oxidative damage to “bad” LDL cholesterol.

florida80 04-25-2019 20:07

5. Blueberries May Lower Blood PressureBlueberries appear to have significant benefits for people with high blood pressure, which is a major risk factor for heart disease.

In an eight-week study, obese people who had had a high risk of heart disease noted a 4–6% reduction in blood pressure after consuming 2 ounces (50 grams) of blueberries per day (18).

Other studies have observed similar effects — especially for postmenopausal women (19, 20).


Summary
Regular blueberry intake is tied to lower blood pressure in numerous studies

florida80 04-25-2019 20:08

6. Blueberries May Help Prevent Heart Disease



While eating blueberries may lower blood pressure and oxidized LDL cholesterol, it's important to keep in mind that these are risk factors — not actual diseases.

It would be much more informative to know whether blueberries help prevent hard endpoints like heart attacks, which are the world's leading cause of death (21).

A study in 93,600 nurses found that those with the highest intake of anthocyanins — the main antioxidants in blueberries — were at a 32% lower risk of heart attacks compared to those with the lowest intake (22).

Because this was an observational study, it cannot prove that the anthocyanins alone caused the reduction in risk.

More studies are needed before any claims can be made.


Summary
Some evidence indicates that eating fruits rich in anthocyanins — such as blueberries — is associated with a reduced risk of heart attacks.

florida80 04-25-2019 20:08

7. Blueberries Can Help Maintain Brain Function and Improve Memory



Oxidative stress can accelerate your brain's aging process, negatively affecting brain function.

According to animal studies, the antioxidants in blueberries may affect areas of your brain that are essential for intelligence (23, 24).

They appear to benefit aging neurons, leading to improvements in cell signaling.

Human studies have also yielded promising results.

In one of these studies, nine older adults with mild cognitive impairment consumed blueberry juice every day. After 12 weeks, they experienced improvements in several markers of brain function (25).

A six-year study in over 16,000 older individuals found that blueberries and strawberries were linked to delays in mental aging by up to 2.5 years (26).


Summary
The antioxidants in blueberries seem to benefit your brain by aiding brain function and delaying mental decline.



8. Anthocyanins in Blueberries May Have Anti-Diabetes Effects

Blueberries provide moderate amounts of sugar compared to other fruits.

One cup (148 grams) holds 15 grams of sugar, which is equivalent to a small apple or large orange (1).

However, the bioactive compounds in blueberries appear to outweigh any negative impact of the sugar when it comes to blood sugar control.

Research suggests that anthocyanins in blueberries have beneficial effects on insulin sensitivity and glucose metabolism. These anti-diabetes effects occur with both blueberry juice and extract (27, 28, 29).

In a study in 32 obese people with insulin resistance, two blueberry smoothies daily caused major improvements in insulin sensitivity (30).

Improved insulin sensitivity should lower the risk of metabolic syndrome and type 2 diabetes, which are currently two of the world's biggest health problems.


Summary
Several studies demonstrate that blueberries have anti-diabetes effects, improving insulin sensitivity and lowering blood sugar levels.








9. May Help Fight Urinary Tract Infections

Urinary tract infections (UTIs) are a common problem for women.

It is widely known that cranberry juice can help prevent these types of infections.

Because blueberries are closely related to cranberries, they boast many of the same active substances as cranberry juice (31).

These substances are called anti-adhesives and help prevent bacteria like E. coli from binding to the wall of your bladder.

Blueberries have rarely been studied for their impact on UTIs, but they likely have similar effects as cranberries (32).


Summary
Like cranberries, blueberries contain substances that can prevent certain bacteria from binding to the wall of your bladder, which may help prevent UTIs.


10. Blueberries May Reduce Muscle Damage After Strenuous Exercise

Strenuous exercise can lead to muscle soreness and fatigue.

This is driven partly by local inflammation and oxidative stress in your muscle tissue (33).

Blueberry supplements may lessen the damage that occurs at a molecular level, minimizing soreness and reduced muscle performance.

In a small study in 10 female athletes, blueberries accelerated muscle recovery after strenuous leg exercises (34).


Summary
One study suggests that blueberries may aid muscle recovery after strenuous exercise, though more research is needed.


The Bottom Line

Blueberries are incredibly healthy and nutritious.

They boost your heart health, brain function and numerous other aspects of your body.

What’s more, they’re sweet, colorful and easily enjoyed either fresh or frozen.

florida80 04-25-2019 20:12

1 Attachment(s)
9 Seeds You Should Be Eating











Raspberry chia juice

1 / 10

Chia Seeds

Chia has come a long way since it first sprouted out of funny pottery in TV commercials. Today, these seeds are best known as a super food, and with good reason. Just 1 ounce (that’s 2 tablespoons) has nearly 10 grams of fiber. Ground in a blender, chia seeds make the perfect crunchy topping for yogurt or vegetables. When you soak them in a liquid, such as juice or almond milk, they get soft and spoonable: a smart swap for pudding.

florida80 04-25-2019 20:14

Wild Rice

Surprise! Wild rice isn’t rice at all -- it’s actually a grass seed. It’s higher in protein than other whole grains and has lots more antioxidants than white rice. It also provides folate, magnesium, phosphorus, zinc, vitamin B6, and niacin. It cooks up tender and fluffy in a rice pilaf, and the warm grains are a hearty addition to green salads.

florida80 04-25-2019 20:14

Wild Rice

Surprise! Wild rice isn’t rice at all -- it’s actually a grass seed. It’s higher in protein than other whole grains and has lots more antioxidants than white rice. It also provides folate, magnesium, phosphorus, zinc, vitamin B6, and niacin. It cooks up tender and fluffy in a rice pilaf, and the warm grains are a hearty addition to green salads.





Pumpkin seeds

3 / 10

Pumpkin Seeds

If you’ve ever roasted a batch of these after carving your annual jack-o’-lantern, you know they make a great snack. And a healthy one, too. Pumpkin seeds are rich in magnesium, an important mineral that boosts your heart health, helps your body make energy, and powers your muscles. Eat them year-round as a soup or salad topper, with cereal, or in homemade trail mix.

florida80 04-25-2019 20:15

10

Pumpkin Seeds

If you’ve ever roasted a batch of these after carving your annual jack-o’-lantern, you know they make a great snack. And a healthy one, too. Pumpkin seeds are rich in magnesium, an important mineral that boosts your heart health, helps your body make energy, and powers your muscles. Eat them year-round as a soup or salad topper, with cereal, or in homemade trail mix.





Pomegranate seeds

4 / 10

Pomegranate Seeds

Also called arils, these are the sweet, jewel-like beads you strip from the inside of the fruit. They’re high in vitamin C and antioxidants. A full cup of pomegranate seeds has fewer than 150 calories, making it good for a light snack. Tossed in a salad or whole-grain dish, they add a juicy pop of flavor and color to your dinner plate

florida80 04-25-2019 20:16

Quinoa

If you’re looking for healthy sources of protein, quinoa has you covered. The grain-like seed packs 8 grams per cup. It cooks up like rice and can fill in for pasta and other grains in many of your favorite dishes. You can also use it as a gluten-free breading for dishes like chicken fingers. Make a batch instead of oatmeal for a breakfast porridge that will start your day with more protein, fiber, and iron

florida80 04-25-2019 20:16

Flax Seeds

Humans have been eating these for good health as far back as 9,000 B.C. If you don’t eat enough fish, adding flax to your diet can help you get omega-3 fatty acids, the healthy fats that are good for your heart. It’s the best plant source of this important nutrient, and it gives you a good dose of fiber, too. When the seeds are ground into flax meal, they may help lower blood pressure. Flax has a nice, nutty flavor. Add a scoop to oatmeal, your pancake batter, or salads.

florida80 04-26-2019 18:15

Tưởng Niệm Việt Nam Cộng Hoà - Ngày 30 Tháng 4 Nay, Năm Xưa - MĐ Trương Văn Út






.Mũđỏ Trương Văn Út (Útbạchlan)


Tháng ba sinh - tử chiến ! Tháng tư lệnh đầu hàng, buông súng, trút bỏ quân phục… Nỗi hờn câm, phẩm uất bi thương đau xé ruột gan và nổi trôi theo vận nước ! Nỗi buồn chua xót đớn đau không phải chỉ cho riêng tôi mà cho cả hằng triệu triệu Quân - Dân - Cán - Chính Miền Nam Việt Nam và thân bằng quyến thuộc như bị nhận ch́m dưới đáy nạn hồng thuỷ, riêng chúng tôi là những quân nhân cầm súng thất trận thua thiệt bị kẻ thù cay nghiệt trả thù, bắt giam tù, hành hạ, lao động khổ sai, đói khát triền miên và rách rưới, lam lũ kéo dài kiếp sống lê thê tận cùng năm tháng làm tê liệt tinh thần thể xác…! Nỗi đau bị bức tử đời binh nghiệp không nguôi th́ lại thêm hệ luỵ gia đ́nh vợ con bơ vơ lạc lơng giữa ḍng đời mới không có t́nh người mà chỉ có thú tính lên ngôi làm đảo lộn và băng hoại tất cả giềng mối luân lư, đạo đức vốn là nền tảng truyền thống của dân Việt hiền ḥa nhân hậu lâu đời…!

Trước 30 - 4 -75, Bố vợ của tôi đang là Giám Đốc Nhân Viên của cơ quan OSCC, một cơ quan dân chính kiến tạo của Hải Quân Hoa Kỳ tại đường Hai Bà Trưng - Sài G̣n. Vào buổi chiều ngày 25 - 4 - 75, Ông gọi điện thoại cho tôi và cho biết rất nhiều điều quan trọng liên quan đến t́nh h́nh biến động và đưa ra những dự tính của Ông đang thi hành… Ông nói:” Bố vừa nhận chỉ thị của Giám Đốc OSCC thiết lập ngay danh sách tất cả nhân viên Việt Nam nào muốn đi Mỹ, (danh sách di tản) tối đa là 100 người (hai sortie Shinook CH54), mỗi người chi được mang theo một túi xách nhỏ. Bố được toàn quyền chọn lựa, nên Bố quyết định đưa cả gia đ́nh ḿnh đi, trong đó có con và gia đ́nh của con. Cho Bố biết quyết định của con ngay, để Bố lên danh sách tŕnh cho họ chiều nay..”!
Tôi suy nghĩ vội và trả lời ngay : “ Thưa Bố, con có thể trả lời ngay là Bố cứ lo cho Mẹ và các em, phần con và gia đ́nh của con, con có dự tính đưa tất cả về Ông Bà Nội ở Mỹ Tho an toàn hơn, v́ dù sao Vùng 4 cũng chưa đến nổi nào. Con nghĩ ra đi lúc này có nghĩa là chấm hết, ai đi th́ cứ đi, đi để chạy khỏi nanh vuốt của Việt Cộng khi Miền Nam hoàn toàn rơi vào tay Cộng Sản th́ đúng, nhưng bây giờ th́ chưa, lại nữa đi tới nơi vô định không biết ngày sau sẽ ra sao và dù ở một nơi nào đó Bố Mẹ cũng phải gầy dựng lại cuộc đời bằng hai bàn tay trắng...!
Tôi nói tới đây th́ bị Bố ngắt lời hai bằng tiếng ngắn gọn:"thôi được", rồi Ông tôi cúp phone. Tôi biết Bố vợ tôi đang giận dữ v́ tôi không tin những điều ông đoán và có ư trách ông chưa chi đă bỏ của chạy lấy người ! Thật sự ông đă biết chắc chắn Mỹ bỏ rơi miền Nam và sẽ không can thiệp như lời hứa của tổng thống Nixon trên văn bản cam kết với Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà . Nhưng làm sao tôi có thể cùng vợ con và gia đ́nh bỏ nước ra đi trong lúc nguy biến và tranh tối, tranh sáng này ? Ra đi bỏ lại đơn vị và đồng đội c̣n đang ba lô trên vai, tay c̣n cầm súng đồng nghĩa với tội đào ngũ trước địch quân, tướng bỏ thành bỏ quân trốn chui, trốn nhủi, như loài chuột bọ … Tôi không làm đựợc và tuy đào ngũ chỉ là “tội nhẹ”, nặng nề là sẽ danh bại, thân liệt với chữ “hèn” mang nhục với bạn bè đồng ngũ, tha nhân thị phi khinh bỉ…! Tôi tự soi “gương” một vài trường hợp nhân vật điển h́nh đă và đang xảy ra trong cuộc lui binh biến loạn từ miền Trung xuôi về Nam, lúc thời b́nh th́ hống hách với quân binh, lúc lọan ly th́ khiếp sợ trước quân thù ! Tôi không thể ra đi trong thời điểm mà vận mệnh nước như chỉ mành treo chuông…! Ôi,… Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm mà từ bấy lâu nay tôi vẫn trân quư ấp ủ nó trên chiếc mũ tôi đang đội trên đầu. Ai có bảo tôi là "thằng ngu" th́ tôi hoan hỷ chấp nhận.

Chỉ trong ṿng 2 tháng: tháng ba và tháng tư năm 1975 đă có bao nhiêu tin tức chiến sự loan tải chỉ gây thêm hoang mang, lo ngại cho những đơn vị c̣n đang trực chiến…! Khởi đầu trang sử đau buồn này là từ Ban Mê Thuộc thất thủ, Quân Khu I rút lui, bỏ ngơ, Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù (LĐ3ND) trên đường theo lệnh Sài G̣n thay v́ không vận triệt thoái về Sài G̣n th́ được ném vào Khánh Dương để tăng cường hậu lực cho Quân Khu II, Sư Đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến tan tác như bầy ong vở tổ ở cửa biển Thuận An, rồi Đà Nẵng, hai tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngăi cũng cùng chung số phận theo cái "chiến thuật" quái đản của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu "đầu bé đít to" như muốn phá bỏ từng vùng, theo chân Quân Khu I, Quân Khu II cũng rút lui, bỏ ngơ…! Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù phải đơn độc đứng đầu tuyến lửa ở Khánh Dương trước làn sóng ồ ạt hàng hàng lớp lớp địch quân với vũ khí, đạn dược dư thừa hung hăn tấn công phủ chụp xuống như trận băo lửa từ hoả ngục muốn huỷ diệt toàn thể quân dân Khánh Dương, khiến cho LĐ3ND cũng phải tử chiến đạp lên xác giặc, mở đường máu tháo lui về Nam c̣n bao nhiêu hay bấy nhiêu ! LĐ2ND lại được lệnh cùng tướng Nguyễn Vĩnh Nghi dàn quân nghênh chiến tại mặt trận Phan Rang với t́nh trạng tiếp liệu vũ khí, đạn dược giới hạn và cạn kiệt mà phải chiến đấu cố chận đứng Bắc Quân cường bạo như cơn lũ lửa đạn trên đường tấn chiếm Sài G̣n thủ phủ miền Nam. Đă quá trể ! Toàn bộ lực lượng Bộ Tư Lệnh Tiền Phương của tướng Nguyễn Vĩnh Nghi như rơi vào lưới lửa đă giăng sẵn không c̣n thời gian tính để t́m đường sinh hay tử nữa , “nó” như một định số bi thảm đă an bày ! Bắc Quân thừa thắng xông lên, cứ ào ạt tiến chiếm từng phần lănh thổ miền Nam, căn cứ địa của chúng ta bị địch chiếm từng vùng kéo theo hằng trăm ngàn dân chạy nạn trong cơn chiến loạn, khiến cho những nơi tương đối c̣n an toàn cũng lao xao hỗn loạn theo như quân cờ domino ngă lan dần …! Rồi th́ tới Phan Rang, Phan Thiết, B́nh Tuy… cũng bị địch chiếm cho tới Long Khánh là cửa ngơ của Biên Ḥa th́ chúng bị khựng lại trước “tường thành” thép lửa quyết tử chiến của quân ta . Bộ Tư Lệnh Quân Khu III dàn quân quyết bảo vệ Long Khánh là giữ được Sài G̣n được ngày nào hay ngày nấy, để “Chính Quyền Sài G̣n” xoay sở t́m lối thoát qua thương thuyết chính trị, chấp nhận yêu sách của Hà Nội ? Nhưng với Lê Đức Thọ lúc này chỉ có hai chữ buộc Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà " đầu hàng". C̣n nước c̣n tát, Lữ Đoàn I Nhảy Dù được điều động vào mặt trận Long Khánh, tăng cường cho Sư Đoàn 18 Bộ Binh do tướng Lê Minh Đảo chỉ huy và chính tại nơi đây đă mở thêm trang Chiến Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà trong cuối mùa cuộc chiến Nam Quốc - Bắc Cộng lưu danh hậu thế : Trận thư hùng tại Mặt Trận Xuân Lộc : Bắc Quân đă bị chận đứng v́ bị thương vong rất nhiều mà không thể vượt qua bức tường thép lửa đạn của Nam Quân và chúng đă phải lên tiếng kêu hoảng trên truyền thông là: “Chính Quyền SàiG̣n” đă xử dụng bomb hạch nhân tại mặt trận Xuân Lộc…” ! Quả thật có phần “hơi” đúng, v́ ngoài số bộ đội bị thương vong quá lớn do lực lượng : Lực Lượng Xung Kích Quân Đoàn III , Sư Đoàn 18 Bộ Binh chiến đấu anh dũng tuyệt vời, đơn vị Thiết Giáp phối hợp tác chiến nhuần nhuyễn với các đơn vị bạn: Pháo Binh, Nhảy Dù, Thuỷ Quân Lục Chiến, Địạ Phương Quân, Nghĩa Quân, Biệt Động Quân … đă gây tổn thất cho chúng, th́ chúng lại bị lănh thêm 2 trái CBU Cluster Bomb (Daisy Cutter ) do Không Quân Việt Nam Cộng Hoà thả chính xác xuống mục tiêu do các chiến sĩ Biệt Cách Dù bám theo sát đơn vị Bắc Quân để theo dơi và chỉ điểm toạ độ chúng tập trung quân, Bomb nổ chính xác, kinh hoàng, rúng động tầng địa chất như cơn địa chấn đă giết chết hơn 10 000 (mười ngàn) bộ đội thuộc Sư Đoàn 3 , 6, 7 và 341 CSBV… Do vậy sau khi chúng chiếm được Xuân Lộc, chúng hèn hạ trả thù, trút cơn thịnh nộ lên thân phận dân chúng trong vùng là lùa gom tất cả nam phụ lăo ấu tập trung vào một nơi và xă súng bắn giết không chừa một ai ! (Quí đọc giả có thể lên Google Search t́m tài liệu và đây là một trường hợp điển h́nh trong nhiều hiện thực khuất lấp hay “nói” một cách khác: đây là một hố chôn xác dân lành Xuân Lộc đă được khui khai ra trong số những hố chôn khác chưa được bốc mẻ trong cuộc thảm sát dân chúng Xuân Lộc do chính cán binh Trần Đức Thạch cựu phân đội trưởng Trinh Sát Tiểu Đoàn 8 - Trung Đoàn 266 - Sư Đoàn 341 Quân Đội Nhân Dân Việt Nam có mặt tại hiện trường sau khi các cán binh đồng đội của anh thi hành lệnh xử tử dân Xuân Lộc và đây là một trích đoạn :” 21- 4 -1975 (9 ngày trước khi Sài G̣n thất thủ) tại ấp Phú Mỹ, xă Tân Lập, huyện Xuân Lộc (nay là ấp Phú Mỹ, xă Xuân Lập, thị xă Long Khánh), làm hơn hai trăm thường dân thiệt mạng oan khốc, nhà thơ cựu tù nhân lương tâm Trần Đức Thạch quê ở Diễn Châu - Nghệ An là cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341 QĐNDVN sau nhiều năm mới có cơ hội thăm lại người xưa, cảnh cũ, thắp nén nhang tạ tội cùng đồng bào. Rưng rưng lệ, nghẹn ngào, cựu chiến binh Trần Đức Thạch cùng nhân chứng sống là ông Đàn, hiện là Ấp Trưởng Phú Mỹ kiêm Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong xă Xuân Lập, 34 tuổi đảng, hồi tưởng vụ thảm sát kinh hoàng. Vụ việc kinh hoàng hiện về như mới xảy ra hôm qua. Ngày ấy, ông Đàn 18 tuổi, cũng suưt thiệt mạng oan uổng. Vụ thảm sát xảy ra trong bối cảnh Sư đoàn bộ binh số 18 QLVNCH vừa rút khỏi Phú Mỹ, đơn vị ông Thạch tràn vô ấp làm nhiệm vụ chốt chặn đối phương. Trước đó, trong một cuộc giao tranh khốc liệt tại Xuân Lộc, Trung đoàn 266 có hơn hai trăm rưởi bộ đội tử trận. Cấp trên tuyên truyền:”… dân chúng vùng Xuân Lộc, Long Khánh, Hố Nai, Biên Ḥa… đa số là công giáo di cư, chống cộng khét tiếng (thực tế tuyệt đại bộ phận dân Phú Mỹ theo đạo Phật)… Lập tức, bộ đội lùa dân chúng già trẻ, trai gái trong các nhà dân hai bên đường ra mặt đường, điên cuồng xả súng bắn giết tàn bạo. Từ b́a rừng cao su, nghe tiếng súng nổ, nhanh chóng tiếp cận hiện trường, trinh sát Thạch phát hiện vô số thường dân bị giết hại, máu chảy như suối ven đường, người bị thương, người c̣n sống rên la thảm thiết… lập tức yêu cầu đồng đội dừng bắn và chỉ huy dân ấp chở người bị thương ra Bệnh Viện Suối Tre cấp cứu; di tản phụ nữ và trẻ em vô rừng để tránh bị sốc do hiện trường rùng rợn khủng khiếp; huy động đàn ông 18 - 45 tuổi trong ấp may mắn trốn thoát, tập trung đào hố chôn các tử thi ngay chiều cùng ngày, đào hố và chuyển tử thi ra hố trong chiều 21 – 4 và trưa 22 - 4 lấp hố, dọn dẹp hiện trường. Không có máy đào máy xúc, phải dùng máy xới và người dùng xẻng đào hố sâu để chôn lấp tập thể các nạn nhân. Trừ hơn một chục tử thi được người nhà sống sót nhận diện và mai táng riêng biệt ở chỗ khác, c̣n lại đều lấp trong hố này…. (ngưng trích) .

.Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975:
Sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trao quyền lại cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương. Sài G̣n giới nghiêm liên tục. Đêm tôi nằm không c̣n nghe tiếng pháo từ đâu vọng về nữa, mà tiếng đạn pháo nổ gần quanh đây nghe lùng bùng lỗ tai …!

.Sáng ngày 27 - 4 - 1975, Tiểu Đoàn 17 Nhảy Dù Tân Lập (TĐ17ND) của tôi được lệnh điều động về bảo vệ ṿng đai phi trường Tân Sơn Nhất. Hệ thống liên lạc hành quân có thẩm quyền duy nhất lúc này là trung tá Lê Minh Ngọc - Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 4 Nhảy Dù (LĐT-LĐ4ND) . Ḥa tiển 122ly, pháo 130ly của bắc quân rót liên tục vào phi trường và các vùng dân cư phụ cận, phi đạo chính của phi trường bị thiệt hại nặng, mặt trận ngă tư Bảy Hiền, Lăng Cha Cả, cổng bộ Tổng Tham Mưu, G̣ Vấp bùng nổ và số phận của Sài G̣n đă được đếm từng giờ…

.Sáng ngày 28 - 4 - 1975, tôi và thiếu tá Phạm Hồng Thiếp - Tiểu Đoàn Phó - Tiểu Đoàn 17 Nhảy Dù (TĐP – TĐ17ND) lái xe Jeep vào Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù để hỏi thêm tin tức v́ không liên lạc được trên hệ thống PRC25. Nơi đây Bộ Tư Lệnh Hành Quân chỉ c̣n lại hai Sĩ Quan ứng trực là thiếu tá bác sĩ Trần Đông A và đại úy Phạm Ngọc Đăng và một số Hạ Sĩ Quan thuộc Pḥng 3 Hành Quân. Tất cả quan lớn đều đă "ra đi" và đi đâu thật sự tôi không biết, làm sao tôi có thể biết họ “biến” đi đâu, chỉ biết là họ không c̣n tại hàng ngũ trong giờ phút “ba quân đang cần tay ta” hiện thời ! Ba thằng bạn cùng khóa 22 Vơ Bị Quốc Gia chúng tôi Thiếp, Đăng, Út lặng lẽ nh́n nhau như thầm nói cùng nhau “thôi thế là xong” có niềm đau chua xót trong tâm hồn và nỗi buồn đè nặng không thốt được nên lời …! Tôi với Thiếp trở ra xe, lái về vị trí đóng quân, liếc nh́n Thiếp, tôi thấy ánh mắt của anh như có lửa căm câm và giọt lệ cay cay trong đôi mắt hiền ḥa đôn hậu thường ngày. Tôi biết bạn ḿnh từ ngày ra trường cho đến khi lên Thiếu Tá làm Tiểu Đoàn Phó, đă hơn bảy năm dài tay ôm súng gối đầu ba lô với TĐ3ND, Thiếp nghĩ đời binh nghiệp của ḿnh c̣n dài, ngờ đâu nay như găy cánh chim bằng. Thiếp chợt bảo tôi: "ḿnh ghé TĐ16 thăm Bằng một chút". Trung tá Phạm Kim Bằng (Bằng Đui) Tiểu Đoàn Trưởng - Tiểu Đoàn 16 Nhảy Dù Tân Lập (TĐT-TĐ16ND) và thiếu tá Ngô Xuân Vinh (Vinh Con) Tiểu Đoàn Phó đang ngồi trên ghế thấp kê bằng mấy thùng gỗ chứa đạn pháo binh dưới lều căn bằng Poncho… Sau khi nghe thiếu tá Thiếp kể sơ qua t́nh h́nh ở Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, trung tá Bằng trầm ngâm một chút rồi chậm rải nói:
- Tôi mới liên lạc được với Khôi Nguyên (Tân Lữ Đoàn Trưởng - Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù đang đóng quân ở Biệt Khu Thủ Đô). Khôi bảo chờ, sẽ có lệnh mới nay hay ngày mai.

Tôi tự hỏi: Lệnh mới là lệnh ǵ ? Và cũng ngày hôm nay 28 - 4 -1975, vào lúc 16:45 chiều Tổng Thống Trần Văn Hương đă trao quyền cho Tân Tổng Thống Dương Văn Minh, với thành phần Tân Nội Các hầu hết là những gương mặt “thiên tả” và xu thời vốn đă có chủ trương "ḥa giải" hoặc “thế thời phải thế” với “Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam” là cánh tay nối dài của CSBV Hà Nội. Giáo sư Bùi Tường Huân làm Bộ Trưởng Quốc Pḥng, trung tướng Vĩnh Lộc - Tham Mưu Trưởng, nhưng rồi hèn tướng Vĩnh Lộc chuồn trước nên chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh đôn lên thay, luật sư Triệu Quốc Mạnh làm Giám Đốc Nha Cảnh Sát Đô Thành Sài G̣n...! Chỉ cần điểm lướt qua năm ba gương mặt tên tuổi nói trên trong gánh hát bội cuối trào là biết ngay "lệnh mới" là lệnh ǵ và xuất phát từ đâu ra ? Từ Camp David hay “Phủ Đầu Rồng”, từ Lộc Ninh của Trần Văn Trà hay từ Long Khánh của Lê Đức Thọ? Cái "lệnh" đơn giản là "phải đầu hàng vô điều kiện, không có ḥa hợp ḥa giải, không có thương thuyết giải pháp này giải pháp nọ lôi thôi ǵ cả…” !

.Trưa ngày 29 - 4 - 1975, tôi liên lạc được trung tá Trần Đăng Khôi (LĐT-LĐ3ND) th́ được trả lời:
- Út tự lo cho con cái, chính tôi cũng không biết phải làm ǵ bây giờ…!
Tôi liên lạc với Bộ Chỉ Huy LĐ4ND th́ được đại úy Hồ Tường - Trưởng Ban 3 Hành Quân trả lời :
- Ngọc Nga vắng mặt, chúng tôi chuẩn bị di chuyển ra Ṭa Hành Chánh Gia Định, nếu Út Bạch Lan muốn th́ tối nay ḿnh gặp nhau ở đó … Lăng Ông Bà Chiểu…!
Ô hay, sao lại "nếu muốn"? Quân lệnh ban ra là thi hành trước khiếu nại sau, bất tuân thượng lệnh th́ chỉ vài giờ đồng hồ sau, trực thăng đến bốc về tŕnh diện Tư Lệnh hay Chỉ Huy Trưởng ngay, chứ đâu bao giờ có cái lệnh là "nếu muốn", chỉ trừ phi trong trường hợp khẩn cấp, cấp trên tiến thối lưỡng nan không c̣n giải pháp nào cứu giúp th́ ra lệnh ngắn gọn là "Tùy Quyền", lúc đó cố thủ hay rút lui là quyền quyết định của Đơn Vị Trưởng trực tiếp tại chiến trận. Trong trường hợp này "nếu muốn" mang một ư nghĩa khôi hài chua xót là muốn ở lại đó th́ cứ ở, muốn theo tôi th́ cứ theo, phải chăng chẳng có lệnh lạc ǵ cả…? Như thế có nghĩa là chúng tôi, những người đang cầm súng chiến đấu tới cùng bỗng như con rắn mất đầu ! Quân Đoàn không có Bộ Tổng Tham Mưu từ trên xuống dưới... Tiểu Đoàn không có Tiểu Đoàn Trưởng như TĐ17ND của tôi ! Buổi chiều cùng ngày, vào khoảng 5 giờ, bầu trời Sài G̣n rợp bóng trực thăng "sâu rọm" CH54 của Mỹ bay họp đoàn dưới cơn mưa mưa pháo hoả tiễn 122ly và đại bác 130ly của Bắc Quân… ! Sau này tôi mới biết họ có đường bay riêng để đáp xuống những vị trí an toàn đă được ấn định trước qua sự kết ước ngấm ngầm của Lê Đức Thọ và Kissinger để di tản những người có danh sách (manifest) trước đó hơn 10 ngày, những nhân viên người Mỹ và những nhân viên người Việt làm việc cho các cơ quan Mỹ như Bố - Mẹ vợ của tôi...

Tôi nói với Thiếp:
- Tao muốn qua ngay Bộ Chỉ Huy LĐ4 ngay bây giờ...!
Thiếp nhanh nhẩu:
- Tao đi với mày.
Bộ Chỉ Huy và toàn bộ hậu cứ của LĐ4ND đă di tản! Trên đường về lại Tiểu Đoàn, chúng tôi ghé tạt vào cơ quan DAO, cơ quan Tùy Viên Quân Sự Hoa Kỳ. Nơi đây đang có hằng trăm, hằng ngàn người già trẻ bé lớn, nam nữ đủ mọi hạng tuổi đang nhốn nháo xếp hàng từng nhóm 50 hay 60 người tay dắt, tay d́u, lom khom dưới những cơn gió lốc bụi mù của cánh quạt trực thăng CH54 của Mỹ đang đáp bốc liên tục… Tôi chợt thoáng thấy năm ba gương mặt quan lớn quen thuộc mà mới vừa sáng nay, tôi vẫn nghe oang oang tiếng của họ điều động các đơn vị trên tần số Hành Quân Nhẩy Dù ! Tôi cố nén nỗi chua xót, đắng cay đang dâng trào lên cuốn họng và nghẹn lời không bật lên thành tiếng và măi cho tới ngày nay mỗi khi nhớ lại khung cảnh xưa th́ nỗi đau bi thương, phẩn uất vẫn c̣n như mới ngày nào ! Đêm hôm đó 29 - 4 - 75, đêm cuối cùng buồn lắm, “thầy tṛ” chúng tôi âm thầm dạ hành băng qua Sân Cù bắt tay được với BCH-LĐ4ND ở Ṭa Hành Chánh Gia Định. Chúng tôi chia nhau đóng quân tạm trong khuôn viên Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật và kiểm soát ngă ba Nguyễn Văn Học - Vơ Dy Nguy và lại thêm một đêm không ngủ, chỉ ngồi nh́n hỏa châu lơ lững soi chút ánh sáng giữa bầu trời Sài G̣n và nghe tiếng pháo địch rơi đâu đây rất gần trong thành phố đang chờ tai hoạ phủ chụp xuống…! Buồn quá, tôi vỗ trán mấy cái cho tỉnh táo và tự nhủ:“có ǵ đâu mà lo nghĩ, c̣n nước c̣n tát mà…” rồi tự trấn an và “thầy tṛ” bố trí pḥng bị “chờ” lệnh mới…?

.Ngày 30 Tháng Tư Năm 1975. Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh "đầu hàng" và kêu gọi tất cả các đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đang chiến đấu phải buông súng và bàn giao đơn vị cho “chính quyền mới” tiếp thu…! Tôi với Thiếp ngồi cạnh nhau tại bậc tam cấp cửa ra vào một lớp học với tách cà phê nóng trên tay, tai vẫn tiếp tục dán chặc vào chiếc Radio để nghe lời “hiệu triệu” của tên luật sư Triệu Quang Mạnh - Tổng Giám Đốc Nha Cảnh Sát Đô Thành ra lệnh cho thuộc cấp phải phóng thích ngay tức khắc tất cả các tù binh Việt Cộng, tất cả các nhà đấu tranh chính trị chống chế độ Diệm - Nhu - Thiệu - Khiêm từ Khám Chí Ḥa, từ các pḥng giam giữ của các Sở, Ty, Chi Cảnh Sát Quốc Gia dưới quyền của hắn ta. Thủ Tướng Vũ Văn Mẫu ra lệnh cho tất cả người Mỹ và nhân viên của các cơ quan liện hệ với Hoa Kỳ phải rời khỏi Việt Nam trong ṿng 24 tiếng đồng hồ. Tướng một sao xanh vỏ đỏ ḷng Nguyễn Hữu Hạnh cứ ra rả: "quân nhân các cấp phải ở tại chỗ chờ lệnh mới…" và lệnh mới đă đến, “Tân Tổng Thống Hoa Lan” Dương Văn Minh “thượng đài” lúc 9:30 giờ sáng “tuyên ngôn”:“Đường lối chủ trương của chúng tôi là ḥa giải và ḥa hợp dân tộc để cứu sinh mạng đồng bào. Tôi tin tưởng sâu xa vào sự ḥa giải của người Việt Nam để khỏi thiệt hại xương máu của người Việt Nam. V́ lẽ đó, tôi yêu cầu tất cả anh em chiến sĩ VNCH hăy b́nh tĩnh, không nổ súng và ở đâu ở đó. Chúng tôi cũng yêu cầu anh em chiến sĩ Chánh phủ CMLTCHMNVN ngưng nổ súng. Chúng tôi ở đây chờ gặp Chánh phủ CMLTCHMNVN để cùng nhau thảo luận lễ bàn giao chính quyền trong một trật tự tránh đổ máu vô ích của đồng bào”…!
Rồi sau đó vài tiếng đồng hồ bại tướng Dương Văn Minh đem tâm t́nh nói lịch sử với Tướng Trần Văn Trà:"...Ngày hôm nay, đại diện cho các anh em có mặt tại đây, tôi nhiệt liệt hoan nghênh sự thành công của Chính Phủ Cách Mạng trong công cuộc văn hồi ḥa b́nh cho đất nước. Với kỷ nguyên mới này, tôi mong rằng tất cả anh em có mặt tại đây, cũng như các tầng lớp đồng bào, sẽ có dịp đóng góp tích cực cho công cuộc xây dựng đất nước … Tôi nghĩ rằng với hành động của ḿnh, tôi đă góp phần tránh một cuộc đổ máu vô ích cuối cùng cho Sài G̣n. Đó là phần đóng góp cụ thể của tôi trong cuộc chiến đấu này. Riêng cá nhân tôi, hôm nay tôi rất hân hoan khi được 60 tuổi, trở thành một công dân của một nước Việt Nam độc lập..." !

Ôi ,… c̣n nỗi đau đớn nào hơn …! Hai mươi năm Việt Nam Cộng Hoà đă mất ! Phải chi theo gương tiền nhân như Phan Thanh Giản để ông được lưu danh sử sách muôn đời, cháu con đời đời ghi nhớ ơn ông ? Tránh đổ máu vô ích cho đồng bào ư ? Ông không biết bài học tướng Nguyễn B́nh của Quốc Dân Đảng, khi Vơ Nguyên Giáp đề nghị Hồ Chí Minh cho Nguyễn B́nh gia nhập Đảng Cộng Sản, Hồ chỉ nói ngắn gọn: " muốn nhuộm đỏ th́ phải tờ giấy trắng, chứ không thể nhuộm đỏ tờ giấy xanh được" (cờ Quốc Dân Đảng màu xanh) !

Hôm nay, những ngày cuối tháng Tư năm 2019, ngồi một ḿnh ở sân sau nhà, trong khu low income ngoại ô thành phố Houston - Texas, hồi tưởng nhớ lại những ngày tháng cũ 44 năm về trước, ḍng tâm tưởng hiện về mơ mơ hồ hồ tai như nghe văng vẳng đâu đây tiếng xích sắt của chiếc tank T54 nghiến trên mặt đường nhựa, lao tới ủi sập cánh cổng Dinh Độc Lập và lũ khỉ man rợ tràn vào phố thị phồn hoa, văn minh miền Nam mà “nhân” dáng chúng c̣n nguyên dạng cáo rừng …! Rồi tôi chợt nghĩ đến cuộc chiến tranh Nam - Bắc Đại Hàn năm 1953 - 1954. Khi quân Bắc Triều Tiên ồ ạt tràn qua vĩ tuyến 36 tấn công Nam Hàn cũng tương tự như t́nh h́nh chiến sự của Nam - Bắc Việt Nam hiện thời. Nam Quân rút bỏ dần về phía Nam, cuối cùng phải di tản ra đảo Phú Sơn là cứ điểm pḥng thủ cuối cùng. Nhưng sau đó, dưới tài chỉ huy thao lược của đại tướng Mac Cathur - Tư Lệnh Thái B́nh Dương (hay mưu lược chính trị ở cấp cao hơn nữa) quân Mỹ đổ bộ bất ngờ lên băi biển Nhân Xuyên ở phía tây Triều Tiên, cắt ngang vĩ tuyến 36, để từ đây đánh thốc như chẻ tre ngược lên phía Bắc, nhanh chóng tiến quân đến sông Áp Lục ranh giới của Bắc Triều Tiên và Trung Cộng, hơn ba trăm ngàn quân Bắc Hàn c̣n đang xâm chiếm tại Nam Hàn phải đầu hàng khiến cho Mao Trạch Đông trở tay không kịp. Nếu thật sự ông Dương Văn Minh có kế sách chiến lược tương tự với sự hổ trợ của Mỹ và quân Mỹ trở lại Việt Nam th́ cục diện đă thay đổi hoàn toàn ? Nhưng Dương Văn Minh chỉ có “kế sách” là đầu hàng nên mới ra nông nỗi ! Lê Đức Thọ đă cảnh cáo Cựu Đại Tướng Vanuxem (Pháp) ngày 27 - 4 -1975 tại Long Khánh rằng: "ông nên chấm dứt ngay cái tṛ chính trị của ông, nếu không, khi tôi vào đến Sài G̣n, việc đầu tiên là tôi sẽ tống cổ ông ra khỏi Sài G̣n ngay lập tức". Chỉ v́ Vanuxem đang móc nối Bắc Kinh (Đặng Tiểu B́nh) để thương lượng với Hà Nội t́m một giải pháp trung lập thật sự cho Việt Nam Cộng Ḥa cùng ḥa hợp với Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam. Tướng Vanuxem đă sai, v́ CSBV ngang nhiên xé Hiệp Định Paris 1973 rồi xua quân vào miền Nam là thế cờ nhuộm đỏ thế giới do Nga chủ trương và là thế mạnh đương quyền tại Hà Nội chớ không phải Trung Cộng, và hung thần Lê Duẩn vua “cung đ́nh đỏ” chớ không phải Nguyễn Hữu Thọ - Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam . Khi nghe tin phái bộ của Dương Văn Minh đi lên Lộc Ninh để gặp Trần Văn Trà, th́ Vanuxem đă đưa tay lên trời mà than rằng: "trời ơi, sao ông ta không đi Long Khánh mà lại lên Lộc Ninh"…! V́ nước Pháp qua vai tṛ tướng Vanuxem muốn cố vấn cho chính phủ Dương Văn Minh gặp Lê Đức Thọ có thực quyền ở thế mạnh để trao đổi, giàn xếp giải pháp Chính Trị cho Việt Nam. Bàn tay của Paris và Bắc Kinh không với và vớt vát tới nỗi ván cờ mưu lược độc địa của Hoa Thịnh Đốn và Mạc Tư Khoa trong lúc này , để đưa đến hậu quả là sau đó không lâu, Việt Nam xua quân đánh Kampuchia, Tàu đánh Việt Nam, c̣n Mỹ tọa sơn quan hổ đấu xoa tay xếp ván Poker Game ung dung chờ thu hoạch mặc cho bọn “ bad guys” cắn xé , giết nhau tận t́nh tranh lợi ! Suy xét cho tận cùng kỳ lư th́ cũng không thể trách ông Dương Văn Minh được ? Bởi thế chính trị Việt Nam khác với Đại Hàn và “Người Mỹ” đến Miền Nam Việt Nam, rồi “Người Mỹ “ cuốn gói ra đi khi quân cờ “đồng minh” Nam Việt Nam đă được xử dụng làm con chốt thí hữu hiệu và kết quả “thu hoạch” tốt như an bày sắp sẵn để toàn thể Quân - Dân Miền Nam chúng ta chỉ là một con chốt sang sông được hai thập niên với sự lănh đạo của Ngô Đ́nh Diệm - Nguyễn Văn Thiệu để rồi bị hy sinh tức tưởi, oan nghiệt bởi nước cờ độc chiêu vô tiền khoáng hậu của Mỹ từ bóng tối Siêu Quyền Lực - Đại Âm Mưu khuyết danh trên quả địa cầu này ! Nam Việt Nam bị thí trên ván cờ th́ cho dù Dương Văn Minh có được Vanuxem hay Đặng Tiểu B́nh hổ trợ để thọc gậy bánh xe của Mỹ cũng vô ích thôi ! Do vậy “gấu bắc cực" Nga và "sư tử" Tàu bị rơi vào bẫy sập v́ tranh mồi , rồi cả hai bị "nhốt" vào ván cờ thế lớn hơn … Hăy nh́n vào bản đồ thế giới chính trị, th́ ngày nay cả hai con "xe" Nga - Tàu đang lâm vào bối cảnh đường bộ bị bít, đường biển bị chặn, đường không th́ bị giới hạn bởi luật không phận…!

Giờ đây thế hệ anh em chúng tôi đă như quá văng mà vẫn tự vấn c̣n làm được ǵ cho dân tộc - đất nước và chúng tôi vẫn mong một ngày về đóng góp công sức chung cho Quê Hương thanh b́nh… Mong lắm vậy !

florida80 04-26-2019 18:16

Một Mai Giă Từ Vũ Khí







Thời gian đơn vị tôi đóng quân tại Cẩm Mỹ, một làng nhỏ hẻo lánh thuộc tỉnh Long Khánh, hằng ngày những giờ rảnh rỗi tôi thường lội bộ vào làng cùng vài người bạn cách chỗ đóng quân hơn một cây số để nhậu nhẹt, đi chợ, làm quen và t́m hiểu những sinh hoạt người dân nơi đây. Làng có một chợ nhỏ, lèo tèo với vài quán nước, một ngôi chùa nghèo trông xơ xác, một nhà thờ tương đối khang trang hơn. Ở đây có khoảng hơn năm mươi gia đ́nh sống bằng nghề cạo mủ cao su, nhà được sở cao su cung cấp. Làng chỉ có những ông bà già, phụ nữ và trẻ con v́ những thanh niên phần lớn theo Việt cộng, ban ngày th́ Quốc Gia ban đêm th́ Việt cộng kiểm soát. Nhiều đêm chúng về thu thuế, họp hành thường bị lính Địa Phương Quân, Bộ Binh ta phục kích giết chết.

Từ khi đơn vị tôi đóng quân ở đây th́ V.C. ít về và sinh hoạt của người dân b́nh thường hơn. Chúng tôi thường tổ chức những buổi văn nghệ dă chiến để giúp vui cho đồng bào, đơn vị giao cho tôi phụ trách và thường tŕnh diễn trong nhà lồng chợ. Có lần tôi hát bài Áo Anh Sút Chỉ Đường Tà th́ sau khi buổi văn nghệ có một cô bé khoảng mười bảy tuổi với đôi mắt đen huyển, đôi môi đỏ hồng đẹp như một nàng tiên làm tôi bất động, ngây ngất. Cô mỉm cười nói: “Xin anh chép cho em bài hát hồi năy anh ca rất hay!” Tôi bất ngờ, sung sướng và bị cà lăm khi trả lời: “Đ…ược, được…được, ngày mai tôi sẽ chép cho cô, mà cô tên ǵ, nhà cô ở đâu?” Sau khi nói tên, chỉ nhà xong, cô thánh thoát bước đi tôi nh́n theo một hồi lâu mà ḷng c̣n ngây ngất.




Trở về đơn vị, đêm hôm đó tôi phải dùng đèn pin ngồi trong xe M113 để chép cho nàng bài hát, sáng sớm hôm sau,khi trời c̣n đầy sương tôi vào làng để đưa cho nàng, từ đó dần dần chúng tôi yêu nhau. Tôi biết đây là vùng xôi đậu. Có lần tôi xin phép mẹ nàng để làm đám cưới, bà từ chối, tôi rủ nàng trốn theo tôi về Sài G̣n, nàng đồng ư. Sáng hôm sau khi tôi bước lên xe đ̣ th́ không thấy nàng, tôi xuống xe trở vào nhà th́ thấy nàng khóc sướt mướt bên cạnh mẹ. Mẹ nàng mở cửa nói với tôi: “Tôi cấm cậu không được vào đây nữa.” Thấy bà ấy dữ dằn quá tôi teo và bỏ đi một mạch. Một thời gian ngắn sau đó đơn vị phài đi hành quân nơi khác, sau này th́ vùng này mất an ninh tôi chỉ lén về thăm nàng một lần tối lại phải lên đồn Địa Phương Quân xin ngủ tạm và bỏ lại đây một mối t́nh như bài hát “Áo Anh Sút Chỉ Đường Tà”.

Chiến tranh mỗi ngày một gia tăng, tôi phải theo đơn vị hành quân triền miên khói lửa, có lần một anh Chuẩn Úy Đề Lô Pháo Binh mới về hỏi tôi là đơn vị ḿnh đi hành quân thường không, tôi nói một năm đi hành quân chỉ có hai lần, một lần khoảng sáu tháng, anh nhăn mặt. Những lúc hành quân mệt mỏi, khi đi qua những nghĩa trang tôi thấy hàng chữ “Nơi An Nghỉ Cuối Cùng” thật đúng nghĩa, lúc mệt mỏi, chán chường đôi khi tôi muốn ớ lại đây để được thanh thản không muốn thấy cảnh chết chốc của anh em chiến hữu, đồng bào, trẻ em vô tội, sự tàn phá quê hương bởi bom đạn của chiến tranh, nhiều sanh ly tử biệt. Những đêm khuya nghe tiếng chuông chùa vọng về từ xa, ôi tiếng chuông nghe quá năo nùng như gọi kêu ḿnh “Giă Từ Vũ Khí” mà đến đây để thấy được thiên đường, người người sẽ yêu thương nhau không c̣n hận thù nữa.




Có những lần đụng trận, tôi bị thương rất nặng và nghĩ ḿnh sẽ chết, tôi cố mở to đôi mắt ra để nh́n cảnh vật xung quanh một lần sau cùng, h́nh ảnh những người thân hiện nhanh vào tâm trí và tôi thầm nói với tất cả một lời vĩnh biệt thân thương cuối cùng. Đó là những ư nghỉ của một người sắp chết mà tôi cảm nhận được từ kinh nghiệm chính ḿnh. Trong lúc giao chiến với địch tôi nghĩ ḿnh đă chết th́ mới không c̣n sợ chết để vững tâm trực diện với kẻ thù, c̣n sợ chết lo t́m nới ẩn núp th́ địch thấy ta, mà ta không thấy địch th́ trước sau ǵ cũng “ anh thêm lon giữa hai hàng nến chong”. Một kinh nghiệm khác là khi ḿnh c̣n nghe tiếng đạn pháo, tiếng súng th́ biết chắc ḿnh c̣n sống. Những cấp bậc Binh II, Binh I dễ chết nhưng lên đến Hạ sĩ th́ khó chết. Cấp Trung sĩ mới ra trường th́ dễ chết, khi lên đến Trung Sĩ I th́ khó chết. Cấp Chuẩn Úy th́ dễ chết nhưng khi lên được Thiếu Úy th́ khó chết. Cấp Đại Úy c̣n dễ chết khi leo lên tới cấp Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng th́ khó mà chết, Cấp Đại Tá chỉ huy cấp Trung Đoàn tại chiến trường c̣n bị chết nhưng khi lên cấp Tướng, Tư Lệnh Sư Đoàn th́ khó mà chết. Tất cả nếu vượt qua khỏi giai đoàn đầu th́ từ từ chiến trường dạy cho ta thêm những kinh nghiệm để t́m cái sống trong cái chết.




Tôi mơ ước được giă từ vũ khí để trở về quê cũ, với ruộng vườn, gia đ́nh, cuộc sống thời thơ ấu, với t́nh yêu mộc mạc đơn sơ nhưng chân thành và nhất là xa chiến tranh gây chia ly, chết chốc,sự tàn phá quê hương yêu dấu. Tôi không muốn giă từ vũ khí ra đi vĩnh viễn để những người thân yêu tôi phải đau khổ, mặc dù không muốn nhưng tôi vẫn sợ rồi có một ngày v́ chiến trường mỗi ngày một mănh liệt hơn, nhiều bạn bè đă giă từ vũ khí ra đi ngoài ư muốn. Tôi vào lính khi tuổi đời chỉ đôi mươi c̣n trong người nguyên một bầu nhiệt huyết cùng lư tưởng tự do, tôi không sợ chết mà chỉ sợ để buồn cho những người thân yêu và sợ giặc miền Bắc vô đây.

Nhưng oan nghiệt thay cuối cùng tôi cùng nhiều chiến hữu khác cũng phải đành giă từ vũ khí trong tức tưởi, nghẹn ngào và nước mắt lưng tṛng v́ mảnh đất ấp ủ thương yêu đă ǵn giữ bấy lâu nay, hy sinh biết bao xương máu lại vào tay giặc. Từ đó mất tất cả, đất nước phải đắm ch́m trong chủ thuyết phi nhân, những bạn bè xưa có người đă bỏ thân xác trong những trại tù và nhiều người đă đi t́m tự do đă bỏ ḿnh trong đại dương, nhiều phụ nữ, trẻ em đă bị hải tặc cướp bốc, hăm hiếp dă man. Nhiều mảnh đời phải sống tha phương không biết đến bao giờ.

Hieunguyen11
(Viết xong ngày 27-3-2012)

florida80 04-26-2019 18:17

Cuộc Chiến Không Được Thắng Vì Những Quy Tắc Giao Chiến
Của Không Lực Hoa Kỳ Tại Việt Nam
Mark Berent
Chuyển Ngữ: Thái Dương


Mark Berent - Phi công phản lực tham chiến tại Việt Nam 1965-1973

(Tựa đề bài chuyển ngữ do tác giả thêm cho rơ ư nghĩa của bài viết)

Phi công Mark Berent cho rằng Mỹ và đồng minh Việt Nam có thể đă chiến thắng tại chiến trường Việt Nam vào những năm 67, 68. Nhưng qua những vụ ngưng ném thả bom trên đường ṃn Hồ Chí Minh và miền Bắc Việt Nam, đă giúp cho Cộng Sản Bắc Việt mang quân và vũ khí vào miền Nam để đi đến chiến thắng cuối cùng vào tháng Tư 1975. Những phi công như ông đă bi trói tay và bịt mắt trước những cuộc di chuyển ồ ạt của cộng quân.

Hăy nghe Mark Berent tâm sự… Nguyên tác là bài viết với tựa đề Rules Of Engagement, được in trong tác phẩm “To Bear Any Burden của Al Santoli".

Lần đầu tiên tôi tham chiến tại Việt Nam là vào năm 1965. Đơn vị của tôi đóng tại căn cứ Không Quân Biên Ḥa. Tôi bay phản lực cơ F-100S, tổng cộng hơn 200 phi vụ. Lần thứ hai tôi tham chiến ở Việt Nam là vào năm 1968, lúc đó tôi bay phản lực cơ F-4S cất cánh từ căn cứ Ubon, Thái Lan. Tôi thuộc phi đoàn Cú Đêm (Night Owls), có nhiệm vụ bay trên đường ṃn Hồ Chí Minh trong ṿng 7 tháng. Cuối cùng, 5 tháng chót tôi được chỉ định chỉ huy Woff FAC (Lực Lượng Không Kiểm Tiền Phương (Forward Air Control). Lực lượng này bao vùng đường ṃn Hồ Chí Minh từ Lào đến suốt Bắc Việt Nam. Đó là thời điểm mà Tổng Thống Johnson ra lệnh ngưng ném thả bom. Do đó, có lúc các phi vụ được chấp thuận ném thả bom, có lúc phi vụ không được chấp thuận.. Chẳng cần dấu diếm, nhiều lần một số anh em phi công chúng tôi tự thi hành nhiệm vụ thả bom đường ṃn, mà không cho ai biết.



F-4S Phantom in VN

Tại Việt Nam, có vài điều rất đỗi ngạc nhiên. Thứ nhất là tôi được tưởng thưởng nhiều huy chương. Nhưng có một trường hợp tôi từ chối nhận một huy chương cao quư của Hoa Kỳ là Purple Heart, Lư do là v́ một người bạn Lực Lượng Đặc Biệt của tôi vừa mới trốn được Việt Cộng bằng cách đi bộ 26 cây số trong đêm tối, với viên đạn 51 ly c̣n nằm trong một cánh tay và tay kia d́u một người lính Việt Nam Cộng Ḥa đang bị thương. Do đó, đối với tôi, cái huy chương cao quư Purple Heart không có một giá trị ǵ cả, tôi không xứng đáng để nhận!

Tôi hết nhiệm kỳ tại Việt Nam và được chỉ định về phục vụ tại một căn cứ không quân tại California. Không Quân Mỹ muốn xử dụng tôi hết ḿnh và để tôi thăng tiến hơn, họ gửi tôi đi học để lấy bằng Kỹ sư tại một đại học dân sự. Sau khi tốt nghiệp, tôi được bổ nhiệm một chức vụ khả quan về tiền bạc và tương đối nhàn hạ tại Phi Đoàn 69 Chiến Thuật, sống cuộc đời thoải mái. Nhưng khốn nỗi, mỗi lần tôi cầm tờ báo th́ lại được tin một người bạn thân của tôi bị bắn hạ và tử trận tại chiến trường.

Không chịu nổi nữa, tôi xin với thượng cấp để được bay F-4S, một phản lực cơ tân tiến hơn so với F-100S và tôi đă được chấp thuận để trở lại chiến trường Việt Nam.



F-100S Super Sabre in VN

Trong 7 tháng đầu khi bay F-4S cất cánh từ căn cứ Ubon, Thái Lan. Tôi vẫn thuộc Phi Đoàn Cú Đêm (Night Owls). Lệnh ngưng thả bom của Johnson bắt đầu có hiệu lực một tháng trước khi tôi trở lại chiến trường. Do đó, phi công chúng tôi không có cơ hội thả bom miền Bắc Việt Nam. Chúng tôi chỉ c̣n biết bay ầm ́, rồi nhào lên lộn xuống trên đường ṃn Hồ Chí Minh bên ranh giới nước Lào. Đó là dọc theo vùng rừng núi cao Karst Mountains (Lào). Và nếu chúng tôi lợi dụng ngưng thả bom để bay xuống phía Nam thuộc lănh thổ Việt Nam để phá hủy những đoàn xe tiếp liệu của Cộng Sản Bắc Việt dọc theo đường ṃn, th́ thực sự với F-4S không đủ khả năng này, v́ chúng tôi phải bay trong bầu trời dầy đặc sương mù và mây thấp che kín tầm mắt quan sát. Nhiều lần chúng tôi cho một phản lực thả trái sáng và sau đó phản lực khác theo sau thả bom.

Nhưng khi trái hỏa châu vừa thả ra là mấy tên lái xe Việt Công đều chửi thề: “Mấy thằng phi công Mỹ ngu xuẩn đang sắp thả bom. Hăy ngừng xe lại và táp vào lề đường. Trước sau ǵ chúng cũng đâm vào dăy núi Karst…” Và đúng như thế, nhiều phi công của chúng tôi đă đâm máy bay vào dăy núi này mà chẳng thả trúng một xe tiếp liệu nào, chỉ v́ tầm nh́n quá hạn chế do thời tiết.

Măi đến khi Mỹ mang máy bay Spectre– AC130 có trang bị vũ khí và có trang bị cả dụng cụ quan sát ban đêm như màn h́nh TV và những dụng cụ điện tử có thể cảm giác được khói bay ra từ ống khói của xe vận tải, đồng thời máy bay này có khả năng nh́n qua đêm tối và mây mù.

Chúng tôi liên lạc chặt chẽ với Spectre - AC130 để thực hiện 2 nhiệm vụ: Một là áp lực những ổ súng pḥng không của địch ngơ hầu chúng tôi có thể bắn hoặc thả bom trúng mục tiêu. Thứ hai là hướng dẫn chúng tôi tới mục tiêu cần tiêu diệt. Và kể từ đó, chúng tôi đă phá hủy rất nhiều xe vận tải tiếp liệu của địch. Tôi nhớ rơ, một lần, trong một đêm tôi bắn trúng 14 xe tiếp liệu của địch.

Mỗi khi máy bay Spectre - AC130 nh́n thấy đoàn xe, những phi công này sẽ đánh dấu cho chúng tôi bằng nhiều cách. Họ tác xạ vào mục tiêu bằng súng liên thanh 20 ly và cho chúng tôi biết đó là mục tiêu cần tiêu diệt. Hoặc giả họ ném hỏa châu để soi sáng cả đoàn xe phía dưới và chúng tôi cứ theo đó mà thả bom. Ngoài ra, họ c̣n có thể thả một khối hỏa châu nặng, có thể cháy sáng tới 20 phút. Họ ném một khối hỏa châu này trước đoàn xe và một khối khác phía cuối đoàn xe, và cho chúng tôi biết cứ thế mà thả bom trong đoạn đường giữa hai khối ánh sáng. V́ vậy, chúng tôi đă phá hủy được nhiều đoàn xe tiếp liệu của cộng sản. Đường ṃn Hồ Chí Minh đă bị cầy nát làm trở ngại cho việc cộng sản chở tiếp tế vào miền Nam Việt Nam. Thiển ư của phi công chúng tôi, chiến tranh đă có thể chấm dứt bằng quân sự!

Nhưng thật đau ḷng, trong khi lệnh ngưng thả bom bắt đầu vào tháng 11 năm 1968, tất cả chúng tôi đau điếng! Anh em phi công chúng tôi đă trải qua bao nhiêu lần được lệnh ngưng thả bom và mỗi lần như thế chúng tôi cảm thấy như bị một quả đấm vào mặt, v́ người ta đă phá tan đi những ǵ chúng tôi đang thắng thế.

Thi dụ, trong giai đoạn 1966-67, bạn bè chúng tôi, những phi công can trường, đang bay các phản lực cơ F-105S và F-4S trên lănh thổ Bắc Việt, một nơi đầy nguy hiểm v́ hỏa tiễn địa-không tối tân nhất SAM và màng lưới ra-đa của Nga đầy rẫy dưới đất. Nhưng v́ Những Quy Tắc Giao Chiến (Rules Of Engagement), chúng tôi đă chiến đấu một cuộc chiến mà tay chúng tôi đă bị trói chặt, mắt chúng đă bị chọc thủng mù ḷa và một nửa đạn dược trang bi đă bị cắt giảm.



F-105S

Nhưng những viên chức chính phủ như Bộ Trưởng Quốc Pḥng Robert McNamara th́ lại tuyên bố với công chúng rằng các phi cơ Mỹ không có bi cắt giảm bom đạn và bom đạn Mỹ không bao giờ thiếu?. Nhưng thực tế, chúng tôi đang chứng kiến bom đạn Mỹ ở Việt Nam đă bị cắt giảm nhiều, nhất là của Không Lực Mỹ! Chúng tôi đă chứng kiến bạn chúng tôi bay ra Bắc với trang bị kém hơn thời Đệ Nhị Thế Chiến, chỉ vỏn vẹn với 2 trái bom: 250 và 500 cân và 2 thùng bom lửa (Napalm) trong một phi vụ phá hủy đường rầy xe lửa. Điều hiển nhiên là chúng ta không thể cắt đường rầy xe lứa bằng bom lửa, mà thực ra bom này chỉ làm cháy cỏ và cây cối chung quanh đường rầy!. Chúng tôi cho rằng quyết đinh ngưng thả bom và cắt giảm đạn dược là MỘT TỘI PHẠM của những người có thẩm quyền. Nhiều khi chúng tôi đă đối đầu với một số hoa tiêu từ chối lệnh bay thả bom, dù họ có phải ra toà án quân sự!

Các quan chức này lại nói loanh quanh rằng không có thiếu bom tại Việt Nam. Nhưng tại Sài G̣n, những tầu thương mại chuyên chở bom đạn bị tắc nghẽn tại các hải cảng, v́ hải cảng không đủ rộng để có thể đem xuống những bom và vũ khí lớn quá tầm trưc tiếp vào bờ. Trong khi đó, vũ khí nhỏ và dụng cụ y khoa th́ được Việt Cộng hối lộ và chở về mật khu.

Vào thời điểm đó, tôi vẫn c̣n nghĩ rằng với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, chính phủ Sài G̣n biết phải làm ǵ để chiến thắng. Nhưng một thời gian sau đó, tôi nhận thức được rằng: “H́nh như người ta (Mỹ) không muốn và không cho phép để thắng cuộc chiến tranh này!” chỉ v́ Hoa Thịnh Đốn đă áp đặt cái “Nguyên Tắc Giao Chiến “ oái oăm này!?

Chúng tôi đành phải bay lên phía Bắc Lào để yểm trợ cho Vang Pao, người lănh đạo của lực lượng H’mong, một bộ lạc sống trên đồi núi, đang chiến đấu với quân cộng sản Bắc Việt và cộng sản Lào (Pathet Lào). Nhưng tại đây, lại có lệnh không được thả bom gần các chùa chiền. Trong khi ai cũng biết cộng sản Lào đang đóng quân đầy trong các chùa chiền ở Lào với đầy đủ vũ khí. Nhiều lần chúng tôi đă bị bắn từ chính trong các chùa. Có lần chúng tôi không chịu được, đă bay qua chùa và thả một trái bom vào chỗ có súng bắn lên, và ầm ầm kho đạn của địch nổ vang và cháy suốt mấy tiếng đồng hồ.

Có một câu chuyện ai cũng biết là ở Trung Tâm Văn Hóa Trung Hoa (Chinese Cultural Center) tại Plaine des Jarres (Lào) như sau: Chúng tôi không được lệnh thả bom trong ṿng 3 cây số chung quanh trung tâm này. Vào một đêm, một phi công tức khí lén thả một trái bom vào trung tâm này và kho đạn ở đây đă nổ trong suốt một tuần lễ!

Sau khi lệnh ngưng thả bom trên lănh thổ Bắc Việt vào tháng 11 năm 1968, chúng tôi chỉ được phép thả bom khi xe tiếp tế của Việt Cộng ở đường ṃn Hồ Chí Minh trên phần lănh thổ nước Lào mà thôi, và chỉ được thả bom vào ban đêm. Như vậy là chúng tôi gần như tự tử rồi! Ban đêm không thấy đường, súng pḥng không bắn như sao, chúng tôi chỉ c̣n cách đâm máy bay vào dăy núi Karst là xong! Có một ngày quang đăng, tôi đếm được 100 xe tiếp tế nối đuôi nhau tại Đèo Mụ Giạ thuộc Bắc Việt Nam. Những chiếc xe này đậu sẵn để đợi đêm tối di chuyển vào đường ṃn. Và dĩ nhiên chúng tôi được lệnh cấm chỉ thả bom đoàn xe. Đó là quy tắc giao chiến đấy!!

Chúng tôi cũng không thể thả bom đường xe lửa tiếp tế từ Trung Cộng vào Bắc Việt. Mỹ cũng không thể phong tỏa hải cảng Hải Pḥng… Tất cả những ǵ Nixon làm năm 1972 là để Bắc Việt có cơ hội mang tiếp tế vào miền Nam. Đáng lẽ chúng ta phải chặn đứng việc cộng sản Bắc Việt tiếp tế vũ khí cho chiến trường miềân Nam mới phải?

Vai tṛ ưu tiên của Không Lực Hoa Kỳ là chặn đứng khả năng tiếp tế vũ khí đạn dược vào chiến trường Miền Nam. Đây là một sự “tuyệt đối phải ngăn chặn.” Đó là mục tiêu duy nhất của Không Lực hầu yểm trợ lực lượng Mỹ và đồng minh tại Nam Việt Nam. Chúng ta phải thả bom các cơ sở chế tạo đạn dược và vũ khí, v́ chính nơi này sản xuất phương tiện để giết những người lính Mỹ. Lư do nữa là Không Lực phải giúp lính tiêu diệt kẻ thù dưới đất. Tất cả Không Lực làm, từ chuyên chở, đến chiến đấu đều chung mục đích giúp cho toàn quân đội Mỹ ngoài chiến trường tại miền Nam Việt Nam.

Nhưng buồn thay, tại Việt Nam, chúng tôi đă không được phép thực thi những sự “tuyệt đối phải ngăn chặn” này. Thử nghĩ xem Tù Binh Chiến Tranh Mỹ (POW) do đâu mà có. 85% POW là hoa tiêu và phi hành đoàn. Họ bi bắn hạ chung quanh những vị trí có hỏa tiễn SAM và phi cơ MIG. Nơi mà những hoa tiêu này đă thấy từ khi cộng sản Bắc Việt và Nga Sô lúc c̣n dang xây cất. C̣n tại chiến trường Miền Nam, lính Mỹ chết bởi những vũ khí, đạn dược và tiếp liệu do Bắc Việt chuyên chở vào Nam, mà chúng ta không ngăn chặn được hay chúng ta không muốn ngăn chặn?!

Chúng tôi đă từng thấy từng đoàn xe vận tải nối đuôi nhau ngay ban ngày. Những xe này thuộc Lực Lượng Chuyên Chở 559 từ Hà Nội đổ vào.

Chúng tôi bay trên đầu đoàn xe và đôi khi chỉ cho chúng một chút sợ hăi bằng cách ném xuống vài thùng xăng phụ hay một vài trái hỏa tiễn gọi là. V́ chúng tôi không được phép mang cả phi đoàn phản lực đến đó để thả bom, chỉ v́ lệnh cấm.

Tôi đă từng chứng kiến một làng người Thượng ở Nam Việt Nam bị Việt Cộng ném lửa đốt cháy cả làng. Chúng đốt sống cả trẻ thơ, phụ nữ và tất cả những ǵ c̣n sống, chỉ v́ dân làng không chịu phục tùng lệnh của chúng.

Thật là đau ḷng cho một cuộc chiến mà chúng ta không muốn thắng!

Mark Berent
Chuyển Ngữ: Thái Dương

florida80 04-26-2019 18:19

Phi Vụ Tử Thần - Lư Tống



Phi Vụ Tử Thần

Lư Tống




Những năm trước 1965, khi nói đến những chiến công hiển hách của Không lực Việt Nam Cộng Ḥa, người ta thường nhắc đến những phi vụ oanh tạc miền Bắc. Nhưng từ khi các mặt trận giao tranh đă dần dần bị đẩy lùi về miền Nam, và đặc biệt sau khi Phi công Hoa Kỳ và các loại máy bay hiện đại như B52, F4, F105, A7... không c̣n trực tiếp tham chiến sau ngày Việt Nam hóa chiến tranh, và Không lực Việt Nam Cộng Ḥa đă trở thành nỗ lực chính duy nhất yểm trợ các đơn vị bạn dưới đất, một trong các trận oanh kích được đánh giá cao và thường được nhắc nhở là kỳ tích đánh sập cầu Dziên B́nh của Không đoàn 92 Chiến thuật Phan Rang.

Cầu Dziên B́nh là một chiếc cầu chiến lược quan trọng, con đường tiếp tế từ vùng ngă ba biên giới vào mặt trận Kon Tum đă được Hoa Kỳ kiến trúc bằng bê tông cốt sắt thật vững chắc trong những năm trước. Theo nhận xét của các Sĩ quan t́nh báo vùng II, chiến thắng Dziên B́nh đă làm tŕ trệ nặng nề công việc tiến công xâm lược của Cộng Sản Bắc Việt. Nếu không có trận Dziên B́nh, chắc chắn ngày Quốc hận được dời về một thời điểm nào đó vào cuối năm 1974 thay v́ 30-4-75.

Phi Vụ Tử Thần bắt đầu từ một buổi sáng mờ sương tại Phi trường Pleiku Vùng II Chiến Thuật, Đại Tá Lê Văn Thảo khẩn cấp triệu tập Phi đoàn 548 với những lời giận dữ:

- Các anh biết rằng, chúng ta đă áp dụng chiến thuật đánh BOBS (Beacon Only Bombing System) suốt hơn nửa năm vẫn chưa hạ được cầu Dziên B́nh. Đó không phải là lỗi của ta, mà là lỗi kỹ thuật của Trung tâm hướng dẫn BOBS. Điều không thể chấp nhận là sáng hôm nay, buổi sáng xuất quân đầu tiên với kế hoạch tấn công mới, Phi hành đoàn cảm tử gồm hai người của đệ nhất Phi đoàn phản lực A37 lại quyết định rút lui một người sau một tháng tập luyện ṛng ră loại bom mới Snack eye. (Một loại bom nổ dùng thả ở độ thấp, sau khi được thả, một hệ thống dù sẽ tŕ hoăn tốc độ rơi của bom, giúp cho phi công có đủ th́ giờ đưa phi cơ ra khỏi vùng sát hại.) Bây giờ các anh, Phi đoàn A37 trẻ tuổi nhất Không lực Việt Nam Cộng Ḥa, các anh có t́nh nguyện đảm nhận trách nhiệm nặng nề này không?

Phi công Không lực Việt Nam Cộng Ḥa không thiếu ǵ lúc phải bốc thăm v́ số t́nh nguyện nhiều hơn số nhu cầu. H́nh như chết đến nơi vẫn cười là một đặc tính cố hữu của những người lính mặc áo liền quần. Họ sống thật hồn nhiên, không tính toán, đi vào lửa đạn như đi dạ vũ, không khoác lác, không so b́, không kèn cựa.

Thế nhưng, đặc biệt với cầu Dziên B́nh, người cảm tử quân cầm chắc cái chết. Phi đoàn 524 có lư do chính đáng để rút lui một trong hai chiếc phi cơ, bởi v́ yếu tố bất ngờ chỉ dung tha phi cơ đầu tiên, chiếc thứ hai chỉ là một con mồi thiêu thân trong chiến thuật xung kích. Trận địa pḥng không với hai Trung đoàn pháo cao xạ danh tiếng nhất miền Bắc kết hợp với hỏa tiễn tầm nhiệt SA 7 cùng hàng ngàn súng lớn, nhỏ khác của ba Trung đoàn Bộ binh Cộng Sản bố trí theo chiến thuật đan lưới để giữ vững một đầu cầu chiến lược quan trọng bậc nhất của vùng ba biên giới Việt Miên Lào. Thiếu Uư Bá đă ví von một cách sống động và đầy ấn tượng về sự khủng khiếp của hệ thống pḥng không Dziên B́nh : "Về đêm Dziên B́nh bắt đầu khai hỏa trông giống như Thành phố San Francisco vừa lên đèn!"

Ó Đen 548 Trung Tá Trần Mạnh Khôi (Ó Đen 01) Chỉ huy là một loại Hậu sinh khả úy, đă gây nhiều sóng gió khắp chiến trường. Nhưng sự hi sinh thảm khốc của sáu Phi công Phi đoàn trong một thời gian ngắn đă làm nhiều bàn tay lưỡng lự, nhiều quyết định đắn đo thận trọng. Nào Hỷ bị pḥng không 57 ly bắn tử thương trên vùng trời Mộc Hóa không lấy được xác, nào Thức bị găy cánh bay tại Ban Mê Thuật, chết không toàn thây, nào Kỷ rơi một cách thầm lặng khi hai trái bom vừa rời khỏi cánh trên đỉnh núi Bà Đen, nào Anh cắm mũi phi cơ xuống một hồ nước ở trên vùng phụ cận Đà Lạt, và hai người bạn Phi công khác, đâm sầm phi cơ vào núi chết tan xác, chỉ c̣n lại hai nón bay, sau một phi vụ trở về trong lúc thời tiết xấu cùng cực. Sự im lặng nghiêm trọng bỗng ̣a vỡ như tiếng x́ lớn của một quả bóng quá căng vừa bị đâm thủng khi tôi đứng dậy, xung phong t́nh nguyện.

- Lư Tống!

Tôi nói gọn, đảo mắt nh́n quanh t́m kiếm những đồng minh cảm tử:

- Ê ! Sư phụ chơi chứ!

Thiếu Tá Nguyễn Tiến Xương (Ó Đen 04) lấp bấp, ấp úng:

- OK. Sợ ǵ!

Tôi hất mặt về phía phải:

- Ê ! Minh chù, mầy c̣n chờ ǵ nữa!

Trung Uư Minh (Ó Đen 08) trọ trẹ giọng Huế:

- Đâu có ngán. Đồ đất sét!

Lúng túng chưa biết phải bắt cóc thêm tay độc thân ĺ lợm nào nữa th́ Thiếu úy Hóa, một Phi công trẻ vừa du học Hoa Kỳ về, một tay điếc không sợ súng hăng hái đưa tay t́nh nguyện.

Phi vụ cảm tử bắt đầu, bốn chiếc A37 cất cánh rời Phi trường Pleiku. Đến không phận Kon Tum, phi cơ xuống cao độ dưới 500 feet, bay ṿng, chờ giờ hẹn.




- Black Eagle Combat formation.

Tiếng leader Xương vang lên ngắn gọn. Bốn phi cơ theo đội h́nh chiến đấu hướng về cầu Dziên B́nh. Trời mù tối v́ thời tiết xấu. Chúng tôi bay len lỏi giữa các sườn núi thấp mây mù phủ kín bầu trời, thỉnh thoảng giật thót ḿnh kéo mạnh cần lái v́ những ngọn cây cao chợt xuất hiện trước mũi phi cơ. Sự phối hợp tác chiến khá chặt chẽ, khi 4 phi cơ do Đại Tá Thảo chỉ huy bay 20.000 feet vừa rải thảm hàng loạt bom xuống khu vực cầu Dziên B́nh để đánh phủ đầu trận địa pḥng không địch, và khi cột khói cuồn cuộn bốc lên, Thiếu Tá Xương cũng vừa báo cáo : “Số 1 in hot. ” Chiếc phi cơ từ dưới một khe suối bất ngờ phóng lên lấy cao độ rồi đâm bổ nhào xuống thả một loạt sáu trái bom. Bom cày nát con đường nhựa rộng và chấm dứt tại mép đầu cầu.

- Hơi ngắn. Số 2 off left.

"Hóa nhí" lủi dài theo bờ sông tẩu thoát sau khi ném một loạt bom rơi lỏm bỏm xuống sông, cặp sát mép trái cạnh cầu. Tiếng Không đoàn trưởng, gào thét trên tầng số khi số 2 vừa nghiêng cánh vào mục tiêu:

- Pḥng không rát quá. Tất cả ra khỏi vùng, hủy bỏ phi vụ!

Tiếng hối thúc, tiếng la hét ngập ngụa trong nỗi kinh hoàng sợ hăi, trong nỗi cuống quưt lo âu.

- Ra hết. Nhanh lên không chết hết.

Tinh thần trách nhiệm đối với sự an nguy của Phi công trong Không Đoàn đă buộc Đại Tá Không Đoàn Trưởng thay đổi ư định trong giờ phút hiểm nghèo nhất. Tôi mím môi, giả điếc, phải chơi đến cùng dù phải găy cánh tại đây. Tôi ôm mối hận Dziên B́nh nửa tháng qua, tôi phải rửa hận, phải phục thù. Phục thù chính bản thân ḿnh bởi v́, trong một phi vụ đánh BOBS, Phi tuần 12 chiếc A3 7 do Đại úy Nguyễn Bảy (Ó Đen 05) Lead, trong khi đang bay 20.000 feet và thả bom theo tín hiệu Radio hướng dẫn, tôi đă tự ư lén bỏ Formation, một ḿnh len lỏi qua các tầng cao độ dày đặc đạn pḥng không. Đạn 23 ly rải những cánh hoa đen tử thần trên không trung như những bông sen chen chúc trên mặt hồ sen. Những hoa khói 37 ly treo lơ lửng như những chùm lan rừng. Thiếu Tá Trần Thanh Minh (Ó Đen 03) từng theo Tướng Nguyễn Cao Kỳ bay chinh phạt miền Bắc đă phải thú nhận:

- Suốt cuộc đời bay bổng, tôi chưa từng thấy trận địa nào pḥng không kinh khủng như cầu Dziên Binh.

Tôi len lách giữa các ngón tay bạch tuột nhám nhít độc địa đang líu quíu vồ chụp cánh chim sắt, nghiêng cánh ở Turning base, cao độ 4,000 feet, đụng phải một đám mây nằm cản ở điểm quẹo in hot. Bị Overshoot, tôi trượt cánh phi cơ vào mục tiêu, cố trườn tâm điểm kính nhắm vào giữa cầu và bấm bom. V́ ảnh hưởng lực ly tâm do đạp ép Rudder quá mạnh, tất cả loạt bom chém trượt thành cầu rơi bỏm xuống sông. Nếu tôi đừng vội, nếu tôi b́nh tĩnh làm một Dry pass quành lại một ṿng khác rồi bấm bom, nếu tôi... làm sao để tự thắng được cái bản ngă yếu đuối, làm sao để tự chủ trong những giờ phút cô đơn đầy hiểm nghèo đă trở thành người bạn đồng hành của người lính “Chết không chiến trường” như những phi công. Tôi đau khổ trằn trọc nhiều đêm v́ chữ nếu. Phải phục hận ! Tôi bổ nhào phi cơ xuống mục tiêu, khói của loat bom "Hóa nhí” che lấp chiếc cầu, tay tôi khựng lại khi ngón cái đụng vào nút đỏ bấm bom trên cần lái:

- Số 3 dry pass. - Tiếng nói khô, sắc, lạnh lùng bất chợt phát qua cổ họng tôi.

Tôi gặt mạnh stick về phía phải, tiếng gào của Đại Tá Thảo trên tầng số khàn đặc và thất đảm:

- Ra ngay, ra ngay, phi vụ hủy bỏ.

Tôi không c̣n thấy lưới đạn pḥng không vây bọc quanh ḿnh. Phi cơ bị cḥng chành mạnh bởi những khối lửa và sức nổ của họng súng pḥng không, bởi những khối không khí hỗn loạn do sức đạn phóng đi. Lưới đạn lửa giăng kín hạn chế tầm nh́n xa.

- Số 4 in hot.

Nhiều tiếng la lớn trên tầng số:

- Sập rồi ! Sập rồi!

Trung úy "Minh chù" bất ngờ dứt điểm một cú đẹp đầu tiên. Tôi quành lại, bổ nhào xuống góp những trái bom khiêm nhường đánh bồi vào chiếc cầu vĩ đại đang sụp đổ. Vừa cất mũi phi cơ lên, tôi thót giật ḿnh v́ một quả hỏa tiễn Sam phóng lướt qua đầu. Không phải ! Đại Tá Vơ Văn Ân, Không Đoàn Phó, một sư phụ chịu chơi, vừa chơi bạo một cú Low pass trên cầu Dziên B́nh để t́m cảm giác. Không đoàn 92 Chiến thuật Không quân Phan Rang được tưởng thưởng gần 100 Huy chương có giá trị và một số tiền lớn để tổ chức liên hoan. Trong lúc cụng ly, Thiếu Tá Nguyễn Thượng Tứ cười góp ư:

- Thằng đánh sập cầu Dziên B́nh trái bom đầu tiên thật tuyệt. Nhưng thằng t́nh nguyện, động viên anh em t́nh nguyện và dám làm một Go around trên cầu Dziên B́nh c̣n đáng phục gấp bội!

Sau chiến thắng Dziên B́nh, Phi đoàn 548 thừa thắng xông lên nện một vố thật mạnh làm tan tác Tiểu đoàn chủ lực của Sư Đoàn 5, Sư Đoàn Sao Vàng của Cộng Sản, trong một phi vụ vào một đêm giông gió cuồng loạn. Phi vụ thành công do một lỗi lầm của tôi v́ Thiếu Tá Chấn (Ó Đen 02) Leader, sau khi Cross check, thây phi đội hầu như đang bay trên vùng Phi trường Phù Cát, cho rằng đài BOBS nhầm lẫn nên không bấm bom. Tôi v́ quen tay, nghe tiếng “Tè...” tín hiệu dài là ấn nút nên tất cả Phi công trong đội h́nh bám theo phía sau đều đồng loạt thả bom theo loạt bom đầu của phi cơ tôi. Tôi bị khiển trách trên đường về th́... tin đại thắng vừa bay đến sáng hôm sau, bởi v́ Cộng Quân đă đột nhập đến sát ṿng đai Phi trường, và chính những trái bom tưởng thả nhầm lại tiêu diệt toàn bộ địch quân. Số tử thi địch quá nhiều không chôn kịp trong một tuần lễ đă śnh thối làm nồng nặc cả vùng Phi trường Phù Cát.


Lư Tống

florida80 04-26-2019 18:21

Tụi Tao Gánh Mày Về.
Mày bỏ cuộc chơi, khi tuổi vẫn c̣n xanh.
Chiến trường khốc liệt quá, bỏ mày lại cũng không đành.
Rừng cao su tơi tả, kiếm tạm một khúc cây.
Cột chân tay mày lại, xỏ đ̣n gánh gánh đi.
Biết làm sao bây giờ, lính Dù không bỏ bạn.
Có thằng Tây nó chụp h́nh, th́ kệ mẹ nó đi.
Chiến trường đi ai tiếc đời xanh.
Biết đâu ngày mai sẽ đến phiên tao.
Vào nửa trăng Lính thường cháy túi.
Đạn dược bây giờ c̣n phải đánh cầm chừng.
Kiếm đâu ra băng ca để mày yên giấc ngủ.
Gánh mày đi như gánh một con mồi
Mà những thằng thợ săn vừa săn được.
Đầu mày chúc xuống đất
Lắc lư theo nhịp đi
Hồn mày ở trên cao
Có thấy tức cười không?
Ráng chút nữa rồi về với mẹ, ngày xưa mày khóc mẹ ru
Rồi th́ mẹ khóc ru mi xuống mồ
À ơi, con ơi à ơi, đây là giấc ngủ ban đầu, mà mẹ ru con
Bên ngoài gió thổi nam man, hai mươi năm trường, mẹ ru con theo tiếng à ơi.
Rồi con lớn khôn, con ra chiến trường.. Mẹ khóc hằng đêm.
Những người đă chết hôm qua, cho nước Việt b́nh yên.
Chúng tôi tri ân các anh.
Bây giờ không biết hai người Lính trong h́nh, gánh xác bạn, giờ Họ về đâu.




Tấm h́nh chụp vào ngày 15/4/1975.
Vỏn vẹn chỉ 15 ngày sau, quê hương rơi vào tay giặc.
Bốn mươi bốn năm sau, có c̣n ai cảm thấy bồi hồi xúc động khi nh́n tấm ảnh này.
Xin đừng nói những lời chót lưỡi đầu môi, đừng yêu Lính bằng lời.
Hăy tri ân Họ.


:

florida80 04-26-2019 18:23

Chiến Tranh và Ḥa B́nh
Lê Phi Ô



Trước ngày kư kết Hiệp Định Paris chừng 3 tháng (gần cuối năm 1972) lúc đó tôi (người viết) đang là Tiểu Đoàn Phó TĐ344/ĐP nhận lệnh hành quân liên tục. Nhiệm vụ chính là vừa lùng địch vừa t́m những tảng đá lớn trong rừng, càng lớn càng tốt có bề mặt bằng phẳng để vẽ cờ VNCH nền vàng 3 sọc đỏ để việt cộng không bảo với Ủy Ban Quốc Tế kiểm soát đ́nh chiến rằng đó là vùng đất của chúng theo mưu đồ giành Dân, lấn Đất kiểu ngưng bắn “Da Beo”.

Khi hành quân, chúng tôi mang theo cờ vải cỡ lớn để treo trên ngọn cây cao và sơn để vẽ cờ VNCH trên những tảng đá lớn để khi trực thăng chở Ủy Ban Kiểm Soát Đ́nh Chiến bao gồm nhân viên của 4 nước tham dự Hội Nghị Paris mà 2 nước thuộc phe cộng sản và 2 nước thuộc khối tự do, họ sẽ căn cứ vào vùng đất có treo cờ VNCH để xác nhận vùng đất đó của ta (kế hoạch này từ trung ương đưa xuống đă phá hỏng được âm mưu giành dân lấn đất của bọn “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam VN” trước Hội Nghị Paris).

Trưa ngày 23 tháng 01 năm 1973, trực thăng bốc tôi từ Chi khu Hoài Đức về tŕnh diện Đại tá Huỳnh Công Thành Tiểu khu Trưởng TK B́nh Tuy để nhận lệnh. Vừa gặp, sau khi tôi chào kính, Ông đă nói ngay:

–“Nhận lệnh xong, anh trở về Chi khu Hoài Đức ngay. Ngày 27 tháng 01, anh nhận chức Quận Trưởng kiêm Chi khu Trưởng Chi khu Tánh Linh, nhớ viết bài diễn văn cho buổi lễ bàn giao giữa anh và ông cựu Quận Trưởng... nhưng đừng viết dài chỉ khoảng một trang giấy”.

Ngưng một chút Đại Tá Thành nói tiếp:

–“Lễ bàn giao diễn ra lúc 11 giờ trưa. Tôi sẽ có mặt ở đó”.

Tôi như vừa trên trời rơi xuống, lệnh đến nhanh quá... nếu như làm Tiểu Đoàn Trưởng th́ không ǵ đáng nói, đàng này... tôi ngập ngừng:

–“Thưa Đại tá, xin Đại tá cho tôi đi học khóa Quân Chánh rồi trở về làm Quận Trưởng, như thế dễ dàng cho tôi hơn!”.

Ông xua tay, nói:

–“Thời gian không cho phép. Tôi tin rằng... anh sẽ làm được. Anh Lê Hùng đă đề cử anh và tôi đă hỏi ư kiến Bộ Tham Mưu Tiểu khu về việc này!”.

Lê Hùng khoá 22/SQTB lúc đó (1972) c̣n là Đại úy Đại Đội Trưởng ĐĐ513/Trinh Sát, đầu năm 1975 anh là Tiểu Đoàn Trưởng TĐ341/ĐP. Anh đă từng là Chiến Sĩ xuất sắc được về Dinh Độc Lập dự tiệc và du ngoạn Đài Loan (hiện cư ngụ tại Thị xă Westminster, Orange County. California).

MẶT TRẬN TÁNH LINH: (Tại Quận lỵ và xă Duy Cần)

Quận hay Chi khu Tánh Linh là một nơi hắc ám nhất của Tỉnh B́nh Tuy. Hướng Tây Bắc giáp với núi đồi trùng điệp, lên đỉnh núi là đèo Bà Sa, bên kia đèo là Tỉnh Lâm Đồng. Diện tích Tánh Linh bề ngang chừng hơn cây số và chiều dài khoảng 10 cây số tính từ Cầu Lăng Quăng giáp ranh xă Vơ Xu (thuộc Quận Hoài Đức) kéo dài dưới chân một dăy núi thấp theo hướng Đông Nam đến tận xă Quan Hà. Nơi đây nghe đồn là Ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu thời Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă hai lần tiếp xúc với đại diện của chính quyền Bắc Việt.

Tiêu chuẩn để được chọn làm Quận Trưởng kiêm Chi khu Trưởng Tánh Linh là “Biết đánh giặc và không biết tham nhũng”, 2 tiêu chuẩn này tôi có đủ tuy đánh giặc không giỏi. Trước đó, khoảng đầu năm 1971 Thiếu tá Bửu BĐQ về làm Chi khu Trưởng, cả hai vợ chồng đều chết khi BCH Chi khu bị tấn công, Thiếu tá Ngọc Chi khu phó lên thay. Vài tháng sau, nghĩa là làm Quận Trưởng không lâu th́ Th/tá Ngọc bị thương, kế tiếp là Đại úy Nguyễn văn Mỹ Chi khu phó tử trận, Đại úy Lê Trung Hiếu lên thay chức CK phó cũng tử trận luôn cùng với Đại úy Khải ĐĐ Trưởng ĐĐ720/ĐP.

Khi nhận được lệnh từ Đại tá Tiểu khu Trưởng, tôi lên trực thăng về lại Tiểu Đoàn tại Hoài Đức và lập tức bắt tay vào việc soạn bài diễn văn để đọc trong lễ bàn giao. Lúc 8 giờ tối cùng ngày, nhân viên truyền tin lại mời tôi đến đầu máy để nhận lệnh khẩn cấp. Người bên kia đầu máy là Thiếu tá BĐQ Ông Nguơn Hồng Tham mưu Phó Hành Quân BCH/Tiểu khu, Th/tá Hồng thông báo:

–“Lệnh Đại tá TKT, ngày 27 tháng 01 năm 1973 Hiệp Định Paris có hiệu lực, t́nh h́nh chính trị kể cả quân sự sẽ rất lộn xộn và có nhiều biến chuyển chưa đoán trước được. Vấn đề bàn giao của ‘Cậu’ với Th/tá Ngọc tạm hoăn lại một tuần, sau đó sẽ lại bàn giao”.

Tôi đáp:

–“Nhận rơ!” và trở về tiếp tục với chức TĐ Phó của tôi.

Quả đúng như tiên liệu, rạng sáng 26 tháng 01 năm 1973 việt cộng xua 2 Tiểu Đoàn tấn công CK Tánh Linh và xă Duy Cần. Cách đó 7 cây số. Bên ta với 3 Đại Đội ĐPQ th́ 1 đại đội phải giữ Pháo Binh 105ly, 1 đại đội giữ BCH/Chi khu và đại đội c̣n lại phân tán mỏng để bảo vệ nhiều yếu điểm khác nên bị yếu thế.

Lập tức Quân Khu III tung vào mặt trận 2 tiểu đoàn BĐQ để cứu nguy CK Tánh Linh. Tại xă Duy Cần, đại đội 513/Trinh Sát của Lê Hùng được lệnh giải tỏa địch quân... quân số của chúng khoảng 1 đại đội hoặc nhiều hơn.

Một chuyện đáng tiếc xảy ra, khi ta và địch c̣n đang giao tranh th́ trực thăng chỉ huy của Đại tá Tiểu khu Trưởng Huỳnh Công Thành bị rớt v́ trục trặc kỹ thuật, vài tuần sau Đại tá Thành chết tại Tổng Y Viện Cộng Ḥa và được Tổng Thống truy thăng chuẩn tướng.

MẶT TRẬN HOÀI ĐỨC: (tại xă Vơ Xu)

Quận Trưởng kiêm Chi khu Trưởng Hoài Đức là Trung tá BĐQ Nguyễn Văn Thịnh, trước khi về Hoài Đức (Vơ Đắt) ông là Thiếu tá Quận Trưởng kiêm CK Trưởng Lộc Ninh (An Lộc được giải tỏa, riêng Quận Lộc Ninh vẫn c̣n trong tay giặc).

Đêm 25 tháng 01 năm 1973 Xă Vơ Xu cách Vơ Đắt 7 cây số bị việt cộng tràn ngập. Sáng ngày 26 tháng 01 năm 1973 tôi cùng 2 Đại Đội thuộc TĐ344/ĐP mà tôi là Tiểu Đoàn Phó được lệnh giải tỏa. VC tập trung quân tại khu chợ, nơi đây có nhiều nhà xây tường gạch, và khu trường học rất chắc chắn. Từ đầu xă Vơ Xu, nơi tuyến xuất phát của TĐ344/ĐP cho đến khu chợ dài khoảng 2 cây số, vc đóng chốt rải rác nhưng không nhiều. Suốt ngày 26 tháng 01 cho đến trời vừa sập tối 2 cánh quân của tôi đă tiến sát khu chợ. Dừng lại giây lát để anh em nghỉ ngơi cơm nước và chuẩn bị đánh đêm. Từ đầu máy bên kia Trung tá Thịnh cho tôi biết, Chuẩn tướng Lê Văn Hưng người hùng An Lộc đang có mặt tại Bộ Chỉ Huy Chi khu để theo dơi cuộc hành quân giải tỏa. Một tin quan trọng nữa là, lệnh của Tổng Thống VNCH, sáng mai 27 tháng 01 năm 1973 lệnh ngưng bắn của Hiệp Định Paris có hiệu lực. Ông nhấn mạnh, Tổng Thống ra lệnh trước 6 giờ 00 sáng mai 27 tháng 01, nếu Tỉnh nào để mất một Quận th́ Tỉnh Trưởng sẽ bị cách chức, nếu Quận nào để mất một xă th́ Quận trưởng mất chức và cấp chỉ huy hành quân liên hệ chịu trách nhiệm!

Không có cái tin nào chán nản bằng cái tin trời đánh này, nh́n dăy phố chợ im ĺm trong đêm như những bóng ma chập chờn... bất chợt tôi đọc khẽ: “Nhất tướng danh thành... vạn cốt khô!”. Trời đêm cận Tết âm lịch đáng lẽ lạnh nhưng người tôi th́ ướt đẫm mồ hôi, chả lẽ đêm nay là đêm cuối của ḿnh hay sao!

Trung tá Thịnh, và cả Tướng Hưng đang ở đầu máy bên kia nghe tôi điều động quân. Đến 12 giờ đêm th́ tôi chiếm được dăy phố chợ bên này, sân chợ trống rỗng chúng tôi nhào qua dăy bên kia th́ hỏa lực địch đẩy dội ngược lại bên này nhiều lần như thế. Nhưng cuối cùng mặt tiền dăy phố bên kia chúng tôi cũng chiếm được. Địch phía sau, chúng tôi phía trước thi nhau tung lựu đạn qua lại, nhờ khẩu Đại Bác 57ly phía bên cánh trái của tôi, nơi Đại Đội 2 của Đại úy Tài tiến chồm lên và bắn dọc theo đường mương phía sau dăy phố mà chúng tôi đang dằng co với địch. VC bỏ chạy tán loạn và coi như cả 2 dăy phố chợ chúng tôi đă làm chủ t́nh h́nh... nhưng c̣n 2 dăy trường học phía sau và cách chợ 50 thước th́ sao. Nh́n đồng hồ, kim chỉ đúng 4 giờ sáng, tôi than trời:

–“Tổng Thống ơi, Tổng Thống ra cái lệnh ǵ ác ôn quá dzậy?!” chỉ c̣n 2 giờ nữa, cho dù 2 ngày đi nữa chưa chắc ǵ tôi qua được cái sân trống của trường học.

Tiếng Trung tá Thịnh trong máy gọi tôi:

–“Ê, Hắc Điểu... Ông Tướng bảo với tao là... mầy đánh giặc được lắm!”

A... di... Đà... Phật, Ông Tướng chắc chơi tṛ “Chiến Tranh Chính Trị” với tôi. Thằng Tà Lọt mang cơm, lúc nào cũng sát cánh với tôi, nó lănh nguyên một trái B40 thịt văng tứ tung. Không hiểu mai đây gặp cha mẹ nó tôi phải trả lời sao đây!!! (Thằng Niên nhà gần bến xe đ̣ Vơ Đắt). Kim đồng hồ nhích từ từ tôi nh́n mà sững sờ, 2 dăy trường học sừng sững như thử thách những người lính ĐPQ hiền lành và trang bị yếu kém không giống ai này.

Bỗng nhiên trong đầu tôi loé sáng một tia hy vọng, thân xác ră rời gần như tuyệt vọng lại ngập tràn hy vọng. Tôi đứng bật dậy, ra lệnh cho 2 cánh quân lựa những anh em t́nh nguyện đánh thăm ḍ vài chiêu thử xem hỏa lực VC như thế nào tôi sẽ đoán biết được t́nh h́nh địch phía bên kia trường học.

Hỏa lực địch có vẻ yếu, có thể chúng giả đ̣ để dụ chúng tôi hoặc đă từ từ rút bớt hoặc là nơi đây quân số chúng không đông. Tôi liếc nh́n đồng hồ và hoảng hốt kêu thầm: “thấy mẹ... rồi!” Đă 5:30 sáng, nghĩa là chỉ c̣n 30 phút nữa là hết giờ ấn định của Tổng Thống. Tôi ra lệnh cả 2 cánh quân dồn tối đa hỏa lực về phía trường học, những dấu đạn trên tường vôi của trường sẽ là chứng tích chiến đấu của chúng tôi, tôi nhắc lại lệnh: “chỉ nằm một chỗ bắn thôi, không được xung phong”. Và những tràng đạn bất tận của Đại Liên M60, của M16, súng cối 60ly, M79 thi nhau nổ tưởng như trời sập, không hiểu VC có chết thằng nào không, có bỏ chạy thằng nào không nhưng lính cứ bắn, nằm một chỗ bắn như mấy thằng điên, mặc kệ đầu máy AN/PRC-25 bên kia ai gọi th́ cứ gọi. C̣n 15 phút nữa là 6 giờ đúng, giờ hẹn của “Tử Thần”. Tôi ra lệnh ngưng bắn và gọi máy truyền tin, đầu máy bên kia là Trung tá Thịnh Chi khu Trưởng... giọng ông có vẻ hoảng hốt:

–“Mầy có sao không, có bị ǵ không?”

Tôi cố nén xúc động, chưa bao giờ tôi nghe được tiếng nói đầy thương yêu và lo lắng của cấp chỉ huy dành cho đàn em như vậy! Tôi nói rơ từng chữ trong máy:

–“Tŕnh Tango, tôi đă giải tỏa xong!”.

Giọng Tr/tá Thịnh vui mừng vang lên trong máy và ông báo cáo kết quả về Trung Tâm Hành Quân Tiểu khu.

Bây giờ tôi mới cảm thấy lo lắng về quyết định táo bạo của ḿnh, tôi buộc phải làm vậy v́ cái deadline của thượng cấp. Tôi sẵn sàng chịu hết trách nhiệm v́ tôi không muốn v́ mất một cái xă Vơ Xu này mà Quận Trưởng phải bị mất chức (chưa hoàn toàn mất v́ tôi đang làm chủ t́nh h́nh hơn 2/3 xă), từ từ ḿnh sẽ chiếm lại hôm nay hay chậm lắm là ngày mai. Tôi có thể trả lời với thượng cấp là “Tôi đă giải tỏa xong trước giờ ấn định nhưng địch tập trung quân phản công” và tôi có thể xin viện quân và không yểm để tái chiếm trở lại. Trong chiến tranh đă từng xảy ra như thế, chiếm xong mục tiêu rồi bị địch đẩy lùi, rồi tái chiếm rồi bị đẩy lùi nhiều lần như thế. Những đơn vị Tổng Trừ Bị với trang bị hùng hậu có cả không yểm, pháo yểm và Tanks... nếu lực lượng địch hơn gấp nhiều lần cũng vẫn bị đẩy lùi như thường.

Tr/tá Thịnh là Quận Trưởng Lộc Ninh, trong trận An Lộc mùa hè 1972 ông đă mất Lộc Ninh, tôi không thể để cho ông mất thêm xă Vơ Xu để rồi phải mất chức v́ sự yếu kém của tôi. Họp khẩn cấp các Đại Đội Trưởng, tôi lệnh cho ĐĐ2 của Đại úy Tài sẽ tấn công vào sườn phải đồng thời khóa chặt đường tiếp viện của địch, ĐĐ4 của Trung úy Thời và tôi (BCH nhẹ Tiểu Đoàn) sẽ tấn công chính diện. Pháo Binh sẽ tác xạ mục tiêu trước lúc tấn công 10 phút và chuyển xạ ra xa để các cánh quân tấn công cùng một lúc khi có lệnh. Giờ phản công sẽ là đúng 8 giờ sáng, ngày hôm nay là ngày ngưng bắn theo tinh thần Hiệp Định Paris nhưng cũng là ngày tôi sẽ tiễn đưa đơn vị VC chiếm xă Vơ Xu về bên kia thế giới, v́ nhà chúng nó là ở tận rừng sâu nhưng chúng đă xâm nhập vào nhà của chúng ta một cách trái phép nên chúng ta phải đánh đuổi chúng.

Tôi tŕnh kế hoạch lên Tr/tá Thịnh, đột nhiên Ông hỏi lại tôi:

–“Mầy báo cáo là đă giải tỏa xong trước 6 giờ sáng nay sao bây giờ mầy...?”, tôi chậm răi nói hết sự thật cho ông biết. Im lặng giây lát, ông cười lớn rồi nói:

–“Lâu nay tao tưởng mầy ngu, nhưng mầy không ngu chút nào mà c̣n thông minh nữa...! Nhưng kế hoạch mầy vừa đề nghị tao thấy không ổn chút nào, Ngưng bắn kỳ này, tao hy vọng ḥa b́nh sẽ đến... ḿnh tuyệt đối tôn trọng lệnh ngưng bắn ngoại trừ bọn VC nổ súng trước và ḿnh có quyền tự vệ”.

Ông nói cũng đúng, ngoài chức vụ Chi khu Trưởng ông c̣n là Quận Trưởng, là người của dân chúng nên ông rất thận trọng và nguyên tắc không phải như nhà binh... khi nổi giận th́... bất cần đời!

Nương theo câu nói “Trừ Phi bọn VC nổ súng trước”, tôi tŕnh bày với ông kế hoạch B là... chúng tôi âm thầm tiến vào mục tiêu hễ VC nổ súng là chúng tôi xung phong ngay và tràn ngập mục tiêu bất kể chúng có bao nhiêu thằng, đồng thời tôi chấm tọa độ “tác xạ tiên liệu” gởi cho Pháo Binh bắn khi có yêu cầu. Ông đồng ư ngay và dặn tôi phải cẩn thận (c̣n cho biết là Chuẩn tướng Hưng đă lên trực thăng về lại Quân Đoàn lúc 7 giờ sáng nay).

Tôi tin tưởng là chúng tôi sẽ thắng VC trận này, v́ phản ứng của địch hồi đêm tại khu vực trường học rất yếu. Có thể chúng chỉ khoảng chừng một vài trung đội, Tiểu Đội Thám Báo của Tiểu Đoàn xâm nhập khu vực trường học khi trời c̣n chưa sáng (sau cơn thịnh nộ hoả lực của tôi trút trên đầu chúng và trước “Deadline” 06 giờ 00 sáng). Thám Báo báo cáo vẫn không thấy động tĩnh, có thể chúng đă rút lui hồi đêm. Tôi hy vọng là chúng rút lui để bảo toàn lực lượng, v́ khi tôi cho dồn tất cả hỏa lực trút lên đầu chúng làm chúng nghĩ rằng chúng tôi đă có thêm viện quân. Lư do thứ hai là, bà Nguyễn Thị B́nh trong phái đoàn MTGPMN tham dự hội nghị Paris đă tuyên bố:

“Nơi nào có dấu bom đạn th́ nơi đó là nhà chúng tôi, ông Thiệu đă cho binh lính càn quét đuổi chúng tôi đi nơi khác để chiếm đất” (đại khái là vậy) cho nên, VC chỉ xâm nhập làng, xă chọc cho chúng ta nổ súng để lại dấu vết bom đạn để hai phái đoàn thuộc phe cộng sản trong “Ủy Hội Kiểm soát đ́nh chiến” như Ba-lan và Tiệp Khắc làm chứng. Như thế, nhiệm vụ bọn VC xâm nhâp xă ấp là để tạo ra dấu vết giao tranh rồi chúng rút lui. Hy vọng là tôi đoán đúng!

Bây giờ đúng 08 giờ 00, cả 2 cánh quân chúng tôi nương theo bờ mương, hàng rào chằng chịt giây mồng tơi, những luống mía và bắp kín đáo cho sự ẩn núp... rất chậm tiến từng bước vào mục tiêu. Chưa được 10 phút, Tiểu đội trưởng Thám Báo gọi cho biết:

–“Thưa Hắc Điểu, VC rút hết rồi. Tụi em đă lục soát kỹ xung quanh, hiện nay đang đứng giữa sân trường!”

Không ǵ vui mừng bằng nhưng tôi vẫn dè dặt tiến lên từng bước, riêng Đại Đội 2 của Đại úy Tài bên sườn trái tôi cho dừng lại làm trừ bị để pḥng ngừa địch phản công.

Khoảng 9 giờ sáng dân chúng tản cư lần lượt kéo nhau về, cả Lính và Dân mọi người đều hớn hở vui mừng lộ trên gương mặt, ḥa b́nh đă về trên quê hương VN suốt 20 năm máu lửa do tham vọng bành trướng chủ nghĩa cộng sản của Nga, Tàu qua tên tay sai “hồ chí minh”.

*****

Dân tộc Việt Nam có hơn 4000 năm Văn Hiến đồng nghĩa với có trên bốn ngàn năm trưởng thành và tồn tại trong sông núi máu xương... để rồi, qua 20 năm nồi da xáo thịt 1954–1975, dân tộc Việt lại hưởng thêm một thứ ḥa b́nh giả trá, bẩn thỉu.

Hồ chí minh cùng đồng bọn cam ḷng làm tay sai cho cộng sản quốc tế, đă du nhập chủ nghĩa cộng sản về quàng trên đầu trên cổ dân tộc VN.

Hoa Kỳ, người đồng minh tán tận lương tâm đă bán đứng một dân tộc yêu chuộng ḥa b́nh của thế giới tự do là Việt Nam Cộng Ḥa cho cộng sản.

Ḥa B́nh... ơi! Việt Nam... ơi! Máu xương nào để đổi lấy... ḥa b́nh cho loại này?!!!

Lê Phi Ô

florida80 04-26-2019 18:24

TĐ3 PB - Trước khi ngưng bắn
MX Trần Thiện Hiệu




Hiệp định Ba Lê được kư kết vào ngày 27/1/1973. Trước giờ ngưng bắn cả ta và địch đều tung ra những cuộc tấn công để lấn đất. Bộ Tư lệnh Sư đoàn, theo tôi nghĩ, để có yếu tố bất ngờ, các Lữ đoàn đều nằm yên tại chỗ, kể cả các tiểu đoàn, chỉ thành lập một Bộ chỉ huy nhẹ do Đại tá Nguyễn Thành Trí chỉ huy. Hai lực lượng tấn công bằng 4 đại đội Thủy Quân Lục Chiến tùng thiết 2 Thiết đoàn hỗn hợp từ M48 đến M41 và thiết vận xa M113. Pháo tiểu đoàn 3 yểm trợ với 2 pháo đội I và K cùng 4 khẩu 155 ly. Lần đầu tiên pháo binh có cánh A, cánh B. Tôi đích thân chỉ huy cánh A bên cạnh Bộ tư lệnh nhẹ Sư đoàn. Hai pháo đội 1O5ly, xe kéo pháo chạy trên cát không khó khăn, chiếm vị trí khi trời vừa tối. Riêng pháo đội 155 ly sa lầy trên băi cát sát mặt nước, tôi phải mượn một xe M113 mới kéo nổi vào vị trí lúc nửa đêm. Địch quan sát đă nhận ra vị trí chúng tôi, chúng pháo 13O rót xuống, nhưng trái ngắn rơi vào đồi cát, trái dài ra xa ngoài biển cả trăm mét, ngày mai chúng tôi sẽ vớt được cá để ăn. Pháo như đă hết tầm nên tản đạn thật nhiều và chúng tôi vô sự.

Hai quân nhân Mỹ thuộc toán hải pháo tới giúp tôi gọi pháo trận cuối cùng. Theo phóng đồ hỏa tập, hải pháo sẽ tiêu thụ 5 ngàn trái và pháo binh sẽ bắn 1O ngàn trái vừa 1O5 vừa 155 ly. Ngoài ra sẽ có 9 màn B52 đổ xuống vùng Cửa Việt, mục tiêu chính của cuộc hành quân này trước giờ ngưng bắn. Lạng Sơn đă nói riêng với tôi là sẽ xữ dụng pháo tối đa và ít dùng không quân, lư do pháo có thể yểm trợ nhiều cánh quân cùng một lúc. Dùng không quân chỉ đánh một mục tiêu mà pháo phải ngưng tất cả. Tôi được tăng cường hỏa lực của tất cả các pháo đội thưộc tiểu đoàn 1 và 2 pháo binh, trong tầm tác xạ. Ba tiểu đoàn pháo bắn quấy rối dọn đường suốt đêm. Hải pháo của chiến hạm bắn liên hồi, ánh lửa lóe lên hàng chục cây số chiều dài ngoài khơi. Hàng ngàn tiếng vang dội vùng Cửa Việt. Lũ con cháu bác Hồ đêm nay chui sâu xuống cát mà chịu pháo. Xa xa tiếng bom B52 dội xuống vang động một góc trời. Tôi thầm nghĩ, với số bom và pháo thế này, ngày mai quân ta sẽ chiếm Cửa Việt dễ dàng...

Tờ mờ sáng, nghe tiếng máy nổ của đoàn chiến xa, tôi lấy ống nḥm leo lên một đồi cát cao để nh́n cho rơ. Thật đẹp và hùng tráng biết bao ! Hàng mấy chục chiến xa dàn đội h́nh tấn công vừa bắn vừa tiến nhanh, lính Thủy Quân Lục Chiến tùng thiết súng cầm tay, hàng hàng chạy dài, đẹp như phim chiếu bóng. Trong ánh b́nh minh vừa ló dạng, tôi như say v́ mùi khói pháo, v́ tiếng nổ, ánh lửa và cát bụi mịt mù... Chỉ 15 phút sau đoàn chiến xa đă khuất trong những đồi cát, tôi vào trung tâm hành quân theo dơi cuộc tiến quân đă được báo cáo ghi trên bản đồ.

Tin tức cho biết cuộc tấn công diễn ra tốt đẹp, hàng chục chốt bị nhổ, một số hàng binh đang được áp giải về hậu tuyến, cả chục nữ cán bộ Cộng sản bị bắt, rất nhiều vũ khí bị tịch thu... Tôi bỗng nghe tiếng chửi thề trên máy truyền tin:

- Đang bắn sao lại ngưng ?

- Thượng liên nó cản đường tiến quân.

- Bị mưa nặng quá chờ ngớt chút đă.

Tôi vội cầm ống nói:

- Kinh đô, đây Hà Nội, ông làm ơn ra khỏi hầm, bảo chúng nó vào chỗ bắn, mưa kệ nó. Tôi lên thăm ông bây giờ đây.

Hai phút sau, tôi nghe tiếng pháo khởi hành:

- Đạn đi nghe rơ trả lời.

Ra khỏi hầm Trung tâm Hành quân, tôi nh́n về hướng pháo đội, quả đang bị pháo kích. Địch phản pháo dọc theo bờ biển, nhưng hỏa lực thưa thớt không gây tổn thất nhiều. Tôi lên xe đi thăm cả 3 pháo đội. Tất cả sĩ quan và binh sĩ đều như nao nức băn khoăn với cái lệnh ngưng bắn vào 8 giờ sáng ngày mai. Tôi cũng chưa biết những ǵ sẽ xảy ra vào sáng mai, nhưng giờ đây các đơn vị đang chạm súng, hăy lo bắn yểm trợ cho tṛn nhiệm vụ, gọi hậu trạm chở thêm đạn cho đêm nay. Dù cho ngưng bắn vẫn phải có một đơn vị hỏa lực sẵn sàng. Về lại Trung tâm Hành quân, Trung úy Dũng vẫn đang theo dơi các tiền sát trên hệ thống truyền tin:

- Ḿnh có 2 pháo đội mà 4 ông tiền sát yêu cầu tác xạ, chia cho một trung đội chê ít !

- Dũng đi ăn cơm để tôi gọi tiểu đoàn 1 và 2 Pháo binh tăng cường.

Tôi đổi tần số qua gọi Đoàn Trọng Cảo, chỉ huy pháo 1:

- Can Trường, Hà Nội gọi, cho tôi mượn tạm một đứa con ngay đi.

- Hà Nội, tăng cường cho Hà Nội Alpha, nó sẽ qua số nhà Hà Nội nhận lệnh.

Tạm dứt với Can Trường, trở về tần số cũ tôi đă nghe tiếng gọi của pháo đội A:

- Hà Nội, Alpha gọi.

- Alpha đây Hà Nội, bạn xuống 2 để nuôi ăn cho 33, nhận rơ.

- Alpha nhận rơ, sẽ thi hành.

Tôi nhận thấy cuộc tấn công buổi sáng có chiều phấn khởi, th́ trưa Cộng quân đă phản ứng chống trả mănh liệt trên một tuyến rộng, khiến đà tấn công chậm hẵn lại, khó mà chiếm được căn cứ Cửa Việt chiều nay.

Dũng vào cho tôi hay có một số tù binh mới giải về tới, mấy o con gái cười nói, họ coi chuyện bị bắt cũng như đi dạo, không có vẻ ǵ sợ hăi cả. Cho uống coca, chê đồ của Mỹ không uống, đồ hộp cũng không ăn, chỉ ăn chút cơm sấy và uống nước lạnh. Tôi nh́n ra, đúng như lời Dũng nói, đám giặc cái cười đùa với nhau như trêu gan mấy anh Thủy Quân Lục Chiến quá trẻ đang canh giữ họ. Tôi nói với Dũng tôi đi ngủ một lát, có thể đêm nay sẽ phải thức trắng đêm.

Khi tôi thức giấc th́ trời đă tối, tiếng pháo ta bắn đi ầm ầm, cho biết các pháo đội vẫn phải thay nhau bắn yểm trợ. Cả ngày hôm nay phi cơ chỉ xuất trận có vài lần. Bây giờ là lúc pháo binh phải vất vả suốt đêm. Đoàn xe tiếp tế đạn đă vào đến các vị trí pháo đội, đạn đủ bắn cả đêm.

V́ chưa chiếm được đồn Cửa Việt nên có lệnh tấn công. Tất cả các cánh quân đều đánh đêm để yểm trợ cho mũi đánh vào căn cứ Cửa Việt. Phi cơ soi sáng chưa lên vùng, tôi gọi anh Mỹ liên lạc hải pháo yêu cầu bắn đạn soi sáng. Nh́n về phía biển Bắc, những trái hỏa châu xa ngoài khơi cả cây số. Trung úy Dũng lôi anh Mỹ ra ngoài hầm, yêu cầu điều chỉnh. Anh ta “sorry” và nói như căi nhau với ai ngoài chiến hạm.

Đêm nay, hải pháo bắn thật nhiều, đêm cuối cùng nên mấy anh thủy thủ Mỹ bắn hết đạn cho nhẹ tàu. Pháo của Thủy Quân Lục Chiến cũng tác xạ hết mục tiêu này đến mục tiêu khác. Tất cả tiền sát viên tiền tuyến đều yêu cầu tác xạ. Có anh như say khói pháo, mỗi lần xin cả trăm tràng bắn hiệu quả, trăm tràng là 6OO trái, 3 xe GMC mới chở hết ! H́nh như có một cái ǵ thay đổi ở ngày mai, nếu ngưng bắn thực sự th́ cũng nên bắn cho hết đạn, nhưng làm sao tin được Cộng sản ? Ba tiểu đoàn pháo binh 1O5 ly và 12 khẩu 155 ly cùng tác xạ dữ dội, nhưng bắn hết đạn th́ không. Kể từ ngày Cộng sản khởi sự tấn công tràn qua vĩ tuyến, các pháo đội tác xạ luôn luôn có trên 3 đơn vị cấp số đạn đủ loại. Hầu như tất cả các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến đều chạm địch. Ta không đánh lên th́ địch cũng lấn xuống, mà địch lấn xuống nhiều hơn. Ta chỉ có một mục tiêu đồn Cửa Việt mà lúc này vẫn chưa đánh được. Khi ánh b́nh minh vừa ló dạng, nh́n ra cửa hầm mới biết ḿnh thức trắng đêm mà không hay. Giờ tôi mới cảm thấy mệt không mở mắt được nữa. Tôi chỉ nói được câu: “Dũng trực máy, có ǵ gọi tôi dậy”, rồi ngả ḿnh xuống ghế bố thiếp đi.

Tám giờ sáng ngày 28/1/73 giờ ngưng bắn, người gọi tôi dậy là Thiếu tá Hart, cố vấn của tôi. Khi tôi ngồi dậy, nh́n tôi với vẻ mặt thật buồn ông nói:

- Chúng ta phải chia tay bây giờ, 1O phút nữa trực thăng sẽ tới đón tôi và toán hải pháo.

- Chúc bạn về b́nh an.

Tôi nắm chặt tay Hart. Đưa cho tôi con dao Thủy Quân Lục Chiến Hart nói:

- Tôi chỉ có cái này, ông giữ làm kỷ niệm.

Chiếc trực thăng xà xuống bốc Hart và 2 người thuộc toán hải pháo rồi bay nhanh ra biển. Ngoài khơi, hạm đội Hoa Kỳ đă quay mũi về hướng mặt trời mọc. Bây giờ tôi mới nhận thấy sự im lặng trên khắp mặt trận. Các binh sĩ t́m cột để cắm cờ, hàng trăm lá cờ đủ mọi cở mọc lên trên những miệng hầm. Nh́n đồng hồ mới 8 giờ 15, vừa lúc đó Trung úy Dũng gọi tôi. Tiền sát viên xin tác xạ, địch vi phạm lệnh ngưng bắn, đang tăng cường chiến xa đánh vào căn cứ Cửa Việt, quân ta đă phải chạy ra ngoài. Sư đoàn cho lệnh bắn. Chúng tôi mới thực sự ngưng bắn có 2O phút thôi.

Pháo đội K đóng phía Nam báo cáo địch cắm cờ Mặt trận giải phóng cách vị trí có 3OO mét, nhưng địch không khiêu chiến mà giơ tay vẫy chào. Tôi chỉ thị cho Trung úy Vinh hạ 2 khẩu sẵn sàng trực xạ nếu địch nổ súng. Khẩu đại liên 5O cũng hướng về địch chuẩn bị và tăng cường vọng gác.

Khoảng 1O giờ sáng ngày ngưng bắn có hiệu lực, th́ việc lấn đất dành dân của Cộng sản bắt đầu. Bên ta cũng phải đuổi những chốt của Cộng quân nằm sâu sau tuyến pḥng thủ . Phía mặt trận Cửa Việt, các đơn vị Cộng sản cứ từ từ tiến sát tuyến quân ta. Chưa có lệnh nổ súng từ cấp cao, quân ta cứ lùi dần, và không rơ có lệnh chính thức hay chưa, quân ta cũng phải nổ súng không cho địch tiến lại gần. Các tiền sát viên lại thi nhau xin tác xạ. Suốt đêm không ngủ, vừa chợp mắt hơn giờ đồng hồ, pháo thủ lại phải vác đạn nạp vào ṇng. Tiếng pháo bắn đi từ nhiều pháo đội, nhưng tiếng pháo Cộng quân thật là thưa thớt, chắc v́ tiếp vận không kịp. Riêng đạn của chúng tôi c̣n dự trữ hàng mấy chục ngàn trái, bắn cả tháng vẫn không hết.

Địch dồn áp lực thật mạnh phía căn cứ Cửa Việt, buộc quân ta lui dần, nhiều binh sĩ đă về đến vị trí của pháo đội I. Tôi đang tính cho pháo đội I lui về th́ có tiếng gọi xin tác xạ của một sĩ quan tiền sát tiểu đoàn 1 Pháo binh, nh́n trên bản đồ tôi nhận thấy anh đang đứng giữa vùng địch, quân bạn đă lùi về phiá Nam cả cây số. Tôi vội lên máy gọi anh:

- Anh Dũng, đây Hà Nội, bạn bè lui cả rồi sao bạn c̣n ngồi đó ?

- Đ.M tụi nó đông quá, Đại bàng bắn gấp cho tôi, càng nhiều càng tốt.

Tôi không nói ǵ thêm, chú em này hơi mát, đă chửi thề trên máy, chứng tỏ t́nh h́nh nguy hiểm. Tôi ra lệnh cả 3 pháo đội dồn hỏa lực cho anh, nếu không địch tràn lên anh sẽ bị bắt sống. Địch ngừng tại đó, và chỗ đó sau này là làn ranh chia đôi chiến tuyến. Chiều tối, nh́n đoàn chiến xa sáng hôm qua hùng dũng bao nhiêu, tối nay chạy về chiếc nọ kéo chiếc kia, lác đác vài chiếc chạy dọc theo bờ biển, trông thật thảm hại.

Sáng hôm sau, Bộ chỉ huy tiền phương và các pháo đội lùi về phía Nam 5 cây số. Bây giờ pháo đội K ở cao nhất, khó chịu nhất là Cộng sản chỉ cách vài trăm mét với lá cờ Mặt trận giải phóng thật to, to hơn những lá cờ vàng 3 vạch đỏ. Đứng ở đó, tôi nh́n rơ lính Cộng ca hát, vẫy tay chào, có cả vài đứa con gái. Ba hôm sau , được lệnh phải nhổ cái chốt này, pháo đội K đă trực xạ hơn trăm trái. Không biết mấy đứa con gái trẻ đó có chạy kịp không hay lại chôn thây trong những cồn cát trắng cho trọn lời thề “Sinh Bắc Tử Nam” ?

Những trận đánh nhỏ để lấn đất, thực ra để nhổ đi những chốt nằm thế da beo khó pḥng thủ, kéo dài cả tháng sau mới dứt. Sau này tôi được biết đă có những dàn xếp âm thầm giữa ta và địch cho bớt đổ máu.

Trận đánh Cửa Việt coi như trận đánh cuối cùng trong đời pháo thủ của tôi. Tháng giêng năm 1974, tôi về giữ chức vụ chỉ huy Pháo binh Sư đoàn, thay cho Trung tá Nguyễn Văn Trước giải ngũ. Cuối năm đó, bị thất sủng (mượn lời Trung tướng Nguyễn Đức Thắng nói với tôi ngày 29/4/75 tại số 1 đường Bạch Đằng “Ḿnh bị thất sủng, th́ ḿnh đi") tôi về phụ tá cho ông Hai Chùa ở pḥng thanh tra Sư đoàn. Tôi không tham dự những trận đánh cuối cùng của Thủy Quân Lục Chiến.

Tháng 3/75 tiểu đoàn 2 pháo tan hàng cùng Lữ đoàn 147 ở băi biển Thuận An, và ông Đạt chỉ huy trưởng pháo binh, đốt luôn 2 tiểu đoàn 1 và 3 ở Đà Nẵng... Sau 3O/4/75 hầu hết các sĩ quan pháo binh Thủy Quân Lục Chiến đi tù cải tạo, kể cả Đặng Bá Đạt, lẽ ra có thể cùng di tản với Bộ tư lệnh Sư đoàn. May mắn tôi và vài sĩ quan cấp nhỏ đi thoát trên đoàn tàu Hải quân di tản ra Côn Sơn lúc một giờ sáng ngày 3O/4.

Giờ đây nơi xứ người, tôi vẫn nói đùa với các con tôi:

- Bố không thua, trong đời lính của bố, bố chưa thua trận nào cả.

- Không thua sao bố chạy sang Mỹ ?

- Bố không thua v́ trận cuối cùng bố không tham dự.

Thằng cháu ngoại 5 tuổi cũng chen vào nói:

- You win, you never lose.

MX Trần Thiện Hiệu

Source:http://tqlcvn.org/chiensu/cs-td3pb-t...gungban-73.htm

florida80 04-26-2019 18:28

Phi Vụ cuối cùng của Chuẩn Tướng Nguyễn Huy Ánh







Hai ngày trước, phi cơ Quan sát L19 gặp trở ngại kỷ thuật phải đáp khẩn cấp ngoài ṿng đai Phi trường. Một Phi vụ câu chiếc L19 về Phi trường được chỉ định. Theo An ninh Phi hành, con tàu 284 ( con tàu được gọi thay thế cho chiếc Trực thăng UH1D ) phải được hút xăng JP4 ra cho nhẹ để câu L19. Xe hút xăng phải được gởi từ phố vào, v́ ống hút xăng của xe Nhiên liệu SD4KQ quá to không vừa với con tàu 284, chiếc nầy mới hơn, công việc hút xăng phải cần gần nửa ngày do các trở ngại.
Phi vụ được cắt 2 Phi công, nhưng Chuẩn Tướng Nguyễn Huy Ánh Chỉ Huy Trưởng Sư Đoàn 4 Không Quân muốn bay, v́ Chuẩn Tướng có nhiều kinh nghiệm trong việc bay bổng hơn các Phi Công thường. Chuẩn Tướng Nguyễn Huy Ánh là Phi công trưởng và Phi công phụ là vị Đại tá Chỉ huy trưởng Cố vấn Mỹ, ngày hôm sau ông sẽ măn nhiệm kỳ và về nước. Tôi là Cơ trưởng cho con tàu nầy. Sau thời gian dài, con tàu xong việc hút bớt xăng, việc làm th́ không lâu mà chờ đợi cho đúng xe th́ lâu.
Chuẩn Tướng bước ra với vị Đại Tá, Chuẩn Tướng với gương mặt có vẻ bực ḿnh v́ phải chờ đợi so với các công việc của vị Chỉ Huy Trưởng Sư Đoàn 4 Không Quân. Tôi gỡ cần móc cánh quạt chánh sau khi kiểm soát Tiền Phi, Chuẩn Tướng bắt đầu cho động cơ con Tàu chạy, RPM tăng dần tới 6600. Nh́n về phía sau không có Cơ phi, Chuẩn Tướng nói với tôi : "Anh đi với chúng tôi ". Tôi nhẩy lên con Tàu và trong lúc đó có một anh Cơ phi chạy ra và nhảy lên Tàu, tôi vội nhảy xuống đất và giơ tay chào Chuẩn Tướng Ánh ( tôi không bao giờ ngờ cái chào đó là cái chào cuối cùng cho Vị Chỉ Huy Trưởng tài ba mà tôi được Hân hạnh phục vụ cho đến ngày cuối cùng của ngài).
Con Tàu cất cánh vội vă hướng về ṿng đai chổ chiếc L19 đáp khẩn cấp. Khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, tôi và Trung Úy Hùng Sùi ( đó là mọi người gọi Trung Úy Hùng trong Phi Đoàn ) đứng cạnh con tàu 511, chúng tôi thấy Tàu 284 bay lên và chiếc L19 được câu phía dưới. Con Tàu 284 bắt đầu hướng về Phi trường, nhưng bất th́nh ĺnh chiếc L19 bốc lên v́ được sức nâng bởi gió và tốc độ tạo ra do Tàu 284. Chiếc L19 bốc lên theo h́nh ṿng cung bởi sợi dây cột từ bụng Tàu 284, chiếc L19 bốc cao, sợi dây cột trên cánh đụng và bị cắt đứt bởi cánh quạt chánh của Tàu 284. Cánh quạt chánh Tàu 284 găy ĺa, chiếc L19 bay tự do, Tàu 284 đâm thẳng xuống đất (theo Tài liệu của An Phi, chiếc L19 phải cần một cái dù nhỏ cột ở đuôi để gh́ lại trong lúc được câu).
Trung Úy Hùng Sùi và tôi hốt hoảng la lớn, tôi vội vă mở móc cánh quạt chánh và động cơ Tàu 511 rú lên, chúng tôi cất cánh hướng về Tàu 284. Tàu chúng tôi đến nơi, một Tàu cùa Phi Đoàn 211 đă đáp trước, chúng tôi đáp hơi xa. Sức gió của Tàu đầu tiên thổi lửa và rạ bay ngược về sau, tôi nhảy xuống và chạy lại Tàu 284. Tôi và vài anh bạn Phi đạo 211, tôi thuộc Phi đạo 217, cố găng kéo bảng Phi cụ lên để mang Chuẩn Tướng Anh và Đại Tá Mỹ ra. Cả hai vị đều tắt thở, gương mặt rất hăi hùng, cả hai quai hàm đều găy do chạm bảng Phi cụ, máu rỉ ra 2 bên mép miệng, mắt Chuẩn Tướng Ánh vẫn c̣n mở hi hí. Tôi rất sợ khi thấy máu, tôi chạy về Tàu ḿnh, Chuẩn Tướng Ánh được mang qua Tàu PĐ 211, các anh bạn mang Đại Tá Mỹ để lên sang Tàu tôi. Vị Đại Tá Mỹ nằm trên sàn Tàu, gương mặt có vẻ hốt hoảng khi con Tàu 284 lao thẳng xuống, máu vẫn rỉ 2 bên mép miệng. Ngày cuối cùng ở Việt Nam cũng là ngày cuối đời, thật buồn thay. Chúng tôi cất cánh hướng về Bệnh Xá Sư Đoàn, trên Tàu 211 tôi thấy dân làng khiêng thây anh Cơ phi và ngoắc chúng tôi, tôi chỉ chuyến Tàu sau.
Mọi người đều có số mạng, nếu anh Cơ phi xấu số chạy ra trể vài phút, th́ các dân làng đă khiêng thây của tôi chớ không phải anh Cơ phi. Ngày hôm đó là một ngày đen tối cho Sư Đoàn 4 Không Quân, mất một Vị Chỉ Huy Trưởng Tài Ba của Binh chủng Không Quân và Sư Đoàn 4 Không Quân nói riêng.

florida80 04-26-2019 18:34

Sống Đủ Vui Sầu - Kim Phan






Hình internet




Kim muốn kể cho các bạn đọc truyện này xẩy ra khoảng 41 năm về trước, nếu bạn nào có học chung với Kim th́ sẽ biết là chuyện có thật, chứ không phải chuyện mình tự đặt ra..... Năm 1971, trong kỳ thi Tú Tài 2, các bạn của Kim hầu như đă đậu hết ở khoá 1, chỉ có Kim th́ rớt. Kim cũng biết sức ḿnh, nên buồn th́ có buồn, Kim nghĩ đến câu "Học tài thi phận" là không đúng, v́ siêng năng học đàng hoàng th́ đậu, mà làm biếng th́ rớt thôi. Nhận kết quả xong, Kim cuốn gói xuống nhà D́ Út của Kim ở hẻm Tô Hiến Thành để "ôn văn luyện vơ " hầu trở lại khoa trường vào Khoá 2 năm 1971.




Trên căn gác của D́, Kim bỏ ngoài tai mọi thứ trên đời, chỉ ăn rồi học....và kết quả là Kim đậu khoá 2, hạng Thứ. Trong khi các bạn đậu khoá 1 th́ đă ghi danh hoặc thi vào Đại Học , c̣n Kim th́ gói cái bản sao lúc nào cũng đem theo bên ḿnh để đi xin việc, Kim chán học lắm rồi, cha mẹ dù chưa nghèo lắm, nhưng em th́ đông, thôi th́ xin đi làm giúp mẹ vẫn hơn. Và Kim được vào làm ở Bộ Giáo Dục, số 35 Lê Thánh Tôn, chỗ có cây đa to, cành lá xum xê, bên cạnh là toà nhà cổ kính lâu đời, dưới thời Ông Tổng Trưởng Ngô Khắc Tỉnh. Cuộc đời êm ả, ít gặp bạn bè, thỉnh thoảng trên đường Lê Văn Duyệt có gặp Bông, đôi khi là Thao, Ánh th́ không gặp nữa rồi, lâu lâu gặp Chuộng, gặp bạn nầy lại hỏi đến bạn kia, nghe các bạn học từ từ lên Kim cũng mừng cho các bạn, nhưng cũng tủi phận ḿnh.




Thế rồi 30/4/ 1975, ngày đau buồn cho miền Nam, Kim được "Cách Mạng" cho lưu dụng, sau khi dự một khoá Giáo Dục về Xă Hội Chủ Nghĩa, độc thân, nên bị đày đi Cần Đước, xuống hốc ḅ tó Rạch Cốc, Kinh Nước Mặn, Xă Long Hựu, Huyên Cần Đước thuộc Tỉnh Long An, cuộc đời Kim được lật sang trang mới. Kim về Sài G̣n mỗi tuần thứ bảy, v́ nơi nầy gắn bó với Kim từ thuở lọt ḷng, hơn nữa vẫn c̣n bầy em thơ dại và Ba Mẹ tảo tần buôn bán .....chợ trời để nuôi con, Kim măi lưu luyến căn nhà cũ ngày nào có Ba, có Mẹ, có các em quây quần sum họp cùng nhau. Để rồi khuya sáng thứ hai đi sớm trở lại Trường có lớp dạy buổi trưa.




Từ nhà Kim, Kim đi xe lam đến Công Trường Dân Chủ, đón xe bus vào Xóm Củi, từ Xóm Củi đón xe đ̣ xuống chợ Huyện Cần Đước, thêm một chuyến xe lam vào Kinh Nước Mặn, rồi đi đ̣ để qua con Kinh, ra chợ Kinh đón đ̣ máy để vào Rạch Cốc. Những đêm không trăng từ nhà trọ nh́n ra cửa biển sẽ thấy ánh hải đăng sáng trong đêm tối phía bên trái là Vũng Tàu, bên mặt là G̣ Công và vùng âm u chính giữa là cửa biển, sao mà nó lôi cuốn làm sao, muốn đi ra khơi chăng, nhưng cơ hội nào mà đi...




Nếu các bạn có đọc báo Viễn Đông Daily, có bài viết mỗi tuần của ông Trần Công Nhung có bài "Gạo nàng thơm chợ Đào" trong đó ông có viết một đoạn về Đồn Rạch Cốc, th́ đúng là Kim được đưa đến đấy cùng Loan, ra khỏi Bộ cùng khoá với Kim, hai đứa tiếp thu ngôi Trường của các ông đạo Cao Đài. Kim và Loan trọ nhà dân, có những chiều trời quang mây tạnh, trời trong xanh vắt, hai đứa theo học tṛ xuống băi, cát vàng mịn dưới chân như tấm thảm cẩn những con ốc dẹp xà cừ nho nhỏ, bây giờ không biết trời có c̣n xanh, bờ cát có c̣n vàng thoai thoải, nước xanh gờn gợn hay tất cả đă đi vào huyền thoại v́ bị ô nhiễm hết rồi. Hồi đó hai đứa hay xuống băi mua những rổ tôm trứng c̣n nhẩy soi sói đem về ram mặn ngọt để dành ăn cơm, gạo lúa tiêu thơm ngon nức nở, dân chúng nơi đây xa thành thị nên rất quư trọng Cô giáo, có những tối đến nhà dân dạy chữ cho dân, họ đă luộc sẵn cua gạch nhiều, thịt săn cứng để dành cho hai Cô giáo. Có lúc Kim cảm thấy thương những người dân nơi đây, thương học tṛ, Kim chỉ muốn chọn nơi nầy làm quê hương thứ hai của ḿnh. Nhưng mà cứ đến ngày thứ bảy sau tiết dạy cuối cùng, Kim và Loan lại háo hức về SàiG̣n. Con đường tiện nhất là 12 giờ đêm đốt đuốc từ nhà trọ đi bộ ra bến đ̣ Rạch Cốc, từ đó đón đ̣ máy ra chợ Kinh Nước Mặn, rồi đi đ̣ chèo qua Kinh, đón xe lam, xe đ̣ về Sài G̣n.........




Đêm đó hai đứa ngủ trên đ̣ máy, tiếng máy ghe x́nh xịch như tiếng nhạc lạ lùng làm Kim nhắm mắt mệt mỏi nhưng không tài nào ngủ được, rồi như có lằn sáng loé vào khung cửa nhỏ của ghe, Kim mở choàng mắt .....ôi cảnh đẹp vô cùng .... Mặt trăng trồi lên từ bên kia sông, cảnh sao mà huyền hoặc...... Kim khẽ lay Loan dậy .....
"Dậy xem nè Loan, trăng lên ḱa" . Hai đứa cùng trố mắt nh́n trăng lên từ bên kia sông. Ôi đẹp làm sao, không bút mực nào tả hết được. Mặt trăng lên cao từ từ và trời sáng dần, ghe nhiều lần cặp bến để đón khách ra chợ Kinh, con đ̣ cứ nhẩn nha x́nh xịch , .... rồi ghé vào bến chợ mọi người hối hả, kẻ gánh gồng, người rinh xe đạp bước lên đất liền...... Từ đó, hai đứa đi xe lam ra chợ Huyện, thêm một chuyến xe đ̣ về Xóm Củi.




Vào năm 1976 xe bus không nhiều, dân tứ xứ đổ về SàiG̣n, nên chuyến xe đi cũng như về đều chật cứng, trong ḍng người đổ về SàiG̣n đó có Kim, Loan và một số giáo viên cũng như dân từ các thị trấn khác cũng chen nhau lên chuyến xe bus từ Xóm Củi đổ về thành phố. Sau khi ngồi yên vị, Kim mệt đừ v́ đêm qua trên ghe khó ngủ, Kim túm lấy cái giỏ bàng để giữa hai chân rồi nhắm mắt lim dim. Chợt có ai khều Kim, h́nh như tiếng của Loan .... ...”mua vé đi Kim” ... Kim mở mắt ....bỗng giật bắn người ....Trời ơi ! Miệng lắp bắp ....”Thưa Cô!” ! ....rồi không thốt thành lời, Kim móc bóp. .......nước mắt chực trào ra...... Cô quay đi chỗ khác ! ......... ...trời ơi, Cô là nguời bán vé xe bus ....Vật đổi sao dời, xă hội buổi giao thời đỗ sập đạo đức, miếng cơm manh áo làm tối sầm kiếp người khiến xui Thầy tṛ cay đắng không dám nh́n nhau, tṛ líu lưỡi gọi, Cô quay mặt đi.. ..Xe đến Công Trường Dân Chủ, Kim xuống, nh́n lần cuối cùng thấy Cô đang chen vai trong đám đông người trên xe.... Kim bước vội qua đường đón xe về đường Lê Văn Duyệt mà đầu óc nghĩ ngợi miên man ...




Nhớ thời còn đi học, trong các Thầy Cô giáo, Kim sợ nhất là Cô dạy Vạn Vật, trái tim trong lồng ngực Kim cứ đập thùi thụi mỗi khi đến giờ của cô. Dù Kim có thuộc bài làu làu đi nữa nhưng khi thấy cây bút cô cầm trong tay rà từ từ xuống hàng dưới có vần tên Kim là Kim nghe tim mình như nghẹt thở vì sợ cô kêu trả bài. Nhìn vẻ mặt của cô lúc nào cũng như là cảnh sát h́nh sự hỏi cung mà học tṛ là tội phạm, Kim cứ run từng chập trong bụng nên trả bài lấp vấp. Kim không hiểu cuộc sống trong gia đình Cô ra sao, có hạnh phúc không mà sao hiếm thấy Cô cười. Cho dù có ǵ vui lắm để phải cười th́ Cô cũng chỉ nhếch mép chút xíu mà thôi rồi lại trở về trạng thái cũ. Nghe mấy đứa học chung kể lại, gặp Cô và Thầy đi ăn phở ở tiệm phở nổi tiếng Nguyễn Tri Phương thời đó, nó thấy Cô đem muỗng, đũa, rau riêng ra ăn cùng Thầy chứ không xài đồ của tiệm ăn, Cô gặp nó cũng chẳng cười.

Sau 1975 th́ nhà nhà tan tác, Kim biết một ông Thầy gần nhà Kim đã phải ra ngồi lề đường bên Chợ Lớn bán từng lá đơn, đủ thứ loại đơn ........ Gặp Cô Giáo cầm xấp vé số đi bán rong, Cô Thư kư Trường xưa kia chưng diện láng mướt nay gánh bún riêu ngồi bán đầu chợ .....trời ơi ...đúng là đổi đời: “Ông biến thành Thằng và Thằng đổi thành Ông”.

Kim cứ nhớ măi cặp mắt của Cô, cặp mắt đã làm Kim run sợ cho đến bây giờ vẫn không thể nào quên ....cô Giáo Sư dạy môn Vạn Vật. Nhưng sau cái hôm gặp Cô bán vé xe bus, Kim thật sự thương Cô nhiều chứ không ghét Cô như xưa nữa. Có lẽ, Kim đă trưởng thành trong xă hội giao thời, với mọi giá trị con người ch́m xuống vực thẳm, và nh́n thấy rơ tất cả cái bấp bênh của cuộc sống khi “người với người đă trở thành thiên tai”. Và, có phải thường khi Hạnh Phúc đi liền với Bất Hạnh?




Sau hơn 30 năm lưu lạc mỗi người mỗi ngả. Cô và Kim đều đă định cư ở Mỹ. Kim ở thật xa bên này bờ Đại Tây Dương của nước Mỹ hay tin Cô cùng Phu Quân và cháu nội 5 tuổi đă từ trần trong một tai nạn thảm khốc ở Bakerfield California ngày 19 tháng 8 năm 2009. Ôi Trời!! Cô đă ra đi sau cuộc hành tŕnh dài gian khổ. Phải chăng Cô đă sống đủ vui sầu trong kiếp biển dâu?




Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại

Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu

Tôi sẽ tiếc thương trần gian măi măi

V́ nơi đây tôi sống đủ vui sầu! (BG)

florida80 04-26-2019 18:35

Kinh Cầu Tháng Tư - Đỗ Công Luận



All times are GMT. The time now is 02:35.

VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.

Page generated in 0.24173 seconds with 9 queries