![]() |
1 Attachment(s)
Lời Hẹn Ước (Đêm rằm tháng tư) Đêm cô lữ độc hành trên bến vắng Chắc chiu từng sợi nhớ quấn buồng tim Níu thời gian lắng đọng bóng hình em Lời hẹn ước thệ nguyền phương xa đó Rằm tháng tư lặng lờ trăng sáng tỏ Là chứng nhân ghi rõ dấu tình thơ Dẫu nghìn năm còn chia cách đôi bờ Yêu thương vẫn thiết tha về bến đợi Nàng thơ hỡi !-đất trời xa diệu vợi Đường tơ nầy nguyện nối kết thành đôi Dòng yêu thương vấn vít mãi không lơi Từng con chữ quyện hòa nhau muôn thuở Đời dù có chất chồng bao tuổi nhớ Tình thơ mình đâu dễ để phôi phai Bởi tim anh trong ngăn chứa đêm ngày Luôn hiện hữu bóng tình thơ tri kỉ Viễn Phương |
Vời Vợi Cuộc Tình
(Gởi người hàng xóm) Lâu lắm hôm nay bỗng gặp nàng Tựa hồ trở bước ngược thời gian Trăng thanh soi bóng hồng nhan mộng Phố ảo tương hoan đón bạn vàng Dáng ngọc xa xưa vẫn lặng lờ Chập chờn gợi nhớ thuở còn thơ Niềm thương lắng đọng từ chia cách Một thoáng bừng lên dấu nhạt mờ Tôi lúc mười lăm cứ thẫn thờ Bởi nàng đôi tám đẹp như mơ Tơ vương xoắn xuýt tình đơn lẻ Chìm đắm con tim biết đợi chờ Giấc mộng tàn phai chợt sáng ngời Dòng đời vương víu lại buông lơi Chiều rơi nghiêng ngả tình thu chết Điệp khúc yêu thương mãi nửa vời Viễn Phương |
Đâu Rồi Cố Nhân Đường trần hai lối ngược xuôi Duyên chi gặp gỡ để rồi chia phôi Anh đi bóng chiếc xa xôi Em về lặng lẽ phòng côi thẫn thờ Bao năm bến đợi thương chờ Thuyền tình xa mãi mịt mờ bóng mây Tiếng buồn vang vọng đâu đây Lệ sầu rưng rức mưa bay cuối trời Yêu thương tình đã xa khơi Người trông kẻ đợi bên đời nổi trôi Thề rằng mai sẽ chung đôi Ba sinh âu hẳn hẹn lời thủy chung Đường mây sương trắng chập chùng Đèn vàng hiu hắt lạnh lùng cuối năm Sân ga chiếc bóng âm thầm Con tàu đỗ bến cố nhân đâu rồi Viễn Phương |
Biển Gọi
Lòng biển vẫn xanh xao Muôn kiếp mãi dạt dào Ru đời bao nỗi nhớ Nhấp nhô sóng bạc đầu Hàng dừa xanh phơ phất Xào xạc giữa bao la Sóng xô nhoài trên cát Cuồn cuộn nỗi xót xa Vạt nắng chiều thoi thóp Vương víu bóng hoàng hôn Sương mây sầu lớp lớp Phủ lạnh cõi hồn đơn Nỗi niềm thương se thắt Hoài niệm khúc tình riêng Trùng dương lòng kêu thét Gọi nhớ vọng triền miên Viễn Phương |
Tình Biển Trời biển vẫn một màu xanh biêng biếc Con sóng nhoài gào thét giữa ngàn khơi Cho mây sa, dệt tím phía chân trời Mang mưa bão trải dài trên bến nhớ Biển có khóc cho cuộc tình dang dở ? Người xa người hoài nhớ gọi tên nhau ? Hàng dừa xanh phơ phất bóng lao xao Bờ cát trắng nhạt nhòa bao dấu tích Đêm tĩnh lặng muôn nghìn sao chi chít Âm vang nào rả rích giữa hư vô ? Thuyền tình ơi, trôi lạc bến thương chờ Về đâu hỡi!- Dưới khung trời mơ ảo ? Cơn ước mộng đắm chìm trong mưa bão Bao nỗi niềm rào rạo bước chân hoang Giữa màn đêm mờ mịt bóng thời gian Lòng biển vẫn vang vang lời thét gọi Viễn Phương |
Bài Thơ Cho Em
Anh viết thơ nầy viết tặng em Bên trời mùa hạ lúc về đêm Trăng cao soi bước dòng thơ lạc Một bóng bên đèn bóng lặng im Nầy hỡi !- Cô em bé nhỏ ơi Đừng buồn cho mắt lệ chơi vơi Cho mây vương vấn qua làn tóc Để gió ưu tư gió thẹn lời Em hãy tươi cười một nụ tươi Trên đường vào mộng tuổi đôi mươi Hồn thơ nhẹ bước vườn hoa lạ Trong giấc mơ hoa giấc mộng đời Anh ước mai nầy nếu bé sa Dòng đời xuôi ngược chốn phong ba Chân mây không vướng loang màu tím Trong dáng kiêu xa,gót ngọc ngà Nơi đó bên nầy xa rất xa ... Vui buồn ta cũng chỉ riêng ta Mai sau em nhé dù sao nữa Em vẫn mãi là bé của ta Viễn Phương |
Cám ơn nhà thơ Viễn Phương với những bài thơ tuyệt vời
|
Trong Sân Trường Ngày Ấy
Ngày xưa, ngày thứ sáu Giờ học đã trôi qua Bạn bè đều vội vả Ôm cặp sách về nhà Trong sân trường còn lại Đôi bóng của nhân tình Thì thầm trong hơi thở Ngôn ngữ của đôi tim Dưới trời cao nắng hạ Trên thảm cỏ xanh rêu Tôi nàng bên gốc phượng Cùng cơn gió hiu hiu Thời gian như đứng lặng Cánh phượng đỏ đong đua lửng lơ hàng lá thắm Vang vọng tiếng ve đùa Áo nàng dài trắng mỏng Màu nắng hạ vàng hong Ru tôi vào bến mộng Đan kết khối tình trong Chợt đâu cánh phượng hồng Hương ngát tỏa mênh mông Rơi mềm trên môi mộng Xao xuyến đến ngập Lòng Hôm nay trở lại trường Tơ trắng vẫn còn vương Lung linh hàng nắng hạ Mờ mịt những yêu thương Cho tôi vào kỉ niệm Một khoảng đời ngây thơ Bên trong tà áo trắng Hờn giận với mong chờ Nàng bây giờ có lẽ Phiêu bạc ở phương xa Với tình yêu hạnh phúc Còn nhớ tháng ngày qua ? Mỗi khi mùa hạ đến Tôi vẫn mãi hoài mơ Trong sân trường ngày ấy Áo trắng cuộc tình thơ Viễn Phương |
Rượu Thơ Và Nỗi Sầu
Bầu rượu túi thơ với nỗi sầu Ru đời mộng mị suốt canh thâu Đêm khuya tịch mịch tình xa vắng Sương giá lồng pha bạc mái đầu Đổ hết cơn sầu trên bút nghiên Vòng tay ôm trọn những ưu phiền Nhâm nhi rượu đắng chờ xoa dịu Cạn chén men nồng lại đảo điên Ngất ngưởng hồn thơ cõi mộng nầy Tìm người quanh quẩn giữa trời mây Rượu say quên dấu tình phai nhạt Thơ viết còn vương nhớ đậm đầy Viễn Phương |
Bài Thơ Tình Chưa Gởi Mười sáu năm bài thơ tình chưa gởi Viết tặng nàng từ buổi mới sơ giao Thoảng qua như mới hôm nào Nhớ lời thương mến trao nhau ý chờ Mùa thu ấy vườn thơ trên phố ảo Buổi chiều tàn chao đão cõi hồn đơn Nhìn thu lại muốn giận hờn Sao hoài gợi nhớ nỗi buồn xa xưa Trời ươm nắng mây thưa làn gió cuốn Chợt bóng hồng bên luống trổ thơ xanh Lá vàng từng chiếc rơi quanh Cho ta say đắm bức tranh hão huyền Từ dạo đó triền miên cơn dâu bể Mối tình sầu đẫm lệ cách chia nhau Bài thơ hương thắm ngọt ngào Xin tròn vẹn giữ kiếp sau gởi nàng Viễn Phương |
Bến Mộng Nghìn Năm
Em vẫn mãi trong anh tình miên viễn Dẫu tháng ngày hoài niệm khúc ly tan Cuộc tình kia bao đỗi cảnh trái ngang Sao vương vấn, sao dài bao ước nguyện? Em từ cuối chân trời, anh gốc biển Theo tháng ngày lời hẹn gió xa đưa Tiếng yêu thương vụn vỡ mấy mùa mưa Đông, Xuân, Hạ, Thu hoài cơn bỡ ngỡ Đêm anh hát khúc biệt li muôn thuở Tìm mảnh tình tan vỡ giữa hư vô Gọi tên nhau trên những áng mây mờ Buồn trăng cũng lặng lờ trong khoảng vắng Em còn đó cuộc tình bao mặn đắng Anh một đời thầm lặng nhớ khôn nguôi Tình trái ngang, thệ ước chẳng về xuôi Ôm nuối tiếc nghìn năm trên bến mộng . Viễn Phương |
Washington Niềm Nhớ Lâu lắm không về chơi phố Kent Thăm người em gái Huế thân quen Mắt xanh, xanh thắm bên trời vắng Nét mặt thơ ngây mái tóc mềm Ta nhớ em nhiều ta nhớ em Washington chiều xuống nắng vàng êm Bước chân phiêu lãng hoài thu nhớ Em đã cho ta một nỗi niềm "Khuôn viên Đại Học Trải màu lá vàng Giảng đường rêu phong kín Sách vở lặng hửng hờ Ngẩn ngơ chiều nay Ta nhớ ???..." Ta nhớ Seattle ta nhớ em Nhớ mùa Thu trước nhớ mưa đêm Dáng em tựa cửa buồn nghiêng đứng Nhìn giọt mưa rơi trải trước thềm Phố vắng ta rồi em có vui? Có thương có nhớ lúc bên người? Nhớ khi chung bước trên đường vắng Nghe gió đùa mây rộn tiếng cười Xa lắm người ơi ta nhớ lắm Nhớ con đường vắng đến Renton Khói sương quấn quýt người em gái Chừ bước xa rồi mãi nhớ mong Viễn Phương |
Dấu Tình Không Phai
(Gửi nàng thơ) Tìm dáng yêu thương một khoảng đời Chạnh lòng lữ khách giữa xa khơi Mây bay tím sẫm buồn hiu hắt Gió lộng ru hời những bước lơi Lãng đãng bên đường chiếc bóng rơi Sương giăng trắng xóa cả khung trời Người ơi!-Biền biệt phương xa đó Hạnh phúc bên đời hay nổi trôi? Tự thuở vào yêu chợt biếng cười Tình sầu âm ỉ tháng ngày trôi Đường qua dĩ vãng buồn đơn lẻ Lối mộng xa xăm khuất bóng người Lẳng lặng trông chờ chuyện lứa đôi Tình thơ hẹn ước khắc ghi lời Thời gian rong ruổi dần chia cách Những tưởng tình vơi lại chẳng vơi Viễn Phương |
Xoắn Xuýt Tình Thơ Chiều hôm man mác tơ sầu Thoảng nghe ai họa mấy câu thơ tình Ngỡ ngàng mây gió lặng thinh Đất trời êm ả cho mình làm quen Thơ anh quyện lấy thơ em Vận vần như đã ru mềm ước mơ Niềm vui bất chợt ai ngờ Ta xe chung mối tình thơ đậm đà Dòng thơ anh trải thiết tha Luống tình em đắp mặn mà thương yêu Chữ em dáng đứng mĩ miều Chữ anh buông thả liêu xiêu đôi bờ Cuối thu ắng lặng như tờ Hoàng hôn sa phủ mịt mờ bóng mây Hai nơi tình nhớ vơi đầy Duyên thơ ta ước sum vầy mai sau Viễn Phương |
Sẽ Mãi Chờ Em
Anh sẽ chờ em dẫu bóng tà Dù đời nghiêng ngả tháng ngày qua Gió xuân man mác tình cô lữ Nắng hạ chiều vương mắt nhạt nhòa Anh với em cùng kiếp viễn phương Đem dòng thơ kết mối yêu thương Ru nhau từng giấc thu vàng mộng Hát khúc tình thơ giữa dặm trường Đời có bao lần khóc biệt ly? Người đây kẻ đấy tiếc thương gì? Hoài mong mai sẽ còn tương hội Cho hết quây quần giấc mộng si Vạt nắng đông tàn hong ước mơ Hương xuân nồng ấm thoảng đôi bờ Chờ nhau trên bến bình yên mộng Mai về nối tiếp cuộc tình thơ Viễn Phương |
Biển Sóng Quê Em Ngồi nghe sóng biển rạt rào Nhớ miền biển sóng Vũng Tàu quê em Bây giờ còn nhớ hay quên Hỡi người em gái của miền biển xanh Vũng Tàu gió mát trăng thanh Ta còn nỗi nhớ mong manh la đà Ngả tư giếng nước đường ra Bến Đình,Bến Đá,Thích Ca Phật Đài Bãi Dâu,Bãi Dứa dốc dài Vòng qua Bãi Trước đêm ngày tơ vương Bãi Sau,đồi cát,hàng Dương Hiu hiu trong gió lời thương quanh mình Lắng nghe chiều xuống tự tình Hoàng hôn vây kín bóng hình em tôi Em giờ cuộc sống nổi trôi Riêng tôi lưu lạc phương trời xa xăm Bao giờ mới được về thăm Quê em xa lắm Biển Đông xa mờ Vũng tàu còn đó như thơ Trong cơn mê tỉnh hoài mơ bóng người Newport Beach,California.USA Viễn Phương |
Cùng Chung Nỗi Niềm
Đêm khuya nghe tiếng nỉ non lòng Da diết cuộc tình thơ trắng trong Đã biết tơ vương là bến khổ cớ sao ôm ấp giữa tim hồng? Xa xôi cách trở mải mê tìm Nối kết điệu vần hòa nhịp tim Để lắng nghe nhau lời chẳng nói Đem tình thơ trải với bao niềm Họp tan tan họp thoảng hư không Điệp khúc tình xa vẫn nhịp đồng Sóng dậy thuyền duyên chung sức khảm Mai về bến đợi thỏa lòng mong Tình tròn ước mộng!-Cuộc tình sau? Dòng tóc em xanh dẫu bạc màu Ta mãi bên nhau tình thơ nhé Dù đời kia có lắm thương đau Viễn Phương |
Chờ Trong Ảo Mộng Phải chăng anh vẫn chờ mong Để em vui đón trời hồng nở hoa (MT) Một vườn hoa thắm bao la Hương xuân ngào ngạt la đà bướm ong Yêu em một mối tình trong Ngàn sau vẫn giữ giữa không gian nầy Nhớ thương tình mãi vơi đầy Về nơi ảo mộng đắp xây bến chờ Đường mây chiếc bóng xa mờ Tìm em rong ruổi bơ phờ gió sương Trời chiều nắng hạ sầu vương Cỏ cây man mác lạ thường xiết bao Dạ sầu trổi khúc thương đau Hoàng hôn rủ bóng xuyến xao cõi hồn Nhìn trăng chênh chếch nỗi buồn Hồn đơn phiêu bạt giữa muôn nẻo trời Gọi tình theo gió xa khơi Chừ em lạc bước về nơi chốn nào? Bến chờ con nước lao xao! . . . Thuyền nhân duyên hỡi!-Cớ sao chẳng về? Viễn Phương |
Lời Tình Cũ
Em hãy quên!-Những lời tình thơ cũ Nếu có làm hồn rũ cõi thương đau! Anh xa xôi lắng đọng bóng mơ sầu Em ngóng đợi buông lơi dòng nước mắt Yêu em lắm!-Nhưng không vì nhan sắc Bao lâu rồi ôm ấp nỗi nhớ nhung Dẫu ai kia hờn dỗi với lạnh lùng! Anh sẽ mãi ru từng yêu thương khúc Tình thơ vẫn bên anh miền thế tục Dõi bóng nàng khuất khúc buổi sương mai Câu yêu thương dào dạt suốt đêm dài Đời cho dẫu trôi vào trong ngỏ tối Nàng thơ hỡi!-Mai về không chung lối Xin mãi còn hoài niệm tháng ngày vui Cõi trần ai dù mưa nắng dập vùi Bâng khuâng nhớ ngậm ngùi tình thơ cũ Viễn Phương |
Về Thăm Mảnh Đất Ân Tình Về quê mẹ ngày vui tươi thắm Thăm mái nhà nồng ấm chưa xa Mảnh vườn cây mới đơm hoa Đất nung mẹ đắp luống cà liếp rau Ân nghĩa đã thấm sâu một thuở Tình xóm làng ai nỡ quên mau Về cùng chung sống bên nhau Thăm muôn dấu tích hôm nào quanh ta Mảnh tình cũ bao la bất tận Đất nhà ta mấy bận sinh sôi Ân cha nghĩa mẹ đầy vơi Tình thương non nước tình người Việt Nam Viễn Phương |
1 Attachment(s)
Tỉnh Mê Đời Phố vắng chiều nay phố vắng người Mộng đầy thương nhớ mộng đầy vơi Hoàng hôn buông phủ hoàng hôn đợi Chiếc bóng xa xưa chiếc bóng vời Khắc đậm yêu thương khắc đậm rồi Thế mà cay đắng thế mà thôi Tơ vương chi bấy tơ vương rối Tận đỉnh đau thương tận đỉnh đời Vẫn lối ta đi vẫn lối về! Bước chân nhẹ bẫng bước chân quê Sầu nhân trả lại sầu nhân thế Ảo thực ai hay ảo thực hề Viễn Phương |
Quote:
|
Nửa Mảnh Tình Cho Em
Chiếc lá thơ tình theo gió bay Một thời phiêu lãng trở về đây Lời thương ghi khắc đà phai nhạt Phong kín hồn đơn giấc mộng đầy Ôm ấp tình trong chiếc lá vàng Ru đời mộng mị với thời gian Tim đơn rộn thắm lên niềm nhớ Lời nói yêu em có muộn màng? Chiều xuống sầu lên vạt nắng nhòa Thương đời cô lữ bước tình xa Bao la trời đất đường sương trắng Màu mắt yêu thương vẫn đậm đà Một nửa cho em nửa đợi chờ!... Mảnh tình chan chứa giữa trời mơ Sợi thương sợi nhớ lòng se thắt Em vẫn trong anh chiếc bóng mờ Viễn Phương |
Kiếp Hồng Nếu em biết được hoa hồng Có bao gai nhọn như lòng của em Nụ hồng bao cánh bon chen Là em thế đó hờn ghen với đời Em đi sây sát cho người Gieo bao vết tích bao lời than van Thương em lỡ kiếp hồng nhan Từng cơn gió nhẹ hoa tàn rụng rơi Sắc hương chỉ có một thời Nhạt phai vội vã khi trời sang thu Rồi mai về giữa hoang vu Xác xơ một bóng mịt mù nỗi đau Cuộc đời có được là bao Đường mây mỏi gối nơi nào dừng chân Hay là muôn kiếp trầm luân Dặm ngàn rong ruổi gian truân đón chờ Biết rằng hương sắc là mơ Em ơi dừng lại bên bờ phù hoa Viễn Phương |
Em Chợt Đến
Em chợt đến khi hoàng hôn vẫy gọi Bến tình buồn ai đó mấy lần xa Vườn thơ xưa rộn ràng bao kẻ lạ Mây gió sầu vương vấn bước chân ai Em đã đến sao tình còn nghi ngại Mãi ngập ngừng trên những lối xa quen Bước chân đi mà lòng còn e thẹn Chưa gặp người em vội vã quay đi Lòng ôm ấp một đời cơn mộng mị Yêu phút giây sao mãi nhớ thương nhiều Ta muốn nói sợ người không muốn hiểu Nên bến tình sương trắng vẫn vây quanh Chiều nắng hạ!- Tình riêng ai có chạnh? Giữa vườn thơ lặng lẽ dáng băn khoăn Giọt thương yêu rưng rưng sầu trĩu nặng Dư hương nào phảng phất giữa hư không Cơn mộng thắm ru hồn ta lắng đọng Dưới đường sương hoa cỏ lạnh tình đông Mỏi mòn trông ai về xây ước mộng Mộng chưa tàn tình đã vội bay xa... Viễn Phương |
Hỏi Tình Thơ ( Gửi người tình thơ TT ) Cứ hỏi tình thơ có trở về? Đất trời lặng lẽ gió lê thê Mây giăng tám ngả buồn thin thít Biệt khúc xa xăm vọng não nề Thu đã đến rồi em biết không? Heo may se thắt mối tơ lòng Lơ thơ lá đổ ngoài sân vắng Giọt nắng soi vàng nỗi nhớ mong Anh vẫn trông chờ thu có em Dìu nhau qua bến mộng êm đềm Vui say cạn chén tình thơ nhớ Cho nỗi thương chờ giấc ngủ yên Ru khúc tình đơn giữa đất trời Một thời mơ ước đã đầy vơi Chiều thu rồi những chiều thu nữa Cứ hỏi tình thơ có trở về? Viễn Phương |
Mưa tháng sáu
(Đoản Khúc Cho Em) Tháng sáu mưa rơi gợi nhớ người Lạnh lùng mây gió lững lờ trôi Mưa qua phố nhỏ từng đêm vắng Thao thức suy mơ mộng nửa vời Tháng sáu mưa rơi lắm dỗi hờn Bên nghìn nỗi nhớ, vạn yêu thương Hắt hiu trên bến tình đơn lẻ Dõi bước xa trông cuối nẻo đường Tháng sáu bên kia em có buồn Có về lất phất hạt mưa tuôn Tiếng mưa tan tác ngoài song cửa Xao xuyến lòng em, thấm lạnh hồn Tháng sáu buồn vương chiếc lá vàng Bên trời nắng hạ bóng chiều sang Gió hoang khe khẽ vờn đôi má Tỉnh giấc mơ em có ngỡ ngàng Tháng sáu mạch tình yêu chuyển động Có ngồi tựa cửa ngắm mây trôi ? Hạt mưa ẩn đọng sầu trong mắt Đừng vội nghe em!... nhỏ xuống đời. Viễn Phương |
Khắc khoải Tình Thơ Canh gà nghe tiếng thở than Ngập lòng thương nhớ muôn vàn tình ơi! Nàng riêng riêng một góc trời Chàng xa xa thẳm giữ lời chờ mong Trời xuân thấm đượm hương nồng Có chăng quạnh quẽ?-Cô phòng Paris Thương người mãi nhớ Cali Trao tình kết nối vần thi thuở đầu Một thời hun hút bóng câu Hương mơ sắc mộng nhuộm màu trần gian Vẽ vời hai chữ bình an Nghìn xa vạn dặm gửi nàng, à ơi! Vẫn là nguyện ước không thôi Dòng thơ hai mối đẹp đôi giữa vườn Ý tình mấy thuở hoài vươn Dắt dìu nhau đến cuối đường yêu thơ Viễn Phương |
Một Chút Gì Trong Em
Có một chút gì trong mắt em Như xuân!-ướm nụ cánh hoa tiên Lối mơ xanh ngát hương nồng thắm Vạn đóa tình thơ trải trước thềm Có một chút gì trong mắt em Như hè!-ve hát khúc sầu riêng Lững lơ cánh phượng hồng tươi nở Áo trắng thơ ngây khắp mọi miền Có một chút gì trong mắt em Như thu!-héo hắt dáng thuyền quyên Mây giăng tím mộng, tình tơ rối Chan chứa trong thu một nỗi niềm Có một chút gì trong mắt em Như đông!-tuyết phủ dáng thơ hiền Lửng lơ trên bến đời xao xác Ấp ủ tâm tư những muộn phiền Có một chút gì em khó quên Bốn mùa chi chít mãi bon chen Vấn vương vương vấn trong trần thế Tạo hóa dần xoay bước mỏi mềm Viễn Phương |
Ru Em Tình Nồng Anh về trải mộng ngàn khơi Ru em giấc ngủ đầu đời mê say "Lida" Đi tìm đôi cánh chim bay Tung tăng theo những vầng mây gọi tình Yêu em tha thiết lòng mình Anh ru em ngủ yên bình trên tay Về trong giấc mộng nồng say Cho bờ môi mắt thơ ngây mãi còn Ngủ đi em, chớ dỗi hờn Ta dìu nhau đến thiên đường ái ân Cõi hồn nhẹ bước lâng lâng Quên đi cay đắng tình trần khổ đau Đêm tròn ước nguyện về mau Em ơi hãy ngủ ta vào duyên mơ Một trời xanh thắm tình thơ Mình chung nhịp bước qua bờ tương lai Viễn Phương |
Bến Nhớ
Anh vẫn mãi mỗi ngày trên bến nhớ Gom nỗi buồn thêu dệt bóng người mơ Dõi tìm em xuyên những áng mây mờ Yêu em lắm mối tình thơ em ạ! Đường tình ái gập ghềnh bao vất vả Chưa giãi bày dù đã mấy lần toan Để yêu thương đừng theo tháng năm tàn Hoài niệm khúc tình xa chờ hẹn đến Tơ duyên đã rối bời như lưới nhện Xa nhau rồi tiếc nuối có riêng ai Môi cười tươi giọt đắng nhỏ nồng cay Còn mong mãi ngày em về lối cũ Đêm sâu thẳm cõi lòng đơn thầm nhủ Yêu nhau rồi đâu thể dể nguôi quên Bến còn trông thuyền tình dẫu lênh đênh Anh vẫn mãi mỗi ngày trên bến nhớ Viễn Phương |
Nhớ thơ Viễn Phương
|
Quote:
Nhớ Người Hỡi người!-Người có nhớ ta? Một ngày thương nhớ tựa ba thu vàng Đường mơ nửa giấc thênh thang Tình yêu chưa đến ngỡ ngàng bước chân Vô hình chiếc bóng ngoài sân Tìm đâu cho thấy một lần dáng xưa Thương yêu nói mấy cho vừa Đêm về thao thức sớm trưa thẫn thờ Người ơi!-Người quá ơ hờ Cho ta xe mãi duyên tơ rối bời Bên đời giá lạnh đơn côi Hồn hoang trôi lạc giữa trời bơ vơ Yêu rồi một mối tình thơ Lòng ta khắc khoải ngẩn ngơ bóng đời Bao mùa thu nhớ khôn nguôi Yêu thương tình đã chín mùi trái mơ Viễn Phương |
Đỉnh Tình Sầu
Đỉnh nhớ tình sầu ai muốn leo Vì sao ta mãi cố công trèo? Ân sâu mấy bận hoài mang trả Nghĩa nặng bao lần vẫn gánh theo Cõi tục bôn ba vì số khổ Trần gian lặn lội bởi thân nghèo Trăm cơn tủi nhục đà chôn giấu Vạn mối tơ sầu quấn quýt đeo Viễn Phương |
Đâu Bóng Tình Thơ Chiều qua rồi lại chiều qua Vườn thơ hoang vắng chủ nhà bặt tăm Sương thu đầu ngõ buồn giăng Lá vàng rơi rải tung tăng trước thềm Chiều tàn vạt nắng xiêu nghiêng Heo may nhè nhẹ ru mềm bước chân Cõi hồn phút chốc bâng khuâng Hỏi thầm!-Ai có phân vân nỗi lòng? Chiều về có kẻ chờ mong Cùng ai nối tiếp những dòng thơ yêu Nàng thơ duyên dáng mỹ miều Ý tình vẹn vẽ muôn điều ước mơ Viễn Phương |
Đời Là Chuỗi Sầu
Đời vốn dĩ sầu tư một chuỗi Nghĩa ân tình nặng nỗi thương đau Thói đời đen trắng xoay mau Cuộc tình hôm trước ngày sau đổi dời Ôm nuối tiếc nửa đời than thở Giấc u hoài mộng lỡ tình tan Người đi cách trở quan san Kẻ về niệm khúc dở dang tình đầu Mờ mịt bóng trăng sầu vũ trụ Dải đất trời vần vũ mây sương Tình trần, Ôi!-mãi vấn vương Thương yêu hẳn khúc đoạn trường sầu bi Lần đưa tiễn người đi thuở trước Bao lâu rồi tình bước xa khơi Cơn buồn dào dạt khôn nguôi Đôi bờ mi mắt buông lơi giọt sầu Nghìn thu vẫn thay màu đổi sắc Bóng đêm còn khép chặt đường mây Tiếng buồn thôi thúc quanh đây Họp rồi li biệt ai hoài nỗi đau Vòng tơ đã kết xâu đầy ắp Chuỗi ngày buồn che lấp niềm vui Dòng đời đi tới nghĩ lui Tình ơi!-Luống những ngậm ngùi xót xa Viễn Phương |
Mộng Chờ Thâu đêm thao thức lặng lờ Gối sầu ru giấc mộng chờ trăm năm Đâu rồi hỡi bóng tình nhân? Sao hoài diệu vợi xa xăm cuối trời? Về đây chung kết mộng đời Cho tim đơn lạnh thốt lời yêu đương Tơ tình vấn vít uyên ương Không còn đôi bóng, đôi đường chia xa Dải trời thăm thẳm bao la Ai thương ai nhớ thiết tha đợi chờ? Chỉ là một giấc mộng mơ Cớ sao rong ruổi mịt mờ khói mây? Tên nàng vang lộng đó đây Như sương thu tỏa lâng lay nỗi niềm Tàn đêm mắt mỏi môi mềm Ta còn mơ mãi bên thềm nhớ thương Viễn Phương |
Mười Năm Tình Nhớ
Ngày tháng cứ lụn dần trong nỗi nhớ Da diết lòng một thuở biết yêu em Về đường xưa nghe gió vẫy gọi tên Từng chiếc lá rơi mềm bay lãng đãng Em!-Giờ chắc trên đường qua quên lãng Những mảnh tình tản mạn dưới trời xa Lời yêu thương vụn vỡ giữa bao la Ai góp nhặt cho ta tình hư ảo?... Đời lắng đọng giữa đường mây dông bão Cơn lốc tình sầu não mãi vương mang Bến tương tư giờ vắng lạnh hoang tàn Chiều nắng hạ mây giăng sầu lướt thướt Mười năm cũ qua rồi bao nguyện ước Con thuyền tình đà lướt sóng xa khơi Có còn chăng hoài niệm phút đơn côi Ôm gối mộng ngược xuôi về dĩ vãng Viễn Phương |
Quê Hương Quê hương là một mẹ hiền Là dòng sửa ngọt luân truyền trong tim Quê hương là một mái hiên Người đi kẻ ở không phiền trách ai Quê hương có một không hai Từ trong tiềm thức chẳng thay đổi dời Quê hương có một tình người Hòa chung nhịp sống đất trời trở trăn Quê hương có gốc cội căn Mà tiền nhân đã nghìn năm đắp bồi Quê hương (tôi) là một giống nòi Tổ tiên Âu - Lạc muôn đời hùng anh Viễn Phương |
Hương Ấm Vòng Tay
Về dĩ vãng nỗi sầu tơ giăng mắc Một khoảng đời ghi khắc dấu tình thơ Đã thương nhau về đâu lòng cứ mặc Tiếng yêu em còn mãi vọng vô bờ Anh tự thuở biết chờ tình như mất Mỏi mong người xa khuất đến từng giây Cùng nhau kết mộng dài ru ngọt giấc Những mảnh sầu góp nhặt cứ vơi đầy Đêm khao khát vào giấc mơ huyền diệu Nghe âm vang bao điệu khúc thay lời Duyên mộng thắm tơ lòng hoài vương víu Sao tình mình?-Quạnh quẽ chốn xa khơi Ta gọi em!-Người tình thơ muôn thuở Em ru ta!- say đắm cõi mơ nầy Giữ yêu thương dẫu đời luôn trắc trở Tình thơ còn hương ấm giữa vòng tay Viễn Phương |
| All times are GMT. The time now is 22:47. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.