News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Không thể ngờ rằng chàng trai gốc Việt trước khi chết c̣n có quyết định này
Click image for larger version

Name:	55b9ef69702ad4.img.jpg
Views:	0
Size:	41.7 KB
ID:	1275689  
Câu chuyện có thực của 1 bác sĩ về những chuyện đă xảy ra cách đây 20 năm khiến ai cũng phải rơi lệ. Điều mà người này không thể quên đó chính là h́nh ảnh chàng trai gốc Việt năm ấy đă tử nạn trong 1 vụ đụng xe. Dưới đây là những chia sẻ vô cùng xúc động của bà.

Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau bữa tiệc.

Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng v́ không thắt dây an toàn.

Em trai bị chấn thương sọ năo và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện.

Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?

Thật đáng buồn, em trai tử vong là một em gốc Việt, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học và đang sắp rời nhà để vào một trường đại học danh tiếng.

Các em c̣n lại đều người ngoại quốc.

Lúc đó tôi đang làm tại khu ICU (Intensive Care Unit).

Bệnh nhân tôi được giao đêm đó là em gái 17 tuổi của tai nạn vừa kể trên.


Ảnh minh họa: Bằng lái xe của người có đăng kư hiến mô tạng khi ra đi có chữ Donor.

Một cô bé người ngoại quốc, đẹp hay không th́ tôi không biết v́ cả khuôn mặt lẫn cái đầu tóc vàng của em đều tím bầm, sưng to như trái dưa hấu v́ những cú va chạm kinh khiếp.

Em đang được mổ năo khẩn cấp trong pḥng mổ.

Tôi được (hay bị) kêu vào pḥng họp gấp để nhận một nhiệm vụ quan trọng.

Sau khi được biết nhiệm vụ của ḿnh là ǵ, tôi nhăn nhó phản đối:

“Tại sao lại là tôi? Đây là nhiệm vụ của bác sĩ mà!”

“Tôi biết, nhưng người nhà của bệnh nhân không biết tiếng Mỹ rành lắm, cô đi theo thông dịch cho bác sĩ, và ráng van xin họ giúp chúng tôi,”

bà y tá trưởng năn nỉ.

Sau một hồi bàn qua tính lại, tôi lê bước đi theo ông bác sĩ đến pḥng chứa xác của em trai Việt Nam mới tử nạn, với nhiệm vụ là cùng bác sĩ, năn nỉ gia đ́nh người chết hiến tặng những bộ phận c̣n tốt trong cơ thể của em cho bệnh viện.

Một em trai 17 tuổi đang khỏe mạnh nhưng chết v́ tai nạn, là một ứng cử viên tuyệt vời để làm người hiến tặng, v́ hầu hết các bộ phận trong cơ thể em c̣n rất khỏe, rất trẻ, rất thích hợp để cứu sống các bệnh nhân đang chờ đợi để được thay các bộ phận trong người. Đó là lư do bệnh viện hết sức cầu xin gia đ́nh.

Thời gian đó, đối với người Việt ḿnh, khái niệm hiến tặng bộ phận cơ thể c̣n rất mới mẻ.

Nếu không là cho người thân trong gia đ́nh, hầu như rất ít ai hiến tặng cho những người không quen biết.

Huống hồ ǵ, chuyện cha mẹ đồng ư hiến tặng các bộ phận trong cơ thể của con th́ h́nh như chưa hề xảy ra.

Có cha mẹ nào mà nỡ ḷng nào làm như thế? Mất con đă đau đớn lắm rồi…

Chúng tôi gặp cha mẹ nạn nhân trong pḥng đợi, trong khi người con đang được chờ quyết định để rút tất cả ống support bên trong, tôi bắt đầu tŕnh bày lư do.

Quả như tôi lường trước, cho dù có van xin, nài nỉ, giải thích cách mấy, bác sĩ và tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu quầy quậy, ánh mắt oán ghét, và những lời xua đuổi.

Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bước nhanh như chạy ra khỏi pḥng.

Pḥng ICU rất vắng lặng v́ ở đây toàn những ca rất nặng.

Những y tá cùng trực với tôi đêm đó ai cũng bận rộn với bệnh nhân của ḿnh nên chỉ có một ḿnh tôi ngồi tại nurse station.

Thường th́ ở ICU, mỗi y tá lănh hai bệnh nhân trong một ca. Nhưng đêm nay tôi chỉ có một, v́ một bệnh nhân mới chuyển sang pḥng thường.

Bệnh nhân c̣n lại là cô gái đang trong pḥng mổ, nên tôi cũng khá rảnh rỗi, cho đến khi ca mổ xong.

Bỗng nhiên tôi thấy hơi nhức đầu nên cúi gục vào ḷng bàn tay một chút cho đỡ mỏi mắt.

Khi tôi ngẩng đầu lên th́ vụt một cái, thoáng có một bóng người mặc áo trắng lướt thật nhanh qua mặt.

Tôi đảo mắt nh́n quanh.

Không có ai cả!

Tôi vẫn thường thấy lao đao như vậy lắm, có lẽ v́ tôi bị chứng bịnh thiếu máu kinh niên.

Tôi dụi mắt nh́n kỹ lại một lần nữa, lần này th́ thật sự có một bóng áo trắng đang từ từ tiến lại gần tôi.

Tôi dợm đứng dậy để nh́n cho rơ th́ thấy có một cậu thanh niên Á Châu rất trẻ, gương mặt xanh xao mệt mỏi đang đi lại phía tôi ngồi.

Cậu đi nhẹ nhàng như lướt trên không vậy, xuất hiện trước mặt tôi mà không gây nên một tiếng động.

Cậu nh́n tôi, đôi mắt nâu hiền và ngây thơ đến nao ḷng. Có vẻ như cậu đang bị lạc đường.

Chắc là cậu đi nuôi người nhà bệnh và lạc từ khoa khác sang.

Thấy cậu đứng yên lặng không nói ǵ, tôi hỏi bằng tiếng Mỹ:

"Em cần ǵ, tôi có giúp được ǵ cho em không?”

Lạ thay, cậu trả lời bằng tiếng Việt:

"Em đi kiếm đồ!”

Giọng của cậu nhỏ và thanh, nghe văng vẳng như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

“Em bị mất cái ǵ à?”

“Em làm rớt cái ví trong xe. Trong đó có một món đồ rất quan trọng. Chị kiếm dùm em nghe chị. Nhớ nghe chị…”

Không đợi tôi trả lời, cậu quay lưng đi thật nhanh và khuất bóng sau góc quẹo.

Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh từ trong xương lạnh ra.

Tôi rùng ḿnh. Lạ thật, Tháng Sáu Mùa Hè ở cái xứ sa mạc này nóng cả trăm độ. Cho dù máy lạnh có mở cũng chỉ vừa đủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh cóng bằng cái lạnh của hiện tại.

Đầu óc tôi quay cuồng và tiếp tục nhức. Chắc ḿnh sắp bịnh rồi, tôi tự nhủ.

Sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh và nhức đầu quá.

Tôi đứng lên định đi theo cậu bé nhưng rồi lại choáng váng ngồi phịch xuống một chiếc ghế.

Vừa lúc đó, một cô bạn đồng nghiệp từ đâu đi tới. Nh́n thấy sắc mặt tôi, cô la lên:

"Oh my God! Trời ơi sao cái mặt cô xanh lè xanh lét thấy ghê quá. Are you OK?”

“Tôi thấy lạnh quá, cô lấy dùm tôi một cái áo lạnh được không?”

Cô bạn nhanh chóng đi lấy cho tôi một cái áo labcoat mới được giặt ủi và hấp nóng.

Tôi mặc áo vào, ngồi co ro mà thấy vẫn c̣n lạnh, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

Tôi uống thêm hai viên Tylenol.

Một lúc sau, tôi thấy từ từ dễ chịu, và lại nghĩ đến cậu bé hồi năy.

Cậu ta là ai, làm sao biết cậu ở đâu, đi kiếm cái xe ǵ, và cái ví ǵ nữa chứ?

Cả khu ICU này có 6 pḥng.

Hiện giờ đang có năm bệnh nhân, mỗi người nằm một pḥng.

Tôi coi lại danh sách bệnh nhân viết trên bảng treo trên tường.

Không có bệnh nhân nào người Việt.

Vậy cậu từ khoa nào đi sang đây?

Tôi đi ḷng ṿng với hy vọng gặp lại cậu bé, nhưng hỏi thăm những nhân viên quanh đó xem có ai gặp một cậu bé người Á châu không, ai cũng lắc đầu không biết.

Thất vọng, tôi trở về khoa đúng lúc bệnh nhân của tôi đă được giải phẫu xong và chuyển về pḥng ICU.

Bác sĩ bảo em được cứu sống nhưng đôi mắt sẽ bị mù vĩnh viễn v́ chấn thương quá nặng.

Chỉ có một hy vọng duy nhất là được thay đôi mắt khác em mới có thể thấy lại ánh sáng.

Ba mẹ em ngồi bên giường trong khi em vẫn đang nằm thiêm thiếp.

Ông bà yên lặng chắp tay cầu nguyện. Tôi không biết làm ǵ hơn là ngồi xuống bên cạnh và góp lời cầu nguyện trong ḷng.

Người mẹ buồn rầu nói:

"Tội nghiệp chúng quá. Rồi đây Jane sẽ ra sao khi tỉnh dậy và biết là người yêu của nó đă chết?”

“Người yêu của Jane là anh Việt Nam ngồi chung xe hả bà?"

tôi hỏi:

“Đúng vậy, chúng nó yêu nhau lắm. High school sweethearts mà.

Hai đứa đều học giỏi và có tương lai.

Thế mà, chỉ qua một đêm, một đứa ra đi vĩnh viễn, một đứa trở nên mù ḷa.”

Bà sụt sịt khóc. Tôi ngập ngừng:

“Bác sĩ nói con bà c̣n có hy vọng thấy lại ánh sáng, nếu…”

“Vâng tôi biết! Nhưng ở đâu ra có cặp mắt để thay kia chứ? Nếu đó là cặp mắt của một người c̣n sống cho con tôi, tôi biết chắc chắn nó sẽ không chịu nhận. Nó là cô gái rất tốt, không bao giờ muốn làm khổ ai.”

“Nhưng nếu đó là cặp mắt của một người vừa mới mất th́ hoàn toàn có thể dùng được, chỉ có điều…”

tôi bỏ dở câu nói v́ tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nên hỏi cha mẹ cậu bé Việt Nam thêm một lần nữa.

Như đọc được ư nghĩ của tôi, bà mẹ thở dài:

"Cô y tá ạ, tôi biết nỗi đau của người mẹ mất con nó khủng khiếp như thế nào.

Tôi không dám đ̣i hỏi ǵ thêm.

Số phận con gái tôi bị mù th́ tôi sẽ hết ḷng chăm sóc cho nó. Con gái tôi có nghị lực lắm, tôi tin nó sẽ vượt qua…”

Xót xa nhưng cũng rất xúc động trước những lời nói của bà, tôi nhẹ nắm lấy tay bà. Vừa lúc đó, một ông cảnh sát đang rảo bước tới, trên

tay cầm một bọc giấy. Ông hỏi tôi:

“Người ta chỉ cho tôi là có một cô y tá người Việt ở đây. Cô nói được tiếng Việt chứ?”

“Dạ được. Ông cần ǵ không?”

“Tôi muốn nhờ cô đi với tôi đến gặp gia đ́nh người tử nạn trong tai nạn xe chiều nay. Chiếc xe bị total lost.

Trước khi xe tow kéo xe đi, chúng tôi kiểm tra trong xe và t́m thấy chiếc ví này rớt trong xe.

Nó thuộc về người đă chết. Tôi muốn giao lại kỷ vật này cho thân nhân của cậu.”

Ví, xe, người tử nạn… những mảnh rời rạc của chiếc h́nh puzzle tự nhiên ráp nối lại với nhau một cách có trật tự.

Tim tôi đập th́nh thịch và cổ họng tự dưng tắc nghẽn.

Chân tôi bắt đầu run lập cập và tay th́ nổi da gà.

Sao giống y hệt những điều cậu bé kia vừa nói?

Không lẽ ḿnh vừa gặp ma sao?

Tôi lắp bắp hỏi ông cảnh sát:

"Ông có thể cho tôi xem qua chiếc ví được không?”

Ông ngần ngừ một chút rồi nói:

“Cũng được, nhưng trong ví không có ǵ quư giá hết, chỉ có tấm bằng lái xe và một ít tiền mặt vậy thôi!”

Tôi tần ngần mở chiếc ví ra.

Thật vậy, trong ví ngoài một ít tiền nhỏ chỉ có tấm bằng lái xe.

Tôi ṭ ṃ nh́n vào tấm bằng lái và hoảng sợ làm rơi chiếc ví xuống đất. Trên tấm bằng là h́nh của cậu bé vừa đến gặp tôi ít phút trước đây.

Với gương mặt gầy và cặp mắt nâu trong vắt thơ ngây như đang nh́n xoáy vào tôi, như muốn nói một điều ǵ.

Vậy ra cậu chính là người đă chết đó sao?

Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của tôi.

Tôi thầm th́, nhắc lại lời của cậu bé khi năy:

"Trong ví này có một vật rất quan trọng…”

“Cô nói ǵ?”

Tôi lượm chiếc ví lên, mở ra xem lại và lật tới lật lui. Quả thật không có ǵ khác ngoài vài tờ giấy $10 và $5, cùng tấm bằng lái.

Tai tôi văng vẳng nghe tiếng của cậu bé:

"Chị nhớ giúp em nghe chị, nhớ nghe chị…”

Tấm bằng lái!

Tôi nh́n kỹ lại tấm bằng lái lần nữa.

Đây rồi, vật quan trọng mà tôi cần t́m chính là tấm bằng lái này đây.

Trên bằng lái có tên, tuổi và h́nh chụp của cậu bé. C̣n nữa, nằm ngay ngắn ở góc phải của tấm bằng là cái sticker nhỏ màu hồng, trên có ḍng chữ “DONOR” màu đen in đậm nét.

Tim tôi đập th́nh thịch.

Như vậy là, chính cậu đă run rủi cho sở cảnh sát t́m thấy chiếc ví rơi trong gầm xe trước khi xe bị kéo đi; chính cậu đă t́m đến tôi, và đưa đẩy cho ông cảnh sát gặp tôi để mọi người có thể biết được ư nguyện của cậu.

Th́ ra ngay từ khi mới có bằng lái, cậu đă quyết định là nếu có điều ǵ xảy ra cho ḿnh, cậu sẽ sẵn sàng hiến tặng những bộ phận c̣n tốt trong người cho tất cả ai đang cần chúng nên đă t́nh nguyện ghi tên làm người DONOR.

Có phải cậu đến t́m tôi v́ biết tôi là người chăm sóc cho người bạn gái thương yêu của cậu đêm nay và muốn nhờ tôi t́m cách để trao tặng cho cô gái đôi mắt của cậu như một kỷ vật cuối cùng?

Tôi chỉ vào chữ “DONOR” và nhờ vị cảnh sát xác minh lại với DMV.

Sau khi xác nhận là cậu bé Việt Nam chính thực đă ghi danh làm người “DONOR”, nhưng đồng thời vị cảnh sát cũng thông báo rằng theo luật pháp, v́ cậu bé mất khi cậu chưa đủ 18 tuổi, nên quyết định cuối cùng, cho hay không, cũng vẫn là quyết định của cha mẹ.

Phái đoàn gồm các bác sĩ, cảnh sát cùng với tôi sau khi đưa chiếc ví lại cho cha mẹ cậu và thông báo về tất cả những sự việc trên cho họ.

Trong khi chờ gia đ́nh cậu bé bàn thảo với nhau, chúng tôi đều lui ra ngoài đứng chờ.

5 phút, 10 phút trôi qua. Một bầu không khí yên lặng đến nghẹt thở.

Rồi cha mẹ cậu bé cũng bước ra.

Người mẹ ôm mặt khóc, trong khi người cha nghẹn ngào nói với chúng tôi:

"Thôi th́ con tôi nó đă muốn như vậy, chúng tôi xin nghe theo ư nguyện của cháu. Xin bệnh viện giúp cháu làm tṛn tâm nguyện, hăy giúp đỡ tất cả những ai đang chờ được giúp.”

Tôi bật khóc v́ quá xúc động. Tất cả những người có mặt lúc đó đều khóc và cảm ơn cha mẹ cậu bé đă làm quyết định đau đớn và khó khăn nhưng rất cao cả này.

Cảm ơn ông bà, tôi thầm th́. Trên cao kia, tôi biết cậu bé đang nh́n xuống và mỉm cười.

Những ngày sau đó, có ít nhất là cả chục bệnh nhân đang chờ thay thận, gan, tim, v.v… đă được cứu sống nhờ được ghép những bộ phận trong cơ thể cậu bé.

Cô bạn gái cũng đă nhận được cặp mắt của cậu. Trên gương mặt trắng bóc và mái tóc vàng hoe, đôi mắt nâu trong veo luôn tỏa những tia sáng ấm áp dịu dàng. Đôi mắt như biết nói những lời yêu thương đến mọi người.

Cậu bé đă ra đi măi măi, nhưng t́nh yêu quảng đại của em vẫn tiếp tục tồn tại.

****

Ngay sau cái đêm “gặp ma” trong bệnh viện đó, tôi đă suy nghĩ rất nhiều.

Tôi về bàn với chồng, và vợ chồng tôi đă cùng đi đến quyết định là ra DMV để ghi tên t́nh nguyện làm người “DONOR.”

Nếu một mai có người nào phải ra đi trước, chúng tôi không muốn người thân ḿnh ở lại phải suy nghĩ để làm những quyết định đau ḷng thế cho ḿnh.

Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi.

Thế th́ tiếc làm chi cái xác thân tạm bợ này!

Nếu sau khi ḿnh ra đi mà vẫn c̣n có ích cho người khác th́ đó chính là một niềm an ủi và hạnh phúc vô biên cho mọi người chúng ta rồi...

Bài cùng thể loại :


  • Romano
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    Romano's Avatar
    Release: 09-18-2018
    Reputation: 20065


    Profile:
    Join Date: May 2007
    Posts: 56,876
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	55b9ef69702ad4.img.jpg
Views:	0
Size:	41.7 KB
ID:	1275689  
    Romano_is_offline
    Thanks: 6
    Thanked 2,988 Times in 2,446 Posts
    Mentioned: 2 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 22 Post(s)
    Rep Power: 57 Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7
    Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7Romano Reputation Uy Tín Level 7
    Reply

    Go Back   VietBF > World Box| Thế Giới > Viet Oversea|Tin Hải Ngoại

    Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 1019

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On


     
    iPad Tablet Menu

    Announcement

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    Digital News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos


    Page generated in 0.12775 seconds with 13 queries