![]() |
70 Tuổi Đời - 50 Tuổi Lính - Phạm Tín An Ninh
![]() Mùa hè Cali có những cơn mưa bất chợt. Riêng buổi chiều nay dù ngoài trời chói chang nắng hạ nhưng trong ḷng tôi mơ hồ như đang ngập những cơn mưa. Trước mặt tôi hôm nay là những cánh đại bàng đă phải trải qua một cơn băo lửa. Cái h́nh ảnh bi tráng ấy thực sự đă gây trong tôi bao điều cảm xúc. Tôi được một người đàn anh, cũng là cấp chỉ huy của tôi ngày trước, mời đến tham dự Buổi Họp Mặt Khóa Vơ Bị Đà Lạt của anh. Buổi họp măt được đặt tên: Bảy Mươi Tuổi Đời – Năm Mươi Tuổi Lính. Chỉ mới nghe qua cái tên thôi, cũng đủ cảm thấy ngậm ngùi. Bởi ở tuổi bảy mươi, liệu các anh c̣n được gặp lại nhau bao nhiêu lần nữa, để cùng nhắc nhớ một thời trẻ trung, trận mạc. Thời mà hầu hết các anh đă từng là những cánh chim đại bàng xoải cánh trên các trận chiến hào hùng, oanh liệt, nhưng cuối cùng đành phải chấp nhận một kết cuộc tức tưởi, oan khiên. Cách đây năm mươi năm. Buổi sáng ngày 11.11.1960, hai trăm mười người trai trẻ, xếp bút nghiên chọn đời binh nghiệp, nhập học Khóa 17 VBQGVN. V́ nhu cầu chiến trường, họ đă ra trường sớm hơn dự định. Chỉ sau các niên trưởng Khóa 16 ba tháng. Ngày 30.3.1963, đúng một trăm tám mươi Tân Thiếu Úy tốt nghiệp, hành trang văn vơ song toàn, như những cánh chim non rời tổ với đôi cánh sẵn sàng thử thách trước phong ba, theo những mũi tên từ chiếc cung của vị thủ khoa Vĩnh Nhi, bay đi khắp bốn phương trời lửa đạn. Hôm nay, sau bao vinh nhục, thăng trầm, những chàng trai trẻ ấy giờ đă trên dưới bảy mươi. Từ khắp nơi qui tụ về đây với những mái đầu đă bạc. Nếu không phải v́ cái t́nh đồng môn Vơ Bị, có lẽ hầu hết đều đang sống lặng lẽ ở đâu đó, như những cánh đại bàng sau cơn băo lửa, xếp mảnh tàn y giữ lấy cho ḿnh một chút hào khí ngày xưa, dư âm của một thời tung hoành ngang dọc, sống chết cùng đồng đội anh em, để tạm quên bớt phần nào đau đớn từ những vết thương không lành được trong ḷng. Gặp lại nhau, gọi tên nhau mừng rỡ. Ngỡ ḿnh như những chàng sinh viên sĩ quan trai trẻ, ngày nào đứng trên đỉnh Lâm Viên với hào khí ngút trời. Nhựng rồi sau khi hướng về lá Quốc Kỳ cùng hát bài Quốc Ca năm xưa, tất cả đều thấy ḷng chùng xuống. Bởi c̣n có một điều ǵ đó làm họ đau đớn hơn vết thương trong ḷng họ: Quê Hương và Bạn Bè đă mất. Chương Tŕnh được bắt đầu bằng Buổi Lể Tưởng Niệm Truyền Thống Vơ Bị, tưởng nhớ và tạ tội cùng Núi Sông, đồng đội, đặc biệt những đồng môn Vơ Bị đă hy sinh, mà họ đă chưa trả được món nợ máu xương này. Những mái đầu bạc lại cúi xuống ngậm ngùi, thổn thức theo từng lời bi hùng như phảng phất đâu đây bao oan hồn tử sĩ, của bài truy điệu mà tác giả là vị Chị Huy Trưởng lỗi lạc vang tiếng một thời: "Lúc bấy giờ... Nơi cánh đồng chiêm Bắc Việt Bên con rạch nhỏ Đồng Nai Trong cánh rừng sâu Trung Việt Phút chốc... Liệt vị... đă trở nên người thiên cổ Sự nghiệp đang công đeo đuổi Thôi cũng đành đứt đoạn nửa đường ................ Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến Đám sương mù tàn tạ mảnh chinh y... ................... Chí tuy c̣n mong tiến bước Nhưng sức không kham nổi đoạn đường." Trên bàn thờ, tám mươi hai ngọn nến được thắp lên, tượng trưng cho tám mươi hai vị đồng môn đă lần lượt hy sinh lẫm liệt ngoài chiến trường, hay bị giết dă man trong các trại tù Cộng Sản. Con chim đầu tiên găy cánh, Thiếu úy Phan Tất Trí, chỉ mới bảy ngày sau khi tŕnh diện Sư Đoàn 2 BB, đă anh dũng hy sinh. Thiếu úy Đặng Ngọc Khiết, trưởng toán Biệt Kích Delta, nhảy xuống miền Bắc, sa vào tay giặc, bị xử tử tại chợ Ninh B́nh năm 1964. Vị thủ khoa Vĩnh Nhi, với biết bao hào quang đón chờ trước mặt, cũng đă bỏ ḿnh bên bờ sông Bảo Định, Mỹ Tho, vào buổi chiều mồng ba Tết Mậu Thân. Người mang cấp bậc cao nhất, Đại Tá Vơ Toàn, vị Trung Đoàn Trưởng nổi danh của SĐ1BB, đă mất theo cùng vận nước vào ngày cuối cùng của Quân Đoàn I. Xác thân ông nằm lại ở một nơi nào đó trên quê nhà. Và người tử trận cuối cùng, vào giờ thứ 25 cuộc chiến: Trung Tá BĐQ Đoàn Đ́nh Thiệu, hy sinh vào lúc 10 giờ sáng ngày 30.4.75 tại Mặt Trân Phú Lâm, khi quyết tử chiến cản đường địch quân tiến chiếm Sài G̣n. Sau ngày cuộc chiến kết thúc trong tức tưởi, Trung Tá Vơ Vàng, một cấp chỉ huy nổi danh ngay từ lúc c̣n là Tiểu Đoàn Trưởng Biệt Động Quân, bị bọn CS giết một cách man rợ và hèn mạt tại trại tù Kỳ Sơn, Quảng Nam. Trung Tá Huỳnh văn Lượm, vị Lữ Đoàn Phó của binh chủng TQLC hào hùng, cũng đă chết một cách đau ḷng trong trại tù Z30A Xuân Lôc. Tôi cũng thấy đau nhói trong ḷng khi được nghe các anh kể lại một đồng môn tài ba, sống anh hùng và chết hiên ngang: Trung tá Phan ngọc Lương, một tiểu đoàn trưởng nổi danh ở SD 1 BB bị trọng thương, cụt chân và phải giải ngũ năm 1972. Sau đó anh làm quân ủy trung ương của đảng Đại Việt, được Tướng Ngô Quang Trưởng mời làm cố vấn chính trị cho Ông. Sau ngày miền Trung mất vào tay giặc, anh tổ chức và tham gia hoạt động quân sự chống lại nhà cầm quyền cộng sản. Không may, anh cùng một số chiến hữu lănh đạo sa lưới và bị tử h́nh vào ngày 9 tháng 9 năm 1979. Đúng vào một ngày gió mưa tầm tă. Cái chết oai hùng của anh gây rất nhiều xúc động cho nhân dân thành phố Huế. Hôm nay, cũng có mặt bà quả phụ Vơ Vàng và cháu Vơ Hải, trưởng nam của Đại Tá Vơ Toàn, đến họp mặt cùng với những đồng môn của phu quân, thân phụ, mang theo nỗi niềm cùng ánh mắt u uẩn của người thân đă mất. Tiếng chiêng trống cùng âm vang năo nùng của bài truy điệu làm nhiều người rơi lệ, dẫu nước mắt của họ có lẽ đă khô cằn cạn kiệt. Trong hội trường, hầu hết những vị đă từng là Trung Đoàn Trưởng Bộ Binh, Liên Đoàn Trưởng Biệt Động Quân, Liên Đoàn Phó Biệt Cách Nhảy Dù, Phi Đoàn Trưởng Không Quân và một số vị Tiểu Đoàn Trưởng nổi danh trên trận mạc. Tôi h́nh dung tới những cánh đại bàng từng một thời oai phong lẫm liệt trên khắp các chiến trường mịt mù lửa đạn. Sau ngày mất nước, hầu hết đều bị kẻ thù giam cầm hành hạ hơn 13, 14 năm trong các trại tù Nam-Bắc. Ngày trở về, cũng có bao gia đ́nh chia ĺa tan tác. Vậy mà trong gần hai ngày được ở bên cạnh họ, tôi không hề nghe một ai tự ngợi ca thành tích, chiến công, hay có một lời oán trách các vị chỉ huy, những Tướng Lănh đă bỏ họ ra đi trong giờ phút tử sinh. Đứng trước họ, tôi cảm thấy ḿnh thật nhỏ nhoi. Thoáng xấu hổ về những chiến công, tù tội, cùng sự mất mát đă từng kể lể với bạn bè. Tôi cũng đă từng bị thương tích trong chiến tranh, tù đày ở các trại tù Nam- Bắc. Cha tôi cũng đă bị chết trong một trại tù khi ở tuổi 70. Vợ con tôi cũng đă phải sống cảnh nheo nhóc khốn cùng sau ngày mất nước. Nhưng so với họ, các điều ấy trở nên quá đỗi bé nhỏ, tầm thường. Ngày xưa, tôi đă từng ngưỡng mộ họ, khi họ là những con đại bàng lẫm liệt tung cánh trên khắp miền trận mạc, th́ hôm nay, tôi vô cùng cảm phục, dẫu cung kiếm không c̣n, họ chỉ là những con đại bàng thương tích, mỏi ṃn với năm tháng tha hương. Nhưng ở đâu đó trong họ, tôi vẫn bắt gặp hào khí của người lính chiến, ḷng vị tha và nhất là tư cách của một cấp chỉ huy. Tôi lại nhớ tới cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Tôi nghiệp cho điều mong ước và những dự tính của của Ông đă phải đứt đoạn nửa đường. Khi quyết định thành lập Trường Vơ Bị Quốc Gia, Ông luôn kỳ vọng vào những sĩ quan trẻ tuổi, xuất thân với đầy đủ khả năng văn vơ để trở thành những vị Tướng Lănh liêm khiết tài ba, lănh đạo Quân Đội, Đất Nước sau này. Tiếc là vận nước điêu linh quá sớm. Chỉ cần vài ba năm nữa, trong số những người đứng trước mặt tôi hôm nay, sẽ có nhiều vị Tư Lệnh tài đức vẹn toàn, giữ vững được giang sơn. Khóa 17 được chính Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đặt tên Lê Lai. Có lẽ cái tên này đă quyện vào số mệnh của họ. Dù tài ba thao lược đến đâu, cuối cùng họ cũng chỉ là những Lê Lai, mà không bao giờ có thể trở thành Lê Lợi được. Người đàn anh của tôi hôm nay, cũng từng là một vị Trung Đoàn Trưởng trẻ tuổi, thao lược can trường. Chiến thắng Kontum và giữ vững được Cao Nguyên trong Mùa Hè Đỏ Lửa , anh đă góp một phần không nhỏ. Ngày 13.03.75, khi cùng toán quân đầu tiên của Trung Đoàn từ Hàm Rồng, Pleiku đổ xuống Phước An, biết t́nh h́nh không thể nào cứu văn được Ban Mê Thuột, nơi có vợ con ḿnh ẩn trốn trong trại gia binh, anh vẫn hiên ngang đi đầu cùng những người lính khinh binh. Từng đoàn xe tăng T 54 và đại quân Cộng Sản theo QL 21 tràn xuống Khánh Dương, bao vây Bộ Chỉ Huy nhẹ của anh trên đỉnh đèo Chu Cúc, anh cùng vị Sĩ Quan Hành Quân thoát được ṿng vây. Nhưng đó cũng chính là lúc anh cảm thấy tuyệt vọng nhất trong suốt cả đoạn đời binh nghiệp. Bị tù đày hơn 13 năm. Sang Mỹ muộn màng theo diện HO, nhờ tŕnh độ Anh Văn khá, anh kiếm được việc làm sớm đủ để lo lắng cho các con ăn học. Bây giờ anh sống lặng lẽ cùng với gia đ́nh ở ngoại ô thành phố San Jose, làm thơ Hoa Tâm và nghiên cứu về Thiền Học. Gặp lại anh em đồng đội cũ, anh luôn dang rộng hai tay như muốn ôm lấy hết cái t́nh huynh đệ, một thời cùng sống chết bên nhau. Và chỉ có những lúc ấy, chúng tôi mới nh́n thấy đôi mắt anh sáng lên cùng với nụ cười rạng rỡ. Nếu trong sách sử, có những trang từng ca tụng những người lính chiến bại, th́ hôm nay, tôi xin được viết thêm những ḍng nhỏ nhoi này để xin ca ngợi các anh, những cánh đại bàng hào hùng sau một cơn băo lửa, vẫn luôn giữ được hào khí và cung cách của ḿnh. Cho dù, đối với các anh, bất cứ một lời ca tụng nào cũng đă trở thành phù phiếm, thừa thải tự lâu rồi. Đất nước đang ngày một tan tác điêu linh trong tay của đám người bất lương chiến thắng. Nhất định có lúc, dân tộc sẽ viết lại những bản hùng ca dành cho những người bại trận oan khiên tức tưởi năm xưa. Phạm Tín An Ninh at 4:16 PM |
Người Việt Gốc Mỹ - Nguyễn Thế Thăng
![]() Tác giả Nguyễn Thế Thăng tốt nghiệp khóa K2DH/DH/CTCT, định cư tại Mỹ 1992, diện HO 13, hiện là cư dân tiểu bang Oregon. Công việc: Sỹ quan điều hành tổ thông dịch viên của Lực Lựơng Pḥng Vệ thuộc Vệ Binh Quốc Gia, Oregon, cấp bậc Thiếu Tá. (Oregon Army National Guard/State Defense Force/Interpreters Team/X.O) (ORANG/SDF/Interp. Team/XO). Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện về một người bạn cựu chiến binh Mỹ tự xưng là “người Việt gốc Mỹ”. Tôi biết Mike khoảng hai năm sau ngày đặt chân lên đất Hoa Kỳ. Dù hành trang sẵn có chút ít tiếng Anh từ trước 1975, tôi vẫn phải vất vả hội nhập vào xă hội mới bằng những bước chân chập chững, e dè trong độ tuổi "bất hoặc". Thật may mắn, tôi t́nh cờ được gặp và quen biết Mike. Anh đă cho tôi một cái nh́n khá bao quát nước Mỹ từ phong tục tập quán đến văn hóa xă hội lẫn chính trị. Mike đă tận t́nh hướng dẫn, giúp đỡ cả vật chất tinh thần để tôi có được một nghị lực, niềm tự tin, sự phấn khởi tràn trề khi bắt đầu nửa cuộc đời c̣n lại nơi tha phương, đất khách. Trong buổi họp mặt cựu Chiến Binh nhân dịp Memorial Day của State Guards Association of U.S (SGAUS), bàn của tụi tôi rất ồn ào với đủ mọi vấn đề trên trời dưới đất, vui nhất là những chuyện tiếu lâm xoay quanh đời sống thường nhật của người Mỹ, đặc biệt lớp tuổi về hưu phải đương đầu với nhà dưỡng lăo, bệnh tật, nhất là bệnh lăng trí Alzheimer.... Hôm ấy, tôi kể chuyện một đôi vợ chồng già, Bác Sĩ nói với người vợ: tôi thấy sức khỏe ông nhà ngày càng khá hơn khi ông t́m được niềm vui nơi Thượng Đế, tin tưởng nhiều hơn vào Chúa Quan Pḥng, đến nỗi, ông nghĩ Chúa đang theo giúp đỡ ông trong mọi việc, trong từng bước chân đi. Ông nói với tôi, đêm qua, khi ông vừa mở cửa nhà vệ sinh để đi tiểu th́ Chúa bật đèn lên cho ông liền.... Bà vợ la lên, ngắt lời Bác Sĩ: - Ôi lạy Chúa tôi, ổng lại đái vào tủ lạnh của tôi rồi!!! Cả bọn cười ḅ lê ḅ càng. Cười lớn nhất là một chàng cao lớn, tóc vàng tên là Mike. Anh vỗ vai tôi: - Ê, bạn người gốc nước nào? - Việt Nam. Mike bật đứng dậy, bàn tay như hộ pháp chụp lên đầu tôi, nói thật lớn, nguyên văn bằng tiếng Việt đặc sệt giọng miền nam: - Đ.M. năy giờ sao hổng nói? - Ủa, anh biết tiếng Việt hả? Mike vênh mặt lên, tay phải vỗ bồm bộp vào cái ngực đang ưỡn, vẫn dùng tiếng Việt: - Hai lần công tác Việt Nam, đem về Mỹ một cô giáo dạy tiếng Việt tại gia từ 1972, học và nói tiếng Việt từ hồi đó đến giờ, bộ ngu lắm sao mà không biết, biết rành quá đi chứ!! Không ngờ trong bàn lại có một số cựu chiến binh Việt Nam khác, đua nhau xổ ra những câu tiếng Việt họ c̣n nhớ lơm bơm: -Cḥi đắt ui (trời đất ơi) - chào cắc Ong, mành giỏi? (chào các Ông, mạnh giỏi) - Con gái Viết Nàmde.p lám (con gái VN đẹp lắm) - Ngùi Viết Nàmtót lám, đi đi mao, đin - kí đàu (người VN tốt lắm, đi đi mau, điên cái đầu!).... Riêng Mike nói tiếng Việt rất lưu loát, không hề sai một âm nào (giống như ca sĩ Delena hát tiếng Việt vậy), kể cả cách dùng chữ rất trí thức, đôi khi dí dỏm, có lúc thật tiếu lâm. Tôi đă gặp một nhân viên Bộ Ngoại Giao rành tiếng Việt đến nỗi khi tôi đùa hỏi "Anh người ǵ mà nói tiếng Việt ngon lành vậy" Anh trả lời tỉnh bơ "Tôi người Bắc !". Tôi cũng đă gặp một số người Mỹ chính gốc, thuộc giáo phái Mormon, họ thảo luận Kinh Thánh, đi truyền đạo Tin Lành bằng tiếng Việt thật trôi chảy, nhưng đó là nghề của họ. C̣n Mike, anh nói tiếng Việt bằng cả tấm ḷng: tên Mỹ của tôi là Micheal, tên Việt của tôi là Mai, theo giọng Việt Nam có nghĩa là hên, là may mắn, c̣n giọng Việt Bắc (?) hay Việt Trung (?) có nghĩa là hoa mai, một loài hoa rực rỡ mùa xuân! Vợ tôi vẫn thích kêu tôi là Mai Cồ, hay Anh Cồ, hoặc Cồ ơi chỉ v́ tôi bự con! Con rể của nước Đại Cồ Việt mà! Một ông thày bói VN nói số tôi phải cưới vợ họ Trần v́ cả đời tôi không thích mặc áo..vv và vv ... tôi há hốc miệng ngồi nghe một chàng mắt xanh, mũi lơ, tóc vàng 100% Anglo-Saxon đang chơi chữ bằng chính ngôn ngữ của tôi !!! Một đêm hội ngộ tuyệt vời, vui như chưa từng thấy từ ngày sống kiếp lưu vong. Một tuần sau, Mike điện thoại mời tôi đến nhà. Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: gia đ́nh Mike gồm vợ chồng và 2 con hoàn toàn sinh hoạt theo truyền thống Việt Nam và tự nhận là người VN. Mike nói: đúng ra tôi là người Việt gốc Mỹ! Người bản xứ khi nghe tôi giới thiệu là người VN, nói tiếng VN th́ họ vui lắm, vài người lúc đầu cứ tưởng nước VN ở đâu đó bên Đông Âu nên mới tóc vàng, mắt xanh! Người gốc VN lại tưởng tôi là Mỹ lai, càng vui hơn, gần gũi hơn v́ có 50% máu Việt Nam trong người mà, ai cũng vui. Mike dùng chữ "vui cả làng"! Cả gia đ́nh dùng tiếng Việt làm ngôn ngữ chính. Sống trên đất Mỹ, Mike tâm sự, nói tiếng Anh là việc đương nhiên, thế mà nhiều gia đ́nh VN từ vợ chồng con cái đều ra vẻ hănh diện với mớ tiếng Mỹ đôi khi trật giọng, sai văn phạm....hoặc nói đệm, câu nào cũng chêm thêm chữ Mỹ vào, trong khi cố t́nh lơ lớ tiếng mẹ đẻ của ḿnh, dễ mất gốc quá, tủi hổ ông bà tổ tiên quá, uổng phí quá. “Tạ ơn trời đất (Mike không dùng chữ Chúa) tôi có được một bà vợ tuyệt vời. Liên lo lắng chăm sóc tôi kỹ lắm từ mọi sinh hoạt đến từng miếng ăn hàng ngày. Tôi đă quen và rất thích thức ăn Việt Nam. Rất hợp lư nếu ta không biết kiêng cữ, cứ ăn tầm bậy là đưa đủ thứ bệnh tật vào thân thể ḿnh thôi. Anh ăn cái ǵ anh sẽ như thứ ấy (1). Ăn nhiều rau, đậu, trái cây tươi, da thịt anh sẽ tươi. Anh ăn mỡ, cơ thể anh sẽ phải đeo mỡ(2). Tốt nhứt nên ăn chay. Gia đ́nh tôi ăn chay mỗi tuần một lần, nhiều nhất là các loại rau. Đồ chay Liên làm ngon lắm. Món nào cũng ngon, cũng tốt cho sức khỏe v́ Liên chỉ dùng dầu olive thay cho mỡ động vật, không mặn lắm, không ngọt quá như đồ ăn Mỹ, nhất là hoàn toàn không dùng bột ngọt. Đặc biệt nước mắm ăn riết rồi mê luôn nhưng điều cần thiết nước mắm mua ở chợ về phải đem nấu cho sôi lên rồi đổ lại vô chai xài v́ trong nước mắm có thể có nhiều siêu vi trùng, nhất là siêu vi bệnh gan, các loại mắm cũng vậy. Chế độ ăn uống như thế làm sao bị phát ph́ như ba phần tư dân Mỹ hiện nay. Đến như con nít trên 6 tuổi th́ phân nửa đă vượt quá trọng lượng được coi là mập rồi. C̣n về thẩm mỹ, Anh thấy không, thông thường da người Mỹ trắng lại quá trắng, trắng nhễ nhại (?!)trắng như Bạch Tuyết nên trông có vẻ yếu đuối, bệnh tật, v́ vậy họ phải đi phơi nắng ngoài biển hay vô các pḥng nhuộm da trong các tanning clubs để cho da họ có màu đồng nâu hay màu bánh mật, nh́n rất khỏe mạnh, thể thao hơn, mốt thời thượng mà! Bà xă tôi được Trời Đất thương cho cái màu tự nhiên đó từ bé nên Ông Bà Ngoại sắp nhỏ mới đặt cho cái tên Mai Liên, anh đọc lái lại coi?!” Nghe đến đây chính tôi đă phải kêu lên: chu choa mệ tổ ơi, mần răng mà cái chi mô anh cũng biết hết rứa chừ hết biết luôn. Mike hiện nguyên h́nh một "chú Sam" há hốc miệng "Wh...what? What d'you say?" Ngay sau khi dành thắng lợi đem được Mai Liên về Mỹ, Mike giải ngũ. Liên đi làm 2 nghề khác nhau cho phép Mike trở lại Đại Học lấy xong bằng Kỹ Sư Điện Tử. Mike rất vui mỗi lần nhắc lại giai đoạn này: tôi sướng như Ông Trời con, ngày ngày đi học, c̣n Liên cực lắm, hy sinh vừa đi làm vừa lo cho tôi c̣n hơn Ba Má tôi ngày xưa, dĩ nhiên tôi yên tâm học xong rất nhanh. Bên Mỹ này anh muốn học là phải được, muốn học ǵ cũng được, muốn lấy bằng ǵ cũng có, chỉ cần anh có ư thích và có ư chí. Anh có thể học toàn thời gian, bán thời gian, học hàm thụ hay học ngay cả trên online. Không có tiền th́ Chánh Phủ hoặc một cơ sở, một công ty hay một tổ chức nào đó ứng tiền cho mượn nếu đủ tiêu chuẩn. Tuy nhiên khi nộp đơn xin việc làm, người chủ chỉ căn cứ một phần trên bằng cấp, c̣n phần lớn dựa trên kinh nghiệm việc làm đă qua và sự giới thiệu, phê b́nh của các chủ cũ. Tôi là cựu chiến binh, gần lấy xong bằng Kỹ Sư th́ hăng Điện Tử Intel đă nhận trước rồi. Năm đầu tiên tôi đi làm Liên chỉ c̣n làm một nghề, đến năm thứ hai Liên nghỉ việc hoàn toàn để đi học ngành Y tá. Đó là lư do chúng tôi chậm có con và chỉ có hai đứa. Bên Mỹ này nghe nhà nào có 3,4 con là thiên hạ lắc đầu, le lưỡi liền. Có bầu, sanh con thật dễ dàng nhưng khó nhất, đau đầu nhất là vấn đề giáo dục, không dạy dỗ con được th́ lại đổ thừa "cha mẹ sanh con, Trời sanh tánh", chưa chắc vậy đâu! Có rất nhiều gia đ́nh nuôi con đến 18 tuổi là bắt nó phải tự lập, nghĩa là đẩy nó ra ngoài xă hội, xét cho cùng điều này cũng có phần tốt. V́ vậy, cũng rất công bằng khi bố mẹ già yếu, đến phiên chúng nó sẽ đẩy bố mẹ vô nhà hưu dưỡng thôi! - Mai Lan ơi, ra chào chú đi con, Mike gọi. Một cô gái Mỹ đẹp như tài tử điện ảnh Hollywood tươi cười bước ra, hai tay khoanh trước ngực, đầu cúi xuống, nói bằng tiếng Việt rất chuẩn: - Cháu tên Mai Lan, cháu chào chú. Tôi đứng dậy, Mai Lan bắt tay tôi bằng cả hai bàn tay: - Chú tên là Long, Chú rất hân hạnh được biết cháu, được quen biết gia đ́nh cháu, một gia đ́nh tuyệt vời, cháu là một cô gái tuyệt vời. Cháu có về VN lần nào chưa? - Dạ, cám ơn lời khen của Chú. Cháu đă về VN hai lần. Năm rồi cháu đi VN miễn phí. - Sao vậy? - Cháu có hai người bạn, hai chị em, bố mẹ họ là người Việt, hai bạn cháu không rành tiếng Việt nên bao cháu đi chung về VN để làm thông ngôn. Vui quá chừng. Bà con cḥm xóm dưới quê cứ nh́n cháu chằm chằm: sao kỳ quá hè, Mỹ nói tiếng Việt c̣n Việt đặc th́ bù trất, kỳ hén ! Lại nữa, Mỹ th́ tên Việt c̣n Việt lại lấy tên Mỹ, ngộ ghê!! Cháu dịch lại cho hai đứa bạn nghe, tụi nó mắc cỡ quá, về đến Mỹ bắt đầu học tiếng Việt ngay. Ba má tụi nó kèm riết, cháu cũng dạy thêm, bây giờ nói được hơi nhiều rồi. Hè năm nay tụi cháu lại về VN nhưng lần này cháu phải trả tiền vé máy bay v́ bạn cháu không cần thông ngôn nữa, thông ngôn thất nghiệp rồi!! Ông bà ngoại cùng gia đ́nh mấy Cậu, mấy D́ thương cháu lắm. Cũng có thể sẽ có anh Liêm đi cùng. - Liêm là ai? - Anh Hai cháu. Ảnh tên là Uy Liêm. - Có phải đó là phiên âm tiếng Việt của chữ William không? - Dạ đúng - Thế anh cháu thích tên nào? - Cả nhà cháu thích tên Uy Liêm hơn v́ đa số tên riêng của Mỹ không có ư nghĩa ǵ hết, thường được bắt chước từ trong Kinh Thánh. C̣n tên VN có lồng nghĩa trong đó, có khi mang cả ước vọng của cha mẹ đặt ở người con. - Vậy Uy Liêm nghĩa là sao? Tôi giả vờ hỏi. - Uy là uy phong, uy nghi, uy quyền, uy lực... c̣n Liêm là liêm chính, liêm sỉ, thanh liêm. Người có quyền uy th́ phải liêm chính. Người ta khi có chút quyền chức thường hay sanh tật xấu, rồi tham nhũng, rồi phách lối. Ba má cháu muốn anh Hai khi nào có địa vị lớn th́ phải sống thanh liêm. - Anh hai cháu đă có địa vị lớn chưa? - Dạ ảnh chỉ mới là Đại Úy Thủy Quân Lục Chiến đang chiến đấu ở Iraq. C̣n 4 tháng nữa ảnh sẽ xong nghĩa vụ, khi trở lại Mỹ, được nghỉ phép, anh Hai sẽ theo tụi cháu về thăm Ngoại. - Anh Hai có biết tiếng Việt không? - Hết sẩy Chú ơi, dù dở nhứt nhà nhưng cũng gần ngang tầm với Ba cháu ... Mike ngồi nghe tôi khảo hạch cô con gái, miệng cứ tủm tỉm cười. Tôi thật sự cảm động, nếu không nói là choáng váng, cứ ngây người ra. Giả sử có ai đó kể tôi nghe về một gia đ́nh như thế này, về một cô gái Mỹ thế này, về một Đại Úy Đại Đội Trưởng TQLC Mỹ như vậy... chắc chắn tôi không thể tin v́ tôi đă phải chứng kiến nhiều hoàn cảnh trái ngược. Có lần, vừa bước vô nhà một người bạn VN, ngay tại pḥng khách treo một tấm bảng bằng carton với chữ: "No Vietnamese!" tôi ngập ngừng, hơi tái mặt, rồi lẳng lặng, chẳng nói chẳng rằng bước ra ngoài. Chủ nhà chạy theo đon đả. Tôi nuốt nước miếng cho dằn cái ǵ đó nghèn nghẹn trong cổ họng rồi chậm răi: có phải ông không muốn tiếp khách người VN hay ông không cho phép ai ngồi trong pḥng đó nói tiếng Việt? Anh ta phân bua: tôi chỉ muốn bà Xă và các cháu luyện tiếng Anh cho thật nhuyễn để mau thành dân Mỹ thôi !?!? Vậy nếu ông vào một nhà hàng, một công viên, lên máy bay, xe lửa, xe buưt hay vô nhà một người Mỹ nào đó, ông thấy hàng chữ này, ông hiểu nó thế nào?!?! Cách đây vài chục năm, khi t́nh trạng kỳ thị chủng tộc c̣n tồn tại trên đất nước Mỹ, người ta thường thấy trên xe buưt hay công viên có đeo bảng: No dogs and negroes (cấm chó và người da đen). Đến thập niên 60 mới chấm dứt. Bây giờ ông treo "No Vietnamese" trong pḥng khách nghĩa là làm sao?!?! Ông ta gỡ bảng xuống liền. Ông bà này nghe nói qua Mỹ có mấy năm đă về VN xum xue, bà con bên nhà ngạc nhiên thấy ông và gia đ́nh lột xác nhanh quá, sức mạnh một đại cường quốc có khác. Bên này cả hai ông bà đi làm vệ sinh, quét dọn trường học, về VN khoe làm trong ngành giáo dục nên rất ít nói tiếng Việt. Riêng dân Mỹ hay người VN tại Mỹ chỉ nghe âm Mít đặc, không cần nh́n, đều biết ngay ông chánh gốc là "dân địa phương" Alaska v́, mười câu hết chín, ông đều nhắc đến tên một thành phố lớn của Tiểu Bang này: Du nô (3). Nhưng thôi, đây là đất nước tự do mà! Tự do dân chủ với lưỡng đảng đàng hoàng. Mike thường nói đùa với tôi "coi dzậy chứ hổng phải dzậy mà c̣n quá cha dzậy nữa" khi đề cập đến hệ thống lưỡng đảng của Hoa Kỳ hiện nay. Cứ nh́n vô gia đ́nh Thống Đốc Tiểu Bang California: Ông chồng Schwarzenegger thuộc đảng Cộng Ḥa trong khi bà vợ lại theo Dân Chủ. Khi làm việc, hai đảng kiểm soát lẫn nhau như vợ theo dơi chồng, như chồng để ư coi chừng bà vợ. Nhưng khi có những sự kiện trọng đại liên quan đến an ninh đất nước, đến sự tồn vong của quốc gia, đến sự sống c̣n của dân tộc Hoa Kỳ th́ hai đảng chỉ là một như sau vụ 9/11 mấy năm trước đây. H́nh như có một thứ siêu chính quyền đâu đó quyết định tất cả, tương tự ảnh hưởng nội ngoại trên hai vợ chồng giữ cho hạnh phúc lứa đôi bền vững, từ đó nuôi dạy con cái thành công, kinh tế gia đ́nh thịnh vượng, cho nước Mỹ chỉ mới hơn 200 năm lập quốc đă tiến lên bá chủ hoàn cầu. Nước Mỹ đang đứng nhất trên toàn thế giới về mọi phương diện nhưng rất tiếc, nhất luôn về vô luân thường, vô đạo lư và nhất luôn về cả lănh vực tội phạm! Đấy, Mike hướng dẫn cho tôi nhiều, rất nhiều điều, nhiều chuyện. Chúng tôi ngày càng thân hơn khi biết tôi ngày xưa cũng có một thời gian đi dạy học. Vợ chồng Mike và cháu Lan lại thích t́m hiểu sâu xa tiếng Việt hơn qua những từ ngữ Hán Nôm mà tôi đă được Ông Ngoại, một Cử Nhân Hán Văn, khoa thi cuối cùng, dạy dỗ. Nhờ vợ chồng Mike, tôi thực sự hội nhập vào xă hội Mỹ lúc nào không hay. Từ sự nhiệt t́nh giới thiệu của Mike, tôi được một chân Technician trong hăng Merix ở Forest Grove. Một năm sau, Mike khuyến khích và hướng dẫn vợ chồng tôi mua một cơ sở kinh doanh riêng ngay trung tâm thành phố Tigard đến nay đă tṛn 12 năm. Thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh như những áng mây ngoài khung trời rộng. Thênh thang như giấc mơ Hoa Kỳ của gia đ́nh tôi liên tiếp nở hoa. Cho đến một ngày... Tin như sét đánh ngang tai. Hai vợ chồng Mike vừa qua đời trong một tai nạn xe! Cháu Lan gọi báo cho tôi bằng tiếng được tiếng mất, tức tưởi, nghẹn ngào. Một anh Mễ nhập cư bất hợp pháp say rượu lái xe vào đường cấm ngược chiều. Xe Toyota Camry của vợ chồng Mike nằm bẹp dí dưới gầm chiếc xe tải F350 chở đầy đồ nghề làm vườn cắt cỏ. Toán cấp cứu phải cưa xe mới đem được hai người ra nhưng cả hai đều đă tắt thở v́ sức va chạm quá mạnh và v́ vết thương quá nặng.... Lại thêm một nhức nhối của người Mỹ trước làn sóng nhập cư bất hợp pháp... lại thêm một vết đen tệ nạn say rượu, say x́ ke lái xe DUII (4) ngày càng nhiều.... Tang lễ thật đơn giản gồm đa số người quen gia đ́nh, bạn bè làm chung Intel với Mike và đồng nghiệp trong bệnh viện của Mai Liên. Cháu Uy Liêm được thông báo từ Iraq về để vừa kịp nh́n cha mẹ lần cuối trước khi đóng nắp quan tài. Trời Oregon chiều nay mưa buồn day dứt. Nghĩa trang Finley Sunset Hills với những dốc thoai thoải quay về hướng Tây, về hướng Thái B́nh Dương mà tận cùng bên kia bờ có một vùng đất mang tên VN, quê hương yêu dấu của Mike và Mai Liên suốt cả đời người. Gió buốt miên man như xoáy sâu vào tận xương tủy. Như chưa bao giờ. Vài tia sáng yếu ớt long lanh trên những ngọn cỏ đầm đ́a. Mắt tôi nhạt nḥa trong cái lạnh tái tê. Cũng xong một kiếp trong vô lượng luân hồi. Một chút ǵ đó có lẽ hai người đang hài ḷng là vẫn c̣n được đi chung với nhau, vẫn c̣n được tay trong tay, cùng qua một thế giới khác, hy vọng sẽ tốt đẹp hơn. Ít nhất về vật chất bây giờ xác hai người vẫn c̣n được nằm bên nhau, hai ngôi mộ song song, cùng nh́n về quê hương VN tít mù xa thẳm cuối chân trời. Riêng tôi ḷng trĩu nặng mối ân t́nh chưa thanh thỏa. Trong suốt cuộc đời c̣n lại, dù c̣n sống trên đất Mỹ này, hay giang hồ đó đây, h́nh ảnh tươi vui khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực, gương mặt dễ thương, cử chỉ ân cần, lời nói nhă nhặn nhiệt t́nh và đặc biệt ân nghĩa của vợ chồng Mike đă dành cho gia đ́nh tôi chắc chắn sẽ khó phai mờ. Cám ơn Michael Erickson. Cám ơn Mai Liên Trần. Xin tạm biệt. Nguyễn Thế Thăng |
Tự Cứu Ḿnh Bằng Cách Giúp Người Khác
![]() Tướng Dwight Eisenhower phục vụ với tư cách Tư lệnh Tối cao của Lực lượng Đồng Minh ở Châu Âu trong chiến tranh thế giới thứ II. Một hôm, ngài Eisenhower, cùng với đoàn tùy tùng, đang vội lái xe về tổng hành dinh quân đội ở Pháp để tham dự một cuộc họp khẩn cấp. Trời mùa đông rất lạnh, mưa tuyết rơi đầy bầu trời, và cái lạnh thấu xương quét qua cả lục địa Châu Âu. Đang đi trên đường th́ đột nhiên, ngài Eisenhower để ư thấy một cặp vợ chồng già người Pháp đang ngồi bên lề đường, run lên bần bật trong giá rét. Eisenhower lập tức ra lệnh dừng lại và muốn phái một thông dịch viên tiếng Pháp hỏi thăm t́nh h́nh. Một viên tham mưu nhắc nhở Eisenhower: “Chúng ta phải nhanh lên, không th́ trễ họp mất. Hăy để lại vấn đề này cho lực lượng cảnh sát địa phương”. Thực ra, ngay cả viên tham mưu cũng biết rằng đó chỉ là cái cớ để khiến Eisenhower bỏ qua cặp vợ chồng già đang run rẩy ở đó mà thôi. Ngài Eisenhower, dẫu vậy vẫn khăng khăng, nói: “Nếu chúng ta đợi cảnh sát địa phương tới, sẽ là quá muộn. Cặp vợ chồng già này sẽ chết cóng trước khi họ đến”. Sau khi tṛ chuyện với cặp vợ chồng già, ngài Eisenhower biết được là họ đang trên đường tới Paris gặp con trai. Xe của họ đă chết máy ngang đường, và bây giờ, họ không có ǵ để chống chọi lại cái lạnh run người này. Ngài Eisenhower bảo cặp vợ chồng già mau lên xe của ḿnh. Vị Tư lệnh Tối cao quân Đồng Minh không hề nghĩ nhiều đến danh phận của ḿnh. Ông không hề tỏ thái độ ǵ trước cặp vợ chồng khốn khó, mà ông chỉ theo bản tính lương thiện tự nhiên là giúp đỡ người hoạn nạn. Ngài Eisenhower liền đổi hành tŕnh tới Paris trước để cặp vợ chồng gặp con trai, trước khi lái xe tới tổng hành dinh. Kết quả là, chính sự chuyển hướng ngoài kế hoạch của ngài Eisenhower đă cứu sống mạng của ông! Quân Quốc Xă đă có tin t́nh báo rằng ngài Eisenhower sẽ lên đường tới buổi họp, và họ đă biết chính xác hành tŕnh của ngài Eisenhower. Quân Quốc Xă đă bố trí sẵn các tay súng bắn tỉa ŕnh tại các ngă tư, đợi ngài Eisenhower tới để ám sát ông. Hitler đă quyết tâm tiêu diệt ngài Eisenhower vào ngày hôm ấy. Nhưng hóa ra, hành động tử tế của ngài Eisenhower đă phá tan âm mưu sám sát ông của Đức Quốc Xă. Hitler chán nản và đổ lỗi cho các đặc vụ t́nh báo về sự thất bại. Ông ta không bao giờ nghĩ ra rằng chính sự tốt bụng của ngài Eisenhower đă giúp ông đổi hành tŕnh và tránh được cuộc đụng độ chết người ấy. Đó là một biểu hiện rơ ràng rằng Trời sẽ ban phúc cho những ai đức hạnh và thiện lương. Một vài nhà sử học đă b́nh luận rằng ngài Eisenhower đă hóa giải một nỗ lực ám sát đơn giản chỉ nhờ trái tim lương thiện. Nếu ngài Eisenhower bị sát hại vào thời điểm đó, lịch sử cả cuộc chiến tranh thế giới II có thể đă thay đổi hoàn toàn. Làm điều tốt là khác với đánh một cái dấu lên tờ ngân phiếu. Trong ngân hàng đức, vốn đức của một người sẽ tăng lên chừng nào người ấy c̣n làm việc tốt. Do đó, người ta nói thiện lương và đức hạnh của một người giống như kho trữ vàng có thể dùng măi mà không cạn. Khi bạn đang giúp người khác, bạn thực sự đang giúp chính ḿnh. Cũng như câu nói của người Trung Quốc xưa: “Phúc tại tích thiện, họa tại tích ác”. Câu chuyện trên đă đưa ra minh chứng cho câu nói cổ của người Trung Quốc. Một niệm thiện, không phải là đến một cách vô cớ. Người ta phải không ngừng tu dưỡng bản thân, và liên tục tích tồn thiện niệm. Chỉ bằng cách ấy, người ta mới có thể đưa ra những quyết định thiện từ chỉ trong chốc lát. Vậy th́, tại sao chúng ta không bắt đầu từ bây giờ? Hăy bắt đầu tất cả từ tâm chúng ta, và gieo trồng thiện niệm trong tâm chúng ta. Khi thời gian trôi qua, chúng ta có thể bảo đảm rằng chúng ta sẽ tích rất nhiều đức và hưởng phúc từ Thiên Đường. Sưu tầm |
Bỏ Làng Ra Đi - Phạm Thế Mỹ
Bản nhạc này đă được nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác trước 75 mà măi tới nay mới t́nh cờ được biết. Lời ca diễn tả chính xác nỗi ḷng kẻ ly hương làm xúc động bồi hồi. Xin chuyển lên để quư bạn cùng thưởng thức đồng thời nh́n ngắm những cây Bonsai trong tư thế ngọan mục. Cám ơn người thực hiện Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Đem theo những trái tim đau với đôi ḍng lệ máu Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Đem theo tóc trắng mẹ yêu đôi bàn chân ốm yếu Đem hương khói với khăn tang chân buồn nơi đất lạ Đem theo tiếng ru trưa đong đưa sầu nhịp vơng nhỏ Đem theo mây trắng Đem theo ánh nắng sưởi ấm ḷng người xa quê Những ngày dài trong mê Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Thương sao mái lá thân yêu xé tan trong lửa khói Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Thương sao mái ngói rêu nâu ngôi trường xưa bóng mát Thương sao dáng bước trâu non cánh diều cao gió lộng Thương sao tiếng hát đưa đ̣ trên ḍng sông xanh sóng Thương sao nương lúa Ôi sao thương quá, thương những ǵ của dân tôi Những ǵ của quê tôi Điệp Khúc: Hởi! sông xanh núi biếc, Hởi! phố mới người vui Bao giờ chưa trở lại Ngôi làng xưa phố cũ, Ḷng tôi chưa được vui Dẫu mắt em sáng ngời, Với bầu trời trong mới Hởi! Con trâu bó lúa, Hởi! Nhánh bí hàng cau Mai này tôi trở lại, Dẫu làng xưa đỗ nát, bàn tay tôi c̣n đây Với trái tim chưa già. Ôi, ngày về bao xa! Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Đem theo tiếng nói quê hương với con tim c̣n nóng Bỏ làng ra đi, Bỏ làng ra đi Đem theo áo cưới năm xưa cho hồn bớt mênh mông Đem thương nhớ xóa cơn mưa kín trời cao đất rộng Cho tôi thấy đêm thu vang trăng cười trên phố mới Cho tôi cơm áo Cho tôi vui sống, cho hận thù rời xa tôi Thanh b́nh về quê tôi... |
Nhật Kư Yêu Nước - Ai xúi Giục Chị? Trái Tôi
![]() Cám ơn người chuyển (Ảnh từ cuộc biểu t́nh trước ĐSQ Trung Quốc, 13/5/2014)). 5h30 chiều 19/6/2014, tại đồn công an Lư Thái Tổ - Tên chị là ǵ? - Nguyễn Thúy Hạnh. - Chị thường trú ở đâu? - Phường Tứ Liên, quận Tây Hồ, Hà Nội. - Họ tên bố mẹ chị là ǵ? - Này anh, tôi năm nay đă hơn 50 tuổi, tôi thừa tư cách pháp nhân để tự chịu trách nhiệm cho hành động của ḿnh, yêu cầu các anh không được nhắc tên bố mẹ tôi ở đây nhé! - Họ tên anh, chị, em, của chị? - Tất cả anh chị em tôi đều đă qua 18 tuổi, họ chẳng liên quan ǵ đến hành động của tôi cả, nên chẳng việc ǵ tôi phải nói tên họ của họ ra đây với các anh! - Chị ra vườn hoa Lư Thái Tổ làm ǵ? - Cho tôi hỏi lại, anh có mang ḍng máu Việt trong người không mà hỏi tôi ra đó làm ǵ? C̣n nếu anh vẫn muốn nghe tôi nói, th́ đây: Tôi ra đó để thét lên: ĐẢ ĐẢO TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC!! ĐẢ ĐẢO BÈ LŨ TẬP CẬN B̀NH!!! ĐẢ ĐẢO HÈN NHÁT VỚI GIẶC TÀU!!! - Hôm nay chị ra đây có theo sự xúi giục và lôi kéo của ai, tổ chức nào ko? - Có! - Ai, tổ chức nào? - Trái tim tôi, trái tim yêu tổ quốc và căm thù quân Trung Quốc xâm lược đă xúi giục lôi kéo tôi ra đó! - Chị ra đó có được ai cho tiền không? - Đó là một câu hỏi xúc phạm góc thiêng liêng nhất của trái tim. tâm hồn tôi, và xúc phạm tổ quốc tôi, nhân dân tôi. - Đảng và nhà nước đang tích cực dùng biện pháp ngoại giao để kiên quyết yêu cầu TQ rút giàn khoan đó, các chị đi biểu t́nh thế này chỉ làm mất trật tự, ảnh hưởng đến các cơ quan và người dân đang làm việc. - Ô hô, ngoại giao kiểu ǵ mà mấy chục năm nay hết mất đất lại mất đến biển đảo. Chỉ tính trong ṿng chưa đến 50 ngày nay cái giàn khoan HD 981 kéo vào vẫn b́nh yên ở đó, lại c̣n đang xuất hiện HD 982. Suốt 4000 năm ông cha ta chưa bao giờ sợ giặc Tàu, chính bởi tinh thần đó nên đến giờ mới vẫn c̣n cái đất nước h́nh chữ S mang tên Việt Nam này, nếu ông cha ta cũng ngoại giao kiểu kỳ quặc như bây giờ th́ chúng ta đều đă mang quốc tịch Trung Quốc từ lâu rồi, và đang khóc hận mất nước như người Tây Tạng. - Các chị kêu gào thế nhưng nếu cho ra Hoàng Sa Trường Sa th́ các chị có dám ra không? - Ơ hay, chúng tôi c̣ng lưng đóng thuế nuôi các anh để làm cảnh à? C̣n nếu các anh khiếp nhược hết rồi th́ cũng khỏi phải thách, chúng tôi sợ ǵ mà dám hay ko dám? - Chị có biết là chị vi phạm pháp luật ko? - Luật ǵ nhỉ? Anh hăy nói cho tôi biết là tôi vi phạm luật ǵ? - Thủ tướng đă nhiều lần nhắn tin đến từng số điện thoại cấm tụ tập biểu t́nh trái pháp luật sao các chị vẫn cố t́nh tập trung ra đó? - Ơ, lạ nhỉ, ai đời đầy tớ lại CẤM chủ như ở Việt Nam không. Và ông ấy nhắn tin cấm biểu t́nh trái luật, nhưng làm ǵ có luật biểu t́nh mà bảo là trái luật? - Chị đă đọc nghị định 38 của thủ tướng chưa, hành vi tụ tập đông người gây rối là trái pháp luật. - Chính các anh bắt chúng tôi về đây mới là gây rối. Chúng tôi đầu trần tay không, đứng im một chỗ, chẳng giằng co đánh đập ai. Mà chính cái nghị định 38 của các anh cũng là vi hiến. Thế nào là tụ tập, thế th́ các anh đến mà bắt các đám cưới, đám hỏi, đám tang, đám sinh nhật.. và quốc hội họp cũng là tụ tập đông người đấy! - Các chị ra đó không xin phép là vi phạm luật pháp rồi. - Xin phép ai, xin phép cái ǵ? Hiến pháp quy định người dân có quyền biểu t́nh, quốc hội c̣n nợ dân cái luật biểu t́nh mấy chục năm nay, đến giờ đă có luật biểu t́nh đâu mà bảo chúng tôi không xin phép? - Trước đây chị đă có tiền án tiền sự nào chưa? - Tôi đă vài lần bị bắt về trại Lộc Hà, và về đồn công an Mĩ Đ́nh khi biểu t́nh chống Trung Quốc, như thế có phải là tiền án tiền sự không nhỉ? - Đó là những ư kiến của chị, nhưng chị đă bị đưa vào đây là v́ hành vi phạm pháp luật, vậy th́ đề nghị chị làm một tờ tường tŕnh. - Đừng nói đến 2 cái từ ‘tường tŕnh” ấy nhé! Tôi chẳng làm ǵ sai, chỉ có các anh sai khi bắt chúng tôi vào đây, tôi tường tŕnh cái ǵ, không bao giờ! Nếu các anh cứ cố t́nh bắt tôi viết rồi mới thả, th́ tôi ko cần ra nữa đấy, các anh cứ việc giữ tôi ở đây đến bao giờ cũng được, và thời gian đó cũng chính là cuộc biểu t́nh của tôi chống Trung Quốc. - Thôi th́ chị cứ tạm ngồi đây đă. - Đề nghị các anh ghi lại đầy đủ những câu trả lời của tôi hôm nay vào biên bản, và đó là những câu trả lời của tôi, tôi chịu trách nhiệm, nên các anh ko phải lo về trách nhiệm tác nghiệp. - !!! - Và yêu cầu các anh trả lại tôi cái biểu ngữ để mai tôi c̣n đi biểu t́nh!! Đứng dậy, tôi nói với tất cả những công an ngồi đó: - Tôi tin rằng, nếu cởi bỏ những bộ cảnh phục kia th́ tât cả các anh cũng sẽ hét lên: "ĐẢ ĐẢO TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC!" như tôi, trừ khi không có ḍng máu Việt chảy trong người các anh! (7 người chúng tôi bước ra ngoài khi trời đă tối, trong ṿng tay của bạn bè.Tôi lên xe phóng thẳng về bệnh viện Thanh Nhàn kịp cho bác Trâm ăn bữa tối) (Ảnh từ cuộc biểu t́nh trước ĐSQ Trung Quốc, 13/5/2014)). https://www.facebook.com/nhatkyyeunu...435796/?type=1 FB Liberty |
Không Hiểu Nổi - Nguyễn Văn Tuấn
![]() - Không hiểu tại sao cho đến nay sau hơn một tháng Tàu cộng xâm lược biển ta mà chẳng có một lănh đạo nào điều trần trước quốc dân. - Không hiểu nổi tại sao chính quyền không cho người dân phản đối quân xâm lược. - Không hiểu nổi trong khi t́nh h́nh căng thẳng và chết chóc trên biển Đông mà vẫn có vị tướng tuyên bố rằng t́nh h́nh tốt đẹp. - Không hiểu nổi tại sao ḿnh chạy trốn ngay trên vùng biển của ḿnh, và ḿnh lấy đó làm niềm tự hào. - Không hiểu nổi khi người ta kỳ vọng ḷng nhân đạo của quân cướp biển và quân thảo khấu. Có những sự việc và phát ngôn ḿnh không thể nào hiểu nổi. Đó là nói lịch sự, chứ nói thẳng thừng th́ chắc nặng nề lắm và khó coi trên mặt chữ. Tất cả có lẽ nói lên sự lúng túng hoặc bất đồng quan điểm trong giới cầm quyền VN về cách đối phó với kẻ thù. Cũng có thể nói những điều khó hiểu này bất b́nh thường v́ nó thể hiện một rối loạn tâm lí hoặc rối loạn suy nghĩ ở những người có trách nhiệm. Khi được phóng viên AP hỏi tại sao Chính phủ không cho người dân biểu t́nh trước đại sứ quán Tàu, viên phát ngôn của Bộ Ngoại giao VN nói: “[…] C̣n thông tin tại sao Chính phủ không cho người dân biểu t́nh. Xin khẳng định thông tin đó không có cơ sở. Người dân VN có quyền biểu thị yêu nước theo quy định của pháp luật.” Không biết nói ra câu này viên phát ngôn có cảm thấy xấu hổ không? Qui định của pháp luật là ǵ trong khi Quốc hội chưa thông qua luật biểu t́nh? Sự thật rành rành là khi người dân xuống đường phản đối hành động xâm lược của Tàu th́ bị các lực lượng cảnh sát và an ninh trấn áp một cách … tận t́nh. Trong khi đó báo chí VN đưa tin các nhóm sinh viên và người Việt ở nước ngoài biểu t́nh chống Tàu. Thái độ của chính quyền VN chưa hẳn là “khôn nhà dại chợ”, nhưng có thể xem là double standard – lưỡng chuẩn, một chuẩn dành cho người Việt trong nước và một chuẩn dành cho người Việt ở nước ngoài. C̣n Phùng đại tướng th́ nói “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ c̣n tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”. Thế th́ những chiếc tàu cá của ngư dân VN bị tàu của kẻ thù đâm vào cho ch́m và gây thương tích và tử vong th́ có phải là “đang phát triển tốt đẹp”? Chẳng lẽ phát triển tốt đẹp bằng cái giá máu và mạng sống của ngư dân Việt Nam? Thật khó chấp nhận phát biểu này. Báo chí VN dùng cụm từ “vô nhân đạo” để chỉ hành động tàu của Tàu đâm vào tàu cá VN. Nhưng tôi lấn cấn nhóm từ ngữ “vô nhân đạo”. Theo tôi hiểu nhân đạo là t́nh thương yêu đồng loại và tôn trọng giá trị đạo đức và phẩm giá con người. Bọn Tàu cộng xâm phạm lănh hải VN là quân cướp. Quân cướp không thể nào có “nhân đạo”. Vậy th́ kỳ vọng vào ḷng nhân của quân cướp Tàu cộng chẳng khác ǵ van xin vào ḷng nhân từ kẻ sát nhân. Không thể gọi hành động đâm vào tàu VN là “vô nhân đạo”; phải gọi đó là “thói côn đồ”, quân ác ôn, quân thú tính. Phải gọi đúng tên đúng việc như thế, chứ không có chuyện nhân đạo hay vô nhân đạo ở đây. Thật chẳng biết nói ǵ khi báo chí VN có vẻ tự hào về những chuyến luồn lách và trốn chạy của tàu cảnh sát biển VN. Có lẽ buồn, nhưng cũng tức giận. Chuyện lạ tàu ḿnh chạy trốn trên vùng biển của ḿnh th́ có ǵ là đáng tự hào?! Bọn cướp nó chẳng những nhởn nhơ mà c̣n truy đuổi tàu chấp pháp của ḿnh. Thế có phải là nhục không? Phải nói là rất đau khi đọc những bản tin như thế. Nhục nhả chứ chẳng có ǵ đáng tự hào cả. Càng đau hơn khi Nhà nước hô hào và khuyến khích ngư dân bám biển trong khi họ chẳng được ai bảo vệ. Ở nước ngoài, mỗi khi nơi nào có biến động, chính quyền có nhiệm vụ khuyến cáo công dân ḿnh không nên ghé qua những nơi đó. C̣n đằng này chính quyền VN khuyến khích ngư dân đi vào vùng nguy hiểm. Điều đáng khâm phục là ngư dân VN vẫn ra khơi dù biết rằng những chuyến đi như thế là rất nguy hiểm. Đến khi bị kẻ thù phá hoại và gây tử vong th́ cũng chẳng ai quan tâm. Đúng là “mang con bỏ chợ”. Có chăng là vài ḍng chữ tuyên dương trên báo chí. Mạng sống và danh dự của người Việt thấp như thế chăng? Không biết có chính quyền nào trên thế giới làm như thế với công dân ḿnh. Đúng là có những điều ḿnh không hiểu nổi. Không hiểu tại sao cho đến nay sau hơn một tháng Tàu cộng xâm lược biển ta mà chẳng có một lănh đạo nào điều trần trước quốc dân. Không hiểu nổi tại sao chính quyền không cho người dân phản đối quân xâm lược. Không hiểu nổi trong khi t́nh h́nh căng thẳng và chết chóc trên biển Đông mà vẫn có vị tướng tuyên bố rằng t́nh h́nh tốt đẹp. Không hiểu nổi tại sao ḿnh chạy trốn ngay trên vùng biển của ḿnh, và ḿnh lấy đó làm niềm tự hào. Không hiểu nổi khi người ta kỳ vọng ḷng nhân đạo của quân cướp biển và quân thảo khấu. Có thể nói tất cả những khó hiểu trên là những nghịch lư bất thường trong một xă hội và thể chế cũng bất thường chẳng kém. Nguyễn Văn Tuấn |
Trong Tầm Mắt Tôi
![]() |
Cách Giữ Ǵn Sự Trẻ Trung - Thanh Hương
Rất nhiều người hay hỏi Hương đă 63 tuổi rồi mà trông giống chỉ trên 40 tuổi, có bí quyết nào hay không? Chỉ vẻ cho chị em biết với. Nghe hỏi vậy, đôi khi H cũng phải tự hỏi xem cái yếu tố nào thật sự giữ cho người ta chậm già đây? Vậy th́ hôm nay H xin chia sẻ kinh nghiệm của ḿnh cho quư bà con chị em phụ nữ áp dụng, không lợi bề ngang cũng lợi bề dọc.( Thật ra cánh đàn ông vẫn có thể áp dụng được) Già làm người ta cằn cổi đi, yếu đi, bệnh hoạn...là luật tạo hóa, chuyện của ḿnh là có thể làm ǵ cho nó chậm 1 chút là quư rồi. Những minh tinh tài tử, ngoài tài nghệ chuyên nghiệp họ cũng cần duy tŕ sắc đẹp, nếu cần tốn kém nhiều, đau đớn để giải phẫu họ vẫn làm để họ có thể duy tŕ cuộc sống nổi bật về danh vọng, tiền tài , bao gồm ḷng ngưỡng mộ của quần chúng, cột chặt được trái tim của người họ yêu quư... Nói chung, mạnh giỏi và trẻ đẹp là đỉnh cao trong đời mỗi người; chỉ v́ chạy theo cuộc sống, khi nh́n lại ḿnh tuổi đời chồng chất, nhan sắc cũng phai theo, cái ǵ mất đi mới thấy tiếc nuối! Nói cho đúng ra, sắc đẹp phải quan niệm là “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” tức là cái xuân sắc toát ra từ một người khỏe mạnh, có đầy đủ sức sống, sinh lực vẫn hay hơn người xuống thần sắc rồi trông cậy vào son phấn. Do vậy bài viết này chú trọng về cách giữ sức khỏe cho da, da trẻ, không khô, không mụn, không tàn nhang, không nhăn… là yếu tốt then chốt của nhan sắc. Ở xứ lạnh, nóng, khô, gió… cũng phải xài cream dưỡng da (Moisturizing cream). Tùy người chọn cream nào hợp th́ xài loại đó. H xài nhiều loại cream khác nhau, không kén, miễn không bị dị ứng gây ngứa, đỏ da, không làm tệ ra như là bị khô da, hay hở lổ chân lông hoặc có đường nhăn. C̣n trường hợp cá nhân H th́ phải nói thêm: Gia đ́nh H ai cũng có da trắng và hồng hồng và ai cũng rất trẻ. Như thế có thể suy diễn ra là yếu tố di truyền đă khiến cho hệ trực giao cảm mạnh hơn đối giao cảm nên mạch máu mở rộng thường xuyên và v́ vậy sẽ đem chất bổ đến nuôi tế bào da và lấy chất bă đi một cách nhịp nhàng, hanh thông (là nguyên tắc của Phong Thủy) Xét cho cùng, nơi nào máu huyết lưu thông đều ḥa th́ nơi đó sẽ tốt lành, healthy. Muốn giữ da trẻ đẹp phải lưu ư: 1/ Máu huyết luân lưu điều ḥa: Do vậy H áp dụng phương pháp massage các muscle trên mặt nói riêng (và massage cả người nói chung) và ngoài ra c̣n có thể làm 1 thế của Khí Công để giúp máu huyết dồn lên mặt và đầu để da đẹp và trí năo vẫn c̣n sáng suốt minh mẫn. Thế tập đó cũng dễ thôi, H đặt cho nó cái tên là thế "Khiêng Đá". (Những ai bị Huyết Áp cao, không nên tập thế này, người bệnh Tiểu Đường có thể tập khi biết đường huyết lúc tập ở mức b́nh thường, tức là sau khi đo đường huyết thấy OK) Tập như sau : đứng thẳng, 2 tay đưa thẳng lên cao và hít vào. Rồi cuối xuống từ từ đồng thời thở ra từ từ, cho đến khi gập người, cuối đầu thấp nhất, ráng giữ nén 1 chút (lúc đó máu sẽ dồn lên mặt và đầu), cong 2 bàn tay như thể đang khiêng cục đá to, nặng, đứng lên và đồng thời hít vào từ từ , khi đứng thẳng lưng xong th́ quăng mạnh 2 tay ta sau lưng và thở kh́ ra hết khí 1 lần bằng miệng. Mỗi lần tập 5 cái là quá đủ, 1 ngày tập 1 cử sáng (hay luôn cả 1 cử chiều là quá tốt rồi). Cũng theo nguyên tắc ấy, có thể mỗi ngày khi rảnh, massage muscle mặt, nhớ là apply lực của mấy ngón tay vào muscle dưới da (chứ không phải chà kéo, thô tháo khiến da bị chằng dản ra nhé) để máu đến nuôi những muscle trên mặt. Chưa kể nên lấy đầu ngón tay ấn ấn quanh mắt để kích thích các huyệt của mắt cho mắt khỏe, không bị mơi mệt. Hai huyệt quan trọng ở mắt là 2 huyệt ở đầu mắt và đuôi mắt, c̣n vài huyệt c̣n lại là cứ ấn ấn quanh xương chân mày và khung xương quanh mắt. Đó là làm để máu đến nuôi da, nhưng cũng nên thêm những chất bổ dưỡng để nó nuôi. 2/ Chất bổ nuôi da: a/ Uống sữa pha với nước củ Dền (Beetroot): Củ Dền gọt vỏ, xắt mỏng, luộc để ra nước màu đỏ, củ Dền có màu đỏ là do có nhiều chất Sắt nó giúp tạo bồi bổ thêm hồng huyết cầu nên làm da hồng hào, chưa kể là khiến sức khỏe gia tăng thêm, làm việc thấy dai sức hơn. (Nên dùng loại sữa đă lấy bớt chất béo, ai đă dư chất sắt, nên cắt bớt củ Dền) b/ Uống nước trái cây : Khi H uống 5 loại nước trái cây pha nhau như Táo, Cam, Cà Rốt, Cà chua, 1 khúc Celery = Cây Cần ( giảm huyết áp). Uống nước trái cây mang nhiều sinh tố cần thiết và cũng làm nhuận trường ( không bị táo bón). H uống cở 1 tháng sau là da rất tốt, căng mọng, da dẻ mịn màng, tươi mát. (Ai bị Cancer nhất là loại Cancer sensitive với Estrogen, không nên uống v́ trong nước trái cây có ít nhiều Phytoestrogen) 3/Cách thở đúng: Ai cũng tưởng ḿnh biết thở nên mới c̣n sống, nhưng nếu thở không đúng cách th́ đă làm giảm quality và quantity của đời sống mà không hay biết. Khi suy nghĩ, năo cần rất nhiều chất bổ và oxy, thế mà khi suy nghĩ, khi chú ư v́ xem, nghe...khi lo rầu, nghĩ ngợi thay v́ phải cung ứng nhiều Oxy hơn ḿnh lại thở rất cạn, rất ít, lắm khi quên thở...chỉ có 1 phần khí lưu thông như ao tù nước đọng th́ làm sao đủ số lượng oxy ḿnh cần? Cách thở thiếu ư thức này không cung cấp đủ oxy cho ḿnh, không đủ cho năo th́ làm sao đủ cho da đầu và da mặt (chưa kể tất cả lục phủ ngũ tạng cũng thiếu hụt do vậy rất dễ sinh bệnh nhất là Ung Thư) . Cho nên người hay lo, hay buồn là mau tóc bạc, có thể rụng nhiều tóc, tóc khô không c̣n mướt như xưa. C̣n da th́ khô cằn và mau nhăn nheo, kẻ nào yếu gan th́ bị mụn nhọt, xanh xao, vàng vọt... Cách thở đúng theo Dưỡng Sinh như Yoga, Khí công là phải thở 3 Th́: Th́ 1 : Hít vào bằng mũi ( không bao giờ hít vào bằng miệng) Cứ tưởng tượng khí sẽ dồn vào tận Đan Điền (là 1 điểm tưởng tượng dưới rúng 2 phân, nơi đây là trung tâm thần lực của con người). Khi hít khí vào phải ph́nh bụng (khi ph́nh bụng là kéo Cách Mô xuống làm cho lồng ngực có thêm khoảng trống chứa thêm không khí. Th́ 2: Nén khí ở đan Điền là giữ thời gian để có sự trao đổi khí giữa phổi và mạch máu: Carbonic từ máu ra khí của phổi và Oxy từ khí vào máu. Thời gian này giữ càng lâu càng tốt để khí có đủ th́ giờ trao đổi qua lại. Giai đoạn nén khí quan trọng này, người thở b́nh thường luôn bỏ qua. Th́ 3: Thở ra bằng mũi hay miệng (khi cần nhanh), tuy nhiên nếu tập thở thời gian lâu nên hít vào thở ra bằng mũi để duy tŕ nhiệt độ b́nh thường ở mũi khi khí ra vào. Khi thở ra nhớ xẹp bụng xuống để đưa Cách-Mô lên làm buồng khí nhỏ lại giúp tống khí có nhiều Carnonic ra cho hết. Oxy chỉ có 21% trong không khí mà ḿnh thở kiểu b́nh thường một cách vô thức nên số lượng Oxy vào cơ thể rất ít, dấu hiệu mệt mơi v́ thiếu Oxy là ḿnh sẽ ngáp dài ngáp ngắn. Tỷ lệ thời gian tối hăo cho 3 Th́ là 1-4-2, có nghĩa là thời gian thở ra dài gấp 2 thời gian hít vào, thời gian nén khí gấp 2 thời gian thở ra. Kết quả rất khả quan trong việc chị tập thở theo khí công/ Yoga 1 cách thường xuyên trong ngày; cở 3 tháng sau, thần sắc sẽ sáng lên. H có thấy 1 gia đ́nh thở như vậy, sau 3 tháng gặp lại, nh́n cả nhà thấy gương mặt ai ai cũng đều tươi sáng, hồng nhuận và họ đều bảo thấy trong người khỏe khoắn, yêu đời lắm, dai sức hơn. Đó là về mặt thể chất c̣n về tinh thần cũng đóng góp không kém bởi v́ nếu worry đủ thứ về công ăn việc làm, gia đ́nh rắc rối... những thứ này sẽ làm hệ đối giao cảm làm việc mạnh hơn, có nghĩa là chả tốt ǵ cả cho sinh hoạt của cơ thể, cho nên phải tập xem thường những chuyện nhỏ nhặt lẳng cẳng, nghĩ đến đều tốt lành cho mọi người...tất nhiên đâu có ǵ khiến ḿnh phải lấn cấn trong ḷng, cho nên tâm hồn thư thái, rạng rỡ, tươi vui tự nhiên hiển lộ trên nét mặt. Thiền (luôn kết hợp với hơi thở) cũng cho 1 giá trị rất cao về sức khỏe thể chất và nhất là đời sống tâm linh. Có 1 lần H thiền tinh tấn 3 tháng, bổng chuyển sang 1 trạng thái vô cùng kỳ diệu là hạnh phúc vô ngần, dường như ḿnh đang được bảo bọc trong một môi trường tràn ngập phúc lạc, thật khó diển tả được cho ai khác hiểu và nó kéo dài cở 2 tháng ( đó chỉ là vào Sơ Thiền thôi, là cấp thấp nhất những cũng đủ biết những ǵ Phật nói là sự thật). Đó là 1 thứ hạnh phúc mà tất cả những ǵ hạnh phúc của cuộc đời cộng lại hết cũng không sánh bằng. Đó là hạnh phúc toát ra từ Chân Tâm, Phật Tánh, hay nói cách khác là hạnh phúc toát ra từ nguồn cội này là suối nguồn miên viển không bao giờ cạn, ở đó là một kho tàng về trí huệ, hạnh phúc, t́nh yêu thương muôn loài, mà vô cùng thanh tịnh. Có nghĩa là hướng ra bên ngoài tâm để t́m hạnh phúc, đó chỉ là hạnh phúc ảo mà ai ai cũng đi t́m cả đời một cách nghịch hướng như thế, để đến cuối đời nh́n lại như cuộc điểm phim mới thấy ḿnh đă sai lầm đáng kể, vậy th́ hẹn làm lại 1 cuộc đời khác, và cứ thế là làm lại từ đầu, lẩn quẩn măi trong 6 nẽo luân hồi. -Có người sẽ thắc mắc tại sao tu hành hướng về tâm linh, sao c̣n chú trong bề ngoài, vật chất? đ Đó cũng là câu hỏi hay. Tuy nhiên khó ai nhảy 1 cái rột lên nấc cuối của cây thang (đạt Phật Quả) mà hầu hết phải tu theo tŕnh tự, từ thấp lên cao, ngoại trừ đă có vốn từ kiếp trước th́ kiếp này xem như một lúc “học nhảy” vài nấc th́ cũng không là chuyện lạ. Tu theo Nhơn Thừa (thấp nhất) là tu để c̣n trở lại kiếp người th́ không đ̣i hỏi quá sức, miễn không sát sanh, tham lam sanh ra ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, cờ bạc, lường gạt , rượu chè, gian dâm, hút sách… Rượu chè, hút sách th́ giới nữ qua được cái vèo, c̣n tham lam ít nhiều ǵ khó người tránh nổi, tùy mức độ mà tham ít hay nhiều mà thôi. Cho nên cái chuyện giữ 1 cái bề ngoài dễ coi cũng không có tội, do làm ăn ngay thẳng mà có khả năng giàu có cũng không có tội…mà trái lại c̣n có phước nếu biết dùng những thứ ḿnh có, mang lợi lạc cho người khác, mang vui, giúp chống khổ mới là đạo làm người. C̣n ai muốn nghiên cứu tu cao hơn càng tốt, miễn là đừng v́ vật chất mà quên vun bồi cái cội nguồn tâm linh của ḿnh. Xin chúc tất cả quư chị em phụ nữ luôn vui khỏe trẻ đẹp, bửu bối mang hạnh phúc đến cho gia đ́nh. Thanh Hương Thanh Hương = Diệu Châu ( Mời xem thêm 48 h́nh của Diệu Châu, Dieu Chau album (Thanh Huong album) ở Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=IgEF...ature=youtu.be Cùng site này cũng có Thanh Album 44 h́nh, t́m hàng chữ Kathy Iron -2 videos, click vào 2-videos, sau đó click vào Thanh Album, bản nhạc “Nhỏ Ơi” do Chí Tài hát. Thanh Album làm trước, sau đó chỉnh lại thành Dieu Chau Album nên có 1 số h́nh giống nhau) ![]() Bài và h́nh ảnh do tác giả cung cấp |
Nhặt Giùm Thương Nhớ - Trầm Vân
![]() |
Các dạng stress bạn phải đối mặt hàng ngày
![]() Tiền bạc, công việc, nuôi dạy con... là những stress phổ biến, thường gặp. Bác sĩ Lê Hùng, nguyên Phó Viện trưởng Y học Dân tộc TP HCM cho biết stress bao gồm tất cả áp lực của cuộc sống, ảnh hưởng về thể xác lẫn tinh thần. Stress có hai mặt tốt và xấu, tùy thuộc vào mức độ t́nh trạng căng thẳng.Khi cơ thể bị stress, vùng dưới đồi năo và tuyến thượng thận tiết ra hormone giải phóng năng lượng và chuẩn bị t́nh huống “chiến đấu hay trốn chạy”. Lúc này tim sẽ đập nhanh, phổi thở nhanh nông bằng ngực, đồng tử mở rộng, tuyến lệ bị ức chế, toát mồ hôi, máu dồn lên năo, ăn không ngon, ngủ không yên…Do đó, t́m ra lư do dẫn đến lo lắng có thể là bước khởi đầu tốt để đối phó với stress hiệu quả. Stress lo lắng xung quanh Lo lắng xung quanh không phải là sự đồng cảm mà là căn bệnh mạn tính có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào. Đó có thể là phản ứng căng thẳng thái quá trước những tin xấu như một vụ cướp gần nhà cùng với nỗi sợ hăi rằng điều đó sẽ xảy ra với bạn hoặc với người thân. Những người mắc chứng lo lắng xung quanh thường khó quản lư được tâm lư và cảm xúc nội tâm của ḿnh.Để giải tỏa, bạn nên chăm sóc thật nhiều cho bản thân, hạn chế quan tâm quá nhiều đến lượng tin tức xấu mỗi ngày. Tránh gặp những người tiêu cực, luôn có xu hướng nh́n nhận mọi việc theo hướng xấu. Stress công việc Theo Tổ chức Y tế Thế giới, stress liên quan đến công việc gây hại cho sức khỏe, giảm năng suất và động lực. Nó cũng làm tăng tai nạn lao động. Một nghiên cứu gần đây trên Preventive Medicine chỉ ra rằng stress công việc kéo dài có liên quan tới tăng khả năng mắc một số bệnh ung thư, bao gồm ung thư phổi, đại tràng, trực tràng, dạ dày và u lympho không Hodgkin.Để giảm stress do công việc, bạn nên tập thể dục ít nhất 30 phút mỗi ngày, tránh mệt mỏi, giữ cho đầu óc luôn sảng khoái. Ngoài ra, tập thể dục c̣n làm giảm căng thẳng, giải phóng xúc cảm và khiến ta ngủ ngon hơn. Stress nuôi dạy con Stress và nuôi dạy con cái thường đi cùng nhau. Đây là dạng stress được Hội Tâm lư Mỹ thừa nhận. Dạng stress này có thể là tâm lư e ngại đứa con chập chững không đạt được các mốc phát triển quan trọng, lo sợ về mối nguy hại như ma túy hay chất kích thích… Stress do nuôi dạy con thể hiện ở khắp mọi nơi, cản trở bạn tận hưởng cuộc sống của chính ḿnh.Bạn sẽ không bao giờ hoàn toàn thôi lo lắng cho con cái, nhưng thông qua những thói quen lành mạnh, stress giảm đi. Xóa sạch khỏi tâm trí những cảm xúc xấu tích tụ, tập thể dục, thiền và ăn uống lành mạnh. Ngủ đủ giấc để cơ thể bổ sung năng lượng và hoạt động tối ưu. Khi cơ thể hạnh phúc, tâm trí chắc chắn sẽ hạnh phúc. Stress cuộc sống đô thị Một nghiên cứu được thực hiện tại Viện Đại học Sức khỏe Tâm thần Douglas cho thấy nhịp sống đô thị có liên quan đến các rối loạn tâm trạng và lo âu. Theo nghiên cứu, âm thanh, mùi vị và trải nghiệm của đời sống đô thị tác động đáng kể đến hạch hạnh nhân và vỏ năo, hai vùng năo có nhiệm vụ điều chỉnh cảm xúc và căng thẳng.Do đó, bạn có thể thư giăn ra bằng cách đi ra ngoại thành và cho phép bản thân được nghỉ ngơi. Ngoài tập thể dục, có thể tập thiền để giải tỏa cảm xúc, sống lành mạnh và quên đi những áp lực của cuộc sống. Stress do sang chấn thời thơ ấu Các loại sang chấn bao gồm lạm dụng t́nh dục, thảm họa thiên nhiên, chiến tranh và tai nạn giao thông có thể dẫn đến hậu quả suốt đời. Nó có thể khiến trẻ mất khả năng điều chỉnh cảm xúc, khó tập trung, giảm trí nhớ… Người bị stress do chấn động từ ngày nhỏ có thể gặp bác sĩ trị liệu để thăm khám, điều trị, kê thuốc và chăm sóc lâu dài. Stress v́ tiền bạc Khi bạn phải dành dụm tiền cho các vấn đề trong cuộc sống như nghỉ hưu hoặc vất vả kiếm tiền để nuôi con, th́ stress cực độ chắc chắn sẽ xảy ra. Loại stress này có thể là mạn tính dẫn đến trầm cảm, nhất là cảm giác bất lực.Stress liên quan đến tiền bạc không dễ khắc phục. Để thay đổi, bạn buộc phải nỗ lực và có lối sống tích cực hơn. Tập thói quen chi tiêu phù hợp với thu nhập và lên kế hoạch tài chính để điều chỉnh. Stress do biến cố lớn Những biến cố lớn như cái chết của vợ/chồng, thương tích hoặc bệnh tật của bản thân, ly hôn… có thể gây ra stress. Viện Stress Mỹ liệt kê những biến cố này là tác nhân gây stress và tác động đáng kể lên mức độ lo lắng của bạn. Bạn có thể không thay đổi được lư do dẫn đến stress nhưng việc đối phó với nó nằm trong tầm tay của bạn. Nên mở rộng mối quan hệ tích cực, tham gia vào các hoạt động vui chơi, làm những ǵ bạn thích, cho dù đó là một chuyến đi trong ngày để giải tỏa tâm lư, lấy lại năng lượng để tiếp tục công việc. Thứ bảy, 20/4/2019 https://*********.net |
Cụ bà Nhật Bản trở thành người cao tuổi nhất thế giới
Một cụ bà 116 tuổi tại Nhật Bản vừa được tổ chức Kỷ lục Thế giới Guinness công nhận là người c̣n sống cao tuổi nhất thế giới, hăng thông tấn AP đưa tin. Một buổi lễ xác lập kỷ lục đă được tổ chức tại viện dưỡng lăo ở thành phố Fukuoka, nơi cụ bà Kane Tanaka đang sinh sống. Gia đ́nh cụ Kane và thị trưởng thành phố cũng có mặt để chúc mừng cụ. ![]() Cụ bà Kane Tanaka. (Ảnh: AP) Cụ bà Kane Tanaka sinh ngày 2/1/1903, là con thứ 7 trong một gia đ́nh có 8 anh chị em. Cụ kết hôn với cụ ông Hideo Tanaka vào năm 1922 và sinh hạ được 4 người con. Họ cũng nhận nuôi thêm 1 người con nữa. https://clip.vietnamnetjsc.vn/media/...d28fc4_vnn.mp4 Cụ bà thường thức dậy vào lúc 6h sáng, thích nghiên cứu toán học và chơi cờ Othello. Người Nhật Bản có xu hướng kéo dài tuổi thọ và luôn thống trị danh sách những người cao tuổi nhất thế giới. Kỷ lục người c̣n sống cao tuổi nhất thế giới trước đó thuộc về một phụ nữ người Nhật khác, cụ Chiyo Miyako. Cụ Chiyo đă qua đời vào tháng 7/2018, hưởng thọ 117 tuổi. Sầm Hoa . -------------------------------------------------------------------------------- |
Thanks Thanks Given :25Thanks Thanks Received :100Thanked in:92 Posts
Kỳ lạ cây có hoa mọc từ thân, có thể nấu ăn ở Việt Nam Kỳ lạ cây có hoa mọc từ thân, có thể nấu ăn ở Việt Nam Cây có hoa mọc từ thân vô cùng kỳ lạ đó chính là cây rà đẹt lửa, là một loài cây quư rất hiếm gặp trong tự nhiên. Loài cây này có hoa rất đẹp và có nhiều công dụng chữa bệnh. Cây rà đẹt lửa. Cây rà đẹt lửa có tên khoa học là Radermachera ignea. Đây là loài thực vật biểu tượng của tỉnh Chiang Rai, Thái Lan. Cây có hoa mọc từ thân vô cùng kỳ lạ. Cây rà đẹt lửa c̣n có tên gọi khác là cây đại khải hay rà đẹt đền Hùng. Đây là cây thân gỗ có hoa màu vàng cam mọc trực tiếp từ thân cây. Cây rà đẹt lửa ra hoa từ tháng 3 - tháng 5. Hoa của nó có thể ăn được và người dân thường dùng hoa để nấu canh. Trong khi đó, vỏ và rễ cây rà đẹt lửa có tác dụng chữa bệnh. Trên thế giới, cây rà đẹt lửa phân bố ở Thái Lan, Lào, Trung Quốc, Mianma. Ở Việt Nam, loài cây này phân bố ở Thanh Hóa, Nghệ An vào tới Lâm Đồng. Cây rà đẹt lửa thường gặp trong các rừng thường xanh ở các miền có gió mùa khô khá rơ, ở độ cao trung b́nh, giữa 200 và 800m, ít khi lên quá 1000m, khá phổ biến trên các đồi đá vôi. Rà đẹt lửa là loại cây rất hiếm gặp trong tự nhiên. ![]() |
Cách xử trí khi hóc xương cá
![]() Nuốt cơm khi hóc xương cá chỉ hiệu quả với xương nhỏ và dễ gây nghẹn, không nên áp dụng cho người già và trẻ em. Ai cũng có thể bị hóc xương cá thường gặp, song không phải ai cũng biết cách xử trí đúng. Theo Sohu, có người khi bị hóc xương cá thường ngậm nước dấm chua v́ cho rằng dấm có thể ḥa tan canxi làm mềm xương cá. Tuy nhiên, ngậm dấm quá lâu sẽ tổn thương cổ họng và dạ dày, đặc biệt với trẻ em. Nếu sử dụng dấm chữa hóc xương, chỉ nên dùng loại có nồng độ axit axetic 4-6%. Nuốt cơm là cách xử lư phổ biến khi hóc xương cá. Nuốt cơm chỉ có hiệu quả với xương cá nhỏ. Cách này dễ gây nghẹn, không nên áp dụng cho người già và trẻ em. Ảnh: Care2. Tốt nhất, khi bị hóc xương, điều đầu tiên cần làm là dừng ăn uống, không nuốt. Cố gắng thư giăn bởi càng căng thẳng càng khiến cổ họng co thắt. Trẻ nhỏ hóc xương thường quấy khóc, cần dỗ bé nín để tránh xương cá không bị kẹt sâu hơn. Tiếp đến, cúi người xuống và cố gắng ho mạnh, xương cá sẽ theo luồng khí đi ra. Ngoài ra, bạn có thể nôn ra. Nếu hai cách trên không hiệu quả, dùng đũa hoặc tay cầm th́a ấn lưỡi và soi đèn sáng để quan sát trong họng. Nếu thấy xương cá không lớn và không kẹt sâu, bạn có thể lấy nhíp nhẹ nhàng gắp xương ra. Lưu ư, trường hợp không nh́n thấy xương cá hoặc xương lớn và mắc sâu, đừng tự xử trí mà hăy đến bệnh viện càng sớm càng tốt. |
10 thói quen đơn giản bạn nên làm thường xuyên để sống thọ
Nên duy tŕ thói quen uống một tách trà hoặc cà phê, bổ sung đủ nước, rửa tay thường xuyên, thiền… mỗi ngày. Uống một tách cà phê Theo Reader’s Digest, uống một tách cà phê nhỏ mỗi ngày cung cấp lượng caffeine vừa đủ giúp cơ thể luôn tỉnh táo, giảm nguy cơ mắc bệnh tiểu đường. Uống đủ nước Uống 2 lít nước mỗi ngày là thói quen tốt cho cuộc sống lành mạnh. Nước cải thiện lưu thông máu, thúc đẩy máu vận chuyển các chất dinh dưỡng, loại bỏ các chất thải. Điều này có lợi cho quá tŕnh hoạt động của tim, gan và thận. Uống một tách trà Các nghiên cứu đă chứng minh trà chứa chất chống oxy hóa, chống ung thư, giảm cholesterol, bảo vệ năo khỏi tổn thương. Trà c̣n giúp giảm cao huyết áp, giảm mỡ máu, ngăn chặn suy thoái chức năng tim và năo, giăn khí quản. Thiền Thiền từ 5 đến 10 phút mỗi ngày có tác dụng giảm căng thẳng, chống lăo hóa, kéo dài tuổi thọ. Bác sĩ Kien Vuu, chuyên khoa ung thư can thiệp tại Los Angeles (Mỹ) cho biết, thiền giúp kích hoạt các gen giảm viêm và tăng tế bào miễn dịch. Ra ngoài thường xuyên Bạn nên dành thời gian chạy bộ hoặc leo núi, không khí lành mạnh để thư giăn và thoải mái hơn. Các hoạt động ngoài trời giúp cải thiện huyết áp, tăng cường sức khỏe tinh thần, cải thiện trí nhớ, tăng khả năng hấp thụ vitamin D và giảm nguy cơ ung thư. Rửa tay thường xuyên Trung tâm kiểm soát và pḥng ngừa dịch bệnh Mỹ (CDC) khuyến cáo nên rửa tay trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh. Hành động đơn giản này giúp loại bỏ các vi khuẩn có hại, tránh bị bệnh và ngăn ngừa vi khuẩn lây lan sang người khác. Rửa tay bằng xà pḥng giảm tới 47% nguy cơ mắc các bệnh đường ruột. Ăn uống lành mạnh Một trong những cách đơn giản và nhanh nhất để thúc đẩy cuộc sống lành mạnh là ăn các loại thực phẩm thông minh và lành mạnh. Quan hệ t́nh dục Hoạt động t́nh dục giải phóng các morphin nội sinh, tăng cảm giác thân mật, giảm căng thẳng, chống trầm cảm. Bác sĩ Kien Vuu cho biết quan hệ t́nh dục góp phần tăng khả năng miễn dịch, giảm nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt và đau tim ở nam giới. Giữ liên lạc với bạn bè, gia đ́nh Ngày nay, những mối quan tâm ngoài xă hội khiến chúng ta trở nên bận rộn. Bạn nên duy tŕ các mối quan hệ lành mạnh. Hăy nhấc điện thoại và gọi cho một người bạn cũ hoặc một thành viên trong gia đ́nh dù chỉ 10 phút. Tṛ chuyện giúp bạn thư giăn, cởi mở và có ấn tượng tốt trong mắt mọi người. Mỉm cười Tiếng cười đă được chứng minh có tác dụng cải thiện sức khỏe tim mạch và tăng cường khả năng miễn dịch bằng cách kích hoạt endorphin, tăng cảm giác hạnh phúc. Tuấn Anh VNE |
Ứng dụng thường ngày
![]() ![]() Để ư đến các bảng ghi nhận tốc độ lái xe của bạn, Cơ Quan DEA (Drug Enforcement Administration) có thể đang chụp h́nh và thâu thập tin tức từ bảng số xe của bạn DEA đang trong tiến tŕnh mua các bảng ghi nhận tốc độ lái xe từ công ty RU2 Systems Inc. (Mesa, Arizona) và gắn thêm vào đó phần LPR [License Plate Reader]. Tiến tŕnh “gắn thêm” được giao cho hai công ty ở California và Virginia thực hiện. Công ty bán LPR là công ty Genetec (Gia Nă Đại). DEA bắt đầu thử nghiệm LPR từ năm 2008, 4 năm sau đó chương tŕnh này mới được báo cáo cho Quốc Hội Hoa Kỳ. Theo DEA “Chương tŕnh LPR giúp tăng cường khả năng giám sát của các cơ quan công lực Hoa Kỳ chống lại bọn buôn lậu thuốc phiện, bọn rửa tiền cũng như các hoạt động tội phạm khác”. LPR có thể “đọc” 20,000 bảng số xe trong 1 phút. Các nhà hoạt động chống lại chuyện xâm phạm quyền riêng tư của người dân Hoa Kỳ lên tiếng phản đối việc dùng LPR v́ tính cách “thu thập hết không chừa một ai” của nó. Theo dơi tội phạm là điều cần làm nhưng không thể v́ chuyện này mà có quyền thu thập tin tức của dân thường. Họ sợ các tin tức lưu trữ từ các máy LPR sẽ được hệ thống hóa thành các hồ sơ điện tử từ chính quyền, điều này phạm luật riêng tư tại Hoa Kỳ. Trung Cộng đánh cắp các tin tức mật của Gia Nă Đại và Hoa Kỳ bằng cách nào? Hai chuyên gia an ninh mạng Yuval Shavitt (Đại Học Tel Aviv) và Chris Demchak (U.S. Naval War College) vừa công bố việc China Telecom (là công ty trực thuộc đảng Cộng Sản Trung Hoa) chuyển các cuộc điện đàm tại Gia Nă Đại và Hoa Kỳ đến hệ thống của họ nhằm mục đích đánh cắp các sản phẩm trí tuệ cũng như làm gián điệp. Báo cáo này được đăng trên trang nhà Military Cyber Affairs của Military Cyber Professionals Association. Nhà cầm quyền Trung Cộng đă kư hiệp ước không dùng đạo chích điện toán với nhiều quốc gia trên thế giới, kể cả Gia Nă Đại và Hoa Kỳ. Trung Cộng có 10 tụ điểm PoPs (points of presence) được chọn lựa kỹ càng nằm tại vùng Bắc Mỹ. Trung Cộng lợi dụng các tụ điểm này để chuyển các cuộc điện đàm về Trung Cộng, hoặc sao chép, nghe lén điện đàm. Hai chuyên gia an ninh Yuval và Chris dùng dụng cụ của Do Thái để khám phá ra việc làm láu cá này của Trung Cộng. Tôn trọng quyền tự do thương mại quốc tế, các nước Dân Chủ cho phép Trung Cộng đặt các PoP tại nhiều quốc gia trên thế giới nhưng Trung Cộng không cho phép quốc gia nào đặt PoP trên đất Trung Cộng. By p324530 baotreonline |
Bổ tư quả chanh đặt đầu giường sáng mùng 1 sẽ thấy điều kỳ diệu
![]() Đặt 3 quả chanh đă cắt tư lên đầu giường vào ngày mùng 1 đầu tháng là cách nhiều người dùng để thanh lọc không khí, xua đuổi năng lượng xấu trong nhà. Người xưa thường có 1 cách để trục xuất năng lượng xấu khá hay chỉ với 1 quả chanh có sẵn trong nhà. Đơn giản bởi chanh có khả năng kháng khuẩn và sát trùng cực mạnh, quan trọng nữa là an toàn cho sức khỏe con người hơn rất nhiều so với những sản phẩm làm sạch chứa hóa chất được bày bán trên thị trường. Chanh là trái cây "quyền lực" hàng đầu trong căn bếp nhà bạn Chúng ta đều biết rằng, chanh là loại trái cây rẻ tiền có công dụng "không thể chê được" trong đời sống hàng ngày, đặc biệt, không chỉ là thực phẩm tốt cho sức khỏe, chanh c̣n có tác dụng như một dược liệu tuyệt vời để chăm sóc cơ thể, là trái cây "quyền lực" trong bếp nhà bạn. Không phải đơn giản mà chanh có vị trí quan trọng trong bếp của mỗi gia đ́nh, từ Tây sang Đông, bởi hương vị, lợi ích và sự đa dạng trong cách sử dụng nó. Bạn có thể đă biết rất nhiều tác dụng của chanh và ứng dụng nó trong đời sống hàng ngày, nhưng có thể bạn chưa biết, chanh c̣n dùng để làm cho không khí trở nên trong lành và thanh khiết hơn. Nếu bị hen suyễn, cảm lạnh và dị ứng, bạn nên đặt lát chanh bên cạnh giường và sẽ bất ngờ khi thức dậy vào ngày hôm sau. Không khí trong lành trong căn pḥng của bạn c̣n có thể làm cho tâm trí tỉnh táo, minh mẫn và khỏe mạnh hơn. Việc làm này vô cùng đơn giản, ai cũng có thể làm được, nó sẽ khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc hơn. Theo các chuyên gia, chanh có thể điều trị một loạt các vấn đề về da. Ví dụ như khi bạn cắt quả chanh làm đôi, cọ xát trên lớp da sừng dày ở đầu gối và các bộ phận khác có thể làm cho da mềm hơn. Đặt một vài trái chanh trên giường mỗi ngày, có thể giúp bạn có được giấc ngủ thoải mái hơn, đặc biệt là đối với những người làm việc vất vả cả ngày lẫn đêm, người bị mất ngủ và hay mộng mị. Cải thiện năng lượng xấu trong nhà - Cách đơn giản nhất để hút năng lượng xấu trong nhà là cắt 3 quả chanh làm tư rồi đặt khắp nhà, trong những pḥng khác nhau và thay thế khi chúng chuyển sang màu đen hoặc bị héo úa. - Bạn cũng có thể trộn một ít nước và nước chanh trong 1 b́nh xịt và xịt quanh nhà, đặc biệt xung quanh góc nhà. Nó sẽ loại bỏ tất cả năng lượng xấu và làm cho nhà bạn đầy năng lượng tích cực. - Để hút sạch năng lượng xấu mà nhà bạn hấp thụ trong ngày, hăy đặt 3 quả chanh cắt tư trên 1 cái dĩa và rắc thêm ít muối quanh chúng theo h́nh tṛn. Đặt dĩa dưới giường trước khi đi ngủ, hoặc đặt cạnh giường. Khi thức dậy sáng hôm sau, hăy cho đĩa chanh và muối vào 1 túi plastic và ném chúng ra khỏi nhà. Làm điều này 3 ngày liên tục và xem cuộc đời bạn có thay đổi theo chiều hướng tốt hơn không nhé! Theo Thúy Hà (TH)/Khoevadep |
Posts:3,189Thanks Thanks Given :25Thanks Thanks Received :100Thanked in:92 Posts
Mẹo đuổi chuột hiệu quả bằng thứ nhà nào cũng có Mẹo đuổi chuột hiệu quả bằng thứ nhà nào cũng có ![]() Nghe qua th́ có vẻ kỳ lạ, nhưng mẹo này thực sự hiệu quả cho những người muốn nhà không c̣n chuột mà không phải đi vứt xác chuột chết. Không cần nói nhiều, ai cũng biết chuột là một trong những loài động vật gây hại và phiền toái nhất cho cuộc sống của con người ở mọi quốc gia trên thế giới. Nơi nào có con người, nơi ấy có chuột. Cũng chính v́ thế, con người ở khắp nơi luôn ngày đêm nghĩ ra những mưu kế để đuổi chuột, bắt chuột, giết chuột. Dành cho những người chỉ muốn đuổi chuột Đuổi chuột có nhiều cách, từ dùng các loại tinh dầu có mùi hắc, cay, nồng, khiến chuột sợ mà chạy mất. Tuy nhiên, có một cách mới mà không nhiều người biết, đó là dùng giấy nhôm, loại giấy thường được nhiều gia đ́nh sử dụng để bọc đồ ăn khi nướng chúng trong ḷ vi sóng. Không rơ tại sao, nhưng chuột rất sợ giấy nhôm và luôn cố gắng tránh xa chúng. Đuổi chuột bằng giấy nhôm là một cách mới mẻ và hiệu quả. V́ vậy, nếu nhà bạn hay có chuột ra vào th́ hăy để giấy nhôm ở những vị trí mà chúng thường hay lui tới nhất, bảo đảm chúng sẽ nhanh chóng biến mất. Bên cạnh đó, nếu phát hiện thấy tường nhà hay các bức vách bị chuột đục lỗ để chui vào, hăy vo tṛn những tờ giấy nhôm lại rồi nhét vào đó cũng sẽ là một cách chặn đứng loài gặm nhấm xâm nhập vào nhà bạn một cách hiệu quả. Ngoài ra, bạn cũng có thể dùng baking soda rắc vào những nơi hay có chuột chạy qua, chúng cũng sẽ cao chạy xa bay trong tích tắc v́ rất sợ mùi này. Một thứ có tác dụng tương tự trong việc đuổi chuột là xà pḥng thơm có mùi mạnh. Dành cho người muốn tiêu diệt chuột Nếu bạn là người thích sự mày ṃ và muốn tiêu diệt chuột tận gốc chứ không chỉ muốn đuổi chúng đi, hăy theo dơi cách làm bẫy khá đơn giản này rồi thực hiện nhé. Chúc gia đ́nh bạn đón năm mới thật hạnh phúc, may mắn và không c̣n bóng dáng của một con chuột nào trong nhà. |
Lương tâm đáng giá bao nhiêu ?
Quang Mai Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai ḥn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ th́ xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp. Đúng lúc đó có một ông lăo chăn ḅ bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: “Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ ḱa!”. Ông lăo vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lăo nhắc đến hai ḥn đá chặn bánh sau xe mà ḿnh vác ra lúc năy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ư nhấn ga cho xe chạy. Ông lăo vừa đuổi theo vừa quát to: “Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai ḥn đá to ở trên đường để cho người ta…” Những lời trách cứ của ông lăo chăn ḅ bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân? Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hà Tam hết sờ túi này lại nắn túi nọ, t́m măi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hà Tam thừ người ra: Giấy phép lái xe rơ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại t́m không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hà Tam mới chắc là chiếc ví da đă bị rơi khi ḿnh chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hà Tam vội vă vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe. Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hà Tam t́m khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lăo chăn ḅ đâu. Hai ḥn đá chặn bánh xe đă được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên ḥn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Muốn lấy lại giấy tờ th́ phải vác 2 ḥn đá này lên trên đồi”. Ôi mẹ ơi! 2 Ḥn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác ḥn đá này liệu có ḅ lên được trên đó không? Hà Tam kêu to lên: “Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!”. Khi Hà Tam ven đường ṃn vác 2 ḥn đá đến chân đồi th́ thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: “Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi”. Hà Tam tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hà Tam cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không c̣n cách nào khác, Hà Tam đành phải bê 2 ḥn đá vất vả từng bước ḅ lên. Lên được đỉnh đồi thật không dễ ǵ. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hà Tam vác ḥn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới. Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hà Tam vác ḥn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hà Tam vác ḥn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của ḿnh đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi. Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu. Dưới cái ví tiền c̣n có một tờ giấy viết: “Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đă trở về với chủ của nó. Anh có biết v́ sao tôi lại bắt anh vác ḥn đá đi một quăng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe gắn máy về nhà, vấp phải ḥn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngă xuống đường và bi xe container từ sau cán tới mà chết chỉ v́ ḥn đá của người không có lương tâm. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rơ một đạo lư: “Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái ǵ th́ mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm”. 18-01-2016 | TỈNH TÂM _http://thuviengdpt.info/ Reply With Quote Reply With Quote . -------------------------------------------------------------------------------- 24-02-2019, 06:15 |
Dạy con ở cho có đức
Lấy điều ăn ở dạy con, Dẫu mà gặp tiết nước non chuyền vần. Ở cho có đức có nhân, Mới mong đời trị được ăn lộc trời. Thương người tất tả ngược xuôi, Thương người lỡ bước, thương người bơ vơ. Thương người ôm dắt trẻ thơ, Thương người tuổi tác già nua bần hàn. Thương người quan quả, cô đơn, Thương người lỡ bước lầm than kêu đường. Thấy ai đói rách th́ thương, Rách thường cho mặc, đói thường cho ăn. Thương người như thể thương thân, Người ta phải bước khó khăn đến nhà. Đồng tiền bát gạo mang ra, Rằng đây "cần kiệm" gọi là làm duyên May ta ở chốn b́nh yên, C̣n người tàn phá chẳng nên cầm ḷng. Tiếng rằng; ngày đói tháng đông, Thương người bớt miệng bớt ḷng mà cho Miếng khi đói, gói khi no, Của tuy tơ tóc, nghĩa so ngh́n trùng. Của là muôn sự của chung, Sống không, thác lại tay không có ǵ. Ở phải có nhân có ngh́, Thơm danh vả lại làm bia miệng người. Hiền lành lấy tiếng với đời, Ḷng người yêu dấu, là trời hộ ta. Tai ương hoạn nạn đều qua, Bụi trần giũ sạch thực là từ đây. Vàng trời tuy chẳng trao tay, B́nh an hai chữ xem tày mấy mươi. Mai sau bạc chín tài mười, Sống lâu ăn măi của đời về sau. Ḱa người ăn ở cơ cầu, Ở th́ chẳng biết về sau pḥng ḿnh, Thấy ai đói rách th́ khinh, Cách nào là cách ích ḿnh th́ khen. Hứng tay dưới với tay trên, Lọc lừa từng tí, bon chen từng đồng! Ở th́ phất giấy đan lồng, Nói th́ mở miệng như rồng như tiên. Gan th́ quá ngỡ sắt đèn, Miệng thơn thớt nghĩ rơi tiền bạc ra. Mặt lành khéo nói thực thà, Tưởng như xẻ cửa xẻ nhà cho nhau. Ở nào mùi mẽ chi đâu, Như tuồng cuội đất giấu đầu hở đuôi. Nói lời lại nuốt lấy lời, Một lưng bát xáo mười voi chưa đầy. Cho nên mới phải lúc này: Cửa nhà tàn phá phút rày sạch trơn. Kẻ th́ mắc phải vận nàn, Cửa nhà một khắc lại tàn như tro. Kẻ th́ phải lính, phải phu, Đem ḿnh vào chốn quân gia trận tiền. Kẻ th́ mắc phải dịch ôn, Kẻ th́ thủy hỏa gian nan kia là! Thấy người mà phải lo ta, Sờ sờ trước mắt thực là thương thay, Khuyên ai chớ bắt chước rày, Ở ḷng nhân nghĩa cho đầy mới khôn. Lời cha dạy bảo nỉ non, Trước sau ghi chép khuyên con nghe lời. Nghe th́ mới phải là người, Chẳng nghe th́ cũng là đời bỏ đi. Đăng bởi Vanachi 25/10/2005 -https://www.thivien.net Cổ nhân đă nói: |
Hạt táo
Tại một xứ nọ, có một người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ v́ đă ăn cắp thức ăn của một người khác. Như thường lệ, trước khi bị treo cổ, tù nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin với nhà vua như sau: “Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Đây là một bí quyết mà cha thần đă truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế”. Nhà vua truyền lệnh cho chuẩn bị mọi sự sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. Đúng giờ hẹn, trước mặt nhà vua và các quan văn vơ trong triều đ́nh, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói: “Chỉ có người nào chưa hề ăn cắp hoặc lấy của người khác, người đó mới có thể trồng được hạt giống này. V́ đă từng ăn trộm nên tôi không thể trồng được hạt giống này”. Nhà vua tin người tử tội, nên mới quay sang nh́n vị tể tướng, có ư nhờ ông ta làm công tác ấy. Nhưng sau một hồi do dự, vị tể tướng mới thưa: “Tâu bệ hạ, thần nhớ lại lúc c̣n niên thiếu, thần cũng đă có lần lấy của người khác… Thần cảm thấy ḿnh không đủ điều kiện để trồng hạt táo này”. Nhà vua đảo mắt nh́n quanh các quan văn vơ đang có mặt, ông nghĩ bụng: “May ra quan thủ kho trong triều đ́nh là người nổi tiếng trong sạch có thể hội đủ điều kiện”. Nhưng cũng giống như vị tể tướng, quan thủ kho cũng lắc đầu từ chối và tuyên bố trước mặt mọi người rằng, ông cũng đă có một lần gian lận trong chuyện tiền bạc. Không c̣n t́m được người nào có thể thực hiện được bí quyết trồng cây ấy, nhà vua định cầm hạt giống đến cho vào lỗ đă đào sẵn. Nhưng ông cũng chợt nhớ rằng lúc c̣n niên thiếu, ông cũng có lần đánh cắp một báu vật của vua cha. Lúc bấy giờ, người tử tội chỉ v́ ăn cắp thức ăn, mới chua xót thốt lên: “Các Ngài là những kẻ quyền thế cao trọng. Các ngài không hề thiếu thốn điều ǵ. Vậy mà các ngài cũng không thể trồng được hạt giống này, bởi v́ các ngài cũng đă hơn một lần lấy của người khác. C̣n tôi, một con người khốn khổ, chỉ lỡ lấy thức ăn của người khác để ăn cho đỡ đói qua ngày, th́ lại bị các ngài nghị án treo cổ”. Nhà vua và cả triều thần nghe như xốn xáo trong lương tâm. Ông ra lệnh phóng thích cho người ăn trộm. Posted on September 5, 2016 by Little Chap |
Ư Nghĩa của Đời Sống
J. Krishnamurti Hỏi : - Chúng ta sống nhưng không biết v́ lư do ǵ mà chúng ta sống. Đối với phần đông chúng ta, đời sống có vẻ như là vô nghĩa. Ông có thể nói cho chúng tôi biết về ư nghĩa và mục đích của cuộc đời chăng? J. Krishnamurti : - Thế th́ tại sao bạn hỏi câu này? Tại sao bạn lại yêu cầu tôi nói cho bạn biết về ư nghĩa và mục đích của cuộc đời? Chúng ta hiểu như thế nào khi nói “cuộc đời”? Vậy cuộc đời có ư nghĩa, có mục đích chăng? Thế bản thân sự sống này không tự nó có mục đích, có ư nghĩa chăng? Tại sao chúng ta c̣n muốn hơn thế nữa? Bởi v́ chúng ta quá bất măn với đời sống của chúng ta, cuộc đời chúng ta quá vô vị, quá ḷe loẹt hào nhoáng thùng rỗng kêu to, quá tẻ nhạt, làm hoài cùng một việc, cho nên chúng ta muốn cái ǵ hơn thế, cái ǵ vượt qua những điều chúng ta đang làm. V́ cuộc sống hằng ngày của chúng ta quá trống rỗng, quá tŕ trệ, quá vô nghĩa, quá nhàm chán, u mê đến mức không c̣n chịu nổi, nên chúng ta nói rằng cuộc đời phải có ư nghĩa hơn và do đó bạn hỏi tôi câu này. Chắc chắn người có một đời sống nội tâm phong phú, người nh́n sự vật đúng theo thực tế và an lạc với những ǵ ḿnh có, th́ không bị bối rối; anh ta sáng suốt, cho nên anh ta không cần hỏi về mục đích của cuộc đời. Đối với anh ta th́ ngay chính bản thân sự sống đă là toàn bộ cuộc hành tŕnh từ khởi đầu tới kết thúc. Điều khó khăn cho chúng ta là, bởi v́ cuộc sống của chúng ta quá trống rỗng, nên chúng ta muốn t́m cho nó một mục đích và nỗ lực để làm chuyện đó. Cái loại mục đích này chỉ có thể có trong tư tưởng, không có chút thực tế nào cả; và khi mục đích được theo đuổi bằng một đầu óc khờ ngốc, ù ĺ, bởi một trái tim rỗng tuếch, th́ cái mục đích đó cũng sẽ vô nghĩa mà thôi. Cho nên chúng ta phải có quyết tâm làm thế nào để cho cuộc sống được phong phú, không phải bằng tiền tài vật chất hoặc mọi sự liên quan đến nó, mà là nội tâm phong phú — điều này không có ǵ là khó hiểu. . . . Đời sống là tương quan giao hảo. Đời sống là hành động trong sự liên hệ; khi tôi không cảm thông được trong mối tương quan giao hảo, hoặc khi mối tương quan bị lộn xộn th́ tôi đi t́m một mục đích cao xa hơn. Tại sao cuộc sống của chúng ta lại trống rỗng, vô nghĩa như vậy? Tại sao chúng ta lại cô đơn, chán nản như vậy? Bởi v́ chúng ta chẳng bao giờ nh́n vào nội tâm chúng ta và tự hiểu chính ḿnh. Chúng ta không bao giờ chịu tự ḿnh chấp nhận rằng cuộc đời này là tất cả những điều chúng ta biết, do đó, nó đáng được thâm hiểu đầy đủ, trọn vẹn. Chúng ta thích tránh né chuyện tự phán xét ḿnh hơn cho nên chúng ta muốn đi t́m mục đích của cuộc đời bên ngoài mối tương quan liên hệ. Nếu chúng ta bắt đầu hiểu thấu những hành động trong mối liện hệ của chúng ta đối với mọi người, với tài sản, với những niềm tin và tư tưởng, th́ chúng ta sẽ thấy được rằng bản thân mối tương quan liên hệ trong cuộc đời sẽ mang đến phần thưởng của chính nó. Bạn không cần phải đi t́m. Nó cũng giống như đi t́m ḷng thương yêu. Có thể nào nhờ t́m kiếm mà thấy được ḷng thương yêu chăng? Ḷng thương yêu không thể có được do sự nỗ lực gầy dựng. Bạn sẽ t́m ra ḷng thương yêu trong mối dây giao hảo, không ở bên ngoài sự giao hảo, và cũng v́ chúng ta không có ḷng thương yêu nên chúng ta muốn có một mục đích cho đời sống. Khi có ḷng thương yêu, điều bản chất vốn là vĩnh cửu, th́ sẽ không c̣n chuyện đi t́m Thượng Đế, bởi v́ ḷng thương yêu vốn là Thượng Đế. . . J. Krishnamurti – The First & Last Freedom Người dịch: Danny Việt (ĐPK) |
Quán "Không" ...
Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng v́ buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ măi không t́m ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử. Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nh́n thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái: - Có chuyện ǵ mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một ḿnh ở đây? Cô gái buồn bă nói: - Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi v́ không có anh ấy tôi không sống nổi. Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói: - Ồ! Lạ nhỉ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được. Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ư định tự tử. Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: "Khi chưa giàu có ta vẫn sống b́nh thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!" Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia: - Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm ǵ? Vị thương gia ậm ừ trả lời: - Ừ… đâu có làm ǵ, chỉ là tản bộ chút vậy thôi!. Th́ ra, dù đă mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng th́ giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, v́ trước đây ta có cái ǵ đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. V́ khổ đau, vật vă, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho ḿnh. Nhờ quán "Không" nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu th́ không sống nổi, chợt thấy rơ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia th́ ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ư không trầm ḿnh xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ư khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí ǵ. Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại th́ cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy th́ sá ǵ với được mất, có không, v́ vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hăy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời, để sống b́nh thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào. Nguồn: me.**** online . |
Đến với Thượng Đế
J. Krishnamurti Hỏi : – Cách nào dễ dàng nhất để t́m thấy Thượng Đế ? J. Krishnamurti đáp : – Tôi e rằng không có cách dễ dàng nào để thấy được Thượng Đế đâu, bởi v́ việc t́m Thượng Đế là việc khó khăn, gian khổ nhất. Thượng Đế có phải là cái mà tâm trí chúng ta tạo ra chăng? Bạn biết tâm trí chúng ta là cái ǵ rồi. Nó chẳng qua cũng chỉ là kết quả của thời gian, và nó có thể tạo ra bất cứ loại ảo giác nào. Nó có khả năng tạo ra tư tưởng, phóng chiếu đủ loại tưởng tượng, sáng tác đủ loại hư cấu. Nó luôn luôn bận bịu chuyện gom góp, liệng bỏ, chon lựa. Ôm trong ḷng những thành kiến, hẹp ḥi, nông cạn, cái tâm vọng động dựa theo ư ḿnh mà vẽ ra h́nh ảnh Thượng Đế. Nó tưởng tượng về Thượng Đế tùy theo với sự hẹp ḥi, giới hạn, nông cạn của nó. V́ đă có những bậc thầy, những nhà linh hướng, những “cái-gọi-là” những bậc cứu thế độ nhân đă tuyên bố rằng có Thượng Đế, và đă mô tả Thượng Đế theo ư họ, cho nên cái vọng tâm có thể tưởng tượng về Thượng Đế trong t́nh trạng đó. Nhưng h́nh ảnh tưởng tượng đó không phải là Thượng Đế. Thượng Đế là cái mà chúng ta không thể t́m thấy bằng loại tâm vọng động này. Muốn tới được, thâm cảm được Thượng Đế, trước nhất, bạn hăy t́m hiểu chính cái tâm của bạn đi đă. Đó là điều rất khó khăn. Cái tâm rất là phức tạp, cho nên không phải dễ mà hiểu được nó. Nhưng lại quá dễ cho cái chuyện ngồi xuống để mơ mộng, vẽ ra nhiều h́nh ảnh, ảo giác trong trí, rồi cho là bạn đang rất gần gũi Thượng Đế. Chính cái vọng tâm hoạt động liên tục đó có khả năng lừa dối vô tận. Cho nên, nếu muốn thật sự kinh nghiệm được điều có thể gọi là Thượng Đế, bạn phải hoàn toàn tĩnh lặng. Bạn có thấy đó là điều cực kỳ khó khăn chăng? Bạn có nhận thấy ngay đến các bậc già cả, cũng không thể nào ngồi yên lặng cho nổi, họ bồn chồn, hết ngọ nguậy ngón chân lại đến động đậy bàn tay, ra sao? Ngay đến cái thân xác mà đă khó ḷng ngồi yên lặng được như vậy, hỏi rằng c̣n khó khăn tới mức nào để mà có được cái tâm lặng lẽ, thanh tịnh? Bạn có thể học theo vài bậc đạo sư để biết cách ép cho cái tâm vọng động phải yên lặng, nhưng thực tế là nó không yên lặng. Nó vẫn hoạt động không ngừng, y như đứa nhỏ bị bắt buộc phải đứng trong góc nhà. Thật là một đại nghệ thuật để bạn có thể khiến cho cái tâm trí bạn tĩnh lặng hoàn toàn mà không cần phải áp đặt nó. Và cũng chỉ đến khi đó, trong t́nh trạng đó, hoạ chăng bạn mới có được cái kinh nghiệm được gọi là hiệp thông với Thượng Đế. J. Krishnamurti - On God. Người dịch: Danny Việt (ĐPK) Reply With Quote Reply With Quote . -------------------------------------------------------------------------------- 22-02-2019, 03:44 |
Dưới những làn dao mổ
Sau đây là câu chuyện có thật về cuộc đời con chó bị bán cho pḥng thí nghiệm. Hàng triệu con chó khác cũng có chung cảnh ngộ thảm thê này. H́nh minh họa Chúng tôi đặt tên nó là Kiki. Nó là một con chó Đức cao lớn, với hai tai vểnh, lúc nào cũng như đang nghe ngóng để phóng lên chạy khi có tiếng động. Đầu và chân nó dường như là to quá khổ so với cái thân ḿnh nhỏ nhắn với những bắp thịt rắn chắc, thon thon của nó. Từ lớp da đầy bọ chét rúc rỉa và cái tai không được rửa ráy bốc ra chung quanh nó một mùi hôi hám khăn khẳn. Tựu chung th́ nó cũng chẳng có ǵ là đặc biệt lắm đối với một con chó trong số hàng ngàn con chó khác đă không có cái may mắn được có một người chủ. Năm học đó là niên khóa thứ ba tại trường thú y của tôi, và con chó được nhà trường mua từ một sở nhốt súc vật đi lạc. Tam cá nguyệt sắp tới, bốn người trong số chúng tôi sẽ thực tập về kỹ thuật mổ xẻ trên thân ḿnh nó. Đó là buổi thực tập mổ xẻ đầu tiên của chúng tôi trên ḿnh một con thú loại nhỏ c̣n đang sống. Kiki rất nhiều t́nh cảm, luôn luôn tỏ ra thân thiện với mọi người . Mỗi khi thấy chúng tôi bước tới gần, mắt Kiki sáng long lanh nh́n, miệng rên lên ư ử, đuôi vẫy rối rít, quất lia lịa vào thành cái chuồng nhỏ bằng nan sắt. Mà chúng tôi cũng chẳng cho nó được nhiều nhặn ǵ, bất quá là dắt nó ra ngoài, vỗ nhè nhẹ vào đầu nó vài cái, và cho nó đi loanh quanh một cuốc ngắn trong sân trường, rồi lại dẫn nó trở về cái chuồng chật chội mà nó sống qua ngày. Rồi th́ buổi thực tập cũng đă tới. Việc đầu tiên chúng tôi làm là hoạn nó. Cuộc mổ này chỉ là chuyện nhỏ, ngoại trừ chuyện chúng tôi đă dây dưa ra tới cả giờ đồng hồ cho cái việc lẽ ra chỉ làm xong trong ṿng 20 phút, để bọn sinh viên chúng tôi bàn luận, nghiên cứu. Và v́ biết rằng chúng tôi sẽ mầy ṃ thân ḿnh nó lâu hơn thường lệ, chúng tôi đă tặng nó liều thuốc mê nặng hơn, cộng thêm phần thuốc "pḥng xa", nên sau khi mổ xong, nó đă ngủ thẳng cẳng tới 36 tiếng đồng hồ. Tuy vậy, nó cũng mau chóng hồi phục và lại vui vẻ, vẫy đuôi, mừng rỡ khi gặp chúng tôi như thường lê.. Hai tuần sau, chúng tôi tiến hành một cuộc thám hiểm sâu xa hơn. Chúng tôi mổ banh bụng nó ra, kiểm tra lục phủ ngũ tạng của nó, rồi khâu kín trở lại . Đối với tất cả chúng tôi, đây là cuộc giải phẫu lớn đầu tiên và v́ không có sự giám sát thích hợp, chúng tôi đă không khâu lại một cách thích đáng. Sáng sớm hôm sau, vết mổ bị bể ra, và nó ngồi đè lên khúc ruột của chính nó. Chúng tôi vội vă đem nó lên pḥng mổ, khâu lại cho nó, nhờ vậy, nó thoát chết. Nhưng cũng phải đến hơn một tuần lễ sau nó mới có thể bước được để mà hăm hở gia nhập vào cuộc đi tản bộ. Nó vẫn vẫy đuôi khi chúng tôi tới gần và mừng rỡ đón tiếp chúng tôi với tất cả cảm t́nh nồng nhiệt của nó. Vài tuần lễ sau, một lần nữa, trong khi nó nằm trong cơn say thuốc mê, chúng tôi bẻ gẫy chân nó rồi chắp lại bằng cách kèm theo một thanh sắt nhỏ. Sau lần mổ này, dường như Kiki bị đau đớn liên tục, nhiệt độ tăng lên và nó không hồi phục mau lẹ như trong quá khứ. Nó đă mất cái khả năng phục hồi mau lẹ. Mặc dầu được dùng thuốc kháng sinh, nó không bao giờ hoàn toàn b́nh phục. Bước đi của nó lảo đảo, và sự thăm viếng của chúng tôi cũng chỉ có thể làm cho nó gắng gượng vẫy đuôi một cách yếu ớt. Tia sáng lấp lánh từ mắt nó chiếu ra trước kia, nay đă biến mất. Cái chân bị mổ ra để ráp nối lại vần c̣n xưng cứng. Tam cá nguyệt đă qua và cuộc đời của Kiki chỉ c̣n kể ngày. Một buổi chiều, chúng tôi chích cho nó một mũi thuốc để nó được vĩnh viễn ra đi . Khi mà sự sống từ từ rời khỏi thân ḿnh nó và đôi mắt nó bắt đầu lạc thần th́ cũng chính là lúc mà quan điểm về sự nghiên cứu trên ḿnh con vật sống của tôi bắt đầu thay đổi . Sưu tầm internet |
Ngôi làng đặc biệt: Không cần cảnh sát, chưa từng có trộm cắp, muốn mua bánh mỳ chỉ cần để lại túi…
Eibenthal là một ngôi làng nằm ở hạt Mehedinti, miền núi phía Tây Romania. Điều đặc biệt ở đây chính là một mẫu h́nh “không tưởng”: họ không cần cảnh sát, bởi căn bản là không hề tồn tại nạn trộm cắp. Ngay cả để tiền ở bên đường cũng không ai lấy đi. Ngôi làng Eibenthal có khoảng 300 cư dân đang sinh sống. Họ nổi tiếng với lối sống ôn ḥa và tôn trọng lẫn nhau. Ở làng này không có sở cảnh sát, bởi v́ thật ra cũng không cần. Ở đây hầu như không hề có nạn trộm cắp, tỷ lệ phạm tội cũng thấp hơn nhiều so với mức trung b́nh cả nước. Người ta nói, t́nh trạng trị an ở Eibenthal rất tốt, dù tiền ở bên đường cũng sẽ không có ai lấy đi. Người dân làng thường sẽ để tiền mua bánh ḿ ở trong túi và để lại tờ giấy có ghi số lượng muốn mua, sau đó treo ở nơi dễ thấy bên đường. Khi nhân viên giao bánh ḿ ở gần làng lái xe đi ngang qua, họ sẽ để lại bánh ḿnh theo số lượng trên giấy rồi lấy tiền và thối tiền vào trong chiếc túi. Cách mua bán này đă kéo dài hơn 20 năm và chưa từng có ai bị mất tiền cả. Ngôi làng Eibenthal. (Ảnh dẫn qua: travel.tribunnews.co m) Chia sẻ với đài Euronews, ông Stefen Benedict (75 tuổi) nói rằng: “Tôi cứ để cái túi ở đó, sau đó vào nông trại làm việc. Đến chiều tối tôi sẽ về lấy bánh ḿ và tiền thừa.” C̣n bà Augustina Pospisil (40 tuổi) th́ cho biết bà mua bánh ḿ bằng cách này đă 15 năm. Bà chưa từng bị mất bánh ḿ hay tiền, và cũng chưa nghe thấy ai phàn nàn về việc bị mất thứ ǵ cả. Được biết, cách mua bán ở ngôi làng này bắt đầu từ năm 1996. Sau cuộc cách mạng năm 1989, tiệm bánh ḿ duy nhất trong làng phải đóng cửa, người dân làng đành phải mua bánh ở tiệm cách làng 20 km. Nhưng nhân viên giao bánh 2 ngày mới đến một lần nên người dân phải canh chừng. Sau này có người nghĩ ra một cách đơn giản. Ông để tiền và tờ giấy có viết số lượng cần mua vào một chiếc túi, treo trước cửa nhà rồi đi làm. Mọi người lần lượt làm theo, và cách mua bán này đă được ǵn giữ cho đến ngày hôm nay. Ảnh dẫn qua: *********** Không chỉ mua bánh ḿ bằng sự tin tưởng, người dân Eibenthal cũng vô cùng tôn trọng tài sản riêng của nhau. Nếu không được cho phép, họ sẽ không tự vào vườn nhà người khác. Khi có việc ǵ đó, họ sẽ đứng trước cửa gọi chủ nhà, sau khi được mời th́ họ mới vào. Nếu không được đáp lại th́ họ sẽ rời đi. Trưởng thôn Victor Doscocil cho biết, ông rất vui khi người dân trong làng giữ được truyền thống như vậy cũng như không phải lo lắng về nạn trộm cắp. Ông cũng cho hay, mọi người ở đây đều được dạy dỗ từ bé rằng: nếu họ cần thứ ǵ của ai đó th́ hăy mở lời nói với họ chứ đừng trộm cắp. *** Sống trong xă hội hiện đại với những chuyện thị phi khó phân biệt, đức tính trung thực càng trở nên đáng trân quư. Nó không chỉ làm cho sự gian dối, giả tạo không c̣n đất sống, mà c̣n biết cách làm cho tâm hồn con người và cộng đồng ngày càng trở nên trong sạch. Đức tính trung thực càng trở nên đáng trân quư (Ảnh: change.org) Lòng trung thực dường như không đem lại cho chúng ta sự giàu có và quyền lực ngay lập tức, nhưng nó mang đến cho chúng ta một xă hội công bằng, mang đến sự tin tưởng giữa người với người. Ngược lại, gian dối và không trung thực sẽ biến ta thành những kẻ giả tạo; đạo đức cũng theo đó mà dần dần bị hạ thấp. Cuối cùng, điều tồi tệ nhất chính là phá bỏ đi nét đẹp chân chính trong mỗi con người. Thiện Nam (Theo Đài Euronews) |
Tuổi xuân huy hoàng, tuổi già hiu quạnh
Cuộc đời của một chính trị gia khiến người ta nhận ra chân lư vĩnh hằng Margaret Thatcher là nữ thủ tướng đầu tiên của Anh quốc, cũng là một trong những chính trị gia quyền lực nhất trong lịch sử, được truyền thông gọi là “Người đàn bà thép” (Iron Lady) của nước Anh. Nhưng đằng sau hào quang chính trị, “người phụ nữ thép” ấy lại phải chịu đựng nỗi buồn vô tận của sự cô độc và bi ai. Có sự nghiệp và t́nh yêu, nhưng thất bại khi làm mẹ Thatcher từng nói rằng, trong thế hệ của bà, sẽ không có một người phụ nữ nào trở thành thủ tướng. Nhưng chính bà lại làm được điều ấy. Bà không chỉ trở thành nữ thủ tướng đầu tiên ở Anh, chứng minh rằng phụ nữ có thể đặt chân lên bục vinh quang vốn thuộc về nam giới, mà c̣n làm được điều mà nam giới không thể làm. Thời trẻ, Thatcher học hành rất chăm chỉ, nhờ vào nghị lực và sự kiên tŕ bền bỉ, bà đă thi đậu vào trường đại học Oxford. Thatcher đă trở thành nữ ứng cử viên của Đảng Bảo Thủ ở tuổi 25. Vào thời điểm này, bà gặp Denis, một thương nhân giàu có đang điều hành tập đoàn của gia đ́nh. Denis yêu Thatcher ngay từ cái nh́n đầu tiên, lúc ấy là một cô gái trẻ xinh đẹp và có đầu óc chính trị. Không lâu sau hai người tiến đến hôn nhân, sau hai năm kết hôn họ sinh được đôi long phụng – một trai, một gái. Nhưng bà mẹ trẻ như Thatcher không có nhiều thời gian dành cho con cái. Khi cặp song sinh mới được hơn hai tuần tuổi, bà lập tức quay trở lại với sự nghiệp chính trị của ḿnh. Lúc ấy, Denis luôn ở phía sau âm thầm ủng hộ vợ, Thatcher đạt được hạnh phúc viên măn trong hôn nhân nhưng trong quan hệ với con cái bà lại là một người mẹ thất bại. Bà bận rộn với các hoạt động chính trị, bỏ bê việc giáo dục con cái, cuối cùng trở thành trường hợp “mẫu từ tử bại”, ư nói mẹ tài giỏi nhưng con th́ thất bại. Những năm cuối đời, Thatcher từng nói rằng: “Nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi tuyệt đối sẽ không bước chân vào đấu trường chính trị, v́ gia đ́nh tôi đă phải trả giá quá đắt cho điều ấy”. Cựu thủ tướng Anh Margaret Thatcher (Ảnh: Flickr, Anne Adrian) Bởi v́ trong suốt sự nghiệp, Thatcher luôn bận rộn với các hoạt động chính trị, đến mức không c̣n thời gian và tâm trí dành cho con cái. Quan hệ giữa bà với cô con gái Carol vô cùng lạnh nhạt; mặc dù cậu con trai Mark gần gũi hơn nhưng lại không cho bà được nở mày nở mặt. Cậu bé ham chơi, lười học, chẳng những thành tích học tập kém mà c̣n ỷ lại vào quyền thế của mẹ mà tỏ ra cao ngạo, thường “xưng vương xưng bá” trong những năm học đường. Sau khi trưởng thành, Mark tham gia cuộc đua xe Paris-Dakar Rally năm 1982, sau đó bị lạc nhiều ngày trong sa mạc Sahara. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận vị trí thủ tướng, Thatcher rơi nước mắt trước mặt công chúng. Bà đă phải thỉnh cầu chính phủ các nước giúp đỡ để giải cứu con trai. Sau khi được cứu, con trai của Thatcher lại tiêu phí một lượng rượu lớn trong khách sạn nhưng không chịu chi trả. Cậu cho rằng việc chính phủ giải quyết giúp ḿnh là điều đương nhiên nên không ngừng tranh chấp với ban ngoại giao và các nhân viên khách sạn, cuối cùng cảnh sát phải đích thân can thiệp. Những năm sau đó, Mark lại mượn địa vị của mẹ và tiền tài của vợ mà không ngừng chơi bời, tham gia các hoạt động mạo hiểm, tiêu tiền tốn của. Khi tham gia vào cuộc đảo chính ở Guinea, cậu bị bắt ở Nam Phi và bị kết án 4 năm tù treo cùng với khoản tiền phạt khoảng 313.000 bảng Anh. Bà Thatcher cũng buộc phải cầm tiền đi Nam Phi để chuộc con trai về. Những năm cuối cùng khiến người đời cảm thán măi không thôi Thủ tướng Thatcher từng nói rằng, nhà là nơi mà bạn không cần phải làm bất cứ điều ǵ. Trong ngày kỷ niệm 50 năm kết hôn, Thatcher bất ngờ đột quỵ và mất đi một phần kư ức. Hai năm sau chồng bà qua đời, đó là cú sốc mạnh đối với Thatcher khiến trí nhớ của bà ngày càng kém hơn, bà thường nghĩ rằng ông vẫn c̣n sống trên đời. Nỗi đau mất chồng không hề thuyên giảm theo thời gian, có một lần tỉnh dậy giữa đêm khuya, bà đă khoác lên ḿnh một bộ quần áo trang trọng, rồi đi đến viếng mộ phần của ông. Trong lễ sinh nhật lần thứ 77, Thatcher nhận được bốn tấm thiệp chúc mừng, bà bày chúng lên bàn và đăm chiêu ngắm nh́n. Lúc ấy, con trai bà sống ở Tây Ban Nha, con gái th́ ở Thụy Sĩ, những đứa cháu đang ở Mỹ, tất cả những người thân yêu đều hiếm khi trở về thăm bà. Carol, con gái của Thatcher tâm sự: “Một người mẹ không thể mong đợi những đứa con đă trưởng thành của ḿnh bỗng chốc trở nên vồn vă, nồng ấm – điều mà chúng không quen”. Đánh đổi cho những năm tháng huy hoàng trên vũ trường chính trị là một tuổi già cô đơn, hiu quạnh. Bà không thể hy vọng được vui hưởng tuổi già bên con cháu, thậm chí một mơ ước con cái sẽ trở về thăm nhà cũng là mơ ước quá xa vời. Đời người giống như một ṿng quay tuần hoàn, khoảng thời gian không có người thân bên cạnh ai ai cũng từng trải qua, với Thatcher là những năm cuối đời trống trải, c̣n với các con của bà là một tuổi thơ thiếu vắng h́nh bóng mẹ. “ Người phụ nữ thép” Margaret Thatcher (Ảnh: Wikipedia) Vào lễ đại thọ ba năm sau, có lẽ v́ quá tưởng nhớ đến những ngày tháng nhộn nhịp trước kia, nên bà đă tổ chức đại tiệc với 650 khách tham dự, ngay cả Nữ hoàng Elizabeth II, Hoàng tử Charles và Thủ tướng Tony Blair đều đến chúc thọ bà. Thatcher đă lấy lại phong thái năm xưa, vẫn là nụ cười tự tin như ngày nào, nhưng đáng tiếc tất cả chỉ giống như một ánh đèn loé lên trong phút chốc. C̣n lại bên bà, vẫn là màn đêm tịch mịch và những căn pḥng hoang vắng không một bóng người thân. Ở tuổi xế chiều, nhà mới là nơi cuối cùng chúng ta trở về Trong những năm tháng dài dằng dặc cùng với nỗi cô độc lúc cuối đời, Thatcher lại bị đột quỵ. Mọi thứ đối với bà đều trở thành thử thách, ngay đến xem báo cũng rất khó khăn, vừa đọc câu sau đă quên câu trước. Ở tuổi xế chiều, Thatcher phải chịu nỗi khổ về tinh thần, cơ thể cũng bị bệnh tật tàn phá, lại c̣n phải chịu đựng sự lạnh nhạt và xa cách của con cái. Trong pḥng, bà đặt rất nhiều bức ảnh của chồng, con, và các cháu. Nhưng bên cạnh bà lại không có bất cứ người thân nào, làm bạn với bà chỉ có bác sĩ và y tá. Cho đến phút lâm chung, con trai, con gái cũng không có mặt kịp thời để lo lắng hậu sự cho bà. Những năm cuối đời của Thatcher thật khiến người đời phải cảm thán, nhưng làm sao trách được mệnh Trời? Ai ai cũng phải sống cho xă hội, cho thân nhân, và cho chính ḿnh. Những năm tháng son trẻ khiến con người ta ch́m đắm trong sự nghiệp, trong danh vọng và hào quang của quyền lực. Nhưng khi ánh hào quang ấy qua đi, ta chỉ c̣n lại ta, chỉ c̣n lại cái thân xác đă hao ṃn v́ năm tháng. Vậy th́, đâu mới là cuộc sống đích thực của chúng ta? Là tuổi trẻ ước mơ hoài băo, là những năm tháng phồn hoa, là vinh quang tột đỉnh, hay là một tinh thần thản đăng và b́nh yên? Đám tang của bà Margaret Thatcher (Ảnh: Flickr, Chris Beckett) Với cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, có lẽ bà là người thấu hiểu hơn ai hết rằng: Sự nghiệp có thể cho chúng ta danh tiếng, địa vị và cảm giác thành tựu. Nhưng đến lúc chúng ta cởi bỏ chiếc áo choàng danh vọng ấy, th́ trong đêm khuya một ḿnh thanh tĩnh cũng là lúc chúng ta hiểu rằng ai cũng sẽ dần dần già đi. Danh tiếng cuối cùng rồi cũng sẽ phai nhạt, cảm giác thành tựu rồi cũng dần tan biến. Tiền dẫu c̣n giữ lại được, th́ khi già cả yếu ớt, cả núi vàng biển bạc cũng không thể mang lại hạnh phúc. Cuối cùng, chỉ có gia đ́nh mới là nơi trở về, nơi cho ta nương tựa. Lúc bi thương, nhà là một chiếc ô che mưa chắn gió, lúc vui vẻ nhà là nơi hạnh phúc ấm áp đong đầy. Sự nghiệp không thể nào thay thế cho t́nh người, công danh cũng không thể thay thế cho một gia đ́nh hạnh phúc. Đáng tiếc đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, rất nhiều tỷ phú và những chính trị gia quyền lực mới nhận ra điều này. Mong rằng những ai đọc bài viết này sẽ hiểu được, tiền tài, danh tiếng chỉ là những thứ nhất thời, đều không thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc lâu dài, chỉ có gia đ́nh mới là nơi chúng ta dựa dẫm cả đời, là nơi đáng tin cậy và là nơi cuối cùng chúng ta đi về. Nguyện cho những ai đọc bài viết này đều cùng gia đ́nh sống ḥa thuận, hạnh phúc một đời. Theo Soundofhope Thanh B́nh 29/11/2017 -https://www.dkn.tv/ |
“Lời hứa về một cây bút ch́”
Mọi ước mơ đều có thể thành hiện thực Bài viết của Trần Linh Trang Ai trong mỗi chúng ta cũng đều có một ước mơ, dù lớn hay nhỏ th́ chắc chắn một điều, đă từng có ít nhất một lần trong đời bạn rất rất muốn điều đó trở thành sự thực. Tuy nhiên, không phải ai cũng đủ dũng khí để xây dựng điều đó. Cuốn sách là câu chuyện đầy cảm hứng của Adam Braun và tổ chức từ thiện mà anh xây dựng – Pencil of Promise. Sẽ chẳng có ǵ đáng ngạc nhiên khi đây là cuốn sách của một doanh nhân thành đạt, đủ tiền tài, nhân lực để xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận. Tuy vậy, The Promise of a Pencil lại chứa đựng điều đặc biệt hơn thế. Nó đủ sức để thu hút bất cứ một giấc mơ mà chưa dám theo đuổi, hay ai đó có ư định khiến cuộc sống của ḿnh trở nên có ư nghĩ, thú vị và xây dựng thế giới tốt đẹp hơn. Adam Braun biết kiếm tiền từ rất sớm, tư duy kinh doanh nổi trội, trường đại học danh tiếng, công ty tốt với cơ hội thăng tiến luôn sẵn chờ là những ǵ người ta nói về cuộc sống của anh. Cuộc sống mà trước khi anh quyết định xây dựng Pencil of Promise. Thành công là vậy, nhưng những ǵ đạt được là chưa đủ với Adam, niềm trăn trở về ư nghĩa cuộc sống, về mục đích của việc kiếm ra nhiều tiền để làm ǵ luôn thường trực trong con người ấy. Để t́m ra câu trả lời cho chính ḿnh, Adam quyết định lên đường du lịch tới các nước đang phát triển và quả nhiên đây thực sự là quyết định đúng đắn. Gặp gỡ cậu bé ăn xin, Adam Braun đă hỏi cậu rằng cậu muốn điều ǵ nhất và câu trả lời khiến anh hết sức ngạc nhiên: Đơn giản đó chỉ là chiếc bút ch́. Khoảnh khắc Adam đưa chiếc bút ch́ trong balo cho cậu bé, anh thấy trong mắt cậu bé nhỏ không chỉ có niềm vui mà c̣n chứa đựng niềm hi vọng – Hi vọng một lần được đến trường học, chiếc bút ch́ đối với cậu bé ăn xin như ch́a khóa vàng giúp cậu thoát khỏi nghèo khó. Cuộc gặp gỡ định mệnh đó khiến ước mơ thành lập tổ chức từ thiện POP (Pencil of Promise) nhen nhóm trong Adam. Tuy nhiên, việc bắt tay vào xây dựng quỹ khiến anh không c̣n chú tâm đến công việc ở công ty. Lựa chọn giữa công việc thuận lợi hay ước mơ của ḿnh? Cuối cùng Pencil of Promise ra đời với số tiền trong tài khoản ngân hàng chỉ có 25$ - mức tối thiểu để mở tài khoản. "Lời hứa về một cây bút ch́”dạy cho ta nhiều điều về cách thực hiện ước mơ. Adam dạy ta rằng: Theo đuổi ước mơ cho dù đó là điều khó với tới và mọi người đều nói đó là điều không thể. Nhưng chỉ cần có niềm tin, dám bước ra khỏi vùng ranh giới an toàn, sẵn sàng mạo hiểm th́ thành công đang chờ đón bạn phía trước. Chính tác giả cũng đă phải trải qua những tháng ngày khó khăn khi POP mới thành lập. Qũy từ thiện hạn hẹp vỏn vẹn chỉ 25$, mục tiêu mới đầu của anh chỉ cần quyên góp đủ tiền xây dựng trường học cho một ngôi làng ở Lào. Tất cả mọi người, thậm chí cả gia đ́nh anh đều cho rằng thật điên rồ khi từ bỏ công việc mơ ước, lăng phí thời gian,… Tuy nhiên, Adam Bruan bỏ qua tất cả và quyết thực hiện mục tiêu của ḿnh. Có thể nhiều người cho rằng ước mơ của bạn quá viển vông, là điều không tưởng, khó thực hiện,… Nhưng liệu rằng sao bạn biết rằng đó là viển vông khi bạn thậm chí c̣n chưa từng thử thực hiện nó. Thực hiện ước mơ có khoa học, trang bị cho bản thân những kĩ năng cần thiết. Điều quan trọng ước mơ cũng được thực hiện từ những điều nhỏ nhất mà ví dụ điển h́nh chính là POP – chỉ với chiếc bút ch́ nhỏ bé, vài năm sau đó hàng trăm ngôi trường được xây dựng cho trẻ em nghèo khắp thế giới. V́ sao Adam quyết định ở tài khoản ngân hàng cho tổ chức khi chỉ có 25$ mà không phải là tiết kiệm nhiều tiền hơn mới mở? V́ anh biết rằng, điều ǵ cũng nên hành động dứt khoát và thực hiện hóa ước mơ cũng vậy. Chỉ khi bắt tay vào thực hiện, bạn mới biết được bước tiếp theo phải làm ǵ và cứ thế cố gắng hoàn thành nó. Cuối cùng kết quả cũng đến. Từ 25$, tổ chức của anh đă xây dựng được hơn 250 ngôi trường trên toàn thế giới cho trẻ em nghèo. Hơn nữa c̣n nhận nhiều giải thưởng uy tín như Liên Hợp Quốc, Qũy sáng kiến toàn cầu Clinton,… Cuốn sách cũng từng đứng thứ hai trong danh sách bán chạy nhất của New York Times sau khi phát hành. Không chỉ chứa đựng kinh nghiệm, kể về chông gai trên con đường phát triển tổ chức từ thiện, “Lời hứa về một cây bút ch́” c̣n là cuốn sách quư giá, truyền cảm hứng cho những người trẻ tuổi đầy hoài băo. |
Cuộc hôn nhân đầy nước mắt
của vị tổng thống được ḷng dân Mỹ nhất Trong một cuộc điều tra đánh giá các đời tổng thống Mỹ được ḷng dân th́ tổng thống Abraham Lincoln đứng vị trí cao nhất. Tuy vậy cuộc hôn nhân của ông với người vợ kém 10 tuổi Mary Todd lại không có được hạnh phúc như mong đợi. Abraham Lincoln là vị tổng thống thứ 16 của nước Mỹ và được xem là một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông gây xúc động mạnh trong quần chúng với Bản tuyên ngôn xóa bỏ chế độ nô lệ năm 1865, một bản tuyên ngôn đă tạo dựng được ḷng tin mạnh mẽ trong quần chúng, đặc biệt là tầng lớp nô lệ gốc Phi ở quốc gia Bắc Mỹ này. Trong mắt những người dân của nước Mỹ, Lincoln được khâm phục như là vị tổng thống duy nhất không có bằng cấp ǵ đáng kể, ngoại trừ giấy phép hành nghề luật sư ông được cấp do nỗ lực tự học. Cái chết của Abraham Lincoln do bị ám sát vào năm 1865 đă trở thành một cơn chấn động của lịch sử nước Mỹ và toàn thế giới, để đến tận bây giờ nó vẫn c̣n là nỗi tiếc nuối của nhiều người. Một sự nghiệp lừng lẫy là thế nhưng ít ai biết rằng Abraham Lincoln vốn xuất thân từ một gia đ́nh nông dân nghèo. Chính điều này đă tạo nên diện mạo khắc khổ, quê mùa và vụng về của ông. Năm lên 6 tuổi, gia đ́nh Abraham Lincoln đi sang miền Tây khai phá, sau này nó được gọi là bang Illinois. Cha ông vốn là một thợ mộc có tiếng trong vùng, mẹ ông cùng ông lo việc đồng áng. Năm ông 9 tuổi, mẹ ông qua đời. Từ nhỏ, Lincoln đă rất chăm đọc sách mặc dù ông không được đi học. Chính từ những ngày tháng này, Lincoln đă nỗ lực học tập để có được giấy phép luật sư và bắt đầu thoát khỏi cuộc sống nông dân của cha mẹ ḿnh. Ước mong đó của ông cuối cùng cũng có thể trở thành hiện thực. Chân dung tổng thống Mỹ Abraham Lincoln. Trên con đường đi của ḿnh, Lincoln từ một luật sư nghèo phải thuê trọ đă bước chân vào thế giới của những người khá giả ở bang Illinois, nhờ một cô gái. Cô gái đó chính là Mary Todd, người sau này sẽ trở thành vợ của Lincoln. Mary Todd sinh năm 1818 (theo Wikipedia th́ Mary Todd sinh tháng December ngày 13, 1818, tại Lexington, KY - từ trần tháng July ngày 16, 1882, tại Springfield, IL) trong một gia đ́nh danh giá có bố là thống đốc ngân hàng. Không những thế, cô c̣n rất thông minh, học hành trong những trường cao cấp, có thể nói tiếng Pháp bằng giọng Paris và được nhiều người quư mến. Mary Todd không phải là một cô gái xinh đẹp kiểu sắc nước hương trời nhưng cô lại có được một phong thái quư tộc hiếm có và một sự hấp dẫn lạ lùng đến từ tính cách. Tự tin, cá tính thậm chí có phần sôi nổi và bốc đồng, Mary Todd khiến cho những người tiếp xúc với cô đều cảm nhận được sự thú vị và bị lôi cuốn vào câu chuyện của cô. Với tài năng cũng như địa vị của ḿnh, Mary bỏ xa những anh chàng b́nh thường có ư định ve văn ḿnh hàng ngh́n cây số. Tuy nhiên, một biến cố lớn đă sớm đến trong cuộc đời của Mary. Mary bị mất mẹ từ năm lên 7 tuổi. Cho đến khi mẹ cô qua đời, cô đă có một tuổi thơ hạnh phúc, nhưng điều này sớm thay đổi. Cha của cô tái hôn chỉ một vài tháng sau khi người vợ qua đời. Mặc dù cùng với mẹ của Mary, cha của cô đă có tới 9 người con nhưng sau khi kết hôn thêm một lần nữa th́ ông đă có thêm 9 người con nữa. Gia đ́nh quá đông con cùng với một người mẹ kế không lấy ǵ làm tốt đẹp, Mary Todd cảm thấy bị bỏ rơi. Bà mẹ kế gọi cô là “đứa con của quỷ”. Và đó chính là những chấn động đầu tiên trong đời sống t́nh cảm của cô tiểu thư quư tộc này. Mary Todd - người vợ trẻ của tổng thống Lincoln. Năm 21 tuổi, không c̣n chịu đựng nổi cuộc sống gia đ́nh, Mary đến Springfield, Illinois để sống với chị gái. Tại đây cô đă có cuộc gặp gỡ định mệnh với Abraham Lincoln. Trong một buổi tiệc khiêu vũ, cả hai đă cùng có mặt. Mary có đôi mắt trong xanh, lông mi dài, tóc màu nâu sáng và một làn da đáng yêu nhảy múa một cách duyên dáng trong bộ xiêm y lộng lẫy. Trong khi đó, Lincoln lúc này vẫn chỉ là một người đàn ông nghèo khó, vụng về trong các điệu nhảy, quần áo giản dị và thô kệch hết sức. Mary khi đó chỉ nhớ rằng ḿnh đă nhảy với một người đàn ông lạ với một khuôn mặt khắc khổ, một dáng điệu buồn cười và đó là điệu nhảy xấu nhất trên đời mà cô từng nhảy. Tuy nhiên, Mary Todd ngay lập tức đă nh́n thấy ở tay luật sư trẻ này một điều ǵ đó vô cùng đặc biệt. Đồng cảm về hoàn cảnh cùng mất mẹ từ sớm, cùng những sợi dây vô h́nh đă đưa họ lại với nhau. Cả hai thường xuyên gặp gỡ, qua lại và một mối t́nh đầy cam go giữa hai con người thuộc hai tầng lớp khác nhau, với hai tính cách gần như đối lập đă nảy nở trong sự phản đối, thậm chí dè bỉu của mọi người. Chị em của Mary ra sức can ngăn. Một trong những người em gái của Mary đă gọi ông là “người đàn ông xấu nhất trong thành phố”. Tuy nhiên, vượt qua tất cả những rào cản đó, cả hai đă quyết tâm đến với nhau sau 3 năm giông băo để đi đến một một cuộc hôn nhân vào năm 1842, khởi đầu cho một cuộc sống vợ chồng ngộp thở mà cả hai chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Gia đ́nh tổng thống Lincoln. Nhờ có Mary Todd, Lincoln từ một luật sư nghèo đă bước vào cuộc sống quư tộc với những mối quan hệ mới. Tuy nhiên, những đày ải trong cuộc sống cũng bắt đầu xuất hiện không lâu sau đó. Đám cưới của họ diễn ra khi Lincoln 33 tuổi trong khi Mary mới chỉ 23 tuổi. Sự chênh lệch tuổi tác, địa vị, đặc biệt là tính t́nh đă tạo nên một sự đối chọi trong đời sống. Trong khi Mary c̣n mải mê với những thú vui của tuổi trẻ th́ Lincoln lại điềm tĩnh, chín chắn với những suy nghĩ của một người đàn ông đă lớn. Cuộc hôn nhân này đă không mang lại cho họ niềm hạnh phúc mong đợi, dù hai người đă có với nhau 4 con trai, tuy vậy 3 trong số đó đă mất sớm. Đặc biệt, sau khi người con trai đầu tiên qua đời, nỗi đau gặm nhấm dần tâm hồn Mary khiến bà dần dần không cách nào khống chế được cảm xúc của bản thân. Bà thường xuyên cáu bẳn, gắt gỏng và nhiếc móc chồng nhiều lúc rất thậm tệ. Trước những câu lăng nhục đó, Lincoln chỉ biết im lặng bỏ đi. Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc này kéo dài đến năm 1965, khi tổng thống Lincoln bị ám sát. Cú sốc này đă khiến Mary Todd đau buồn suốt 17 năm và tiếp tục rơi vào một thế giới hoang tưởng về sự nghèo đói và giết người khi liên tiếp chứng kiến chồng ḿnh và 2 người con trai tiếp theo qua đời. Cuối cùng, Mary Todd qua đời vào năm 1882 tại nhà của chị gái ḿnh ở Springfield, bang Massachusetts, Mỹ - chính ngôi nhà mà năm xưa bà rời đi lấy chồng. Thứ hai, 10/07/2017 Đời sống & Pháp luật/****/Dân trí |
Những Căn Bệnh Của Việt Nam - Nguyễn Hưng Quốc
Nghĩ đến Việt Nam, chúng ta thường nghĩ ngay đến khía cạnh chính trị với những hiểm họa đến từ Trung Quốc, đặc biệt trên Biển Đông, cũng như họa độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản. Tuy nhiên, ở Việt Nam c̣n nhiều vấn đề nghiêm trọng khác cần được chú ư, trong đó, nổi bật nhất là về phương diện văn hóa; trong văn hóa, yếu tố đáng quan tâm nhất là tính cách của con người. Trên các trang mạng xă hội, nhiều người đă nêu lên những tính xấu của người Việt Nam hiện nay, như sự độc ác, thù hằn, tham lam, hoang tưởng và khoe khoang. Theo tôi, ba tính xấu đáng kể nhất là ích kỷ, giả dối và vô cảm. Xin nói ngay, ở đây, có hai điều cần được nhấn mạnh: Thứ nhất, những tính xấu ấy ở đâu cũng có. Vấn đề chỉ là mức độ. Cần thành thực nh́n nhận là mức độ ích kỷ, giả dối và vô cảm ở Việt Nam rất trầm trọng và đáng báo động. Thứ hai, nói tính xấu của người Việt Nam là ích kỷ, giả dối và vô cảm không có nghĩa là cho mọi người Việt Nam đều ích kỷ, giả dối và vô cảm. Không phải. Xă hội nào cũng có người tốt kẻ xấu. Vấn đề là tỉ lệ. Không thể phủ nhận được là ở Việt Nam hiện nay những người tốt, thẳng thắn, ngay thật, biết nghĩ đến người khác và biết quan tâm đến đất nước khá hiếm. Tính ích kỷ là một hiện tượng khá mới ở Việt Nam. Văn hóa Việt Nam, từ trước đến nay, dưới mắt của hầu hết các học giả, là nặng tính cộng đồng hơn tính cá nhân chủ nghĩa. Nền tảng của quan hệ giữa người và người, trước, xây dựng trên làng; sau, trên t́nh láng giềng, thường đề cao sự tương thân, tương ái. Người ta sống theo phương châm “tối lửa tắt đèn có nhau.” Rất phổ biến hiện tượng cả làng xúm vào giúp đỡ nhau trong những ngày có tang hoặc có giỗ. Mỗi người giúp một tí. Bây giờ th́ khác. Người ta thường dửng dưng trước những nỗi đau của đồng bào và đồng loại. Báo chí thường tường thuật sự kiện nhiều người bị tai nạn ngoài đường mà không có ai giúp đỡ cả. Người bị nạn nằm giẫy giụa, ngắc ngoải, thoi thóp, mọi người vẫn mặc kệ, chỉ đứng nh́n, không hề ra tay cứu giúp. Trong việc làm ăn buôn bán cũng vậy. Biết cho hóa chất độc hại vào thực phẩm sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người khác, người ta vẫn làm, miễn là có lợi. Trong ngành du lịch, biết lừa người khác sẽ gây ảnh hưởng xấu đến h́nh ảnh thương hiệu và đất nước, người ta vẫn làm. Nhưng ích kỷ nhất là giới lănh đạo đảng Cộng Sản. Nói chuyện với các cán bộ vào ngày 4 tháng 3 vừa qua, bí thư Thành Ủy Hà Nội, ông Hoàng Trung Hải cho việc cải cách hành chính trong địa phương không có ǵ là khó. Theo ông, nguyên nhân chính là sự ích kỷ. Ông kêu gọi: “Hăy bỏ cái tôi, bỏ cái ích kỷ của từng cơ quan, tổ chức ra ngoài là chúng ta làm được cải cách hành chính.” Nhưng sự ích kỷ không phải chỉ xuất hiện ở giới lănh đạo địa phương. Ngay giới lănh đạo cao cấp nhất trong đảng và trong cả nước cũng vậy. Biết việc độc quyền sẽ gây tai họa cho đất nước, người ta vẫn làm. Biết nhiều chính sách làm hàng chục triệu người dân mất tự do cũng như mất quyền làm người, người ta vẫn làm. Biết tham nhũng làm kinh tế lụn bại, dân chúng lầm than, người ta vẫn làm. Biết việc duy tŕ quan hệ hữu nghị “viển vông” (nói theo chữ của Nguyễn Tấn Dũng) chỉ dẫn đến họa mất chủ quyền trên biển và đảo Việt Nam, người ta vẫn làm. Không đâu sự ích kỷ ấy thể hiện rơ cho bằng trong câu châm ngôn “c̣n đảng, c̣n ḿnh” của công an: Người ta chỉ nghĩ đến ḿnh, c̣n đất nước th́ mặc kệ. Đặc điểm thứ hai trong tính cách của phần lớn người Việt Nam hiện nay là giả dối. Trên trang blog và facebook của ḿnh, Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn, hiện sống tại Sydney, Úc, viết: “Thói giả dối ở Việt Nam lên ngôi và nó hiện diện hầu như trong tất cả giai tầng. Học sinh nói dối. Người lớn nói dối. Giới khoa bảng cũng nói dối. Càng học cao càng nói dối nhiều. Người làm chính trị đạo đức giả và nói dối. Giới kinh doanh gian dối. Học hành giả dối. Khoa học giả dối. Có thể nói không ngoa rằng xă hội Việt Nam hiện nay là một xă hội giả dối.” Tôi chỉ xin nói thêm: Cũng giống như sự ích kỷ, thành phần giả dối nhất ở Việt Nam hiện nay là giới lănh đạo. Họ nói dối về thực trạng đất nước: thay v́ nh́n nhận Việt Nam hiện nay rất nghèo nàn và lạc hậu, họ cứ ra rả tuyên truyền là đất nước văn minh và tiến bộ. Thay v́ nh́n nhận Việt Nam hiện nay là độc tài và toàn trị, họ huênh hoang tuyên bố là Việt Nam tự do và dân chủ, thậm chí, “dân chủ đến thế là cùng.” Thay v́ nh́n nhận chính đảng Cộng Sản là nguyên nhân gây nên t́nh trạng chiến tranh tàn khốc trước đây cũng như t́nh trạng tŕ trệ hiện nay, họ cho đảng của họ có công làm cho đất nước giàu mạnh và rực rỡ hơn hẳn bất cứ thời kỳ nào trong lịch sử. Thay v́ nh́n nhận Trung Quốc là mối hiểm họa lớn nhất của dân tộc, họ vẫn lặp đi lặp lại phương châm “4 tốt” và “16 chữ vàng” trong quan hệ với Trung Quốc. Họ nói dối ở khắp nơi. Trong hệ thống tuyên truyền cũng như trong hệ thống giáo dục: Ở đâu cũng đầy những dối trá. Hậu quả của hai tính cách ích kỷ và giả dối ấy khiến đa số người Việt Nam đâm ra vô cảm đối với đất nước. Kinh tế tŕ trệ: mặc kệ. Đạo đức suy đồi: mặc kệ. Xă hội băng hoại: mặc kệ. Giáo dục càng lúc càng xuống dốc: mặc kệ. Đất nước đối diện với nguy cơ bị mất biển đảo cũng như độc lập: mặc kệ. Những cuộc biểu t́nh với những lư do chính đáng nhất như lên án các hành động gây hấn ngang ngược của Trung Quốc và kêu gọi bảo vệ chủ quyền của Việt Nam chỉ lôi kéo được một số rất ít, may lắm là vài trăm trên tổng dân số hơn 90 triệu người. Qua các thước phim quay cảnh các cuộc biểu t́nh tại Việt Nam, chúng ta không chỉ thấy sự ít ỏi của những người thực sự quan tâm đến đất nước mà c̣n thấy rơ sự hờ hững và dửng dưng của khách qua đường: Không có dấu hiệu cho thấy bất cứ một sự đồng cảm hay đồng t́nh nào cả. Theo tôi, ba tính xấu vừa kể là những thử thách lớn nhất của người Việt Nam hiện nay. Với ba tính cách ấy, chúng ta không hy vọng ǵ chế độ Cộng Sản sẽ sụp đổ sớm. Ngay cả khi chế độ Cộng sản sụp đổ, ba tính cách ấy cũng sẽ trở thành những trở ngại to lớn cho quá tŕnh xây dựng một đất nước phát triển, ổn định, dân chủ và độc lập. Nguyễn Hưng Quốc (Nguồn: VOA) at 2:23 PM |
![]() Em có biết người Nhật Bản họ làm một hạt ngọc trai như thế nào không? - Họ lấy một con dao nhỏ thật sắc, rạch bụng con trai ra, bỏ vào đấy một hạt cát và khâu lại. Xong, họ thả con trai ấy vào một cái hồ chứa đầy nước biển. Những con trai sau khi lănh một hạt cát vào trong bụng như thế, có thể lâm vào hai trường hợp sau: 1- Những con trai yếu đuối sẽ chết v́ vết thương làm độc. 2- Những con c̣n lại, sau một thời gian đau đớn, oằn oại v́ vết thương, sẽ tiết ra một chất nhờn để bao bọc hạt cát đang nằm sâu trong da thịt. Hạt ngọc trai được thành h́nh từ đó. C̣n chúng ta, cuộc đời cũng đă mổ bụng ta và nhét vào đấy những niềm sầu nỗi khổ. Nếu chúng ta cứ than van, hờn trách th́ ta sẽ chết lần chết ṃn như những con trai yếu đuối nọ. Ngược lại, nếu ngay trong những nghịch cảnh oái ăm ấy mà chúng ta biết tiết ra một chất thức tỉnh th́ một vị Phật được bắt đầu như thế đó em ạ! Sưu tầm |
7 Điều Quán Chiếu Hạnh Phúc - Thích Trí Siêu
![]() Chúng ta thường đi t́m một cái ǵ bên ngoài để mang lại cho ḿnh hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, ... hoặc t́nh cảm gia đ́nh, thân quyến, bạn bè, người yêu, ... hoặc danh vọng, địa vị, lư tưởng. Ta khát khao t́m kiếm v́ tưởng ḿnh nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin v́ không biết trong túi ḿnh có viên ngọc quư, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ. Bài quán chiếu dưới đây nhắc bạn nhớ lại những viên ngọc quư mà bạn đă có, chỉ cần lấy ra dùng là sẽ có hạnh phúc. Sau đây là 7 điều quán chiếu hạnh phúc: 1/ Ta đang c̣n sống 2/ Ta có sức khỏe 3/ Ta có đủ sáu căn 4/ Ta có tự do 5/ Ta có tiện nghi vật chất 6/ Ta có t́nh thương 7/ Ta có sự hiểu biết 1/ Ta đang c̣n sống Trên đời này quư nhất là sự sống. Tất cả sinh vật từ côn trùng, sâu bọ, thú vật cho đến con người, loài nào cũng tham sống sợ chết. Giả sử bây giờ phải lựa chọn giữa trúng số độc đắc mà chết và sạt nghiệp mà sống th́ bạn sẽ lựa cái nào ? Ở đời ai cũng lo đi t́m tiền của, nhưng thật ra tiền của chỉ để bảo đảm sự sống an toàn, tiện nghi. Có nhiều người giàu sang sẵn sàng chi hết tiền của để cứu lấy mạng sống. Như thế đủ thấy sự sống quư hơn tiền bạc, quư hơn gấp trăm ngàn, triệu ngàn lần. Ngay cả một tỷ đô la cũng không mua nổi mạng sống khi bị bệnh ung thư hay sida (aids). Vậy mà sáng nay mở mắt thức dậy c̣n sống, bạn có thấy ḿnh hạnh phúc không ? Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng th́ hăy nhớ lại ta đang c̣n sống đây. C̣n sống th́ c̣n tất cả. 2/ Ta có sức khỏe Sự sống quư nhất trên đời, sức khỏe quư nhất trong sự sống. Có sức khỏe không có nghĩa là phải khỏe như lực sĩ thế vận hội mà chỉ cần không đau nhức, bệnh hoạn, không có bệnh trầm kha, nan y, v.v... Ở đời mấy ai tránh khỏi bệnh tật, không bệnh này th́ bệnh nọ. Bệnh nặng như ung thư hay sida phải có thuốc giảm đau như morphine mới chịu nổi, nếu không th́ đau đớn rên siết như bị hành h́nh ở địa ngục, bệnh nhẹ như cảm cúm, sổ mũi, nhức đầu cũng làm cho ta mệt mỏi, khó thở, đau nhức. Mỗi khi khỏe mạnh, không bệnh hoạn th́ ta hăy mừng rỡ ư thức đó là một hạnh phúc. Có nhiều tiền mà bệnh hoạn liên miên, ăn không được, ngủ không yên, hết nằm nhà thương này đến nhà thương nọ, có tiền như vậy đâu có sướng ! Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng th́ hăy nhớ lại ta đang c̣n sức khỏe đây. C̣n sức khỏe th́ c̣n làm được tất cả. 3/ Ta có đủ sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư) Có nguời đầy đủ sức khỏe nhưng lại bị mù, điếc, hoặc câm, què, tàn tật, v.v... Những người này dù có tiền, có sức cũng đâu sung sướng ǵ ! Bạn có thể tưởng tượng nếu bây giờ bị mù th́ bạn sẽ ra sao ? Chỉ cần nhắm mắt lại trong năm, mười phút đi tới đi lui trong nhà ḿnh xem. Bạn có hiểu được nỗi khổ của người mù không ? Vậy mà bạn đang c̣n đôi mắt sáng thấy được trời xanh, mây trắng, tai nghe được chim hót, nhạc hay, mũi ngửi được mùi cơm thơm, miệng nói năng được với người thương, thân không què quặt, tâm không điên loạn. Như vậy c̣n đ̣i hỏi ǵ hơn ? Chỉ cần mất đi một căn thôi đời bạn sẽ mất đi rất nhiều ư nghĩa. Dù ở trong cảnh khổ nào đi nữa, nhớ lại ḿnh c̣n nguyên vẹn sáu căn cũng đủ an ủi và xóa tan đi mọi niềm đau. 4/ Ta có tự do Tự do ở đây là không bị tù đày chứ không có nghĩa chính trị hay tôn giáo. Bởi v́ theo giáo lư, tất cả chúng ta đều là tù nhân của ba cơi sáu đường. Chỉ khi nào thoát khỏi sinh tử luân hồi mới thực sự là tự do. Hiện tại bạn có đang ở tù không ? Có đang bị trói buộc, xiềng xích không ? Có ai cấm bạn đi đứng nói năng, ăn uống không ? Có ai đánh đập theo dơi kiểm soát bạn không ? Bạn có biết đời sống trong tù ra sao không ? Dù đó là tù ở Pháp, ở Mỹ ? Có thể bạn nghĩ tù ở các xứ văn minh giàu có th́ sướng hơn ở xứ nghèo chăng ? Ở Mỹ nhân viên cai tù không hành hạ tù nhân nhưng chính những người tù đánh đập, áp bức, hiếp dâm lẫn nhau rất dă man. Ngay bây giờ nh́n lại, bạn có thấy ḿnh được tự do đi đứng nói năng không ? Nhớ ai th́ lên xe rồ máy đi thăm, thèm ăn món ǵ th́ ra chợ mua hoặc đi nhà hàng, v.v... Có biết bao người đang bị tù đày khổ sở, trong đầu chỉ ao ước được tự do như bạn là họ sung sướng lắm. Vậy mà đang sống tự do bạn có cảm thấy hạnh phúc không ? Nếu không th́ bạn hăy ư thức và nhớ lại đi, đừng để khi mất tự do rồi mới mơ ước th́ quá muộn. 5/ Ta có tiện nghi vật chất Tiện nghi vật chất không hẳn là nhà cao cửa rộng, xe hơi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy rửa chén, v.v... Tiện nghi ở đây là những thứ căn bản mà phần đông chúng ta đều có, đó là cơm ăn, áo mặc, chỗ ở che mưa nắng, không phải đi ăn xin, ngủ đầu đường xó chợ. Nhiều người ở Việt Nam vẫn tưởng rằng sống ở Pháp hay Mỹ chắc sướng lắm v́ đầy đủ tiện nghi, họ đâu biết là ở đâu cũng có kẻ giàu người nghèo. Ngay tại Paris, thủ đô ánh sáng, hàng ngày vẫn có nhiều người ăn xin vô gia cư, tiếng pháp gọi là SDF (sans domicile fixe), ngửa tay đi xin tiền trong xe điện ngầm (métro), tối đến họ chui vào những gầm cầu thang để ngủ. Nh́n lên chẳng bằng ai, nhưng nh́n xuống th́ ta vẫn c̣n may mắn hơn nhiều người. Hăy nh́n lại hoàn cảnh của ḿnh, bạn có đói đến nỗi thiếu ăn không ? Có nghèo đến nỗi không c̣n mảnh vải che thân ? Nếu chưa đến nỗi như vậy th́ bạn hăy xem ḿnh đầy đủ. Khi tâm biết đủ (tri túc) th́ bao nhiêu cũng đủ, khi tâm tham muốn đ̣i hỏi th́ bao nhiêu cũng không đủ. Người biết đủ là người giàu có hạnh phúc v́ không thấy thiếu thốn, người tham lam keo kiệt dù có nhiều tiền vẫn là người nghèo v́ không bao giờ thấy đủ. 6/ Ta có t́nh thương Nhiều người khổ sở v́ cảm thấy cô đơn, không có ai thương ḿnh hết. Không ai thương ḿnh bởi v́ ḿnh đâu có thương ai. Khi trong ḷng ta tràn đầy t́nh thương th́ tự nhiên nó tỏa ra và mọi người sẽ t́m đến. Giống như mùa xuân hoa nở thơm ngát th́ tự động ong bướm bay tới xung quanh. Ai cũng có một trái tim, tiếng Hán là tâm, bản chất của tâm (tim) là thương yêu. Ta có dư t́nh thương cho chính ḿnh và cho kẻ khác. Chỉ cần nhớ lại ḿnh có trái tim thương yêu và đem ra xử dụng. Nếu chưa nhớ th́ bạn hăy thực tập phép quán từ bi ở phần trước. Hiện tại bạn có ai là người thân thương không? Có cha mẹ, anh em, vợ con, bạn bè không? Có ai đang thương và lo lắng cho bạn không? Có t́nh thương, biết thương và được thương là một hạnh phúc lớn nhất trên cơi đời này. 7/ Ta có sự hiểu biết Hiểu biết ở đây là hiểu biết đạo lư chứ không phải kiến thức bằng cấp. Không kể người khùng điên mất trí, hoặc bị bệnh tâm thần mà ngay cả những người b́nh thường cũng chưa chắc có sự hiểu biết về nhân quả và đạo đức. Đầu óc ta c̣n sáng suốt, không điên khùng mất trí, lại gặp được Phật pháp, học hiểu giáo lư giải thoát, đó là một duyên lành hy hữu trăm ngàn muôn kiếp khó gặp được. Nếu quán chiếu những điều trên chưa đủ để cho bạn hạnh phúc th́ bạn cần phải "hạ sơn" đi vào cuộc đời để tiếp xúc với người sắp chết, người bệnh để thấy họ khổ ra sao, tiếp xúc với người tàn tật, người tù, người ăn xin, người cô đơn, người ngu cố chấp th́ may ra nó sẽ giúp bạn tỉnh ngộ thấy ḿnh hạnh phúc. Trích sách "Ư T́nh Thân" Thích Trí Siêu at 5:01 PM |
![]() Câu Chuyện Cuộc Sống: Yêu Thương Là Hành Động Trong cuộc sống, chúng ta có thể không hoàn toàn suy nghĩ tốt đẹp về một số người, nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ, v́ t́nh yêu có sức mạnh hóa giải mọi hận thù… “Nếu ḿnh không bao giờ gặp nó nữa, ḿnh cũng chẳng tiếc”, tôi nghĩ và thấy mắt ḿnh nḥe đi khi đứng trong tiệm giặt ủi. Tôi đang chờ nhận lại quần jeans và áo sơ mi của Brett – đứa em con mẹ kế của tôi. Nó 16 tuổi. Nghịch phá hết thứ này đến thứ khác, bộ quần áo mới này của nó đă thủng lỗ chỗ và đầy vết thức ăn. Mệt mỏi và chán nản, tôi ngồi bệt xuống sàn, chờ người ta ủi lại quần áo một lần nữa. Mà quần áo rách đâu đă là ǵ, Brett c̣n phá hỏng hết giấy dán tường, ga giường của nó cũng chỉ thọ được một tuần kể từ lúc mới mua. Cửa sổ đă phải sửa vài lần v́ nó phá cửa trốn đi bụi! Nhưng không ǵ có thể sánh được sự mệt mỏi về tinh thần mà Brett gây ra cho cuộc sống b́nh lặng của tôi. Tôi biết Brett cần được quan tâm. Bố mẹ Brett ly hôn, rồi mẹ cậu ta lấy cha tôi khi nó mới 12 tuổi. Nhưng hoàn cảnh tôi nào có khác ǵ? Mà tôi cũng thường xuyên cầu nguyện cho nó được hạnh phúc đấy chứ! Tôi vẫn nhớ câu: “Hăy yêu thương cả người hàng xóm của bạn”. Tôi thấy hoàn toàn có thể yêu thương hàng xóm của ḿnh, nhưng sao thấy khó yêu thương đứa em “ngoại tộc” này quá. Trong suốt bốn năm vừa rồi, tôi đă cố đối xử với Brett kiên nhẫn hết sức có thể. Nhưng Brett chưa bao giờ thay đổi cách sống lập dị của nó. Và trong ḷng, lúc nào tôi cũng mong ước: “Giá như ḿnh không phải gặp nó trong nhà này nữa. Ḿnh không chịu nổi nó nữa rồi!”. Khi Brett gần 18 tuổi, nó quậy phá trong một bữa tiệc rồi bị cảnh sát bắt. Sau đó nó bị gửi tới một trường dạy nghề đặc biệt dành cho học sinh “có vấn đề về tâm lư”. Chế độ của trường học này rất khắt khe. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, trong số hơn 30 học sinh trong lớp, Brett là một trong 5 người đủ điểm tốt nghiệp. Vào buổi lễ tốt nghiệp, Brett được biểu dương và lên phát biểu trước toàn trường. Nó c̣n được đưa cho một bông hoa hồng để tặng cho người nào mà nó coi là có ư nghĩa với nó nhiều nhất. Brett cảm ơn các thầy cô giáo, rồi cảm ơn bố mẹ, cuối cùng hướng về phí tôi, nói: “Tôi cũng muốn cảm ơn người chị, con của bố dượng tôi. Dù có chuyện ǵ xảy ra chị ấy luôn ở cạnh tôi. Đối với bố mẹ tôi th́ tôi là con của họ, và họ có trách nhiệm với tôi. Nhưng chị ấy lại phải gắn bó với tôi mà không mong đợi. Vậy mà chị ấy vẫn luôn cho tôi thấy chị thương yêu tôi đến mức nào. Và tôi cũng yêu thương chị y như thế!”. Tôi đứng lặng đi khi Brett tiến về phía tôi, đặt bông hoa hồng vào tay tôi và ôm tôi rất chặt. Chỉ khi này tôi mới hiểu, t́nh yêu có sức lan tỏa rất lớn, nó có thể xóa tan đi thù hận giữa con người. Tôi cũng nhận ra rằng dù tôi luôn đấu tranh thầm lặng với sự “oán hận” của ḿnh, nhưng đối với Brett, nó chỉ nh́n thấy những ǵ tốt đẹp mà tôi đă làm cho nó. Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ. Theo Tinh Hoa at 4:30 PM |
Nỗi Buồn Cầu Ghềnh - Trầm Vân
![]() |
Trăm Năm T́nh Mộng Cô Đơn - Đỗ Công Luận
![]() |
Thằng Ngốc - Đinh Công B́nh
![]() Thật ra, nó có tên do cha mẹ đặt thật đẹp, Phạm Bảo Long, con rồng quư của bố nó. Nhưng cho tới bây giờ, cái tên mà nó được người ta gọi nhiều nhất lại không phải là Long. Thay vào đó, nó đă trải qua rất nhiều tên khác nhau mà người ta đặt ra để gọi nó: Ngu, Ngốc, Mát, Tưng Tửng, Khờ, v.v… Chẳng hiểu tại sao người ta sàng đi, sàng lại rồi ngừng ở chữ Ngốc ! Ngay cả anh chị của nó cũng gọi nó là Ngốc. Trong một lần bốc đồng, thằng Lân, anh nó, đă láo lếu đổi chữ “Bảo” trong tên đệm của nó thành chữ “Ngoc”, thế là nó trở thành Phạm ( Ngoc ) Long ! Vài năm trôi qua, tiếng Việt của thằng Lân khá hơn, nên đă “đội mũ”, “đeo kiếm” để “Ngoc” chính thức trở thành “Ngốc”. Ông bà Phan, bố mẹ nó, mặc dầu cố tránh nhưng v́ quen tai, lâu lâu cũng gọi nó là Ngốc. Mà này, không những nó không giận mà ngược lại, nó có vẻ vui khi thấy người xung quanh có những trận cười khi gọi nó là Ngốc. Nói cho bằng đúng, trong trí khôn chậm chạp của nó, nó chả biết giận. Cho tới hôm nay, trí khôn trong thân h́nh gần 30 tuổi của nó tương đương với trí khôn của đứa bé 8, 9 tuổi. Những mẩu đàm thoại hằng ngày giữa nó với anh chị hoặc bố mẹ đều là những câu đơn sơ, vô tội vạ. Những câu tiếng Việt “ba rọi”, ngây thơ của nó có lúc đă trở thành những câu nói thật tức cười. Ông bà Phan c̣n nhớ thời kỳ Lân, Lan, và nó mới học tiếng Việt, chúng nó thích ngồi xem những băng truyện cổ tích Việt Nam. Một hôm ba anh em đang xem phim với bố, tới đoạn nghe một nhân vật trong phim dùng chữ “cụ ông”, “cụ bà”, thằng Lân thắc mắc hỏi bố hai chữ đó có nghĩa là ǵ. Ông Phan ôn tồn: “Cụ” là một lời lễ phép được dùng khi nói chuyện với một người già, một “old person”. Lập tức, thằng Lân nh́n bố rồi nói một cách khôi hài: “Cụ Bố”. Vừa lúc đó th́ bà Phan từ trong bếp bước vào pḥng khách, chưa kịp nói ǵ th́ thằng Ngốc đă đứng lên chỉ vào mẹ rồi nói lớn: “Cụ Mẹ !” Bà Phan tá hỏa. Trợn trừng đôi mắt giận dữ: “Chúa ơi, đứa nào dạy thằng Ngốc nói tục !” Anh em thằng Ngốc chẳng hiều tại sao mẹ giận. Riêng ông Phan th́ vừa ôm bụng cười vừa giải thích. Bà Phan thở phào nhẹ nhơm sau khi biết rằng đó chỉ là một câu nói vô tội vạ, rất “ngố”, của thằng Ngốc. Rồi thằng Ngốc cũng được cắp sách đi học. Cũng may mà nước Mỹ có chương tŕnh học tập cho những đứa trẻ như nó. Nếu gia đ́nh ông bà Phan không tỵ nạn sang đây th́ chắc nó chẳng bao giờ được biết đến ghế nhà trường. Nó cũng mang về những phiếu điểm và phần thưởng cuối năm nhưng bố mẹ nó chỉ xem cho qua rồi bỏ sang một bên. Cũng may mà nó không đủ khôn để nhận ra sự thất vọng của bố mẹ khi so sánh phiếu điểm của nó với của Lân và Lan, chị nó. Cũng may mà nó không nghe, hay ít nhất, không hiểu những lời than van của ông bà Phan khi nói về nó. Đối với ông bà, th́ thằng Lân và con Lan rồi đây sẽ là niềm hănh diện, sẽ là ông này bà nọ, sẽ có nhà cao cửa rộng, sẽ là đ́ểm để ông bà tựa nương lúc tuổi già, c̣n thằng Ngốc th́ chắc măi măi sẽ chỉ là một gánh nặng mà họ sẽ không bao giờ có hy vọng trút bỏ được ! Ngày tháng trôi qua, thằng Ngốc cứ thế ăn no chóng lớn. Trí óc nó chậm phát triển nhưng thân thể th́ càng ngày càng nảy nở. Từ năm 14 tuổi nó đă cao hơn các anh chị nó cả cái đầu. Nó chẳng làm được những việc lớn nhưng ngược lại, rửa chén, quyét nhà, rửa xe, nói chung là những việc lặt vặt không cần tính toán th́ nó làm giỏi hơn cả Lân và Lan. Thằng Ngốc lại chẳng mấy khi bị bệnh. Một trong những niềm vui của nó là đi nhặt ống loong cho Nhà Thờ. Có những ngày mưa, nó ướt như chuột lột, thế mà nó chả ốm đau ǵ cả! Rồi khác với các anh chị và những đứa trẻ cùng tuổi, nó chẳng bao giờ đ̣i hỏi bố mẹ phải mua cho nó thứ ǵ. Đôi giầy bata và vài bộ quần áo mua trong Wal-Mart hoặc mua lại trong chợ bán đồ cũ cũng đă quá đủ. Thằng Ngốc chẳng màng tới những chuyện đă xảy ra hôm qua hay những bất trắc có thể đến ngày mai. Nó sống hoàn toàn cho hiện tại. Đó h́nh như cũng là mối đau đớn của bố mẹ nó. Năm 19 tuổi thằng Ngốc “tốt nghiệp” trung học. Nó cũng đội mũ, mặc áo ra trường như các anh chị. Nó thấy bố mẹ, nhất là mẹ, rươm rướm nước mắt khi nó ôm mảnh bằng tốt nghiệp đến. Nó đâu có đủ trí khôn để phân tách xem đó là những giọt nước mắt vui hay buồn. Nó đâu biết rằng ngày Lân và Lan ra trường bố mẹ nó vui bao nhiêu th́ sau buổi ra trường của nó, bố mẹ nó buồn bấy nhiêu. Có lẽ buồn nhất là v́ bố mẹ nó không thể khoe với bất cứ ai là nó sẽ theo ngành ǵ và đă được trường nào nhận cho học. Mai đây, nó sẽ làm ǵ để sống ? Ông bà sẽ phải nuôi, phải hầu hạ nó đến bao giờ ? Khi ông bà về già, sau khi ông bà chết, th́ ai sẽ nuôi nó ? Sau ngày “ra trường”, để nó lanh quanh ở nhà cũng thấy uổng, ông Phan bảo nó xuống tàu theo ông đi đánh tôm ở vịnh Mễ Tây Cơ. Nó không lái tàu được, không vá lưới được, nhưng ông nhận thấy công việc nhặt tôm và khuân vác th́ nó làm bằng mấy người khác. Thêm vào đó, nó chẳng phàn nàn và cũng chẳng đ̣i hỏi “tiền phần” như những người làm công khác. Ngày qua ngày, nó chỉ biết ăn, ngủ, rồi nhặt tôm. Cuối tuần sau khi bán tôm xong, bố nó chở nó đi ăn McDonald’s rồi cho nó năm đồng. Nó cầm tiền về khoe mẹ rồi bỏ vào con heo đất để Chúa Nhật lại “mổ” heo mang lên bỏ vào thùng từ thiện trong Nhà Thờ – cái thói quen mà mẹ đă tập cho nó từ bé. Đi biển với bố được năm năm th́ trận băo Katrina thổi vào thành phố nơi gia đ́nh nó cư ngụ. Sau những ngày chạy băo, gia đ́nh nó trở về trong cảnh nhà tan tàu nát ! Chẳng biết làm ǵ khác để sống, bố nó cố sửa lại con tàu để đi làm hầu có tiền trang trải chi phí nhà cửa. Các anh chị của nó đă thành công, cả hai đều đă lập gia đ́nh, công việc ngon lành, nhà lớn, xe hiệu nhưng khi bố hỏi mượn tiền để sửa lại căn nhà hư hại th́ cô cậu thoái thác. Năn nỉ măi, cô cậu gởi về cho bố mẹ được vài trăm bạc rồi im luôn ! Nh́n lại những năm tháng ông bà hy sinh ḅn nhặt từng đồng để gởi cho cô cậu trang trải tiền ăn, tiền học, tiền tiêu, tiền xe, tiền chưng diện… Ông bà thở dài, tự an ủi, thôi… nước mắt chảy xuôi… Với số tiền vay mượn và ít tiền giúp đỡ của chính phủ liên bang cùng với công sức của ông và thằng Ngốc, sau gần một năm sửa chữa, con tàu cũng ọc ạch chạy ra biển. Thôi, cứ sửa tạm để đi làm rồi khi có tiền sẽ tu bổ lại những chỗ c̣n tạm dùng được. Ông Phan tự an ủi thế. Thả mẻ chă đầu tiên được vài tiếng, mặc dầu biết là nó không lái tàu được nhưng ông Phan cũng nhờ thằng Ngốc đứng cầm tay lái để con tàu khỏi quay rồi ông và chú làm công ra phía sau kéo chă. Sóng khá lớn, con tàu vật vă trên ngọn sóng làm cho việc kéo chă thật khó khăn. Gần mười phút sau th́ bọc tôm khổng lồ mới được đưa lên lơ lửng trên sàn tàu. Nh́n bọc tôm cá to bằng nửa chiếc xe hơi, ông Phan vui ra mặt. Vạn sự khởi đầu nan nhưng mẻ lưới đầu tiên mà trúng như thế này th́ đúng là tổ đăi ! Sau chuyến này chắc ông sẽ trả được một phần nợ, sắm sửa thêm được những thứ cần thiết, thậm chí ông có thể xẻo ra vài trăm đô tặng riêng vợ để bà Phan có thể mua được vài bộ quần áo thay thế cho những bộ đă bị băo cuốn đi. H́nh dung khuôn mặt rạng rỡ của vợ khi cầm tiền đi shopping, ông quên cả sóng gió, quên cả mệt. B́nh thường nếu không có sóng gió, và khi bọc tôm đă được treo lủng lẳng trên sàn tàu, ông Phan chỉ cần cởi sợi dây cột đuôi bọc tôm th́ khối tôm cá sẽ tuôn ra thành một đống trên sàn tàu. Khổ nỗi sóng lớn quá. Bọc tôm cứ lắc qua bên này, quật sang bên kia. Ông Phan cầm sợi dây thừng đă cột sẵn trên bọc tôm, cố giữ để nó đừng vùng vẫy theo ngọn sóng. Đang vật lộn với bọc tôm th́… Ầm, cây cần cẩu dùng để cẩu bọc tôm bị gẫy. Nó gẫy ở ngay đoạn ông chưa có tiền sửa ! “Lạy Chúa tôi…” Tiếng la thất thanh chưa dứt th́ bọc tôm cá ngàn cân quật ông Phan vào thành tầu. Đầu ông vẹo về một bên c̣n phần thân thể từ bụng trở xuống th́ bị kẹt bên dưới túi tôm cá – tựa như con voi đè lên con nai gầy. Con tàu vẫn tiếp tục vùng vẫy. Cố gắng hết sức mà sau gần năm phút chú làm công vẫn không thể cứu ông Phan ra khỏi núi tôm cá. Ngoài thằng Ngốc ra th́ chẳng ai có thể giúp chú trong lúc này. Chú làm công chạy vào pḥng lái, vội vă cột lại dây để tay lái khỏi quay rồi lôi thằng Ngốc ra phía sau cứu bố nó. B́nh thường nó đă khỏe hơn người nhưng hôm nay, trong lúc khẩn cấp này, h́nh như sức mạnh của thằng Ngốc được tăng lên gấp đôi. Nó hết đẩy rồi lại kéo bọc tôm để chú làm công t́m cách giải thoát bố nó. Khoảng gần năm phút sau hai chú cháu mới lôi được ông Phan ra khỏi đống tôm cá và khênh ông vào trong pḥng lái. Ông Phan vẫn bất tỉnh. Trong bộ quần áo ướt tanh mùi tôm cá, thân h́nh gầy g̣ đen đủi của ông thoi thóp thở ! Chú làm công đă liên lạc với Coast Guard và máy bay cấp cứu đang trực chỉ về phía con tàu khốn khổ. Một giờ sau th́ ông Phan được trực thăng mang thẳng vào bệnh viện. Chú làm công lái con tàu và mang Ngốc về đất liền cho mẹ nó. Kể từ ngày đó, ông Phan bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Hai cánh tay ông c̣n cử động được nhưng chỉ cử động một cách rất yếu ớt. Ngay cả việc dùng muỗng xúc cơm ông cũng phải nhờ đến bà Phan hoặc thằng Ngốc giúp. Rồi ông bà không có bảo hiểm nên tiền bán chiếc tàu cũng chỉ đủ trang trải ít chi phí trong vài tháng. Bà Phan bắt buộc phải trở lại công việc cạy ṣ, lột tôm cho một hăng bào chế hải sản gần nhà nhưng với số tiền thu nhập ít ỏi, cuộc sống gia đ́nh ông bà vẫn thiếu trước hụt sau. Vài trăm ngàn nợ bệnh viện chẳng biết bao giờ mới trả được ? Thông cảm với hoàn cảnh của ông bà Phan, bệnh viện đă cho ông bà cơ hội trả góp mỗi tháng vài trăm đồng. Nhưng mặc dù vài trăm, với t́nh trạng này, một ngày rất gần đây chắc ông bà Phan cũng đành phải chạy nợ ! Thằng Lân và con Lan có mang gia đ́nh về thăm nhưng được khoảng hai tuần th́ cũng phải ai về nhà nấy. Rồi thằng Ngốc lại có công việc mới. Sau vài tuần được mẹ chỉ dẫn, nó đă giúp được mẹ đút cơm, thay tă, bế bố cho mẹ tắm rửa v.v… Những lúc cần mua b́nh sữa, bó rau, cuộn giấy, mẹ nó viết vào tờ giấy, đưa tiền rồi nhờ nó đạp xe ra tiệm tạp hóa ở đầu đường gần nhà mua cho bà. Ông chủ tiệm tạp hóa biết nó từ bé và biết rơ hoàn cảnh hiện tại của bố mẹ nó nên bao giờ cũng nhiệt t́nh giúp mỗi khi nó ra mua đồ. Bà Phan thầm nghĩ, cũng may mà có thằng Ngốc, cũng may mà trời cho nó to lớn có sức khỏe; bằng không, chẳng sao mà bà có thể lo cho ông Phan như thế này được – nhất là những lúc phải bế ông từ chỗ này đến chỗ khác. Ông bà Phan đă nhiều lúc tự hỏi không hiều v́ nó quá khờ khạo, quá ngốc, hay v́ nó thật tâm thương ông bà nên đă không nhận ra hoặc không ghê tởm sự thối tha bẩn thỉu mỗi khi làm vệ sinh, thay tă cho bố nó ? Ông Phan sống trong t́nh trạng này được ba năm th́ sức khỏe yếu dần. Mặc dầu vẫn được chăm sóc kỹ lưỡng, ông thường xuyên bị lở loét, xưng phổi, cao áp huyết, và những bệnh liên quan đến hô hấp. Gia đ́nh hai đứa con lớn, v́ nhiều vấn đề, ít khi về thăm ông bà. Những kỳ vọng mà ông bà đă đặt vào Lân và Lan mười mấy năm trước chắc sẽ không bao giờ thành sự thật ! Sự chu đáo của bà Phan và của thằng Ngốc có làm cho ông vui nhưng cũng không thể nào xóa đi được sự tuyệt vọng mỗi khi ông nghĩ về bệnh tật của ḿnh ! Ông biết bà Phan và thằng Ngốc, qua con mắt tŕu mến ngây thơ của nó, vẫn muốn ông hiện hữu trên đời này. Mặc dầu vất vả trăm bề nhưng vợ ông và thằng Ngốc không bao giờ than van khi phải giúp đỡ hầu hạ ông. Những năm tháng nằm liệt trên giường bệnh, ông đă hiểu rơ và nhận ra đâu là nghĩa, đâu là hiếu. Ông nhận ra rằng thằng Ngốc không phải là gánh nặng mà ngược lại nó là người con duy nhất đă, đang, và sẽ gánh những gắnh nặng cho ông bà. Trong một đêm trằn trọc, nằm ôn lại những ngọt bùi cay đắng của cuộc đời, ông bà Phan nhận ra rằng trong cuộc đời gần 30 năm, họ chưa thấy thằng Ngốc đ̣i hỏi bất cứ điều ǵ. Chưa bao giờ nó đ̣i hỏi ông bà, hay những người chung quanh, phải như thế này, phải như thế nọ. Trong con người bao dung, trong ánh mắt thơ ngây, nụ cười nhân ái, h́nh như có lúc nó đă gián tiếp nói với ông bà rằng “con không phải là đứa trẻ thông minh, lanh lẹ, như bố mẹ mong muốn. Nhưng con là con của bố, là con của mẹ. Con không chọn để được sinh ra làm một thằng “Ngốc”, ngay cả cái tên “Ngốc” cũng do người ta gán cho con chứ không phải do con chọn. Vậy con xin bố mẹ thương và chấp nhận con như con thương và chấp nhận bố mẹ…” Ông bà Phan nh́n nhau ứa nước mắt. Phải rồi, cả đời, thằng Ngốc đă cho nhiều hơn nhận. Nó cho mà không bao giờ đ̣i hỏi một điều kiện. T́nh yêu mà nó dành cho mọi người là một t́nh yêu tuyệt đối, chân thật, không vụ lợi. Trong tim của thằng Ngốc chất chứa t́nh yêu của vị thánh hiền. Nó đă dạy cho ông bà bài học t́nh yêu. Qua sự bao dung của nó, người chung quanh, nếu để ư, sẽ nhận ra rằng, con người khôn hay ngốc, sang hay hèn, đều có những nét đẹp (hoặc xấu) của riêng họ. Cuối cùng cái ngày đó cũng phải tới ! Mẹ nó nhờ nó ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường rồi đưa tay vào nâng đầu bố dậy để ông dễ thở. Ông Phan biết là ông sắp từ bỏ những ǵ thân yêu nhất. Trong hơi thở mong manh, ông nh́n bà Phan và nh́n thằng Ngốc trăn trối: “Cám ơn em… cám ơn con ! Anh có… một điều muốn… nói với em. Từ nay… em và các con… đừng gọi Long là… thằng Ngốc nữa… Gọi nó là… Ngọc. Nó là… viên Ngọc quư !” Trong tiếng nức nở của bà Phan và trên cánh tay êm ấm của thằng Ngọc, ông trút hơi thở cuối cùng. Gia đ́nh Lân và Lan vẫn chưa về đến nơi ! Đinh Công B́nh at 5:58 PM |
Vợ Chồng Không Duyên Không Gặp, Không Nợ không Đến
![]() Trên đường đời tấp nập, người với người gặp nhau rồi trở thành bằng hữu tâm giao hay vợ chồng… hết thảy đều do hai chữ “duyên phận”. Tuy vậy, việc đối xử với nhau tốt xấu thế nào lại phải xét đến vấn đề nợ nghiệp. V́ sao có một số phụ nữ thường phàn nàn về người chồng của ḿnh? Người phụ nữ từ thời khắc được gả làm vợ của một người đàn ông th́ họ đă đem toàn bộ tâm, thân giao phó cho người đàn ông này. Sau khi kết hôn, họ sẽ phải một mực yêu thương gia đ́nh và chăm sóc chồng con. Tuy nhiên, có những người cả đời không nhận được một câu động viên khích lệ của chồng. Thậm chí có người c̣n bị chồng lạnh nhạt, không coi trọng. Thế là họ sinh ra bực bội, than văn và phàn nàn về người chồng của ḿnh. Nếu xét về mặt nhân quả trong đạo lư nhà Phật th́ đây là do kiếp trước người vợ đă thiếu nợ người chồng ở kiếp này của ḿnh. Người vợ đă bao giờ từng nghĩ: “Tại sao ḿnh không lấy người khác mà lại lấy chồng ḿnh bây giờ?” Đó là bởi v́ người vợ thiếu nợ người chồng nên kiếp này được gả cho anh ta để trả nợ. Nếu như không thiếu nợ th́ sẽ không đến, không có duyên th́ sẽ không tụ. Có người phụ nữ lại nói: “Tôi không nợ chồng tôi thứ ǵ cả, bởi v́ chồng tôi đối xử rất tốt với tôi!”. Điều này là bởi v́ ông chồng ở kiếp trước mới là người đă mắc nợ. Không có nợ th́ sẽ không tạo thành một gia đ́nh. Có những người đàn ông chỉ v́ mong muốn lấy được người vợ đó mà chấp nhận làm hết mọi việc từ chăm sóc gia đ́nh đến nuôi dưỡng con cái… Đây chẳng phải là v́ thiếu nợ sao? Chỉ là trong xă hội đa phần chúng ta chứng kiến đều là phụ nữ thiếu nợ đàn ông mà thôi. Có người phụ nữ lại than rằng: “Tại sao tôi lại lấy được một người chồng vô dụng như vậy? Làm ǵ cũng không thành?” Người phụ nữ kiểu này đi đâu cũng chỉ trích chồng của ḿnh là vô dụng, không làm được việc ǵ cả, việc kiếm sống toàn là do bản thân ḿnh đảm nhiệm. Kỳ thực, đó là bởi v́ ở kiếp trước, người đàn ông này đă v́ người vợ mà dốc hết sức ḿnh. Cho nên, ở kiếp này người vợ phải đền bù tổn thất đó cho người chồng. Đây không phải là người vợ gặp xui xẻo mà bởi v́ kiếp trước đă gieo nhân nào th́ kiếp này sẽ nhận được quả đó. Cũng có cặp vợ chồng rất ḥa thuận, vợ chồng đối xử với nhau rất tốt, sẵn ḷng v́ nhau. Nhưng người vợ lại không mấy ḥa hợp với mẹ chồng. Đây là v́ người vợ đă thiếu nợ mẹ chồng của ḿnh ở kiếp trước. Nếu như giữa mẹ chồng và con dâu bất ḥa cũng đều là do oan thân, chủ nợ ở kiếp trước gặp lại trong kiếp này. Phật gia giảng rằng, chấp nhận là có thể chấm dứt được oan nghiệp này. Cho nên, người vợ và người chồng đều nên giữ tâm b́nh tĩnh, chấp nhận người bạn đời của ḿnh. Người phụ nữ được gả cho người đàn ông nào th́ đều là mệnh của họ. Hết thảy những người mà hôm nay chúng ta gặp đều là đă có trong mệnh rồi, đều là nhân gieo trồng từ kiếp trước, hôm nay mới nhận được quả như vậy. Đàn ông cũng vậy, không nợ sẽ không đến. Cho nên, trong gia đ́nh, vợ chồng đừng nên trách mắng nhau, bởi v́ như vậy, nợ kiếp trước chưa giải quyết xong lại tăng thêm nợ ở kiếp này, tức là “nghiệp cũ chưa hết lại thêm nghiệp mới.” Hăy đối xử tử tế với nhau để hóa giải nợ kiếp trước. Phật gia có câu: “Chúng sinh là b́nh đẳng”. Người chồng hay người vợ không phải là tài sản riêng của ḿnh, chỉ là có một đoạn nhân duyên với ḿnh ở kiếp trước, kiếp này đến để kết thúc đoạn nhân duyên đó mà thôi. Duyên tận duyên tán, tất cả sẽ phân ly. Đừng oán trách người chồng hay người vợ của ḿnh mà hăy chấp nhận, bỏ công sức ra nhiều hơn, lặng lẽ giúp đỡ người kia nhiều hơn từ lúc này, bạn chắc chắn sẽ nhận được quả ngọt. Phàn nàn người khác cũng chỉ là tự làm hại ḿnh mà thôi. Theo Daikynguyenvn |
Tiến Hoá Hay Tạo Hoá - Chu Hảo
![]() Mặc dù khoa học đă đạt được những thành tựu vô cùng vĩ đại, các quy luật của thế giới tự nhiên cứ lần lượt được phơi bày, sân chơi của Chúa tưởng chừng ngày càng hẹp lại; nhưng cứ mỗi lần các nhà khoa học vén được một bức màn đen do Chúa dựng nên này th́ lại thấy một bức màn đen khác sừng sững trước mặt. Và cho đến tận ngày nay hai câu hỏi nguyên thủy “ Vũ trụ được h́nh thành thế nào?” và “Loài người xuất hiện từ đâu? Từ loài khỉ lớn (vượn hay tinh tinh) tiến hóa lên, hay do Chúa tạo ra ?”, xem ra vẫn chưa có câu trả lời cuối cùng; và liệu có thể có câu trả lời cuối cùng hay không? lại là một câu hỏi hóc búa khác. Sai lầm của Thuyết Tiến Hóa Thuyết Big Bang hầu như đă được kiểm chứng. Ngày càng có nhiều bằng chứng khách quan cho thấy Vũ trụ, mà chúng ta đang ở trong, được sinh ra từ một vụ nổ lớn trong hư không khoảng 14 tỷ năm trước rồi dăn nở không ngừng, đồng đều theo mọi hướng, chứa hàng trăm tỷ thiên hà có kích thước khoảng 100.000 năm ánh sáng (một giây ánh sáng là 30 vạn km); mỗi thiên hà lại chứa hàng trăm tỷ ngôi sao; mỗi sao lại có một hệ thống hành tinh quay quanh như kiểu hệ Mặt trời của chúng ta. Khoảng hơn mười tỷ năm nữa Vũ trụ sẽ dừng dăn nở, co sụp lại thành một điểm như lúc ban đầu.. Nếu thuyết này là đúng th́ vẫn c̣n những câu hỏi chưa thể có câu trả lời: Thế trước Big Bang là cái ǵ? V́ sao nó lại vận hành một cách trơn tru, hoàn hảo như thế? V́ sao các hằng số vật lư của Vũ trụ (tốc độ ánh sáng, điện tích của điện tử, hằng số Plank...) lại được gán cho những giá trị chính xác đến nỗi chỉ cần một trong các hằng số ấy thay đổi đi một phần triệu giá trị vốn có th́ thế giới này không có sự sống, không có chúng ta - con người có khả năng t́m hiểu Vũ trụ? Mặc dù vậy, các bằng chứng thực nghiệm về sự h́nh thành và tiến hoá của Vũ trụ cho đến nay vẫn ủng hộ thuyết Big Bang. Điều này khác hẳn với sự đáng ngờ của thuyết Tiến hóa về nguồn gốc của Loài người, rộ lên trong vài chục năm gần đây. Số người ủng hộ thuyết Tiến hóa c̣n rất nhiều (xem Nguyễn Văn Tuấn, Ykhoa.net/binhluan/), nhưng những người phản đối càng ngày càng làm tôi “nao núng”. Xin chia sẻ với bạn đọc những ǵ tôi thu nhận được từ lập luận của những người “phủ nhận sạch trơn” Darwin (xem Viethungpham.com). Chúng ta đều biết Darwin (1809 - 1882) đă công bố Thuyết Tiến hoá của ḿnh trong hai cuốn sách kinh điển: “Nguồn gốc các loài” ( 1859 ) và “Nguồn gốc con người” (1871). Trong đó ông đă khẳng định: 1) Các loài động vật tiến hoá từ bậc thấp lên bậc cao hơn theo quy luật chọn lọc tự nhiên những biến dị nhỏ ngẫu nhiên có lợi trong quá tŕnh cạnh tranh sinh tồn, được tích tụ dần. 2) Sự sống được h́nh thành một cách tự phát ngẫu nhiên từ một tập hợp các nguyên tố hoá học. 3) Loài khỉ lớn (tinh tinh) là tổ tiên trực tiếp của Loài người. Vào thời điểm ấy học thuyết này đă được hưởng ứng một cách cuồng nhiệt và tiếp tục mê hoặc các thế hệ sau cho đến tận cuối Thế kỷ 20. Ngày nay trong các trường học trên toàn thế giới, người ta vẫn vô tư rao giảng những quan điểm phi khoa học của Darwin. Sự “ngộ nhận thế kỷ” này có thể do hai nguyên nhân chính sau đây. Một là, công tŕnh của Darwin ra đời vào đúng lúc xu thế vô thần và duy vật của Thế kỷ Khai minh đang nở rộ; nó đánh trúng vào tâm lư khoa học thời đại: sự sống và con người không phải do Chúa tạo ra. Hai là, cuộc cách mạng khoa học lần thứ nhất đạt được những thành công rực rỡ với sự ra đời của Vật lư học Newton, đă làm cho cộng đồng khoa học ngây ngất với ư tưởng “sân chơi” của Chúa đang thu hẹp lại và một ngày không xa khoa học sẽ trả lời được mọi câu hỏi về vạn vật. Thế nhưng, như bạn đọc sẽ thấy, đấy là một sự ngộ nhận tai hại. Thuyết Tạo hoá Sự sai lầm của thuyết Tiến hoá và sự ngộ nhận về nó sẽ không xảy ra nếu Darwin được biết đến công tŕnh khoa học vĩ đại về Di truyền học của Gregor Mendel (1822-1884) ra đời chỉ sau cuốn “Nguồn gốc các loài” có bảy năm, 1866. Giá ông biết th́ chắc ông đă buộc phải xem xét lại các luận điểm của ḿnh. Không những chỉ Darwin không được biết mà cả thế giới cũng hầu như không biết tới công tŕnh khoa học của Mendel v́ nó đă bị rơi vào quên lăng. Ba mươi năm sau, vào năm 1900, lư thuyết di truyền của ngài Linh mục người Áo ấy mới được các nhà khoa học Đức và Hà Lan phát hiện. Từ đó di truyền học mới thực sự chào đời, và ngày càng được khẳng định đóng vai tṛ quan trọng trong Sinh học như thuyết Lượng tử trong Vật lư học. Di truyền học khẳng định những điều ngược lại hẳn với học thuyết Tiến hoá. Cụ thể là: 1) Phân tử ADN (vật liệu di truyền ở cấp độ phân tử quyết định các tính trạng của động vật) của mỗi loài là cố định, không biến đổi trong quá tŕnh chọn lọc tự nhiên để thích nghi với môi trường sinh sống. Như vậy loài này không thể “tiến hoá” lên loài khác được. 2) Phân tử tế bào sống đơn giản nhất cũng không thể h́nh thành từ sự kết hợp ngẫu nhiên của các nguyên tử hoá học. Xác suất của quá tŕnh ấy có thể coi là bằng không như đă được chứng minh bằng toán học cũng như mô phỏng trên các “siêu máy tính”. 3) Khỉ là khỉ, người là người. Bộ gene của khỉ dù có giống của người đến hơn 95% th́ vẫn c̣n đó, một sự khác biệt về chất rất lớn nằm trong số vài phần trăm chứa trong ADN cấu tạo nên các gene. ADN của người có 46 nhiễm sắc thể, của tinh tinh là 48 nằm trong nhân mỗi tế bào, và hoàn toàn cố định. Nhận được sự chào đón hồ hởi ngay từ khi mới ra đời, thuyết Tiến hóa đă “bùng nổ” sau “vụ án thế kỷ”, trong đó một giáo viên trung học người Mỹ là Scopes bị buộc tội rao giảng thuyết Tiến hóa tại một trường phổ thông ở Tiểu bang Tennesse đă thắng kiện. Người ta đồng nhất thắng lợi của Scopes với thắng lợi của thuyết Tiến hóa. Thế nhưng cũng bắt đầu từ đó các bằng chứng khách quan ngày càng chống lại Darwin về giả thuyết loài tinh tinh là tổ tiên trực tiếp của loài người. Bằng chứng quan trọng nhất là suốt từ khi giả thuyết “khỉ biến thành người” ra đời cho đến nay, đă hơn một thế kỷ rưỡi trôi qua, không có một hóa thạch trung gian nào giữa khỉ và người được phát hiện. Chỉ có một bằng chứng “ngụy khoa học” được tạo dựng nên vào năm 1912. Lúc đó có người đă cả gan ghép hóa thạch hộp sọ của người cổ đại với hóa thạch xương hàm của một con tinh tinh cùng thời để “chứng minh” rằng đă t́m thấy một loài trung gian giữa khỉ và người, đúng như sự mong đợi của những người hâm mộ thuyết Tiến hóa. Thế nhưng tṛ lừa đảo đó mau chóng bị lật tẩy, và công việc t́m kiếm hóa thạch trung gian vẫn cứ được miệt mài… Ngoài ra, phái phản đối thuyết Tiến hóa khẳng định một cách không hề thiếu sức thuyết phục rằng: Nếu Mendel đúng th́ Darwin phải sai, chứ không thể dung ḥa. Tôi e c̣n ít người biết được rằng sinh thời chính Darwin đă tuyên bố: “Nếu có bằng chứng cho thấy sự tiến hóa từ loài thấp hơn lên loài cao hơn mà không do sự tích tụ các biến đổi nhỏ liên tục th́ lư thuyết của tôi là sai!”. Đúng như sự nghi ngại của ông, những phát hiện mới nhất của Di truyền học và Khảo cổ học nhiều lắm cũng chỉ chứng minh được rằng tinh tinh và người cùng phát sinh từ vùng Nam châu Phi cách đây khoảng 200.000 năm rồi lan tỏa đi khắp địa cầu. Thế thôi, vẫn không có một hóa thạch trung gian nào được phát hiện. Cho nên ở nơi chín suối ông không thể không ân hận khi được biết chiến dịch tàn sát người da đỏ (bị coi là giống “nửa khỉ nửa người”) ở Úc cuối Thế kỷ 19, và tội ác diệt chủng của Hitler gây ra đối với người Do Thái trong Thế chiến thứ hai. Bởi không ai khác ngoài ông đă vạch đường cho quỷ dữ hoành hành khi tuyên bố: “Vào một giai đoạn nào đó, có thể tính bằng thế kỷ, các chủng tộc văn minh của loài người hầu như chắc chắn sẽ hủy diệt và thay thế các chủng tộc man rợ”. Nếu thuyết Tiến hóa là sai th́ thuyết Tạo hóa có nhiều cơ hội là đúng? Không đơn giản như vậy! Chỉ có điều càng ngày càng nhiều nhà khoa học lỗi lạc tin rằng có một lực lượng siêu nhiên nào đấy đă lập tŕnh sự sống và cài đặt nó vào các phân tử ADN dưới dạng các mă thông tin, như một bản thiết kế cực kỳ linh diệu. Đáng kinh ngạc thay, từ Thế kỷ 13 Thánh Thomas Aquine đă phán: “Bất cứ ở đâu tồn tại những thiết kế phức tạp, ở đó ắt phải có nhà thiết kế thông minh”. Nhà thiết kế thông minh ấy đă được nhân loại gán cho các tên: Đấng sáng tạo, Tạo hóa, Chúa trời của các tôn giáo; hay “Chúa phiếm thần” của các nhà khoa học. Nếu bạn đọc c̣n do dự tin hay không tin vào một trong hai giả thuyết nói trên th́ hăy nghe lời khuyên của Einstein mà vui sống. Ông nói thế này: “Có hai cách để sống: bạn chẳng tin vào phép màu nào cả, hoặc tin rằng mọi thứ đều là một phép màu”. Há chẳng thanh thản sao! Chu Hảo http://tiasang.com.vn at 4:32 PM |
Ba Bí Mật Dẫn Đến Hạnh Phúc
![]() Đối với con người có lẽ hạnh phúc là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Nhưng như thế nào là hạnh phúc? Cuộc nghiên cứu về sự phát triển của con người ở trường đại học Harvard là một trong những cuộc nghiên cứu được tiến hành trong thời gian lâu nhất trong lịch sử, để đi t́m câu trả lời cho câu hỏi “Làm sao để hạnh phúc?”. Bác sĩ tâm lư Robert Waldinger, giám đốc đứng đầu của cuộc nghiên cứu cho biết, kết quả đă chỉ ra ba bí quyết để đem đến hạnh phúc cho con người. Cuộc nghiên cứu được tiến hành với sự tham gia của hai nhóm sinh viên nam trong suốt 75 năm, bắt đầu từ năm 1938. - Nhóm thứ nhất bao gồm 268 sinh viên năm thứ hai của trường đại học Harvard, đứng đầu là giáo sư George Vaillant. - Nhóm thứ hai bao gồm 456 thanh niên 12 đến 16 tuổi sinh sống ở thành phố Boston, đứng đầu là giáo sư Sheldon Glueck. Cuộc nghiên cứu khảo sát về cuộc sống của nhóm người tham gia (trong đó bao gồm cuộc sống hôn nhân, sự hài ḷng về công việc, và các hoạt động xă hội khác) mỗi hai năm và theo dơi sức khỏe, thể chất của họ (bao gồm chụp X-quang, xét nghiệm máu, nước tiểu và siêu âm tim) mỗi năm năm. Và điều mà các nhà nghiên cứu nhận ra rằng chính mối quan hệ tốt đẹp giúp con người trở nên vui vẻ hơn và khỏe mạnh hơn. Điều này chính là ch́a khóa của hạnh phúc. Vậy ba bí mật của hạnh phúc là ǵ? 1. Mối quan hệ thân thiết và gần gũi Đàn ông trong cả hai nhóm nghiên cứu nếu gần gũi với gia đ́nh, bạn bè và cộng đồng có xu hướng hạnh phúc và khỏe mạnh hơn so với những người ít hoặc không tương tác. Người ta nhận ra rằng cô đơn làm con người cảm thấy ít hạnh phúc hơn, có thể chất và tinh thần tồi tệ hơn. Ngoài ra trong bảng đánh giá của tạp chí tâm lư xă hội Compass vào năm 2014, sự cô đơn có thể ảnh hưởng đến chức năng tâm thần giấc ngủ và làm tăng nguy cơ về bệnh tật. 2. Hạnh phúc là dựa vào chất lượng của mối quan hệ chứ không phải là nhiều mối quan hệ xung quanh Các cặp vợ chồng kết hôn cho biết, nếu như họ liên tục tranh luận với nhau và ít gần gũi nhau th́ họ cảm thấy ít hạnh phúc hơn. Tuy nhiên, chất lượng của mối quan hệ phụ thuộc phần nào vào tuổi tác. Cuộc nghiên cứu công bố trên tạp chí Psychology and Aging cho biết chất lượng của một mối quan hệ thật sự quan trọng hơn nhiều so với những người có quá nhiều mối quan hệ nhưng không thật sự gắn bó. 3. Hôn nhân bền vững Gần gũi với những người thân không chỉ tốt cho sức khỏe mà c̣n giúp cho tinh thần thêm thoải mái. Cuộc nghiên cứu cho thấy, so với những người từng ly hôn, th́ những người vẫn giữ được hôn nhân bền vững có khả năng trí nhớ tốt hơn khi về già. Với ba yếu tố trên, chúng ta có thể thấy rằng, một mối quan hệ đúng nghĩa và hỗ trợ lẫn nhau giúp cho sức khỏe luôn khỏe mạnh. Và điều này dẫn đến hạnh phúc của mỗi con người. Xă hội chúng ta thường nhấn mạnh vào sự giàu có và sự nghiệp để đánh giá sự hạnh phúc. Nhưng theo giáo sư Waldinger, sau 75 năm, cuộc nghiên cứu đă chỉ ra rằng những người hạnh phúc chính là những người có mối quan hệ tốt đẹp và gần gũi với gia đ́nh, bạn bè, và cộng đồng. (N.A) at 8:36 PM |
Những Câu Nói Hay Giúp Chúng Ta Lựa Chọn Cách Sống Cho Riêng Ḿnh
![]() Chuyện ở đời, khi đă qua đi th́ không nên hối tiếc. Dù đó là chuyện tốt hay xấu, cuối cùng cũng bất quá chỉ là một trải nghiệm. Những chuyện trước mắt mới là điều quan trọng. 1. Người càng có bản lĩnh th́ càng không tức giận. Bản lĩnh của một người là được kết hợp từ tố chất, tu dưỡng, kiềm chế, học thức, năng lực và tài lực. V́ thế người bản lĩnh sẽ không v́ bất cứ một chuyện ǵ mà trở nên tức giận. Thông thường họ luôn biết cách kiềm chế bản thân, không để áp lực bên ngoài ảnh hưởng đến quyết định của chính ḿnh. 2. Tín nhiệm giống như một trang giấy, khi đă bị nhàu th́ cho dù có vuốt thế nào đi nữa, cũng không thể hồi phục lại như ban đầu. 3. Thành công căn bản không có bí quyết, nếu có th́ cũng chỉ là 4 từ: “khiêm tốn” và “kiên tŕ”. 4. Có thể mở miệng nói ra nỗi oan khuất của ḿnh, th́ đó không c̣n là oan khuất nữa. Cũng vậy, người có thể bỏ bạn ra đi, th́ đó chưa được tính là người yêu của bạn. 5. Đáng thương nhất của người phụ nữ, không phải là già đi theo năm tháng, mà là đánh mất phương hướng của ḿnh. Đáng tiếc nhất của người phụ nữ, không phải là hồng nhan không c̣n nữa, mà là đánh mất tự tin. Một người phụ nữ có tâm hồn, là người phụ nữ có sức hấp dẫn. Một người phụ nữ có tín ngưỡng, là người phụ nữ có năng lượng. 6. Chuyện đă qua không nên hối tiếc. Nếu tốt đẹp, th́ đó là điều tuyệt vời; nếu tồi tệ, th́ coi như đó là một trải nghiệm. Những chuyện trước mắt, hiện tại, mới là quan trọng. 7. Thuận lợi, chỉ là một kiểu cuộc đời không có ǵ đặc sắc. 8. Nếu một người con trai thật sự yêu bạn, họ sẽ luôn nỗ lực để chăm sóc tốt cho bạn. C̣n nếu chuyện ǵ họ cũng so đo với bạn, nổi cáu vô cớ, vậy th́ chỉ có thể nói rằng anh ta yêu chính bản thân ḿnh, không phải yêu bạn. 9. Tâm thái không tốt, nói thẳng ra chính là v́ bản thân ḿnh c̣n nhỏ mọn. Khi tâm trí bạn cứ đặt vào những chuyện nhỏ nhoi th́ liệu cuộc sống của bạn có thể đạt được điều ǵ to lớn? Chỉ có bạn mới có thể thay đổi được chính ḿnh. Giữa người với người, là duyên phận; giữa tâm với tâm, là giao lưu; giữa yêu và yêu, chính là cảm t́nh; giữa t́nh với t́nh, là thành tâm; giữa sai và sai, là tha thứ. Ai cũng có tự trọng, ai cũng có khổ tâm, cách nghĩ, cách làm và cách sống không giống nhau. V́ thế chúng ta không cần phải khổ sở để thay đổi người khác, chỉ cần làm tốt phần của ḿnh là được rồi. Lê Hiếu, dịch từ Cmoney.tw at 8:04 PM |
5 Điều Tối Kỵ Của Các Bà Vợ
Phụ nữ nếu không muốn làm cho chồng phát điên th́ nên tránh xa 5 thói xấu: cằn nhằn, lắm chuyện, ỷ lại, ghen tuông, đa nghi, theo kết quả điều tra của các chuyên gia tâm lư hôn nhân gia đ́nh Trung Quốc. Cằn nhằn - cái loa phóng thanh không bao giờ tắt Đàn ông ngán ngẩm nhất là nghe vợ suốt ngày ca cẩm đủ thứ chuyện trong nhà, ngoài ngơ. Người vợ dù xinh đẹp đến mấy mà có tật nói nhiều, thêm tính dữ dằn th́ đối với người chồng, sắc đẹp ấy cũng coi như bằng không. Đi làm vất vả, về nhà lại nghe vợ ca về “thành tích bất hảo” của các con, chuyện tiền ít mà thịt cá rau dưa th́ đắt đỏ, nhà dột, nợ đ̣i…, người chồng rầu thối ruột. Nhưng điều đó vẫn chưa làm anh ta điên tiết bằng việc vợ cứ mở miệng là than chồng không chịu giúp việc nhà, ăn xong là nằm ườn xem TV mà lương, địa vị nào có bằng ông A, B, C… Lời khuyên: Nếu bạn không tự sửa được tật cằn nhằn th́ nên nhờ đến sự trợ giúp của bác sĩ tâm lư, nếu không ắt có ngày chồng bạn sẽ phải nhờ đến bác sĩ tâm thần. Tật ngồi lê đôi mách - bộ ăng ten thu phát siêu nhạy Phụ nữ mắc tật này chẳng khác ǵ bộ ăng ten thu phát siêu tốc công suất: nghe ngóng nhanh, truyền đạt tức thời, không hề qua xử lư. Mà nội dung những thông tin ấy chủ yếu là chuyện riêng tư của người khác. Có khá nhiều phụ nữ luôn cảm thấy sung sướng khi biết điều bí mật của người khác và lập tức truyền đạt lại cho người thứ ba, thứ tư…, thậm chí c̣n thêm mắm dặm muối cho tăng phần ly kỳ, hấp dẫn. Phần đông họ không có ác ư, chủ yếu là “kiếm chuyện làm quà”, song có lúc t́nh cờ gây ra hậu quả khó lường. Lời khuyên: Các bà vợ nên học cách đóng - ngắt mạch ăng ten của ḿnh, không tiếp nhận các tín hiệu lạ, không phát đi những thông tin có thể gây hại cho người khác, đặc biệt cho người thân của ḿnh. Ỷ lại - như thể người thừa Phụ nữ chân yếu tay mềm, lại vướng bận con cái nên thường phải nương nhờ vào sức lực và năng lực của đức lang quân. Điều đó không có ǵ đáng trách. Tệ hại nhất là các bà vợ ỷ lại hoàn toàn vào chồng, từ chân tay đến trí năo, dần dần h́nh thành tư tưởng ỷ lại thâm căn cố đế. Tính ỷ lại được các chuyên gia tâm lư hôn nhân gia đ́nh chia làm bốn loại: Ỷ lại về mặt trí óc: Khi gặp chuyện th́ không động năo suy nghĩ, khi phát sinh vấn đề trong cuộc sống th́ nhất nhất dựa vào chồng. Ỷ lại việc nhà: Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều không biết làm hoặc không muốn làm, dựa vào sự yêu thương, chiều chuộng của chồng, phó mặc mọi việc cho chồng, chỉ thích ngồi chỉ tay năm ngón. Ỷ lại trong sự nghiệp: Không có chí tiến thủ, chỉ muốn chồng mau thăng quan tiến chức để hưởng vai tṛ phu nhân. Ỷ lại về kinh tế: Ngay từ đầu đă chỉ muốn lấy chồng giàu để được ăn sung mặc sướng. Nếu không lấy được người như vậy th́ cũng chỉ biết hối thúc chồng kiếm tiền càng nhiều càng tốt. Lời khuyên: Đừng coi chồng là cây cột vô tri, để chúng ta dựa vào, chẳng may khi cột đổ biết dựa vào đâu? Ghen tuông - chua hơn giấm, cay hơn ớt Phụ nữ có hờn ghen đôi chút cũng là một nét đáng yêu nhưng ghen tuông đến mức đổ nồi trôi rế th́ quả đáng sợ. Các chuyên gia tâm lư cũng chia ghen làm 4 loại: Ghen bóng ghen gió: Thường có cảm giác chồng có thái độ, cử chỉ khác thường với cô gái nào đó nên hay tra hỏi vặn vẹo, tủi hờn, khóc thút thít hay đá thúng đụng nia vô cớ. Ghen ra mặt: Khẳng định chồng có đối tượng khác, công khai tuyên chiến với chồng, thể hiện sự nóng giận của ḿnh qua ngôn ngữ, hành vi hoặc lạnh nhạt, xa lánh chồng, bất hợp tác trong mọi mặt cuộc sống. Ghen ngấm ngầm: Bí mật theo dơi chồng, quyết tâm ŕnh bắt quả tang, không được th́ cay cú. Ghen lồng lộn: Công khai chỉ trích chồng (thậm chí lăng nhục, thoá mạ) trước mặt những người khác. Lời khuyên: Bạn cứ b́nh tĩnh và hăy thể hiện bản thân ḿnh vượt trội hơn hẳn về mọi mặt so với đối tượng của chồng (nếu có). Đa nghi - cảm giác quanh ta đâu đâu cũng là chuyện xấu Nhiều phụ nữ có tính pḥng vệ và cảnh giác quá cao, sinh ra nghi kỵ tất cả mọi người, mọi việc. Trong cuộc sống gia đ́nh, điều nghi kỵ số một là nghi chồng có quan hệ mờ ám với phụ nữ khác. Ngoài ra họ c̣n có thể nghi chồng giấu bớt tiền lương để lập “quỹ đen”, chồng không thương yêu ḿnh, thậm chí là chồng đang ngấm ngầm ghen ḿnh. Đó là chưa kể việc họ suốt ngày lải nhải bên tai chồng những điều nghi ngờ (thường là vô căn cứ) của ḿnh đối với những người, những việc bên ngoài gia đ́nh. Lời khuyên: Tin nhau mà sống. Mất niềm tin là mất tất cả. (Theo Thế Giới Mới) at 5:18 PM |
| All times are GMT. The time now is 10:48. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.